Wednesday, June 7, 2017

Bài viết hay(5028)

Sau khi United settle down với bs Đào thì dân Mỹ trắng bắt đầu tìm cách kiếm tiền bằng đủ chiêu trò bắt chẹt United. Một trong những cách kiếm tiền bẩn thỉu nhất ở Mỹ là luật sư bày cho thân chủ thưa kiện qua tai nạn xe với sự giúp đỡ của nhiều chiropractor. Các hãng bảo hiểm xe đều rõ trò ma giáo này nên nhiều nạn nhân thiệt trở thành oan gia. Có dạo Bolsa chuyên kiếm tiền bằng trò này đến mức các ông "phụ tá pháp lý" còn đạo diễn nhiều vụ đụng xe để có tiền nhậu hay về VN chơi. Thậm chí có một gia đình VN nhờ vậy mà đủ tiền down mua nhà nữa chứ. Bởi vậy luật sư ở Mỹ là những tay phù thuỷ đại gian ác làm giàu nhờ cái miệng; hơn cả chuyên viên địa ốc(cò nhà), bán xe(car dealer) hay các tay quảng cáo.

Nhìn từ Sơn Trà: Quy trình đua đòi xin lỗi.. vô trách nhiệm

clip_image002
Loài Voọc Sơn Trà Đà Nẵng. Ảnh: nguoitieudung

Câu chuyện Sơn Trà và loài voọc tiếp tục nóng lên trong tuần này, khi một văn bản do Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đề nghị xử lý Chủ tịch Hiệp hội Du lịch Đà Nẵng Huỳnh Tấn Vinh với những phát biểu được cho là thiếu chính xác về quy hoạch bán đảo Sơn Trà. Nhưng chưa đầy 24h, văn bản đã được rút lại. Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái ngay sau đó đã xin lỗi Hiệp hội du lịch TP Đà Nẵng, ông Huỳnh Tấn Vinh và dư luận về sự cố mà ông cho là “đáng tiếc”. Tiếp đó, vị thứ trưởng “nhận trách nhiệm trước Phó thủ tướng [Vũ Đức Đam]”.
Nhiều quan điểm chia sẻ với tính “hậu đậu” và có phần cẩu thả của ông, nhất là khi ông ký văn bản “đòi xử lý” chỉ vì Tổng cục Du lịch bảo do Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam chỉ đạo.
Tạm thời chưa nhắc đến yếu tố “lợi ích nhóm” trong việc này, bài viết muốn đề cập đến vấn đề xin lỗi - trách nhiệm - và kỷ luật - những yếu tố dường như còn sơ khai đối với quan chức Việt Nam.
Cần nhắc lại, trước ông Huỳnh Vĩnh Ái, thì ông Cao Đức Phát (Bộ trưởng Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn) xin lỗi và nhận trách nhiệm về việc “vu họa” cho dân trong thực phẩm bẩn; ông Đinh La Thăng (Bí thư Thành ủy Tp. Hồ Chí Minh) xin lỗi đến Đảng, đến nhân dân khi để xảy ra sai phạm thời còn ở tập đoàn dầu khí; ông Nguyễn Tấn Dũng (Thủ tướng Việt Nam) cũng từng xin lỗi trước toàn Đảng, Quốc Hội, toàn dân vì những yếu kém của Chính phủ trong điều hành kinh tế - xã hội; Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng xin lỗi nhân dân vì đoàn xe nối đuôi nhau vào phố cổ Hội An,…
Có vẻ giới công chức - lãnh đạo Việt Nam đang học tập một “hình ảnh dân chủ” tại các nước tư bản, đó là khi để xảy ra sai phạm thì xin lỗi. Nhưng xin lỗi xong thì thường để đó, nếu nhích thêm một bậc nữa thì sau xin lỗi sẽ là “chịu trách nhiệm”. Còn có bị kỷ luật hay tự phê bình bản thân bằng cách rời bỏ chức vụ hay không thì thuộc diện từ hiếm cho đến hoàn toàn không có.
