Sunday, June 25, 2017

Bài viết hay(5102)

Bạn tui từ VN qua tham dự lễ ra trường Junior College của con gái và chuẩn bị đám cưới cho cháu để ở lại Mỹ. Công nhận nó hay thiệt khi vừa lo tiền cho con du học tự túc, vừa kiếm chồng cho nó, vừa mua nhà chuẩn bị định cư ở Mỹ. Hai năm trước, nó đã lo cho đứa lớn rồi vợ nó qua nuôi suốt 6 tháng sau khi sinh. Ngày 30/4/75, nó thức thời khi nghĩ học để nhảy vô công an. Sau đó nhảy qua hải quan rồi lấy vợ xong là mở công ty may xuất khẩu. Sau 42 năm lăn lộn, chụp giựt, nó là đại gia và bây giờ chuẩn bị về già sống ở Cali. Tui phục nó sát đất khi từ một đứa con nhà nghèo mà phấn đấu hết mức để thành triệu phú dollars. Tui an phận với đồng lương công chức sau những lận đận.
Chúng tôi là người Việt Nam
Trong bài trước, khi tôi đưa bức ảnh „Chúng tôi là người Việt nam“ chụp chung với vợ chồng ca sỹ Đỗ Nguyễn Mai khôi mới ghé thăm, có bạn hỏi: Nếu có chiến tranh Đức-Việt thì tôi sẽ đứng về phía nào?
Tôi không dám nghĩ về một cuộc chiến tranh giữa hai dân tộc này, chỉ dám nghĩ đến vị trí của mình ở đâu trong những trường hợp phải lựa chọn giữa hai tổ quốc.
Phải nói là mỗi người nhập cư, dù dân tộc nào, tùy theo tuổi tác, luôn có gắn bó và tình cảm đặc biệt với nơi chôn nhau cắt rốn. Người già gắn bó nhiều hơn người trẻ và người ở thế hệ thứ hai, thứ ba sẽ ít gắn bó với quê hương cũ. Người Việt hay người Nga lớn tuổi ở Đức toàn xem phim và TV tiếng Việt, tiếng Nga. Con họ thì thỉnh thoảng còn xem, nhưng cháu họ thì hầu như chỉ còn thưởng thức văn hóa Tây Âu.
Nhưng cho dù sự gắn bó đó lỏng lẻo đến đâu thì tình cảm dân tộc, nếu được cha mẹ nuôi dưỡng cũng vẫn được lưu giữ cho đến nhiều thế hệ sau này. Vì vậy mà người Do Thái lưu vong khắp thế giới đã khôi phục được tổ quốc sau hai ngàn năm tha hương, thậm chí đã đưa tiếng Hebrew từ một tử ngữ thành một sinh ngữ. Cũng vì vậy mà hậu duệ của vua Lý Anh Tông phiêu bạt sang Nam Hàn từ tám thế kỷ (từ năm 1226) vẫn quay về Bắc Ninh tìm lại nguồn gốc.
Tình cảm quê hương ở người di cư luôn mạnh mẽ hơn người ở lại quê nhà, đó là một phản ứng tự nhiên để bảo vệ cái gọi là bản sắc (identity). Các „Hội đồng hương“ của người miền Nam tập kết ra Bắc sau năm 1955 là một ví dụ. Đó là những pháo đài nhỏ để họ có thể co cụm lại bảo vệ quyền lợi của nhau, bảo vệ những truyền thống văn hóa mà họ mang theo ra Bắc. Chắc chắn cộng đồng người Bắc di cư vào Nam ở Hố Nai, Biên Hòa cũng vậy. Đó là chuyện ở ngay trong một đất nước.
