Wednesday, June 28, 2017

Bài viết hay(5111)

Tui đang lo họạ da vàng ở xứ Cờ Hoa sau khi dân Tàu tiếp tục đổ bộ vô Mỹ qua diện đầu tư, di dân, du lịch rồi sinh con để ở lại ngày càng nhiều. Tàu ngày nay giàu không thua gì Do Thái nên chính trị - kinh tế - xã hội Mỹ ngày càng bị chi phối bởi Do Thái và Tàu. Thực tế là rất nhiều đảng viên CSTQ, VN (và cả Nga nữa) đang làm công chức ở Cali; không chỉ là lính quèn đâu nhen. Thử tưởng tượng thành phố Los Angeles này có một thị trưởng hay California có một thống đốc gốc Tàu thì sao nhỉ? Y như Grace Hu hay Laura Lee ở Cerritos hay Gary Locke ở Washington, dân Tàu sẽ tha hồ tràn ngập và chuyện gì xảy ra? Hiện nay trong sở tui đã thấy rõ hoạ da vàng sờ sờ trước mắt khi Tàu có mặt ở khắp nơi và vui nhất là khi đàn ông Mỹ rất mê gái Tàu cho dù họ có chồng con rồi đi nữa. Cái gì chứ mê gái là thua ngay. Chờ xem sao khi mỹ nhân kế khiến biết bao thằng đui mắt hết biết đường mà mò. Bởi vậy Xi qua Mỹ dắt theo vợ là Trump quáng gà ngay. Phải chi anh F có vợ đẹp như Lý Nhã Kỳ thì đỡ quá.

Lại nói về đối thoại

Nếu đã xuất hiện nhu cầu đối thoại, thì xu hướng dân chủ hoá là có thật và nội bộ Đảng đang chia thành hai luồng khác nhau. Một luồng kiên cố trung thành với Chủ nghĩa Mác do ông Trọng đại diện. Luồng thứ hai ủng hộ cải cách triệt để theo mô hình dân chủ hiện đại, có thể bao gồm gần hết nội các của ông Phúc…
1Đã gần hai tháng sau cái ngày 18/05, ngày ông Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên giáo TW phát ra thông điệp đối thoại, khiến bao người ngơ ngác, bao người sững sờ. Cuối cùng thì vẫn im lặng, không có gì xảy ra. Ban Bí thư chưa ra được bản hướng dẫn. Có thể sẽ chẳng có bản hướng dẫn nào cả. Với thái độ kẻ cả ngạo mạn vốn có, đối thoại với những người lãnh đạo trong chế độ độc đảng cầm quyền có thể vẫn chỉ là ảo tưởng.

