Monday, June 19, 2017

Bài viết hay(5066)

Thấy tui nhiệt liệt đồng tình ủng hộ quyết định khởi tố vụ án ở Đồng Tâm, nhiều ông nổi cáu văng tục chửi thề um sùm bởi tui luôn nhất trí với việc bắt nhốt và kiên quyết xử lý nghiêm khắc với tất cả những phần tử phản động, phản kháng Đảng và Nhà Nước. Trước 75, ông Diệm lẫn ông Thiệu quá dở khi cảnh sát chưa đàn áp thẳng tay những phong trào đấu tranh của SVHS, nhà báo, sư và cha... xuống đường làm loạn, viết báo xúi giục dân chúng chống chính quyền nên mới có ngày 30/4/75. Tui không hiểu mấy ông làm tình báo, CSQG hay cảnh sát dã chiến ngày xưa ăn chay trường hay sao mà biết bao đứa VC nằm vùng, tình báo, phản gián, đặc công vẫn sống nhăn răng cho tới khi VC vô Dinh Độc Lập thì chúng nó nhốt hết cả lũ vô tù cải tạo. Có lẽ VNCH còn nhân đạo quá chăng? Thay vì gửi tiền và quà về VN thì VK nên ngưng viện trợ vì dân đói khổ thì mới có thể nổi dậy lật đổ giai cấp cầm quyền chứ ai cũng no cơm ấm cật sướng quá thì xuống đường làm gì nữa? Đúng không nè?

Chuyện kể nhân ngày của Cha

Tôi ghi lại câu chuyện có thật, với bản video dưới đây như một phút suy niệm dành cho những người Cha đang - hay sẽ - đối diện với con cái của mình, mỗi ngày, từ nay và đến về sau.
Câu chuyện diễn ra ở toà án tại Mỹ. Một ông bố ra toà vì tội đậu xe sai chỗ và có thể bị phạt đến 90$.
Bất ngờ, khi phiên toà bắt đầu, cậu bé 5 tuổi - con trai của bị cáo - đột nhiên leo xuống ghế và tiến đến gần chỗ bố cậu đang đứng. Những ai đang có mặt tại phiên toà đều buồn cười. Vị quan toà cũng vậy. Điều đáng yêu là ông đã mời cậu bé lên chỗ của ông để phỏng vấn về tình trạng phạm tội của bố cậu.
Khi vị quan toà hỏi cậu bé, tên là Jacob, rằng nếu cậu chọn lựa mức phạt nào, số tiền 90$ và 30$, hoặc miễn phạt cho bố cậu thì Jacob đã đáp nhanh là nên phạt mức 30$. Mọi người trong phòng xử án đều bật cười.
Vị quan toà với gương mặt phúc hậu cũng bật cười. Và ông hỏi rằng cậu có đồng ý không nếu ông phạt bố cậu bé số tiền 30$ nhưng là dùng số tiền đó đưa cậu đi ăn sáng, Jacob gật đầu. Câu chuyện kết ở đó, có hậu như một cổ tích ở đời thường.
Nhưng điều tôi muốn kể với các bạn ở đây, đó là thái độ của cậu bé về bố của cậu. Khác với những điều mà nền văn học hay giáo dục cũ mòn hay thích thêu dệt về bố hay mẹ của mình như siêu nhân hay tô vẽ như huyền thoại, cậu bé Jacob khi được hỏi bố cậu giỏi nhất là gì, cậu đã trả lời nhanh, không chút do dự rằng "dạ là nấu ăn".
Và ngay khi quan toà hỏi rằng lớn lên, cậu bé ước mình sẽ làm giỏi nhất điều gì, Jacob nói ngay - với sự tự hào thấy rõ về bố mình - rằng cậu cũng sẽ nấu ăn, nhất là pizza, vì bố cậu cũng vậy.
Cuộc sống thật lạ lùng và cảm động, bạn thấy không? Một người bố lương thiện dù chỉ là vô danh cũng có thể làm cho đứa con mình tự hào, trưởng thành và tự tin noi theo về cuộc đời lương thiện của mình mà không màng một ánh hào quang danh lợi xa xôi nào khác.
Tôi tạm gọi đó là cuộc sống tử tế, mà người cha đó đã đối diện với con mình mỗi ngày, rồi giản dị tạo nên một thế hệ tử tế nối tiếp. Bình thường mà cao đẹp đến cảm động.
