Thursday, June 22, 2017

Bài viết hay(5079)

Ngày 30/4/75, thấy những đứa "ăn theo" cầm cờ MTGP và cờ Bắc Việt phe phẫy với băng đỏ trên tay, tui thấy con người sao mà tệ hơn con thú. Mới đó mà đã trở cờ. Bây giờ sống ở Mỹ, tui cũng thấy nhiều đứa trở cờ nịnh VC và Trump vô cùng hèn hạ. Hoá ra là nhiều đứa tuy có 2 chân nhưng vẫn thích đi bằng 2 đầu gối và thay vì làm người, họ chỉ thích làm con chó với tất cả thú tính bần tiện. Ngẫm nghĩ mà buồn cho thân phận của những công dân hạng hai khi sống lưu vong rồi mà chưa rút ra được bài học lúc cuối đời. Sao họ cứ thích làm tôi tớ nhỉ?

Những người bị bỏ lại

Nhìn những nhà báo hồ hởi nhận giải trong nền báo chí vẫn còn nặng gánh "cách mạng", nhìn những nhà báo vật lộn với cuộc sống và tìm cách làm báo chân chính để xây dựng điều gì đó tốt đẹp cho đời, nhìn những tờ báo la liệt những dòng tin vô bổ và nhảm nhí trải dài các cửa sạp, nhìn những ngòi bút khổ sở nhào nặn để mô tả sao cho đầy đủ một sự thật nào đó nhằm thoát khỏi vòng kiềm toả mà được in ra, nhìn những trang tin đăng lên rồi lại rút xuống vội vã chẳng cần lý do - tôi thấy một nền báo chí thật thảm hại và nó thực sự đã thất bại trước đòi hỏi của cuộc sống và những con người chân chính.
Báo chí "cách mạng" đã phải thảng thốt và vô cùng lo lắng trước thực trạng ngày càng bị bỏ lại bên lề trong hành trình vận động của một xã hội thông tin tự do.
Khi con người ta không còn là nhà báo cách mạng nữa thì người ta đã được hoặc buộc phải trở về với chính mình, sự tự do. Và khi đó, họ không còn bị ràng buộc hay sẽ bị sai khiến, bảo ban [rằng anh/chị] sẽ phải im lặng trước các nỗi đau hoặc sự thật đang cần được nói lên của công chúng. Họ đã từ bỏ thân phận của một công cụ để trở về và trở nên một con người, không bị chi phối bởi quyền lực hay một thứ lợi ích nhỏ mọn để sinh tồn nào. Họ không còn bị xem thường hay bất lực với chính mình trước các đòi hỏi của thời cuộc, của lương tri. Họ lên tiếng theo sứ mệnh và chức trách của một nhà báo, khi được trở về với "tự do".

Bản thân họ, khi lựa chọn làm một nhà báo tự do, đã tự tạo nên bộ mặt của không chỉ bản thân họ, mà còn cho cả nghề báo mà họ đang ở phía bên kia ranh giới, họ tách mình ra khỏi hàng ngũ của những công cụ lên tiếng và viết lách theo sự điều khiển hoặc mua chuộc của một nhóm người này hay nhóm người khác. Họ đã không coi nghề báo là một phương tiện sống đơn thuần, và không dùng nó để trục lợi, để biến một ai đó trở thành nạn nhân, kể cả theo nghĩa bỏ mặc hoặc bằng sự tấn công có chủ đích. Họ đã trở thành những nhà báo chân chính và có liêm sỷ, khi trở thành những nhà báo "tự do". Họ không còn coi nhà báo được định hình qua một tấm thẻ giấy được cấp phép. Chỉ cần ở đâu có đòi hỏi của ngôn luận, ở đó sẽ có nhà báo thực thụ.
Nghề báo, vốn dĩ được sinh ra đã mang trên mình một sứ mệnh lớn lao của việc nói lên tiếng nói của sự thật, và nó là đại diện cho một quyền năng tối cao của con người, quyền năng nguyên thuỷ và tự nhiên nhất - quyền tự do ngôn luận. Con người sinh ra đã có tiếng nói của chính mình để nói lên và biểu đạt những điều mình mong muốn, hoặc nhờ nó để nói lên tiếng nói của những người khác mà họ không thể. Nên nghề báo vốn dĩ nó không và không thuộc về phe phái hay chính quyền, mà nó là thuộc về bản tính cố hữu của con người, đó là biểu đạt và lên tiếng trước các đòi hỏi của thời cuộc, của xã hội. Với vai trò độc lập, nhà báo không những sẽ không được chung tay với chính quyền để nhào nặn thông tin, kiểm soát ngôn luận và áp đặt ý chí, mà nó phải là tiếng nói phản biện, thực thi vai trò giám sát và cung cấp những gì cần thiết cho toàn xã hội. Nó không có nghĩa vụ của sự thuần phục, nó chỉ có nghĩa vụ phải đưa ra và biểu đạt đầy đủ, kịp thời và rõ ràng nhất những đòi hỏi của cuộc sống. Nếu không độc lập, họ phải lựa chọn, "nô lệ" hoặc là "tự do".
Ngôn luận, vốn dĩ không bao giờ cần được chính quyền cấp phép, vì nó sinh ra từ tự nhiên và vì lẽ tự nhiên của con người mà phục vụ. Nếu không thể đại diện đúng với vai trò của mình, thì họ chẳng có giá trị nào ngoài sự sai bảo và làm công cụ của kẻ khác. Vì như Rousseau đã nói trong Khế ước xã hội: Tước đoạt tự do khỏi ý chí của con người là tước đoạt đạo đức ra khỏi hành động của kẻ đó. Nên nếu bị áp đặt ý chí, hoặc buộc phải im lặng, hoặc phải viết theo sự bảo trợ của chính quyền, họ sẽ khó tìm thấy đạo đức trong những dòng báo.
Ở những nơi mà con người được tôn trọng và quyền tự do ngôn luận được bảo đảm, nghề báo là một niềm tự hào và tự nó được trao cho sức mạnh để được ví rằng đó là "quyền lực thứ 4" ngoài ba nhánh quyền lực của một chính quyền. Và nó tạo nên những giá trị lớn lao mang tính cải biến xã hội và bảo vệ cả con người trước những xoay chuyển, vận động của thời cuộc. Họ độc lập thi hành quyền tự do biểu đạt, họ không có tấm áo khoác cách mạng hay bị kiểm soát bởi quyền lực chính trị, họ đơn giản chỉ là những con người đại diện cho tiếng nói của con người.
Nhìn những nhà báo hồ hởi nhận giải trong nền báo chí vẫn còn nặng gánh "cách mạng", nhìn những nhà báo vật lộn với cuộc sống và tìm cách làm báo chân chính để xây dựng điều gì đó tốt đẹp cho đời, nhìn những tờ báo la liệt những dòng tin vô bổ và nhảm nhí trải dài các cửa sạp, nhìn những ngòi bút khổ sở nhào nặn để mô tả sao cho đầy đủ một sự thật nào đó nhằm thoát khỏi vòng kiềm toả mà được in ra, nhìn những trang tin đăng lên rồi lại rút xuống vội vã chẳng cần lý do - tôi thấy một nền báo chí thật thảm hại và nó thực sự đã thất bại trước đòi hỏi của cuộc sống và những con người chân chính.
Đạo đức cũng đã bị tước đoạt, nghĩa rằng sẽ chẳng thể nào điều tốt đẹp có thể hiện diện, nếu một khi tự do bị cướp mất khỏi ý chí của con người (Jean Jacques Rousseau).
clip_image002
LS Lê Văn Luân

