Monday, June 26, 2017

Bài viết hay(5108)

Tui không có thống kê chính thức nào nhưng nếu có ai đó làm survey thì ít nhất là 70% người Việt ở Nam Cali không quan tâm nhiều lắm đến chuyện chống Cộng nữa mà vấn đề đầu tiên là tiền đâu để trả bill hàng tháng. VC đã thành công sau khi mở cửa cho VK ồ ạt về nước và khi trở qua Mỹ thì ít ai còn muốn chống Cộng cho dù họ không ưa VC, không thích sống ở VN(trừ người già!). Chống Cộng thì làm sao dám về VN chơi nữa? Khỏi cần NQ 36, VK ở Mỹ ngày nay rất thực tế, thực dụng và ...thực dân nữa chứ. Nghĩ kỹ đi rồi sẽ hiểu.
Có Cần Quan Tâm Đến Thời Cuộc Hay Không?

Tôi có ngay câu trả lời là: KHÔNG!
Nếu bạn vẫn ung dung trả 100.000 đồng đề mua xăng dù vẫn biết trong đấy chỉ có 45.000 đồng là giá xăng, nhưng có đến 55.000 đồng là thuế phí các loại, chưa kể đến yếu tố chúng ta là một quốc gia xuất khẩu dầu hỏa. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn chấp nhận như lẽ đương nhiên khi con cái bạn rời ghế nhà trường mà không thể kiếm được việc làm, hoặc đi làm nhưng không thích ứng được với công việc vì sự đào tạo kém cỏi của hệ thống giáo dục. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn cảm thấy là “hạnh phúc của dân tộc” khi các chức vụ chính quyền cao cấp đều được trao cho những đứa trẻ ranh, bà con thân thuộc dù bất tài. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn thản nhiên trước tình trạng cán bộ nhà nước ngày càng giàu có, sống xa hoa bất thường so với mức lương nhận lãnh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn thấy bình thường khi đã trả đủ loại thuế, phí cho cầu đường, môi trường mà vẫn phải sử dụng những con đường xuống cấp ngay khi mới hoàn thành, phải chịu đựng tình trạng ô nhiễm môi trường xung quanh. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn tin tưởng tuyệt đối vào báo đài chính thống mà không cần tìm hiểu về sự thật nào đang bị ẩn giấu. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn không thắc mắc với mỗi lần thông báo tăng thuế để trả cho số nợ công ngày càng cao vì sự bất lực với tình trạng tham nhũng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn vẫn bàng quan với sự thua lỗ, thất thoát đến hàng trăm nghìn tỷ đồng của những công ty quốc doanh vứt tiền đóng thuế của bạn ra ngoài của sổ. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn dửng dưng với lá phiếu cử tri của mình để bầu cử cho bất cứ ai mà người ta chọn sẵn cho bạn, dù bất tài, bất xứng. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn không thấy xấu hổ khi thấy các quốc gia lân bang ngày càng thịnh vượng cho dù có xuất phát điểm kém hơn chúng ta. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Nếu bạn không thấy xót xa khi lãnh thổ của cha ông để lại nay ngày càng teo tóp, ngoại bang thì ngày càng lộng hành trước sự luồn cúi hèn hạ của đám sai nha bán nước. Thì quả thật, tôi nghĩ bạn KHÔNG cần quan tâm đến thời cuộc.
Bạn KHÔNG quan tâm đến thời cuộc, mọi sự với bạn thật nhẹ nhàng, vì thế tôi không thể không chúc mừng bạn và nhân thể, tôi chia buồn cho xứ sở, nơi mà tôi với bạn cùng là đồng bào. Vì lẽ, sự thờ ơ về thời cuộc có thể là hạnh phúc của bạn, nhưng là sự vô phúc của dân tộc này.
Luật sư Đặng Đình Mạnh
"Chính trị không có phức tạp"
Nữ ca sĩ Việt Nam Mai Khôi, người hoạt động cho Nhân Quyền và Tự do ý kiến đã phát biểu về sự dấn thân chính trị của bà tại Diễn đàn truyền thông hoàn cầu 2017 (Global Media Forum) của đài phát thanh „Làn sóng Đức- Deutsche Welle-DW“.
Việt Nam là một quốc gia trẻ trung và sinh động. Giới thanh niên ở tuổi 24 hay trẻ hơn chiếm 40% trong số 90 triệu người Việt nam... Nền kinh tế phát triển nhanh và các nhà cao tầng ở thành phố lớn Hồ Chí Minh và Hà Nội đang mọc lên như nấm. Nhưng nền chính trị của đất nước lại kém phần trẻ trung và sinh động. Đảng cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) nắm quyền lâu hơn các đảng cộng sản khác trên thế giới. ĐCSVN không chấp nhận các lực lượng chính trị khác được tồn tại bên cạnh.Từ lâu các cán bộ lão thành của đảng luôn lên tiếng cảnh cáo „ diễn biến hòa bình „ sẽ dẫn đến một chế độ đa nguyên có thể chôn vùi sự độc tôn quyền lực của đảng công sản.