Tôi viết những dòng này, và nhớ đến những công an viên đang hung ác bạo hành với người dân trong đất nước mình, Việt Nam. Những công an viên đã tàn bạo đạp gãy xương đùi ông Kình ở Đồng Tâm, những công an viên đã giết chết anh Nguyễn Hữu Tấn ở Vĩnh Long hay anh Ngô Chí Tâm ở Thủ Đức... trong những trại tạm giam ngột ngạt sự thật. Dù truyền thông nhà nước có bao biện hay che đậy thế nào, ai ai cũng hiểu điều gì đã xảy ra. Và quan trọng nhất là chính những thủ phạm đó đều biết rõ họ đã làm gì.
Chắc không ít người trong số công an viên đã là những người cha. Và chắc chắn từng người ấy rồi sẽ có một gia đình và những đứa con mà họ sẽ đối diện mỗi ngày.
Những đứa trẻ ấy sẽ noi theo cha mình điều gì? Dù có giáo dục tốt nhất, có cắt đứt quá khứ... nghiệp chướng vẫn bao vây họ, chồng chất bởi những oán hờn. Mà sự thật thì không bao giờ có thể che giấu mãi mãi.
Chắc không kẻ nào, dù hung ác, lại muốn con mình noi gương, trở thành sát nhân. Nơi những ngôi nhà tưởng chừng vững chắc với quyền thế hay địa vị, không hẳn các người cha ấy sẽ vui mừng khi con cái đối diện với mình, ngày nào đó tuyên bố rằng chúng thích giết người như cha mình. Những ngôi nhà lộng lẫy, được thời chưa chắc rồi đã hạnh phúc khi mầm ác được nuôi dưỡng im lặng, từ chính người Cha của mình.
Trong phần trò chuyện với Jacob, vị quan toà có nhắc về vua Solomon (vua của Israel cổ đại, mất năm 931 trước CN). Đó là một con người khôn ngoan khi luôn chọn một giải pháp trung dung hơn là tự đưa mình về cực của các vấn đề.
Con người, dù là quan toà, thường dân hay công an viên - nếu khôn ngoan - thì luôn phải có những chọn lựa trung dung để không biến mình thành kẻ cùng cực trong hành động hoặc trở thành công cụ điên cuồng vô tri trong tay kẻ khác. Vua Solomon khôn ngoan có để lại lời dạy như vậy cho hậu thế.
Tôi ngừng câu chuyện kể ở đây, hẹn các bạn trong một dịp khác. Xin chúc một ngày của Cha bình an và tốt lành đến mọi nơi. Chúc một ngày lành của Cha đến những gia đình biết chọn lựa và nhận ra tương lai cần phải có cho mình và con cái của mình, là gì.— tuankhanh
tham khảo:

Quyết định khởi tố vụ án ở Đồng Tâm nói lên điều gì?

Mấy hôm nay, mạng xã hội ồn ã với một quyết định của Công an Hà Nội: Cơ quan điều tra, Công an TP Hà Nội đã ra quyết định khởi tố vụ án hình sự xảy ra tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, để điều tra về 2 tội danh.
Câu chuyện khởi tố và luật pháp Việt Nam
Việc công an khởi tố vụ án là chuyện thường ngày, bởi đây là công việc của họ. Thế nhưng, nếu chú ý đến những bất thường trong các vụ án, vụ việc khác nhau của hệ thống tố tụng ở Việt Nam thì có mà... cả năm không hết chuyện. Bởi việc khởi tố, bắt bớ hay xét xử nhiều khi chẳng theo bất cứ một nguyên tắc luật pháp nào ổn định. Thậm chí nhiều khi nó phụ thuộc vào sự ngẫu hứng hoặc ý định của một quan chức nào đó hay vụ việc ảnh hưởng đến những kẻ có chức có quyền đến đâu. Báo chí đã nêu vô vàn sự việc về bắt giữ, khởi tố, cho tự do... chẳng theo một nguyên tắc quy luật nào đã và đang lan tràn trong xã hội Việt Nam.
Thế nên mới có những câu chuyện, những ví dụ về hệ thống luật pháp VN đặc thù mà chắc ít nơi nào trên thế giới có thể tưởng tượng được.