Vì sao sói dữ đất Bắc chưa kịp “nhe nanh cười” đã quắp đuôi về nước?


1. Tướng Phạm 'về sớm hủy giao lưu quốc phòng Trung-Việt'?

clip_image002
Ảnh: XINHUA - Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tiếp Thượng tướng Phạm Trường Long tại Hà Nội hôm 18/06

Dường như vừa có căng thẳng mới giữa Việt Nam và Trung Quốc sau khi tướng cao cấp của Trung Quốc cắt ngắn chuyến thăm Hà Nội, và chương trình giao lưu quốc phòng hai nước bị hủy, theo các nguồn quốc tế.
Báo New York Times tường thuật Bộ Quốc phòng Trung Quốc ra thông cáo nói chương trình Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt - Trung lần thứ 4 bị hủy vì "những nguyên do liên quan sự sắp xếp" giữa hai nước.
Cũng theo tờ báo, phái đoàn của Thượng tướng Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân uỷ Trung ương Trung Quốc, cắt ngắn chuyến thăm Việt Nam sau khi "cơn giận dữ nổ ra trong thảo luận kín về tranh chấp" ở Biển Đông.
Cùng lúc đó, nhà nghiên cứu Lê Hồng Hiệp, viết cho Viện Yusof Ishak - Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS), rằng Tướng Phạm Trường Long "cắt ngắn chuyến thăm và bất ngờ rời Việt Nam vào chiều tối ngày 18/6 mà không công bố nguyên nhân".
Theo lịch, chuyến thăm của vị tướng Trung Quốc là từ 18 đến 19/6.
clip_image003
Ảnh: XINHUA - Phái đoàn quân sự Trung Quốc gồm các Tư lệnh, Phó tư lệnh của Tham mưu, Hải lục không quân đến Hà Nội hội đàm với Bộ Quốc phòng Việt Nam hôm 18/06. Người mặc đồ dân sự là Đại sứ Hồng Tiểu Dũng.
Ngoài ra hôm 18/6, truyền thông Việt Nam như VTV và Tuổi trẻ đều nói từ ngày 20 đến 22/6, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Thượng tướng Phạm Trường Long sẽ dẫn đầu đoàn quốc phòng hai nước dự giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần 4 tại tỉnh Lai Châu và Vân Nam.
Trang Đất Việt dường như là báo duy nhất ở Việt Nam đưa tin chương trình Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc đã diễn ra.
Nhưng nay khi độc giả bấm vào đường dẫn, bài đã bị xóa.
Tân Hoa Xã hôm 19/06 đã đăng các ảnh chụp Tướng Phạm Trường Long gặp trong ngày 18/06 các lãnh đạo Việt Nam, và không còn ảnh gì khác sau đó.
Cũng hãng tin này của Trung Quốc nói: "Tướng Phạm trong chuyến thăm đã nhấn mạnh rằng "toàn bộ các đảo ở Biển Nam Hải đã thuộc lãnh thổ Trung Quốc kể từ thời thượng cổ".
Nội dung này không xuất hiện trên các báo chính thống ở Việt Nam.
Còn theo tờ New York Times, Tướng Phạm Trường Long "dường như đã giận dữ" vì những nỗ lực làm thân ngoại giao của Việt Nam mới đây với Mỹ và Nhật Bản.
Hôm 13/6, tàu Echigo của Lực lượng bảo vệ bờ biển Nhật Bản thăm Đà Nẵng và có các hoạt động huấn luyện chung trên biển với Bộ tư lệnh Cảnh sát biển Vùng 2 tại Đà Nẵng.
Chủ quyền
Một số nhà phân tích cũng đồn đoán rằng có thể căng thẳng là vì Việt Nam gần đây tái khởi động việc khảo sát dầu khí ở một khu vực tại Biển Đông.
Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia chính trị Việt Nam từ Úc, viết trong một email rằng nếu Tướng Phạm đã yêu cầu Việt Nam ngừng khảo sát dầu khí, Việt Nam sẽ xem yêu cầu đó là "khiêu khích".
"Các lãnh đạo Việt Nam hẳn sẽ từ chối yêu cầu này và phản ứng bằng việc tái khẳng định chủ quyền", theo lời ông Carl Thayer.
Còn ông Alexander L. Vuving, từ Trung tâm Nghiên cứu An ninh Daniel K. Inouye ở Hawaii, nói với New York Times: "Người ta có thể nói cả hai phía đều tính toán sai".
Nhưng ông nói một diễn giải khác là cả hai quốc gia "đều quyết tâm chứng tỏ cho bên kia thấy quyết tâm của mình" về các vấn đề chủ quyền.
clip_image004
Ảnh: DWNEWS - DWNews hôm 7/6/2017 đăng bài và ảnh nói các tàu cá Việt Nam 'quấy nhiễu giàn khoan' Trung Quốc, nhưng không nêu rõ thời gian và địa điểm xảy ra các hoạt động 'quấy nhiễu' này.
Mở rộng quan hệ
Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp nhận định "trong khi phục hồi quan hệ với Trung Quốc thì Việt Nam cũng tăng cường quan hệ với các đối thủ chiến lược của nước này, nhất là Hoa Kỳ và Nhật Bản".
