Monday, June 19, 2017

Bài viết hay(5069)

Cuối tuần, tui điểm qua vài YouTube chống Cộng của Lisa Phạm, Trang Lê... và phản chống Cộng của dư luận viên VC. Phải công nhận là khi phụ nữ lên tiếng thì đàn ông như tui ...thua! Mấy ông ưa nói dai, nói dài, nói dở, nói dóc. Chị em ta đi thẳng vào vấn đề, chửi thẳng, chửi thật tình, chửi xả láng. Ngay cả HCM có sống lại mà nghe chửi như vầy thì chắc chắn là lăn đùng ra chết ngay chứ làm sao chịu nỗi khi nghe chửi có bài bản, có vần điệu hay hơn vợ thằng Đậu chửi mất gà. Từ khi có FB, YouTube, chị em ta tranh thủ tối đa những phương tiện truyền thông đại chúng để truyền tải tâm tư nguyện vọng của họ quá mãnh liệt. Cái dở của các đảng phái, tổ chức chính trị là đã không biết khai thác tối đa những cái hay mà chị em ta đang phát huy. Đường xưa lối cũ mãi. Tại sao chúng ta không làm study & research để rút kinh nghiệm về nghệ thuật và kỹ thuật tuyên truyền, dân vận của VC?

Tuần báo Văn nghệ TP. HCM: đấu tố cụ Phan Châu Trinh, xúc phạm nhân phẩm trí thức


clip_image002
Nội dung bài viết được cho là 'bình luận - phê phán' trên Tuần báo Văn nghệ Tp. Hồ Chí Minh

Vào ngày 9/6/2017, Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh đã đăng tải bài viết: ‘Viện Phan Châu Trinh – một tổ chức đáng ngờ’ của tác giả Hoàng Lệ*.
Bài viết có gì?
Bài viết áp đặt rằng, ông Nguyên Ngọc đang ‘buôn bán cổ nhân’ thông qua Viện Phan Châu Trinh. Với lý do là ông từng là người sáng lập ra ĐH Phan Châu Trinh – một mô hình ‘đào tạo mới, tự do và dân chủ’; Quỹ Phan Châu Trinh là ‘một trò buôn bán tên tuổi nhà yêu nước’ khi không trao giải các nghiên cứu học thuật có tính khoa học mà ‘chỉ trao cho các nghiên cứu có tính chính trị - bản thân công trình hoặc tác giả’. Và Viện Phan Châu Trinh vẫn là ‘những con người ấy, tư tưởng ấy, cách thức hoạt động ấy’.
Tác giả cho rằng, các tổ chức trên dựng lên hình tượng cụ Phan nhằm ‘tạo vỏ bọc mà chính quyền và người dân khó có thể lên án, thúc đẩy một mô hình dân chủ cải lương hay còn gọi thẳng là ngụy dân chủ’.
Tác giả còn nhấn mạnh rằng, các tổ chức này tập hợp một ‘lượng trí thức chống đối đông đảo, không thực sự giỏi chuyên môn, nhưng rất giỏi chém gió’, và dẫn chứng là sự ra đời của Văn Đoàn độc lập’; góp ý Hiến pháp ‘không dựa trên cơ sở lý luận khoa học’; ‘xuất bản sách ngoài luồng’.
Tác giả cũng tranh thủ ‘đá’ nhóm trí thức nêu trên bằng cách, cho rằng, ‘một đám đông gắn mác nhân sĩ trí thức – không ít chẳng có tí chữ nghĩa nào cũng như chưa bao giờ hành nghề liên quan đến trí thức’ để gây sức ép với chính quyền, lập Viện nghiên cứu chiến lược (thinktank) là nhằm chống đối chính quyền, đồng thời các tổ chức này ngang nhiên nhận tiền từ các thế lực chính trị nước ngoài.