Khi di cư sang một nền văn hóa hoàn toàn khác, phản ứng này càng mạnh mẽ hơn. Quê hương không phải là điều gì to tát, mà là những kỷ niệm đơn giản như lũy tre làng, bát nước rau muống luộc với sấu ngày hè nóng nực, là những bài hát ru con vẫn nghe hồi nhỏ. Những kỷ niệm đó, người ở lại không bị thiếu thốn như người di cư. Một lần gia đình tôi đi chơi ở một thành phố nhỏ vùng Bavaria, bỗng cậu con trai lớn nói: Hình như ở đây có người Việt ở?
Thì ra cháu nghe thấy từ một cửa sổ nào đó phát ra bài Lý ngựa ô mà cháu đã được nghe ở Việt Nam. Bạn nào đang ở Việt Nam lại có những trải nghiệm như vậy?
Đó chính là sự khác biệt khiến chị Nguyễn Thúy Hạnh đã có lần hỏi tôi: „Tại sao người Việt hải ngoại quan tâm đến tình hình trong nước hơn người ở nhà ?“.
Không phải vì người Việt hải ngoại không lo kiếm ăn tối mặt tối mũi như một số người biện bạch, mà chính vì tình yêu quê hương của người di cư mạnh mẽ hơn người đang sống trên quê nhà. Tình cảm quê hương này luôn đi kèm trong sinh hoạt của người Việt di cư và là chất keo dính tạo ra các cộng đồng Việt khắp năm châu.
Bên cạnh những phê phán về việc các cộng đồng khép kín này kìm hãm sự hội nhập vào xã hội nước chủ nhà, bản năng bảo thủ luôn có yếu tố tích cực trong bảo tồn sức sống của dân tộc. Chính các cộng đồng này đã sản sinh ra các tờ báo, các đài truyền hình, các studio âm nhạc tiếng Việt mà sản phẩm của chúng đã thu hút rất nhiều người Việt trong nước. Cộng đồng này là mảnh đất cho giải thưởng Pulitzer 2016 của Nguyễn Thanh Việt và nhiều tác phẩm khác đang khiến dòng văn học hải ngoại khẳng định vai trò của nó trong sinh hoạt văn hóa Việt Nam. Chinh các cố gắng của người Việt hải ngoại đã buộc Google phải chú thích lại nhiều vùng biên giới, nhiều vùng đảo bị Trung Quốc khai man....
Tuy nhiên vì hoàn cảnh ra đi cũng như hoàn cảnh sống khác nhau nên tình cảm quê hương được thể hiện qua nhiều cách khác nhau và không ai được phép bóp méo. Từ lâu tôi vô cùng dị ứng với cụm từ „Việt Kiều yêu nước“ vốn đã ăn vào tiềm thức nhiều triệu người Việt. Họ nói ra vì quen miệng mà không biết là đang thóa mạ chính đồng bào mình, dân tộc mình. Có lúc khùng lên tôi phải mắng lại: Nếu phân ra Việt kiều yêu nước ắt trong đầu mày cũng có khái niệm Việt kiều bán nước? Đã là thằng tha hương thì còn nắm đâu biển đảo, rừng núi, tài nguyên mà bán với buôn?
Quay lại câu hỏi phải lựa chọn đứng về phía tổ quốc nào tôi chỉ có thể nói: Sống ở đâu thì phải là công dân ở đó, không được sống ký sinh. Đã là công dân thì phải bảo vệ quyền lợi và uy tín của đất nước và tôi luôn có trách nhiệm với đất nước mà tôi lựa chọn. Không ai nghĩ đến chuyện làm bẩn căn nhà mình đang ở. Tuy nhiên vì văn hóa Việt đã nằm trong máu thịt nên tôi luôn nghĩ mình là người Việt.
