Monday, June 12, 2017

Bài viết hay(5047)

Tui tránh đề cập đến Trump vì không muốn đụng đến nhiều lão tướng Bolsa hết sức trung thành với đảng CH, cũng không muốn nhắc đến Obama đã "hạ cánh an toàn" hay Hillary đã thua cuộc mà còn ham nói khiến khẩu nghiệp ngày càng nhiều hơn. Cách tốt nhất là cứ hùa theo "đàn anh" mà chửi VC là an toàn nhất khi ra Bolsa uống cà phê. Tuy nhiên Bolsa bây giờ còn có cả phe thân Cộng lẫn VC; nhất là con cháu của "gia đình cách mạng". Vui nhất là thế hệ trẻ sau này rất sớm từ bỏ nguồn côi để đổi tên Mỹ thay cho tên cha mẹ đặt cho từ khi ra đời. Các cháu thích nói tiếng Anh hơn tiếng Việt, muốn bắt chước Mỹ để không ai nhận ra cái đuôi VC và vui nhất là khi ra Bolsa, ta càng giấu đầu thì dễ lòi đuôi vô cùng bởi không ai có thể chối bỏ nguồn gốc. Tui thật sự buồn khi thế hệ trẻ không muốn làm người VN; buồn hơn khi cha mẹ các cháu không biết dạy con mà cứ vui khi thấy con mất gốc. Bên ni bên tê đều sai bét mà cứ chê lẫn nhau.

43 năm và bao nhiêu năm nữa?

Hà Nội chặt cây xanh, Sài Gòn cũng trơ trụi cây xanh vì bị chặt, đất nước này có thành phố nào, tỉnh nào không bị chặt cây xanh? Chắc chắn là không có, ngay cả thành phố Đà Nẵng thời ông Nguyễn Bá Thanh còn làm Chủ tịch Ủy ban nhân dân thành phố, thời ‘vàng son’ của Đà Nẵng, vẫn có hàng xà cừ trăm tuổi (từ thời Đà Nẵng còn mang tên Tourance) trên đường Quang Trung cũng bị chặt không thương tiếc. Đó là chưa muốn nói đến những cây xanh trên dãy Trường Sơn!
Nếu như cây xanh được ví là lá phổi của thành phố thì cây xanh ở Trường Sơn được xem là lá phổi của quốc gia, cây xanh ở U Minh Thượng, U Minh Hạ hay Đất Mũi cũng được xem là lá phổi của quốc gia. Nhưng hiện tại, U Minh Thượng hay U Minh Hạ, rồi Đất Mũi, tất cả rừng đước, sú, vẹt cả mấy trăm năm tuổi, thậm chí ngàn năm tuổi đang bị khai thác một cách vô tội vạ. Mà đáng sợ nhất vẫn là sự tàn lụi của Trường Sơn.
Cha của một người bạn mà tôi chơi khá thân vốn là bộ đội Cộng sản, ông là người trong đoàn quân Nam tiến những năm trước 1975, ông cũng là một trong những người đi trên đường mòn Hồ Chí Minh sớm nhất, sau khi lực lượng thanh niên xung xong mở đường dọc Trường Sơn. Ông có lần nói với tôi rằng nếu không có Trường Sơn thì miền Bắc không bao giờ “giải phóng” được miền Nam cho dù lúc đó Mặt trận giải phóng Miền Nam có lớn mạnh cỡ nào. 
Với kinh nghiệm vào sinh ra tử trên đường Trường Sơn, ông nói chắc như đinh đóng cột rằng “Trường Sơn che chở mọi thứ, và bom thả xuống Trường Sơn chẳng khác nào muối bỏ biển!”. Điều ông nói hoàn toàn đúng, bởi cách đây chưa đầy mười năm, lúc đó đường mòn Hồ Chí Minh (tức đường Trường Sơn) chỉ mới cải tiến và khai thông, người qua lại rất thưa thớt, đi cả mấy chục cây số mới gặp một vài người gùi củi rừng, lá rừng… Tôi đã đi qua và tận mắt nhìn Trường Sơn lúc đó.