Thế nên, cái lời xin lỗi hay tự chịu trách nhiệm của công chức Việt Nam thường là do áp lực phải thế. Tức anh phải nín nhịn, chịu khó “ngọt” với dân đen, để dễ bề “vỗ về tụi nó”, trấn an dư luận, dẹp tan những hiềm khích theo đúng phương châm: Biến to thành nhỏ, biến nhỏ thành hư không.
Và có thể nói, ông Nguyễn Tấn Dũng là “bậc thầy” trong vấn đề này. Khi ông tươi cười và bày tỏ một cách tự hào để đáp trả yêu cầu từ chức của một ĐBQH: Tôi không chạy cũng không xin, không thoái thác bất cứ nhiệm vụ nào Đảng và nhà nước đã phó thác. Tôi sẽ tiếp tục công tác như tôi đã làm 51 năm qua.
clip_image004
Ông Huỳnh Vĩnh Ái
Kết quả, xin lỗi đi được nửa quá trình của nó. Đó là giúp cho người dân cảm nhận quan chức Việt Nam “biết nhận sai”, và đồng thời là bảo toàn cái ghế chính trị trong thời kỳ “ghế ít, đít nhiều”.
Hệ quả, những sai phạm có liên quan đến cá nhân lãnh đạo đều được hóa hư không; tự nhận trách nhiệm lúc này không khác gì vô trách nhiệm. Trong khi đó, bên giới tư bản, mà không đâu xa là nhìn sang Nhật Bản - xin lỗi đồng nghĩa với trách nhiệm, trách nhiệm gắn với từ chức. Chính vì lý do này mà nền chính trị Nhật Bản chuyển động khá tốt, tính vì dân cao hơn, và khả năng thanh lọc đội ngũ công quyền hủ hóa, vô đạo đức… tốt.
Trở lại với câu chuyện “lời xin lỗi”, chính vì yếu tố thiếu tính chế tài về mặt xin lỗi và nhận trách nhiệm nên bao năm qua, “cán bộ ta, lãnh đạo ta, công chức ta” ngang nhiên tạo ra sai phạm rồi vứt nó cho người kế nhiệm xử lý. Nếu không xử lý được thì tiếp tục đẩy bóng sang vị khác, cho đến khi không còn ai thì đẩy lại cho dân. Chính vì vậy, ông Bộ trưởng, Người phát ngôn Chính phủ Mai Tiến Dũng có một câu rất đúng, mà bản thân người viết tin rằng, nó khắc họa rõ nét nhất hiện trạng “xin lỗi” ở công bộc Việt Nam: Nếu chúng ta sai, chúng ta nhận lỗi trước dân. Nếu dân sai thì dân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật.
Cũng như vậy, ông Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, nhắn nhủ du học sinh Việt Nam hãy học tập giới trẻ Nhật Bản, còn giới lãnh đạo học tập hay không thì ông… bỏ ngỏ!
Điều đó nhấn mạnh rằng, quan chức Việt Nam vẫn mải mê học đòi xin lỗi, cao hơn là chịu trách nhiệm, còn trách nhiệm thế nào, hệ quả ra sao thì để dân lo. Câu chuyện của ông Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái nằm trong quỹ đạo đó! Một lời xin lỗi tưởng chừng như có trách nhiệm lại là một lời xin lỗi hoàn toàn… vô trách nhiệm! Bởi nó có gắn với chính nhiệm thực tế đâu? Do đó, nó chỉ lợi ông, nhưng hại dân, phá nước!Anh Văn

TPP đến BTA, từ tuyệt vọng đến vô vọng

clip_image002
Ông Phúc và ông Trump tại Tòa Bạch Ốc. (Hình: REUTERS/Kevin Lamarque)
Trump không đề cập đến nhân quyền, nhưng cũng chẳng nói gì về “Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ”. Mục tiêu lớn nhất của chính thể Việt Nam cũng bởi vậy vẫn là con số 0 - tương tự kết quả Đối thoại nhân quyền Mỹ Việt vòng 21 đã gần như zero.

Không có “Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ”!

