Thursday, June 15, 2017

Bài viết hay(5059)

Hầu như người VN nào ở Mỹ cũng khoái đến Bolsa; thậm chí ở VN hay các nước qua Mỹ chơi thì nhất định cũng phải ghé Bolsa. Thứ nhất, thức ăn VN ở Bolsa rất phong phú; nhất là phở Bolsa ngon hơn phở Saigon hay Hà Nội. Thứ 2, muốn tìm hiểu đời sống của người VN ở hải ngoại thì Bolsa lý tưởng nhất. Thứ 3, Bolsa có lắm chuyện vui buồn để bạn enjoy; nhất là khi đi chợ, lái xe, vô quán ăn hay uống cà phê. Đừng quên khu Phước Lộc Thọ bởi tất cả thông tin theo kiểu "xe cán chó" đều xuất phát từ đây. Chống Cộng hay thân Cộng cũng đều có mặt; kể cả VC chính hiêu. Nếu đừng có lời nói hay hành động khiêu khích thì bất kỳ cán bộ VC nào cũng có thể thoải mái đến Bolsa ăn chơi mà không ai làm phiền cũng chắng ai dám đụng đến sợi lông. BOLSA  I love you.

Sự thật là tử huyệt của CSVN
















Cánh Dù lộng gió (Danlambao) - Từ khi thành lập đảng CSVN đến giờ chuyện dối trá, bịp bợm, bưng bít là sở trường ruột của họ.

Bệnh này đã thành căn bệnh mãn tính không có thuốc nào trị dứt điểm được, nó đã thành khối u ác tính, gọi đúng tên là ung thư di căn giai đoạn cuối.


Khối u đã tới giai đoạn cuối, nó sẽ tự bể ra và nó sẽ giết chết những kẻ bị mắc khối u ác tính đó.

CSVN cũng thế, sau gần thế kỷ sống chung với căn bệnh quái ác này, đã đến lúc họ sẽ tự đào huyệt chôn chính họ khi căn bệnh ung thư di căn đã tới thời kỳ cuối, đây là thời kỳ mà bất cứ chế độ nào, dù muốn hay không cũng không thoát khỏi.

Một khi đã lên đến tột đỉnh vinh quang, nghĩa là đã tận hưởng cái vinh quang giả tạo mà họ đã xây lên bằng chính xương máu, mồ hôi, nước mắt của những người Dân vô tội, thời kỳ huy hoàng của họ cũng sẽ phải chấm dứt, như một người trèo lên tới ngọn cây cuối cùng cũng phải tụt xuống, không lẽ cứ lúc lắc trên ngọn cây chờ cành cây trên ngọn gãy xuống mới chịu té xuống.

Trước đây CSVN độc tài dùng báo đài trong nước làm công tác tuyên truyền, tự sướng cho chế độ, mọi nơi, mọi lúc đều ca ngợi, đều tâng bốc cái chế độ CS là quang vinh, là sáng suốt đã dẫn dắt toàn dân VN đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác, dẹp tan mọi âm mưu xâm lược của các đế quốc sừng sỏ nhất như Pháp, Nhật, Mỹ.

Sau khi đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào như đảng đã tuyên truyền thì chính đảng là người lãnh đạo sáng suốt lại thu gom tất cả mồ hôi, nước mắt của nhân dân đem qua gởi tại các ngân hàng ngoại quốc, đảng đã đưa con em mình qua du học tại các nước tư bản giãy chết như, Anh, Pháp, Mỹ, Nhật, châu âu khác.

Hơn thế nữa đảng còn sáng suốt hơn khi đội lên đầu kẻ thù truyền kiếp của Cha Ông ngày xưa, lúc nào cũng có mộng thôn tính lãnh thổ VN. Nhiều lần họ đã thất bại, nhưng chưa bao giờ họ từ bỏ ý định xâm lấn Tổ Quốc VN bằng những âm mưu cho dù 100 hay hằng ngàn năm sau.

