Sunday, June 25, 2017

Bài viết hay(5098)

Theo RFA, dân Đồng Tâm vẫn muốn tin vào đảng và chính quyền Hà Nội.Cụ Lê Đình Kình, người đại diện dân chúng xã Đồng Tâm, ngoại thành Hà Nội cho biết ông mong muốn chính quyền Hà Nội giải quyết vụ tranh chấp đất giữa người dân với chính quyền địa phương trước khi tiến hành khởi tố điều tra người dân xã Đồng Tâm. Ông đồng thời cũng cho biết bất chấp quyết định khởi tố mới đây của công an Hà Nội, người dân xã Đồng Tâm vẫn tin vào đảng và Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung. Chuyện này đâu có gì lạ? Họ đã theo CS từ bấy lâu nay nên họ không muốn mất những gì Đảng đã cho họ; nhất là họ không muốn mắc cỡ khi phải thú nhận là họ lầm và bị lừa gạt. Mặc kệ họ đi.Từ nay đừng thèm để ý làm gì cho mệt.

Mũi khoan HD 981 cá Formosa và Mę Việt Nam

Tước














Nguyễn Bá Chổi (Danlambao) - Sau khi bị nghe ngài Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa nước vợ Trần Đại Quang tước quốc tịch Việt Nam của người Việt Nam là ông Phạm Minh Hoàng, Bá tước Đờ Ba-le giật mình với chữ "Tước".

Bá tước họ Đờ giật mình vì chữ "Tước" đã gắn liền với nhà quý tộc gốc gà trống Gô Loa từ ngày ông làm rể nhà Rồng Tiên. Nếu cứ ở yên bên Tây, đừng sang dây lấy vợ, ông chỉ nghe thiên hạ gọi mình là "Lơ công Đờ Ba-le", nghe khỏe re như con bò kéo xe, chứ làm gì có chuyện “bá tước”, tức là gặp cái gì của người ta cũng tước đoạt vơ vét. Những cái ưa thích thì tước đoạt vơ vét làm của mình; những cái làm mình ứa gan gai mắt thì tước quẳng đi cho rảnh, khỏi mất công “cọ xát tranh luận” (*); lại có những cái tước đi không làm của mình, cũng chẳng phải quẳng đi, nhưng để dâng cho người "nước lạ".

Bá tước Đờ Ba-le tự kiểm tự phê, thấy cái danh hiệu “bá tước” của mình sao mà vô duyên, vô tích sự: mang danh “bá tước” nhưng chưa hề tước đoạt của ai điều gì, kể cả cọng kim sợi chỉ, chứ đừng nói tước đoạt bá thứ của thiên hạ, của chung. Trong khi nhà cầm quyền nước Công Gô, à quên, Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Nước Vợ luôn tự hào với giai cấp Vô Sản, tự nhận là đại diện cho giai cấp bần cố khố rách áo ôm, chẳng hề có chút tước tác gì chứ đừng nói đến “bá tước”, lại đi tước đủ thứ của bá tánh.

Chủ tịch nước tước quốc tịch đồng hương Phạm Minh Hoàng chỉ là chuyện nhỏ, so với thành tích “bá tước” của Đảng và Âng- cồ Hồ từ ngày lập Băng. Cú tước “hoành tráng” đầu tiên là tước chính quyền trên tay Chính phủ Trần Trọng Kim.

Cướp được chính quyền là cú tước “đột phá khẩu” mở màn, “làm tiền đề” cho hàng trăm hàng ngàn cú tước đoạt về sau. Tước tài sản của thiên qua cái gọi là “Cải cách Ruộng Đất”; tước ngòi bút, tư duy của các nhà trí thức yêu nước qua vụ “Nhân Văn và Giai Phẩm”; tước truyền thống văn hóa truyền thống dân tộc bằng biến đình chùa, đền miếu thành nhà kho hợp tác xã; tước mạng sống của hàng trăm ngàn người dân vô tội qua chiến dịch Đấu Tố, và hàng triệu thanh niên nam nữ qua chiến tranh mệnh danh là “Giải Phóng Miền nam” nhưng thực chất là “Ta đánh Miền Nam là đánh cho Liên Xô và Trung Quốc”; sau “đại thắng 4 V” ngày 30/4/75; tước được nâng lên tầm cao mới là toàn bộ tài sản của người dân Miền Nam trù phú nhờ trước đó đi theo nền Kinh tế Thị trường của “Tư bản ác ôn”.