Rằng thì là ở Việt Nam, hai thiếu niên đói quá cướp cái bánh mỳ ăn thì đã bị pháp luật nghiêm trị bằng 10 tháng tù. Mặc dù có những ông mang quân hàm tận Thiếu tướng như Nguyễn Văn Tuyên, đã tự bào chữa cho nạn trấn lột trên đường của CSGT thuộc hạ của ông rằng: "CSGT nhận dăm ba chục, một vài trăm ngàn thì sao có thể gọi là tham nhũng".
Và rồi Đinh La Thăng, một người cũng chỉ 2 tay, 2 mắt và một cái đầu như người khác đã vi phạm "rất nghiêm trọng" với hàng ngàn tỷ đồng tiền của nhân dân tan biến bởi tham nhũng, bởi thất thoát, bởi nhiều lý do khác nữa... thì được chuyển làm Phó Ban kinh tế của đảng Cộng sản.
Thậm chí, có những cơ quan như Công an Quận Hoàng Mai, Hà Nội đã khởi tố vụ án chỉ vì... cho đủ chỉ tiêu(?) trong khi cũng thời điểm đó, việc tên Mai Xuân Toàn được bố là Mai Xuân Kỳ tổ chức vào chém người trong nhà người khác thì Công an Hoàng Mai đã bỏ qua không khởi tố vụ án tổ chức giết người và đột nhập trái phép chỗ ở công dân.
Ở Việt Nam, nơi mà "Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật", thì câu ca dao được đúc kết từ ngàn đời nay có dịp thể hiện khắp nơi: "Mèo tha miếng thịt thì đòi. Hổ tha con lợn mắt coi trừng trừng". Ở đó luật pháp chỉ là một trò chơi của những kẻ có chức có quyền nhằm phục vụ chính họ.
Vụ việc Đồng Tâm và dư luận xã hội
Vụ việc tại Đồng Tâm đã xảy ra cách đây 2 tháng. Ngày 15/4/2017 tại xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội, một toán cảnh sát cơ động và cán bộ Huyện Mỹ Đức đã bị bà con Đồng Tâm bắt giữ gần chục ngày khi họ đến nhằm mục đích trấn áp người dân nơi đây để cưỡng chế cướp đất đai của họ giao cho một doanh nghiệp mang danh nghĩa "Quốc phòng".
Sự việc đã đẩy lên mức đỉnh điểm bởi trước đó, nhà cầm quyền đã lừa bà con đi chỉ ranh giới đất và sau đó là sự bội ước, trở mặt bắt đi mấy người của họ một cách trái luật pháp.
Khoảng một Trung đội cảnh sát cơ động đã hùng hổ kéo đến với súng đạn, quả nổ và nhiều thứ công cụ khác để trấn áp người dân. Kết quả là đã bị bà con bắt nhốt vào nhà văn hóa, nuôi cơm mất gần chục ngày.
Trước tình hình đó, nhà cầm quyền đã  dùng nhiều biện pháp để nhằm khuất phục họ nhưng không kết quả như bắt giữ một số người dân có tiếng nói đấu tranh. Một trong số họ là cụ Lê Đình Kình hơn 8o tuổi với mấy 55 tuổi đảng đã bị bắt và ném lên xe, bị đánh đến gãy xương chân. Tại khu vực dân cư Đồng Tâm, hàng đoàn hàng lũ các lực lượng cảnh sát, cán bộ, côn đồ bao vây. Nhiều trò khác được thi thố như thường làm là cắt điện, phá sóng, ngăn chặn sự đi lại thăm hỏi, cô lập... đối với người dân Đồng Tâm.
Tình hình căng thẳng và luôn luôn sẵn sàng bùng nổ tại Đồng Tâm, người dân rào làng canh gác và cảnh giác mọi thủ đoạn mà họ đã có kinh nghiệm qua mấy chục năm đã sống và trót tin tưởng vào người Cộng sản. Những thủ đoạn đưa ra đều bị vô hiệu hóa khi hàng chục ngàn người dân quyết tâm tử thủ nếu bị tấn công bằng bạo lực và nhóm con tin cũng cùng chung số phận với họ. Theo như lời cụ Lê Đình Kình kể lại, thì người  dân Đồng Tâm xác định là họ sẵn sàng cho một Thiên An môn thứ 2.
Trên mạng xã hội liên tục xuất hiện những thông tin, hình ảnh và những thái độ của người dân khắp nơi trên thế giới ủng hộ người dân nơi đây. Mặc dù sóng bị phá, điện chập chờn... nhưng những điều đó không ngăn được những hình ảnh, lời nói của người dân Đồng Tâm lan truyền đi khắp thế giới.