- “Sự ngạo mạn đần độn” đã làm những người cộng sản đi từ sai lầm này sang sai lầm khác, không phải chỉ ở Việt Nam. Trung Quốc từng có một cơ hội cải cách thành một chế độ dân chủ.
Trong tuyên bố chung Anh - Trung năm 1984 giữa Đặng Tiểu Bình và bà thủ tướng Thatcher, ông Đặng giải thích, sở dĩ có công thức “một quốc gia hai chế độ” là vì sau 50 năm, Trung Quốc có thể đã trở thành một quốc gia phát triển (ngang với Hồng Kông hiện tại), thì “Trung Quốc và các nước khác có thể trở nên lệ thuộc lẫn nhau, thế nên không có lý do gì để thay đổi hệ thống ở Hồng Kông”. Ý của ông Đặng rõ ràng là trong khoảng 50 năm, Trung Quốc cũng sẽ là một quốc gia dân chủ hiện đại, sẽ không có gì mâu thuẫn với chế độ đang có tại Hồng Kông.
“Sự ngạo mạn ngu xuẩn” của những kẻ cầm quyền ở Bắc Kinh đã nghiền nát phôi thai của một nền văn minh bằng bánh xích xe tăng trên Quảng trường Thiên An Môn ngày 4 tháng sáu năm 1989, để bây giờ, khi Ngoại trưởng Úc Julie Bishop nói trong một cuộc họp có mặt Tập Cận Bình, ngày 17/03 tại Singapore, rằng “Trung Quốc không thể dẫn dắt khu vực vì nước này phi dân chủ”. Hai nhà nghiên cứu Trung Quốc GS. William C. Kirby, cũng nói: “...những tranh luận về tương lai của TQ, dù là ngầm, đang sôi nổi chưa từng có ở Đại Lục. Nhưng khi nào những cuộc tranh luận như thế trở nên cởi mở, công khai và thậm chí là dự đoán được, ở Đại Lục, khi đó - và chỉ khi đó - mới tin được là TQ có năng lực để thực sự làm người lãnh đạo”.
Nếu những lãnh đạo Đảng Cộng sản Trung Quốc không mắc bệnh “ngạo mạn”, thì họ đã có cơ hội cất cánh từ 30 năm trước. Và với một nền dân chủ, Trung Quốc có thể đã là một trung tâm khu vực Đông Nam Á như một liên minh theo mô hình Liên minh châu Âu.
Khát vọng bành trướng Đại Hán kết hợp với một cuồng vọng vĩ nhân đang thúc ép ông Tập dàn trận cho một cuộc cải cách muộn màng. Để cải cách, ông Tập cần quyền lực, nhưng ông ta quên rằng chính quyền lực sẽ phá huỷ hạ tầng của dân chủ.
- “Sự ngạo mạn ngu xuẩn” tương tự cũng đã khiến ông cựu Tổng Bí thư Lê Duẩn đã cướp đi của lịch sử cơ hội phát triển hợp tác với Mỹ ngay từ sau chiến tranh.
- Có thể cũng chỉ do “ngạo mạn ngu xuẩn” mà ông Nguyễn Phú Trọng ngộ nhận về một ảo tưởng “mình phải thế nào họ mới đón tiếp như vậy chứ”. Nếu ông Trọng biết lắng nghe bằng hai tai, ông sẽ tránh được cái quả đắng mà ông Trump giành cho Đảng Cộng sản của các ông hôm nay.
2- Báo Quân đội nhân dân có một bài của một nhân vật có “nick name” Bắc Hà, nói rằng mọi người đã hiểu sai ý của Trưởng ban Tuyên giáo. Không có đối thoại với đối lập nào cả. Những người khác quan điểm với Đảng mà ông Thưởng đề cập, là những người chưa hoặc không hiểu đường lối chính sách của Đảng, được mời “đối thoại để được giải thích thông suốt”, không có chuyện đối thoại để thay đổi luật pháp và chính sách, càng không thể có chuyện đối thoại để thay đổi thể chế chính trị.
Bài báo cố ý để người đọc hiểu rằng, chân lý không phải cần qua cọ xát, nhất là cọ xát với với đối lập quan điểm.Tất nhiên, một nhận định có tính cốt lõi như vậy đăng trên mục “chống diễn biến” của cơ quan Quân uỷ mà ông Trọng trực tiếp là Bí thư, thì phải hiểu rằng cái ông Bắc Hà vô danh nào đấy chỉ là cái lưỡi thay lời ông Trọng, theo chỉ thị của ông trọng hay ít nhất cũng được ông Trọng cho phép.
Nghĩa là, nếu không phải là ông Thưởng phạm lỗi dùng từ “đối thoại” không đúng chỗ, hoặc lẫn lộn nghĩa của từ “đối thoại” với “quán triệt” thì rất có thể chính ông Trưởng ban Tuyên giáo đang có vấn đề về tư tưởng.
Khi ông Thưởng nói: “Ban Tuyên giáo Trung ương đang chờ Ban Bí thư thông qua một văn bản hướng dẫn về việc tổ chức trao đổi và đối thoại với những cá nhân có ý kiến và quan điểm khác với đường lối, chủ trương, quan điểm của Đảng và pháp luật của Nhà nước” và còn nhấn mạnh thêm, rằng: “Đây là vấn đề rất quan trọng. Chúng ta không sợ đối thoại, không sợ tranh luận, bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý…”, thì không thể hiểu là ông Thưởng chờ Ban Bí thư hướng dẫn những người dân đến gặp Đảng và chính quyền để nghe giải thích đường lối và quán triệt “chân lý” của Đảng?!!