Maikhoi Donguyen (Artist & Activist, Hanoi) (DW/K. Danetzki)
Nữ ca nhạc sĩ Mai Khôi đã gây ít nhiều xôn xao trong cuộc bầu cử Quốc hội hồi tháng 5-2016 khi tự ứng cử mà không thành... Nhưng hành đông của Mai Khôi đã tạo ra nhiều tranh luận về sự tham gia chính trị của người dân. Cũng trong tháng 5, Cựu Tổng thống Mỹ Obama đến Hà nội và đã tiếp Mai Khôi cùng nhiều nhà hoạt động khác. Trước đó Mai Khôi cũng đã tranh đấu cho Dân chủ và chông bạo lực đối với phụ nữ.
Hiện tại Mai Khôi đang soạn một tập ca khúc mới. Với âm nhạc Mai Khôi muốn kết nối các bài hát chính trị với truyền thống dân tộc.
Làn sóng Đức (DW) đã mời ca sĩ Mai Khôi, nhà hoạt động nói chuyện trên Diễn đàn truyền thông hoàn cầu 2017 và phụ diễn nhạc cho „giải thưởng Tự do phát biểu“. Giải thưởng này được trao từ năm 2015 cho những nhân vật hay học viện có công đóng góp cho Nhân Quyền và Tư do ý kiến.
Làn sóng Đức (DW): Khi nào và điều gì đã thức tỉnh bà quan tâm đến chính trị?
Thực sự bắt đầu đúng vào tháng 2.2016, khi tôi được thân hữu khuyến khích ứng cử làm ứng viên trực tiếp độc lập cho Quốc hội. Từ đó tôi dân thân hoạt động. Trước đó tôi từng tham gia nhiều dự án xã hội và đã thấy nhiều chuyện trong chính trị cũng như hệ thống chính trị có vấn đề... Nhưng từ khi tự ứng cử thì sự quan tâm đã gia tăng mạnh. Tôi sống và nhìn thấy rõ hơn ỡ Việt Nam có bao nhiêu giới hạn. Và tôi cũng đã tiếp xúc với nhiều người có những cảm nhận tương tự.
Bà giải thích như thế nào về tình trạng chỉ có ít người Việt quan tâm đến chính trị?
Theo tôi, chuyện này ít nhiều liên quan đến hệ thống giáo dục. Hệ thống làm cho người ta sợ hãi khi tiếp xúc với chính trị. Họ cho rằng đó là việc của quốc gia và chính quyền. Chính trị không liên quan đến họ và họ không nên nói chính trị.Họ sợ bị nguy hiểm. Điều này đặc biệt xẩy ra ở giới trẻ, lớp người thiếu can đảm đặt vấn đề chính trị. Rất tiếc tất cả làm giới trẻ không màng nghĩ đến những thách đố trong xã hội.
Việc gì có thể làm để người ta quan tâm chính trị?