Tác giả cũng nhắm vào ông Nguyên Ngọc và Văn đoàn độc lập, khi cho đây là nơi ‘tụ tập của kẻ bất mãn, bọn chống phá, lũ chiêu hồi’ khi lướt vào danh sách thì có 15/61 người từng vào tù vô khám, và đây là nhóm người ‘có ân oán với dân tộc’.
Sự ‘lồng lộn’ về ngôn ngữ của một Tuần báo Văn nghệ
Tôi buộc phải sử dụm cụm từ ‘lồng lộn’ về ngôn ngữ, bởi nó là sự điên cuồng đến mất lý trí trong nhận định, thậm chí tôi nhìn thấy trong bài viết những ngôn từ của thời kỳ cả dân tộc mê mệt đấu tranh giai cấp (chiêu hồi, cải lương, ngụy dân chủ, chống phá,…).
Tác giả cho rằng, ông Nguyên Ngọc và những người bạn của ông ấy ‘buôn bán cổ nhân’, nhưng cách hành bài của tác giả thì không khác gì một ‘con điếm về chính trị lẫn ngôn ngữ’, khi xúc phạm và bôi nhọ nhân phẩm, danh dự của từng cá nhân, tổ chức liên quan đến hoạt động xã hội dân sự về mặt giáo dục, văn học và nghệ thuật. Thậm chí, đó là những ngôn từ ‘bốc mồ mả’ cụ Phan Châu Trinh (nhà cách mạng xã hội, nhà văn hóa, người khởi xướng cho phong trào Duy Tân (đầu thế kỷ XX), người đã thúc đẩy phong trà giảm sưu thuế Trung kỳ (1908); người đặt nền móng cho vấn đề độc lập dân tộc ở một tầm vóc với: phát triển dân tộc cơ bản và trên hết người khởi xướng chủ nghĩa Dân quyền ôn hòa) để hồi tố cụ về tội: ngụy dân chủ, dân chủ cải lương.
Liệu rằng tác giả có đủ nhận thức không khi nhận định ‘một đám đông gắn mác nhân sĩ trí thức và chưa bao giờ hành nghề liên quan đến trí thức’. Tôi tự hỏi ai sẽ đủ tư cách là nhân sĩ trí thức nếu ông Nguyên Ngọc (từng là Phó Tổng thư ký Hội nhà Văn Việt Nam, Tổng biên tập báo Văn nghệ); ông Chu Hảo (từng là Thứ trưởng Bộ Khoa học Công nghệ); ông Nguyễn Sự (từng là Bí thư thành ủy Tp. Hội An); ông Vũ Ngọc Hoàng (từng là nguyên Phó trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam); ông Vũ Thành Tự Anh (giảng viên Đại học Fullbright); bà Nguyễn Thị Bình (từng là Phó Chủ tịch nước); ông Bùi Minh Quốc (từng là Phó Chủ tịch Hội Văn nghệ Quảng – Đà, TBT Tạp chí Đất Quảng); ông Đào Tiến Thi (nhà ngôn ngữ học, công tác NXB Giáo dục Việt Nam); ông Hà Sĩ Phu (từng là Viện phó Phân viện Đà Lạt của Viện Khoa học Việt Nam); ông Đỗ Trung Quân (nhà thơ, phóng viên báo Sài Gòn Tiếp thị), ông Hoàng Hưng (từng là Phóng viên, Biên tập viên báo Người giáo viên Nhân dân);… với các tác phẩm để đời của họ (mà tác giả có thể dễ dàng tìm ra trên Google hoặc nhà sách) lại không đủ tư cách đó?!
Và những việc làm hiện tại, những công việc mà họ trải qua, những sản phẩm mà họ đưa ra cho xã hội là gì nếu không phải là lao động trí óc? Liệu tác giả có hiểu ra rằng, sản phẩm trí thức của họ không những được ứng dụng trong thực tiễn (khoa học và trí thức ứng dụng) mà cao hơn cả, chính họ là những người làm đặc sắc tính chất trí thức thông qua sự phản biện một cách độc lập ngày hôm nay, hay nói đúng hơn, họ là những người thuộc ‘cơ quan nhận thức của cơ thể xã hội’ thay vì một cái loa phát ngôn hay một công cụ ‘hành nghề’ của Đảng.