Rừng bạt ngàn, cây xanh ngút mắt, những cổ thụ hàng ngàn tuổi dòng lim, sến, gụ, kiền kiền… đứng cao chất ngất. Cảm giác lúc đó thật khó tả, nhất là khi đi một mình một xe máy bon bon trên con đường chỉ toàn cây xanh, rừng già và âm thanh đại ngàn, vừa rờn rợn vừa thú vị không gì tả xiết. Và lúc đó tôi thấy người cha của bạn tôi nói đúng, bao nhiêu bom thả vào Trường Sơn cho đủ!
Khi đó tôi cũng nghĩ rằng nếu khai thác gỗ Trường Sơn, chắc cũng ba trăm năm lẻ nữa vẫn chưa hết gỗ, đó là chưa nói cây này bị cắt đi một thời gian thì tự mọc chồi, đâm cây mới, cắt đến cuối rừng thì đầu rừng đã thành cổ thụ. Nhưng đó là ảo giác lớn nhất của tôi. Chưa đầy mười năm sau, đi lại trên đường mòn Hồ Chí Minh, mọi thứ trống hươ trống hoác, tôi không dám tin vào mắt mình.
Những cung đường vốn dĩ bạt ngàn cây xanh, toàn những cây có đường kính từ 1,5 mét đến 5 mét, thậm chí có cây lớn đường kính cả chục mét… Giờ chỉ còn là một bãi đất trống, thay vào đó là một dãy rừng mới trồng toàn những cây keo lá tràm, cây luồng hoặc không có cây gì cả, còn lại mấy vụn gỗ sau khi người ta đào tận gốc rễ để chế tác bàn ghế mỹ nghệ. Và đáng sợ hơn là các cánh rừng giờ đã có chủ, thành những lô đất vuông vức có hàng rào kẽm gai hoặc có những công ty, tập đoàn mọc trên đó hoặc các nông trường trồng rau, củ, quả. 
Cả một cung đường dài từ Nam chí Bắc trên dãy Trường Sơn chỉ còn đúng đoạn đi qua tỉnh Quảng Nam và thành phố Đà Nẵng là còn cây rừng, từ Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An hay lệch vào Nam, đoạn đi qua Tây Nguyên, đều là cây cối trơ trọi. Thay vào đó là hàng quán, chưa có nơi nào mà cả một cung đường dài mấy trăm cây số, đi chừng 300 mét đã có quán thịt rừng, đặc sản rừng, khu nhà trọ, quán nhậu… Suốt mấy trăm cây số, toàn bộ các loại dịch vụ đều có, đặc biệt là loại dịch vụ tươi mát, gọi đâu có đó. Cả một rừng cây ngàn năm tuổi đã bị thay thế bằng rừng quán nhậu, quán đặc sản rừng, nhà hàng, khách sạn và các loại dịch vụ mờ ám. 
Đáng sợ hơn là cuộc sống đồng bào Mường, Thái ở dọc cung đường Trường Sơn bị đảo lộn. Nạn xì kle, ma túy đã hoành hành trong các bản làng vốn hiền lành, nhút nhát và thật thà này. Đường mòn mở rộng, đồng bào thêm đói khổ vì mất đất, mất rừng và phải vay tiền nhà nước để xây nhà theo tiêu chuẩn nông thôn, bản làng mới. Rồi để có tiền xây một cái nhà cấp bốn tường gạch lợp tôn, mùa hè thì nóng chảy mỡ, mùa đông thì lạnh cắt da, đồng bào đã bán tháo mảnh đất rừng lâu đời với giá rẻ mạt, sau đó, lại tiếp tục vay tiền nhà nước để mua cái ti vi, chiếc xe máy.
Chuyện học hành của con cái họ thì vẫn bị bỏ ngỏ như mọi khi. Thêm phần ăn chơi đua đòi vì nhà có xe máy, đã “lên đời”, những thanh niên, những đứa trẻ hiền lành chẳng mấy chốc thành con nghiện, lại rủ nhau ra đường mòn Hồ Chí Minh để trấn lột, cướp bóc khi đêm xuống.
Trường Sơn ngàn năm còn bị đánh đổi trong chưa đầy mười năm, từ bạt ngàn cây xanh và đời sống hiền hòa, thanh tịnh bỗng trở nên trơ trọi và đời sống khốc liệt đến độ tàn khốc. Giờ có vẻ như Trường Sơn cũng chẳng còn bao nhiêu cây để chặt, người ta lại kéo về thành phố để chặt, mà đáng sợ nhất vẫn là chặt cây theo dự án!