Điều quan trọng trước hết là tranh thủ được mọi người dù già hay trẻ, và mọi nhóm xã hội lưu tâm đến chính trị. Mỗi quyết định trong cuộc sống của chúng tôi đều bị chính trị ảnh hưởng. Có nên ly dị hay tiếp tục sông chung, trường nào cho con cái chúng tôi, thành phố có cần trồng thêm cây xanh hay không. Tất cả là những câu hỏi quan trọng và chúng tôi đều có thể đóng góp ít nhiều. Với sự ứng cử tôi muốn nhấn mạnh là mọi người có quyền góp phần cùng kiến tạo chính trị. Sau cùng đó cũng là chuyện liên hệ đên cuộc sông của chúng tôi.
Bà mong muốn gì cho tương lai?
Tôi ao ước trong Quốc hội kế tiếp sẽ có nhiều ghế đại biểu cho các ứng viên độc lập. Đặc biệt cho giới trẻ... Đây có lẽ chỉ là một sự thay đổi nhỏ, nhưng qua đó chúng tôi từng bước có thể làm chí nh quyền yếu dần (cười). Chúng tôi cuối cùng cũng sẽ đòi hỏi quyền tự do ý kiến và hôi họp phải được tôn trọng.
Các tổ chức Nhân quyền như Tổ chức theo dõi Nhân quyền (HRW) và Ân xá quốc tế (AI) luôn báo cáo các nhà hoạt động và viết báo mạng Blogger ở Việt nam luôn bị đàn áp và chịu nhiều áp lực.
Bà có lo sợ không?
Là người hoạt động ở Việt Nam, người ta phải có sự nhạy cảm biết chuyện gì vào thời điểm nào được hay không được. Nhưng mà không có dễ. Vì ở Việt Nam không có sự an toàn luật pháp, nên người ta không bao giờ biết mình đã vượt quá „tuyến đỏ“ rồi hay chưa... Chẳng hạn hiện nay thảm họa môi trường do một công ty thép Đài loan gây ra đang là một đề tài nhạy cảm (Chú thích của biên tập: Công ty thép đã thải nước độc bất hợp pháp ra biển khiến hàng tấn cá bị nhiễm độc). Hoặc các tranh chấp với Trung Quốc ở biển Đông. Đây là những nguy hiểm lớn có thể bị giam giữ.
Dù vậy chúng tôi vẫn tiếp tục tranh đấu cho Nhân quyền và Quyền tư do ý kiến... Nhưng khi chúng tôi bàn luận vấn đề hay viết Blogs, chúng tôi phải lách tránh khôn khéo như ở giao thông Hà nội. Chỉ có thế chúng tôi mới đến được mọi người.
Nguồn: http://www.dw.com/de/politik-ist-nicht-kompliziert/a-39327834
Rodion Ebbighausen thực hiện cuộc phỏng vấn Vũ Hứa Huyên chuyển ngữ Dịch giả gửi tới Dân Luận