Ông Trọng chỉ đạo bẻ quặt ý của ông Thưởng, vuốt mặt ông Thưởng hay còn tính gì khác!?
Chân lý xưa nay vẫn là độc quyền của Đảng, không phải “hình thành qua đối thoại và cọ xát”, nhất là lại cọ xát với đối kháng. Đây là diễn biến suy thoái. Trưởng ban Tuyên giáo mà suy thoái tư tưởng? Nếu ông Trọng không bị loại khỏi ghế Tổng Bí thư, thì ông Thưởng phải chuyển nghề khác. Hãy chờ xem.
Vở kịch còn đang diễn. Xung đột chỉ đang tiệm cận đỉnh điểm.
3- Đảng Cộng sản Việt Nam nếu loại bỏ được vai trò cá nhân của ông Tổng Bí thư giáo điều Nguyễn Phú Trọng, thì một triển vọng cải cách đi trước Trung Quốc có thể thành hiện thực. Việt Nam gọn nhẹ và thông minh hơn nhiều. Và đã từng bỏ qua các cơ hội đối thoại.
Góp ý vào dự thảo thay đổi Hiến pháp năm 2013, Kiến nghị của 72 nhân sĩ trí thức nổi tiếng viết: “Cuộc sống chỉ rõ nguyên nhân gốc rễ dẫn tới tình hình ấy (mất lòng tin của dân, tham nhũng và trì trệ kinh tế) chính là chế độ toàn trị của một đảng trên thực tế đang chi phối toàn bộ quyền lực nhà nước và hệ thống chính trị, đứng trên Nhà nước và pháp luật, vô hiệu hóa nhiều quyền tự do, dân chủ đã được quy định trong Hiến pháp… đổi mới căn bản thể chế chính trị, chuyển từ toàn trị sang dân chủ, là yêu cầu cấp bách của đất nước, của nhân dân”.
Kiến nghị của 61 đảng viên kỳ cựu ngày 28/07/2014 cũng viết: “Việc cần làm ngay để thể hiện sự thực tâm chuyển đổi thể chế chính trị, tạo niềm tin trong dân là các cơ quan công quyền chấm dứt các hành động sách nhiễu, trấn áp, quy kết tùy tiện đối với người dân biểu tình yêu nước, đối với các tổ chức xã hội dân sự mới thành lập, trả tự do cho những người đã và đang bị kết án hình sự chỉ vì công khai bày tỏ quan điểm chính trị của mình”.
Nhưng ông Trọng là người duy nhất trong những người lãnh đạo Đảng quy kết: “Xem ai có tư tưởng muốn bỏ Điều 4 Hiến pháp không? Phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng không? Muốn đa nguyên đa đảng không? Có tam quyền phân lập không? Có phi chính trị hóa quân đội không? Người ta đang có những quan điểm đấy, đưa cả lên phương tiện thông tin đại chúng đấy. Thế là suy thoái chứ còn gì nữa. Tham gia khiếu kiện, biểu tình, ký đơn tập thể, thì nó là cái gì? Nên phải quan tâm xử lý những điều đó”.
Khó có thể hình dung một con người cực đoan đến mức mụ mẫm như vậy có thể đứng đầu một đảng cầm quyền một quốc gia hơn 90 triệu dân.
Chỉ một giả thuyết không có mặt ông Nguyễn Phú Trọng trên sân khấu, đủ để một kịch bản đối thoại tới dân chủ đích thực trở thành hiện thực.
4- Tại sao ông Võ Văn Thưởng phát tín hiệu đối thoại? Có phải sự kiện xảy ra tại Đồng Tâm là hình mẫu lộ trình dẫn đến thế đối thoại? Người dân phải bắt giam công cụ đàn áp của chính quyền. Người dân phải rào làng và sẵn sàng thề chết để bảo vệ quyền và môi trường sống của mình? Muốn chính quyền chịu chấp nhận đối thoại phải theo hình mẫu này? Có phải đây là lời nhắn nhủ của ông Thưởng và những người còn giấu mặt?
Nhưng người dân Đồng Tâm đã không đủ sức bền để khả dĩ chịu đựng thách thức. Họ quá đói nghèo, mỏng manh và cô độc để đương đầu với những thủ đoạn nham hiểm khó lường của chính quyền.
Cần có một cú huých! Có phải quyết định khởi tố hình sự của công an Hà Nội nhằm mục đích tạo ra cú huých? Một ông Chủ tịch thất hứa, một chính quyền lừa bịp. Pháp luật của cái chính quyền này tuỳ thuộc sức mạnh và ý muốn của mỗi phe cánh, không thể tin và vì vậy không thể tuân thủ vô điều kiện. Pháp luật do nhà cầm quyền đặt ra từ tay phải, thực hành bằng tay trái và chỉ nhằm bảo vệ sự tồn tại của chế độ có đủ tư cách và phẩm chất để được gọi là luật không? Sự tráo trở, lật lọng của nhà cầm quyền chỉ xảy ra khi đó là chính quyền độc trị, không có dân chủ đích thực. Cú khởi tố đã cố tình khơi lại ngọn lửa, tạo sức ép cho một cuộc đối thoại? Cuộc đối thoại mới sẽ không phải của ông Chủ tịch Thành phố mà sẽ là của ông Chủ tịch nước!?