Một anh hùng của dân?
Trước tình hình đó, xuất hiện hình ảnh Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Ông ta nguyên là Thiếu tướng, Giám đốc Công an Hà Nội.
Việc Chủ tịch UBND Tp Hà Nội đến UBND Huyện ngồi rồi cho xe đến kêu người dân lên UBND huyện gặp gấp rút đã không được người dân hưởng ứng và việc gặp dân tại nơi an toàn nhất đã bị vỡ trận.
Vài hôm sau, khi việc bắt giữ các con tin đã khá lâu, thì ông Nguyễn Đức Chung đã kéo theo một đoàn luật sư, công an, đại biểu Quốc hội và bầu đoàn thê tử  xuống Đồng Tâm, Mỹ Đức. Đoàn gồm có những nhân vật cộm cán như: Chủ tịch thành phố Hà Nội Nguyễn Đức Chung, Giám đốc Công an Hà Nội Đoàn Duy Khương; Thiếu tướng Tư lệnh Bộ tư lệnh Thủ đô Nguyễn Doãn Anh; Thiếu tướng Cục trưởng Cục Cảnh sát Hình sự Bộ Công an Hồ Sĩ Tiến; Đại diện Thanh tra Chính phủ; Ông Đỗ Văn Đương - Phó Ban Dân nguyện của Ủy ban Thường vụ Quốc hội; Hai ĐBQH Dương Trung Quốc và Lưu Bình Nhưỡng và một số luật sư...
Tại buổi gặp gỡ hôm đó, người ta chỉ thấy những hình ảnh tốt đẹp, nào hoa, nào cười, nào thăm hỏi cũng như các chiến sĩ CSCĐ bước ra về cúi đầu chắp tay vái tạ ơn những người dân Đồng Tâm đã cho họ ăn uống đầy đủ, chăm sóc cho họ những ngày qua.
Đặc biệt, một bản ghi nhớ, cam kết của chính tay ông Nguyễn Đức Chung, nguyên Thiếu tướng Giám đốc Công an đã ký và điểm chỉ với nội dung như sau:
1. Trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra chỉ đạo sát sao, làm đúng sự thực, khách quan và đúng pháp luật việc "khu vực đất đồng Sênh đâu là đất quốc phòng, đâu là đất nông nghiệp, không mập mờ, đảm bảo đúng quyền lợi cho người dân Đồng Tâm, theo quy định của pháp luật".
2. Cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm.
3. Cam kết chỉ đạo điều tra, xác minh việc bắt và gây thương tích cho cụ Lê Đình Kình (83 tuổi, ở xã Đồng Tâm) theo quy định của pháp luật.
Không chỉ là chữ ký mà bản cam kết còn được chính ông Chung điểm chỉ, lăn tay và có xác nhận với đầy đủ con dấu quốc huy đỏ choét của UBND Xã Đồng Tâm.
Chắc chắn đến thế là cùng. Tin tưởng đến thế là cùng và chân thành đến thế là cùng.
Khỏi phải nói đến những tờ báo nhà nước, đến những lời lẽ của các cán bộ mang nặng tính bưng bô. Những lời hay ý đẹp được đưa lên hầu hết các mặt báo hết sức trịnh trọng. Ở đó, Nguyễn Đức Chung đã trở thành anh hùng, trở thành một nhân vật uy tín được lòng dân.
Những câu nói của Nguyễn Đức Chung được báo chí nhắc đi, nhắc lại không ngớt, rằng thì là "Chúng tôi kiên quyết đối thoại, không dùng biện pháp mạnh", "Tôi sẽ giám sát thanh tra việc bắt cụ Lê Đình Kình".
Hầu hết báo chí đều mở hết công suất nhằm đưa hình ảnh và việc làm của Nguyễn Đức Chung lên tận mây xanh.
Có lẽ ở thời điểm ấy, sự khao khát được đối thoại với một nhà nước luôn nắm chặt trong tay cây súng và chiếc dùi cui đã làm quá nhiều người háo hức mà không nhận thấy những âm mưu, những bước đi của ván bài định sẵn trong đó. Nói cách khác, họ đã mất cảnh giác và vội tin vào những lời đường mật của người cộng sản. Quan sát bản "Cam kết có chữ ký của ông Nguyễn Đức Chung, kèm theo chữ ký, lăn tay và đóng dấu, nhiều người tỏ ra tin tưởng và hân hoan.