Chính vì không công nhận vai trò ngang hàng của tri thức trong ứng đối với chính quyền, quen một lề lối là công cụ, là sự luồn cúi mà tác giả quy nạp rằng, những ai đi ngược (hoặc khác) với quan điểm chính quyền – dù là một quan điểm đúng xuất phát từ tư duy biện chứng khoa học cũng đều thuộc thể loại ‘chống đối’ và lập ra để ‘chống đối’. Với cách nhìn này, tác giả vỗ mặt ông Võ Văn Thưởng (Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương) và Ban Tuyên giáo Trung ương khi lên tiếng đối thoại với các cá nhân/ quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật nhà nước
Thứ hai, tác giả cho rằng, họ ‘không thực sự giỏi chuyên môn’, thế hóa ra, bao năm qua, nhà nước Việt Nam đã tận dụng một ‘tập hợp’ vô dụng để xây dựng nên một chính quyền như hiện nay? Và chính quyền hiện nay, được dựng lên từ những tập hợp ‘giỏi chém gió’? Nguy hiểm hơn, tác giả hoàn toàn không ý thức được khi cho rằng, góp ý Hiến pháp, xuất bản sách ngoài luồng, ra đời Văn đoàn độc lập là ‘không dựa trên cơ sở lý luận khoa học’.
Vậy làm thế nào để đảm bảo được cơ sở lý luận khoa học khi mà quyền Hiến pháp không được thực thi? Khi việc thực hiện theo Điều 25 Hiến Pháp – Điều tối cao liên quan đến quyền tự do ngôn luận (góp ý Hiến pháp và tự do xuất bản); tự do lập hội (thành lập văn Đoàn độc lập) bị đả kích và phê phán? Thậm chí, với quan điểm cho rằng, tự do lập Hội – xuất bản hay phê phán/ góp ý Hiến pháp là không dựa trên cơ sở lý luận khoa học, vậy thì Chủ trương ‘Dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra’ mà ĐCSVN thường xuyên tôn vinh, nhắc nhở trong các nghị quyết là tờ giấy lộn vứt xó? Hay đúng hơn Chỉ thị 30-CT/TW, ngày 18/2/1998 ‘Về xây dựng và thực hiện Quy chế dân chủ ở cơ sở mà Bộ Chính trị (khóa VIII) đã ban hành là thứ hoàn toàn ‘không dựa trên cơ sở lý luận khoa học’?
Thứ ba, tác giả cáo buộc, việc lập các ‘thinktank’ là nhằm gây sức ép với chính quyền, để chống đối chính quyền, ngang nhiên nhận tiền từ các thế lực chính trị nước ngoài. Vậy thì tại sao Chính quyền Việt Nam không tiến hành dẹp ngay từ đầu mà lại cấp phép? Bởi các yếu tố mà tác giả vạch ra nêu trên đủ để hình thành cái gọi là ‘tổ chức chính trị đối lập’. Trong khi đó, quan điểm cứng nhắc từ trước đến nay của lãnh đạo Đảng và Nhà nước Việt Nam là hoàn toàn không cho phép điều đó xảy ra - ngay từ trong trứng nước (gần đây nhất là vào năm 2014 - ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã căn dặn lực lượng Công an như vậy). Sẽ là một câu chuyện cười đến mức phi lý khi dựa vào quan điểm rằng, ‘vì có sử dụng tên cụ Phan’ nên Chính quyền sợ! Vậy ra, chính quyền sợ một người từng bị đấu tố là ‘dân chủ cải lương’ ư? Sợ cái tên ấy đến nỗi, buộc phải cấp phép, rồi cho hoạt động, thậm chí cho phép báo chí thông tin về sự kiện ra mắt (như Viện Phan Châu Trinh),…? Tôi e rằng, cái lý luận ấy là thứ lý luận ‘khoai lang’ nhất, kết tinh của sự ‘lộng ngôn’ và sự bí bách về mặt lý luận có thể tuôn ra!