Thất vọng được Phái đoàn Việt Nam cố gắng che giấu, nhưng vẫn lộ ra một cách trần trụi.
Trong vỏn vẹn 1 giờ đồng hồ hội đàm Mỹ-Việt giữa đại diện Hoa Kỳ là Tổng thống Donald Trump với một trong những đại diện Việt Nam là Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc vào ngày 31/5/2017, bất chấp món quà 8 tỷ USD giá trị thương mại (nếu có thật) mà ông Phúc cho biết các doanh nghiệp Việt đã ký kết với giới doanh nghiệp Mỹ, đã không có bất kỳ từ ngữ nào được Trump sử dụng, dù chỉ mang tính hàm ý, nói về “Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ”.
Cần nhắc lại, bản hiệp định này mới chính là chủ đề mà phía Việt Nam quan tâm nhất và trở thành mục tiêu lớn nhất của chuyến sang Mỹ lần này. Nếu có được dù chỉ một thỏa thuận sơ bộ về Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ, phía Việt Nam sẽ có hy vọng duy trì được số xuất siêu hơn 30 tỷ USD hàng năm vào thị trường Mỹ, đồng thời mở ra hy vọng vay mượn thêm tín dụng từ các chủ nợ lớn nhất như Ngân hàng thế giới, Ngân hàng Phát triển Á châu, hơn nữa còn có thể “thúc đẩy sớm thông qua Hiệp định thương mại tự do Việt Nam - châu Âu” (EVFTA).
Lượng ngoại tệ hơn ba chục tỷ USD thu lợi từ xuất siêu hàng năm sang Hoa Kỳ như thế là vô cùng có ý nghĩa, nếu đối sánh với quốc nạn Việt Nam phải nhập siêu hơn 30 tỷ USD theo đường chính ngạch và 20 tỷ USD theo đường tiểu ngạch mỗi năm từ “đồng chí Trung Quốc”.
Thậm chí trước chuyến công du Mỹ của Thủ tướng Phúc, một chuyên gia nhà nước đã “bắn tin” rằng Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ đã được được chuyên viên hai nước đàm phán xong và đã được đặt lên bàn thủ tướng (Việt Nam), chỉ còn chờ mang sang Mỹ ký chính thức.
Nhưng do Trump không hề đả động đến Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ, có thể xem như số phận của hiệp định (nếu có thật) này - một trong hiếm hoi lối thoát khả dĩ nhất về kinh tế và ngân sách của chính thể Việt Nam - vẫn còn “treo” ở đó mà chưa biết khi nào mới xong.
Tuyên bố chung về tăng cường Đối tác toàn diện giữa Việt Nam và Hoa Kỳ chỉ đề cập: “Hai bên khẳng định tầm quan trọng của việc thúc đẩy thương mại song phương và tạo môi trường thuận lợi cho các doanh nghiệp hai bên, đặc biệt thông qua việc triển khai có hiệu quả Hiệp định khung về Thương mại và Đầu tư để xử lý các vấn đề trong quan hệ Việt Nam-Hoa Kỳ trên tinh thần xây dựng”.
Thực ra, Hiệp định khung về Thương mại và Đầu tư (TIFA) là một hiệp định khung mà Việt Nam đã đàm phán với Mỹ từ năm 2010, nhưng sau đó bỏ dở vì Việt Nam mải chạy theo món lợi lớn hơn là Hiệp định TPP. Chỉ đến đầu năm 2017 khi TPP hầu như tuyệt vọng, Việt Nam mới phải quay lại đàm phán về TIFA như một nỗ lực cuối cùng.
Không những không đề cập gì đến “Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ”, Trump lại xoáy vào một vấn đề cực kỳ khó chịu và khó khăn đối với phía Việt Nam: trong phần phát biểu ngắn gọn tại cuộc gặp song phương tại Nhà Trắng hôm 31/5, Tổng thống Hoa Kỳ đã nhấn mạnh vấn đề giao thương và thâm hụt thương mại ‘lớn’ với Việt Nam, mà ông hy vọng sẽ ‘sớm được cân bằng’. Ngay trước đó, Bộ trưởng Thương mại Hoa Kỳ cũng không bỏ quên vấn đề này trong cuộc gặp với Thủ tướng Phúc.

Chỉ đe dọa hay còn hành động?