Nhân quyền

Nữ ca sĩ Việt Nam Mai Khôi, người hoạt động cho Nhân quyền và Tự do ý kiến, đã phát biểu về sự dấn thân chính trị của bà tại Diễn đàn truyền thông hoàn cầu 2017 (Global Media Forum) của đài phát thanh “Làn sóng Đức- Deutsche Welle-DW„
clip_image001

Việt Nam là một quốc gia trẻ trung và sinh động. Giới thanh niên ở tuổi 24 hay trẻ hơn chiếm 40% trong số 90 triệu người Việt nam... Nền kinh tế phát triển nhanh và các nhà cao tầng ở thành phố lớn Hồ Chí Minh và Hà Nội đang mọc lên như nấm. Nhưng nền chính trị của đất nước lại kém phần trẻ trung và sinh động. Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) nắm quyền lâu hơn các đảng cộng sản khác trên thế giới. ĐCSVN không chấp nhận các lực lượng chính trị khác được tồn tại bên cạnh. Từ lâu các cán bộ lão thành của đảng luôn lên tiếng cảnh cáo “diễn biến hòa bình„ sẽ dẫn đến một chế độ đa nguyên có thể chôn vùi sự độc tôn quyền lực của Đảng Cộng sản. Nữ ca nhạc sĩ Mai Khôi đã gây ít nhiều xôn xao trong cuộc bầu cử Quốc hội hồi tháng 5-.2016 khi tự ứng cử mà không thành. Nhưng hành đông của Mai Khôi đã tạo ra nhiều tranh luận về sự tham gia chính trị của người dân. Cũng trong tháng 5, Cựu Tổng thống Mỹ Obama đến Hà nội và đã tiếp Mai Khôi cùng nhiều nhà hoạt động khác. Trước đó Mai Khôi cũng đã tranh đấu cho Dân chủ và chông bạo lực đối với phụ nữ. Hiện tại Mai Khôi đang soạn một tập ca khúc mới. Với âm nhạc Mai Khôi muốn kết nối các bài hát chính trị với truyền thống. dân tộc.
Làn sóng Đức – DW đã mời ca sĩ Mai Khôi, nhà hoạt động nói chuyện trên Diễn đàn truyền thông hoàn cầu 2017 và phụ diễn nhạc cho “giải thưởng Tự do phát biểu“. Giải thưởng này được trao từ năm 2015 cho những nhân vật hay học viện có công đóng góp cho Nhân Quyền và Tư do ý kiến.
Làn sóng Đức (DW): Khi nào và điều gì đã thức tỉnh bà quan tâm đến chính trị?
Thực sự bắt đầu đúng vào tháng 2.2016, khi tôi được thân hữu khuyến khích ứng cử làm ứng viên trực tiếp độc lập cho Quốc hội. Từ đó tôi dấn thân hoạt động. Trước đó tôi từng tham gia nhiều dự án xã hội và đã thấy nhiều chuyện trong chính trị cũng như hệ thống chính trị có vấn đề. Nhưng từ khi tự ứng cử thì sự quan tâm đã gia tăng mạnh. Tôi sống và nhìn thấy rõ hơn ỡ Việt Nam có bao nhiêu giới hạn. Và tôi cũng đã tiếp xúc với nhiều người có những cảm nhận tương tự.
Bà giải thích như thế nào về tình trạng chỉ có ít người Việt quan tâm đến chính trị?