Cứ nhìn người sáng lập ra cái đảng CSVN thì biết vị thế của VN hiện tại đang ở chỗ nào. Từ một Quốc Gia có lịch sử ngàn năm chống Tàu, trăm năm chống Tây, cha ông ta đã anh dũng, hy sinh đánh đổi sinh mạng của chính mình để giữ yên bờ cõi từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau, đến giờ thì sao? Từ khi công hàm của Phạm Văn Đồng xác nhận 2 quần đảo Hoàng Trường Sa thuộc về Trung Cộng, lúc đó Hồ Chí Minh là người đã chỉ đạo cho Phạm Văn Đồng ký cái công hàm này để lấy lòng phía Trung Cộng. Và cũng để trả ơn cho Trung cộng đã viện trợ vũ khí cho CSVN đánh Mỹ cứu nước dâng cho Tàu như bây giờ.

Cho tới nay cái gien di truyền này vẫn còn tồn tại trong giới lãnh đạo đảng CSVN, họ vẫn nhớ câu nói là: "Trung Quốc với VN như môi với răng,  môi hở thì răng lạnh". Bài học năm 1979 còn đó, khi môi hở thì răng rụng chứ không phải là lạnh nữa, bây giờ không còn môi hở răng lạnh mà là ghi tạc trong đầu bằng 4 tốt 16 chữ vàng. Không còn phải là Hoàng Trường Sa nữa mà là núi Lão Sơn, thác Bản Giốc, ải Nam Quan, các yếu điểm tiếp theo như Formosa Hà Tĩnh, Đà Nẵng, Bô xít Tây Nguyên, các nhà máy điện Nguyên Tử tại Ninh Thuận, Lee and Man miền Tây Nam Bộ.

Họ đã để lộ bộ mặt thật của họ ra khi cướp đất,  cướp nhà của người Dân đẩy họ trở thành những Dân oan, đã đàn áp dã man những người bất đồng chính kiến, những người dám nói lên sự thật, đòi quyền con người, tự do, dân chủ cho quê hương.

Chính họ đã nói một đường làm một nẻo, cái gì cũng do Dân, nhưng người Dân chẳng có quyền tự quyết,mọi cái nhất nhất phải theo chỉ đạo của đảng.

Chính họ đã làm mất đi thể diện của một chế độ, hèn với giặc, ác với Dân, thấy giặc thì khép nép, tay bắt mặt mừng, còn người Dân thì họ thẳng tay đàn áp hết sức man rợ bằng cách cho côn an giả dạng côn đồ trà trộn để khủng bố tính thần người Dân yêu nước.

Cái tử huyệt cuối cùng của họ là nền kinh tế kiệt quệ, chỉ biết dựa vào Tàu Cộng, bằng cách mở cửa tự do cho khách du lịch Tàu, hàng hóa Tàu ùn ùn kéo vào VN với mức thuế O$.

Họ dẫn giặc vào nhà phá nát nền kinh tế trong nước, gieo nỗi khốn khổ cho các nhà máy trong nước và những người nông dân khi bị Tàu Cộng đánh lừa kêu phá lúa, phá cây trồng để cấy những thứ chúng ra giá thật cao, nhưng khi thu mua thì chúng báo lại là không thu mua nữa thế là nông dân trắng tay như dưa hấu, Dứa miền Tây, Dừa Bến Tre.v.v..

Tất cả những sự thật được phơi bày trên Internet sẽ là tử huyệt từ từ chôn sống chế độ độc tài, thối nát, đã mang trong mình khối u ác tính chỉ chờ bể ra là báo tử.

09/06/2017 


SỰ KIỆN ĐỒNG TÂM KHÔNG PHẢI LÀ HÌNH SỰ ĐƠN THUẦN

Sự kiện Đồng Tâm, người dân cả nước đều nghĩ đã kết thúc có hậu, cả hai bên đều thắng, nhưng lại vừa mới rộ lên thông tin: “Chiều 13/6, Thiếu tướng Đoàn Duy Khương, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an thành phố Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự xảy ra tại xã Đồng Tâm (huyện Mỹ Đức, Hà Nội) để điều tra về 2 tội danh “Bắt, giữ hoặc giam người trái pháp luật” theo quy định tại Điều 123 - Bộ luật Hình sự và “Hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản” theo quy định tại Điều 143 - Bộ luật Hình sự. Việc khởi tố nhằm điều tra, làm rõ những hành vi có dấu hiệu vi phạm pháp luật trong vụ việc. Trên cơ sở đó, cơ quan tiến hành tố tụng mới có đủ căn cứ xem xét để ban hành hoặc không ban hành quyết định khởi tố, truy cứu trách nhiệm hình sự các bị can liên quan”.
Có ý kiến cho rằng tình hình của nước ta nhìn chung, nó rối như khu rừng nhiệt đới, tầng trên, tầng dưới, cây to, cây bé, dây leo chằng chịt, hoặc như cái cột điện “tổ quạ” trên phố. Mối quan hệ giữa các thực thể, các yếu tố cực kỳ phức tạp, do thể chế đan xen. Pháp luật không nghiêm, điều hành thiếu minh bạch, dân chủ hình thức, cho nên tuy nó dở, nó mục... nhưng khó sửa.