Ngay tại thời điểm đó, chúng tôi đã có băn khoăn và nghi ngờ về vụ "Cam kết" này. Trong một status viết trên Facebook chúng tôi đã nêu ý kiến như sau:
"... Tuy rằng theo quan sát của mình, thì việc Chủ tịch Thành phố cam kết nhiều điều, trong đó sẽ điều tra lại đất đai, không khởi tố người dân, cam kết điều tra lại ai đã đánh cụ Kình gãy xương... đã làm nức lòng nhiều người. Điều này, có một đảm bảo trước bàn dân thiên hạ là lời hứa đã công khai trước dân, họ có nghĩa vụ bảo vệ những nội dung đó.
Nhưng, điều đó cũng thể hiện một sự lộng hành hết sức ngang ngược của quan chức Cộng sản: Muốn bắt ai là bắt, thích thả ai là thả. Hệ thống luật pháp chỉ là đồ trang trí cho đẹp mà thôi.
Bởi theo suy nghĩ của mình, thì việc truy tố, chấm dứt truy tố... là việc của các cơ quan luật pháp chứ không phải là việc của Chủ tịch Tp.
Hay vì anh Chung con từ Giám đốc Công an sang, nay là chủ tịch trên cả GĐ Công an Tp nên anh nghĩ anh có quyền to hơn?
Theo mình thì anh Chung con chỉ cần xác nhận với tư cách Chủ tịch Tp và nguyên Gđ sở CAHN ông xác định rằng những hành vi của người dân Đồng Tâm vừa qua là chính đáng xuất phát từ lỗi của chính quyền. Do vậy ông sẽ đứng về phía người dân.
Chỉ cần vậy là đủ".
Và chúng tôi nghi ngờ sự chân thực của nhà cầm quyền Hà Nội, mà ông Nguyễn Đức Chung là Phó bí thư Thành Ủy, Chủ tịch UBND Thành phố, Đại biểu Quốc hội...
Và diễn tiến sự việc cho thấy rằng điều chúng tôi nghi ngờ là có cơ sở.
Trong khi cả nước đang đau đáu với những nỗi lo về thảm họa Formosa miền Trung, nạn thực phẩm bẩn, kinh tế suy thoái... và muôn vàn nỗi lo thuế, phí các loại cứ vùn vụt tăng, trong khi đó, các cơ quan từ Quốc hội cho đến nhà nước cứ bình chân như vại mà chỉ nhăm nhăm tăng thu thuế thì chợt vụ việc Đồng Tâm lại bùng lên lần nữa với quyết định khởi tố vụ án của Công an Hà Nội.
Nhà nước "pháp quyền" hay "đảng quyền"
Trên mạng xã hội cho biết, cụ Lê Đình Kình đã có một cuộc trao đổi với chủ tịch Tp Hà Nội Nguyễn Đức Chung qua điện thoại. Trả lời trên đài BBC Tiếng Việt hôm 14/6, ông Lê Đình Kình nói rằng: “Tối hôm qua, sau khi có tin Ban An ninh Công an Hà Nội quyết định khởi tố vụ án bắt 38 cán bộ ở Đồng Tâm, tôi có gọi điện cho ông Chung.” “Ông Chung nói rằng bản cam kết mà ông ấy ký hôm 22/4 về việc không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm là ông ấy ký chứ không có con dấu.” “Ông ấy nói là quyền khởi tố là của cơ quan pháp luật chứ không phải của ông ấy.”
Ngay lập tức trên mạng và dư luận xã hội có những phản ứng mạnh mẽ. Ở đó có hai luồng dư luận chính:
- Khởi tố vụ án là đúng, như vậy mới đúng với nguyên tắc của một nhà nước pháp quyền.
- Khởi tố vụ án là sai, bởi như vậy nhà cầm quyền Hà Nội đã nuốt lời hứa của mình được xác lập trước người dân. Hành động đó như đã tự liếm lại bãi nước bọt họ nhổ ra từ chính người đại diện của họ là Phó bí thư Thành ủy, Chủ tịch Thành phố - Người được Thành ủy giao cho giải quyết vụ việc Đồng Tâm.
