Sunday, June 25, 2017

Bài viết hay(5099)

Trump tweet y như viết nhật ký đời tôi vậy. Ngày nào cũng tweet y như tui nghiện Facebook,  Paltalk vậy nên tui rất thông cảm với Trump.  Cho dù bị vợ la rầy, boss cảnh cáo, chúng chửi nhiều quá mà bỏ không được. Khó lắm chứ bộ. Nhiều khi tui nghiện nghe bà con chửi nên cứ phải chui vô chọc chúng chửi cho vui chứ nếu không thì khó ngủ được,  ăn cũng không ngon. Khùng dễ tào như bác Quang Phục nhưng room lúc nào cũng đông, ủng hộ viên nhiều vô kể!

Cộng sản đang "dựng" hình ảnh “Bà Ngoại Việt Nam” anh hùng!

Hải Âu (Danlambao) - Cụm từ “Mẹ Việt Nam anh hùng” thường được cộng sản đảng sử dụng rất nhiều sau thảm họa 30/4/1975 với mục đích "vinh danh những người mẹ đã đau đớn hy sinh những đứa con của mình" vì cuộc chiến xâm lược Việt miền Nam Việt Nam. Quả thật những người mẹ ấy rất đáng được vinh danh vì không một người mẹ nào không đau xót trước cảnh chia lìa những đứa con mà mình đứt ruột mang nặng đẻ đau. Dù rằng sự hy sinh của “mẹ Việt Nam anh hùng” phần lớn là do “bên thắng cuộc’ tuyên truyền dối trá về cuộc chiến “giải phóng” miền Nam. Đó là những người Mẹ anh hùng trong thời chiến được cộng sản tạo dựng từ những mất mát của người phụ nữ Việt Nam.

Thế nhưng ngày nay, tại một đất nước hòa bình, một nơi được xem là “thiên đường xã hội chủ nghĩa” vẫn “xuất hiện” đâu đó hình ảnh người “người Mẹ anh hùng” thật sự. Đó là Trần Thị Thúy Nga, là Nguyễn Minh Thúy, là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh... Và còn nhiều, nhiều lắm những người mẹ trẻ can đảm hy sinh vì quê hương, vì dân tộc và vì tương lai những đứa con thơ đang tuổi quấn chân mẹ. Những người phụ nữ ấy lên tiếng trước những bất công xã hội, trước những hiểm họa Tàu cộng xâm lược hay trước thảm họa môi trường mà dân Việt đang gánh chịu. Điều ấy đã khiến những người mẹ trẻ bị nhà cầm quyền cộng sản bức hại bằng những bản án tù tàn nhẫn cùng nỗi đau chia cách đám con thơ.

Đằng sau bản án tù của những người mẹ trẻ phải xa con thơ còn có cả một sự hy sinh, một sự đấu tranh mạnh mẽ của người mẹ già, là bà ngoại của những đứa trẻ. Hình ảnh bà ngoại cùng những đứa trẻ thơ vất vả, khốn khổ, tất tả ngược xuôi để cầu cứu mọi người lên tiếng đòi tự do cho mẹ chúng thoát khỏi cảnh tù tội đã khiến nhiều người không cầm được nước mắt. Trong khuôn khổ bài viết này, hình ảnh bà ngoại được nói đến chính là bà Nguyễn Thị Tuyết Lan. Bà là mẹ của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm), là bà ngoại của Nấm, Gấu.

Ngày 10/10/2016, cái ngày mà nhà cầm quyền cộng sản Khánh Hòa bắt giam blogger Mẹ Nấm, bà ngoại Nấm, Gấu đã gạt nước mắt đau xót để chăm sóc hai đứa trẻ đang độ tuổi ăn chưa no, lo chưa tới. Không chỉ vậy, bà còn phải chăm sóc cho người mẹ già của mình là bà cố ngoại của hai bé Nấm và Gấu. Bao nỗi vất vả, tủi hổ, khốn nạn dường như đổ ập lên đôi vai người phụ nữ tuổi đời đã ngoài 60. Cũng từ ngày ấy, gia đình bà đã phải chịu vô số lần nhiễu sách từ những kẻ cầm quyền với những thủ đoạn không thể bỉ ổi hơn.