Lời nhắc nhở ‘sớm được cân bằng’ đầy sắc thái đe dọa của Trump có thể dẫn đến khả năng trong thời gian tới, Mỹ sẽ thực hiện một số động tác bảo hộ thương mại cứng rắn để hàng Việt Nam không thể ồ ạt tràn vào thị trường Mỹ như trước đây.
Vào tháng 3/2017, Trump đã liệt Việt Nam vào danh sách 16 quốc gia “gây hại kinh tế” cho Mỹ và đe dọa sẽ có thể mạnh tay trong “chế tài”.
Một hệ quả rất không mong đợi đối với Việt Nam là nếu Mỹ “siết” các điều kiện thương mại như đánh thuế xuyên biên giới, dựng đứng hàng rào kiểm nghiệm chất lượng đối với hàng hóa Việt Nam mà trước đó cá basa, tôm, gạo đã trở thành “nạn nhân”, đồng thời ngưng trệ vô thời hạn Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ hoặc làm cho hiệp định này trở nên khó khăn hơn nhiều so với 15 năm trước đó, giá trị xuất siêu hàng năm của Việt Nam vào Hoa Kỳ sẽ tụt thê thảm.
Những tín hiệu vô vọng về “Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ” lại có thể lan đến việc Liên minh châu Âu xem xét Hiệp định thương mại tự do Việt Nam-châu Âu, khiến hiệp định này trở nên “uể oải” và có thể còn rất lâu nữa mới được thông qua, cho dù giới chức Việt Nam có cố công đi vận động trực tiếp hoặc tìm cách “lobby hành lang” với phí môi giới rất cao.
Bi kịch thương mại lại góp phần quyết định tương lai ngân sách. Trong đó đương nhiên có cả ngân sách Đảng.

Bế tắc ngân sách

Ngoài kênh Nhật vẫn còn một chút hy vọng, các kênh cho vay tín dụng chính như Ngân hàng thế giới, Ngân hàng Phát triển Á châu, Quỹ tiền tệ Quốc tế đều chính thức đóng cửa cho vay ưu đãi đối với Việt Nam kể từ tháng 7/2017. Trong khi đó, mỗi năm ngân sách Việt Nam vẫn phải xuất ra đều đặn khoảng một chục tỷ USD để trả nợ cho quốc tế.
Tuy nhiên nợ công thực tế của Việt Nam đã lên tới 210% GDP, tương đương khoảng 420 tỷ USD, gấp hơn ba lần con số báo cáo Chính phủ chỉ chưa đầy 65% GDP. Hiện thời, ngân sách hầu như không còn kết dư và không biết lấy tiền đâu để trả cho rất nhiều khoản nợ trong và ngoài nước.
Với tình trạng bội chi ngân sách Việt Nam hàng năm thường vượt quá 6% GDP, một số chuyên gia độc lập đã dự liệu rằng ngân sách trung ương sẽ không thể “kéo” qua được hết năm 2018.
Nghĩa là Việt Nam rất có thể rơi vào tình trạng giống như Argentina trong hai lần vỡ nợ vào năm 2001 và năm 2014.
Đầu năm 2017, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bất chợt phải bật ra cảnh báo về tương lai “sụp đổ tài khóa quốc gia”. Cần đặc tả là lời tán thán này là có cơ sở, bởi vì ông Phúc đã nhiều năm nắm “tay hòm chìa khóa” của Chính phủ.
Giờ đây, chính quyền đang phải tính đến việc vắt cổ dân từng chút một: tăng thuế xăng dầu gấp đôi hoặc gấp ba, đánh thuế việc bán hàng trên mạng, kể cả kiếm tiền cho ngân sách bằng cách… bán số đẹp.
Các số liệu thống kê gần đây về tỷ lệ huy động thuế, phí của Việt Nam hiện nay vẫn ở mức bình quân khoảng 20%, cao hơn hẳn so Thái Lan 16,1%, Philippines 13,5%, Indonesia 12,4%, Malaisia 14,3%…
Thu nhập bình quân đầu người chỉ ở mức trung bình của khu vực, nhưng tỷ lệ thu cao hơn hẳn, khiến mỗi người dân Việt Nam phải gánh chịu khoản thuế, phí/GDP gấp từ 1,4 -3 lần so với các nước.
Theo báo cáo môi trường kinh doanh 2016, Ngân hàng Thế giới công bố tỷ lệ huy động thuế phí đối với doanh nghiệp ở Việt Nam lên tới 39,4% lợi nhuận. Tức làm được 10 đồng thì phải nộp thuế gần 4 đồng…

Phải làm gì?