"Washington và Tokyo cũng đã cung cấp cho Việt Nam các tàu Cảnh sát Biển và xuồng tuần tra nhằm giúp Việt Nam nâng cao năng lực hàng hải. Những diễn tiến này chắn chắn đã làm một số người ở Bắc Kinh khó chịu".
Hôm 18/6, tờ Hoàn Cầu Thời báo đã cho đăng một xã luận chỉ trích các bước đi ngoại giao của Việt Nam.
"Đứng trước Trung Quốc đang trỗi dậy, Việt Nam cần ve vãn các nước khác nằm ngoài khu vực để khống chế Trung Quốc tại Nam Hải (Biển Đông) và bảo vệ lợi ích của mình", tác giả Lý Khai Thịnh viết.
"Mở rộng quan hệ bè bạn là tốt. Tuy nhiên, nếu ý định là canh chừng các láng giềng của mình thì nó chỉ tạo ra các yếu tố gây bất ổn trong tương lai mà thôi”, Lý Khai Thịnh, nhà nghiên cứu từ Viện quan hệ Quốc tế thuộc Học viện Khoa học Xã hội Thượng Hải kết luận.
clip_image005
Ảnh: GETTY IMAGES - Giàn khoan khổng lồ 'Lam Kình 1 (Blue Whale I) mới được Trung Quốc đưa vào hoạt động từ năm nay
Trước các diễn biến mới nhất tuần này, Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp dự báo:
"Cho dù lý do thực sự cho quyết định của tướng Phạm là gì thì sự cố này cũng không phải là một tín hiệu tích cực cho quan hệ song phương".
" Vì vậy, một làn sóng căng thẳng mới trong quan hệ song phương là điều có thể xảy ra trong thời gian tới".
Lịch trình một loạt sự kiện Trung - Việt - Mỹ
clip_image006
Ảnh: AFP - Một chiến hạm đời mới của Trung Quốc: các cuộc bắn đạn thật từ khu trục hạm đã xảy ra ở Biển Đông trong tháng 5/2017
18 tháng 6: Thượng tướng Phạm Trường Long cùng một phái đoàn đông đảo sỹ quan cao cấp gồm Tư lệnh Mặt trận Phía Nam, Viên Dự Bách, Phó Tổng tham mưu trưởng Liên quân, Thiệu Nguyên Minh, Tham mưu trưởng Lục quân Lưu Chấn Lập, Phó Tư lệnh Hải quân Lưu Nghị, Phó Chính ủy Không quân Tống Côn, và Đại sứ Hồng Tiểu Dũng gặp gỡ các lãnh đạo cao cấp nhất của Đảng CS, Nhà nước và Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Đây là lần đầu tiên từ hơn một năm Trung Quốc cử một đoàn chỉ huy quân sự cao cấp với số lượng tướng lĩnh đông đảo thăm Việt Nam, sau chuyến thăm của Bộ trưởng Quốc phòng Thường Vạn Toàn tháng 3/2016.
11-15 tháng 6: Tàu USS Coronado (LCS 4) thực hiện bảo dưỡng dự phòng viễn chinh trong khuôn khổ chuyến thăm kỹ thuật tại Cảng Quốc tế Cam Ranh, Việt Nam.
Cũng trong tháng 6, khu trục hạm USS John S. McCain lớp Arleigh Burke vào Cảng Quốc tế Cam Ranh và đón Thượng nghị sỹ Mỹ John McCain lên khoang chiếc tàu mang tên cha và ông của ông, hai Đô đốc của Hải quân Hoa Kỳ.
07 tháng 6: Hình ảnh một giàn khoan lớn, màu vàng được đăng trên các trang mạng Trung Quốc nói công nhân của họ phải dùng vòi rồng phun nước đẩy "thuyền cá Việt Nam quấy nhiễu" khi công ty Trung Quốc hạ đặt giàn khoan ở vùng "Nam Hải".
06 tháng 6: Các trang quân đội Trung Quốc công bố ảnh chụp ngày 27 tháng 5 mô tả các tàu khu trục Hợp Phì, Lan Châu, Trường Sa cùng chiến hạm Tam Á bắn đạn thật ở Biển Đông, không nêu địa điểm. Cuộc diễn tập đạn thật được nói là xảy ra vào đêm.
10 tháng 5: Tân Hoa Xã đưa tin trước đó, "các đơn vị tại Tây Sa và Nam Sa" chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc diễn tập trên biển. Các trang quan sát quốc tế nói tuần trước đó, ca sỹ Tống Tổ Anh đã ra Nam Sa (Trường Sa) "hát cho bộ đội nghe". Các báo tiếng Anh nói ảnh chụp nữ ca sỹ này hiện rõ đằng sau là Đá Chữ Thập (Fiery Cross Reef) được tôn tạo thành đảo và đường băng ở Trường Sa.
Các bức hình cũng cho thấy có bến đỗ cho tàu đổ bộ dạng T-071 của Trung Quốc.
Đây là các chỉ dấu cuộc tập trận bắn đạn thật cuối tháng 5 xảy ra ở vùng không xa Hoàng Sa và Trường Sa.
06 tháng 5: Báo chí Việt Nam đưa tin hai chiếm hạm Trường Xuân và Trịnh Châu của Trung Quốc thăm cảng Sài Gòn và giao lưu với Hải quân Việt Nam.
Tháng 5: Trung Quốc cho hay vào tháng trước họ bác bỏ yêu cầu cho tàu USS John C. Stennis thăm cảng Hong Kong như các lần trước.
Tháng 1/2017: Việt Nam ký một thỏa thuận với tập đoàn ExxonMobil, hãng có cựu lãnh đạo là ông Rex Tillerson, hiện là Ngoại trưởng Hoa Kỳ, để khai thác khí đốt từ mỏ Cá Voi Xanh ngoài Biển Đông.