Chính những kẻ đã bắt giam con gái bà, nay lại ra sức ngăn cản sự tự do đi lại của bà và những người thân trong gia đình. Hễ nghe tin có nhân viên, quan chức quốc tế đến Nha Trang thì chắc chắn trước, trong và sau thời gian đó gia đình bà trở thành “khu vực nhạy cảm” với hàng chục “kẻ lạ mặt” luôn nhìn trước, ngó sau. Đôi khi chúng đem cả xe ô tô chặn luôn con hẻm Đặng Tuất với lý do “xe chết máy”. Chúng không từ bất cứ thủ đoạn nào để ngăn bà đi lễ, đi chợ hay chỉ đơn giản là đưa đón hai đứa trẻ đi học.

Bản thân bà ngoại Nấm, Gấu vẫn đều đặn hàng tháng lại đi thăm con với hy vọng được nhìn thấy Quỳnh vẫn đang còn sống. Niềm hy vọng nhỏ nhoi ấy cũng không thể có được bởi tất cả các lần thăm, gửi đồ tiếp tế cho Quỳnh đều bị nhà cầm quyền Khánh Hòa từ chối không cho gặp mặt. Ngay đến tờ giấy xác nhận việc Quỳnh đã nhận được quà thì bà cũng phải mất hơn hai tuần sau mới có, mà cũng chỉ là tờ giấy photo có chữ ký nghệch ngoạc được cho là của con mình.

Thiết nghĩ mấy ai có thể chịu đựng những tháng ngày khốn khổ và đầy đau đớn ấy. Nhưng với bản năng của một người mẹ, bà Lan đã làm tất cả những gì có thể để bảo vệ con mình. Bà kêu gọi các tổ chức quốc tế lên tiếng cho Quỳnh. Bà gõ cửa từng cơ quan công quyền cộng sản để chất vấn, để yêu cầu những kẻ cầm quyền phải thực thi pháp luật. Suốt quãng thời gian Quỳnh bị giam giữ cũng là lúc bà ngoại Nấm, Gấu buộc phải gắng gượng để củng cố gia đình, để trấn an hai đứa trẻ, để là niềm tin và chỗ dựa tinh thần cho Quỳnh.

Gian truân là thế, cùng cực là thế, nhưng bà ngoại Nấm, Gấu vẫn hy vọng và chỉ biết hy vọng rồi một ngày sau khi kết thúc quá trình điều tra thì bà sẽ được nhìn thấy con của mình. Dù chưa hình dung ra nó sẽ thế nào sau hơn 8 tháng trong chốn “địa ngục” của cái xứ sở “thiên đường xã nghĩa”, nhưng với bà ngoại Nấm, Gấu thì đó là tất cả với niềm an ủi, chờ mong.

Cái ngày ấy rồi cũng đến khi những kẻ cầm quyền cộng sản Khánh Hòa thông báo ngày giờ xét xử Mẹ Nấm. Như vậy là hy vọng nhỏ nhoi được nhìn thấy con mình trong phiên tòa sắp thành hiện thực. Nhưng khốn nạn thay niềm vui nhỏ nhoi ấy bị dập tắt bởi bè lũ máu lạnh cộng sản. Chúng tước quyền tham dự phiên tòa của bà ngoại Nấm, Gấu với lý do đây là “vụ án đặc thù” cho dù trên thông báo Quỳnh được xét xử trong phiên tòa công khai, và bà ngoại Nấm, Gấu là người thân liên đới trong vụ việc.

Không còn từ ngữ nào có thể diễn tả sự tàn độc của chế độ cộng sản khi rắp tâm ngăn cách ánh mắt của tình mẫu tử. Có lẽ một người phụ nữ bình thường dù có can trường đến đâu cũng sẽ sụp đổ sau đòn thù quá đỗi khốn nạn của những kẻ cầm quyền. Nhưng không, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan không phải là một người dễ dàng suy sụp cho dù cộng sản có dùng trăm mưu ngàn kế để hạ gục tinh thần của bà.

