Wednesday, June 14, 2017

Bài viết hay(5056)

Chuyện của Trump mỗi ngày dài hơn nhưng sau mấy tháng cầm quyền thì xem ra dân Bolsa là trung thành với đảng CH và Trump nhất trong khi nhiều đứa da trắng đã chao đảo và trở mặt chê Trump. Tui phải khâm phục các lão tướng Bolsa hết mực trung thành với tonton Thiệu và đại đế Trump vì báo đài Mỹ chê Trump thế nào đi nữa thì mấy ông già vẫn phản biện với đủ điều rất thuyết phục cho nên tui đọc xong mấy bài viết trên vietbao là tự dưng đổi thành fan của Trump ngay. Chúng ta nhất định phải bắt chước và học hỏi VC ở chính sách thần thánh hoá lãnh tụ nên dù bác Hồ có mấy vợ hay làm tội ác tày trời đi nữa thì người Việt ở Bolsa vẫn trung thành tuyệt đối với đảng CH và Trump cho đến hơi thở cuối cùng như VC đã tôn sùng bác và cấm tuyệt đối đứa nào phạm thượng hay bôi bác.
Que sera, sera - Cái gì đến, sẽ đến?
Thời gian 42 năm trôi qua cho cả nước, trên 70 năm cho xã hội miền Bắc, thiết nghĩ không phải là chặng đường dài ư?. Bạn viết lên những khuôn mực đầy triết tính, tôi trang trải nỗi lòng đau đáu trăn trở cho một quê hương lầm than, các còm sĩ nêu lên những nỗi niềm bực dọc (bức xúc) căm hờn... Còn lại đây là những gì?. Hành động, đúng vậy, hành động là chặng đường cuối sau khi đã được trang bị bị những kiến thức và nỗi lòng cùng bầu nhiệt huyết... Bằng không, 2020 lù lù tiến đến, nó cuộn đi tất cả những gì mà chúng ta đã nói, đã trang trải trong hơn 42 năm qua vào bể khổ ải đầy vô vọng. 
Bạn và tôi cứ ngồi vào bàn phím, cứ viết, cứ đọc cho dẫu rằng tâm hồn tôi bạn trĩu nặng khối tâm tư, cho dẫu rằng tôi bạn đau đáu trăn trở hàng ngày hàng giờ về một quê hương Việt Nam thê thảm đang bị ĐCSVN giày xéo, tàn phá về mọi mặt. Lời nói... sẽ chỉ là những lời nói suông nếu lời nói không được đi đôi với hành động. 
Đúng vậy, tư tưởng, triết thuyết sẽ như một mớ giấy lộn nếu, sẽ trở nên vô nghĩa nếu người ta không đem nó vào thực dụng trong sinh hoạt đời sống một cách có qui củ. Ngược lại đời sống không có khái niệm, không có tư tưởng, thường được gọi nôm na là nhân sinh quan thì sẽ không còn mang ý nghĩa, mà chỉ là sinh hoạt thuộc cấp thấp của những loài động vật theo quán tính, theo bản năng sinh tồn. 
Tư tưởng và hành động, cả hai phải được hổ tương với nhau một cách mật thiết. Tư tưởng không thể có hiệu quả nếu không được thực hiện bằng hành động, ngược lại, hành động không qua tư tưởng chỉ đạo thì sẽ là những hành động mù quáng mà hậu quả là sự tai hại hoặc sự thảm khốc khôn lường. Nói như thế để thấy rằng cả hai vế đều quan trọng, thiếu vế này thì vế kia sẽ bị lệch lạc và ngược lại không vế kia thì vế này sẽ trở nên vô nghĩa. 
Vì tác động ghê gớm và rộng khắp của chủ thuyết, chúng ta không nên phủ nhận những triết thuyết, đề cương, tôn chỉ mang tính khả tín khả dụng nhưng đồng thời chúng ta cũng không nên công nhận và đề cao quá đáng những chủ thuyết hoang tưởng để rồi cả một xã hội mắc phải sai lầm và tác hại qua nhiều thế hệ. 