Về vụ Đồng Tâm, cam kết của Chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung khéo lắm là không truy tố dân Đồng Tâm vụ việc này, chứ không nói không truy tố những người chống người thi hành công vụ. Ngược lại, dân Đồng Tâm cũng rất khôn ngoan, khi cho toàn phụ nữ ra bắt giam các chú cảnh sát cơ động. Nếu cảnh sát cơ động không tình nguyện cho dân bắt, thử hỏi những người phụ nữ tay không này có dám giữ cảnh sát ở giữa đất Thủ đô mà còn lại được nuôi ăn, đối xử tử tế?
Đương nhiên nhà cầm quyền ở thế khó, không thể "xí xóa" sự việc một cách đơn giản. Quy luật cuộc sống là cái mà chủ quan chúng ta nhiều khi không thể nhận thức ra ngay.
Khi xem ông Nguyễn Đức Chung ký, điểm chỉ Cam kết với dân Đồng Tâm, nhiều người dân kể cả ở đất Nam bộ xa lắc, vui đến rơi nước mắt. Nhưng sau lúc thăng hoa về sự "tái hồi" tình quân dân keo sơn từng có trong quá khứ mà truyền thông thế giới hay gọi là "Truyền thống" họ lại hồi hộp về sự "tái hồi" "Thái Bình Diễn nghĩa"! (sự kiện khởi đầu từ huyện Quỳnh Phụ năm 1997). Và nay đã rõ! Nhưng đây là cái lô-gích hình thức không thể không làm, bởi một số cái “đầu ấm” cay cú, nhưng quan trọng là "tiến trình" nầy lâu hay mau và có hậu như vụ án Đồng Nọc Nạn hay không mà thôi.
Thời Pháp thuộc, khi Nam bộ còn là thuộc địa của Pháp, một nông dân giết chết người điền chủ định cướp đất của anh ta, và Toà xử trắng án, vì giết người để tự phòng vệ chính đáng. Anh Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải phòng, bị kết án 5 năm tù cũng vì tội tự vệ với vũ khí tự tạo, chống lại bộ đội và công an dưới sự lãnh đạo của chính quyền cơ sở. Kết thúc tương đối có hậu (Anh Vươn được đặc xá trước thời hạn) và tiếp tục quản lý ao hồ do mình có công khai phá, cải tạo nhưng cái giá phải trả rất đắt.
Trớ trêu là trên FB của ông Lương Ngọc Huỳnh có tường thuật buổi điện đàm mới nhất giữa Chủ tịch thành phố Nguyễn Đức Chung với cụ Kình nguyên văn như sau: ”Dân tự viết biên bản rồi ép tôi ký và lăn tay. Anh Đồng, và cô Lan xử lý như thế là không được. Nếu lúc đó, tôi không ký thì chỉ cần có ai đó hô một câu thì hậu quả sẽ như thế nào,cụ biết rồi. Tôi cũng lo cho dân lắm chứ”.
Từ chỗ được người dân cả nước tung hô, ca ngợi, bây giờ chỉ cần nghe tường thuật lại các câu nói trên (nếu đúng sự thật) thì ông Chung có bị công luận “ném đá” cũng không có gì lạ!
Có 3 vấn đề cần đặt ra:
- Thứ nhất là những người lừa cụ Kình dẫn đi chỉ địa giới, rồi đột ngột bắt giam cụ Kình làm cụ Kình bị gãy xương đùi, sao lại không bị truy tố hình sự về việc bắt giam người không phép và gây tổn thương sức khỏe cho người già bị bắt. Công bằng xã hội ở đâu trước pháp luật giữa người dân và người của cơ quan nhà nước?
- Thứ hai là sau khi ông Chung về Đồng Tâm đối thoại với dân giải quyết sự việc êm thỏa, công luận cho rằng đó là có ý kiến chỉ đạo của cấp trên về phương thức tiếp cận và nội dung văn bản ký kết với người dân. Trong văn bản có điều quan trọng là không truy tố người dân Đồng Tâm về sự việc này. Nay lại khởi tố những người chống người thi hành công vụ. Hóa ra Chính quyền do Đảng chỉ đạo “chơi chữ” với người dân.
- Thứ ba là đẩy dân về phía đối địch, đó là hành động sẽ gây nên những hậu quả khôn lường. Người dân đang mong chờ công bố kết quả thanh tra đất đai, theo lời hứa của chính quyền thành phố, sao lại đột ngột đi khởi tố, phải chăng quan điểm trong lãnh đạo chưa được nhất quán?
Vụ Đồng Tâm bị khởi tố mà kết quả lại đi ngược với lời hứa của ông Nguyễn Đức Chung thì chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Không khéo lại dẫn đến chuyện “Quân ta chiến thắng Dân mình”. Trong trường hợp này, nếu đã chót khởi tố rồi thì hãy nhìn vào vụ án Đồng Nọc Nạn từ thời Pháp thuộc để mà nhìn lại mình cho rõ hơn và biết vượt lên chính mình. Thời gian là phương thuốc hữu hiệu cả cho chính quyền và cả cho người dân Đồng Tâm. Hai bên có thể vẫn trong ấm ngoài êm được lâu dài.