Mỗi con người bên cạnh bản sắc dân tộc còn có bản sắc cá nhân, đây chính là điều người Việt ít để ý đến. Nhân loại phát triển đến ngày nay chính vì sự đa dạng bản sắc cá nhân của từng người. Mọi cố gắng nhằm đồng hóa con người theo một bản sắc chủ quan đều dẫn đến sự thoái hóa mà kết cục là một cậu bé sơ sinh có đuôi con lợn bị kiến ăn thịt, như nhà văn Columbia G. Marquez mô tả trong „Một trăm năm cô đơn“ (1)
Cũng chính bản sắc cá nhân đưa đến các giá trị khác nhau mà mỗi con người theo đuổi. Trong trường hợp giữa quê hương cũ và quê hương mới có những xung đột về chính trị, ví dụ như giữa Đức và Thổ Nhĩ kỳ hiện tại, giữa một bên là tự do dân chủ và một bên là độc đoán, thần quyền, nhiều người Thổ ở Đức đã đứng về phía quê hương mới. Trong trường hợp ngược lại, nếu quê hương mới chà đạp các giá trị mà họ theo đuổi, họ có quyền đấu tranh chống lại. Điều này cũng không khác đối với người Việt, người Nga hay cả vói người Ba-Lan mà tôi vẫn yêu mến.
May mắn cho Lukas Podolski, cầu thủ bóng đá Đức gốc Ba-lan là anh không phải cân nhắc về các xung đột giá trị giữa hai nước. Là công dân Đức, tiền đạo Podolski có nghĩa vụ phải đá thủng lưới đội Ba-Lan trong giải vô dịch châu Âu. Trong trân đấu ngày 08.06.2008 ở Klagenfurt (Áo) anh đã đá hai lần vào lưới đội Ba-Lan trước sự ngỡ ngàng của hàng trăm đồng bào và bạn bè Ba-Lan thời thiếu niên. Sau mỗi bàn thắng, tình yêu Ba-Lan trong người đã khiến Podolsky lấy tay che mặt, rồi ấp vào tim, mắt rơm rớm, không reo hò mừng vui như thông lệ (2).

Lukas Podolski ôm mặt sau khi sút vào gôn Ba-Lan ở phút 22. Phía sau là thủ môn Ba-Lan Baruc đang bàng hoàng. Chỉ có trái tim yêu quê hương mới làm như vậy sau một bàn thắng.
Mặc dù bị Đức Loại khỏi giải (thua 0:2), nhưng sau trận đấu các cổ động viên Ba-Lan vẫn công kênh tung hô Podolski như người hùng của họ.
Đề tài về "Bảo vệ đa dạng bản sắc con người" cũng chính là trọng tâm của hội thảo mà đài „Làn sóng Đức“ (Deutsche Welle, DW) mời vợ chồng Mai Khôi tham dự. Khi nói chuyện với vợ chồng Mai Khôi về đề tài này, chúng tôi chợt nghĩ đến câu nói của anh Phạm Minh Hoàng:
„Người ta có thể đưa tôi ra khỏi Việt Nam, nhưng không thể đưa Việt nam ra khỏi tôi“.
Và chúng tôi rủ nhau chụp một bức ảnh với dòng chữ „Chúng tôi là người Việt nam“.Xuân Thọ
(2) https://www.welt.de/sport/em2008/article2082420/Warum-Podolski-nicht-ueber-seine-Tore-jubelte.html

Tôi thất vọng về đại diện Viện Kiểm Soát trong phiên tòa xét xử hoa hậu Phương Nga

Tôi có mặt trong phiên toà xét xử bị cáo Trương Hồ Phương Nga và Nguyễn Đức Thuỳ Dung là do anh Công Hùng rủ tôi. Ngày 16/6 anh có mặt ở Hà Nội để đi dự đám cưới con của một người bạn. Gặp tôi anh kể: hôm kia chị Hồ Mai Phương mẹ của Phương Nga đến công ty anh do một người cũng đã là bị cáo được anh bào chữa với tất cả nhiệt huyết của một người yêu nghề dẫn đến. Chị Mai Phương nói là có biết luật sư Công Hùng, chị muốn mời anh bào chữa cho con gái lắm nhưng chị không có tiền, hiện tại chị thuê một căn nhà nhỏ tại TP HCM để thăm nuôi, để được ở bên cạnh con gái mặc dù con đang bị giam ở khám Chí Hoà. Chị lấy đâu ra tiền để thuê luật sư, nhất là luật sư như anh Công Hùng.
