Sunday, June 25, 2017

Bài viết hay(5101)

Mấy ông già Bolsa tin con voi và Trump hiểu CS hơn con lừa và Obama nên chắc chắn là sẽ chống Cộng hiệu quả hơn; nhất là với TQ ở biển Đông thì Trump sẽ ngăn được sự ngạo mạn, hung hăng bành trướng. Ai cũng có quyền tự do tư tưởng, ngôn luận, báo chí. Biết đâu Trump nổi khùng chơi cho Xi một quả bất ngờ thì sao? Với một thằng khùng thì chuyện gì cũng có thể xảy ra kia mà. Ngay cả các đồng chí trong đảng con voi và nội các còn sợ cái tật bạ đâu tweet đó.
Sự xa lạ của những khái niệm nhân bản trong nền giáo dục của chúng ta
Mấy hôm nay, đọc trên mạng cuộc trao đổi về đề thi môn văn kết thúc trung học phổ thông 2017.rump 
Theo chỗ tôi đọc được cuộc trao đổi dừng lại khá kỹ mấy chữ “THẤU CẢM” “TRẮC ẨN”. Và dù chưa chắc đã đi đến đâu, đó là việc cần thiết.
Nhưng ở góc độ của mình, tôi chỉ nghĩ sở dĩ câu chuyện xảy ra như vậy, mọi thứ được mang ra trao đổi như vậy vì đối với chúng ta hôm nay nhất là đối với lớp trẻ nó, cái sự THẤU CẢM với lại TRẮC ẨN ấy là cái gì xa lạ quá.
Giá lúc này đây trước mặt tôi là một học sinh chuyên văn. Tôi sẽ hỏi em những bài văn nào trong nhà trường đã dạy cho em về lòng trắc ẩn khiến em sẽ nhớ trong suốt cuộc đời.
Không, hoặc khiêm tốn mà nói là rất lờ mờ rất ít, có phải không em?
Nói quá lên hẳn em sẽ bảo số lần em nghe nhắc tới chữ ấy chắc chưa đầy mười đầu ngón tay!
Trong các sinh hoạt trường lớp đội đoàn cũng vậy, chả bao giờ người ta muốn đưa mấy chữ ấy vào trong tâm trí em cả.
Thế đấy, vậy mà bây giờ người ta nêu ra cho các em đi thi.
Lỗi không ở người đã nêu vấn đề này trên mặt báo.
Dù những người ra đề này có lỗi nữa thì cũng không phải là một điều quá trầm trọng. Trong cơn bí và với mục đích thân thiện là muốn cho nhà trường gần với xã hội, họ đã cố gắng.
Cái lỗi to lớn hơn sâu xa nằm ở toàn bộ ngành giáo dục và suy cho cùng nữa là lỗi của cả xã hội, cái định hướng phát triển con người trong xã hội chúng ta.
Ta hay nghĩ – và giáo dục lớp trẻ -- theo lối nghĩ trong xã hội mình là ai cũng hiểu ai ai cũng thương ai, rồi từ đó cho phép cái “con người tuyên huấn” trong mình tự do đấu tranh với những ai không công nhận cái chân lý tối thiểu đó.
Ta ngại nói đến những gì lờ mờ non yếu trong tâm trí con người. Ta không hề quan niệm mỗi cá nhân là một cái gì phức tạp bởi -- như trong thời của bọn tôi càng rõ - sự phức tạp sẽ ngăn cản mỗi cá nhân trở thành người chiến sĩ “đi bất cứ nơi đâu làm bất cứ việc gì xã hội cần tới”
Trong một xã hội “đồng phục” kiểu “Lôi Phong hóa”, sự hiểu biết lẫn nhau sự đặt mình vào địa vị kẻ khác không cần được đặt ra.
