Monday, June 12, 2017

Bài viết hay(5043)

 Cà phê sáng nay bỗng dưng nói về chuyện sân bay vs sân golf Tân Sơn Nhất; chủ yếu là khi quân đội làm kinh tế thì đảng mới có thể đòi hỏi sự trung thành bảo vệ đảng như với công an. Nôm na là đứa nào cũng có ăn thì nó mới chịu làm thiên lôi. Tổ quốc làm sao hơn tổ cò? Nghe VC bàn chuyện sân bay vs sân golf là ai cũng hiểu vì sao quân đội và công an không coi TQ là hiểm họa mà lại coi đối lập/ phản kháng là đối tượng cần trấn áp. Ai bảo VC ngu dốt? Nghe qua đủ thấy họ khôn liền. Khi chưa có sân bay Long Thành thì TSN vẫn là sân bay lớn nhất và quan trọng ở Saigon(và cả miền Nam) nên nhu cầu trước mắt là phải giải quyết nạn kẹt máy bay vì không có chổ đậu, nhà ga hay runway. Tại sao không thuê consultant làm study & research để có kết luận chính xác và đưa ra biện pháp khả thi thay vì cứ cò cưa trong khi đất sân golf là đất của sân bay chứ nào phải là đất riêng của quân đội mà tranh chấp? Cho dù là đất "nhàn rỗi" thì cũng phải hiểu an toàn là yếu tố hàng đầu và TSN vẫn sẽ là sân bay tồn tại cho nhu cầu đi lại ngày càng cao của dân trong nước lẫn du khách dù Long Thành xây xong sau này. VC vui thiệt!
Sau loạt bài “Những bê bối tại cục Hải quan TPHCM bao giờ xử lý dứt điểm?” đăng trên Lao Động, mới đây Viện Kiểm sát Nhân dân tối cao đã ban hành bản cáo trạng dành cho Nguyễn Trường Duy – người bị cáo buộc chỉ trong vài ngày đã trắng trợn ép doanh nghiệp phải chung chi tới gần 1 tỉ đồng
Vụ án gây bức xúc: Nhân viên hải quan 5 ngày nhận hối lộ gần 1 tỉ đồng bị truy tố ra tòa

Chân dung Nguyễn Trường Duy, người bị cáo buộc đã trắng trợn ép doanh nghiệp phải chung chi. Đồ họa: L.N
Tin từ Viện KSND Tối cao cho biết, ngày 5.6.2017, cơ quan này vừa ban hành cáo trạng và tống đạt truy tố Nguyễn Trường Duy, SN 1968, nguyên công chức Đội kiểm soát Hải quan - Cục Hải quan TPHCM về tội nhận hối lộ. Ngoài ra, Duy còn là bị can trong một vụ án buôn lậu phức tạp khác. Do đó, cơ quan Công an đã quyết định tách vụ án buôn lậu ra khỏi vụ án này để điều tra, làm rõ sau.
Theo cáo trạng, ngày 19.9.2014, Duy được phân công về Đội Kiểm soát Hải quan. Từ đó, lợi dụng nhiệm vụ được giao là kiểm tra các container hàng nhập khẩu của các doanh nghiệp trước khi thông quan, Duy đã liên hệ, dọa dẫm, gợi ý, ép buộc các chủ doanh nghiệp và người làm dịch vụ Hải quan phải thỏa thuận chi tiền để hàng hóa được hanh thông, không bị kiểm tra.
Do quá bức xúc trước hành vi trắng trợn của vị công chức, một số doanh nghiệp đã quyết vạch trần bộ mặt thật của Duy. Các nội dung tố cáo nêu rõ, tháng 9.2015, khi làm thủ tục Hải quan tại Cảng Cát Lái, Duy đã trực tiếp gặp và yêu cầu ông V.V.D phải chi ngoài 500 ngàn đồng/container hàng hóa loại 20 feet; 1 triệu đồng/container hàng hóa loại 40 feet.
Nếu các doanh nghiệp không chi số tiền này, lập tức sẽ có lệnh kiểm tra, mặc dù, Duy biết số hàng hóa nhập khẩu của các doanh nghiệp không vi phạm pháp luật. Tuy biết hành vi của Duy đã gây khó khăn cho mình, nhưng các doanh nghiệp vì muốn kinh doanh thuận tiện, hàng hóa về đúng thời gian, nên đã miễn cưỡng chấp nhận yêu cầu.