Thời gian từ đây cho đến ngày diễn ra phiên tòa không còn nhiều, chắc chắn giờ phút này bà ngoại của Nấm, Gấu đang làm tất cả những gì có thể để đòi hòi quyền chính đáng của một người mẹ là được nhìn con mình. Dù chưa thể khẳng định bà ngoại Nấm, Gấu có được tham dự phiên tòa sắp tới hay không, dù cộng sản có rắp tâm ngăn cách ánh mắt tình mẫu tử giữa bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, giữa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, giữa Gấu, Nấm thì trong ánh mắt của tất cả những ai còn lương tri, còn tình người, bà ngoại Nấm, Gấu đã trở thành “Bà Ngoại Việt Nam anh hùng” - anh hùng thật sự đúng nghĩa của những người yêu nước. Hãy đồng hành cùng bà ngoại Nấm, Gấu để đòi lại quyền làm người, để dành lại quyền được nhìn, được nghe, được nói. Vì hôm nay là Mẹ Nấm, chắc chắn ngày mai sẽ là người khác.

21.06.2017

Họa Cộng Sản













Nguyễn Cao Quyền (Danlambao) - Thuật ngữ “cộng sản” xuất hiện một cách chính thức trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản do Karl Marx và F. Engels soạn thảo và công bố năm 1848. Nhưng nó không xuất hiện bình thường mà xuất hiện dưới hình thức một sự đe dọa siêu hình: bóng ma cộng sản.

Thế rồi bóng ma cộng sản dần dần trở thành sự thật và đã ám hại 2/3 nhân loại trong suốt một giai đoạn lịch sử kéo dài hơn 150 năm.

Bóng ma đó đã hiện hình thành một mỹ nhân đầy quyến rũ. Nhưng khi quyến rũ xong thì nó lộ mặt thật là một con quỷ ăn thịt người. Tất cả những người nhẹ dạ không cưỡng nổi sức quyến rũ của nó đều bị ăn thịt.

Cách diễn tả này có thể làm cho người đọc rùng rợn nhưng thực tế đã xảy ra như thế. Những vụ cộng sản ăn thịt chính con dân của nó đã xảy ra khắp mọi nơi nên ai cũng biết. Một trăm triệu người đã bị nó lạnh lùng giết hại và hiện tượng khiếp đảm này đã được ghi lại bằng hình ảnh, nhân chứng và tài liệu.

Sức quyến rũ của chủ nghĩa ‘Cộng Sản”

Sức quyến rũ của chủ nghĩa cộng sản là huyền thoại về thiên đường xã hội chủ nghĩa của Karl Marx. Triết gia người Đức gốc Do Thái này rất thông minh nhưng suốt đời nghèo khó. Sự nghèo khó đó tạo ra lòng ganh ghét đưa ông đến quyết định dùng hết khả năng và đời mình để tạo ra một huyền thoại dùng làm vũ khí trả thù chứ không phải để cứu vớt nhân loại.

Huyền thoại đó là tập Tư Bản Luận, một thời đã được đã được một phần không nhỏ của nhân loại lưu tâm hâm mộ. Tính huyền thoại này không kéo dài được bao lâu thì đã bị cả Marx và Engels thu hồi và cải chính vì đã sớm bị một nhóm người khám phá. Nhưng không may cho nhân loại, trong nhóm người đó có Lenin.

Lenin là người “giác ngộ” đầu tiên nhưng với giác quan nhạy bén đồng thời ông cũng trông thấy ở huyền thoại này một khía cạnh có thể phục vụ cho tham vọng chính trị của riêng ông. Để thỏa mãn tham vọng đó, Lenin kết hợp kết hợp cái phần lỗi thời của chủ nghĩa Marx với chủ nghĩa cách mạng bạo lực của Mechayev thành chủ nghĩa Marx- Lenin.

Chủ nghĩa Marx-Lenin

Dùng chủ nghĩa cách mạng bạo lực này Lenin đã cướp được chính quyền ở Nga năm 1917. Hai năm sau, Lenin lại dùng nó để phát triển và thành lập Đệ Tam Quốc Tế tức Quốc Tế Cộng Sản. Lenin dùng Quốc Tế Cộng Sản để bành trướng đê quốc Liên Xô trên khắp thế giới, đặc biệt là trên những cựu thuộc địa của Anh, Pháp trong vùng các quốc gia chậm tiến Đông Phương.

Quốc Tế Cộng Sản (QTCS) là cơ quan đầu não có nhiệm vụ sách động và tài trợ những đảng cộng sản địa phương nổi loạn chống lại thực dân da trắng, rồi dùng bạo lực buộc họ dâng hiến dân tộc mình cho đế quốc Liên Xô.