Bởi thế, trong đời sống hàng ngày, ta chỉ hay nói đấu tranh phấn đấu vạch trần khuyết điểm tiêu diệt đến cùng sửa chữa phê phán quyết liệt. Mấy thế hệ liền coi những biện pháp mạnh đó là cách duy nhất và tốt nhất giúp cho tính người nẩy nở... Hỏi làm sao con người ngày nay không lúng túng khi bàn đến những chuyện tinh tế mà sâu sắc, dù nó là những phạm trù hết sức quen thuộc với con người Việt Nam trước 1945 - những ai từng đọc nhiều thơ văn cũ hẳn chứng giám cho cái ý này của tôi.
Nhân đây, xin phép nhắc lại một chi tiết từ một bài báo nước ngoài.
Báo Pháp Khoa học & đời sống từng viết về Tám hiểm họa môi sinh của thế kỷ XXI, một bạn trên Tia sáng số 9-98 đã dịch lại như sau :
1/ Nhiệt độ tăng 2/ Đất thoái hóa 3/ Nước hết 4/ Hóa chất làm ô nhiễm 5/ Vùng biển bị khai thác quá mức 6/ Phá rừng gây nên dịch bệnh mới…
Sáu cái đó tôi đã nghe ở một vài chỗ khác.
Nhưng có hai khía cạnh mà tôi thấy mới, nó thuộc về hiểm họa xã hội:
7/ Mất cân đối dân số, nam nhiều hơn nữ, khoảng cách giàu nghèo ngày càng rõ rệt và
8/ Đô thị hỗn loạn.
Người ta giải thích thêm điểm cuối: nay là thời của những THỊ DÂN HUNG DỮ; cuộc sống vô cùng hỗn độn bởi một số dân quá đông cùng sống trong một diện tích quá chật chội.
Người ta kết luận “Trong một lô cốt không có pháp luật, luật rừng sẽ thay thế luật pháp”.
Bài báo này gợi ra cho tôi một sự so sánh
-- trong khi theo đuổi một đường lối giáo dục nhân bản và nói chung là xây dựng cho được một xã hội thân thiện với con người, thì những nền giáo dục ở các nước phát triển cũng không quên thăm dò những mạch ngầm nằm trong cách cư xử của họ, lấy đó làm điều cần nhắc nhở để giúp họ ngày một hoàn thiện
-- trong cái sự kém cỏi chung của ngành nghiên cứu con người
-- tức bao gồm cả giáo dục --, thì ở ta các ngành nhân học này lại có xu hướng là xếp xó những vấn đề đang nảy sinh hàng ngày, hơn thế nữa lại còn cố tình chiều nịnh con người, ngăn cản họ tự nhận thức là cái yêu cầu bức thiết bậc nhất.
Điểm lưu ý cuối cùng: trong bài này tôi tập trung nói tới giáo dục. Quay trở lại với cái nghề của mình là nghề viết văn viết báo, tôi thấy chúng tôi cũng chẳng có gì khác. Không cần kiểm ra chắc các đồng nghiệp của tôi và các bạn từng yêu mến văn chương hẳn đều nhận ngay là cái chủ đề THẤU CẢM TRẮC ẨN với cách diễn giải như trên cũng xa lạ với chúng tôi bao nhiêu. chẳng cần suy diễn cũng có thể bảo rằng cái lỗi của giới cầm bút viết văn là một phần làm nên cái lỗi của các nhà giáo hiện nay.Vương Trí Nhàn
Chuyện về các con vua con chúa trong đảng cộng sản Việt Nam.
Con của các uỷ viên bộ chính trị khác gọi là thái tử.
Con của các uỷ viên trung ương được gọi là thế tử.
Tin đồn đại từ lề đường cho biết, người đẹp Lý Nhã Kỳ sắp sửa lên xe hoa về nhà chồng. Phu quân của cô đúng như tin đồn bấy lâu là Lê Trương Hiền Hoà, con trai của nguyên bí thư thành uỷ TP Hồ Chí Minh Lê Thanh Hải.