Có không biết bao nhiêu ngàn hecta rừng Trường Sơn bị chặt phá theo dự án thủy điện mà sự thật đằng sau cái dự án đó là bóng ma nhà buôn Trung Quốc, họ sẵn sàng bỏ tiền cho người Việt bôi trơn ‘dự án’ bằng cách hối lộ các quan chức để được duyệt dự án mà khai thác gỗ lòng hồ, sau đó bán gỗ để có tiền đầu tư thủy điện hoặc không đầu tư gì cả, cho treo dự án từ năm này qua năm nọ. Bây giờ, các dự án đường sắt, đường vượt do nhà thầu Trung Quốc làm chủ đầu tư và thi công lại nhắm đến những hàng cây trăm tuổi còn sót lại trong thành phố. 
Điều đáng bàn ở đây không chỉ dừng lại ở thái độ con người đối với tài nguyên quốc gia, đối với thiên nhiên mà là tâm lý con người Việt Nam, đặc biệt là giới quan chức có được bình thường hay không? Câu trả lời là không. Vì lẽ, nếu bình thường thì đất nước đã không đến nỗi tan hoang như hiện tại. Bệnh vô cảm và ích kỉ đã tràn lan đất nước, nơi nào quyền lực càng cao thì bệnh ích kỉ và vô cảm càng nhiều. 
Quyền lực tập trung thì bệnh hoạn cũng tập trung, và khi nó tập trung đủ, nó tự biến hóa theo cách của nó. Chặt cây, cướp đất của người cô thế hay cát cứ địa phương, bán đứng lãnh thổ quốc gia, bán đứng tài nguyên dân tộc… Tất cả những biểu hiện bệnh hoạn và tội lỗi ấy đều do tập trung quyền lực và tập trung bệnh hoạn mà ra! Chỉ mới 43 năm tôi mà đất nước tan hoang như thế này thì liệu dân tộc này tồn tại được bao nhiêu năm nữa?! — VietTuSaiGon

Những lý do buộc đảng Cộng sản Việt Nam phải chủ động tiến hành đối thoại?

"Ở Bắc kinh đổ mưa, tại Hà nội giương ô" là câu nói tôi được nghe từ miệng một lãnh đạo trong ngàng ngoại giao Việt Nam từ đã rất lâu. Điều ông ta nói với tôi có nghĩa rằng chính trị Việt Nam về cơ bản phụ thuộc vào quan điểm cũng như đường lối của đảng Cộng sản Trung Quốc. Đây có lẽ là nguyên nhân lâu nay đã khiến cho nhiều trí thức Việt nam hiện nay ghét cay ghét đắng đảng Cộng sản Vệt Nam vì họ đã quá lệ thuộc và dập khuôn từ Trung Quốc.
Hôm nay nhắc đến điều này vì gần đây sau việc ông Võ Văn Thưởng, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương, có tuyên bố rằng: “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận ...", trong vấn đề đảng CSVN dự kiến sẽ tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của chính quyền hiện nay, tôi đã nhận được khá nhiều câu hỏi của người nhiều người quan tâm vấn đề chính trị.
Ngài Dalai Lama có tổng kết đại ý, Cộng sản sinh ra từ đói nghèo và ngu dốt, lớn lên bằng dối trá và bạo lực. Do vậy, với những người không nhẹ dạ, cả tin, thì với cộng sản thì họ càng không thể tin, vì theo họ khó có thể tìm thấy được cái gì mà những người cộng sản họ đã nói rồi họ làm đúng như thế. Tôi thuộc về những người đó, tuy nhiên theo kinh nghiệm và những diễn biến chính trị ở Việt Nam gần đây thì bản thân tôi tin rằng 60% sẽ có các cuộc đối thoại giữa đảng CSVN và các cá nhân bất đồng chính kiến. Tuy nhiên cũng xin được nhắc lại rằng, việc đối thoại vẫn chỉ trong khuôn khổ "nằm trong và chịu sự kiểm soát của đảng CCSVN", nói cách khác dù sao nó vẫn chỉ là đối lập hình thức hay cánh tay nối dài của đảng CSVN. Vì thế không có chuyện sẽ hủy bỏ điều 4 Hiến pháp, tiến tới dân chủ đa đảng một cách toàn diện về thực chất như nhiều người mong muốn.