Những chiêu bài cách mạng vô sản thế giới, đấu tranh giai cấp, nghĩa vụ quốc tế vô sản được QTCS tung ra để xóa nhòa các ý niệm “quốc gia dân tộc” và gỡ bỏ làn ranh “lãnh thổ” không ngoài lợi ích lợi dụng lòng yêu nước của các dân tộc thuộc địa dưới chiêu bài giải phóng.

Trong những thập niên 1920, thế giới đã bị lừa về ý niệm kẻ thù. Nhờ đó mà đế quốc Liên Xô phát triển nhanh chóng đến độ đã có thể chuẩn bị “thống trị” nhân loại. Nhưng tham vọng đế quốc của Lenin và những người kế nghiệp đã không thành công vỉ sức sống của hệ thống tư bản dân chủ không những đã không giãy chết như Marx cầu nguyện mà trái lại còn phát triển như chưa bao giờ thấy trong lịch sử nhân loại.

Khi cái “thiên đường của Marx” xuất hiện lẫy lừng trong các xã hội dân chủ tiền tiến Tây Phương vào nửa phần sau của thế kỷ 20 thì hệ thống cộng sản của Lenin sụp đổ.

Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam

Hồ Chí Minh đã có một cơ duyên bất ngờ với QTCS ngay trong những này đầu của tổ chức đế quốc này. Cơ duyên đó đả khiến Hồ trở thành một cán bộ cộng sản quốc tế được trọng dụng. Chính vì bị chóa mắt bởi cái “Cương Lĩnh Về Vấn Đề Thuộc Địa” và không đủ trình độ để phát hiện bản chất lừa bịp của cương lĩnh đó nên y đã hãnh diện nhận lãnh mọi mệnh lệnh của Moscow.

Hồ đã mang vào Việt Nam cái chủ nghĩa Marx lỗi thời đã bị chính Marx và Engels chối bỏ từ sau Quốc Tế I, cộng với cái kinh bổn bạo lực của Mechayev để biến chế độ chính trị của đất nước này thành một phiên bản thu nhỏ của chế độ độc tài toàn trị Stalinit mà không biết làm như thế là đặt tổ quốc vào guồng máy cai trị của đế quốc Liên Xô.

Khi còn sống Stalin đã giao cho Mao Trạch Đông trọng trách trông nom và giúp đỡ các nước cộng sản chư hầu tại phương Đông. Nói khác, Mao Trạch Đông chỉ là bàn tay nối dài của Stalin. Vì có sự bàn giao trách nhiệm này nên mới có vụ quân viện ồ ạt năm 1950 cùng với sự cố vấn tâm tình của các tướng Trung Cộng Trần Canh và Vi Quốc Thanh làm nên thắng lợi của Điện Biên Phủ và đưa đến thảm họa chia đôi đất nước.

Máu của nhân dân Việt Nam đã đổ, binh sĩ của cộng sản Bắc Việt đã chết nhưng đến khi thắng trận thì đại diện của Việt Minh không được có mặt trong các cuộc thảo luận chia chác lãnh thổ giữa thực dân và đế quốc. Bài học cay đắng này lịch sử sẽ còn ghi lại đến ngàn thu. Đó là chuyện từ năm 1954 về trước.

Sau năm 1954, chẳng những kinh nghiệm cay đắng này không được rút tỉa, mà họ Hồ tuy tuổi già sức yếu, vẫn cố gắng hoàn tất sự nghiệp lầm lỗi của mình. Hồ chết đi trong lúc ý nguyện chưa thành. Di sản và chúc thư của Hồ để lại không phải là những thứ đã giúp đàn em ông thống nhất lãnh thổ, mà sự thống nhất này tình cờ xảy ra vì có sự tái phân phối chiến thuật giữa Trung Cộng và Hoa Kỳ để làm suy yếu Liên Xô. Đảng CSVN lúc nào cũng chỉ là một thứ tay sai. Đó là chuyện của giai đoạn 1954-1975.

Sau 1975, tuy lãnh thổ đã thống nhất nhưng dân tộc thì chưa. Hai triệu người Việt Nam đã liều chết ra đi trên biển cả mênh mông để né tránh những vụ chém giết và đày ải hãi hùng như đã được chứng kiến trong các vụ cải cách ruộng đất sau năm 1954 và trong chính sách tập trung cải tạo sau năm 1975.