Thấy người mẹ hết lòng vì con, kiên cường, bản lĩnh và chị cũng là chỗ dựa duy nhất cho Phương Nga lúc này, anh thấy thương ... Nghe chị kể chuyện về vụ án, những nghi ngờ, thắc mắc, nhưng băn khoăn về vụ án bị dàn dựng, những sự không khách quan của điều tra viên, anh thấy có điều gì đó không ổn nên anh nhận lời bào chữa cho Phương Nga và bào chữa miễn phí. Mặc dù Nga đã có vài Luật sư bào chữa nhưng chị vẫn muốn có anh để các luật sư cùng tìm kiếm những chứng cứ bào chữa cho con chị, vì chị tin con chị- Hoa hậu Phương Nga không có tội.
Rồi anh bảo:
- Em có thể vào với anh cùng nghiên cứu hồ sơ được không, vì 22/6 phiên toà được mở rồi, gấp quá anh sợ không đọc kịp. Không nghiên cứu được kỹ lưỡng...em hãy đọc hồ sơ nghiên cứu hồ sơ như một Thẩm phán, nếu là em, em xử như thế nào? Hãy giúp người mẹ này. Anh tin chị ấy.
Thế là tôi có mặt ở Sài gòn. Hồ sơ nhiều, mấy anh em đọc ngày đọc đêm, và quả là thấy rất nhiều vấn đề, rất nhiều điều phải nói. Câu hỏi lớn nhất mà tôi quan tâm: phải chăng cơ quan điều tra đã không khách quan trong vụ án này? Vì cơ quan điều tra đã để lại những điều rất kỳ lạ trong hồ sơ...
Tuy nhiên, tôi chưa vội bình luận việc Trương Hồ Phương Nga và Nguyễn Đức Thuỳ Dung có phạm tội như đại gia Cao Toàn Mỹ tố cáo hay không? Mà tôi chỉ quan sát, lắng nghe với nghiệp vụ của một Thẩm phán đã từng xét xử nhiều vụ án hình sự để xem HĐXX xử như thế nào? Viện Kiểm sát thẩm vấn ra sao, bởi đó là những người trẻ, thế hệ sau của tôi. Họ được học nhiều, họ làm có đúng không?
Và tôi thất vọng.
Thất vọng nhất là đại diện Viện Kiểm sát tại phiên toà. Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho họ. Nhiều người hỏi tôi, nhiều người bình luận về sự không khách quan áp đặt của VKS mà tôi không biết trả lời sao?
Tôi thất vọng về cách thẩm vấn, xét hỏi, giải thích của đại diện VKS. Thất vọng vì VKS vặn vẹo, áp đặt mà nếu bị cáo không tập trung, không để ý mà trả lời thì rơi vào cái bẫy vô hình ngay lập tức. Thậm chí nhiều người còn kể cho tôi rằng VKS đã che mặt nhắc vở cho Mỹ, rỗi hơi ngồi đọc lại lời khai của các bị cáo (mà các bị cáo cho rằng việc khai rõ ràng mạch lạc như vậy là do điều tra viên đọc cho bị cáo chép, nay ra toà các bị cáo không thừa nhận các lời khai đó nữa).
Mấy ngày nay báo chí đã đưa nhiều tin bài về thái độ này của VKS, tôi chắc nếu tôi nêu lên mọi người cũng đã thừa biết, song tôi vẫn muốn trích ra đây cho mọi người thấy tôi đang rất khách quan với con mắt nghề nghiệp của một cựu Thẩm phán cao cấp.
Đại diện VKS là 1 nam và 1 nữ, tôi xin phép không nêu tên.