Nguyễn Trường Duy và tang vật vụ án. Ảnh: CAND Online.
Từ những thông tin tố cáo, cơ quan công an đã nhanh chóng vào cuộc làm rõ. Ngày 29.9.2015, khi ông này vừa làm thủ tục nhập cảnh tại sân bay Tân Sơn Nhất sau chuyến đi Trung Quốc thì bị Cục An ninh Tiền tệ (A84) thực hiện lệnh bắt khẩn cấp. Sau đó, lực lượng công vụ đã đưa Duy về nhà riêng để thực hiện khám xét đã thu giữ được 64 phong bì và giấy gói tiền chứa tổng cộng gần 1 tỉ đồng, là số tiền hối lộ của các doanh nghiệp trong vài ngày Duy vắng nhà.
Qua xác minh, 40 phong bì, giấy gói tiền với tổng giá trị hơn 541 triệu đồng là tiền mà Duy đã nhận hối lộ của 50 doanh nghiệp và người làm nhiệm vụ khai báo Hải quan. Còn lại 24 phong bì và giấy gói tiền, với tổng số tiền hơn 422 triệu đồng không xác định được danh tính doanh nghiệp, cá nhân đã đưa tiền cho Duy, nhưng cũng là tiền bất hợp pháp. Do vậy, toàn bộ số tiền kể trên được đề xuất tịch thu, sung công...
Ảnh hưởng đến tương lai
Liên quan đến vụ án nghiêm trọng kể trên, sở dĩ đến tận hôm nay vẫn còn rất nóng là bởi dư luận không tin chỉ một mình Duy lại làm được toàn bộ những việc tày trời đó. Ai đã tiếp tay cho Duy? Tại sao trong một thời gian dài Duy - vốn chỉ là nhân viên - lại được quyền tung tác, thao túng quá trình kiểm tra hàng hóa? Tại sao lại không có ai khác liên đới mà chỉ mình Duy lãnh án?... là những câu hỏi chưa có trả lời.
Còn trong nội bộ Cục Hải quan TPHCM, vì vụ việc này mà ông Đinh Ngọc Thắng - Phó Cục trưởng Cục Hải quan TPHCM, ứng viên số 1 cho vị trí Cục trưởng - bị Cơ quan Điều tra 4 lần mời lên làm việc nhưng có tới 2 lần ông này không đến. Vì việc này, ngày 24.10.2016, Cục Hải quan TPHCM đã phải có văn bản số 2890/HQHCM-TCCB gửi Cơ quan An ninh điều tra giải trình một số lý do như đi công tác, sức khỏe không bảo đảm...

Quyết định điều động Duy về Đội Kiểm soát Hải quan do ông Đinh Ngọc Thắng ký. Ảnh: L.N
Lật dở lại toàn bộ quá trình công tác của ông Thắng và Duy sẽ thấy vô số nút giao tương đồng. Ví dụ, ông Thắng có thời gian dài là lãnh đạo tại Chi cục Hải quan Sân bay Tân Sơn Nhất, còn Duy khi ấy là nhân viên. Ngày 19.9.2014, ông Thắng được phân công phụ trách Đội Kiểm soát Hải quan thì đúng ngày hôm đó, ông Thắng là người ký Quyết định điều chuyển ông Duy từ Chi cục Hải quan Sân bay Tân Sơn Nhất về Đội Kiểm soát Hải quan...
Không chỉ vậy, theo báo cáo ngày 4.10.2016 của Phòng tổ chức cán bộ Cục Hải quan thành phố thì chỉ trong 3 năm, ông Đinh Ngọc Thắng đã 8 lần đi nước ngoài trong đó 3 lần đi sai phép. Tuy nhiên, ông Hoàng Việt Cường, Phó Tổng cục phụ trách đã kết luận trường hợp ông Thắng “là đúng theo quy định”.
Còn theo một báo cáo của Ban tổ chức, Đảng ủy Cục Hải quan TPHCM cũng về việc này thì Ban tổ chức đã kiểm tra hồ sơ và phát hiện không có tên ông Thắng trong báo cáo Bảo vệ chính trị nội bộ về tình hình đảng viên đi nước ngoài suốt từ năm 2014 đến 2016. Báo cáo bảo vệ chính trị nội bộ của Đảng ủy Cục gửi Thành ủy hàng quý cũng không có tên ông Thắng dù trên thực tế ông này đã đi tới 8 lần...
Thế nhưng, bất chấp những lình xình kể trên, nói như ông Lê Đình Lợi - Phó Cục trưởng Hải quan TPHCM trong buổi làm việc với PV Báo Lao Động, thì hiện tại, ông Thắng là ứng viên duy nhất được lấy phiếu tín nhiệm vào vị trí Cục trưởng (vốn bị bỏ trống suốt 2 năm qua) với số phiếu đồng thuận khá cao, trên 70%.
Vậy cuộc lấy phiếu tín nhiệm hồi đầu tháng 5.2017 này và cả những cuộc lấy phiếu tín nhiệm thăm dò diễn ra trước đó có thực sự công khai minh bạch?
Báo Lao Động sẽ thông tin trong bài viết tiếp theo...Báo Lao Động
QUYỀN TẶC
Hôm nay xem TV thấy nói về CÁT TẶC và LÂM TẶC rất hay và rất nhiều thông tin kinh khủng, chợt nghĩ, sao không thể có khái niệm QUYỀN TẶC bao quát và xuyên suốt mọi thứ “tặc” hiện nay, bao gồm cả lãnh đạo và quản lý? QUYỀN TẶC là đánh cắp quyền lực, lạm dụng quyền lực và khai thác quyền lực một cách phi pháp, vi hiến và vô đạo lý (bán đất quốc phòng và bán chủ quyền đất đai biển đảo cho ngoại bang đe doạ an ninh Tổ quốc; tham nhũng công quỹ; làm dự án vơ tiền bằng mọi giá bất chấp nguy cơ huỷ hoại môi trường, di sản và đời sống nhân dân; nhân danh nhãn mác thiêng liêng để cướp dất của dân, chiếm dụng đất công sản làm các dự án treo hay dự án ma, hay nguỵ dự án, hay dự án kinh doanh của các tư nhân; dùng bạo lực vi hiến, đe doạ bạo lực với dân tốt dân oan; thiết lập các nhóm lợi ích quyền lực và pháp lý, đưa người thân vào guồng máy lãnh đạo, dùng công luận đàn áp tinh thần người dân vô tội, đặt ra những quy định cụ thể lạm quyền vi hiến bất chấp quyền sống của nhân dân, hay vận dụng luật pháp một cách nguỵ biện biến nạn nhân như Formosa và Đồng Tâm thành tội phạm.v.v.dồn người dân đến chỗ phải cam chịu tuyệt đối ngay cả với các tội đồ, tội trạng mà đảng vẫn lên án từng ngày ở đầu môi chót lưỡi).
QUYỀN TẶC xuất hiện từ rất lâu rồi, thực chất là quyền lực lưu manh hoá do bản chất giả đạo lý, giả chân lý và giả pháp lý, biến tướng thành quốc nạn mà ngay cả kẻ đứng đầu cái thể chế đã đẻ ra nó ( như cái mũ trên đầu không điều khiển được cái đầu) cũng kêu ca, phàn nàn, tỏ rõ bất lực.Đỗ Minh Tuấn