Trong nước sự chia rẽ trong hàng ngũ lãnh lãnh đạo đảng đã đưa đến việc bất ngờ là Hà Nội đã trở mặt với Bắc Kinh để ôm chân Moscow. Hậu quả của sự trở mặt này là một “nghĩa vụ quốc tế” đã phải làm thêm qua hình thức chiến tranh Campuchia và một “bài học” giáng xuống từ Bắc Kinh cho cái tội vô ơn và không biết phục tùng của đảng CSVN. Cả hai biến cố này, dân tộc đã phải bằng rất nhiều máu và nước mắt.

Đến khi đế quốc Liên Xô sụp đổ vào đầu thập niên cuối cùng của thế kỳ 20, để tránh bị tình trạng cô lập khó sống, bọn lãnh đạo cộng sản hèn nhát lại muối mặt đem thân sang quy phục Bắc kinh tại Thành Đô năm 1990 để xin thân phận chư hầu. Một nền đô hộ khác lại tiệp tục tàn phá non sông. Dân tộc vẫn chưa ra khỏi tình trạng túng quẫn, tụt hậu và thiếu học. Chế độ độc tài toàn trị vẫn còn đó, chưa gỡ bỏ được. Viễn tượng chư hầu Hán tộc ngày đêm bao phủ non sông đang buộc bọn lãnh đạo cộng sản phải thi hành những nghĩa vụ trái với quyền lợi của giống nòi và đạo lý của cha ông.

*

Hồ Chí Minh với bản chất và hiểm họa của cộng sản đã khiến cho dân tộc phải lầm đường lạc lối. Không ai nghĩ rằng với một việc làm lầm lỗi như vậy, những người cộng sản Việt Nam lại có thể tự coi là có quyền vĩnh viễn ở lại chính quyền. Cũng không ai, ngoài những người cộng sản Việt Nam, nghĩ rằng Hồ Chí Minh là một anh hùng dân tộc.

Đối với Việt Nam thì cộng sản là như vậy. Còn đối với nhân loại thì cộng sản là gì? Trước khi chấm dứt bài viết xin được chép lại một và danh ngôn để không bao giờ quên được: "Cộng sản là loài cỏ dại mọc trên hoang tàn của chiến tranh, là loài trùng độc sinh sôi và nảy nở trong rác rưởi của cuộc đời" (Đạt Lai Lạt Ma); "Chủ nghĩa cộng sản chỉ là giấc mơ của vài người, nhưng là cơn ác mộng của nhân loại" (Victor Hugo); "Cộng sản không thể nào sửa chữa mà cần phải đào thải nó" (Boris Yeltsin).

22.06.2016

Gian hùng gặp anh hùng













Lời người dịch: Trước đây tôi có dịch bài về cuộc gặp gỡ giữa Hồ Chí Minh và Ngô Đình Diệm đăng trên trang mạng Dân Làm Báo dưới tựa đề "Cuộc gặp lịch sử" của tác giả Francis X. Winters. Hôm nay tôi dịch bài báo mà có lẽ là bài báo đầu tiên nói về cuộc gặp này và qua đấy giúp độc giả hiểu thêm phần nào bối cảnh và chi tiết về sự kiện. Tôi chân thành cảm ơn Thư viện Quốc Hội Hoa Kỳ đã gởi cho tôi tài liệu đặc biệt này.

Trong suốt Đệ Nhị Thế Chiến và theo sau hậu quả của cuộc chiến, người Nhật, người Pháp và phe cộng sản của Hồ Chí Minh tất cả đều đánh lẫn nhau vì Đông Dương; tất cả họ đều muốn đạt được sự ủng hộ của Diệm người Quốc Gia nhưng ông từ chối tất cả bọn họ vì chẳng ai trong họ ủng hộ "nền độc lập thực sự."

Vào năm 1945, quân cộng sản của Hồ đánh vào dòng họ Ngô Đình phe Quốc Gia, cộng sản bất ngờ tấn công vào dinh thự của họ ở Huế và đốt cháy toàn bộ bộ sưu tập sách gồm 10.000 cuốn của Diệm. Cộng sản bắt Diệm; họ giam cầm người anh đáng kính của ông là Ngô Đình Khôi và chôn sống anh ông. Nhưng chỉ bốn tháng sau đó Hồ Chí Minh quyết định ông cần sự ủng hộ của nhiều người quốc gia thuần túy, cho nên đưa Diệm từ trong tù đến gặp ông.

Hồ nói với Diệm: "Ông hãy đến ở chung với tôi trong phủ."