Chủ trương “Tước” vẫn tiếp tục qua hàng ngàn vụ “cưỡng chế” ruộng vườn, nhà cửa, nghĩa trang, làng mạc, nhà thờ, nhà chùa, đất phi trường, và quyền làm người…

Nghĩ tới đó, Bá tước Đờ Ba-le lè lưỡi. Nhà cựu quý tộc xấu hổ với tước hiệu của mình bao nhiêu thì bái phục nhà cầm quyền nước vợ bấy nhiêu.

Đáng ra phải phong “đảng ta” là Thiên tước, Vạn tước, và cả hàng Triệu tước. Tức là bất cứ thứ gì, từ vật chất đến tinh thần, “đảng ta” cũng “có khả năng” tước đi của thiên hạ, của đất nước. 

Nhưng cái tước vĩ đại nhất Đảng thực hiện được là tước lãnh hải của tổ quốc đem dâng cho nước “Anh Hai” bằng Công hàm do chú Thủ tướng Phạm Văn Đồng nhân lệnh bác Hồ ký ngày 14/9/1958 công nhận Hoàng Sa và Trường Sa là của Chai Na.

(*) “Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý”. (Trưởng ban Tuyên Giáo Trung ương Võ Văn Thưởng) 



Thất bại của nền tự do và thương mại toàn cầu

Nói thật dễ hiểu, giới thợ thuyền Âu-Mỹ phẫn nộ khi thấy khoảng cách giàu nghèo trong nước tăng vọt, còn các đại gia Trung Quốc và Nga vung tiền đi du lịch và mua địa ốc ở những khu đắt đỏ nhất thế giới như Hồng Kông, Sydney, New York, Vancouver, London, v.v… Mậu dịch toàn cầu giúp cho các nhà cầm quyền độc tài củng cố vị trí, Bắc Kinh có cơ hội trở thành nền kinh tế hàng đầu trong lúc Tây Phương ngày thêm suy yếu.
Gần gũi hơn trong cộng đồng Việt Nam và gác đi quan điểm chính trị, nhiều người thắc mắc tại sao cần giúp đỡ thân nhân khi giá nhà ở Sài Gòn, Hà Nội, Đà Nẳng, Nha Trang, v.v… tăng vọt, giúp tài sản của dân thành phố lên đến hàng trăm ngàn hay nhiều triệu đô-la? Xuất khẩu, du lịch, tiêu thụ nội địa, tiền gởi về Việt Nam và địa ốc không những tạo ra một tầng lớp tư bản đỏ mà còn giúp cho giới trung lưu thành thị trở nên vô cùng khá giả, số người đi du lịch và cho con du học nước ngoài ngày thêm đông lại tự hào rằng có tiền sống ở Việt Nam sung sướng hơn phải đi cày bên Mỹ rất nhiều. Trừ những người bỏ thôn quê lên đô thị kiếm sống vô cùng khổ cực, những ai có gốc gác lâu đời ở thành phố nhưng vẫn chật vật đa số vì lo ăn chơi hay không biết toan tính làm ăn chớ không phải do thiếu cơ hội.
Thế giới ngày này rạn nứt theo hai tỷ lệ 50% và 30%. Tại nhiều nước như Trung Quốc và Việt Nam 1/3 dân chúng khá giả trong khi 2/3 còn lại vô cùng nghèo khổ. Ở Âu-Mỹ khoảng 1/2 dân chúng ở các đô thị và vùng ven biển hưởng lợi từ toàn cầu hóa trong lúc 1/2 còn lại bị thiệt thòi. Khoảng cách từ lương bổng cho đến sở hữu địa ốc và chứng khoán tăng vọt khiến chênh lệch giàu nghèo và sự phẫn nộ ngày thêm trầm trọng. Ở Trung Quốc, Việt Nam dân chúng thôn quê biểu tình đòi hỏi quyền lợi còn tại Hoa Kỳ và Tây Âu họ phản ứng bằng lá phiếu chống toàn cầu hóa.
Đây là vấn nạn toàn cầu trong thế kỷ 21.Đoàn Hưng Quốc