Theo tôi, chuyện này ít nhiều liên quan đến hệ thống giáo dục. Hệ thống làm cho người ta sợ hãi khi tiếp xúc với chính trị. Họ cho rằng đó là việc của quốc gia và chính quyền. Chính trị không liên quan đến họ và họ không nên nói chính trị. Họ sợ bị nguy hiểm. Điều này đặc biệt xẩy ra ở giới trẻ, lớp người thiếu can đảm đặt vấn đề chính trị. Rất tiếc tất cả làm giới trẻ không màng nghĩ đến những thách đố trong xã hội.
Việc gì có thể làm để người ta quan tâm chính trị?
Điều quan trọng trước hết là tranh thủ được mọi người dù già hay trẻ, và mọi nhóm xã hội lưu tâm đến chính trị. Mỗi quyết định trong cuộc sông của chúng tôi đều bị chính trị ảnh hưởng. Có nên ly dị hay tiếp tục sống chung, trường nào cho con cái chúng tôi, thành phố có cần trồng thêm cây xanh hay không. Tất cả là những câu hỏi quan trọng và chúng tôi đều có thể đóng góp ít nhiều. Với sự ứng cử, tôi muốn nhấn mạnh là mọi người có quyền góp phần cùng kiến tạo chính trị. Sau cùng đó cũng là chuyện liên hệ đên cuộc sông của chúng tôi.
Bà mong muốn gì cho tương lai?
Tôi ao ước trong Quốc hội kế tiếp sẽ có nhiều ghế đại biểu cho các ứng viên độc lập. Đặc biệt cho giới trẻ..Đây có lẽ chỉ là một sự thay đổi nhỏ, nhưng qua đó chúng tôi từng bước có thể làm chí nh quyền yếu dần (cười). Chúng tôi cuối cùng cũng sẽ đòi hỏi quyền tự do ý kiến và hôi họp phải được tôn trọng.
Các tổ chúc Nhân quyền như Tổ chức theo dõi Nhân quyền - HRW và Ân xá quốc tê - AI luôn báo cáo các nhà hoạt động và viết báo mạng Blogger ở Việt nam luôn bị đàn áp và chịu nhiều áp lực. Bà có lo sợ không?
Là người hoạt động ổ Việt Nam, người ta phải có sự nhạy cảm, biết chuyện gì vào thời điểm nào được hay không được. Nhưng mà không có dễ. Vì ở Việt Nam không có sự an toàn luật pháp, nên người ta không bao giờ biết mình đã vượt quá “tuyến đỏ“ rồi hay chưa. Chẳng hạn hiện nay thảm họa môi trường do một công ty thép Đài loan gây ra đang là một đề tài nhạy cảm (Chú thích của biên tập: Công ty thép đã thải nước độc bất hợp pháp ra biển khiến hàng tấn cá bị nhiễm độc). Hoặc các tranh chấp với Trung Quốc ở biển Đông. Đây là những nguy hiểm lớn có thể bị giam giữ.
Dù vậy chúng tôi vẫn tiếp tục tranh đấu cho Nhân quyền và Quyền tư do ý kiến.. Nhưng khi chúng tôi bàn luận vấn đề hay viết Blogs, chúng tôi phải lách tránh khôn khéo như ở giao thông Hà nội. Chỉ có thế chúng tôi mới đến được mọi người.
Ông Vũ Ngọc Yên gửi BVN
“Chính trị không có phức tạp„
Rodion Ebbighausen thực hiện cuộc phỏng vấn
Vũ Hứa Huyên chuyển ngữ