Ngoài ra, tác giả nhận định, ông Nguyên Ngọc và Văn đoàn độc lập, là nơi ‘tụ tập của kẻ bất mãn, bọn chống phá, lũ chiêu hồi’ bởi ‘khi lướt vào danh sách thì có 15/61 người từng vào tù vô khám, và đây là nhóm người ‘có ân oán với dân tộc’. Tôi đồ rằng, thứ ngôn ngữ ‘chiêu hồi/ chống phá’ đầy tính miệt thị vào thời chiến tranh nội bộ của thế kỷ XX nên bị tống khứ và phê phán kịch liệt nhất trong thời đại hiện nay. Bởi nó biểu hiện cho tư duy ngôn ngữ vẫn bị co cụm trong cái vòng đấu tranh giai cấp, chính thứ ngôn ngữ này đã triệt tiêu tinh thần dân chủ, tự tôn, đổi mới - đưa đất nước vào cái vòng khủng hoảng kinh tế - chính trị cũng trong thời gian ấy. Nhưng nguy hiểm hơn nữa, với cái ngôn ngữ ‘ân oán dân tộc’ kiểu này, tác giả Hoàng Lệ đã nhổ toẹt vào chủ trương ‘hòa giải dân tộc’ của Đảng và Nhà nước Việt Nam đang gầy dựng bấy lâu nay. Nhổ toẹt vào lời phát biểu của ông ĐBQH Trương Trọng Nghĩa khi cho rằng ‘hòa bình trên 42 năm rồi, việc khai thác, phổ biến các tác phẩm văn hóa trước 1975 là rất cần thiết vừa đáp ứng nhu của dân vừa hòa hợp dân tộc.’
Cuối cùng, tác giả cho biết, ông Nguyên Ngọc đang ‘buôn bán cổ nhân’ vì các công trình liên quan đến các tổ chức nêu trên không trao giải các nghiên cứu học thuật có tính khoa học mà ‘chỉ trao cho các nghiên cứu có tính chính trị - bản thân công trình hoặc tác giả’. Với quan điểm này, tôi nhận ra sự thật rằng, tác giả chỉ là tên bồi bút, với mớ ngôn ngữ cảm tính, hoàn toàn không nhận thức được khoa học là gì, tính chính trị trong nghệ thuật – đời sống – học thuật là gì. Làm sao có thể thoát ra khỏi tính chính trị khi mà yếu tố này được nhìn nhận như một hiện tượng khách quan trong đời sống của xã hội loài người, và chính Chủ nghĩa Mác- Lenin, cũng nhấn mạnh nó xuất hiện khi xã hội có giai cấp, với logic phát triển nội tại – độc lập – khách quan (hữu cơ). Chính nó đảm bảo cho khoa học – nghệ thuật có tính biện chứng nhằm nắm bắt sự vận động xã hội, dự báo các tình thế của xã hội và cách mạng. Do đó, việc đòi hỏi loại trừ yếu tố chính trị ra khỏi khoa học, nghệ thuật là một hội chứng chủ quan, giáo điều không hơn không kém.
Riêng về quan điểm cho rằng việc lên tiếng của TS. Phạm Chí Dũng (IJAVN) là thanh trừng, tôi tin rằng - trong mắt và suy nghĩ của tác giả chưa bao giờ tồn tại một quan điểm gọi là: phản biện.