2. Tướng Trung Quốc ‘bất ngờ rời Việt Nam’?

clip_image008
Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Phạm Trường Long.
Giới quan sát nhận định rằng việc một quan chức quốc phòng Trung Quốc “bất ngờ rời Việt Nam” sau khi có tuyên bố cứng rắn khi tới Hà Nội (Xin xem ở đây) cho thấy dường như “sóng gió đang nổi lên” trong quan hệ giữa hai nước láng giềng.
Báo chí trong nước đưa tin, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc Phạm Trường Long thăm Việt Nam từ ngày 18 rồi dự kiến cùng Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Ngô Xuân Lịch “đồng chủ trì các hoạt động giao lưu hữu nghị tại tỉnh Lai Châu và Vân Nam ngày 20/6”. Tuy nhiên, theo giới quan sát, ông Phạm “đã cắt ngắn chuyến thăm và rời Việt Nam vào chiều tối ngày 18/6”.
VOA Việt Ngữ đã tìm hiểu trên báo chí Việt Nam thì thấy rằng trong ngày 18/6, quan chức quốc phòng Trung Quốc này có một loạt các cuộc gặp cấp cao với ba quan chức trong “tứ trụ” của Việt Nam gồm Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Ông Phạm cũng hội kiến với Bộ trưởng Quốc phòng Ngô Xuân lịch. Sau đó, truyền thông trong nước không thấy đăng tải về hoạt động tiếp theo của Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc theo như dự kiến.
clip_image009
Quan chức hai nước gặp mặt khi xảy ra vụ giàn khoan 981 năm 2014.

Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp từ Viện Nghiên cứu Đông Nam Á (ISEAS) ở Singapore gọi việc ông Phạm rời Việt Nam sớm là “quyết định bất ngờ”, và rằng đó có thể là “chỉ dấu cho thấy sóng gió dường như đang tích tụ trong quan hệ Việt - Trung”.
Nhà nghiên cứu này cho rằng “từ sau khủng hoảng giàn khoan năm 2014, quan hệ Việt - Trung đã có những bước cải thiện đáng kể”, và Hà Nội “cũng tăng cường quan hệ với các đối thủ chiến lược của nước này, nhất là Hoa Kỳ và Nhật Bản”.
“Quan trọng hơn, các sáng kiến hợp tác quốc phòng chi tiết giữa Việt Nam và hai cường quốc cũng đã được nêu bật trong các tuyên bố chung của hai chuyến thăm. Các tuyên bố này cũng nhấn mạnh lập trường chung của Việt Nam với hai cường quốc về vấn đề Biển Đông. Đồng thời, Washington và Tokyo cũng đã cung cấp cho Việt Nam các tàu Cảnh sát Biển và xuồng tuần tra nhằm giúp Việt Nam nâng cao năng lực hàng hải”, Tiến sĩ Hiệp viết trên trang ISEAS.
Nhà nghiên cứu về quan hệ quốc tế này cho rằng những diễn tiến trên “chắc chắn đã làm một số người ở Bắc Kinh khó chịu” và “có thể đóng một vai trò nào đó” trong vụ về nước sớm của tướng Phạm.
clip_image011
Tiến sĩ Hiệp cho rằng việc Việt Nam củng cố quan hệ với Nhật và Mỹ “chắc chắn đã làm một số người ở Bắc Kinh khó chịu”.
​“Cho dù lý do thực sự cho quyết định của tướng Phạm là gì thì sự cố này cũng không phải là một tín hiệu tích cực cho quan hệ song phương. Vì vậy, một làn sóng căng thẳng mới trong quan hệ song phương là điều có thể xảy ra trong thời gian tới” - Tiến sĩ Hiệp nhận định.
Cho dù lý do thực sự cho quyết định của tướng Phạm là gì thì sự cố này cũng không phải là một tín hiệu tích cực cho quan hệ song phương. Vì vậy, một làn sóng căng thẳng mới trong quan hệ song phương là điều có thể xảy ra trong thời gian tới - Tiến sĩ Lê Hồng Hiệp.
Trong bài tường thuật về chuyến thăm Việt Nam của Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc, Tân Hoa Xã nêu một chi tiết đáng chú ý, đó là việc ông Phạm tuyên bố trong cuộc gặp cấp cao với Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam rằng “Nam Hải [Biển Đông] là lãnh thổ Trung Quốc từ thời xa xưa”. Đây là lần đầu tiên truyền thông đưa tin về tuyên bố như vậy của quan chức Trung Quốc với Việt Nam.
Hôm 21/6, VOA Việt Ngữ đã gửi email tới Bộ Ngoại giao Việt Nam để hỏi xem có đúng là ông Phạm tuyên bố như vậy với ông Lịch hay không, và nếu đúng, thì phản ứng của Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam ra sao, nhưng tới tối cùng ngày vẫn chưa nhận được hồi đáp.
Hồi năm 2015, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình cũng từng tuyên bố như vậy khi trả lời tờ the Wall Street Journal. Đáp lại, trả lời VOA tiếng Việt, Chủ tịch Việt Nam khi ấy, ông Trương Tấn Sang, nói rằng rằng Hoàng Sa và Trường Sa “thực sự thuộc về Tổ quốc Việt Nam của chúng tôi”.
clip_image012
Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang năm 2015 từng đáp trả tuyên bố của Chủ tịch Tập Cận Binh khi tới Mỹ.
Nguyên thủ Việt Nam nói tiếp: “Người Trung Quốc, trong những lần gặp gỡ Việt Nam, cũng thường nói rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung Quốc, không gì tranh cãi. Thì người Việt Nam chúng tôi cũng nói lại rằng Hoàng Sa và Trường Sa là của tổ tiên Việt Nam, không gì tranh cãi. Chắc các câu này các bạn đã nghe suốt".
Ông Sang nói thêm: "Vấn đề đặt ra là chúng tôi mong muốn rằng mọi tranh chấp phải được giải quyết bằng luật pháp quốc tế và con đường duy nhất dẫn đến chỗ đó thôi, chứ không thể nói mãi như thế này được. Một anh đứng ở bên đây sông thì nói là của tôi, và một anh đứng ở bên kia sông thì nói là của anh. Như tôi đã nói với các bạn vừa nãy, trong lúc quá độ, hai bên đều thống nhất 6 nguyên tắc cơ bản để chỉ đạo các vấn đề trên biển”.
Đối mặt với sự trỗi dậy của Trung Quốc, Việt Nam cần phải ve vãn các nước khác ngoài khu vực nhằm khống chế Trung Quốc ở Biển Đông và bảo vệ các quyền lợi của mình - Global Times bình luận.
Đúng ngày ông Phạm Trường Long hội đàm với các quan chức hàng đầu của Việt Nam, tờ Hoàn cầu Thời báo có tư tưởng dân tộc của Trung Quốc đăng một bài xã luận trong đó nhắc tới chuyến thăm Mỹ và Nhật của Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc.
Bài báo có đoạn: “Các chuyến thăm liên tiếp tới Mỹ và Nhật Bản cho thấy sáng kiến của Việt Nam nhằm đóng vai trò lớn hơn trong các vấn đề khu vực”.
Hoàn cầu Thời báo viết tiếp rằng “đối mặt với sự trỗi dậy của Trung Quốc, Việt Nam cần phải ve vãn các nước khác ngoài khu vực nhằm khống chế Trung Quốc ở Biển Đông và bảo vệ các quyền lợi của mình”.
clip_image013
Giàn khoan 981 sẽ lại gây sóng gió trong quan hệ Việt - Trung?
Bài bình luận có đoạn viết tiếp: “Tuy nhiên, cần phải chỉ ra rằng các chuyến thăm chính thức của ông Phúc sẽ không thay đổi các thực tế chính trị vì đội ngũ lãnh đạo mới của Việt Nam quyết tâm duy trì quan hệ hữu nghị với Trung Quốc với các chuyến thăm của Tổng bí thư, Chủ tịch và Thủ tướng [Việt Nam]”.
... cần phải chỉ ra rằng các chuyến thăm chính thức của ông Phúc sẽ không thay đổi các thực tế chính trị vì đội ngũ lãnh đạo mới của Việt Nam quyết tâm duy trì quan hệ hữu nghị với Trung Quốc với các chuyến thăm của Tổng bí thư, Chủ tịch và Thủ tướng [Việt Nam] - Hoàn cầu Thời báo.
Trong một diễn biến liên quan khác, hôm 20/6, báo Thanh niên của Việt Nam đã rút một bản tin ngắn, trong đó nói rằng giàn khoan của Trung Quốc “đang hoạt động phi pháp” tại khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định, nhưng không đính chính việc gỡ bỏ bài viết này.
Cục Hải sự Trung Quốc hôm 16/6 thông báo rằng giàn khoan mà Việt Nam gọi là Hải dương 981 “sẽ hoạt động ngay gần cửa vịnh Bắc Bộ trong 3 tháng, từ giữa tháng 6 đến giữa tháng 9 năm nay”.