Bóng ma cải cách ruộng đất của cộng sản nguyên thuỷ đã trở lại

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã dần lấy lại được quyền lực tuyệt đối vào tay tổng bí thư ở giữa nhiệm kỳ thứ hai. Trong suốt hơn một thập kỷ làm tổng bí thư, ông Nông Đức Mạnh đã để quyền lực của đảng rơi vào tay chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng. 5 năm ở nhiệm kỳ đầu tiên, ông Trọng chỉ chú tâm một chuyện là làm sao dành được quyền lực tập trung về đảng mà ông là đảng trưởng, có nghĩa quyền lực tập trung vào tay ông.

Dường như sau vụ chính bản thân phát hiệu lệnh tấn công uỷ viên Bộ Chính Trị Đinh La Thăng và kết thúc bằng chính ông đứng ra chủ trì phiên họp trung ương 5 khoá 12, cắt chức uỷ viên BCT của Đinh La Thăng, ông Trọng gần như hoàn tất quyền lực của mình.

Dưới chiêu bài chống tham nhũng, suy thoái và sai phạm, ông Trọng đã dần đạt được mục đích của mình. Bởi những sai phạm ở cán bộ lãnh đạo đảng hầu như ai cũng có. Nhờ được Trung Quốc hỗ trợ , ông Trọng đã xây dựng được uỷ ban kiểm tra trung ương thành thanh gươm sắc bén sẵn sàng kê lên cổ bất cứ quan chức nào trong chế độ.

Trên đà thắng lợi của vụ Đinh La Thăng, Nguyễn Phú Trọng lâp ra 8 đoàn kiểm tra để toả đi khắp 20 tỉnh thành để tiếp tục trừng trị những địa phương nào trước kia đã coi thường quyền lực của ông.

Thành công của Nguyễn Phú Trọng trong hai năm vừa qua là kiểm soát  được quyền lực tuyệt đối về tay tổng bí thư. Suốt 7 năm làm tổng bí thư, việc duy nhất của ông Trọng hung nấu là làm sao có được quyền lực tuyệt đối như vậy.

Ông Trọng đã thành công, còn đất nước thì sao.?

Tình hình kinh tế bi thảm, GDP thấp nhất so với nhiều năm trước, các loại thuế phí tăng phí , tình trạng cướp đất của nông dân diễn ra tốc độ nhanh hơn và rộng hơn. Quan hệ ngoại giao với các nước tiến bộ trì trệ, quan hệ với các nước độc tài như Iran, Triều Tiền, Trung Quốc được gắn chặt hơn trước rất nhều.

Tình trạng đàn áp nhân quyền, tôn giáo, tự do ngôn luận cao vượt bậc so với những năm trước. Mức độ đàn áp không chỉ bắt bớ vô tội vạ mà còn là việc sử dụng bạo lực để trấn áp người bất đồng chính kiến được công khai một cách dã man, đó là những vụ đánh đập tàn bạo xẩy ra khắp mọi miền đất nước.

Tổng kêt các sự kiện cho thấy, ông Trọng càng tập trung quyền lực vào tay thành công bao nhiêu, thì tự do, dân chủ và nhân quyền của người dân càng bị tước đoạt đi bấy nhiêu. Mặc dù những quyền đó của người dân vốn dĩ đã ít ỏi và chật chội.

