Tuesday, June 13, 2017

Bài viết hay(5048)

Thấy tui tìm hiểu xem Him Lam là ai và mấy ông lớn nào trong quân đội, chính phủ, Trung Ương và Bộ Chính Trị có phần hùn trong tập đoàn Him Lam thì mấy lão tướng Bolsa cười tui ngu và kêu tui đọc bài viết của Huy Đức về sân bay và sân golf. Phải công nhận Huy Đức là một nhà báo giỏi khi anh đưa ra nhiều luận điểm đáng lưu ý mà lãnh đạo cần phải xét lại nên dù nhiều người không ưa anh ta nhưng ít ai muốn phản biện với anh ta bởi sau khi tổng hợp, phân tích, so sánh thì anh ta ưa nói về lý và tình để thuyết phục người đọc chấp nhận quan điểm của mình. Thú thật tui vui khi thấy VN ngày nay dân chủ hơn thời kỳ tui còn sống ở VN bởi vì nhiều người đã có thể lên tiếng về những vấn đề mà họ quan tâm; kể cả chuyện phê phán cái ngu dốt của một thằng làm bộ trưởng GTVT. Dĩ nhiên Huy Đức cũng có sai sót chứ chưa hẳn là đúng 100% nhưng tui vẫn khoái đọc những ý kiến của anh.

THƯ NGỎ GỬI THỦ TƯỚNG NGUYỄN XUÂN PHÚC

Kính thưa Thủ tướng,
ảnh bài 1 -2
Mấy hôm nay theo sát kỳ họp Quốc hội, báo chí và công luận, chúng tôi vui thấy có những đại biểu và bài báo nói thẳng nói thật về việc yêu cầu thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất. Chúng tôi có chút hy vọng là chính phủ sẽ đáp ứng lòng dân, dẹp bỏ một thực trạng vô cùng phi lý và trơ trẽn, tệ hại đã quá lâu, bất chấp lợi ích của đất nước và nhân dân. Chúng tôi làm thư ngỏ này yêu cầu chính phủ sớm thu hồi đất sử dụng trái khoáy, khai thông lối vào và mở rộng sân bay, khắc phục tình trạng ùn tắc và quá tải từ bấy lâu nay.