Kết
Với sự manh mún và phản tư duy nêu trên của tác giả Hoàng Lệ, một lần nữa Ban biên tập Tuần báo Văn nghệ TP. Hồ Chí Minh đang tự đánh mất tính ‘nghiên cứu lý luận – phê bình văn học – nghệ thuật’ của mình. Thay vào đó là những ngôn ngữ ‘chợ búa’ đầy tính chất mạt sát nhân phẩm, danh dự người khác; đi ngược lại tính khách quan trong phát triển xã hội và chính trị; phủ nhận sự phát triển và đóng góp của các yếu tố đối thoại trong xã hội Việt Nam (xã hội dân sự); đấu tố cổ nhân. Trở thành một Tuần báo nồng nặc ngôn ngữ ‘đấu tranh giai cấp’, và chủ trương ‘vô sản hóa giáo dục - nghệ thuật’ trở lại một lần nữa.
Đây là sự đáng báo động, mà ông Tổng biên tập Nguyễn Chí Hiếu cần phải nghiêm túc nhận thức lại. Bởi sự dễ dãi và có phần lệch lạc về mặt tư duy (hoặc tư duy một chiều) đã khiến những bài viết – đáng lý ra chỉ nên nằm ở một blog, thì nay đã ‘đàng hoàng’ nằm một cách ‘chiễm chệ’ trên một cơ quan ngôn luận thuộc Hội Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP. Hồ Chí Minh.
Tôi cho đó là điều đáng tiếc (nếu không muốn nói là khốn nạn) và thể hiện tư duy đi ngược chiều phát triển!

Lại chuyện cái vỉa hè!

Nói cho cùng thì người dân Sài Gòn hiện tại gặp quá nhiều tai ương. Tai ương từ nạn ngập nước, nạn kẹt xe khi trời mưa, nạn lún đất ở các quận Nhà Bè, Bình Thạnh, 8, 12… Rồi gần đây thêm chuyện ông Phó Chủ tịch quận 1 Đoàn Ngọc Hải hầm hố dẫn dân phòng đi dẹp vỉa hè. Mà tai ương vẫn chưa chịu dừng ở đó, giờ lại thêm chuyện cho thuê vỉa hè! Vì sao nói cho thuê vỉa hè là tai ương của dân Sài Gòn?
Bởi vì, chuyện nhà nước quyết định cho dân thuê vỉa hè mới cho thấy nhà nước lấy vỉa hè không phải như ông Hải nói là “vì quyền lợi 16 triệu dân” mà đây là một kiểu xảo ngôn, thiếu danh dự và lương tri của một người làm đại diện cho dân, của một lãnh đạo, một quan chức trong hệ thống cầm quyền. Thay vì tuyên bố lấy lại vỉa hè để cho thuê, để lấy từ túi dân một khoản tiền không nhỏ.( Đương nhiên là khoản tiền này sẽ nói là bổ sung vào ngân sách nhưng chỉ có trời biết, đất biết và ông Hải biết nó sẽ đi về đâu).
Mà vấn đề tai ương không chỉ dừng ở chuyện giới quan chức dùng xảo ngôn với dân, bởi chuyện đó đã xưa như trái đất trong suốt gần nửa thế kỉ nay, người dân Sài Gòn cũng đã quen, đã ngấm đòn với chuyện này, thiết nghĩ chẳng có chi để bàn. Bởi có bàn tới bàn lui, bàn xuôi bàn ngược rồi chuyện nó cũng vậy thôi, từ ngày cái tên Sài Gòn bị mất cùng với than củi, áo quần, mùng mền, đủ các loại đồ bẩn phơi ra đầy mặt phố thì người Sài Gòn đủ đau và đủ ngấm đòn cho đến nay.
Tai ương nằm ở chỗ càng ngày bản chất Tào Tháo của nhà cầm quyền càng lộ rõ, mà chắc chuyện này không cần nói nhiều cũng biết, chơi với Tào Tháo thì chỉ có từ chết tới chết bởi cái bản chất “thà ta phụ người chứ đừng để người phụ ta” cũng như cái thói quen bệnh hoạn thích lấy vợ của người khác, đặc biệt là vợ của tướng bại trận và dương đông kích tây trong ngôn ngữ của họ Tào.