 Đỉnh điểm của việc trấn áp man rợ này là những hành động phi nhân tính, man rợ và cổ hủ của chế độ cộng sản cách đây hàng nửa thế kỷ được áp dụng trở lại. Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tận dụng vai trò chủ tịch quân uỷ trung ương , ông ta chỉ đạo cho quân uỷ trung ương dứt điểm nạn biểu tình phản đối Fomosa  do những giáo dân và linh mục ở giáo phận Vinh tổ chức.

 Là người có nhiều tai tiếng bao che cho Formosa, vụ việc Formosa càng kéo dài bao nhiêu thì nhữnb nhức nhối của người dân lại oán trách Nguyễn Phú Trọng bây nhiêu. Bởi chính lúc Formosa xả thải gây thảm hoạ môi trường, ông Trọng đã đến thăm như một thông điệp bảo lãnh cho Formosa. Và cuối cùng thì Formosa được thoát tội qua nhẹ nhàng so với thiệt hại mà họ gây ra.

Vì không muốn việc biểu tình phản đối Formosa gây ảnh hưởng đến uy tín của mình, Nguyễn Phú Trọng  đã dùng đến quân đội vào cuộc trấn áp biểu tình, khi mà lực lượng công an vì lẽ gì đó đã không làm tròn nhiệm vụ.

Bước đầu tiên Nguyễn Phú Trọng dùng truyền thông, dư luận viên vốn do đảng quản lý để tấn công mặt dư luận các linh mục và giáo dân trên các phương tiện truyền thông đại chúng. Tiếp đến quân uỷ trung ương bật đèn xanh cho các hội cựu chiến binh , các ban chỉ huy quân sự địa phương tổ chức biểu tình khiêu khích trước nhà thờ, tổ chức hội họp để khích động tinh thần cuồng sát như các cuộc cải cách ruộng đất, cách mạng văn hoá trước đây.

Một cuộc biểu tình toàn trẻ con , thiếu nhi cầm cờ đỏ hô vang lãnh tụ Hồ Chí Minh để phản đối những giáo dân và linh mục. Clip ghi lại có thấy đằng sau những thiếu nhi này không phải lực lượng công an mà là những cán bộ chỉ huy quân sự tỉnh, huyện , xã.

https://www.facebook.com/100000058013347/videos/pcb.1671861369492447/1671858626159388/?type=3&theater

Ngoài ra ở một số địa phương như Quỳnh Tân, Quỳnh Thuận , các hình ảnh cho thấy lực lượng cựu chiến binh được huy động ra làm lực lượng chính để đe doạ những giáo dân và linh mục.






 Và cao trào của những trò mà lực lượng chỉ huy quân sự địa phương này dàn dựng, là màn đấu tố tập thể y hệt thời cải cách ruộng đất. Những phụ nữ gnu dốt, mông muội được cho tiền và cổ vũ để cầm loa trước nhà thờ, đằng sau là rừng cờ đỏ do trẻ con cầm, hô vang những lời đòi kết án bỏ tù và tử hình linh mục đã đứng ra phản đối Formosa.

https://www.facebook.com/minhnhat.paultran/videos/457938664547652/?pnref=story

Trong một diễn biến khác, một nhà hoạt động nữ là Lê Mỹ Hạnh từng năng nổ trong việc phản đối Formosa đã bị một nhóm thanh niên công khai tấn công tại TP Hồ Chí Minh. Nhóm này đánh đập Lê Mỹ Hạnh tàn nhẫn và quay phim ghi lại hình ảnh lúc đánh đập, đưa lên trên mạng xã hội khoe như một chiến công và đe doạ những người khác. Cơ quan công an TP HCM trước sự phẫn nộ của dư luận, đã mời hai đối tượng trong nhóm đánh người này để điều tra. Nhưng khi được biết sự vụ có bàn tay của lực lượng quân đội đứng đằng sau, phía công an TP HCM đã vội vàng buông ngay những kẻ thủ ác , cho chúng được tự do đe doạ người dân.