Tuy nhiên mới đây tại diễn đàn Quốc hội, một thành viên chính phủ là Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Trương Quang Nghĩa lại đăng đàn phủ nhận yêu cầu hợp lý này. Ông Bộ trưởng còn ngụy biện về tính không khả thi, bất chấp ý kiến cụ thể và thông tuệ của các chuyên gia:
Chúng tôi ký tên dưới đây là các hội đoàn dân sự và các nhân sĩ trí thức Việt Nam trong và ngoài nước đồng tình xin gửi đến Thủ tướng và Lãnh đạo nhà nước Thư Ngỏ với những nội dung sau đây:
1. Chúng tôi cực lực phản đối Bộ trưởng Bộ Giao thông Vận tải Trương Quang Nghĩa về nội dung ngụy biện phản khoa học và vô trách nhiệm tại diễn đàn Quốc hội.
2. Chúng tôi vô cùng phẫn nộ trước thái độ tham lam bất chấp kỷ cương phép nước, quyền dân của nhóm lợi ích và một số thế lực trong quân đội. Họ đã ngang nhiên chiếm đoạt phần đất sân bay, vùng đất không gian quan yếu vào bậc nhất cho việc giao thông quốc nội và quốc tế, vô cùng cần thiết cho việc phát triển đất nước.
3. Nếu chính phủ còn do dự và thắc mắc về sự chọn lựa giữa giải pháp tốn kém xây dựng sân bay Long Thành và giải pháp thực tế thu hồi sân golf cho sân bay Tân Sơn Nhất thì chúng tôi yêu cầu nhanh chóng tổ chức một hay nhiều hội thảo có chuyên gia Việt Nam và quốc tế tham dự để thẩm định khách quan và khoa học những vấn đề được đặt ra.  Trên quan điểm vì lợi ích đất nước và nhân dân, chúng tôi không thấy có lý do nào để sân golf tồn tại, chiếm đất sân bay đang quá tải.
4. Yêu cầu chính phủ khẩn trương thu hồi toàn bộ đất sử dụng không đúng mục đích hiện nay để phục vụ công ích, cải thiện tình trạng ùn tắc đường vào sân bay, nhất là tình trạng quá tải bãi đậu, đường băng đáp máy bay, uy hiếp nghiêm trọng tính mạng hành khách tại cửa khẩu đường không quan trọng nhất của Việt Nam.ảnh bài 1 -1
Kính mong được sự ủng hộ của Nhân dân Việt Nam trong và ngoài nước.
Ký tên xin gửi về email: thuhoisangolf@gmail.com.
Làm tại TP. HCM, ngày 11/6/2017
I. Danh sách các hội đoàn
1- Diễn đàn Xã hội Dân sự – do TS Nguyễn Quang A đại diện
2- CLB Lê Hiếu Đằng – do ông Lê Thân, Chủ nhiệm CLB, đại diện
3- CLB Phan Tây Hồ, Đà Lạt – do TS Hà Sĩ Phu đại diện
II. Danh sách các cá nhân
1- Nguyễn Đăng Hưng – Giáo sư danh dự Đại học Liège, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Bỉ
2- Nguyễn Khắc Mai – Nhà giáo – Hà Nội
3- Hoàng Hưng – Nhà thơ, dịch giả – Sài Gòn
4- Võ Văn Thôn – nguyên Giám đốc Sở Tư pháp TP. HCM, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
5- Lê Phú Khải – Nhà báo, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
6- Kha Lương Ngãi – nguyên Phó Tổng biên tập báo Sài Gòn giải phóng, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
7- Phạm Nguyên Trường – Dịch giả – Vũng Tàu
8- Nguyễn Xuân Diện – TS, Viện Hán Nôm – Hà Nội
9- Ngô Kim Hoa (Sương Quỳnh) – Nhà báo Tự do, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn.
10- Lại Thị Ánh Hồng – Nghệ sĩ, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
11- Nguyễn Thị Khánh Trâm – hưu trí – Sài Gòn
12- Phan Đắc Lữ – Nhà thơ, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
13- Võ Văn Tạo – Nhà báo – Nha Trang
14- Trần Minh Thảo – Viết văn – Bảo Lộc, Lâm Đồng (CLB Phan Tây Hồ)
15- Phạm Đình Trọng – Nhà văn, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
16- Tiêu Dao Bảo Cự – Nhà văn tự do – Đà Lạt
17- Huỳnh Sơn Phước – Nhà báo – Hội An
18- Nguyễn Quy Cáp – nguyên Giám đốc Công ty quảng cáo Trẻ – Sài Gòn
19- Nguyễn Đăng Quang – nguyên cán bộ Bộ Công an – Hà Nội
20- Phan Hoàng Oanh – Nhà giáo – Sài Gòn
21- Vũ Thư Hiên – Nhà văn – Pháp
22- Tống Văn Công – nguyên Tổng biên tập báo Lao Động – Sài Gòn
23- Trần Ngọc Sơn – Kỹ sư – Pháp
24- Nguyễn Thanh Hằng – Dược sĩ – Pháp
25- Trần Quang Thành – Nhà báo – Slovakia
26- Hoàng Dũng – PGS TS – Sài Gòn
27- Huỳnh Kim Báu – nguyên Tổng thư ký Hội Trí thức Yêu nước TP.HCM, Chủ nhiệm danh dự CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
28- Hồ Ngọc Nhuận – Nhà báo, dân biểu đối lập thời Việt Nam Cộng hòa, nguyên Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP.HCM, ủy viên Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam – Sài Gòn
29- Tô Lê Sơn – Kỹ sư, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
30- Trần Tiến Đức – Nhà báo độc lập, đạo diễn truyền hình và phim tài liệu – Hà Nội
31- Mai Thái Lĩnh – Nhà nghiên cứu, thành viên CLB Phan Tây Hồ – Đà Lạt
32- Nguyễn Huệ Chi – Giáo sư – Hà Nội
33- Đặng Thị Hảo – Tiến sĩ – Hà Nội
34- Nguyễn Đình Ấm – Nhà báo – Hà Nội
35- Huỳnh Nhật Hải – hưu trí – Đà Lạt
36- Huỳnh Nhật Tấn – hưu trí – Đà Lạt
37- Dương Sanh – cựu giáo chức – Vạn Ninh, Khánh Hòa
38- Nguyễn Trần Hải – cựu sĩ quan Hải quân Nhân dân Việt Nam – Hải Phòng
39- Nguyễn Kim Chi – Nghệ sĩ ưu tú, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
40- Trần Bang – Kỹ sư – Sài Gòn
41- Bùi Minh Quốc – Nhà báo – Đà Lạt
42- Huỳnh Ngọc Chênh – Nhà báo, thành viên CLB Lê Hiếu Đằng – Sài Gòn
43- Nguyễn Nguyên Bình – Nhà văn – Hà Nội
44- Đinh Đức Long – TS Bác sĩ – Sài Gòn