Bản chất nghi hoặc, bất cứ ai trong nhân dân cũng có thể rơi vào tầm ngắm nghi hoặc của đảng, nhà nước và những ai phát biểu ý kiến đối lập với ý đảng thì đều bị xếp vào diện phản động, ở không yên mà đi cũng chẳng lành. Nên chi mọi chuyện, có vẻ như dân Sài Gòn ai cũng hiểu, hiểu hoài mà cứ gặp hoài!
Giờ thêm tai ương thuê mặt bằng, nói tai ương bởi đây sẽ là cuộc thanh trừng toàn triệt đối với người nghèo, người vốn dĩ không có đất cắm dùi, dựa vào vỉa hè thành phố để tồn tại, nuôi con ăn học và duy dưỡng tương lai.
Thử nghĩ Sài Gòn sẽ ra sao nếu như những người buôn bán vỉa hè, bán hàng rong vắng bóng? Sài Gòn sẽ như thế nào nếu như những người bán vỉa hè lâu nay không đủ tiền để thuê mặt bằng và những người có tiền lại có cơ hội thuê mặt bằng mở rộng thêm để bày bán, quán xá lại mọc ra rầm rộ?
Lúc đó, Sài Gòn không còn là Sài Gòn mệnh danh một liên hiệp quốc của Việt Nam, nơi mà người nghèo hay người giàu đều có thể ngồi ăn tô hủ tiếu vỉa hè, ngồi nhâm nhi ly cà phê hay ăn một nắm xôi, ổ bánh mì trắng… Mà những người nghèo bị xộ dạt ra khỏi thành phố, một thành phố ích kỉ, hay nói cách khác là một thành phố Cộng sản đúng nghĩa được hình thành.
Sở dĩ nói Sài Gòn sẽ thành một thành phố Cộng sản đúng nghĩa bởi nếu như trước đây, Sài Gòn vẫn còn giữ một chút hồn vía sài Gòn trước 1975 bởi dù sao con người vẫn còn tương thân tương ái, vẫn còn “đầu đường thương xó chợ” trong một trật tự của Sài Gòn truyền thống, một Sài Gòn dù muốn hay không muốn thì cũng không thể dùng thịt đè người trên các vỉa hè khi mỗi người đều phải kiếm sống chật vật và gian nan.
Nhưng một khi cơ hội lấy thịt đè người xuất hiện, thì Sài Gòn sẽ nhanh chóng thành một Sài Gòn Cộng sản. Bởi chỉ có người Cộng sản với thói quen độc đoán, chuyên quyền, cố chấp và bảo thủ mới có chuyện cho dù có ra hè phố bán nước chè thì người ta vẫn bằng mọi giá xua đuổi đi ông A, bà B, cô C cũng bán nước chè giống họ. 
Và cái thứ tư duy cá lớn nuốt cá bé, lấy thịt đè người lần này có cơ hội phát triển mạnh nhất trên đất sài Gòn, ít nhất cũng là ở quận 1, nơi mà trước đây chưa đầy hai tháng, Đoàn Ngọc Hải đã phùng mang trợn mắt, quát tháo, chỉ chỏ để lấy vỉa vè với danh nghĩa là trả lại vìa hè cho người đi bộ. Để rồi chưa đầy hai tháng sau, kế hoạch cho thuê vỉa hè khởi hành.
Thử hỏi, liệu hợp đồng cho thuê vỉa hè có đảm bảo vỉa hè không bị lấn chiếm? Trước đây dùng miễn phí mà người ta còn tranh thủ kê thêm cái chế, cái bàn để bán thì giờ phải gánh thêm một khoản tiền phí hằng năm, ai dám đảm bảo người thuê không lén lút kê thêm cái bàn, cái ghế để gở vốn?!