 Cả hai sự kiện đều liên quan đến Formosa và có bóng dáng của quân đội tham gia, đặc biệt nghiêm trọng là những biện pháp của các vụ  việc này đều mang màu sắc man rợ, bạo lực, khủng bố tinh thần cũng như thể xác và nó tóm gọn lại cho người ta một hình ảnh của một bầy sói khát máu người.

Nguyễn Phú Trọng và Ban Bí Thư đảng CSVN đưa quân đội đối đầu với nhân dân qua các vụ việc trên,  tức họ không cònphải ngần ngại cái gọi là tình quân dân, người lính trong lòng nhân dân. Điều đó có nghĩa rằng , nếu cần phải lấy máu của nhân dân bằng cách cho quân đội giết chóc, Nguyễn Phú Trọng và ban bí thư ĐCSVN, quân uỷ trung ương cũng không đắn đo.
 Khi mà cường quyền cộng sản được độc tôn, khi quyền lực rơi vào tay một kẻ cuồng tín, giáo điều thì không có gì bảo đảm y không thành một tên phát xít. Khi một tên phát xít giáo điều cộng sản có trong tay lực lượng quân đội, việc đàn áp bằng súng đạn đối với nhân dân biểu tình rất dễ dàng xảy ra, dù có là thời xa xưa cách đây 50 năm hay bây giờ cũng vậy. Năm tháng khiến nhiều thứ thay đổi, nhưng sự khát máu và tàn bạo của những tên phát xít cộng sản giáo điều sẽ không bao giờ thay đổi cả. Một kẻ như Nguyễn Phú Trọng nắm toàn quyền lực, đó sẽ là một điều bất an cho người dân trong những năm tiếp tới đây.Người Buôn Gió

CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI.