Chuyện cưới xin này có khi cả hai đều không muốn, thái tử Hiền Hoà muốn tìm một cô gái khác dịu dàng và ít ầm ĩ hơn Lý Nhã Kỳ. Còn Lý Nhã Kỳ thì muốn tìm anh tài nào thực thục làm chồng hơn là cậu ấm Lê Trương Hiền Hoà. Trước đây Hiền Hoà cặp với Nhã Kỳ để lợi dụng cô này kiếm tiền, nhưng Kỳ cũng thuộc loại cao thủ, cô ta giả vờ rất đáng tin để cuối cùng đứng tên gần hết tài sản mà Hiền Hoà nhờ có bố mà kiếm được.
 Vấn đề sẽ thế này, nếu không cưới nhau, Lê Trương Hiền Hoà rất khó lấy lại được tiền. Còn nếu Nhã Kỳ không lấy Hiền Hoà, cô ta phải trả lại hết tiền, đây là điều cô ta không muốn. Còn nếu đi lấy chồng khác mà không trả, đương nhiên gia tộc nhà Lê Thanh Hải sẽ phải đòi lại bằng biện pháp khốc liệt nhất có thể.
 Đây sẽ là đám cưới to nhất từ trước đến nay ở Việt Nam, những dự tính hoành tráng này đã làm Hùng phò mã (con rể Nguyễn Xuân Phúc) ganh ghét , vì xưa nay bị đám thái tử đảng cho Hùng phò mã là thằng nhà quê bám váy vợ, Hùng Phò Mã  bèn tâu với  mẹ vợ là Thu mẫu hậu ( vợ Nguyễn Xuân Phúc ) về khối tài sản gia tộc nhà Lê Thanh Hải.

 Trần Thị Nguyệt Thu hiện giờ là người đàn bà quyền lực nhất Việt Nam. Khi chồng bà là Nguyễn Xuân Phúc nhậm chức chưa lâu, bà gọi Nguyễn Duy Hưng SSI đến nhà bảo.
- Từ giờ chú được chọn làm trợ lý cho anh, mấy mối làm ăn kia chú tránh ra.
Nguyễn Duy Hưng hiểu ý, dạ vâng ngọt xớt, một trong mấy mối đó là Trương Mỹ Lan.

 Sau khi con rể yêu tấu về chuyện Lý Nhã Kỳ và Lê Trương Hiền Hoà đang rầm rộ dư luận, áo xống, kim cương, nhà cửa bạc tỷ trưng ra. Thu mẫu hậu thấy đến lúc phải ra tay với Trương Mỹ Lan, bèn nói Phúc Nghẹo thanh tra tập đoàn  Vạn Thịnh Phát của Trương Mỹ Lan.
 Trương Mỹ Lan là đối thủ cạnh tranh với Đặng Văn Thành tức thành Tầu, ở Việt Nam bây giờ có yếu tố Tầu là một trong những ưu điểm mạnh để làm ăn, chồng của Lan cũng là người Tàu. Vì thế thực lực hai bên rất cân bằng. Nhưng mới đây con trai của Trương Tấn Sang là Trương Tấn Sơn tức Sơn nhớt đã được Đặng Văn Thành mời về làm giám đốc phụ trách kinh doanh cho tập đoàn Thành Thành Công. Hiện nay nhờ mối quan hệ thân mật với Thu Mẫu Hậu, Đặng Văn Thành đã trở thành một tay buôn có thể đi vào lịch sử như Lã Bất Vi.

 Thu làm ăn sâu đậm với Thành, bên trong còn cảm mến dáng dấp phong độ, lịch lãm của Thành. So với Thành thì Phúc nghẹo như một thằng ba ngơ đứng bên một trang đại hán. Phúc nghẹo mộng làm thủ tướng, lúc trước nịnh nọt, bỡ đợ hết Tư Sang, Cả Trọng, Ba Dũng..tất tận mọi nơi để được lên. vì luôn bỡ đợ nên lúc ấy trong mắt thiên hạ Phúc nghẹo như một loại tiểu nhân. Thành Tầu cũng nhìn thấy hứa hẹn ở phu nhân thủ tướng tương lai, chuyện Thu và Thành có sâu nặng với nhau là chuyện đương sẽ đến. Như thế đối thủ của Thành cũng là của Thu, mà đối thủ của Thu thì anh Phúc nghẹo không thể không xử.