Việt Nam già trước khi giàu

Tại phiên thảo luận về kinh tế-xã hội trên nghị trường ngày 9/6, cụm từ quen thuộc "già trước khi giàu" lại được nhắc tới.
Theo một báo cáo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế (IMF) công bố vào đầu tháng 5 vừa qua, Việt Nam nằm trong danh sách các nước châu Á có nguy cơ “già trước khi giàu” – hiện tượng một quốc gia không đạt được ngưỡng thu nhập cao trước khi dân số bị già hoá.
Theo báo cáo của Liên hợp quốc, Việt Nam là một trong những quốc gia có dân số bị già hóa nhanh nhất thế giới, quỹ thời gian còn lại là 18 năm mà thu nhập không tăng, năng suất không lên, nghĩa là chúng ta sẽ già mà vẫn chưa giàu
Phạm Phú Quốc, Đại biểu quốc hội đoàn TP.HCM

Mỗi quốc gia có một "đỉnh" về dân số lao động, tức là qua ngưỡng đó, dân số sẽ bắt đầu già hóa. Nếu lấy thu nhập của nước Mỹ làm giá trị so sánh, thì Việt Nam khi đạt đến "đỉnh" chỉ có GDP sức mua bằng 1/10. 
Con số này ở Trung Quốc là 20.7% (2011), và Thái Lan là 28.9%. Các nước “giàu” thường có thu nhập bình quân ít nhất đạt 70% của nước Mỹ trước khi lao xuống bên kia sườn dốc của tuổi già.  
viet-nam-gia-truoc-khi-giau
GDP theo sức mua của các nước khi dân số lao động đạt đỉnh so với nước Mỹ (100%)
Ở một khía cạnh khác, để lo được cuộc sống về già, phần lớn lao động sẽ phải phụ thuộc vào hệ thống bảo hiểm xã hội. Tuy nhiên, tính đến cuối năm 2015, tổng số người tham gia BHXH ở Việt Nam là 12,14 triệu người, mới chỉ tương đương với 22.3% tổng số lực lượng lao động. Đồng nghĩa với việc 77.7% lao động còn lại phải “tự bảo hiểm” cho chính mình hoặc trông cậy vào con cháu.
Trong khi đó, tỷ lệ dân số già phụ thuộc của Việt Nam sẽ tiếp tục tăng nhanh trong thời gian tới. Theo World Bank, tỷ lệ dân số già phụ thuộc có thể chiếm tới 1/5 dân số vào năm 2035.
viet-nam-gia-truoc-khi-giau-1
Với những người tham gia BHXH, mối lo lớn nhất là vỡ quỹ. Bộ Lao động dẫn một nghiên cứu của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO) cho rằng từ năm 2023, quỹ hưu trí và tử tuất của Việt Nam sẽ rơi vào trạng thái thu trong năm không đủ bù chi. Đây cũng là lý do chính cho đề nghị tăng tuổi nghỉ hưu gây tranh cãi vừa qua.  Lê Đức Tiến

'Lớp lý trưởng mới' biểu hiện ra sao?

Trong cuộc tiếp xúc cử tri tại thành phố Hải Phòng chiều ngày 13/5, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã có một phát ngôn gây chú ý về công tác chính quyền cấp cơ sở.
Tuyên bố này trở nên có giá trị khi mà thời gian gần đây liên tục xuất hiện các vụ việc “nóng” tại nông thôn khi giữa người dân và chính quyền phát sinh mâu thuẫn - tiêu biểu là vụ việc xảy ra ở xã Đồng Tâm.
lop-ly-truong-moi-bieu-hien-ra-sao
Nhưng rộng hơn, nó gợi ra một bức tranh lớn, khi chính quyền cấp cơ sở không thể lắng nghe và giải quyết các nguyện vọng của nhân dân.
Biểu hiện của tình trạng này, là các lá đơn khiếu nại vượt cấp. Đó là một vấn đề dai dẳng trong công tác giải quyết khiếu nại tố cáo ở nước ta nhiều năm qua.
Theo một báo cáo của Ủy ban thường vụ Quốc hội vào tháng 10/2016, thì tới thời điểm đó, Thanh tra chính phủ đã nhận được 15.135 đơn, thư. Nhưng trong đó chỉ có 4.112 đơn đủ điều kiện xử lý (chiếm 28,6%). Phần lớn còn lại, là các lá đơn vượt cấp, sai thẩm quyền, không đúng nội dung...
Báo cáo này cũng khẳng định một trong những nguyên nhân quan trọng là quản lý cấp cơ sở.
“Việc quản lý đất nông nghiệp, đất công ích (5%) của cấp xã còn buông lỏng, nhiều nơi cho thuê đất trái thẩm quyền, người được nhận thuê đất tự ý chuyển đổi sai mục đích sử dụng đất”.
Cần lưu ý rằng có tới 70% số vụ khiếu nại tố cáo ở nước ta là liên quan đến đất đai.
Cho đến khi tình trạng khiếu nại vượt cấp không còn nhức nhối, thì lúc đó, mới có cơ sở tin rằng các cán bộ cơ sở thiếu trách nhiệm - hay là "lớp lý trưởng mới" theo cách gọi của Thủ tướng - không còn tồn tại.