Tâm sự với bạn già 

Đã tâm sự nhiều với bạn trẻ và sẽ còn tiếp tục. Hôm nay bỗng nghĩ tới các bạn già. Vừa qua trong buổi lễ của Hội Người cao tuổi chúc thọ các bậc trên 80, tôi nói với vài cụ: Chúng ta bây giờ ngoài việc quan tâm đến sống như thế nào còn nên quan tâm hơn sẽ chết như thế nào. Tưởng nói đùa cho vui, không ngờ các cụ hưởng ứng và hỏi lại: Thế ông đã chuẩn bị được gì. Tôi trả lời đã chuẩn bị nhiều thứ.
Ở quê tôi, khi bố mẹ ngoài 60, các con lo tìm gỗ tốt đóng cỗ hậu sự và tìm đất xây Quách. Các bạn tôi ở thành phố phần lớn đã mua được đất ở Công viên Vĩnh hằng, đã xây tường bao và thiết kế lăng mộ. Cả hai thứ đó tôi đều chưa có và thấy không cần chuẩn bị. Tôi mong ước thi hài được đốt. Tìm trong tro tàn, may ra có được một vài hạt cứng để cất riêng làm kỷ niệm. Bỏ tro vào vài cái lọ, con cháu đặt đâu cũng được.
Bàn về các cụ, nghe đâu từ Câu lạc bộ Ba Đình có đưa ra phương châm: “Sống khỏe, chết nhanh. Ít của để dành. Nhiều người thương tiếc. Phương châm này được nhiều người ca ngợi, truyền tụng, nhưng tôi chỉ tán thành được dưới 50%. Tôi hỏi: Có biết làm như thế nào để sống khỏe chết nhanh không. Nhiều cụ trả lời không biết, chỉ là mong đợi và nhờ Trời. Điều kiện “Ít của để dành, nhiều người thương tiếc” được nhiều cụ mơ ước thì tôi lại cho rằng đó là tâm lý quá tầm thường.