Nhà báo Huy Đức vừa mới phone cho tôi nhấn mạnh sự kiện Đồng Tâm là vấn đề chính trị, không phải hình sự đơn thuần. Nếu không tỉnh táo, xử lý cứng nhắc thì vô cùng nguy hiểm, nhất là mất lòng tin của dân, v.v.

Tô Văn Trường

ẦM ẦM CƯ DÂN MẠNG VỀ VIỆC KHỞI TỐ VỤ ĐỒNG TÂM

Chiều 13-6 đồng loạt các báo đưa tin công an Hà Nội sẽ khởi tố hình sự vụ bắt giữ trái pháp luật 38 cảnh sát và cán bộ tại Đồng Tâm!
Tối nay, Cụ Kình đã có cuộc điện thoại trao đổi thẳng thắn với chủ tịch Chung.
Quan điểm của cụ Kình là 59 hec ta đất ở đồng Xênh là của dân vì chưa có bất kỳ một văn bản nào chứng minh đất đó là của quốc phòng. Cụ nói: "Chúng tôi có đầy đủ tất cả các giấy tờ chứng minh điều đó".
Trao đổi về việc tội phá tài sản là xe của công an. Cụ Kình nói: "Dân có làm vỡ một vài cái kính, tháo xịt lốp vài cái xe, nhưng đó là phương tiện của bọn cướp đất thì dân không có tội". Theo quan điểm của cụ thì khi chưa có kết luận bằng văn bản mà thu hồi đất là hành động ăn cướp, cho nên dân tháo xịt lốp xe của kẻ cướp thì sao có tội?
Chủ tịch Chung phân trần: "Công an là đi bảo vệ dân chứ công an không đi ăn cướp!”.