Diệm: Ông giết anh tôi. Ông là tội phạm."

Hồ: Tôi chẳng biết gì về anh ông... Ông buồn phiền và tức giận. Ông hãy đến ở với tôi. Chúng ta phải cùng nhau đấu tranh chống Pháp.

Diệm: Tôi không tin ông hiểu tôi là loại người như thế nào. Ông hãy nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi có phải là người sợ hãi không?

Hồ: Không.

Diệm: Tốt. Vậy tôi đi ngay.

Hồ thả ông ra.

*Nguồn:
Trích dịch từ bài báo với tựa đề tiếng Anh "The Beleaguered Man" của tạp chí Time, số 14, bộ 65, ra ngày 4 tháng Tư 1955. Tựa đề tiếng Việt của người dịch.
Bản tiếng Việt:

Quốc hội Việt Nam













Trần Thảo (Danlambao) - Nhìn clip ghi lại bộ dạng ông Phó Bí Thư Dương Văn Thống của tỉnh Yên Bái đang cầm tờ giấy đọc, giải trình với quốc hội về việc ông bổ dụng người nhà, và chung quanh đó tiếng cười vỡ ra, tôi thật sự không biết mình nên nghĩ thế nào cho phải!

Nếu bạn mở Wikipedia tiếng Việt, sẽ đọc được định nghĩa về cơ quan Quốc Hội Việt Nam như sau: 

- Quốc hội Việt Nam là một cơ quan quan trọng trong hệ thống chính trị Việt Nam, là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân Việt Nam và là cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước CHXHCN Việt Nam. Cơ quan này có ba chức năng chính là lập hiến, lập pháp và quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước. (hết trích) 

Với một định nghĩa cao quý như thế, nếu dành cho những quốc hội của các nước thật sự tự do dân chủ thì không có gì đáng nói. Bởi vì một cơ quan như quốc hội quả thật có ba chức năng lập hiến, lập pháp và quyết định các vấn đề quan trọng của đất nước. 

Trong những ngày gần đây, khi ông James Comey, giám đốc FBI bị Tổng Thống Donald J. Trump bãi nhiệm, Thượng Viện Hoa Kỳ đã yêu cầu ông James Comey ra điều trần trước Thượng Viện. Hãy nhìn buổi điều trần này để thấy tinh thần làm việc nghiêm chỉnh của một bộ phận quốc hội Mỹ. Dĩ nhiên đem quốc hội Mỹ mà so sánh với quốc hội Việt Nam thì nó quá khập khểnh, nhưng có so sánh ta mới thấy được lề lối sinh hoạt cù nhầy, vô tổ chức của quốc hội Việt Nam. 

Những người cầm quyền của chế độ CSVN có biết bản chất quá tệ của những thành phần ĐBQH Việt Nam hay không? Dĩ nhiên là họ biết quá đi chứ! Nhưng chính họ đang cần một quốc hội với những thành phần đại biểu đái nát như thế. Câu hỏi được đặt ra là tại sao? 

Chúng ta khi đọc Tam Quốc Chí Diễn Nghĩa của La Quán Trung, hẳn còn nhớ nhân vật gian hùng nổi bật trong thời Tam Quốc chính là Tào Tháo. Tào Tháo đã từng nắm Hán Hiến Đế Lưu Hiệp trong tay, và sử dụng ông vua bù nhìn thời Hán Mạt này để điều khiển chư hầu. 

Quốc Hội Việt Nam ngày nay thân phận cũng chả khác gì với Hán Hiến Đế Lưu Hiệp. Một quốc hội bù nhìn như quốc hội VN dĩ nhiên chả làm được cái tích sự gì ích nước lợi dân, nhưng đối với đảng CSVN thì lại vô cùng hữu dụng. 

Những đại biểu quốc hội, tuy mang tiếng là đại biểu nhân dân, đạo đạt nguyện vọng của nhân dân lên tới chính phủ, nhưng thực chất tất cả đại biểu đều được chọn lọc và giới thiệu ra ứng cử bởi cơ sở đảng địa phương. Có một thời nhiều người trẻ VN mơ mộng tự ra ứng cử quốc hội vì hiến pháp không cấm, họ muốn ra giúp đời giúp nước, để tạo ra một sinh hoạt chính trị mới mẻ, loại bỏ bớt những sáo mòn bệ rạc. Nhưng làm gì những người trẻ này có thể lọt qua quá trình sàng lọc của đảng bộ địa phương, thế là mọi nỗ lực đều là công cốc. Cuối cùng chỉ có những người biểu lộ lập trường theo đảng, nghe theo sắp xếp của đảng mới lọt vào chiếc ghế quốc hội. 