Trước hết bàn về Sống khỏe, sống vui, sống có ích. Nhiều cụ chăm lo luyện tập thân thể. Đó là việc tốt. Sẽ còn tốt hơn khi biết chăm lo đến đời sống tình cảm và tinh thần để có được trạng thái thoải mái. Biết quên đi tuổi tác và bệnh tật, xóa hết mọi lo lắng, thù hận, bỏ hết mọi tranh giành. Trả hết mọi nợ nần. Nợ có nhiều thứ. Nợ tiền bạc, nợ tình nghĩa, nợ dự định về công việc và mong ước, nợ vì đã phạm tội ác hoặc làm việc xấu xa, v.v…
Để sống có ích, trước khi làm được những việc theo năng lực thì cần làm gương trong các vấn đề về giữ gìn nếp sống có văn hóa, có đạo đức, trung thực. Tiếp đến là tránh được các thói xấu thường tình, đó là sự áp đặt và tâm lý cam chịu. Tuổi già thường tự cho mình khôn ngoan, có nhiều kinh nghiệm sống hay nên áp đặt quan điểm cho con cháu dưới danh nghĩa dạy bảo. Việc này nếu làm không khéo dễ tạo ra mâu thuẩn giữa các thế hệ. Chỉ nên trình bày các điều hay lẽ phải để con cháu tham khảo mà không nên áp đặt. Ngoài ra người già cũng cần tham khảo ý kiến của lớp trẻ để tiếp tục hoàn thiện mình và sống hòa đồng..
Các cụ, phần đông  thấy được các tệ nạn trầm trọng của xã hội, biết được nguyên nhân nhưng không dám nói ra, chấp nhận tình trạng cam chịu. Vì sao? Chủ yếu vì sợ. Thường thì không sợ cho bản thân  mà sợ cho con cháu bị phân biệt đối xử. Các cụ không biết rằng nếu không cải thiện được tình hình mà cứ để kéo dài tình trạng như hiện nay, để đất nươc rơi vào tình thế nơm nớp Bắc thuộc, bị độc tài thống trị, thì rồi cháu chắt các cụ sẽ gánh chịu tai họa thảm khốc hơn. Tệ hơn khi các cụ ngăn cản hoặc khuyên bảo con cháu cũng cam chịu, không dám thực hiện tự do tư tưởng, chỉ tìm cách dối trá để sinh tồn. Nguy hơn nữa khi một số ít cụ khăng khăng giữ nguyên những nhận thức sai lạc, đã được tuyên truyền từ trên dưới nửa thế kỷ nay rồi vội vàng quy kết cho bạn bè, con cháu là phản động khi mới chỉ nghe nói người ta có ý kiến gì đó hơi khác. Nhiều cụ biết sự bế tắc của xã hội nhưng không muốn, không dám nghĩ tới việc phải thay đổi lại theo hướng khác. Vì sao. Vì tiếc. Tiếc rằng thế hệ cha, anh và bản thân đã bỏ ra bao công sức và xương máu để tạo lập nên nó. Mặc dầu có được một ít thành quả thì bị bọn Lợi ích nhóm chiếm đoạt, nhưng nếu thấy sai mà bỏ đi thì vẫn cứ tiếc. Không tiếc cái hiện thực xã hội mà cứ tiếc cái công sức đã bỏ ra. Đó là một tâm lý vô cùng tai hại.
Bàn về chết nhanh.Trước hết cần có nhận thức: chết chưa phải là hết mà chỉ là chuyển giai đoạn, chuyển trạng thái. Không mong ước nhưng không sợ chết. Chết nhanh theo kiểu đột tử vì tai nạn hoặc tai biến thì khỏe cho người chết nhưng để lại một số khó khăn cho người thân, tránh được thì tốt. Chết chậm theo kiểu sống thực vật hoặc nằm liệt hàng năm thì khổ cho cả con cháu và bản thân. Cái chết đáng mong ước là có lý do chính đáng ví như hy sinh cho một việc cao cả, như bị bệnh mà bình thường khó chữa khỏi hoặc thân thể đã quá suy kiệt, khó hồi phục, là có chuẩn bị hoặc báo trước một thời gian vừa phải. Có chuẩn bị để người ra đi kịp dặn dò người ở lại, để bàn giao những điều cần thiết. Tôi đã chứng kiến khá nhiều trường hợp chết đáng mong ước như thế và nghiên cứu các điều kiện để thực hiện được như vậy.
Nhân đây xin chép  bài thơ về Chết:  “Dù không muốn nhưng ai rồi cũng chết/ Định lệ chung cho cả loài người/ Chỉ một lần và một lần thôi/ Ai cũng chết và đố ai tránh khỏi/ Đến lúc chết có muôn ngàn đường lối/ Chết làm sao cho khỏi tủi vong linh/ Vì ốm đau là cái chết thường tình/ Già nua chết, lẽ trời sinh phải chết/ Chết vì tình là đốn đời mạt kiếp/ Chết vì ăn là cái chết ươn hèn/ Vì giang sơn Tổ quốc là cái chết thiêng liêng cao cả/ Một cái chết để muôn ngàn thủa được vinh danh/ Cái chết này thiên hạ phải nghiêng mình”.