Nhìn lại trong thời gian qua, chúng ta sẽ thấy có hàng loạt các sự vận động trong việc muốn có cải cách chính trị trong nội bộ đảng CSVN là có thật. Trước hết là chủ trương nhất thể hóa, nhằm tinh giản bộ máy sát nhập cơ quan đảng nằm trong lòng nhà nước hoặc ngược lại, đây là điều đã và đang xảy ra. Thêm nữa, chuyện trước đây ít lâu báo CAND, tiếng nói của Chủ tịch nước Trần Đại Quang cho đăng bài phỏng vấn của ông Nguyễn Kiên Thành là con trai của cố Tổng BT Lê Duẩn kêu gọi đảng cầm quyền tiến hành cải cách lần 2. Rồi một bước tiến xa hơn, mới nhất là ngày 17/5/2017, Tạp chí Tia Sáng của Bộ Khoa Học Công nghệ đã cho đăng bài viết “Nhất thể hóa: Phân tích để lựa chọn mô hình” của tác giả Nguyễn Sĩ Dũng - cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội. Bài viết đã đề cập một cách không tránh né về vấn đề lựa chọn mô hình thể chế chính trị cho Việt nam trong lúc này, "Chọn mô hình đại nghị hay mô hình Tổng thống lưỡng tính?". Đây là điều được cho là “rất nhạy cảm” đối với thể chế độc đảng ở Việt Nam từ trước đến nay. Tuy nhiên, đó chỉ là những biểu hiện bề nổi bên ngoài.
Vấn đề quan trọng hơn cả là sức ép từ tập thể cựu lãnh đạo cao cấp đảng CSVN, một nhân tố hết sức quan trọng tạo nên sức ép với ban lãnh đạo hiện nay, để buộc họ phải tự sửa đổi đến thay đổi để cứu con đò nát Việt Nam vốn đã quá tròng trành. Trên thực tế, mọi cá nhân lãnh đạo Việt Nam ở mọi cấp từ trung ương đến địa phương đều giàu có và dư giả, họ có đất đai, nhà cửa, tiền gửi nhà bank, con cái du học phương Tây. Nhiều người còn là chủ các doanh nghiệp lớn nhỏ. Do vậy, nhu cầu bức bách của họ hiện nay duy nhất chỉ là sự an toàn cho bản thân, gia đình và con cái. Nghe các bộc bạch của các cựu lãnh đạo trong đám giỗ cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt gần đây sẽ rõ hơn.
Trong thời đại hiện nay, có thể có tới 90% các lãnh đạo cao cấp đảng CSVN đã hiểu rằng thực chất cái Chủ nghĩa Xã hội mà họ theo đuổi hàng chục năm nay chỉ là hình thức, là bình phong để che đậy và lừa gạt nhân dân để nắm quyền lãnh đạo. Và đến lúc này họ đã cảm thấy bức màn che đó sớm muộn sẽ được vạch trần cho toàn thể nhân dân hiểu. Cộng với sự biến chất của giai tầng lãnh đạo trong bộ máy đảng ở mọi cấp, đã vơ vét không chừa một thứ gì của dân thì cái gì đến sẽ tất phải đến. Hơn ai hết, họ hiểu được sự căm giận của những tầng lớp dân chúng nghèo nàn bị lừa dối trong hàng chục năm qua, những hình ảnh trên mạng internet về những tấm gương của các nhà độc tài như Nicolae Ceaușescu, Gaddafi... bị dân chúng hành hình có lẽ tất cả họ đều đã từng xem qua không ít lần. Hơn nữa, thành phần xuất thân của cá nhân bọn họ cũng tự cho họ hiểu sự cuồng nộ của dân chúng khi thế thời thay đổi. Chính vì thế việc chuyển đổi dần dần, từ từ song chắc chắn để tránh đổ vỡ là yêu cầu buộc ban lãnh đạo đảng CSVN hiện nay phải xem xét và xúc tiến để đổi lấy sự an toàn. Vụ việc 3 quan chức cấp cao tại Yên Bái bị bắn dẫ đến nhiều nơi đề xuất Bí thư, Chủ tịch tỉnh được cảnh vệ là bằng chứng cho thấy điều đó.