Không thể có đối thoại suông kiểu Kiến nghị 72 và Kiến nghị 61. Chìa khoá của đối thoại là áp lực có thật từ phía quần chúng, một quần chúng có số đông và được tổ chức. Hãy chứng minh khả năng đối thoại bằng một cuộc xuống đường quy mô hơn, sẵn sàng chấp nhận cuộc chơi với cường độ gay gắt hơn trước sự thách thức công khai, trắng trợn của chính quyền bằng lệnh khởi tố. Nếu không có xuống đường thì sẽ vẫn không có đối thoại, và sự “ngạo mạn ngu xuẩn” sẽ vẫn ngự trị.
5- Khởi tố có thể là hòn đá dò đường, nhưng cũng là loại thuốc thử.
Nếu là hiện tượng bột phát, chỉ cần quây hai cụ Lê Đình Kình và cụ Lê Hữu Ba là sẽ chẳng có gì xảy ra tiếp theo nữa! Hai cụ sẽ bị khởi tố hình sự cùng với những người đập phá tài sản công.
Nếu 6.000 dân Đồng Tâm có một hạt nhân lãnh đạo, người dân tập hợp theo hiệu lệnh và hoàn toàn có ý thức, thì hạt nhân sẽ một mặt, bị buộc phải lộ diện và họ sẽ tức khắc bị tiêu diệt bằng điều 79, tội hoạt động lật đổ chế độ, nhưng ngược lại, nếu quả thực, dân Đồng Tâm đã có một “bộ não” và phong trào dân chủ đã có hình thù như một thực thể có thật, thì những nhân tố trong phe cải cách sẽ tận dụng nó như một lực lượng đồng minh và đối thoại sẽ là công cụ để phe cấp tiến thực hiện cải cách. Như vậy, muốn có đối thoại cải cách thì dứt khoát, dân làng Đồng Tâm phải được tổ chức. Muốn có đối thoại với đảng cầm quyền thì những gì xảy ra tại Đồng Tâm phải được mở rộng ra toàn quốc và có thể vận hành được bằng hiệu lệnh thống nhất.
Chưa có gì, về phía dân chưa có gì giống những điều cần phải có, vì vậy những gì giống như chuyện đối thoại với nhà cầm quyền vẫn chưa thể xảy ra. Ban Bí thư sẽ chẳng cần phải mất công soạn thảo bản hướng dẫn, hay nếu có thì chỉ là một bản bày cách lừa bịp dân cho các cấp cơ sở trực tiếp.
6 - Nhưng tại sao lại do Võ Văn Thưởng là người phát tín hiệu sẵn sàng đối thoại? Võ Văn Thưởng là quân xanh, là cò mồi hay Võ Văn Thưởng là người ủng hộ cải cách mà người đứng đầu, đang được đồn đoán là thường trực Ban Bí thư Đinh Thế Huynh, phát tín hiệu khởi động đối thoại để tìm kiếm lực lượng?
Tại sao Công an Hà Nội khởi tố hình sự ngày 13/06, một tháng sau lời kêu gọi đối thoại của ông Thưởng, hai tháng sau khi xảy ra vụ bắt 38 cảnh sát cơ động của dân làng Đồng Tâm? Công an Hà Nội thuộc phe nào? Hạ nhục Nguyễn Đức Chung chỉ nhằm mục đích trả thù vụ tố cáo Công an Hà Nội bảo kê các quán bia hay nhằm dọn đường cho việc hạ bệ ông Chung khỏi chân Chủ tịch Thành phố, gạt nốt nhân vật con nuôi của dây Lê Hồng Anh - Nguyễn Tấn Dũng ra khỏi vũ đài Thủ đô, sau khi loại Đinh La Thăng ra khỏi Sài Gòn?
Nhưng nếu Công an Hà Nội cố tình khởi tố chống dân là nhằm hạ nhục chính quyền lừa bịp, kích động lòng dân tẩy chay pháp luật cộng sản? Khó giải thích tại sao Công an Hà Nội hành động đúng như tiên đoán của dư luận trước đó, rằng chính quyền sẽ giả vờ nhân nhượng để tháo ngòi, tước vũ khí, rồi sẽ tách để diệt từng người? Họ muốn phơi trần bộ mặt tráo trở và lừa bịp của chế độ phi dân chủ của Đảng Cộng sản?!
Trả lời cử tri Hải Phòng ngày 26/06, ông Phúc nói “Việc bắt giữ người trái phép, phá hoại tài sản phải được điều tra nghiêm túc. Trước khi xử lý người dân sai trái, quá khích này, phải xử lý ngay những cán bộ đã lạm dụng, vô trách nhiệm, đã làm sai ở tại xã đó”. Ý ông muốn nói, dân sai do quan sai, dân phạm luật do quan phạm luật, phải xử lý quan trước, dân sau.
Vậy ai là người chỉ đạo Công an Hà Nội khởi tố hình sự những người nghèo xã Đồng Tâm khi cam kết của ông Chủ tịch Thành phố còn chưa kịp khô mực? Không phải là chuyện thượng tôn pháp luật, khi pháp luật do chế độ tuỳ ý làm ra. Vậy cứ theo ý ông Phúc thì trước hết các quan quân đội, rồi đến quan huyện, quan xã phải là đối tượng xử lý đầu tiên.