Chết nhanh nhất là tự rử, nhưng như thế phạm vào tội ác về tâm linh, rất không nên. Người ta muốn chết nhanh để tránh cái cảnh phải nằm liệt lâu ngày, sống mà không khác gì đã chết, lại còn tệ hơn. Có lần được tin bố của người bạn vừa qua đời. Ông ra đi sau khi nằm liệt trên 5 năm. Mọi người đến nói lời chia buồn, riêng tôi đến chúc mừng. Anh bạn nắm chặt tay tôi và nói : “Anh nói đúng, chúng em mong việc này xẩy ra càng sớm càng tốt, nhưng không ai dám hành động gì cả mà cứ chờ đợi theo tự nhiên”.
Để đề phòng cảnh phải nằm lâu ngày trong trạng thái: “chết được sớm ngày nào hay ngày ấy” thì phải chuẩn bị từ lúc còn mạnh khỏe. Trước hết là nhận thức cho mình và người thân, rằng ốm đau không chữa được mà chết là bình thường, không muốn chết nhưng không sợ chết. Sống mà không còn tác dụng gì tích cực cho đời, lại gây phiền não và tốn kém thì chết đi càng sớm càng tốt. Quan trọng là quyết định của mình được các người thân đồng tình vì lúc đó có thể mình không hoàn toàn chủ động, mà ý kiến của người thân thì bất đồng hoặc không dám nói ra. Như vậy phải chuẩn bị từ trước, khi còn mạnh khỏe hoặc còn tỉnh táo. Tôi đã biết nhiều trường hợp như vậy.
Tôi cũng đã chứng kiến cảnh con cháu nuôi người bệnh chờ chết bằng cách cho ăn no các chất béo bổ với hy vọng sổng thêm lúc nào hay lúc ấy. Đó là người thân thể hiện tình thương, mà cũng do người bệnh muốn thế. Trong trường hợp như vậy, nếu người bệnh không muốn kéo dài tình trạng thì đơn giản nhất là ngừng ăn. Nhưng đến lúc đó mới chủ động ngừng ăn thì khó vượt qua được cảm giác đói. Đói làm người ta khó chịu. Vậy lúc đang khỏe mạnh bình thường nên luyện tập phương pháp Phiên Lang Công, đó là PP thở nhanh kết hợp thót bụng lại khi hít vào, phình bụng khi thở ra (ngược với cách thở bụng theo Yôga). Chỉ bằng cách thở đúng PP trong một vài phút mà loại trừ đước càm giác đói khi nhịn ăn lâu ngày.
Bàn về câu: “Ít của để dành, nhiều người thương tiếc”. Tôi cho đây là tâm lý quá tầm thường. Người ta sợ để lại nhiều của thì con cái tranh giành. Cái gốc rễ của việc tranh giành nằm ở chỗ khác, nhiều của chỉ là lý do phụ. Khi cha mẹ giữ được đức độ, con cháu được giáo dục đạo nghĩa, tiền của kiếm được một cách chính đáng, lại biết chi tiêu vào những việc tốt đẹp thì rất khó xẩy ra sự tranh giành, lúc này càng có nhiều tiền càng tốt chứ sao lại mong có ít của để dành. Mong có ít của để tránh sự tranh giành của con cháu phải chăng là ý của ông chủ kém tự tin, là mong ước của gia đình kém giáo dục về lòng nhân nghĩa, tình huynh đệ.
Mong ước được nhiều người thương tiếc là rất phổ biến, nhưng nó tầm thường ở chỗ để cho niềm sung sướng, hạnh phúc của mình phụ thuộc vào người khác. Đành rằng thượng tiếc  là tích cực, tốt đẹp, nhưng không phải từ bên trong mà đến từ bên ngoài. Người ta có thể làm điều tốt đẹp: a- vì bản chất bên trong hoặc:  b- muốn được thể hiện ra để được người khác khen ngợi. Người ta có thể phải chú ý lắng nghe người khác để: a- nhận biết những chỗ thiếu sót của mình mà khắc  phục; hoặc: b- để làm theo ý người ta, làm vừa lòng người ta. Cái kiểu muốn được nhiều người thương tiếc hình như là nặng về phương án b, đó là phương án thiếu tự tin. Người theo phương án a, mặc dầu có thể bị một số người nào đó không tán thành, thậm chí chống đối, nhưng họ tự tin, có bản lĩnh, không cần đến sự khen chê theo lối phụ họa hời hợt của người đời.
Trong quá trình dạy học tôi thường nghe yêu cầu: “ Học sinh, sinh viên phải kính trọng thấy cô giáo”. Tuy thế tôi chưa bao giờ đề ra yêu cầu ấy. Tôi thể hiện tình yêu thương và tôn trọng sinh viên, giảng dạy hay và giỏi, đánh giá công bằng. Thế rồi sinh viên kính trọng tôi đến mức nào hoặc không là quyền của họ. Tôi không bao giờ đặt yêu cầu được kính trọng  lên hàng đầu. Khi được tin tôi chết chắc cũng có người thương  tiếc và cũng có nhiều DLV tiễn đưa bằng những lời nguyền rủa, nhưng không sao cả. Tôi sống và hoạt động theo nhận thức của mình chứ không nhằm thu nhận lời khen và tránh lời phản đối. Mong sao các cụ cũng có được lòng tự tin như thế và cao hơn.  Tuần trước tôi có tâm sự về phương châm “Sống khỏe chết nhanh, Ít của để dành, Nhiều người thương tiếc”. Nay xin tâm sự tiếp vài điều.