Ở đây, chúng ta khó có thể thống nhất được rằng việc khởi tố là đúng bởi đây là "nhà nước pháp quyền" hay là sai bởi nhà nước này "không pháp quyền" mà chỉ có "đảng quyền".
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà  nước pháp quyền, thì chắc chắn một điều là việc khởi tố vụ án người dân Đồng Tâm bắt 38 cán bộ nhốt lại là không cần thiết vì nó không xảy ra. Bởi cách đây cả chục năm, "nhà nước pháp quyền" đó đã phải khởi tố hàng loạt vụ án cướp đất, tham nhũng của các nhóm lợi ích, xâm phạm quyền lợi của người dân Đồng Tâm mà họ đi kiện đã chừng ấy năm thì đâu còn cơ sự này.
Bởi lẽ, nếu đây là một nhà nước pháp quyền, một nhà nước "của dân, do dân, vì dân" như chính cái nhà nước này thường rêu rao, thì người dân không bị cướp trắng trợn đất đai bằng cái gọi là "an ninh quốc phòng" hoặc "sở hữu toàn dân"... buộc họ phải vùng lên chống trả các nhóm lợi ích cướp đi nguồn sống của họ và con cháu họ.
Vì thế, trước khi thống nhất rằng cần khởi tố vụ án này để "đảm bảo cho luật pháp được nghiêm minh" với người dân, thì xin các nhà bình luận, các luật sư hãy nhớ đòi hỏi nhà cầm quyền khởi tố ngay hàng loạt vụ án tham nhũng, cướp bóc tài sản người dân và bắt bớ, đánh đập trái phép người dân Đồng Tâm cái đã. Bởi họ cũng là con người, cũng có quyền bình đẳng và pháp luật cũng phải nghiêm minh với quan chức chứ không chỉ dành cho riêng họ.
Không có một cơ sở lý lẽ nào mà cái gọi là "pháp quyền" kia chỉ dành cho người dân, còn một số người có chức, có quyền ăn trên ngồi trốc của nhân dân thì nghiễm nhiên chỉ biết đến "đảng quyền".
Cũng chính vì chỉ biết và hành động theo "đảng quyền" nên ông Nguyễn Đức Chung nghiễm nhiên "có quyền" cam kết với người dân có hoặc không khởi tố, truy tố họ. Bởi ông là Phó bí thư Thành ủy và là Chủ tịch Thành phố, đồng thời ông được Thành ủy giao cho việc giải quyết vụ Đồng Tâm. Mà trong chế độ độc tài cộng sản thì Thành ủy nghĩa là trên tất cả mọi cơ quan đoàn thể hoặc cơ quan quyền lực nào ở Thành phố này, kể cả Hiến pháp và luật pháp. Điều quái gở này đã được người dân Việt Nam mặc nhiên chấp nhận bao năm nay và thực tế nó vẫn hiện hữu.
Nghĩa là: Trên thực tế ông ta có đủ quyền lực để chấm dứt hoặc truy tố trả thù người dân ở đây.
Cũng chính vì thế, ông ta mới tự tin cầm bút viết và ký vào bản cam kết trước bàn dân thiên hạ và thò tay điểm chỉ vào đó.
Trong một bài viết khi vụ Đồng Tâm mới xảy ra đang căng thẳng, chúng  tôi có bàn đến cái khó của nhà cầm quyền Hà Nội trong vụ Đồng Tâm. Ở đó chúng tôi đã dự đoán: "Thế nhưng, cũng có những lúc khi con bài bạo lực không tiện thi thố, thì con bài hòa hoãn được sử dụng. Phương cách "rút củi đáy nồi' để hạ nhiệt đám quần chúng vốn thiếu sự hướng dẫn, lãnh đạo và nhất là thiếu đoàn kết, sau đó thì trở mặt khởi tố, đàn áp...
Nhiều vụ việc, người dân cứ tưởng những lời vàng ngọc từ những cán bộ chức cao, vọng trọng và uy thế thì sẽ được thực hiện như đinh đóng cột. Nhưng, chỉ cần người dân tin vậy rồi hạ nhiệt, rồi chia rẽ... là lúc các cán bộ lau mép, trở mặt và hệ thống nhà tù, công an, tòa án được khởi động theo lệnh của đảng".
Và ở đây hôm nay quả đúng như vậy. Con bài "rút củi đáy nồi" đã thực hiện bởi UBND Tp Hà Nội.