7- Trong khi Ngoại trưởng Phạm Bình Minh chuẩn bị đi Mỹ (20/04/2017) với nội dung chủ yếu là kiếm được lời mời chính thức của Tổng thống Mỹ giành cho Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, thì tại Đồng Tâm xảy ra chuyện quan huyện kết hợp quan xã cài bẫy bắt cóc hai cụ Lê Đình Kình, Lê Hữu Ba cùng một số người dân, dẫn đến việc người dân bắt giữ nhân viên an ninh đòi trả người. Chính quyền huy động công an và cảnh sát cơ động vũ trang, dự định thẳng tay đàn áp. Ngay lập tức, Công ty môi giới của CSVN tại Washington nhắn với Hà Nội rằng “nếu xảy ra đàn áp tại Đồng Tâm thì ông Phạm Bình Minh không nên đi Mỹ” (?).
Theo tác giả Bùi Anh Trinh, nếu Cộng sản Việt Nam hành động tại Đồng Tâm y như chính quyền Trung Cộng tại Thiên An Môn thì Tổng thống Trump sẽ rút lại lời mời ông Phúc đi Mỹ. (Tổng thống George H. W. Bush đã ra lệnh cấm vận Trung Cộng khi xảy ra vụ đàn áp Thiên An Môn).
Những kẻ chủ mưu gây ra chuyện Đồng Tâm là ai, có nằm trong âm mưu phá hoại chuyến đi của ông Phúc không? Nếu có thì những kẻ thực hiện chắc chắn là tay chân của Trung Nam Hải. Và ông Nguyễn Đức Chung khi ký cam kết không xử lý hình sự toàn thể dân Đồng Tâm, dùng đối thoại để giải toả xung đột, chính là kẻ thọc gậy bánh xe, là tên phá đám?!
8- Như vậy, xác suất khả tín là ông Thưởng đánh tiếng đối thoại thật. Chưa thể xác định ông Trọng là chủ mưu của sự kiện Đồng Tâm, nghĩa là tay sai của Tàu, nhưng có thể khẳng định ông Trọng là người phá đối thoại.
Nếu đã xuất hiện nhu cầu đối thoại, thì xu hướng dân chủ hoá là có thật và nội bộ Đảng đang chia thành hai luồng khác nhau. Một luồng kiên cố trung thành với Chủ nghĩa Mác do ông Trọng đại diện. Luồng thứ hai ủng hộ cải cách triệt để theo mô hình dân chủ hiện đại, có thể bao gồm gần hết nội các của ông Phúc, và có vẻ như có sự hỗ trợ của ông Võ Văn Thưởng và ông Đinh Thế Huynh.
9- Chiến dịch nhân danh tận diệt tham nhũng của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng mặc dù trực chỉ tiêu diệt phe cánh ông cựu thủ tướng tham nhũng Nguyễn Tấn Dũng, nhưng có thể đang giấu lưỡi gươm thọc sườn ông Phúc bằng chỉ thị kiểm tra tài sản 1000 cán bộ cao cấp. Ông Phúc sẽ phải buông bỏ mục tiêu cải tổ, nếu không kịp che chắn cho đống tài sản khủng mà ông đang sở hữu, thực chất đúng là tài sản tham nhũng, nhưng không thể không tham nhũng nếu muốn tồn tại dưới tay ông Dũng.
Ngày 20/03/2017, Thứ trưởng Bộ Ngoại giao Hà Kim Ngọc đi Mỹ “thăm dò phản ứng của Mỹ và dọn đường cho chuyến thăm của lãnh đạo Việt Nam”. Ngày 16/04/2014 xảy ra vụ Đồng Tâm. Ngày 20/04/2017, Phó Thủ tướng Phạm Bình Minh đi Mỹ vận động giấy mời cho ông Phúc. Ngày 21/04, ông Minh nhận được lời mời chính thức. Ngày 22/04/2017, ông Nguyễn Đức Chung kí giấy cam kết với dân làng Đồng Tâm. 18/05, ông Thưởng phát tín hiệu sẵn sàng đối thoại. 23/05/2017 Bộ Chính trị công bố Chỉ thị kiểm tra tài sản 1.000 cán bộ cao cấp. Ngày 29/05 ông Phúc khởi hành đi Mỹ. Ngày 13/06/2017 Công an Hà Nội công bố quyết định khởi tố dân Đồng Tâm.
Lôgíc các sự kiện dẫn đến một nhận định là nội bộ Đảng đang có đặc tình của Trung cộng và phe chống lại cải cách là phe do ông Trọng cầm đầu. Điều còn chưa rõ là phe chống lại cải cách có là một với các phần tử cài cắm của Trung cộng hay không.
10- Vẫn có khả năng Ban Bí thư sẽ ra bản hướng dẫn đối thoại, vì nếu ý của ông Thưởng đúng như sự giải thích của ông Bắc Hà, thì ông Thưởng chẳng cần gì phải chờ hướng dẫn, xưa nay vẫn vậy. Nghĩa là ông Thưởng đi tìm “đối thoại thật”. Nhưng cái ông Thưởng đang chờ, rất có thể là kết cục của cuộc phân tranh cuối cùng đang sắp kết thúc. Đó là khi ông Trọng chính thức lấm lưng, và chỉ cần một mình ông Trọng “đi” là đủ, khi đó Ban Bí thư sẽ có bản hướng dẫn!.
Có thể vào lúc đó, cuộc đối thoại đích thực hướng tới hình thành một bản hiến pháp mới, đảm bảo cho sự ra đời một thể chế chính trị dân chủ đa đảng, sẽ trở thành hiện thực.
27/06/2017Bùi Quang Vơm