Và trước đây, dù sao thì người này cũng nhường người kia một chút khi tranh thủ vỉa hè để buôn bán, kiếm ăn, bây giờ vỉa hè nhà nước cho thuê, những người hàng rong có đủ tiền để thuê hay không? Và đây có phải là cơ hội để cá lớn nuốt cá bé khi thuê mặt bằng?
Đáng sợ hơn cá là cái thứ cơ hội cá lớn nuốt cá bé, thứ cơ hội đầy chất máu lạnh này đã được đảng bộ và chính quyền thành phố sài Gòn hợp thức hóa. Để rồi một lúc nào đó, Sài Gòn thay hình đổi dạng hoàn toàn, chẳng còn là Sài Gòn với người Sài Gòn mà là một thành phố Hồ Chí Minh với người Hồ Chí Minh. Thật đáng sợ!— VietTuSaiGon
 AI LỪA NGƯ DÂN VỤ TÀU VỎ THÉP?
Chủ trương đóng mới tàu vỏ thép có ý nghĩa quan trọng trong việc hỗ trợ ngư dân ra khơi bám biển, vừa phát triển kinh tế vừa góp phần khẳng định chủ quyền trên thực tế của Việt Nam ở biển Đông.
Thế mà gần đây hàng chục tàu vỏ thép của ngư dân Bình Định vừa mới đóng xong, chưa dùng đã hỏng. Sở dĩ như vậy là bởi đơn vị đóng tàu đã:
- Tráo thép Hàn/Nhật bằng thép Trung Quốc;
- Lắp máy Mitsubishi giả;
- Sơn không đúng quy trình, linh kiện không phù hợp, trang thiết bị hàng hải không đúng thiết kế;
- Khi bị khiếu kiện thì vừa mua chuộc vừa dọa dẫm ngư dân rút đơn và không cung cấp thông tin cho báo chí;
Tưởng rằng việc làm ăn "dối trá", "thiếu đạo đức" "bất chấp cả danh dự và nhân phẩm" này - như nhận định của UBND tỉnh Bình Định và báo Đất Việt - chỉ có thể là của một gian thương nào đó, nhưng hóa ra lại chính là của một đơn vị thuộc Bộ Công An: Công ty Nam Triệu - Tổng cục Hậu cần Kỹ thuật, đứng đầu là Đại tá Công an Đặng Ngọc Oanh.
Ảnh: Lãnh đạo, cán bộ công ty Nam Triệu - Bộ Công An (Nguồn: Website công ty Nam Triệu)
Khốn khổ cho ngư dân Việt Nam, khi trên biển phải đối đầu với hàng loạt khó khăn hiểm nguy từ ngoại bang Trung Quốc như lệnh cấm bắt cá, 'tàu lạ' đâm húc, kiểm ngư nổ súng; vào bờ thì lại đối phó với chiêu trò của một gian thương khoác sắc phục đầy quyền lực không ngần ngại bòn rút xương tủy đồng bào vì tư lợi.
PS: Dù biết đã bị lừa trong vụ đóng tàu vỏ thép này song đa số ngư dân không còn lựa chọn nào khác ngoài bỏ cuộc, bởi lẽ kẻ lừa đảo họ không ai khác lại chính là một đơn vị thuộc Bộ Công an, cơ quan có quyền khởi tố vụ án và hình sự hóa các tranh chấp dân sự. Điều này khiến ngư dân hiểu rằng họ bị rơi vào một thế vô cùng yếu trong tranh chấp. Cũng như trong vụ Đồng Tâm, ngay khi có va chạm vì tranh chấp đất đai giữa dân làng Đồng Tâm với Viettel, Bộ Quốc Phòng đã lệnh cho Cục Điều tra Hình sự Bộ Quốc Phòng đã khởi tố vụ án Chống người thi hành công vụ đối với một số dân làng.

No comments:

Post a Comment