VKS nữ hỏi Nguyễn Đức Thuỳ Dung:
VKS: bị cáo cho rằng các lời khai tại cơ quan điều tra là do điều tra viên đọc cho bị cáo chép?
- Thưa đúng!
VKS: Và tại phiên toà hôm nay bị cáo vẫn khẳng định như vậy?
- Thưa vâng, tôi khẳng định như vậy từ phiên toà lần trước ngày 21/9/2016 và hôm nay tôi giữ nguyên các lời khai tại phiên toà trước đây, tôi không trình bày gì thêm.
VKS: Bị cáo cho rằng mình oan, thế tại sao khi có mặt KSV bị cáo không kêu oan?
- Vì không ai giải thích cho bị cáo biết đó là VKS, bị cáo nghĩ họ là cán bộ điều tra nên bị cáo khai theo sự sắp đặt đã có trước.
......
VKS hỏi Nga.
VKS: Bị cáo Nga có khai nhận về việc đã lừa đảo anh Mỹ đúng không?
- Những gì tôi khai tại phiên toà ngày 21/9/2016 tôi giữ nguyên và hôm nay tôi xin được thực hiện quyền im lặng của mình.
VKS: Tại cơ quan điều tra, sau khi bị bắt bị cáo không khai báo, bị cáo thực hiện quyền im lặng. Bị cáo kêu oan, nhưng tại sao khi có mặt KSV bị cáo lại không kêu oan mà im lặng?
- Thưa toà, khác với bị cáo Dung, tôi biết đó là VKS nhưng tôi không tin VKS, tôi không tin cơ quan điều tra.
VKS: Vậy bây giờ bị cáo khai có phải anh Mỹ nhờ bị cáo mua đất không?
- Thưa, tôi nhắc lại 1 lần nữa tôi xin được thực hiện quyền im lặng. Đề nghị VKS tôn trọng quyền của tôi. Tôi không tin VKS.
VKS: Bây giờ bị cáo chỉ cần trả lời "có" hay "không" thôi.
- Tôi nhắc lại một lần nữa, tôi không trả lời VKS, tôi không tin cơ quan điều tra và VKS.
VKS giải thích nếu không khai báo thì các cơ quan tố tụng không bảo vệ được bị cáo. Bị cáo nghĩ sao?
- Tôi không tin VKS nên xin được im lặng. Nghĩa vụ chứng minh tội phạm thuộc về cơ quan tố tụng, không phải của bị cáo.
VKS: nếu VKS thấy đủ chứng cứ kết tội bị cáo?
- Tôi tin rằng với các tài liệu giấy tờ giả, toà án sẽ đánh giá xem xét tôi không có tội.
VKS: bị cáo im lặng là đồng ý?
- Không ai nói rằng im lặng là đồng ý hay không đồng ý, im lặng chỉ có nghĩa là im lặng.
Do chủ toạ phiên toà cắt câu hỏi tiếp theo của VKS nên VKS dừng tại đây.
(Đó là phiên toà ngày 22/6). Và khi Nga trả lời như vậy cả phòng xử vỗ tay rào rào. Tôi nhìn thấy cả người ngồi phía sau Mỹ cũng vỗ tay, chủ toạ phải nhắc nhở mọi người giữ trật tự.
Tôi đã từng thẩm vấn ở những phiên toà kêu oan, cũng có những phiên toà lớn, nhưng thật sự tôi cũng thấy choáng với câu hỏi và lập luận của KSV nữ này. Cô ấy nói với cái giọng the thé, chanh chua, dồn dập, vặn vẹo và thể hiện sự non nớt trong cái nghề cần bề dầy kinh nghiệm và "chí công, vô tư" này. Hay giọng nói của người Sài gòn chanh chua vậy? Tại sao cô ấy phải hỏi dồn dập và điên cuồng như vậy? Với biểu cảm trên khuôn mặt vị nữ kiểm sát viên này và thái độ như thế tôi cũng không tin cô ấy là người "tử tế", khách quan trong phiên toà này.