Đại biểu quốc hội của Hà Nội ở đâu?

Câu hỏi lớn

Trong cuộc dàn hòa giữa chính quyền với bà con Đồng Tâm, tháng 4/2017, có mặt ba vị thuộc Quốc hội. Đó là Dương Trung Quốc, người Hà Nội xịn nhưng đăng vị là đại biểu quốc hội (ĐBQH) tỉnh Đồng Nai mấy khóa liền; Lưu Bình Nhưỡng ĐBQH tỉnh Bến Tre; Đỗ văn Đương ĐBQH Thành phố Hồ Chí Minh khóa XIII, Phó Ban Dân nguyện của Quốc hội khóa XIV, chứng kiến và ký vào Biên bản. Sự kiện đó chỉ một loáng là nổi đình đám, tiếng tăm bay khắp toàn cầu. Nhiều tờ báo chạy tít đậm ngợi ca công đức của bộ ba quý ông, nhất là Dương Trung Quốc - lừng giời với nhiều bộ mặt.
Nhưng ngay lúc đó, tự dưng bật lên câu hỏi: Thế ĐBQH của Hà Nội đi đâu. Họp Quốc hội thì chưa đến ngày hay các vị đang tiếp xúc cử tri bí mật tại một mật khu tựa như ATK (An toàn Khu) thời kháng chiến. Phải dùng đến hai chữ “mật” vì thường ra khi có các sự kiện công khai này, các phương tiện thông tin chính tắc vồ được lập tức rầm rộ quảng bá. Đại biểu dân đã quen qua TV còn cử tri… chuyên nghiệp ai chả nhẵn mặt.

Biến không thành có

Khi trong dòng chữ “cam kết không truy cứu trách nhiệm hình sự” chữ “không” biến hóa thành chữ “có” thì lúc này đây mới thấy tài ảo thuật của bậc anh minh thời nay chuyên “biến không thành có”. Cũng lập tức từ lúc đó tờ Biên bản tháng 4/2017 nổi đình đám, đẹp mặt các vị bao nhiêu thì giờ đây đầy tai tiếng, làm dày mặt các vị bấy nhiêu. Biên bản này sẽ đi vào lịch sử của nền pháp quyền quốc gia chuyên chính khi Ngài Thị trưởng Thủ đô phải ký vào một tờ giấy học sinh và còn có ba vị thuộc cơ quan quyền lực tối cao bút xa vào công việc ở một… xã. Nhưng vào thời khắc nóng hổi biến không thành có, hai vị trong số ba vị nói trên là Ông Trung Quốc và Ông Bình Nhưỡng vội vàng nói leo. Lời khuyên bảo dân của hai vị theo các phương tiện thông tin thoắt đã bay đến Đồng Tâm và những ai… đồng tâm với Đồng Tâm. Bà con bản địa đang bận tâm với ông Chung nên chưa kịp ngỏ lời với hai vị Quốc - Nhưỡng, nhất là chưa kịp trí ân nụ cười thương cảm của Quốc Nghị sỹ - chậu cảnh sống biết làm dáng, thấy lợm giọng.
Lạ, lại một lần nữa lại không thấy ĐBQH Thủ đô ỏ e một lời. Chắc các vị đang bận công việc của Kỳ họp và giương súng lên trời sẵn sàng bắn… chỉ thiên. Nhưng suy cho cùng, việc cả hai lần các vị mất hút đều logic.
Khi các ưu tú viên của Hà Nội khi được vợt lên trên bàn hiệp thương để các vị ngồi vào Nghị trường, nào có thấy mặt mũi bà con Đồng Tâm tung hô. Khi bỏ phiếu thì danh sách đấy, gạch ai, giữ ai họp cả rồi. Bỏ quách cho xong còn đi làm, tổ bàu cử đạt cờ thi đua. Chẳng hàm ơn thì chớ các vị còn giật thột nghi ngờ chính số phiếu không bầu là của Đồng Tâm khiến mình không được 100%. Lãnh đạo tuyệt đối mà không được tuyệt đối số phiếu, các vị lãnh đạm là phải.