Hai bên nói đi nói lại khoảng 16 phút qua điện thoại.
Chủ tịch Chung cho rằng: "Dân tự viết biên bản rồi ép tôi ký và lăn tay, anh Đồng và cô Lan xử lý thế là không được! Nếu lúc đó tôi không ký thì chỉ cần ai hô một câu thì hậu quả như thế nào cụ biết rồi,... Tôi cũng lo cho dân chứ".
Theo chủ tịch Chung nói: "Thời hạn 45 ngày đến 23-6 là hết nhưng anh em còn mất 15 ngày báo cáo, và 15 ngày xem xét kết luận và công bố, cho nên phải giữa tháng 8... (hơi ngập ngừng một chút)... tháng 8 tháng 7 mới công bố được, mà tôi sẽ công bố công khai".
Cụ kình cũng phân trần: "Vụ Đồng Tâm đang sóng yên gió lặng, bà con đang chờ kết luận thanh tra, bây giờ làm thế này khác gì thổi nóng lên, như vậy làm mất uy tín của cách mạng đảng nhà nước".
Câu chuyện dừng lại vì chủ tịch nói: "Thôi muộn rồi, và điện thoại cũng không tiện, cụ nghỉ đi cho khoẻ"...
Việc cãi ai đúng ai sai trong câu chuyện này thật là buồn cười. Nếu đã làm theo Hiến pháp và pháp luật thì phải làm triệt để công tâm, công bằng.
Thành phố đang thanh tra chưa trả lời ai đúng ai sai mà lại đi khởi tố vụ án khi chưa có kết luận của thanh tra thì liệu có nên không? Chính quyền cũng cần xem xét phần sai của mình vì không rõ ràng và minh bạch trong hồ sơ đất đai.
Cứ để cho thanh tra làm rõ hai bên ký kết đúng sai rồi lúc đó ta ngồi bàn về vấn đề ai vi phạm ai? Lúc đó khởi tố vụ án để làm cho rõ mọi vấn đề... Vậy mới thấu tình đạt lý.
Tôi khuyên chính quyền nên xem lại việc này, vì tôi cảm nhận thấy sự bất ổn trong cách xử lý!
Chúng ta không thể chiến đấu với dân bằng mọi giá hay mọi thủ đoạn! Điều đó là sai lầm hoàn toàn!
Chính quyền phải biết lắng nghe và học thuộc bài "Thua Dân" thế mới là chính quyền thông minh.
Mình thua dân mình có gì mà xấu hổ? Thua giặc ngoại xâm, giặc tham ô, tham nhũng mới nhục chứ còn thua dân là vinh quang.
Tôi đã nghe hết cuộc điện thoại của cụ Kình và chủ tịch Chung.
Tôi thấy thành phố còn non tay ấn lắm, chưa vững vàng và chưa linh hoạt. Tự mình hạ thấp giá trị lời hứa của mình là không nên các anh ạ!
Tôi cũng hy vọng các đại biểu Quốc hội nên quan tâm việc này, thậm chí cả các lãnh đạo đảng, nhà nước nên theo dõi và chỉ đạo sát vụ này vì không khéo thì sẽ làm cho niềm tin của dân bất ổn với cách vận dụng thực thi pháp luật của chính quyền.
Hà nội 14-6-2017Lương Ngọc Huỳnh

XIN ĐỪNG MẮC KẾ LY GIÁN ĐỐI VỚI BÀ CON CÔNG GIÁO

Gần đây ở một số nơi tại Nghệ An đang có hoạt động ly gián bà con công giáo với cộng đồng. Nhiều người vì nhầm lẫn mà bị mắc lừa.
Trong 36 kế của Tôn Tử, kế ly gián rất thâm độc. Trong kế này có 3 thành phần: kẻ chủ mưu CM, người hoặc tập thể được lôi kéo A và đối tượng bị ly gián B. Từ trước tới nay A và B đoàn kết, thân mật với nhau trong lúc đó B bị CM thù ghét. CM không muốn A và B thân thiện, dùng kế ly gián để A và B nghi ngờ nhau, chống đối nhau. Kế này thường được thực hiện bằng các biện pháp sau:
1- CM tỏ ra thân thiết với A, vì quyền lợi của A, chiếm được cảm tình và lòng tin của A.
2- CM tìm cách thu thập một số lời nói hoặc việc làm của B, do vô tình nhưng có thể làm cho A hiểu nhầm. Nếu không tìm được những thứ như vậy thì CM tìm cách gài bẫy để đưa B vào cảnh tình ngay lý gian.
3- CM dùng một phần sự thật để ngụy biện, chứng minh cho A thấy là B cố tình chơi xấu, phản bội A, từ đó ly gián B khỏi A để rảnh tay đối phó với B hoặc cao hơn là dùng A để ngăn cản hoặc trừ khử B.
Kế ly gián có nhiều trong lịch sử và trong cuộc sống. Những người nhẹ dạ cả tin rất dễ bị mắc. Nhiều người có trình độ, có kinh nghiệm sống, có cảnh giác vẫn bị mắc, đến khi biết ra thì đã muộn. Chỉ có một số ít người, nhờ may mắn, nhờ sự phân tích tinh tế hoặc nhờ một cảm nhận nào đó mà thoát được kế hiểm độc này.