Vậy là sắp tới sẽ có đoàn thanh tra của chính phủ làm việc với Vạn Thịnh Phát. Việc này không nằm trong kế hoạch của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng. Thật ra ông Trọng không biết mẹ gì về kinh tế cả,   hồ sơ bọn Phúc và Tư Sang đưa ra ai bảo tham nhũng đấy là ông Trọng cứ thế ra lệnh làm tới bến.
Chuyện kiểm tra Vạn Thịnh Phát lần này là do Phúc quyết định, quyết định này có do vợ và con rể Phúc muốn vậy.
 Chuyện này do phò mã, thái tử, mẫu hậu mà ra. Gia tộc họ Trương Mỹ Lan và Lê Thanh Hải vũng vẫy thao túng Sài Gòn suốt quãng thời gian dài, đã gây bao bức xúc cho người dân, giờ lại rước cô con dâu kệch cỡm chuyên khoe váy áo hàng tỷ đồng. Trong khi dân nghèo không có ăn, chết đói, chết rét có đủ cả. Nên chuyện về nguyên nhân phò mã Vũ Chí Hùng và mẫu hậu Trần Thị Nguyệt Thu xúi Phúc nghẹo tấn công là chuyện riêng, nhưng về mặt dư luận xã hội thì nên làm, không thể để    Lý Nhã Kỳ mãi kiêu căng, lố bịch như vậy.
 Bây giờ là đến chuyên thế tử, cấp thấp hơn.
Thế tử Đỗ Hoàng Anh Khoa, con của thứ trưởng bộ tai chính đang bị thế tử Hải con trai của bộ trưởng tài chính Đinh Tiên Dũng tung hồ sơ về chuyện chức tước. Đầu năm nay, Đỗ Hoàng Anh Khoa được bổ nhiệm trưởng phòng ở tổng cục hải quan theo quyết định số 86/TCHQ. Tuy chỉ là thứ trưởng nhưng ông Đỗ Hoàng Anh Tuấn lại giữ chức bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính nhiệm kỳ 2015 đến 2020.
 Chỗ này lại phải nói đến tài năng của Nguyễn Phú Trọng, thông thường bộ trưởng kiêm luôn bí thư đảng uỷ. Nhưng Trọng đề phòng Đinh Tiến Dũng ngả theo Trần Đại Quang, nên cài cho Đỗ Hoàng Anh Tuấn làm bí thư đảng uỷ Bộ Tài Chính để giám sát Đinh Tiến Dũng.
 Còn về chuyện Đỗ Hoàng Anh Khoa là con của Đỗ Hoàng Anh Tuấn là một tội làm ngứa mắt thế tử Hải con Đinh Tiến Dũng, nhưng thêm tội nữa là cản trở thế tử Hải trong vụ ô tô BMW mà Hải đang muốn nhân đó, dẹp một số cán bộ hải quan dính với công ty này.
 Bản thân Hải đang là sĩ quan công an, công tác tạị văn phòng bộ trưởng. Việc này tuy ở cấp thế tử, nhưng có thể sẽ dẫn đến nhưng xung đột ở cấp thượng tầng, nhất là con trai chủ tịch nước Trần Đại Quang lại làm việc ở Bộ Tài Chính.
 Nếu Trần Đại Quang, Đinh Tiến Dũng, Nguyễn Phú Trọng phải mất thời gian vào việc mấy cậu ấm này ở Bộ Tài Chính, thì ở trong Nam kế hoạch tấn công Vạn Thịnh Phát của chị Thu, anh Thành và anh Phúc Nghẹo sẽ trôi chảy hơn.