Nên tránh áp đặt

Tuổi già thường vướng một nhược điểm là áp đặt con cháu. Người A áp đặt quan điểm của mình cho B là việc làm gây ảnh hưởng xấu đến các mối quan hệ, tuy vậy vẫn thường xẩy ra. Trong gia đình A là ông bà, cha mẹ, B là con cháu. Người ta áp đặt vì cho rằng quan điểm của họ là hay, là đúng, còn đối với B, họ cho rằng B không biết gì, hoặc nếu có quan điểm khác thì đó là dở, là sai. Hơn nữa A cho rằng việc bắt B làm theo ý mình là xuất phát từ lòng tốt, là lời dạy bảo chân thành.

Khi tìm hiểu sự giáo dục ở gia đình và nhà trường giữa A (cha mẹ, thầy cô) và B (con cháu, học trò) tôi nhận được ý kiến sau: “A dạy cho B những điều đúng”. Trong khái niệm “đúng” ở đây bao hàm cả tính chất hay, tốt. Nhiều người tưởng “A dạy cho B những điều đúng”, đó là chân lý, nhưng có lẽ đã nhận nhầm. Trong mệnh đề trên động từ DẠY và điều ĐÚNG có thể được hiểu theo các cách khác nhau. Dạy, nếu chỉ dừng ở “Bảo cho biết” thì mang tính HƯỚNG DẪN, còn nếu “Bắt phải công nhận” thì đó là ÁP ĐẶT. Dù sao thông thường DẠY có mang tính áp đặt, không nhiều thì ít. Còn điều ĐÚNG, là cho ai, đối với ai. Liệu một điều A cho là đúng thì đối với B có phù hợp không. Biết đâu A cho là hay, là tốt, nhưng không hợp với B thì sao. Vì vậy trong giáo dục tôi tán thành với phương châm sau: “A hướng dẫn để B tìm học những điều đúng”.
Một điều mà A cho là đúng, hay, tốt thường là do bản thân rút ra từ trong cuộc sống, đã chiêm nghiệm. Đặc biệt là những A đã có thành công ít nhiều trong cuộc đời, đã từng được nhận xét là giỏi, là khôn, họ thường có xu hướng bảo thủ, cho rằng cách làm của họ thường đúng hơn, hay hơn người khác. Nhưng khổ thay cuộc sống biến đổi, tâm lý và hoàn cảnh mỗi người khác nhau. Mình thấy hay thì cứ phổ biến cho người ta, có thể vận động người ta, nhưng không bao giờ nên áp đặt người ngoài. Trường hợp B làm việc theo sự chỉ huy của A lại là chuyện khác. Lúc này A có thể ra lệnh cho B làm theo ý mình và phải chịu trách nhiệm về mệnh lệnh đó. Còn B phải cân nhắc các hậu quả của việc làm theo hay không.
Xin kể 2 câu chuyện. Chuyện 1- Gia đình tứ đại đồng đường, con cháu sống quây quần. Ông bà, cha mẹ hãnh diện, tự hào vì vẫn giữ được không khí hòa thuận, kính trên nhường dưới. Mỗi ngày bữa ăn sáng và ăn tối toàn gia đình sum họp, quây quần. Con cháu muốn đi đâu, làm gì đều phải xin phép. Mỗi mệnh lệnh, mỗi ý muốn do ông bà phát ra con cháu phải răm rắp thi hành. Tuy thế đó chỉ là cái vỏ hòa thuận bên ngoài. Bên trong chứa đầy mâu thuẫn mà các cụ không biết, các cụ vẫn cứ tưởng các cháu ngoan ngoãn. Ngờ đâu các cháu, đặc biệt là cháu dâu thấy cuộc sống không khác gì trại tù, chỉ mong sớm được giải phóng, dọn nhà đi nơi khác, để được tự do thể hiện, được sắp xếp cuộc sống theo ý mình.
Chuyện 2- Ông bạn tôi có 2 con trai cách nhau 8 tuổi. Ông đã khảo sát, rút kinh nghiệm dạy con của một số gia đình để vận dụng cho mình. Với thằng đầu ông áp dụng phương pháp giáo dục cứng rắn, áp đặt và theo ý ông là rất thành công. Ông rất tự tin, đem phương pháp đó áp dụng cho thằng thứ 2 thì thất bại, gặp phải sự chống đối, ban đầu còn ngấm ngầm, sau bùng nổ đến mức làm ông nổi khùng, cho là thằng con mất dạy, bất hiếu, đồ vô dụng. Thế rồi không may, ông bị bệnh nặng, qua đời. Từ đó thằng con thứ hai, nay đã lớn, được tự do phát triển theo khả năng, trở nên người thành đạt.
Thực ra sự áp đặt cũng có lúc thành công khi mà A đã có suy nghĩ chu đáo và B là người bản lĩnh kém, quen sống dựa dẫm. Khi gặp phải B có trí tuệ và bản lĩnh cao, có tính cách cứng cỏi, sẽ rất khó áp đặt, nếu cố tình sẽ gây nên xung đột, nhiều khi dẫn tới đổ vỡ. Sẽ nguy hiểm hơn khi tự A cũng chưa khẳng định được điều hay, điều tốt mà chỉ nói lại theo ý người khác, làm theo người khác.
Dù là trong gia đình hay ngoài xã hội, sự áp đặt về nhận thức, về tư tưởng làm hủy hoại tự do, làm cản trở tiến bộ. Mà khổ thay, một số bậc cao tuổi lại hay áp đặt kinh nghiệm của mình cho con cháu. Khi áp đặt thành công thì tự hào, phấn khởi. Khi áp đặt bị chống đối thì tức giận, làm huyết áp tăng lên và tạo ra sự bất hòa trong gia đình.
Xin đề cao việc hướng dẫn, giảm bớt đến loại bỏ mọi sự áp đặt. Đó mới là quan hệ tốt đẹp giữa các thế hệ.