Những người như thế thì dĩ nhiên đảng bảo đi về phía đông chắc chắn là không dám rục rịch chuyển hướng về tây! 

Người CSVN luôn dạy cán bộ của họ phải tâm niệm rằng dù anh nói sai vạn lần nhưng có ích cho đảng thì anh cứ nói, được phép nói, còn dù anh có nói đúng rõ ràng thế đấy, nhưng lại có hại cho đảng thì anh phải ngậm miệng lại, không được phép nói. 

Điều này giải thích cho sự kiện trong quốc hội Việt Nam trong mấy mươi năm qua đã từng có không biết bao nhiêu trò hề bỉ ổi diễn ra trong hội trường được định nghĩa là cơ quan tối cao của sinh hoạt chính trị cả nước. 

Ngả đầu ra ngủ, coi hội trường quốc hội như nhà riêng của mình đã là hình ảnh không đẹp, nhưng vẫn chưa đến mức khiến cho những đại biểu quốc hội kia trở thành những thằng, con mất dạy. Điều tệ hại là những phát biểu gây sốc của những đại biểu, đại loại như "Phải lấy tinh thần chống Mỹ để thoát thực phẩm bẩn"; "Nhục hình bức cung là do cán bộ chưa thấm nhuần đạo đức nhà Phật"; "Nên cho bắn súng để báo hiệu nhà có đám tang" v.v... Những phát biểu ù ù cạc cạc như thế cứ tràn lan, và hôm nay nhìn ông Dương Văn Thống, phó bí thư tỉnh Yên Báy giải trình về việc bổ dụng người nhà, trông dáng ông cắm đầu vào tờ giấy mà đọc, thực tình tôi thấy trình độ của đại biểu quốc hội Việt Nam nó thê thảm quá! Thế nhưng qua những con rối chỉ biết gật đầu, giơ tay tán thành và ngả đầu ra ngủ này thì đảng có thể làm rất nhiều việc. 

Ngoài việc dùng lực lượng an ninh, côn an, dân phòng và côn đồ đàn áp những tiếng nói đòi công lý, đòi tự do, chế độ CSVN còn dùng cơ quan quốc hội này để làm ra luật trói buộc mọi người dân trong vòng kìm tỏa của đảng. 

Thí dụ rõ ràng nhất mới đây chính là vụ ĐBQH đơn vị Bắc Kạn Nguyễn Thị Thủy đề nghị dự luật "Luật sư phải tố giác thân chủ khi biết thân chủ phạm tội xâm phạm an ninh quốc gia" và ĐBQH Nguyễn Thị Xuân, đơn vị Đắk Lắk, đề nghị dự luật phạt hình sự những người nói xấu, bôi đen lãnh tụ. 

Biết đâu, trong thời gian tới lại không có đại biểu đưa ra ý kiến "Phải sát nhập Việt Nam vào với Trung Quốc để tỏ tình đoàn kết keo sơn"? Chỉ cần có ông kẹ, bà ngựa xé trong tứ trụ bỏ nhỏ vào tai mấy thằng ngu thì chuyện gì chúng cũng dám làm. 

Như hai đề xuất của hai bà Thủy, Xuân nói trên mà được thông qua thành luật thì từ nay cái ảnh hưởng vốn yếu kém của giới luật sư đối với công cuộc đấu tranh chung sẽ trở thành triệt tiêu, và người tham gia vào tiến trình muốn thay đổi sinh hoạt chính trị của đất nước sẽ gặp biết bao là khó khăn! 

Tóm lại, quốc hội Việt Nam với những đại biểu đần độn và vô dụng như thế chả đem lại ích lợi gì cho nhân dân Việt Nam, nhưng lại là con bài ngon trong tay của chế độ CSVN. Chúng dễ dàng thao túng và sử dụng con bài này để tiếp tục kìm hãm tinh thần đấu tranh của nhân dân bằng cách tạo ra những luật lệ trời ơi đất hỡi, miễn sao có thể giúp cho đảng của chúng luôn được độc tôn lãnh đạo đất nước này. 


No comments:

Post a Comment