Cảnh báo.
 Bài viết này nằm trong mục chém gió cuối tuần, mua vui cho các độc giả, những tình tiết đều được bịa đặt ra để bôi xấu chế độ, bôi nhọ lãnh đạo. Cho nên các bạn nào nắm cổ phiêú của Vạn Thịnh Phát chớ nên dao động mà bán tháo, dẫn đến rối loạn thị trường, ảnh hưởng đến kinh tế đất nước.
Người Buôn Gió
Những bài học từ núi: Sự khiêm nhường của người Mỹ

10 Tu Chính Án của Hiến Pháp Hoa Kỳ.
Nước Mỹ và người Mỹ rất ngạo nghễ. Điều này không ai có thể phủ nhận được. Nhưng đôi lúc, những thành tựu sống đời của họ lại xuất phát từ sự khiêm nhường (humbleness) của những nhà lãnh đạo. Đó không hẳn là sự khiêm nhường với kẻ khác mà là sự khiêm nhường với chính bản chất con người, với khả năng tha hoá, với thiên nhiên.
George Washington là một biểu tượng của sự khiêm nhường như vậy. Khi ông đứng trên bục nhậm chức Tổng thống Hoa Kỳ, đối mặt với sự hứng khởi của người dân New York và sự hoan hỷ của thị trưởng thành phố này đang muốn ông đọc lại lời tuyên thệ một cách dõng dạc nhất, Washington chọn cách thì thầm lời thề vừa đủ nghe. Người dân hoang mang không biết tại sao Washington lại thì thầm như vậy, và khi lời tuyên thệ chấm dứt, Washington đã tự thêm vào một lời cầu nguyện: "Xin Chúa hãy giúp con" (So help me God). Lời cầu nguyện sau này thành truyền thống cho tất cả Tổng thống Hoa Kỳ noi theo, dù nó không có trong bản tuyên thệ nguyên gốc. Nhật ký của Washington ghi lại cảm giác vừa vinh dự, vừa hoang mang, vừa trách nhiệm của Washington khi lãnh đạo quốc gia non trẻ với một bản Hiến pháp không ai biết có thành công hay không. Nhưng cũng như 15 năm trước ông chấp nhận lời đề nghị của Quốc hội Liên bang lãnh đạo quân đội "nhân dân" Hoa Kỳ đang thua trận trên mọi chiến trường chống quân Anh, ông biết khi trách nhiệm gọi tên mình, ông không thể thoái thác. Washington trở thành tổng thống trong hai nhiệm kỳ và tự động rút lui sau nhiệm kỳ thứ hai và lui về ở ẩn tại đồi Vernon.
Nhưng hãy nói về một con người khác cùng tên George và là bạn thân của Washington: Đại tá George Mason. Không tên tuổi như người bạn vong niên và cũng chẳng thành công như các chính khách cùng thời, George Mason cả cuộc đời chỉ có một thành tựu nổi bật: ông là cha đẻ của hệ thống dân quyền Hoa Kỳ. Là tác giả của Bản tuyên ngôn Nhân quyền của tiểu bang Virginia quê hương, ông đồng thời cũng là nhà đấu tranh để Tuyên Ngôn Nhân Quyền được đưa vào Hiến Pháp Liên Bang. Tuyên Ngôn Nhân Quyền (Bill of Rights) đó ngày nay được biết với cái tên Mười Tu Chính Án Đầu Tiên của Hiến Pháp Hoa Kỳ (First Ten Amendments).