Bộ Quốc phòng với ‘điểm đến mới’ và ‘giá trị mới’

“Với Bộ Quốc phòng Việt Nam, “bảo quốc” hay “an dân” đã lạc hậu. Quân đội nay phải “làm kinh tế”! Chưa có thống kê nào cho thấy việc quân đội “làm kinh tế” hỗ trợ thế nào cho quốc phòng, người ta chỉ thấy chủ các doanh nghiệp tham gia “làm kinh tế” cùng với quân đội có thể “đội đá, vá trời”, làm được những chuyện tày đình.

Thỉnh thoảng người ta lại thấy trên Internet những thông tin xa, gần về khối tài sản càng ngày càng khổng lồ của các viên tướng lãnh đạo Bộ Quốc phòng, chỉ huy các Tổng cục, các Cục, các Quân khu, Quân đoàn,… nhưng chuyện cũng chỉ đến đó. Bởi quân đội còn, công an còn thì Đảng mới còn nên quân đội hay công an vẫn là “cấm địa”. Quân đội dường như đã có “điểm đến mới” là tài sản, tài khoản cá nhân của các tướng. “Giá trị mới” giờ là con số trong những tài sản, tài khoản đó.

Khi mà chỉ vài ông chủ của một số công ty có thể lèo lái Bộ Quốc phòng Việt Nam theo ý mình thì ai dám chắc những ông tướng đang lãnh sứ mệnh “bảo quốc, an dân” luôn luôn “kiên định” trước tác động đủ mặt của các thế lực thật sự là thù địch của dân tộc này?” – Trân Văn.

Nhưng Bộ quốc phòng cũng nên lo liệu sắm cho các hàng tướng lĩnh thân tín một số máy bay chuyên cơ, để sẵn trong khu vực sân golf, có chuẩn bị đường băng riêng, và ngày ngày cắt cử bộ phận kỹ thuật kiểm tra máy móc, xăng dầu thật tề chỉnh. Lại cũng phải dặn nhỏ phu nhân các vị tướng lo thu vén, sắp xếp sẵn đi thì vừa. Thời gian còn lại chưa tính toán được lâu hay chóng thế nào, nhưng nói chung đấy là một ẩn số chứa nhiều nghịch lý oái oăm và chẳng chịu chiều ai cả. Tới lúc ấy mà chưa biết tìm đến nơi tập kết cho nhanh thì e rằng quá muộn.