Vì đâu nên nỗi?
Việc ông Nguyễn Đức Chung đã ký bản cam kết với người dân Đồng Tâm và hôm nay thì nhà cầm quyền Hà Nội đã trở mặt để khởi tố những người dân ở đây, dù với bất cứ lý do nào, đều không thể giải thích một cách thuận nhĩ và không có điều gì có thể bao biện cho hợp lẽ đời và đạo trời.
Nếu như trước đây khi ông ta vào Đồng Tâm, để tươi cười ký bản cam kết đó rồi báo chí đưa ông ta lên tận mây xanh, thì khi Tp HN khởi tố vụ án, uy tín và những lời trách móc, nguyền rủa đã hạ uy tín của ông ta đến tận cùng.
Bởi trong cuộc sống, sự lật lọng, tráo trở là điều không có ai ưa, từ trẻ con đến người lớn, từ miền núi đến miền xuôi  và bất cứ dân tộc nào đều ghét đến thậm tệ, kể cả đứa bụi đời chứ chưa nói đến những kẻ quyền cao chức trọng.
Trả lời BBC Tiếng Việt, cụ Lê Đình Kình, một đảng viên 83 tuổi đời và 55 tuổi đảng - nghĩa là bằng tuổi bậc cha, chú của ông ta đã cay đắng nói: Chủ tịch UBND Hà Nội Nguyễn Đức Chung “phản bội ý kiến và danh dự của chính ông ấy” và khiến “người dân phẫn nộ, Đồng Tâm lại trở thành điểm nóng” sau khi thành phố quyết định khởi tố vụ án bắt 38 cán bộ tại xã này.
Nhiều giải thiết được đặt ra để nhằm lý giải cho việc tráo trở đến không ngờ của Chủ tịch  Tp. Bởi dù gì đi nữa thì ông ta đang ở vị trí mà "Quan trên trông xuống, người ta trông vào". Nhiều suy diễn đang lan dần trong xã hội mà không có lời giải. Rằng thì là ông ta cũng chẳng muốn thế, nhưng thế của ông ta và bè phái đã không cho ông ta giữ được lời hứa.
Cũng qua mạng xã hội, thông tin cho biết trong cuộc điện thoại giữa ông Nguyễn Đức Chung và cụ Lê Đình Kình, ông Nguyễn Đức Chung đã thể hiện sự lật lọng hoặc ít nhất là không thật lòng khi ông nói: “Ông Chung nói rằng bản cam kết mà ông ấy ký hôm 22/4 về việc không truy cứu trách nhiệm hình sự đối với toàn thể nhân dân xã Đồng Tâm là ông ấy ký chứ không có con dấu.”
Như vậy, ông ấy đến với người dân Đồng Tâm với tư cách Chủ tịch Tp Hà Nội hay tư cách cá nhân?
Tôi thì tôi đồ chắc chắn rằng nếu không với cương vị Chủ tịch Tp Hà Nội, thì Nguyễn Đức Chung sẽ không bao giờ đến Đồng Tâm hôm đó. Bằng chứng là với vai trò Chủ tịch Tp hẳn hoi, đi đâu có quân đông tướng mạnh trang bị tận răng mà hôm trước ông ta còn không dám vào Đồng Tâm lại ngồi ngay tại UBND Huyện chờ dân lên đó thôi. Vậy thì cái gọi là con dấu kia, có còn ý nghĩa nữa không khi chính người sử dụng nó, người có quyền lực đến tận nơi ký cam kết và còn lăn tay điểm chỉ?
Và điều hài hước là cụ Kình, một lão nông đã 83 tuổi, cái tuổi gần đất xa trời mà với nhiều người ở tuổi đó thì đái cả quần còn không biết, vẫn nói một câu chí lý: “Nhưng ông Chung quên rằng, bản cam kết tuy không có con dấu nhưng ông ấy có lăn tay vào đó, và việc điểm chỉ còn đảm bảo hơn vì không ai có vân tay trùng nhau trong khi con dấu nào cũng có thể làm giả được.”
Nghe đến câu này, người ta chợt thấy rằng trong cuộc sống, nhận thức đâu có phải cần bằng cấp, tiến sĩ nọ kia hay cấp bậc chức vụ?
(Còn nữa)
Hà Nội, Ngày 19/6/2017
  • J.B Nguyễn Hữu Vinh

No comments:

Post a Comment