SÂN BAY & SÂN GOLF

Thanh Niên là tờ báo đầu tiên phản đối việc xây dựng sân golf trong sân bay nhưng Tuổi Trẻ đã chọn đúng điểm rơi để đưa vấn đề trở lại. Đây là nỗ lực tốt để "hệ thống chính trị" phải đánh giá đúng mức độ nghiêm trọng của nó. Tuy nhiên, theo tôi, sân golf và sân bay không phải lúc nào cũng chỉ là một vấn đề, nếu không tách bạch chưa chắc đã có thể đưa ra được chính sách đúng.
Sân golf là vấn đề tham nhũng và sự tích lũy hoang dã của các nhóm tư bản thân hữu, liên quan đến việc chuyển mục đích sử dụng đất quân đội. Sân bay là vấn đề dự báo chiến lược liên quan đến tương lai của vùng tam giác phát triển Sài Gòn - Đồng Nai - Vũng Tàu. Tôi không phải là một người nghiên cứu về hàng không để có thể đưa ra một đánh giá đúng về việc xây dựng sân bay Long Thành hay mở rộng Tân Sơn Nhất. Tôi chỉ xin nhắc lại vấn đề đất quân sự, đề tài mà tôi đã viết từ năm 1989 và dành hẳn một tiểu mục trong Bên Thắng Cuộc.

Ngày 20-4-2017, nhân sự kiện Đồng Tâm, nhà báo Dương Đức Quảng đã có một bài rất hay về đề tài ĐẤT QUỐC PHÒNG. Trong thập niên 1990, nhà báo Dương Đức Quảng là Giám đốc Trung tâm Thông tin Báo chí của Văn phòng Chính phủ. Ông chứng kiến những nỗ lực cả về chính sách và chính trị của Thủ tướng Võ Văn Kiệt nhằm thuyết phục Quân đội bàn giao phần đất mà họ đang nắm giữ để sử dụng sao cho mang lại lợi ích cho quốc gia lớn nhất.
Hãy đọc ví dụ sau đây của nhà báo Dương Đức Quảng để thấy "đất quốc phòng" từng được quan niệm và đang được sử dụng thế nào: "Trong chiến tranh chống Mỹ, một đơn vị pháo phòng không Hà Nội đã bố trí trận địa ngay trên hồ Trúc Bạch để bảo vệ bầu trời thủ đô. Kết thúc chiến tranh, đơn vị pháo phòng không này đã không còn, các cán bộ, chiến sĩ đã chuyển sang các đơn vị khác, song trận địa cũ của đơn vị này vẫn tồn tại và bây giờ là đất quốc phòng. Hà Nội muốn thu hồi mảnh đất giữa hồ này nhưng không thu hồi được chỉ vì đây là đất quốc phòng. Và bây giờ chỗ trận địa pháo cũ ấy đã trở thành một nơi kinh doanh ăn uống và làm dịch vụ tổ chức sự kiện, cưới xin… do một đơn vị làm kinh tế của quân đội quản lý".
Không chỉ có "những trận địa pháo" ở Trúc Bạch, sau năm 1975, Quân đội tiếp nhận hầu hết các cơ sở quân sự của VNCH. Trước 1975, VNCH là phần lãnh thổ chiến tranh nên nguồn lực chính, trong đó có đất đai, phần lớn được dùng phục vụ cho bộ máy chiến tranh. Lẽ ra sau 1975, đặc biệt là sau 1989, đất nước bắt đầu có hòa bình, Quân đội phải giao những phần đất không còn thực sự dùng cho quốc phòng nữa và yêu cầu Nhà nước làm tốt chính sách cho quân nhân (nếu chuyển đất đó sang thổ cư thì đối tượng ưu tiên phải là những người đã và đang phục vụ trong quân đội). Việc tiếp tục chiếm giữ hoặc lấy đất chia cho các quân nhân không bắt đầu từ một chính sách chung của nhà nước đã tạo ra sự bất bình đẳng ngay chính trong quân đội. Rất nhiều người xứng đáng được cấp đất nhưng hàng vạn người lính đã hy sinh, đã trải qua nhiều năm trong chiến tranh khác đã không hề được hưởng những ân huệ đó.
Thời "Tam Nhân Phân Quyền", ông Võ Văn Kiệt không đủ sức mạnh chính trị để vượt qua đại tướng Lê Đức Anh, thuyết phục Quân đội chuyển giao đất quốc phòng. Thời kinh tế thị trường, các ông lớn "dân sự hóa" đất vàng trong các thành phố lớn âm thầm và nhẹ nhàng như móc cái chìa khóa từ trong túi quần ra - ngay cả những căn cứ quân sự khổng lồ như trận địa pháo của F367 trong Tân Sơn Nhất, như Ba Son, Tân cảng và nhà máy đóng tàu Sông Thu (Đà Nẵng)...
Sân golf xây trong Tân Sơn Nhất cho công luận một cơ hội lớn để lên tiếng. Không chỉ là mở rộng TSN hay không mà vấn đề chính là cần buộc các cơ quan quyền lực phải tuân thủ quyền lực nhà nước. Quân đội cần bao nhiêu đất để phục vụ cho mục đích quốc phòng thì dân sẵn sàng và nhà nước phải đáp ứng liền. Cần có chính sách cho sỹ quan quân đội, tại ngũ thì có khu gia binh; phục vụ bao nhiêu năm thì được cấp đất hay căn hộ và lâu dài là tinh, chuyên nghiệp hóa để lương có thể thuê hay tích lũy để mua nhà, căn hộ... Phần đất nào không còn phục vụ cho mục đích quốc phòng thì phải trả lại.
Nếu muốn sân golf không còn xây trong sân bay, cao ốc không còn mọc ra sau các bức tường quân sự, Chính phủ nên căn cứ Điều 65 của Luật Đất đai & Nghị định số 09/CP (Thủ tướng Võ Văn Kiệt ký ngày 12-2-1996) để tuyên vô hiệu một số hợp đồng chuyển mục đích và chuyển nhượng đất trái thẩm quyền của một số đơn vị quân đội cũng như của các cơ quan quyền lực khác. Và, từ nay phải nghiêm cấm các đơn vị công an, quân đội, các cơ quan công quyền khác chuyển quyền sử dụng đất hay tự ý thay đổi mục đích sử dụng đất (từ doanh trại, trận địa, trụ sở... sang đất phục vụ cho các nhu cầu dân sự).
Các đại biểu Quốc hội không chỉ lên tiếng mà nên ngồi lại soạn thảo một nghị quyết nhằm ngăn chặn tiến trình "dân sự hóa" một cách khuất tất đất quân đội và các loại đất chuyên dùng khác.Huy Đức