Bauxite Việt Nam

image
Sân bay Tân Sơn Nhất. Hình minh họa (REUTERS/Kham)
“Điểm đến mới – giá trị mới” vốn là slogan mà Công ty Long Biên dùng để quảng cáo cho sân golf Tân Sơn Nhất, tuy nhiên những tình tiết liên quan đến sân golf này lại cho thấy, nên dành slogan ấy cho Bộ Quốc phòng Việt Nam.
Hai “giải an ủi”
Phi trường Tân Sơn Nhất được xây dựng vào thập niên 1930 tại xã Tân Sơn Nhất, quận Gò Vấp, tỉnh Gia Định. Trước tháng 4 năm 1975, khu vực Tân Sơn Nhất vừa có phi trường dân sự, phi trường quân sự, vừa có một số căn cứ quân sự. Tổng diện tích của khu vực Tân Sơn Nhất khỏang 1.900 héc ta, phần lớn được để trống cả vì lý do an ninh lẫn phải dành sẵn quỹ đất dự phòng để có thể mở rộng khi cần.
Sau tháng 4 năm 1975, giống như nhiều khu vực khác trên toàn Việt Nam, phi trường quân sự và các căn cứ ở khu vực Tân Sơn Nhất trở thành lãnh địa của Bộ Quốc phòng Việt Nam.
Từ giữa thập niên 1980, Bộ Quốc phòng Việt Nam bắt đầu phân lô, cấp đất cho các sĩ quan làm nhà và giao đất cho các đơn vị dùng thay vốn để liên doanh. Khu vực Tân Sơn Nhất trở thành “vô chính phủ” – có dân cư nhưng không có hệ thống chính quyền, các viên chức dân sự, kể cả công an không có quyền lai vãng.
Đến giữa thập niên 1990, Bộ Quốc phòng Việt Nam mới bắt đầu chuyển giao các khu dân cư do họ tạo ra cho chính quyền TP.HCM để thiết lập hệ thống hành chính, tổ chức cấp điện, cấp nước, thoát nước, kể cả hộ khẩu cho cư dân trong các khu dân cư trên “đất quốc phòng”. Bộ Quốc phòng Việt Nam tiếp tục sở hữu phần đất còn lại.
Bởi được phép hành xử như lãnh chúa trên lãnh địa riêng, chính Bộ Quốc phòng Việt Nam đã thu hẹp diện tích phi trường Tân Sơn Nhất từ 1.900 héc ta xuống còn… 850 héc ta.
Gần đây, phi trường Tân Sơn Nhất bị nghẽn cả dưới đất lẫn trên trời vì quá tải, càng ngày càng dễ ngập... Tuy đó là hậu quả nhãn tiền do tùy tiện trong phân bổ - sử dụng đất suốt từ giữa thập niên 1970 đến nay và dù cả Bộ Quốc phòng Việt Nam lẫn Chính phủ Việt Nam cùng thừa nhận, sự tùy tiện ấy là lý do khiến Tân Sơn Nhất nát bét, khó cứu vãn song không bên nào muốn chấm dứt sự tùy tiện này.
Đầu thập niên 2010, Lấy lý do lưu lượng phi cơ, hành khách dân sự càng ngày càng tăng mà không thể mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất, Cục Hàng không Việt Nam và Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam trình kế hoạch vay 18,7 tỉ Mỹ kim để xây dựng một phi trường mới tại Long Thành, Đồng Nai. Kế hoach đó bị nhiều chuyên gia kinh tế và hàng không phản đối vì phí tổn quá lớn và mức độ tác động đến kinh tế - xã hội theo hướng tiêu cực rất khó lường. Chẳng hạn nợ nần của quốc gia sẽ tăng mà không có gì bảo đảm dự án phi trường Long Thành sẽ sinh lợi. Theo nhiều chuyên gia, thay vì xây dựng phi trường Long Thành thì nên mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất về hướng Bắc bởi tại đó đang còn 157 héc ta đất. Tuy nhiên đề nghị vừa kể bất khả thi bởi 157 héc ta đất ấy là… tài sản của Bộ Quốc phòng Việt Nam. Bộ Quốc phòng Việt Nam đã “trót” cho Công ty Long Biên thuê và không muốn lấy lại.
Bất kể khuyến cáo của các chuyên gia và phản đối của dân chúng, Chính phủ Việt Nam vẫn chừa 157 héc ta đất phía Bắc phi trường Tân Sơn Nhất để Bộ Quốc phòng Việt Nam cho thuê, vay tiền xây dựng phi trường Long Thành và an ủi mọi người bằng cách tính lại chi phí xây dựng phi trường Long Thành. Theo tính toán mới của Bộ Giao thông - Vận tải Việt Nam, Việt Nam sẽ chỉ mất… 15,8 tỉ Mỹ kim thay vì phải chi tới 18,7 tỉ Mỹ kim cho dự án phi trường Long Thành.
Tranh luận qua lại cho tới đầu năm nay, Bộ Quốc phòng Việt Nam quyết định thực hiện thêm một hành động nữa để an ủi dân chúng Việt Nam là giao 21 héc ta “đất quốc phòng” ở Tân Sơn Nhất cho việc mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất trong giai đoạn chờ dự án xây dựng phi trường Long Thành hoàn tất!
Có hai tình tiết đáng chú ý trong sự kiện Bộ Quốc phòng Việt Nam nhượng 21 héc ta đất để mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất: (1) Song song với việc giao 21 héc ta đất, Bộ Quốc phòng Việt Nam giành quyền chọn nhà đầu tư, nhà thầu có năng lực thực hiện việc xây dựng thêm nhà ga, cải tạo, mở rộng đường lăn, bãi đậu phi cơ, trung tâm bảo trì - sửa chữa phi cơ. (2) Để có 21 héc ta “đất quốc phòng” giao lại cho Chính phủ Việt Nam, Bộ Quốc phòng Việt Nam đã điều động các đơn vị quân đội đang trú đóng quanh phi trường Tân Sơn Nhất ra khỏi đó chứ dứt khoát không đụng đến 157 héc ta “đất quốc phòng” mà Công ty Long Biên đang thuê.