Sống vui

Phương châm sống vui đối với các cụ rất quan trọng. Sống vui làm quên tuổi già, quên bệnh tật, quên mọi lo nghĩ tầm thường để đạt tới sự thanh thản của tâm hồn, làm tăng tuổi thọ. Để sống vui trước hết phải làm người tử tế. Truyền hình VTV1, lúc ngoài 18 giờ 45 hàng ngày có chương trình “Việc tử tế”, biểu dương những tấm gương đẹp. Đó là những điển hình. Không ai đòi hỏi các cụ làm việc tử tế theo các điển hình đó, mà chỉ cần là người tử tế một cách bình thường. Dân gian dùng cụm từ “sống biết điều” để chỉ người tử tế. Khổng Tử căn dặn trong 8 chữ “kỷ sở bất dục vật thi ư nhân” (điều ta không muốn chớ làm cho người).
Để làm người tử tế một cách bình thường không có gì khó, không cần cố gắng quá sức. Chỉ cần từ bỏ một vài thói xấu như sự áp đặt, tính tham lam, ích kỷ, từ bỏ những ý nghĩ và việc làm ích mình hoặc ích cho con cháu mình mà hại đến người hoặc con cháu người, không tranh giành phần hơn thua, bỏ hết mọi hận thù, đố kỵ. Đối với mọi người thì thương yêu, tôn trọng, có lòng độ lượng, bao dung, xem con cháu người cũng như con cháu mình. Khi có bất đồng với bất kỳ ai về vấn đề gì thì không che giấu mà công khai tìm cách giải quyết trên cơ sở tôn trọng nhau, lắng nghe người khác với thái độ thân thiện và bình tĩnh tìm xem trong các ý kiến của họ có ý nào đúng, liệu trong các ý của mình có cái gì sai không. Để làm người tử tế, một trong những cách có hiệu quả trong quan hệ với mọi người là “Phương pháp thế vai”. Đó là khi có mâu thuẩn hoặc bất đồng với ai đó thì tưởng tượng biến mình thành người ấy, ở vào vị trí, hoàn cảnh của người ấy để hiểu người ta.
Để sống vui còn cần tránh xa những nỗi buồn, những khó chịu do mình tự gây ra hoặc những phản ứng bất lợi đối với tác động từ bên ngoài mà chủ yếu là của con cháu. Khi có một tác động từ bên ngoài, ta thường có phản ứng trở lại. Phản ứng đó là dương tính hay âm tính, là tích cực hay tiêu cực là do ta tự do lựa chọn. Thí dụ đứa cháu đang chơi, làm vỡ cái ấm chè. Bạn có thể có các phản ứng sau: 1-Bạn cười và nói: Thôi, thằng cu vô ý làm vỡ cái ấm của ông rồi; 2- Bạn quá tiếc cái ấm, mắng cháu là đồ này, đồ nọ; 3- Bạn tức giận, đánh cháu và đuổi nó đi.
Ta chọn phản ứng nào thường là lập tức mà ít khi trải qua suy nghĩ. Tuy vậy nó phản ảnh tính cách của ta, tâm trạng của ta. Một người xem tình cảm trọng hơn của cải, hàng ngày vẫn thực hiện lòng tốt và sự bao dung sẽ lập tức chọn phản ứng 1 mà không suy nghĩ gì cả. Ngược lại người khó tính, thường hay cau có sẽ lập tức có phản ứng 2 hoặc 3. Vậy càng già nên trở thành người dễ tính mà cố tránh việc trở thành người khó tính. Việc dễ tính với người này và khó tính đối với người kia còn do thành kiến “yêu nên tốt, ghét nên xấu”. Tôi đã từng khó khăn lắm mới hòa giải được những vụ xich mích giữa những người trong một số gia đình chỉ vì hiểu nhầm một việc làm, một câu nói mà gốc gác của sự hiểu nhầm là do thiếu tình yêu thương chân thành.
Xin kể câu chuyện. Tôi sang chơi nhà hàng xóm ở quê. Bà chủ tiếp tôi với tâm trạng nặng nề. Hỏi ra được biết bà đang tức giận con dâu khi bà ra vườn định chăm sóc luống rau thì: “bị con dâu đuổi vào, không cho làm”. Hỏi ra thì chỉ là sự hiểu nhầm. Cô con dâu không hiểu, đối với bà được làm việc là một niềm vui chứ không phải là sự cực nhọc. Vì lòng tốt không phù hợp mà cô cắt mất nguồn vui của bà. Ngược lại cô cũng không vừa lòng khi bà hay kể chuyện cho hàng xóm những việc bà đã làm, mà hình như nếu bà không làm thì cô con dâu không làm được, việc đó làm mất uy tín cô. Hàng ngày bà hay xét nét cô. Giữa hai mẹ con không có lòng yêu thương chân thành, Tôi hình dung việc không cho bà chăm sóc rau, nếu do con gái yêu của bà chủ trương thì phản ứng của bà sẽ khác.Nguyễn Đình Cống

Đảng Bảo thủ thảm bại trong cuộc bầu cử Quốc hội Anh

Trong cuộc bầu cử Quốc hội Anh ngày 8.6.2017, Đảng Bảo thủ (conservative Party) cầm quyền của Nữ Thủ tướng Theresa May đã bị mất đa số tuyệt đối, trong khi Đảng Lao động (Labour Party) đối lập thắng thêm phiếu.
Hơn 46 triệu công dân Vương quốc Anh được kêu gọi đi bầu, nhưng chỉ có 68,7% cử tri tham dự. Kết quả tổng số 650 ghế trong Quốc hội mới với nhiệm kỳ 5 năm tạm thời được phân chia: Đảng Bảo thủ (CP) 318 (so với 2015 giảm 13), Đảng Lao động (LP) 261 (tăng 30), Dân chủ tự do (Liberal Democrats- LD) 12 (tăng 2), Đảng Quốc gia Tô Cách Lan (Scottish National Party - SNP) 35 (giảm 21), Đảng Bảo thủ Dân chủ Bắc Ái Nhĩ Lan (Democratic Unionist Party-DUP)10 (tăng 2), Đảng Cộng hòa Ái Nhĩ Lan Sinn Fein 7 (tăng 3), Đảng Độc lập Vương quốc (UK Independency Party-UKIP) không ghế (mất 1)...

Đa số người dân không hỗ trợ chủ trương mạnh bạo rời bỏ EU (hard Brexit)

Vương quốc Anh ra khỏi Liên hiệp Âu châu (EU) đã là một tiến trình không thể đảo ngược và nhân dân chờ đợi chính quyền đưa ra một đường lối khả thi. Khi đảm nhận chức vụ thủ tướng thay thế David Cameron, Theresa May tuyên bố sẽ thực hiện kết quả của cuộc trưng cầu dân ý và đưa ra khẩu hiệu “lãnh đạo mạnh và ổn định” (strong and stable leadership).
Trong cuộc tranh cử May nhiều lần nhấn mạnh là dân đã muốn Vương quốc rời bỏ EU thì đường lối rút ra mạnh mẽ, dứt khoát (hard brexit) là hợp ý dân, thay vì mềm mỏng, uyển chuyển (soft brexit).
Chủ trương hart brexit có nghĩa cắt đứt rõ ràng các quan hệ với EU. Mối bang giao giữa Vương quốc Anh với EU sẽ diễn tiến tương tự như bang giao giữa EU và Gia Nã Đại. Theo đó các công dân của EU phải làm đơn xin giấy phép lao động để được cư trú và đi làm trong quốc gia sở tại. Hàng hóa và dịch vụ giao lưu chỉ miễn thuế quan khi hai bên thỏa thuận một hiệp định thương mại tự do. Để có Hiệp định này hai bên cần khoảng mười năm thương thảo.
Ngược lại chủ trương soft brexit cho phép Anh tiếp tục duy trì quan hệ với EU như bang giao giữa Na Uy và EU. Dù không là thành viên EU quốc gia vẫn được quyền thông thương hoàn toàn trong thị trường nội địa EU. Tuy nhiên quốc gia phải đóng góp vào ngân sách EU và chấp nhận một số luật của EU cũng như cho phép công dân EU được cư trú và làm việc trong đất nước mình.
Kết quả cuộc bầu cử cho thấy chủ trương hard brexit ra khỏi thị trường nội địa và Liên hiệp Thuế quan EU của Đảng Bảo thủ CP và Đảng dân túy UKIP đã bị đa số cử tri bác bỏ.