Tại sao? Tại sao? Tại sao một cựu Thẩm phán như tôi mà còn không hiểu nổi nữa. Tôi chỉ thấy hai cô gái dù là bị cáo, là tù nhân nhưng sáng rực, bản lĩnh trước phiên toà và lu mờ cả VKS.
Tôi sẽ còn phân tích về những gì tôi quan sát được và đọc đươc. Tuy nhiên mỏi mắt quá.
(Tài liệu tham khảo: Các bạn hãy tham khảo các bài viết và các video tại các báo).
[*] Tựa đề do Dân Luận đặt
Nguyễn Hoài Linh,Cựu Thẩm phán cao cấp
Tôi Đã Từng Là Đối Tượng Điều Tra Của Công An Yên Bái
Cảnh giác khi "chơi" với Công An
Nhân chuyện nhà báo Nguyễn Huy Toàn kể chuyện thiếu tướng Đặng Trần Chiêu, giám đốc Công a tỉnh Yên Bái cho lính hình sự vào Nam điều tra chỉ vì chiếc cặp bỏ quên ở cảng. Không chỉ lính hình sự từ Yên Bái vào TPHCM mà có hàng loạt lãnh đạo công an điện thoại cho nhà báo Huy Toàn để điều tra về chiếc cặp. Họ còn vu khống cho anh lấy chiếc cặp trong đó có 200 triệu đồng.
Về chuyện nhà báo Phong bị bắt tôi không bình luận gì. Nhân chuyện này, tôi xin kể năm 2012 từ loạt bài điều tra của tôi, 15 công an TPHCM phơi áo, trong đó có 2 trưởng quận, 2 phó quận, 2 đội trưởng bị kỷ luật, còn lại 7 bị tước quân tịch khai trừ đảng 1 bị hạ 2 cấp (1 đội truỏng 1 đội phó), 1 đi tù. Thì năm 2013 tôi được nhiều người lạ mặt gọi điện thoại thiết tha nhờ giúp. Cảnh giác không gặp ở bất cứ đâu, tôi mời về tòa soạn tiếp trịnh trọng. Trong lúc nói chuyện người này nói là Giám đốc Doanh nghiệp muốn nhờ vụ việc và sẽ bồi dưỡng không để tôi thiệt thòi. Tôi từ chối ngay và không hợp tác nếu nói đến tiền.
Khoảng tháng sau lại 1 người lạ mặt điện thoại và xin gặp nhờ vả y chang người cũ.
Tuy nhiên, 2 người lạ mặt này có một điểm giống nhau là dù đc học nghiệp vụ điều tra có cặp mắt tinh, diễn khá nhập vai nhưng không cài được tôi.
Cuối cùng cuối năm 2014 tôi bị Công anTPHCM cho là đã cài bẫy công an trong loạt phóng sự điều tra "CSTTCĐ làm luật".
Và sau đó tôi bị báo Thanh Niên bỏ rơi không như Tổng Biên tập báo GDVN đã bảo vệ Nhà báo Phong bị Công an bắt vừa qua.
FB Nguyễn Hoài Nam
Chuyện xảy ra đã lâu lắm rồi, nhưng hôm nay nhân chuyện Nhà báo Lê Duy Phong bị Công an Yên Bái bắt, nên xin kể để các bạn thấy tài chỉ đạo điều tra của Giám đốc Công an tỉnh Đặng Trần Chiêu.
Ngày 18 tháng 5 năm 2013, đoàn công tác của Bộ Công an do Thượng tướng Đặng Văn Hiếu dẫn đầu ra thăm quân dân huyện đảo Trường Sa. Tham gia đoàn có lãnh đạo Công an nhiều tỉnh thành trong cả nước, trong đó có Đại tá Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái (lúc đó chưa lên thiếu tướng). Hôm đó tôi cùng quay phim Nông Văn Phòng và lái xe Nguyễn Quốc Khánh đi làm ghi nhanh hoạt động này. Sau khi ghi hình các hoạt động tại bến cảng, thu phát biểu của Thượng tướng Đặng Văn Hiếu và một số thành viên, tàu nổi còi rời cảng thì chúng tôi cũng thu xếp ra về.