Toàn bộ Lãnh thổ Việt Nam đã an bài trong tay TQ










Phan Châu Thành (Danlambao) - Tôi có ông bạn học hiện làm cấp tướng trong hải quân VN, trong một buổi nhậu bạn bè với nhau cách đây gần năm ở HN, tôi hỏi hắn: 

“Nếu bây giờ TQ tấn công trên biển, quân của cậu chống được bao lâu?” Hắn cười: “Chắc là chưa đến ba ngày?!” 

Tôi ngạc nhiên: “Sao chết nhanh vậy?” Hắn lại cười: “Không phải chết, mà là chạy. Thời đại này ai dại gì chết cho ai?!” 

“Đấy là cậu nói về lính hay sĩ quan các cậu?” 

“Cả hai, nhưng sĩ quan chạy trước rồi lính mới chạy. Lính không dám chạy trước, chỉ trốn thôi. Sĩ quan mới chạy!”

Tôi thắc mắc: “Tại sao thế? Sĩ quan tinh thần cao hơn và phải làm gương cho lính cơ mà?” 

“Ừ, nhưng sĩ quan lại biết mình toàn nói dối và thấy cấp trên cũng toàn nói dối, và ai cũng biết chết thì mình chịu, thắng thì là chiến công của sếp, tội gì chết thế!” 

Chúng tôi cười xòa, coi đó là câu chuyện cười nói cho vui, vì ông bạn trong Bộ tổng tư lệnh ở HN, nó đâu có phải ra trận. Nhưng nó cũng không cần phải mua vui với tôi, nó nói có phần nhiều là thật. Thế nên tôi không quên được.

Một bữa khác cách nay khoảng nửa năm, trong chuyến xe đêm từ Sài gòn đi Nha Trang, tôi nằm cạnh anh lính trẻ trả phép ra Cam Ranh. Tôi hỏi chuyện ăn ở sinh hoạt của lính nghĩa vụ ngoài đó, cậu thật thà: 

“Cháu mới đi mấy tháng, nhờ có người quen chạy cho nên không phải đi vùng xa hay đảo, chỉ ra Cam Ranh thôi, được về phép đều đặn, nếu biết quà cáp cho sĩ quan còn được kéo dài phép…” 

“Thế sĩ quan có về phép thường xuyên không?” 