Trích một đoạn trong truyện ngắn cuả nhà văn Võ Thị Xuân Hà.
Võ Thị Xuân Hà
CHUYỆN CỦA CÁC NHÂN VẬT CÓ THẬT TRÊN ĐỜI 
Truyện ngắn
Cúi đầu ngẩng đầu
Chân tướng thiết tha...
(Lời đề từ của truyện, là lời của anh Lương Tống Huỳnh - Thiện Minh Hoàng (Việt kiều Mỹ) đã gửi tặng Cầm Kỳ)
(Tiếp)
CHUYỆN VỀ NHỮNG CHÀNG TRAI MÊ SÁCH
CẢO THƠM LẦN GIỞ
Trong các cuộc đàm đạo hay trà dư về sách, tôi thường hay nhắc tới một chàng trai mà không hiểu giờ này chàng trai tài hoa ấy trôi dạt phương nào. Tôi nhắc vì tiếc cho làng sách khi thiếu khuyết một người tử vì đạo sách. Vào thập niên đầu thế kỉ hai mươi mốt, dọc các thành phố khắp đất nước, dân săn sách hay sách hiếm hầu như đều biết đến danh Nhà sách Cảo Thơm. Vào những nhà sách ấy ở Sài Gòn, Đà Nẵng, Huế (rồi sau tiến công ra Hà Nội), hầu như đều tìm thấy những cuốn sách về các nhân vật văn hóa Việt Nam. Những tác phẩm của Nguyễn Hiến Lê, thơ của Bùi Giáng, Phạm Thiên Thư... Những cuốn phê bình, khảo cứu, nghiên cứu, luận văn chương rất khó tìm đều có mặt ở chuỗi nhà sách này.
Cất công sưu tầm, in thành bộ từng tác giả, rồi cho phát hành ở tất cả các Nhà sách Cảo Thơm là ông chủ còn rất trẻ, lứa những chàng trai sinh ra sau năm 1975. Đó là Dũng.
Vợ chồng tôi từng bay vào Đà Nẵng để dự khai trương Nhà sách Cảo Thơm thứ bao nhiêu của Dũng. Những cô gái mặc áo dài đỏ tha thướt. Những chàng trai sơ mi trắng đóng quần âu lịch thiệp. Họ đón khách nhiệt thành. Họ nhìn ông chủ trẻ ngưỡng mộ. Chúng tôi cũng ngưỡng mộ Dũng quá.
Một hôm Dũng gọi từ Huế ra:
“Em định đưa sách của Cảo Thơm ra Hà Nội. Anh chị trông nom cho em nhé”
Tôi hỏi:
“Em định đặt nhà sách ở đâu?”
Dũng thản nhiên:
“Dạ, đường Bạch Đằng, chị”
Tôi la lên:
“Ôi trời ơi. Em có biết cái con đường Bạch Đằng ấy là khu vực nào không? Chị dám cá là ở đó không ai định dạng được cái nhà sách của em là thể loại gì”
Nhưng Dũng quyết rồi. Chẳng ngăn được. Từ Thái Hà chạy xe lên Bạch Đằng để trông coi bao quát sách cho Dũng nằm ngoài khả năng của vợ chồng tôi. Chưa nói đến việc sách của Cảo Thơm không phải sách thị trường. Không bắt mắt cái bìa. Không mê hồn trận những chiêu truyền thông khôn ngoan lợi hại. Không phải những tác giả thời thượng đang đắt sô trên thị trường sách. Không đủ thứ. Chỉ có mỗi một điều duy nhất, đó là: hầu như toàn bộ di sản hiếm hoi của một số các văn nhân trí sĩ mà sau này khi sách đã đi qua giai đoạn chạy đua trên thị trường những cái tên mới trẻ hậu hiện đại ăn khách, người ta mới ngoảnh lại đi tìm những cuốn sách vô giá kia.
Nhưng Cảo Thơm đã không đợi được ngày hoàng kim, đã sập tiệm, sập hàng loạt khắp từ Nam ra Bắc. Tôi ngồi cà phê với vợ chồng Dũng, ngắm cô vợ trẻ, tóc tém, gương mặt đen rám nắng khá cá tính, vừa bay từ Mỹ về thăm chồng, mà hình như cũng muốn hót chồng đi luôn. Cô không thể hiện sự lo lắng về tiếng tăm hào hoa của chồng, mặt lạnh băng. Tôi không biết đó là lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy nụ cười của Dũng.
Sau đó một thời gian, với sự nằm im nguyên vẹn của những bộ sách quý ở đường Bạch Đằng, chúng được trao vào tay tôi, với lời nhắn:
“Em tặng chị tủ sách quý ngoài đó của em, đổi những cuốn sách của công ty Hà Thế mà Nhà sách Cảo Thơm đã nhập vào trong này chị nhé. Em hết tiền rồi. Sách quý đó chị. Chị không thiệt đâu”
Tôi có tủ sách quý. Nhưng không còn gặp Dũng hay liên lạc được với Dũng nữa.