Tuy nhiên đó chỉ là vấn đề trong nước, còn vấn đề đối ngoại đối với nhà nước Việt Nam hiện nay cũng là một thách thức vô cùng lớn để buộc đảng CSVN phải thay đổi. Bỏ qua phát biểu với những lời nói có cánh của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc tại Quỹ Di sản (Heritage Foundation) trong chuyến thăm Hoa Ky cuối tháng 5 vừa qua, vì đối ngoại đu dây thì họ đâu có tiếc lời. Mà chúng ta hãy ngoảnh mặt sang Bắc Kinh sẽ thấy có những chuyển biến không ngờ, nên nhớ Trung quốc hiện vẫn có các đảng chính trị khác cùng tồn tại.
Trên trang Bauxite Việt Nam gần đây có bài viết "Những chính sách mới của chủ tịch Tập Cận Bình bắt đầu thi hành từ 18/6/2017" (goo.gl/bGWqW8), vì tầm quan trọng xin được trích đầy đủ:
1. Từng bước tăng tỷ lệ chi ngân sách trên 50% dùng vào dân sinh, giảm chi tiêu hành chính xuống còn dưới 20%, khống chế nghiêm ngặt việc chi hành chính.
2. Thực hiện miến phí y tế và học phí toàn dân.
3. Khống chế vật giá, mạnh mẽ gia tăng thu nhập nhân dân và lương tối thiểu.
4. Giảm thuế cho doanh nghiệp vừa và nhỏ, nâng mức khởi điểm tính thuế thu nhập cá nhân lên 10.000 NDT.
5. Khai đao với độc quyền, loại bỏ mọi hình thức độc quyền, kể cả lĩnh vực vũ khí đạn dược.
6. Học tập Đông Âu, dân doanh hóa toàn bộ xí nghiệp QD, chia cổ phần cho toàn dân; đình chỉ kết toán ngoại hối bắt buộc, thực hiện gửi ngoại hối trong nhân dân.
7. Không nâng đỡ thị trường nhà đất, dù chỉ mảy may tơ hào; triệt để cải cách thị trường chứng khoán.
8. Bỏ hẳn sinh đẻ có kế hoạch, giải tán UBKHHGĐ.
9. Loại bỏ mọi đặc quyền cũng như chế độ cung cấp đặc biệt.
10. Trừ các cơ quan đầu nảo nhà nước, loại bỏ tất cả trạm gác tại các cơ quan đảng và chính phủ.
11. Bãi bỏ mọi cơ cấu mang tính chất đoàn văn công, giải tán tán tất cả nhân viên.
12. Ngừng tuyển công chức, tài giảm công chức hằng năm, mạnh tay đốn bỏ các cơ cấu na ná như cơ quan hành chánh nhưng không thuộc các ngành hành pháp, lập pháp, tư pháp, quạn sự, ngưng đài thọ họ bằng ngân sách.
13. Vào thời điểm thích hợp, giảm cấp hành chánh từ 5 cấp xuống còn 3 cấp, tức trung ương, tỉnh, huyện (dưới cấp huyện bỏ hết, thực hiện chế độ nhân dân tự trị).
14. Tài sản quan chức công khai, nhân dân được phép kiểm tra trên mạng bất cứ lúc nào.
15. Tách bạch quốc khố và đảng khố, quốc khố thuộc nhà nước, đảng khố thuộc đảng.
16. Từng bước ngưng viện trợ nước ngoài, chi tiêu từng đồng cũng phải được nhân dân hoặc đại biểu nhân dân đồng ý.
17. Phúc lợi xã hội phải tuân thủ cùng 1 pháp quy, quan và dân như nhàu, toàn dân bình đẳng.
18. Từng bước loại bỏ hết toàn bộ xe công, các quan chức phải đi làm bằng phương tiện giao thông công cộng hoặc tự lái xe. Muốn làm giàu thì đừng "làm quan".