Báo chí tiêu cực & tích cực

Tháng 6/2017, một trong những câu chuyện gây chú ý nhất là sự kiện một người phụ nữ hại chết đứa con 33 ngày tuổi tại Hà Nội.
Cụm từ khóa tìm kiếm “giết con 33 ngày tuổi” gợi ý rằng có không dưới nửa triệu bài viết về sự kiện này đang tồn tại trên Internet.
Sự kiện thu hút nhiều độc giả. Dưới đây là biểu đồ thể hiện xu hướng tìm kiếm trên Google trong tháng 6, so sánh sự kiện trên với những vấn đề quan trọng khác trong tháng.
bao-chi-tieu-cuc-tich-cuc
So sánh tần suất tìm kiếm các từ khóa trên Google trong tháng 6/2017
Trong cuộc họp giao ban sáng 15/6, một ngày sau sự kiện, tòa soạn VnExpress thảo luận: có tiếp tục khai thác các khía cạnh của sự kiện này hay không? Có rất nhiều vấn đề có thể được mở rộng quanh câu chuyện đang gây chú ý của độc giả, nhưng tòa soạn quyết định sẽ ngừng khai thác bất kỳ mặt nào của bi kịch đau lòng này.
Bởi đó là sự kiện mang tính cực đoan, và không đại diện cho một trạng thái tâm lý phổ biến nào của những bà mẹ sau sinh. Sự kiện dễ tạo nên tâm lý tiêu cực đối với người đọc.
Nhiều năm trước, VnExpress cũng thống nhất không đăng tất cả các trường hợp trẻ vị thành niên tự tử bởi hiệu ứng lây lan tâm lý đối với lứa tuổi này.
Nhưng một trong những lý do quan trọng khác, là việc VnExpress nhìn thấy vai trò của mình trước dòng thời sự nói chung: Phát hiện và tăng cường các thông tin tích cực.
“Ngày nay, các tin tức tiêu cực trở nên dễ tìm thấy hơn. Phản ánh tiêu cực không còn là nhiệm vụ chủ đạo. Nhiệm vụ mới của báo chí là tìm kiếm các tin tức mang tính xây dựng”
Ban biên tập , VnExpress

Nhiệm vụ này được ban biên tập nhắc lại trước tòa soạn trong ngày 21/6 - Ngày kỷ niệm của những người làm báo tại Việt Nam - như một mục tiêu cần chú trọng.
“Constructive journalism” (báo chí xây dựng) hay là “solutions journalism” (báo chí giải pháp) là những khái niệm bắt đầu được nhắc đến trong làng báo thế giới khoảng một thập kỷ trở lại đây. Thuở ban đầu, việc phản ánh các tiêu cực trong xã hội là một trong những nhiệm vụ quan trọng trong chức năng giám sát của báo chí. Trong nhiều tình huống, chức năng này đã khiến báo chí trở nên quyền lực thậm chí đối trọng với 3 nhánh quyền lực khác. Nhưng ngày nay, với mạng xã hội và sự bùng nổ của nhiều hạ tầng truyền thông, thì đó không còn là một lợi thế cạnh tranh.
Việc các nhà báo, phóng việc được trả lương toàn thời gian để tìm hiểu về xã hội đòi hỏi họ phải đưa ra các giải pháp, đề xuất hoặc khuyến nghị những mô hình tốt - thay vì đưa tin tiêu cực thuần túy.
Đây không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Ngay cả với báo chí thế giới, nó cũng chưa phải là một điều quá phổ biến.
“Việc tiêu thụ và sản xuất tin tức có ảnh hưởng tiêu cực đáng kể lên cả người dùng và người làm báo. Đây là một mối quan ngại cho cả nghề báo chí và xã hội. Liệu báo chí tích cực đã có một vị trí trong các giá trị và đạo đức hiện nay và trong báo chí?”
Nghiên cứu, Đại học Pensylvannia

Việc đưa ra các giải pháp đòi hỏi người viết phải hiểu sâu về vấn đề đang được phản ánh. Đây là một nhiệm vụ khó và đòi hỏi nhiều công sức. Trong tương lai gần, “báo chí xây dựng” vẫn chưa thể trở thành chủ lưu.
Nhưng đó chắc chắn là một cái đích xứng đáng để hướng tới. Võ Xuân Sơn

No comments:

Post a Comment