Tiếc cho làng sách. Có lẽ Dũng đã tìm được phương trời khác, con đường khác, ít gian nan và ít mạo hiểm hơn.
LÀN GIÓ
Lại có một chàng trai mê sách khác mà trong câu chuyện này của mình tôi không thể không kể cho các bạn nghe.
Dạo mở quán cà phê ở Tô Hiến Thành, vợ chồng tôi tạo dựng một không gian cà phê sách khá hợp lí. Sách được cài lên tường, vào những cái khuôn ô nhỏ. Khi khách ngồi cà phê, có thể rút sách xuống đọc. Thi thoảng tôi tổ chức một cuộc ra mắt sách ấm cúng, đủ để truyền thông cho cuốn sách. Bằng cách nào đó, hoặc đến dự một cuộc ra mắt sách của bạn, mà Hiếu biết đến cái quán cà phê nhỏ của tôi, là quán cà phê sách duy nhất chính chủ một nữ văn sĩ trên đất Hà Nội. Hiếu thử sự tử tế kiên nhẫn của tôi với bạn đọc bằng một vài chiêu, sau đó tự bắt chuyện.
Những câu chuyện về sách của Hiếu khiến tôi ù cả tai, vì thực lòng bấy lâu rất ít biết đến những nhóm riêng biệt cộng đồng mê sách cũ ở Hà thành, dù sinh ra lớn lên lập nghiệp và ở lại luôn đất này, dù sách là niềm đam mê chung thân của tôi. Hiếu kể, nhà cậu sách để tràn ngập cả cầu thang, gác xép, tràn vào phòng ngủ khiến vợ ngạt thở không chịu nổi. Nhưng đam mê sách của Hiếu không dừng ở đó. Bất cứ nơi nào người ta trọng vọng sách đều có mặt một chàng trai vẻ ngoài giản dị như một người thợ. (Ờ mà một nhà văn như tôi cũng đâu có hoa lá cành gì, cũng là thợ). Nhưng ánh mắt và cái nụ cười giọng nói lại toát lên sự đa mang lịch lãm xen chút kiêu mạn của một kẻ suốt đời mộng chữ.
Biết vợ chồng tôi sửa nhà Thái Hà để đưa cả công ty về lại nhà, khỏi phải mất tiền thuê nhà, Hiếu mang cả đội quân đến lắp điện, trát vá cho anh chị. Mọi thứ xong xuôi, sách đã bày lên giá, cậu ta đến ngắm những giá sách một cách sung sướng.
Bỗng một hôm cậu la toáng lên:
“Ôi trời ơi, cuốn Ma của lão Mạc Tàu tay nào in vậy?”
Tôi hỏi:
“Gì thế?”
Mắt Hiếu vằn đỏ:
“Ca ngợi lính của họ hi sinh ở chiến trường biên giới à? Họ anh hùng thì ta là ai? Mà sao họ viết ra, lại còn được dịch sang ta vậy? Ai cấp phép xuất bản đây? Cả một lũ ngu...”
Giây phút ấy, tôi chỉ nhìn thấy một con người với tình yêu quê hương da diết. Sau đó là cả một chiến dịch của cộng đồng để giải quyết vụ này. Bìa sách phải làm lại. Cộng đồng đọc sách cũng đọc và thẩm lại theo cách bên này nhìn bên kia...
Tôi và Hiếu cùng chung những mái nhà thành phố, cùng gian khó, chạy vạy mưu sinh. Có lẽ cũng cùng hưởng chung những làn gió mát đi qua phố thị. Chung những vầng bụi mờ mịt khói xăng. Chung niềm kiêu hãnh.
Giờ Hiếu cũng đã đi khỏi thành phố.
Mỗi lần có gió về trên những cành cây còn xanh lá, tôi cứ thấy vấn vương, không rõ vấn vương điều gì. Hay là tôi tiếc cho thành phố đã không biết được những cơn gió lành đã từng sinh ra ở những ngõ ngách chật hẹp, và rồi đã bỏ ta mà đi rất xa...
Khi viết đến những dòng này, thì chị cũng vừa bán xong căn nhà thân thuộc của mình rồi Hiếu ạ. Căn nhà trong con ngõ nhỏ mà em từng có lần nói về sau ngõ này phải được đặt tên chị. Căn nhà chị đã viết ra bao nhiêu tác phẩm. Căn nhà, cũng như nhà em, ngập tràn thứ hoang phí nhất trên đời nhưng cũng quý nhất trên đời với chị em mình là sách.


Ghi chú 1: Bộ sách của nhà thơ Phạm Thiên Thư do Nhà sách CẢO THƠM xuất bản và phát hành.


Ghi chú 2: Giây phút Hiếu chọn sách ở Nhà sách Hà Thế (chính là kho sách ở Thái Hà vừa qua), và đã phát hiện ra cuốn Ma chiến hữu có vấn đề với dân tộc Việt.
Người Buôn Gió

No comments:

Post a Comment