Cuối cùng là vấn đề cá nhân và chính thể ở Việt Nam.
Không có bất kỳ tín hiệu nào cho Hiệp định thương mại song phương Việt-Mỹ, Thủ tướng Phúc đã không thể tái hiện thành tích của Tổng Bí thư Trọng với “Mỹ cam kết cho Việt Nam vào TPP” trong chuyến công du Hoa Kỳ của ông ta vào tháng 7/2015, mà đã tiến tới “tôi bất ngờ…” khi ông Trọng tái đắc cử Tổng Bí thư tại Đại hội Đảng CSVN đầu năm 2016.
Giờ đây, khó khăn, nếu không nói là bế tắc, bắt đầu chồng chất lên Thủ tướng Phúc. Trong chuyến công du Mỹ, ông Phúc đã không có được thành tích chính trị và kinh tế nổi bật nào để loại thẳng các đối thủ chính trị khác, trở thành Tổng Bí thư mới của Đảng CSVN - nếu sớm nhất có thể tại đại hội giữa nhiệm kỳ của Đảng vào đầu hoặc giữa năm 2018.
Thậm chí người Mỹ tỏ ra không có nhiều thời gian dành cho lãnh đạo Việt Nam. Có một chi tiết rất đáng chú ý với toàn bộ nỗi mặc cảm thấp cơ chính trị dành cho nó: BBC cho biết trong cuộc họp ngày 31/5 tại Phòng Bầu Dục, dường như ông Nguyễn Xuân Phúc đã được người bên cạnh nhắc ‘thôi để sau’, khi ông định chia sẻ với ông Trump về ‘7 vấn đề ngắn’.
Nhưng câu chuyện vẫn còn dài.
Cho dù vấn đề nhân quyền Việt Nam đã hầu như không được Trump nêu ra trong cuộc hội đàm với Nguyễn Xuân Phúc, nhưng sức ép của Quốc hội Mỹ về vấn đề nhạy cảm này vẫn còn nguyên đó, để giới nghị sĩ Mỹ sẽ can thiệp theo chiều hướng bất lợi cho chính thể Việt Nam đối với nhiều vấn đề mà hành pháp Trump phải thông qua Quốc hội, chẳng hạn như bán vũ khí và áp đặt thuế… Bài toán đặt ra hiện thời là không còn cách nào khác, nếu không chịu cải thiện nhân quyền, cải thiện trọn gói chứ không phải lẻ tẻ, cải thiện ngay và cải thiện một cách thực chất, giới chóp bu Việt Nam thậm chí còn có thể không giữ nổi lượng xuất siêu như năm 2016 vào thị trường Hoa Kỳ.
Khi đó sẽ bế tắc hoàn toàn. Cho cả chính thể lẫn các cá nhân trong cái chính thể đó.
Thủ tướng Phúc, và cao hơn cả là “kênh Đảng” Nguyễn Phú Trọng, sẽ phải làm gì để giải bài toán trên?Phạm Chí Dũng

Việt Nam: Còn lâu mới có thức ăn, nước uống sạch

…một cọng bún được tới ba bộ quản lý […] song bún vẫn không an toàn
clip_image002
Ở Việt Nam, mua gì cũng phải cân nhắc xem có sạch hay không. (Hình: Tuổi Trẻ)