Hãy lấy tình trạng Việt Nam để đưa ra làm một thí dụ. Vì trình độ kém cỏi đưa đến nhận định thiếu sáng suốt, Nguyễn Ái Quốc tức Hồ Chí Minh đã vớ đại một thứ chủ nghĩa hoang đường đem về Việt Nam gieo rắc bao đau thương, tệ hại từ thứ chủ thuyết hoang đường ấy. Hồ Chí Minh cùng chủ nghĩa Mác-Lê đã là nguyên nhân của mọi nguyên nhân dẫn đến sự thảm bại cho đất nước và dân tộc hôm nay.  
Đảng cộng sản đã lỡ thần thánh, tôn vinh ông Hồ là lãnh tụ vĩ đại, là cha già dân tộc vô cùng kính yêu nên làm lỡ, mắc cỡ làm luôn cho đến nay. Ngạn ngữ Anh có nói "Hãy nói cho tôi biết bạn anh là ai thì tôi sẽ nói anh là người thế như nào". Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Văn Linh, ĐM, Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Nguyễn Thị Kim Ngân... hay bất cứ tên đồ đệ nào của Hồ Chí Minh cũng đều thuộc diện (mà tiếng địa phương của tôi đã quen đọc là 'ngu tầm ngu') "Ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" để "Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu". Các cụ nhà ta đã dạy "Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" là vậy. ĐCSVN vì sĩ diện trong sự hãnh tiến, vì lợi ích riêng tư của họ chứ không hề vì lợi ích của cả dân tộc cho nên dẫu biết sai lầm nhưng họ vẫn luôn ngụy biện và nhất định không có thái độ sửa đổi hoặc nhường lại quyền cai quản đất nước một cách có trách nhiệm của những cá nhân hay đảng phái có tinh thần khác. 
Ngoài ra triết thuyết còn tùy thuộc vào hoàn cảnh cùng điều kiện đặc trưng của mỗi xã hội và mỗi giai đoạn thời gian khác nhau. Người đấu tranh nên nhạy bén, tránh rập khuôn những sách lược đã quá cũ kỹ lỗi thời, không còn tính khả dụng cũng như khả thi. Bên cạnh đó như tôi đã trình bày ở trên, khai dân trí là quan trọng, nâng cao mức nhận thức về hiện tình đất nước là việc làm cần thiết nhưng quan trọng nhất là hành động. Hành động là thái độ ắt có và đủ để hoàn thành bất cứ cuộc cách mạng nào. 
Thời gian 42 năm trôi qua cho cả nước, trên 70 năm cho xã hội miền Bắc, thiết nghĩ không phải là chặng đường dài ư?. Bạn viết lên những khuôn mực đầy triết tính, tôi trang trải nỗi lòng đau đáu trăn trở cho một quê hương lầm than, các còm sĩ nêu lên những nỗi niềm bực dọc (bức xúc) căm hờn... Còn lại đây là những gì?. Hành động, đúng vậy, hành động là chặng đường cuối sau khi đã được trang bị bị những kiến thức và nỗi lòng cùng bầu nhiệt huyết... Bằng không, 2020 lù lù tiến đến, nó cuộn đi tất cả những gì mà chúng ta đã nói, đã trang trải trong hơn 42 năm qua vào bể khổ ải đầy vô vọng. 
Hay là việc gì đến sẽ đến trong sự phó mặc thờ ơ? "Que sera, sera - Whatever will be, will be? 

Sức mạnh của đám đông

Suốt mấy tháng qua, không ngày nào ở Venezuela không có biểu tình, bạo động đòi chính phủ của Maduro từ chức, có lúc lên đến hàng trăm ngàn nguời. Số người chết và bị thương đã lên đến hàng ngàn. Ai cũng nghĩ là ngày mai ngủ dậy, sẽ có chính quyền mới ở Caracas. Vậy mà chính phủ của Maduro vẫn đứng đó. Thậm chí Maduro còn ngang nhiên giải tán quốc hội và liên tục đưa ra các biện pháp kinh tế, biện pháp sau ngu ngốc hơn biện pháp truớc.
Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan đang biến nuớc Thổ từ một ốc đảo tự do và dân chủ ở Trung Đông trở thành một nhà nước Hồi giáo độc đoán. Hàng chục ngàn người bất đồng chính kiến với ông ta đã bị sa thải hoặc bắt giam. Quyền tự do ngôn luận ở Thổ Nhĩ Kỳ đang dần bị thu hẹp, trong khi Erdogan ngang nhiên gây sự với các cường quốc châu Âu. Sự bất bình trong nội bộ nước Thổ đã dâng cao, kể cả trong lực lượng vũ trang Thổ, một định chế luôn đảm bảo sự tách rời giữa đạo Hồi và nhà nước. Nhiều người nghĩ rằng Erdogan sẽ bị lật đổ. Nhưng không, sự ủng hộ của ông ta trong dân chúng Thổ vẫn rất cao và điều đó khiến không vị tướng nào dám nghĩ đến việc đảo chính.
Từ truớc ngày lên cầm quyền Donald Trump đã tạo ra hết vụ tai tiếng này này đến bê bối khác. Nhiều chính sách kinh tế và đối ngoại của Trump, tuy bị nghi ngờ và phê phán tứ tung, nhưng cũng còn có những lý lẽ biện bạch. Ví dụ như ở biển Đông, nhiều người yêu mớ tóc vàng vẫn hy vọng vào sự bất định của cái đầu không ai lường truớc.
Nhưng việc từ bỏ hiệp định Paris về môi truờng đã chứng tỏ sự phản động quá mức của Trump. Việc dùng quyền tổng thống cách chức Comey để tránh một cuộc điều tra về Putin-Gate đã chứng tỏ Trump không có nổi trí tuệ của một công dân Mỹ loại xoàng. Lời chia buồn đểu cáng của Trump sau khi thủ đô Teheran bị IS tấn công là bằng chứng của một tâm địa độc ác .
Ai cũng nghĩ là chính giới Mỹ sẽ phải dùng đến biện pháp cách chức tổng thống Trump (impeachment) để tránh một tai họa cho nuớc Mỹ. Vậy mà Trump vẫn còn đó, vẫn ngạo nghễ tweet mỗi ngày vài chục lần, với những từ ngữ không duden nào giải thích nổi.
Cả Trump, Erdogan và chính quyền Maduro tồn tại được truớc sự giận dữ của nhân dân, của búa rìu dư luận vì họ vẫn có một chỗ dựa: một đám đông cuồng nhiệt. Sự cuồng nhiệt đến mức có thể xem mọi quốc sách sai lầm là những nước cờ bí hiểm, coi mọi sự thô lỗ là những hành xử „rất con người“
Muốn truất được Trump, cả hai viện quốc hội Mỹ phải đạt được đồng thuận mà quốc hội Mỹ thì do đảng Cộng Hòa chiếm đa số. Phần lớn các nghị sỹ và dân biểu Cộng Hòa đều biết là Trump không đủ năng lực và tư cách để lãnh đạo nuớc Mỹ. Nhưng họ chưa dám lên tiếng đòi truất Trump vì số đông cử tri bầu cho họ vẫn tin cuồng nhiệt vào Trump. Cứ nghĩ đến đám đông đó thì lương tri của mấy ông nghị cũng co rúm. Trump biết được điều này và ông ta tiếp tục chiều lòng đám đông của ông ta bằng cách thực nhiện những lời hứa với họ truớc ngày bầu cử. Mặc dù sau 5 tháng cầm quyền ông ta đã nhận thức được nhiều ngu ngốc của những lời hứa đó. Chính nhờ cô gái rượu Ivanka và ngoại truởng Rex Tillerson, sau bốn tháng vào nhà trắng, Trump đã bắt đầu tin vào biến đổi khí hậu. Nhưng vì sợ mất lòng đám fan cuồng nhiệt của mình, Trump đã đi đến quyết định phản động nhất đó là rút khỏi thỏa thuận Paris.
Nhờ vào những đám đông này nên Trump, Erdogan, Maduro, Duterte và nhiều chính khách điên rồ khác còn yên vị. Điều trớ trêu là tất cả họ đều không lên cầm quyền bằng súng và máu, mà bằng phổ thông đầu phiếu dân chủ. Đó là vì họ biết chơi trò dựa vào sức mạnh của đám đông, cho dù đám đông đó gồm những ai.