19. Xây dựng "Luật chống hủ bại". Lập pháp quy định: dù tham ô 1 xu cũng có tội; nhận hối lộ phạm tôi, đưa hối lộ vô tôi.
20. Từng bước loại bỏ hạn chế ngôn luân, cho phép nhân dân tự do làm báo, tự do ăn nói. Chỉ khi nhân dân có quyền giám sát, hiện tượng tham ô hủ bại mới không nơi lẩn trốn.
21. Cho phép nông dân thành lập nông hội, cho phép cọng nhân thành lạp công đoàn tự do, cho phép các ngành nghề thành lập tổ chức tương trợ và tử quản. Mao chủ tịch từng nói: mọi quyền lực ở nông thôn thuộc về nông hội; Lưu Thiếu Kỳ từng nói: mọi quyền lực ở nhà máy thuộc về công đoàn. Đảng Cộng Sản không quên những lới nói đó của Mao chủ tịch và Lưu Thiếu Kỳ.
22. Khôi phục toàn diện truyền thống văn hóa của dân tộc Trung Hoa, khôi phục tín ngưỡng, hãy để cho linh hồn của mọi người TQ đều có nơi nơi nương tựa.
Bài báo còn cho biết thêm, chủ trương trên của ông Tập Cận Bình đã được thông qua trong hội nghị TW lần thứ 4 (Đại hội 18) từ tháng 10/2014. Theo phân tích của học giả Singapore Trịnh Vĩnh Niên, ông Tập không chỉ lo cho 2 nhiệm kỳ của mình, còn lo cho 30 năm sau.
Một trong các tiêu chuẩn của tổ chức chính trị đối lập là phải được tồn tại một cách hợp pháp, vì thế cũng có thể lạc quan một chút rằng, một hệ thống chính trị đối lập cần thiết phải có đang dần được hình thành, để thực thi cái trọng trách của nó, đó là giám sát các hoạt động của nhà nước và đưa ra các giải pháp buộc chính quyền phải tự điều chỉnh, sửa đổi cho phù hợp vì lợi ích của đất nước. Đó là lý do vì sao bản thân tôi tin rằng 60% sẽ có các cuộc đối thoại giữa đảng CSVN và các cá nhân bất đồng chính kiến, dẫu rằng chỉ trong khuôn khổ "vẫn nằm trong và chịu sự kiểm soát của đảng CSVN". Còn về thời gian xảy ra vào lúc nào thì ít ra cũng phải chờ tới lúc ông Nguyễn Phú Trọng về vườn để làm người tử tế.
Ngày 08 tháng 06 năm 2017
© Kami

Chính phủ kiến tạo, hay kiến tạo chính phủ?

Sự... vô văn hoá trong công văn "yêu cầu xử lý" cùng những ứng xử sau đó của Thứ trưởng Huỳnh Vĩnh Ái, không cần bàn thêm. Ai cũng rõ. Thái độ trâng tráo của Tổng cục trưởng Du lịch Nguyễn Văn Tuấn cũng thấy rồi. Chưa kể đến cái "công văn hoả tốc" phản văn hoá, phi đạo đức về tang lễ thân mẫu Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện, cùng nhiều sự thể khác.
Những cư xử và tư duy kém văn hoá ấy, đau là nó lại xảy ra ở Bộ Văn hoá - cái Bộ Lễ coi phần "hồn cốt" cho chính phủ.
Ngẫm mà thương cho cái chính phủ "kiến tạo" của ông Nguyễn Xuân Phúc. 
Thủ tướng thì... Cờ Lờ Mờ Vờ.
Bộ trưởng Văn hoá, Thứ trưởng, Tổng cục trưởng, Cục trưởng... thì thiếu văn hoá, lưu manh, lừa phản, trâng tráo.
Bộ trưởng Giáo dục – đào tạo thì nói ngọng, đến chữ "nồn" cũng không phân biệt nổi.
Bộ trưởng Thông tin - Truyền thông thì "lên đồng", đòi cầm lái định hướng cho nền kinh tế "thị trường XHCN".
Kiến tạo ở đâu, kiến tạo cái chi, khi chưa kiến tạo lại chính phủ? — truongduynhat

No comments:

Post a Comment