Hà Nội không vội được đâu

Vô tình câu vần điệu “Hà Nội không vội được đâu” lại khoác cái vẻ rêu phong cỏ mọc cho Kinh thành vào độ nghìn năm tuổi, ứng vào khung cảnh này không kệch cỡm. Các vị ĐBQH Hà Nội có vội cũng không được vì là đại biểu cho cả Hà Nội chứ đâu cho riêng Đồng Tâm. Hà Nội to thế, nếu tính theo tỷ lệ % với diện tích quốc gia thì có lẽ là Thủ đô nước ta đứng hàng đầu thế giới, nhưng các tiêu chí khác thì hạng nhất luôn. Thử hỏi có thủ đô nào lại có dân tộc ít người, rừng rậm, núi cao, tiều phu đẵn gỗ trên rừng núi Tản Viên (Ba Vì) nơi phát tích chuyện Sơn Tinh, Thủy tinh. Lại có thủ đô nào cứ vào vụ gặt lại bị khói bụi bao vây vì công dân Hà Nội đốt rơm, thay cho bầu sương khói phủ quanh trời từng làm nên nét huyền ảo của Kinh kỳ.
Mà chuyện đất đai ở Hà Nội đâu chỉ có ở Đồng Tâm. Gần đây nhất là Vụ đất đai của Giáo xứ Thái Hà và Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà. Trước nữa là Dương Nội - Hòa Đức, Uy Nỗ - Đông Anh, đều đau đầu các nhà hữu trách. Chuyện im nhưng chưa yên.
Hà Nội đâu chỉ lo giải quyết đất đai đai. Vỉa hè không dành cho người đi bộ. Xe dẹp trật tự Công an - Trật tự như hòn đá ném xuống ao bèo. Xe qua vỉa hè như cũ. Vụ 20 lần vỡ ông nước Sông Đà, chả màng tới kẻ chủ mưu lúc miễn tố, khi lại tra hỏi vì ngay ngáy lo thiếu nước. Nhà 8B Lê Trực vẫn chềnh ềnh, từ đỉnh cao đó soi tỏ chốn thâm cung bí sử. Vụ 1.300 cây đang định xử lý phải nhớ đến chuyện vụ Thế Thảo năm 2015 (nghĩa Hán Việt: “thế” là thay - “thảo” là cây, “thế thảo” là thay cây). Đường sắt trên cao càng lênh khênh cao chưa biết thông xe hôm nào để bớt kẹt xe. Lại cũng có thể do các vị chưa được phân công nên xin rước các vị đại biểu tỉnh ngoài đến Đồng Tâm trước sẽ công tâm hơn. Công nghiệp địa phương đầu vị của Hà Nội bao năm rồi vẫn là màn tuyn, bóng đèn phích nước. Khu công nghệ cao Hòa Lạc đã đến năm thứ hai mươi mà giải phóng mặt bằng còn dang dở. Rút cuộc quanh năm bận bịu, bốn mùa khẩn trương. Là đại biểu cho cơ quan quyền lực tối cao ngay ở thánh địa Thăng Long hẳn ngày đêm các vị phải lăn lưng vào giám sát cả núi việc, không có giây phút ngả người vào ghế đệm êm để có giấc mơ hoa, chưa có thì giờ lai vãng đến Đồng Tâm.
Đại biểu Quốc hội chứ đâu phải sai nha hợp đồng cầm gậy dẹp ngõ, tuýt còi đuổi chợ, muốn xông vào đâu nào thì vào. Là ĐBQH muốn tới với dân đều phải theo quy trình, ngày giờ đi phải được ghi vào lịch trình để bảo vệ dọc hành trìnhchương trình làm việc phải được chuẩn y và khi về phải trình bẩm. Mọi khâu phải đúng nguyên tắc, khớp định hướng trên tinh thần chưa dân chủ thế bao giờ, nhưng đáp ứng được mong đợi của cử tri. ĐBQH phải nghe chỉ đạo của trên lại phải nói tiếng nói của dân, có tính phản biện mạnh mẽ chứ không phải đến nghị trường rồi chỉ ngồi vỗ tay, dơ tay và gật.
Thực tình, được cử đến Đồng Tâm có sung sướng gì, biết đâu lại mang vạ. Chả thế mà Đoàn Thành phố rầm rộ chỉ về đến Huyện đường, rồi về tay không. Đến với Đồng Tâm không vung vinh như đến dự Lễ mừng công, đón nhận bảng vàng, cắt băng khánh thành… đãi đằng linh đình, quà cáp hậu hĩ. Về Đồng Tâm mà không đồng tâm với bà con chắc cũng nghẹn lời, nhưng trót đồng tâm với bà con mà trái ý trên thì khó giữ ghế, dễ bật bãi.