“Sĩ quan của bọn cháu toàn sĩ quan chuyên nghiệp, gia đình họ ở Cam Ranh và Nha Trang luôn, họ đâu cần về phép, và họ có thể về nhà bất cứ lúc nào họ muốn, họ sướng lắm!” 

Thế họ có ăn chung với các cháu không?” 

“Không, họ có tiêu chuẩn riêng cao gấp mấy lần lính bọn cháu! Họ ăn ở riêng.” 

“Thế tiêu chuẩn lính bọn cháu thế nào?” 

“Chúng cháu được 35 ngàn đồng ngày. Thế là cao đấy chú ạ, vì chúng cháu gần Ban chỉ huy Vùng. Mấy thằng bạn cháu đóng quân ở xa kêu khổ lắm, chỉ có 28 ngàn đồng ngày thôi…” 

“Sao lại 28 ngàn thôi?!” Tôi xót xa nhẩm tính: lính của mình (công nhân và kỹ sư của tôi) ở công trường cảng Vân Phong này được ăn 80 nghìn đồng/ngày mấy năm nay, vừa tăng lên 100 nghìn ngày do giá cả lên, mà tôi vẫn thương chúng khổ, gầy và đen, bắt chúng cố ăn, và lo chúng bỏ về Sài gòn, thế mà chiến sĩ của ta… 

Tôi lại đi lạc đề muốn nói rồi. Ý của tôi là, chỉ chuyện ăn ở thôi thì lính của ta cũng thiếu sức chiến đấu rồi, chưa nói đến tinh thần chiến đấu và niềm tin vào cấp trên.

Giờ nói về chủ đề chính, đó là bảo vệ lãnh thổ. Xin kể câu chuyện thứ ba. Cách đây mấy tháng, chúng tôi tổ chức một đoàn “du lịch- thám hiểm” ra điểm Cực Đông trên đất liền của đất nước với mục đích: sống 1 ngày gần với Hoàng Sa Trường sa nhất (về kinh tuyến).

Trên đường ra đó rất khó khăn, chúng tôi không ngờ cả một khu bán đảo rộng lớn bờ biển dài mấy chục cây số không có dân cư (đã bị đuổi đi hết) và chỉ có một đồn biên phòng gần ra đến Cực Đông đã bị bỏ hoang do chuyển vào gần quốc lộ 1 hơn, trong khi đường lớn do các “dự án lớn” của Vinalines làm đến nới cũng bỏ hoang không bóng người. Hỏi ra mới biết đó là tình trạng của hàng loạt đồn biên phòng ven biển và trên các đảo khu vực bắc và nam Vân Phong (thuộc Khánh Hòa và Tuy hòa): họ đã rút hết vào sống trong dân và để quản dân, không quản bở biển nữa. Hàng trăm cây số ven biển không có ai canh giữ, nhưng đã có sẵn đường lớn nhập vào quốc lộ 1… Ngày xưa họ ở đó là để bắt người vượt biên thôi… Biên phòng VN không quay súng ra biển mà quay súng vào dân!

Câu chuyện thứ tư. Đơn vị chúng tôi tham gia rất nhiều công trình lớn dọc biển miền Trung, lắp ráp các thiết bị kỹ thuật hiện đại (rất ít khi là đồ TQ). Từ Dung Quất đến Vũng Áng, Vân Phong… Nhưng ở đâu chúng tôi cũng thấy các đơn vị TQ đấu thầu và thắng thầu thi công phần các cầu cảng. Họ chỉ quan tâm và bỏ mọi giá để nhận phần việc đó dù rất nhiều đơn vị VN làm được, nhưng các nhà thầu VN phải lè lưỡi bỏ ra cho họ vì giá của họ quá thấp… Sau đó họ luôn quây kín cả một vùng biển và bờ biển lớn người khác không được vào để họ thi công trong suốt nhiêu năm trời. Và họ thường là đơn vị làm kéo dài các dự án lớn nhưng không ai làm gì được. Khui họ thi công xong chúng tôi mới lên lắp thiết bị và không ai biết bên dưới và bên trong những khối bê tông cầu cảng lớn đó có những gì. Chúng tôi thường đùa nhau: ngày đầu tiên TQ đánh VN họ sẽ cho nổ tung tất cả những cầu cảng trị giá vài chục đến vài trăm triệu đôla này (có thể cặp mạn những con tàu lớn đến 150.000-300.000dwt)… hoặc họ sẽ khống chế chúng để làm điểm đổ quân tuyệt vời cho họ, ở Dung Quất, Vân Phong, Vũng Áng và nhiều nơi nữa phía Bắc và Nam, nhất là Kiên Giang cũng sắn sàng…