Xin chớ trách những người ủng hộ Trump, Maduro, Erdogan hay Duterte. Dù sao họ cũng giác ngộ và quan tâm đến chính trị hơn người Việt. Ở tất cả các xứ đó, thông tin đa chiều và tự do hơn ở nước ta. Người dân ở đó đi bầu bằng cái đầu của mình và họ có quyền lựa chọn người họ thích, họ tin tưởng. Những kẻ dân túy được bầu ra là kết quả của hàng chục năm tích lũy sai lầm của các hệ thống chính trị xơ cứng và đã bắt đầu bị lũng đoạn.
Nước Venezuela trước Chavez là một quốc gia phồn vinh, giàu có. Nhưng sự giàu có đó đã lảng tránh hàng triệu người nghèo, mù chữ mà Chavez và Maduro đã đổi đời cho họ. Giáo viên và bác sỹ Cu-Ba được trả lương để đưa văn hóa và sức khỏe đến cho họ và nay họ bảo vệ chế độ đó. Báo chí phương tây chỉ đưa tin các cuộc biểu tình chống Maduro, nhưng hôm rồi TV Đức có đưa 1 phóng sự thấy đám biểu tình Pro Chavismo cũng không kém. Chẳng trách, lạm phát thế chứ nữa, Maduro vẫn hút Xì-Gà (….cho đến khi nào cán cân chuyển)
Người Thổ, bị khinh thường ở châu Âu từ gần 100 năm qua, chỉ dưới thời Erdogan mới cảm thấy dòng máu Ottoman của mình chảy lại trong tim, mới chứng kiến sự vươn lên của nền kinh tế Thổ. 2014-2015 số người Thổ từ Châu Âu hồi hương lập nghiêp cao hơn số người Thổ di dân sang châu Âu. Trong khi nhiều trí thức Thổ lên án chế độ Erdogan thì luôn luôn có hơn 50% người Thổ ủng hộ ông ta trong các cuộc bỏ phiếu tự do.
Nước Mỹ hùng cường nhất thế giới, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ không còn công nghiệp ô-tô. Công nghiệp điện tử thì đã biến mất từ 5 năm nay. Than và thép thì chỉ có thể nhập khẩu, vì sản xuất nội địa quá đắt. Nông sản thì người Việt, người Mễ, người Brazil xuất siêu vào Mỹ. Những người có kiến thức cười ruồi các biện pháp kinh tế đóng cửa điên rồ của Trump. Nhưng hàng chục triệu nông dân và công nhân da trắng thất nghiệp hoặc đang bị đe dọa thất nghiệp thì coi trò điên đó là niềm hy vọng cuối cùng. Sao lại không yêu, không bầu cho Trump. Cho dù lão ta thô lỗ, it ra thì lão tỷ phú đó sẽ không ăn cắp tiền thuế của họ. Cho dù lão ta không có lý tưởng, không có học thuyết gì, nhưng với đầu óc con buôn, đi đâu, đón ai cũng kéo về hợp đồng vài chục tỷ trở lên.
Có thể Trump sẽ thất bại và sẽ bị mất chức, nhưng nước Mỹ sẽ không thể quay lại như trước Trump nữa. Số đông người Mỹ nghĩ vậy và họ đang thay đổi nước họ một cách đầy kịch tính!
Nước Venezuela, nước Thổ, nước Philippin cũng vậy, bọn mỵ dân sẽ hết vai trò lịch sử và các dân tộc đó sẽ viết những trang sử mới. Vấn đề là các đám đông luôn lên tiếng để tạo ra chuyển động!
Nước Pháp hôm qua là như thế. Đám đông đã rời bỏ các chính đảng tả hữu từng thao túng nền chính tri hàng mấy chục năm qua, bỏ mặc cả đám dân túy Le Pen đang nổi lên như cồn để bầu cho một chính đảng „còn thơm mùi sữa mẹ“ của chàng thư sinh Macron.
Chỉ buồn cho nước mình, chẳng có đám đông nào cả (ngoài các đám nhậu).