Vừa viết xong ghi nhanh, chuyển cho bộ phận kỹ thuật để dựng hình thì bỗng nhận được điện thoại một thành viên trên chuyến tàu đi Trường Sa gọi cho tôi (Vì trên tàu rất nhiều tướng tá không chỉ biết tôi mà còn cả số điện thoại của tôi) tự giới thiệu là Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an Yên Bái và hỏi một số câu vu vơ đại ý: Có phải các anh về sau cùng không? Có ai trong tổ công tác nhặt được cái cặp màu đen không? Sau đó anh ta còn khẳng định các đồng chí Hải quân cho biết ngoài thành viên đi trên tàu thì chỉ có các anh được vào bến cảng vào thời điểm đó và khi rời khỏi có mang theo cặp màu đen. .. Tôi trả lời ngắn gọn mà nóng ran hai mang tai - Tôi không để ý. Tôi chỉ tập trung công việc và xong việc thì ra về.
Tiếp sau đó Đại tá Huỳnh Ngọc Phương - Cục phó Cục xây dựng phong trào cũng là thành viên đi trên tàu gọi điện cho tôi nói chuyện từ tốn, có đầu có đuôi, anh Phương cho biết: - Anh Đặng Trần Chiêu, Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái có bỏ quên cái cặp màu đen trên bến cảng, bên trong có nhiều tài liệu quan trọng. Anh có thông tin gì thì giúp anh ấy. Tôi cũng trả lời không quan tâm.
Chuyện tưởng dừng lại ở đó, nhưng sau đó ít phút lại có cuộc điện thoại của Đại tá Nguyễn Đắc Thế, (lúc đó là Cục phó cục quản trị) giở giọng vừa đe dọa, vừa bắt nọn: - Trên tàu nhiều anh em quay phim chụp ảnh có thấy mấy anh có xách cái túi màu đen, anh đừng để nội bộ với nhau mà có chuyện nọ chuyện kia. Trên tàu có Phó giám đốc Công an TP. HCM đã gọi về chỉ đạo anh em hình sự Quận 2 điều tra... Hiền lành như tôi cũng phải gầm lên vì cú điện thoại của Nguyễn Đắc Thế (bây giờ là Thiếu tướng) - Này anh nghĩ tôi là người thế nào mà nói vậy. Nhờ tôi hỏi giúp thì tôi giúp còn đe dọa tôi thì mặc các anh.
Mấy hôm sau, Công an Yên Bái cử hai sỹ quan hình sự vào phối hợp với cục hình sự phía Nam để mời tôi làm việc, nhưng Cục CSHS chẳng lạ gì con người và bản tính của tôi, nên không hợp tác. Hai cậu này tự tìm đến đơn vị tôi xin gặp lãnh đạo đơn vị để yêu cầu tôi làm việc và cũng được đồng chí Tạ Quốc Việt khuyên "các anh nên trao đổi trực tiếp với anh Toàn xem sao chứ theo chúng tôi nếu anh ấy nhặt được thì anh ấy nói liền, hơn nữa hôm đó đi có cả mấy anh em"... Tôi cũng không chấp nhận kiểu làm việc đưa tôi trở thành đối tượng điều tra như vậy. Hai cậu ấy đành dò xét những chiến sỹ trẻ của tôi, thậm chí quay phim Nông Văn Phòng đang đi công tác miền Trung phải dùng điện thoại chụp ảnh cái túi màu đen đựng máy gửi về cho mấy cậu ấy.