Nói cách khác, tiếng là “đất quốc phòng” nhưng sự hiện diện của các đơn vị phòng không - không quân ở Tân Sơn Nhất chẳng là gì cả so với… Công ty Long Biên.
Xét một cách công bằng thì chính quyền “của dân, do dân, vì dân” và giới lãnh đạo đội quân “trung với Đảng, hiếu với dân, nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng”, cũng đã bày tỏ sự quan tâm nhất định đến “tâm tư, nguyện vọng của nhân dân”. Ít nhất cũng đã có hai “giải an ủi” được trao cho đám đông đang thất vọng ê chề!
“Giải đặc biệt” thu hồi toàn bộ “đất quốc phòng” để mở rộng phi trường Tân Sơn Nhất, ngưng xây dựng phi trường Long Thành đang chờ kỳ xổ số mới.
Kết luận của Thủ tướng Việt Nam hôm 12 tháng 6 chỉ là “thuê tư vấn có đủ năng lực để khảo sát - nghiên cứu đề xuất các phương án mở rộng cả về phía Bắc (khu vực sân golf Tân Sơn Nhất) lẫn phía Nam”. Đã có khá nhiều người nhầm lẫn kết luận mang tính trấn an, khuyến dụ mọi người bình tâm chờ chính phủ “mời các em ra quay số” là kết quả “giải đặc biệt”!
“Điểm đến mới” và “giá trị mới”
Cho đến nay, người ta chưa rõ tại sao giới lãnh đạo Bộ Quốc phòng Việt Nam lại chọn Công ty Long Biên để liên tục giao “đất quốc phòng” cho công ty này đầu tư làm sân golf.
Long Biên không chỉ được thuê 157 héc ta “đất quốc phòng” thuộc phi trường Tân Sơn Nhất làm sân golf, công ty này còn là chủ đầu tư sân golf Long Biên với diện tích 112 héc ta, vốn là đất của phi trường quân sự Gia Lâm ở Hà Nội.
Giống như sân golf Tân Sơn Nhất, quá trình đầu tư – xây dựng sân golf Long Biên cũng có hàng loạt sai phạm được xác định là nghiêm trọng (sai qui hoạch chi tiết, tự ý thay đổi thiết kế đã được phê duyệt – xây dựng thêm nhiều khối nhà không có trong giấy phép, làm thêm tầng cho một số khối nhà khác, thu hẹp hệ thống giao thông nội bộ và hệ thống xử lý nước thải,…) song cũng giống như sân golf Tân Sơn Nhất, Công ty Long Biên vẫn “bình an, vô sự”.
Sân golf Tân Sơn Nhất và sân golf Long Biên không chỉ để chơi golf. Kèm theo golf là các khách sạn 5 sao, nhà hàng, các biệt thự, apartment cao cấp để cho thuê, với giá cho thuê tính bằng Mỹ kim. Người ta tin rằng đó mới là mục tiêu chính của Công ty Long Biên.
Cho đến nay, người ta cũng chưa rõ Công ty Long Biên đã trả Bộ Quốc phòng Việt Nam bao nhiêu tiền để Bộ Quốc phòng Việt Nam xua các đơn vi phòng không - không quân ở phi trường Tân Sơn Nhất và phi trường Gia Lâm đi nơi khác, dành đất cho Công ty Long Biên thực hiện các dự án sân golf. Số tiền đó chắc chắn chẳng là bao so với giá thực của thị trường nhưng đó chưa phải là điều đáng bận tâm nhất.
Điều đáng bận tâm nhất là khi có thể di chuyển các đơn vị phòng không - không quân đi nơi khác, việc bảo vệ không phận, các phi trường không còn cần thiết nữa thì tại sao Bộ Quốc phòng Việt Nam không giao trả hoặc Chính phủ Việt Nam không tiến hành thu hồi “đất quốc phòng” tại phi trường Tân Sơn Nhất và phi trường Gia Lâm cho những mục tiêu quan trọng hơn đối với “quốc kế, dân sinh”?
Ngược lại, nếu việc phòng vệ không phận, các phi trường vẫn là chuyện quan trọng thì tại sao quốc phòng lại bị gạt bỏ để ưu tiên cho một công ty thường xuyên báo lỗ khi khai thuế hàng năm?
Tướng Lâm Quang Đại, Chính ủy quân chủng Phòng không - Không quân giải thích với báo giới rằng, Bộ Quốc phòng sẽ thu hồi đất dành cho các sân golf ngay lập tức khi có nhu cầu về quốc phòng! Từ trước đến nay, ngoài Việt Nam, có quốc gia nào xem “quốc phòng” là “sẽ” tổ chức phòng vệ “sau khi” đã tan tành do bị tấn công?
Sân golf Tân Sơn Nhất đã trở thành scandal kéo dài suốt sáu năm. Bất chấp nhân tâm, Bộ Quốc phòng Việt Nam vẫn tìm đủ cách chống đỡ cho Công ty Long Biên. Ông Nguyễn Thành Trung, cựu Đại tá không quân nhân dân Việt Nam, mới khái quát thực tế ấy thành một thắc mắc: Tại sao lại để cho một sân golf “làm phiền cả nước”?
Luôn khẳng định “từ nhân dân mà ra” nhưng giới lãnh đạo Bộ Quốc phòng Việt Nam không bận tâm đến chuyện dân chúng nghĩ gì và muốn gì. Thời gian vừa qua, mục tiêu chính trong cách hành xử chung của giới lãnh đạo Bộ Quốc phòng Việt Nam là tập trung vào lợi ích của một số công ty mà Long Biên chỉ là một.
Hồi tháng ba, tờ Tuổi trẻ công bố một loạt bài điều tra về khai thác cát. Theo đó, trong thập niên vừa qua, bất kể các chuyên gia thuộc nhiều lĩnh vực tại Việt Nam liên tục nhắc nhở rằng, cát không chỉ là khoáng sản hay vật liệu xây dựng mà còn là nền móng lãnh thổ, chính quyền Việt Nam vẫn làm ngơ, để mặc giới hữu trách từ trung ương đến địa phương thi nhau cấp giấy phép hoặc “thỏa thuận miệng” cho một số doanh nghiệp thi nhau khai thác cát.