Câu chuyên thứ năm. Tôi về quê ngoại Quảng Ninh, ra Hạ Long gặp mấy thằng bạn cũ, trong đó có thằng đại gia chuyên san đất lấp biển bán nền, giầu không để đâu hết tiền, luôn khoe có đội xe máy húc ủi đào đông như quân nguyên, đã phá không biết bao đồi núi, lấp biết bao bờ vịnh san hô và sú vẹt để bán trên giấy, từ Quảng yên đến Hải Hà… Gặp nó tôi bảo:

- “Tội phá hoại môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử Long của mày phải đem ra bắn!”

- Nó cười khẩy: “Bắn tao hơi khó! Mày phải bắn hết các bí thư và chủ tịch, phó chủ tịch tỉnh và các huyện thị Quảng Ninh này đi đã!” Rồi nó quàng vai người ngồi cạnh: “A, cả thằng này nữa, giám đốc Sở tài nguyên Môi trường mà…” Tôi nhăn mặt nghĩ: Đúng thật, nếu muốn bảo vệ môi trường Vịnh Hạ Long và Bái Tử long mà tôi yêu quí, tôi sẽ phải bắn gần hết các bạn học cũ của mình, vì chúng nó làm quan chức kín cả cái tỉnh quê ngoại của tôi rồi…

Tôi phán tiếp: 

“Mày còn một tội lớn nữa! Mày đem xe máy lên Tiên Yên, Ba Chẽ (hai huyện núi biên giới) làm đường từ biên giới xuống cho bọn Ba Tàu sau này tấn công mình lần nữa. Lần trước nó tấn công không có đường xuống, tự vệ dân quan còn cản được. Lần này chỉ mấy giờ là xe nó chạy đến Hạ Long này, lại có cầu bãi chấy rồi, Công chúng mày to quá!” 

Thằng đại gia xẹp hẳn xuống lẩm bẩm: “Đéo mẹ bọn Tàu! Chúng nó còn không chịu trả tiền công cho tao nữa! Đau quá!” (Đó là nó chửi mấy công ty Đài loan thuê rừng 50 năm rồi thuế nó làm đương lên “trồng rừng”. Đường làm xong lên các đỉnh núi biên giới, không trả tiền và rừng tất nhiên cũng không…). 

Và câu chuyện cuối cùng. Tôi đưa con trai lên Tây Nguyên chơi, mới đây thôi, để nó biết Tây Nguyên là thế nào. Một số đoạn đi qua đường Hồ Chí Minh mới làm lớn mà vô cùng hoang vắng, thằng bé rất ngạc nhiên hỏi: “Bố, sao mình làm đường lớn đẹp dài mà không có người đi thì làm gì vậy?” Tôi thở dài chua chát “Bố chịu!” Chả lẽ nói ra ý nghĩ thật của mình: “Bố sợ rằng người ta làm đường để sau này TQ đánh VN sẽ dễ chiếm và không chế Tây Nguyên và rồi cả đất nước này?”

Sau chuyến đi Tây Nguyên về, tôi đùa với con trai: “Con ơi, hãy học tiếng Anh giỏi để du học rồi ở lại đó luôn, như chị con vậy đó. Bằng không, hãy học tiếng Tàu! Nước mình sắp thay quốc ngữ rồi!”

Vâng, ý của tôi là thế đó. Người Việt nam, chính quyền Việt Nam hiện nay đã chuẩn bị sẵn sàng địa thế và mọi cửa ngõ Lãnh thổ quốc gia để TQ tràn vào dễ dàng nhất. Tinh thần quân đội và sức chiến đấu thì rất bạc nhược rồi, cảnh giác thì… chĩa súng vào dân rồi. Các chiến sĩ Trung Hoa cứ yên tâm mà đến!

Đất nước này dường như đã có chỉ đạo bàn giao nhẹ nhàng để sát nhập vào TQ?

Chỉ còn một điều: Liệu dân Việt ta có chịu thế hay không?


No comments:

Post a Comment