Trong lịch sử VN, bà con Công giáo đã vài lần bị mắc vào thảm cảnh. Đó là chủ trương Bình Tây Sát Tả thời vua Tự Đức. Trong Cách mạng tháng 8 và kháng chiến chống Pháp, một mặt Chủ tịch Hồ Chí Minh kêu gọi đoàn kết lương giáo, mặt khác một số tổ chức Việt Minh tìm cách chia rẽ. Hồi đó tôi đã hơn 10 tuổi, đủ trí khôn và trí nhớ để ghi nhận nhiều sự kiện ở quê hương. Gia đình tôi thuộc lương, nhưng có quan hệ mật thiết với bà con công giáo. Làng tôi, trước đây bà con lương giáo sống chung, đến cuối thế kỷ 19, do sự xúi dục của một số người mà kiện tụng, chia đôi. Bên lương giữ phần phía Bắc, gọi là Lũ Phong, bên giáo tập hợp lại ở phía Nam, gọi là Tân Phong. Năm 1946 có một vụ khám xét và bắt bớ xảy ra tại nhà thờ Tân Phong do công an Việt Minh huyện Quảng trạch phối hợp với lực lượng tự vệ của Lũ Phong thực hiện. Tôi vì tò mò đã đi theo đội công tác đó và nghe lóm được nhiều chuyện. Từ đó chúng tôi được tuyên truyền rằng phần lớn các Linh mục là Việt gian, phần lớn bà con công giáo là theo Tây, chống lại Việt Minh. Sự tuyên truyền ấy ăn sâu vào đầu óc bà con bên lương vì rằng một số làng công giáo như Đan Sa, Tân Phong, Hướng Phương có một thời gian ngắn đi đầu trong việc lập chính quyền theo Pháp. Gần chúng tôi có làng Hòa Ninh, cũng gồm lương và giáo sống chung, họ gắn bó thân mật với nhau hơn các nơi khác.
Rồi đến năm 1954, có phong trào bà con công giáo di cư vào Nam. Lúc đó tôi đang học lớp 9 ở Hà Tĩnh, đã tham gia các hoạt động chống cưỡng ép di cư. Lại một lần nữa được nghe tuyên truyền về Việt gian, phản động.
Rồi cải cách ruộng đất, rồi chiến tranh chống phá hoại bằng không quân của Mỹ, rồi hợp tác hóa nông nghiệp, rồi khoán mười, đổi mới, v.v. làm cho không khí chia rẽ lương giáo dịu bớt đi. Quê tôi Lũ Phong và Tân Phong đã hợp nhất lại trong một xã, và bây giờ là phường Quảng Phong, bà con lương giáo lại đoàn kết vui vẻ.
Thế rồi Formosa gây nên náo loạn. Việc đấu tranh đòi Formosa bảo vệ môi trường, đền bù thích đáng, thậm chí phải xóa bỏ nguồn gây ô nhiễm và hủy hoại môi trường là nhiệm vụ chung của mọi người dân có lương tri và chính quyền phải đứng về phía nhân dân. Nhưng chính quyền đã chọn đứng về phía Formosa, bảo vệ Formosa, chống lại dân. Trong số dân bị thiệt hại thì bà con công giáo bị khá nặng nề. Lúc này lại xảy ra phân biệt lương giáo trong thái độ đối với Formosa. Bà con bên lương, vốn bị các tổ chức của Đảng khống chế chặt chẽ, vì sợ mà không dám tổ chức đấu tranh. Bà con công giáo, nhờ có tổ chức, lại được khích lệ bằng giáo lý của Chúa, được các Linh mục dẫn dắt, đã vượt qua sự ngăn cản, thắng được nỗi sợ hãi, dám chấp nhận bị khủng bố, bị đàn áp để đấu tranh. Bà con đã thể hiện lòng yêu quê hương, quyết bảo vệ đất nước, bảo vệ nguồn sống của người dân, trong đó có cả bà con bên lương. Việc đó thật đáng hoan nghênh và ủng hộ. Sự dẫn dắt của các Linh mục trong cuộc đấu tranh ôn hòa rất đáng khâm phục.
Cuộc đấu tranh hòa bình của bà con công giáo tại Nghệ An, Hà Tĩnh và Quảng Bình vừa qua, đòi Formosa phải bảo vệ môi trường, phải đền bù thích đáng là hợp tình, hợp lý, hợp pháp với chính nghĩa rõ ràng. Chính quyền đã một vài lần thất bại trong việc trấn áp, họ quay ra dùng kế ly gián, một kế thâm độc, nhằm tách bà con công giáo khỏi bà con bên lương, có nghĩa là tách bà con công giáo khỏi cộng đồng người Việt. Họ nhắc lại chuyện xưa, xuyên tạc chuyện nay, dựng đứng và vu vạ để làm mất uy tín các linh mục, để đổ oan, cho rằng bà con bị mua chuộc và xúi dục của phản động hòng lật đổ chế độ. Họ tổ chức cho một số cựu chiến binh, phụ nữ, học sinh hội họp, biểu tình để lên án các linh mục, để phản đối cuộc đấu tranh của bà con công giáo. Chính họ đang thực thi âm mưu chia rẽ lương giáo nhưng lại đổ vấy cho bà con.