VIỆT NAM (NV) - An toàn thực phẩm chuyện tưởng như đương nhiên nhưng lại trở thành chủ đề được thảo luận sôi nổi tại Quốc hội Việt Nam. Cuối cùng, vẫn chẳng có giải pháp nào khả thi.
Thực phẩm nhiễm đủ loại hóa chất nguy hại cho sức khỏe vốn là vấn nạn trầm kha mà hệ thống công quyền Việt Nam bó tay.
Trong báo cáo gần nhất gửi Quốc hội Việt Nam, Chính phủ Việt Nam cho biết, từ 2011 đến 2016, tại Việt Nam có 1.007 vụ ngộ độc thực phẩm, với 30.395 nạn nhân, 164 người trong số này đã chết.
Những số liệu vừa kể tuy rất đáng chú ý nhưng theo tường thuật của tờ Tuổi Trẻ thì ông Nguyễn Hoàng Mai, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Các vấn đề xã hội của Quốc hội Việt Nam, nhấn mạnh, đó chỉ là “phẩn nổi của tảng băng”. Mỗi năm có hàng chục triệu ca tiêu chảy vì thực phẩm bẩn và dân chúng tự xử nên không được các cơ sở y tế ghi nhận. Ông Mai lưu ý, còn hàng loạt loại bệnh tật nguy hiểm khác phát sinh do thực phẩm bẩn chưa được đề cập.
Theo ông Mai, Văn phòng Quốc hội Việt Nam đã thử tiến hành một cuộc khảo sát mà theo đó, chỉ có 10% người tham gia khảo sát cho biết, họ yên tâm với thực phẩm mà họ sử dụng hàng ngày. Đó cũng là lý do dân chúng Việt Nam thi nhau tự trồng rau, tự nuôi gia súc, gia cầm để sử dụng.
Ông Nguyễn Mạnh Cường, đại biểu của tỉnh Quảng Bình, nhận định, tuy có rất nhiều luật (Luật An toàn thực phẩm, Luật Bảo vệ quyền lợi người tiêu dùng, Luật Tố tụng dân sự ) và các văn ban dưới luật, cùng với ba bộ (Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, Bộ Công Thương, Bộ Y tế) nhưng thực phẩm vẫn bẩn, dân chúng vẫn không biết đường đâu mà lần.
Ông Phạm Trọng Nhân nêu ví dụ, hiện nay, một cọng bún được tới ba bộ quản lý: Nguyên liệu và bột gạo thuộc quyền quản lý của Bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, sản phẩm thuộc quyền quản lý của Bộ Công Thương. Kiểm tra xem cọng bún có chất nào nguy hại cho sức khỏe hay không thuộc phạm vi trách nhiệm của Bộ Y tế song bún vẫn… không an toàn.
Bà Phạm Khánh Phong Lan, đại biểu của Sài Gòn, bổ túc thêm, các cơ sở sản xuất thực phẩm đang bị bủa vây bởi một rừng qui định - đòi phải xin “giấy chứng nhận”. Trong số này có 59 thủ tục phải hoàn tất để được nhận các loại “giấy chứng nhận” từ cấp bộ, 47 thủ tục phải hoàn tất để có thêm những “giấy chứng nhận” khác từ chính quyền các địa phương. Thế nhưng theo bà Lan vì hệ thống công quyền chỉ quan tâm đến các loại “giấy chứng nhận” nên nhũng nhiễu tràn lan còn thực phẩm vẫn cứ bẩn.
Ông Phạm Trọng Nhân lưu ý đến một vấn nạn khác đã được đề cập từ lâu nhưng bị giới hữu trách phớt lờ. Đó là việc cho phép nhập khẩu đủ loại “thuốc bảo vệ thực vật” từ Trung Quốc với số lượng càng ngày càng lớn. Mỗi năm, Việt Nam tiếp tục nhập khoảng 100.000 tấn “thuốc bảo vệ thực vật” với 4.100 loại khác nhau. Trong số này có khoảng 3.500 loại mà ngay cả Trung Quốc cũng cấm sử dụng vì làm đất, nông sản nhiễm độc. Ông Nhân nêu thắc mắc, có phải Việt Nam đang tự đầu độc chính mình?
Ông Nguyễn Xuân Cường, Bộ trưởng Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, chống chế, vấn nạn thực phẩm bẩn không quá nghiêm trọng, bằng chứng là nông nghiệp tăng trưởng tốt hơn trước, là tuổi thọ trung bình của người Việt đã được nâng lên thành 74. Bà Tô Thị Bích Châu, đại biểu của Sài Gòn đã bác bỏ lập luận “tuổi thọ trung bình tăng”. Theo bà Châu, tuổi thọ về sức khỏe quan trọng hơn tuổi thọ trung bình. Tuổi thọ về sức khỏe của dân chúng Việt Nam chỉ có 56. Nếu so hai thứ với nhau thì chảng lẽ chấp nhận sống 18 năm còn lại trong bệnh tật? Ông Nguyễn Thanh Hồng, đại biểu của tỉnh Bình Dương cũng bác bỏ lập luận “nông nghiệp tăng trưởng tốt hơn trước” vì đó là tác động từ tăng trưởng chung của kinh tế, không phải nhờ bảo vệ được an toàn thực phẩm.Người Việt

No comments:

Post a Comment