Có thằng bảo: Chính đảng lớn nhất ở Việt Nam không phải là Đảng Cộng sản, mà "Đảng Sợ like" !
Nhưng vì cùng sợ nhau nên chúng cũng không phải là đám đông nốt.
Vợ bận nên lén viết về chính trị :-)Xuân Thọ

“Biệt phủ" rộng 1,3 ha của Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Yên Bái: Khác nào cung vua, phủ chúa ngày xưa!



Khu "biệt phủ" của gia đình giám đốc sở. Ảnh: Báo Thương hiệu và công luận.
Những ngày qua truyền thông, báo chí, dư luận bàn tán nhiều về thông tin "Biệt phủ" rộng 1,3 ha của ông Phạm Sỹ Quý, Giám đốc Sở TN&MT tỉnh Yên Bái được đăng tải trên báo đời sống Việt Nam - ông Quý là em trai bà Phạm Thị Thanh Trà, Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái.
Có lẽ từ trước đến nay, với “hàm” giám đốc Sở, cơ ngơi của ông Phạm Sĩ Quý phải xếp vào dạng “kinh khủng” nhất. Bởi vì, nó không phải là biệt thự, dinh thự vài trăm mét vuông như những quan chức khác mà là “biệt phủ” trong khuôn viên rộng 1,3ha: Tọa lạc ở một vị trí đắc địa tại TP. Yên Bái, gồm một ngôi biệt thự thiết kế kiểu giật tam cấp, lưng tựa đồi, nhìn ra hồ nước. Bên cạnh đó là khu nhà sàn rộng chừng 60 m2. Trước mặt “biệt phủ”, có hồ nước chiếm phần lớn diện tích khuôn viên phía trước. Xung quanh hồ nước, có thiết kế phần động đá, trồng cây, hoa, khu nuôi gà cảnh…
Nói thật, thời phong kiến, trừ cung vua, phủ chúa ra thì đến quan nhất phẩm như là thừa tướng, thượng thư cũng không bao giờ có dinh cơ như thế.
Đọc báo mà không thể tin nổi, trong một ngày (20/7/2015) ông Nguyễn Yên Hiền (Phó Chủ tịch UBND TP Yên Bái) ký 6 quyết định liên tiếp nhau để chuyển đổi hơn 13.000 m2 đất rừng sản xuất, đất trồng cây lâu năm, đất nuôi trồng thủy sản sang đất ở cho gia đình ông Quý. Vì đâu có sự vội vả như vậy, nếu ông Quý chỉ là một thường dân thì liệu ông Hiền phó chủ tịch tỉnh có giải quyết nhanh như thế không. Hơn nữa, sự việc xảy ra cách đây gần 2 năm mà đến bây giờ mới phát hiện. Rõ ràng là có sự bao che, đồng lõa. Ở Yên Bái ai đủ khả năng một tay che trời?
Hài ước hơn nữa, bà Phạm Thị Thanh Trà, Bí thư Tỉnh ủy tỉnh Yên Bái chỉ nắm được thông tin về khu nhà, đất của gia đình của em trai mình khi báo chí phản ánh? Và bà lập tức có văn bản giao cho UBND tỉnh thành lập đoàn thanh tra liên ngành để kiểm tra. Bà hứa rằng, sau khi kiểm tra có kết quả, tỉnh sẽ có thông tin rõ ràng đến báo chí, dư luận về vấn đề nêu trên.
Chắc chẳng cần đợi cơ quan chức năng tỉnh Yên Bái kiểm tra, xác minh mọi người cũng đoán được câu trả lời là gì. Vì đã có biết bao nhiêu vụ việc tương tự như thế, cũng làm dậy sóng dư luận, tốn biết bao giấy mực báo chí, dân chúng bất bình nhưng rồi cũng chìm xuống như chưa hề xảy ra. Nhưng chúng ta vẫn phải đợi xem họ nói gì, xem họ diễn trò như thế nào.