Con đường để Bill of Rights ra đời không phải đơn giản. Chuyến đi đến Philadelphia để dự Hội Nghị Lập Hiến của George Mason là chuyến đi xa nhất của cuộc đời ông, dù Viriginia chỉ cách Pennsylvania không xa (ngót 380 dặm đường). Suốt nhiều tháng tại Hội nghị, Mason luôn là một trong những người tích cực bậc nhất cho bản Hiến Pháp mới. Nhưng khi sản phẩm được hình thành, một cảm giác chạy dọc người ông. Mason không thoải mái để ký vào bản Hiến Pháp đó vì nó thiếu một điều: không hề có điều khoản nào liên quan đến quyền con người trong Hiến Pháp. Nỗ lực đề xuất đưa một tuyên ngôn nhân quyền vào lời nói đầu của Hiến Pháp của Mason thất bại và ông, sau nhiều đêm suy nghĩ, đã đành lòng là một trong ba người tại Hội nghị từ chối kí vào bản Hiến Pháp. Là phe thiểu số, phản đối của ông không có nhiều giá trị và khiến cho ông bị nhiều bạn đồng niên mình phản ứng, nhưng Mason vẫn tin rằng thoả hiệp với kẻ khác thì luôn dễ, thoả hiệp với trái tim mình mới khó. Ngày hôm đó, trái tim Mason có lẽ đã không cho phép ông kí vào bản Hiến Pháp.
Những gì diễn ra về sau là lịch sử. Mason tiếp tục đem "cuộc chiến" của mình về nhà và ông nhận ra những người phản đối ông không khác ông lắm. Phe phản đối sợ rằng nếu viết các quyền vào Hiến Pháp, họ sẽ quên mất những quyền mà mình chưa nhìn thấy được. Họ sợ Tuyên Ngôn Nhân Quyền trở thành một văn kiện đóng, giới hạn quyền con người và nếu nhân quyền là quyền tự nhiên thì Nhà nước chẳng có tư cách gì để quy định. Chính từ sự "thấu cảm" mà Mason và những người phản đối ông đã tìm ra giải pháp trung hoà. Thay vì chấp nhận bản nháp do Mason soạn trong đó ghi nhận con người có quyền này, quyền kia (như cách nhiều bản hiến pháp của một số nước vẫn làm mà thực chất chẳng được thực thi là mấy), bản Tuyên Ngôn chính thức đã không đi theo lối mòn. Nó xác định rõ con người có quyền như điều đương nhiên mà chúa trời trao cho và Nhà nước, đặc biệt là Quốc hội, "không được phép làm ra luật" để hạn chế các quyền tự do. Từ tuyên ngôn về những quyền con người có, nó trở thành tuyên ngôn về những gì người khác không được làm với nhân quyền.
Thay vì chỉ là một bản tuyên ngôn vô cảm, Mười Tu Chính Án đã trở thành một tài liệu sống, xác định sự hạn chế quyền lực của Nhà nước. Tuyên Ngôn Nhân Quyền ngày nay được lưu trang trọng như ba "bảo vật quốc gia" (bên cạnh Hiến Pháp và Tuyên Ngôn Độc Lập) và văn bản thể hiện rõ triết lý của những nhà lập quốc Hoa Kỳ. Triết lý đó là sự khiêm nhường của người Mỹ ngay cả khi họ đang nắm quyền lực trong tay, khiêm nhường với chính bản chất con người và sự có thể tha hoá của chính họ. Mason sau "cuộc chiến" đã về hưu mà không đảm nhận một chức vụ nào trong chính quyền. Ông dành những năm cuối đời lo cho gia đình và những công việc địa phương.

Mình tin rằng sự khiêm nhường không bao giờ vô ích, đặc biệt nếu đó là khiêm nhường với chính bản thân. Khiêm nhường giúp ta luôn nghi ngờ bản thân. Nghi ngờ bản thân giúp chúng ta tranh cãi. Tranh cãi là khi chúng ta tư duy. Như Hannah Arendt nói: "tư duy là cuộc tranh cãi giữa ta với chính ta." Nước Mỹ luôn tranh cãi do đó nó luôn tư duy. Và càng tư duy, con người càng tự do.Lê Nguyễn Duy Hậu

No comments:

Post a Comment