Tôi năm nay trên 80 tuổi, là một giáo sư, đã chứng kiến nhiều cảnh thăng trầm của đất nước, có hiểu biết lịch sử và giáo lý, đã từng bị tẩy não và cũng đã ngộ ra được nhiều điều mà quan trọng nhất là chứng minh được Chủ nghĩa Mác Lê nin có chứa nhiều độc hại. Tôi thấy rằng Cộng sản không ưa gì Công giáo, rằng việc các lãnh đạo CS thăm Giáo hoàng ở Vatican chỉ là mưu lược ngoại giao, rằng chủ thuyết CS về đấu tranh giai cấp và chuyên chính vô sản không phù hợp với giáo lý, rằng một mặt chính quyền CS phải chấp nhận tự do tín ngưỡng nhưng trong thâm tâm vẫn tìm mọi cách hạn chế Công giáo. Tôi cũng nhận thấy rằng bà con công giáo VN là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam (theo như lời Hồ Chí Minh nói về Nam Bộ). Tinh thần yêu nước, yêu quê hương của bà con không những không thua kém đồng bào bên lương mà có khi, có nơi còn hơn. Tinh thần đó được giáo lý hun đúc, củng cố. Tôi có đủ bằng chứng rằng sau CM tháng 8 một số bà con công giáo rất sợ Việt Minh vì biết chủ thuyết duy vật của cộng sản không chấp nhận tôn giáo, vì thế trong những ngày đầu của kháng chiến, năm 1947 họ có xu hướng thân Pháp. Còn việc di cư vào Nam năm 1955, một phần là do sai lầm của cải cách ruộng đất tạo nên.
Mưu kế ly gián của chính quyền đối với bà con Công giáo là thâm độc. Họ dùng mưu kế ấy chẳng qua là để lừa bịp những người nhẹ dạ cả tin, vì vô minh mà mắc lừa, để họ củng cố quyền lực thống trị của những nhóm lợi ích. Họ dùng kế ấy cũng chứng tỏ thế cùng và đang lo sợ. Vậy xin bà con cả hai bên lương giáo hãy tĩnh táo, chớ vội vàng mắc vào mưu ly gián của những thế lực đang rất cần củng cố chức quyền chỉ vì lợi ích cá nhân và phe nhóm. Chính trong phong trào đấu tranh với Formosa bà con lương giáo cần hiểu nhau hơn, đoàn kết hơn, thương yêu đùm bọc nhau hơn.
Nhân đây cũng xin có vài lời với anh em Cựu chiến binh. Gia đình tôi là gia đình có công với CM, có 5 liệt sĩ là cha tôi và 4 con cháu của ông, anh chị em tôi có nhiều người là cựu chiến binh. Dân tộc VN đã nhiều thế hệ hy sinh xương máu để có thành quả cách mạng. Cựu Chiến binh có nghĩa vụ vẻ vang là góp phần bảo vệ thành quả đó. Thành quả mà các thế hệ CM mong muốn là gì? Đó là Độc lập dân tộc, là Tự do và Hạnh phúc của nhân dân. Thành quả đó hiện nay đang bị một số người lợi dụng, phản bội. Đó là những người có chức, có quyền. Họ nắm được chính quyền, lo vơ vét tham nhũng, làm giàu cá nhân, để đạo đức, môi trường và nhiều thứ xuống cấp nghiêm trọng, đất nước nợ ngập đầu, dân oan khắp nơi, càng ngày càng lệ thuộc vào Tàu cộng.
Một số bạn hiểu nhầm, cho rằng thành quả CM là Chính quyền của Đảng. Bảo vệ thành quả CM là bảo vệ chính quyền. Sự nhầm lẫn ở đây là khi làm CM thì mục tiêu trước mắt là giành độc lập, giành và giữ chính quyền, nhưng chính quyền và độc lập chỉ là kết quả trung gian. Thành quả cuối cùng mà CM hướng tới là Tự do và Hạnh phúc của nhân dân chứ không phải chính quyền. Chính quyền đúng nghĩa, đáng mong ước là phải lo cho Tự do và Hạnh phúc của nhân dân. Trong các quyền tự do thì tự do tư tưởng, tự do ngôn luận là quan trọng nhất. Còn nếu chính quyền chủ yếu lo làm giàu cá nhân thì chính nó đang phản lại thành quả CM. Chủ tịch Hồ Chí Minh từng dạy: “Nước được độc lập mà dân không được tự do và hạnh phúc thì độc lập đó chẳng để làm gì”. Khi Chính quyền và nhân dân cùng một phía thì bảo vệ chính quyền đồng thời là bảo vệ nhân dân. Nhưng khi giữa những người cầm quyền và nhân dân phát sinh mâu thuẩn, đặc biệt là khi chính quyền tham nhũng, vì lợi ích nhóm mà xâm hại đến nhân dân như trong vụ Đồng Tâm vừa qua, như trong vụ Thái Bình trước đây, như vụ Formosa, thì bảo vệ người cầm quyền để chống lại nhân dân là sai lầm, là bảo vệ cái ác. Anh em chắc biết Trung tướng Trần Độ. Xin chép ra đây bài thơ của ông để tham khảo: “ Chỉ mong xóa ác ở trên đời/ Ta phó thân ta với đất trời/ Tưởng ác xóa rồi thay cực thiện/ Không ngờ cái ác lại luân hồi”. Xin anh em hãy sáng suốt suy ngẫm xem cái ác mà Tướng Độ viết hiện nay đang nằm ở đâu để khỏi bị mắc vào kế ly gián của những kẻ đã tước đoạt thành quả CM khỏi tay nhân dân. Tôi đang theo gương của tướng Trần Độ, vạch ra cho mọi người thấy sự thật để khỏi bị nhầm. Tôi không chống lại ai cả, không đòi lật đổ ai cả. Nếu anh em có chứng cứ tôi bịa đặt rằng tôi muốn lật đổ chế độ xin hãy truy tố để tòa án kết tội tôi, còn khi anh em thấy điều tôi viết là có cơ sở thì xin hãy suy nghĩ, đừng để bị lừa gạt.Nguyễn Đình Cống