May sao trong chiếc Samsonai màu đen của Đại tá Đặng Trần Chiêu có để chiếc IPad, nên các đơn vị nghiệp vụ của Bộ Công an tại TP HCM đã định vị được chiếc cặp đang di chuyển về phía Nam. Lại một cuộc điện thoại từ Trường Sa gọi về cho tôi hỏi thăm có đi công tác miền Tây không?.... Mấy ngày sau được một đơn vị nghiệp vụ cho biết chiếc Samsonai đang trên chiếc tàu Bệnh viện của Hải quân cũng xuất phát sau chuyến tàu đi Trường Sa ít phút và đi về hướng đảo Thổ Chu, Kiên Giang. Hóa ra, do mải mê chụp ảnh ông Đặng Trần Chiêu đã bỏ lại chiếc Samsonai trên ghế đá ở bến cảng. Chiếc cặp đã được một thành viên trên tàu Bệnh viện nhặt lên và được bảo vệ nguyên trạng. Cục phó Nguyễn Đắc Thế điện thoại về điều động một chiếc xe xuống Kiên Giang mang cái cặp ấy về cho Đặng Trần Chiêu. Hóa ra anh chàng Đặng Trần Chiêu quýnh lên không phải vì tài liệu mà vì số tiền khá lớn trong cái cặp ấy.
Ngày đoàn trở về đến Nhà khách Phương Nam Đại tá Đặng Trần Chiêu và Nguyễn Đắc Thế mời tôi qua uống bia để xin lỗi, tôi không những không thèm gặp mà còn chửi xối xả ..... vì cái năng lực và kiểu cách điều tra của ông ta. Đại tá Huỳnh Ngọc Phương vừa cười vừa cản tôi: - Thôi anh bớt nóng đi, dẫu sao anh ấy cũng là Giám đốc, ... đi trên tàu cũng thấy vui vẻ lắm.
- Tôi sợ gì mà không chửi, nó Giám đốc nhưng cũng ít tuổi hơn tôi, hơn nữa cái kiểu làm việc lếu láo vậy phải chửi cho nó biết (tức quá gọi nó luôn). Tôi nói.
Đại tá Phương không cản thì tôi còn chửi nữa mới hả giận. Nhưng cũng thông cảm phần nào cho Đặng Trần Chiêu vì con đường đi lên Giám đốc được xuất phát từ Trưởng phòng Cảnh sát Giao thông nên nghiệp vụ hơi...
Theo thời gian tôi cũng quên chuyện cũ, nhưng đến khi báo chí, truyền hình đưa tin Yên Bái xảy ra vụ bắn chết hai lãnh đạo trong phòng làm việc mới nhìn thấy Đặng Trần Chiêu đã mang hàm Thiếu tướng.
Cho dù bây giờ Đặng Trần Chiêu là Thiếu tướng - Giám đốc Công an tỉnh nhưng không đủ tầm để tôi kính trọng.
Nhà báo Lê Duy Phong cũng vừa mới có chuyến đi Trường Sa trở về và quay lại Yên Bái thì ... được Doanh nghiệp mời đi ăn và được dâng tiền lên bàn..
Trước đó, trên báo Giáo dục ông Đặng Trần Chiêu cũng là đối tượng điều tra tra về biệt phủ của các quan chức Yên Bái.
Mình cũng không bênh vực Lê Duy Phong khi sự việc chưa rõ ràng và cũng không đi quá xa vấn đề đối với Công an thành phố Yên Bái. Tuy nhiên, bắt phóng viên một tờ báo vừa đưa loạt bài về những dấu hiệu tham nhũng ở Yên Bái sẽ dễ làm mọi người hiểu rằng đây là chiêu "phản đòn" .... Mình nêu vài nét về việc của mình cũng phần nào các bạn hiểu được chân dung Thiếu tướng Phạm Trần Chiêu. Nêu sự việc cũng để bớt đi sự ấu trĩ trong điều tra vụ việc.
Nhà báo Nguyễn Huy Toàn

No comments:

Post a Comment