May thực thi một chính sách an ninh bất nhất và bất công xã hội

Sau các vụ khủng bố xảy ra tại Luân Đôn và Manchester, May tuyên bố sẽ có biện pháp mạnh chống khủng bố Hồi giáo và hạn chế nhân quyền để nhanh chóng truy lùng các thành phấn khả nghi. Lãnh tụ đối lập Corbyn cho rằng May đã bất lực trong chính sách an ninh, Corbyn dẫn chứng May nguyên là Bộ trưởng Nội vụ trong nội các của người tiền nhiệm Cameron đã sa thải hàng chục ngàn nhân viên cảnh sát khiến tình trạng an ninh không được đảm bảo.
Lúc nhậm chức, May được ngợi khen sẽ là một Margaret Thatcher mới, nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, May đã làm nhiều người thất vọng với những chính sách chia rẽ xã hội, bất nhất, mất lòng dân. Nhiều người dân nhận xét May là người thiếu thiện cảm và lạnh lùng. May chủ trương cắt giảm tài trợ chăm sóc người già. Trong các buổi nói chuyện trước công luận, May thường lập lại những lời hoa mỹ rỗng tuếch một cách máy móc, nên bị giới truyền thông nhạo là “Maybot”, một từ ghép tên May và robot.
Trong cuộc tranh cử, Corbyn lãnh tụ Đảng Lao động xuất hiện đóng vai trò Robin Hood, một anh hùng trợ giúp thành phần thế cô trong xã hội. Corbyn công bố chính sách chống bất công xã hội: miễn phí đại học, cải thiện hệ thống y tế, nâng cấp thuế đối với giới có lợi tức cao hầu giảm cách biệt giàu nghèo. Chương trình tranh cử của Đảng Lao động đã được cử tri, đặc biệt giới trẻ ủng hộ nhiệt liệt.

Viễn tượng nền chính trị Anh quốc

Kết quả kiểm phiếu toàn bộ 650 đơn vị bầu cử cho thấy hai đảng lớn Bảo thủ và Lao động trong hệ thống chính đảng Anh đã không đạt được quá bán ghế (326). Tình trạng này đưa Quốc hội lâm vào trường hợp lơ lửng (Hung Parliament) vì không đảng nào trong Quốc hội được đa số rõ rệt để có thể tự lập chính quyền.
Thủ tướng May đã tiến hành bầu cử trước thời hạn (2020) với hậu ý sẽ đạt thêm nhiều ghế trong Quốc hội hầu có hậu thuẫn cho các cuộc đàm phán rút khỏi Liên hiệp Âu châu (Brexit). Nhưng kết quả đã không mang lại thành công như dự tính. Đảng Bảo thủ không những đã không giữ được đa số quá bán (331) của nhiệm kỳ trước và còn bị mất 13 nghế trong Hạ viện. Ngày 20.05.2017 May viết trên mạng xã hội: “Nếu tôi chỉ mất 6 phiếu thì coi như thất cử và Jeremy Corbyn (Chủ tịch Đảng Lao động đối lập) sẽ thay tôi đàm phán với Âu châu. Jeremy Corbyn đã lên tiếng yêu cầu May từ chức, đồng thời tuyên bố sẵn sàng nhận trách nhiệm lập chính quyền.
Báo chí loan tin May nhận được sự hỗ trợ của Đảng DUP nên đã thỉnh cầu Nữ Hoàng Elisabeth II giao trách nhiệm lập chính quyền mới mặc dù bị thảm bại.
Hiện tại Anh đang ở trong tình trạng bế tắc chính trị. Nhiều câu hỏi đang được dư luận bàn tán. Liệu Đảng Bảo thủ sẽ cầm quyền một mình hay phải lên hiệp với một đảng nhỏ khác để có chính danh? - Theresa May sẽ được tái tín nhiệm hay Đảng Bảo thủ phải tìm người kế nhiệm? - Lộ trình đàm phán với EU có thể tiếp tục như dự trù vào ngày 19.06.2017 hay phải trì hoãn?
Năm 2017 là năm siêu bầu cử ở Âu châu và đến nay dư luận Âu châu rất phấn khởi về thành quả đã ngăn chặn được sự phát triển của bóng ma chủ nghĩa dân túy trong các cuộc bầu Quốc hội Hòa Lan, Tổng thống Pháp và Quốc hội Anh. Kế tiếp Pháp sẽ bầu lại Quốc hội và Cộng hòa liên bang Đức tổng tuyển cử vào tháng 9.2017.Vũ Ngọc Yên

No comments:

Post a Comment