TUYÊN BỐ TỪ CHỨC VÀ RA HỘI

Hà Nội ngày 13 tháng 6 năm 2017
Kính gửi:
-Thành uỷ Thành phố Hà Nội
-Thường trực Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội
-Ban chấp hành Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội.
-Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội
-Toàn thể hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội
Tôi là Phạm Xuân Nguyên, Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội, Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội khoá XI (2011 - 2015).
Vì sự chậm trễ đại hội nhiệm kỳ XII của Hội Nhà Văn Hà Nội do sự chỉ đạo can thiệp của lãnh đạo thành phố về việc ngăn chặn, loại trừ khả năng tôi vẫn được tín nhiệm làm lãnh đạo Hội khóa mới,

Vì sự bất đồng sâu sắc trong Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội,
Với trách nhiệm của một người đứng đầu Hội trước toàn thể hội viên,
Với danh dự cá nhân của một người làm văn học,
Tôi tuyên bố:
-Từ chức Phó Chủ tịch Hội Liên Hiệp Văn học Nghệ Thuật Hà Nội
-Từ chức Chủ tịch Hội Nhà Văn Hà Nội,
-Ra khỏi Hội Nhà Văn Hà Nội, Hội Liên hiệp Văn học Nghệ Thuật Hà Nội.
Tôi đã đọc tuyên bố này tại cuộc họp Ban chấp hành Hội Nhà Văn Hà Nội sáng 13/6/2017 và giao việc điều hành công tác Hội cho nhà thơ Nguyễn Sĩ Đại, phó chủ tịch.
Kể từ ngày hôm nay, khi ra tuyên bố này, tôi rút khỏi mọi hoạt động của Hội Nhà Văn Hà Nội, Hội Liên Hiệp Văn Học Nghệ Thuật Hà Nội và của Ban chấp hành hai Hội.
Tôi gửi lời cám ơn và xin lỗi đến toàn thể hội viên Hội Nhà Văn Hà Nội.
PHẠM XUÂN NGUYÊN

No comments:

Post a Comment