Tổng cục Hải quan Việt Nam từng thống kê, từ 2007 đến 2016, Việt Nam đã xuất cảng 67 triệu mét khối cát.
Trong giai đoạn từ 2007 đến 2009, cát xuất cảng chủ yếu được móc từ lòng các con sông ở khu vực đồng bằng sông Cửu Long với khối lượng khoảng 24 triệu mét khối.
Do bị các chuyên gia và dân chúng phản ứng kịch liệt, cuối năm 2009, Chính phủ Việt Nam cấm xuất cảng cát. Đến năm 2013, Bộ Xây dựng Việt Nam tìm ra một con đường mới để tiếp tục móc cát mang đi bán: Giao cho một số doanh nghiệp tự bỏ tiền “khai thông, nạo vét luồng lạch” rồi được “tận thu, xuất cảng” cái gọi là “cát nhiễm mặn” để trang trải chi phí. Bộ Xây dựng Việt Nam gọi con đường mới này là “xã hội hóa hoạt động bảo đảm hàng hải”!
Hậu quả nay đã nhãn tiền, sạt lở ở sông, suối, bờ biển xảy ra khắp nơi, không thể ngăn chặn. Trong vài năm gần đây, mỗi năm, riêng khu vực đồng bằng sông Cửu Long đã mất năm cây số vuông mặt đất do sạt lở tại sông rạch và bờ biển.
Khai thác cát không chỉ khiến lãnh thổ bị thu hẹp mà còn hủy hoại tài sản và hủy diệt sinh kế của dân chúng ở những khu vực bị giới hữu trách gật đầu cho một số doanh nghiệp móc cát. Đó cũng là lý do dẫn tới hàng trăm cuộc biểu tình, một số biến thành bạo động suốt từ ngoài Bắc vào tới trong Nam.
Cần nhắc lại rằng, dẫn đầu “xã hội hóa hoạt động bảo đảm hàng hải” chính là Bộ Quốc phòng Việt Nam. Dự án “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” duy nhất tại khu vực đồng bằng sông Cửu Long là dự án do Vùng 5 Hải quân làm chủ đầu tư, giao cho Công ty Hải Việt thực hiện. Hải Việt bán quyền khai thác một triệu khối cát cho công ty khác, ngồi không hưởng lợi 21.000 đồng/khối. Bất kể chính quyền tỉnh Kiên Giang phản đối việc móc cát quanh đảo Phú Quốc xuất cảng sang Singapore trong khi các công trình xây dựng trên đảo Phú Quốc phải chở cát từ đất liền ra, các tàu chở cát của ngoại quốc vẫn đến Phú Quốc thả neo, nhận cát rồi nhổ neo, chở đi hàng triệu mét khối cát!
Ngoài Vùng 5 Hải quân, Bộ Quốc phòng Việt Nam còn giao cho Bộ Tư lệnh các Vùng 4, Vùng 3 của Hải quân làm chủ đầu tư hai dự án “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” ở Cam Ranh, Khánh Hòa và Đà Nẵng.
Tháng 4 năm 2015, dân chúng thị xã Cam Ranh từng đổ ra quốc lộ 1 biểu tình phản đối việc Vùng 4 Hải quân giao cho Công ty Cái Mép “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” ở đầm Thủy Triều khiến tôm, cá nuôi tại các ao quanh đầm chết sạch, trong khi việc bồi thường và hỗ trợ di dời thì lại không thỏa đáng. Cuộc biểu tình khiến quốc lộ 1 bị nghẽn ba ngày.
Chuyện “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” ở đầm Thủy Triều tạm ngưng một thời gian, đến tháng 9 năm 2015, khi dự án “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” khởi động trở lại, xung đột đã bùng lên giữa các tàu mà Vùng 4 Hải quân cử đi theo để bảo vệ những xà lan móc cát.
Lúc đó, có hai trong số 60 ghe, xuồng của dân chúng phường Cam Phúc Bắc tham gia ngăn chặn việc “khai thông, nạo vét luồng lạch, tận thu cát nhiễm mặn” ở đầm Thủy Triều bị đâm chìm. Hàng chục người bị bắt, bị phạt tù vì “gây rối trật tự công cộng”, cản trở việc thực hiện một… “dự án quốc phòng”!
Những chuyện như vừa kể chỉ ra một điều: Với Bộ Quốc phòng Việt Nam, “bảo quốc” hay “an dân” đã lạc hậu. Quân đội nay phải “làm kinh tế”! Chưa có thống kê nào cho thấy việc quân đội “làm kinh tế” hỗ trợ thế nào cho quốc phòng, người ta chỉ thấy chủ các doanh nghiệp tham gia “làm kinh tế” cùng với quân đội có thể “đội đá, vá trời”, làm được những chuyện tày đình.
Thỉnh thoảng người ta lại thấy trên Internet những thông tin xa, gần về khối tài sản càng ngày càng khổng lồ của các viên tướng lãnh đạo Bộ Quốc phòng, chỉ huy các Tổng cục, các Cục, các Quân khu, Quân đoàn,… nhưng chuyện cũng chỉ đến đó. Bởi quân đội còn, công an còn thì Đảng mới còn nên quân đội hay công an vẫn là “cấm địa”. Quân đội dường như đã có “điểm đến mới” là tài sản, tài khoản cá nhân của các tướng. “Giá trị mới” giờ là con số trong những tài sản, tài khoản đó.
Khi mà chỉ vài ông chủ của một số công ty có thể lèo lái Bộ Quốc phòng Việt Nam theo ý mình thì ai dám chắc những ông tướng đang lãnh sứ mệnh “bảo quốc, an dân” luôn luôn “kiên định” trước tác động đủ mặt của các thế lực thật sự là thù địch của dân tộc này?Trân Văn

No comments:

Post a Comment