Còn về phần ông Quý, ông nói rằng, người đứng tên quyết định sở hữu khu đất này là vợ ông - bà Hoàng Thị Huệ. Khối tài sản trên là do vợ ông kinh doanh mà có. Khu đất cấp cho ông đều hoàn toàn theo đúng trình tự luật định. Nói về giá trị khu đất, ông Quý cho rằng: “Đất là đất đồi, mấy chục triệu một ha… Nhìn thế nhưng không có giá trị lớn lắm. Ở quê nhìn ngôi nhà to thế nhưng chỉ là cái xác chứ giải quyết gì, không bằng 1-2 mét đất chỗ bình thường ở Hà Nội chứ có gì đâu, giá trị chỉ thế thôi”.
Ông Quý còn nói với báo chí: “Bây giờ tôi trả lời ở góc độ cá nhân thì cũng không khánh quan. UBND tỉnh Yên Bái đã giao cho TP.Yên Bái trả lời rõ nội dung này để cho khách quan”.
Thật chẳng dám tin có sự khách quan ở đây. Thiếu gì cách để người ta lấp liếm, biện hộ. Đến như ông Nguyễn Sỷ Kỷ, phó ban nội chính Đắk Lắk phân trần về nguồn tiền xây biệt thự là do hồi trẻ chạy xe ôm thâu đêm tích góp, rồi cũng xong.
Nhìn lại lịch sử mà thấy đau đớn. Cái thời cải cách ruộng đất ở miền Bắc, gia đình nào có nhà lớn, ruộng đất nhiều, có người ở là bị quy vào địa chủ và trở thành đối tượng của cuộc cải cách “long trời lở đất”. Kết quả hàng trăm ngàn người đã chết oan uổng chỉ vì họ giàu có hơn những người khác. Không những vậy, con cháu họ ba đời bị ghi vào lý lịch là xuất thân địa chủ và bị phân biệt đối xử.
Công cuộc cải tạo công thương nghiệp sau năm 1975 ở miền Nam (đánh tư sản) cũng nhằm vào những người giàu có (tư sản). Hàng trăm ngàn người bị quy là vào thành phần tư sản mại bản, họ bị chính quyền cách mạng đuổi khỏi căn nhà của mình, bị đưa đến vùng kinh tế mới và bị phân biệt đối xử mọi lúc mọi nơi. Đã có bao cái chết tức tửi, căm hờn.
Ngày nay, khối kẻ giàu có do tham nhũng, cơ hội, gian lận… nhưng không những không bị trừng phạt mà lại còn được thăng quan tiến chức. Khi về hưu, sống sung túc, ung dung tự tại.
Làm giàu là quyền của con người, nhưng phải làm giàu một cách minh bạch, chính đáng bằng công sức và trí tuệ của mình. Đặc biệt là quan chức. Tại sao không công khai, công bố tài sản của quan chức để người dân được biết mà cứ phải dấu, phải bí mật. Nếu tài sản họ có được là hợp pháp, không khuất tất thì sợ gì dân biết?
Nhà nước không thiếu cơ quan giám sát, thanh tra, kiểm tra. Nhưng ở địa phương nào, cấp nào, ngành nào cũng có chuyện cán bộ lãnh đạo giàu có bất thường mà không ai biết. Khi bị phát hiện cũng không giải quyết triệt để được. Nếu bây giờ thanh tra toàn diện một cách công khai, minh bạch thì có lẽ kết quả sẽ khiến nhiều người đứng tim mà chết. Những gì báo chí phản ánh chỉ là phần nổi của tảng băng chìm.
Khắp nơi đâu đâu cũng nghe khẩu hiệu “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư” nhưng đó chỉ là khẩu hiệu suông, nói để mị dân. Quan chức ngày nay mấy ai dám khẳng định mình thanh liêm ? Nếu có, chắc chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay. Nhìn những biệt thự, dinh thự, biệt phủ của họ mà thấy thương cho người dân đất nước này; những người dân nghèo khổ đầu tối mặt tắt kiếm ba bữa cơm cũng không đủ no, những đứa trẻ không được đến trường vì cha mẹ không có tiền, những người chịu chết vì không có tiền chữa bệnh, những cô gái bán mình làm dâu xứ người vì gia cảnh quá nghèo….Định An

No comments:

Post a Comment