Đồng Tâm ơi chớ tin, đừng đợi

Cổng làng Đồng Tâm luôn mở, tấm lòng bà con luôn rộng, mời các vị ĐBQG Hà Nội dón tay làm phúc đến với Đồng Tâm - xã Anh hùng cơ mà.
Nhưng sự cố biến không thành có càng nóng bỏngkhiến bà con “kinh cung chi điểu”(1)Đồng Tâm ơi chớ tin, đừng đợi/ Tự cứu mình phải đứng lên thôi ./.
__________
(1) Thành ngữ “kinh cung chi điểu” có trong điển tích Chiến Quốc sách. Canh Luy đứng trước Ngụy Vươnggiương cung không có tên, giả bắn một phát, con chim nhạn rơi xuống. Canh Luy giải thích với vua rằng: ”Sở dĩ như vậy là vì con chim này bị thương, vết thương chưa lành và lòng khiếp sợ chưa tan, cho nên thấy giương cung lên là sợ hãi”Cũng có giải thích dân dã, con chim đã bị cánh cung bắn hút chết, nay hễ thấy cành cây cong cứ ngỡ là cánh cung, hốt hoảng bay vù.
Tác giả gửi BVN.Nguyễn Duy Nghĩa

Việt Nam: Hãy Trả Tự do cho Blogger “Mẹ Nấm”

Các Vụ Bắt Giữ Và Xét Xử Nhà Hoạt Động Thể Hiện Quyết Tâm Dập Tắt Tiếng Nói Phê Bình Của Hà Nội.
(New York) Hôm nay Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng chính quyền Việt Nam nên phóng thích ngay lập tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (bút danh “Mẹ Nấm”) và hủy bỏ mọi cáo buộc đối với cô. Công an bắt cô từ tháng Mười năm 2016 và tống đạt cáo buộc tội “tuyên truyền chống Nhà nước” theo điều 88 Bộ luật Hình sự. Tòa án Nhân dân Tỉnh Khánh Hòa dự kiến sẽ mở phiên xử bà vào ngày 29 tháng Sáu năm 2017.
clip_image002
“Đưa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra xử, chỉ vì đơn thuần thực hiện quyền tự do ngôn luận để kêu gọi chính quyền cải tổ và có tinh thần trách nhiệm, thật là quá đáng” ông Phil Robertson, Phó Giám đốc Ban Á Châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói. “Vấn đề bê bối trong vụ này không phải là những gì Mẹ Nấm nói, mà là thái độ của Hà Nội cứ khăng khăng cự tuyệt thay đổi các điều luật hà khắc, vi phạm nhân quyền để trừng phạt các nhà bất đồng chính kiến ôn hòa khiến uy tín quốc tế của Việt Nam bị xấu đi”.

Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, 38 tuổi, viết blog dưới bút danh Mẹ Nấm. Bút danh này được đặt theo tên của con gái cô, năm nay 11 tuổi, được mẹ gọi là “Nấm”.
Với khẩu hiệu, “Nếu bạn im lặng thì ai sẽ nói”, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh viết về các vấn đề chính trị xã hội trong đó có trưng thu đất đai, công an bạo hành, và tự do ngôn luận. Cô lên tiếng ủng hộ bạn bè bất đồng chính kiến và công khai vận động đòi trả tự do cho nhiều tù nhân chính trị như Trần Huỳnh Duy ThứcNguyễn Ngọc GiàNguyễn Hoàng Quốc Hùng và Nguyễn Hữu Vinh (bút danh Anh Ba Sàm). Trên hết, cô vận động cho một môi trường xã hội không bị nỗi sợ hãi ám ảnh. Buổi sáng cùng ngày, trước khi bị bắt, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đi cùng với bà Nguyễn Thị Nay, mẹ của tù nhân chính trị Nguyễn Hữu Quốc Duy, đến trại giam để cố vào thăm Duy.
Tháng Chín năm 2009, công an đã bắt Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại nhà vào lúc nửa đêm để thẩm vấn về các bài viết trên blog có nội dung phê phán chính sách nhà nước đối với Trung Quốc và các hành động tuyên bố chủ quyền trên vùng lãnh thổ đang còn tranh chấp ở Hoàng Sa và Trường Sa của phía Trung Quốc. Cô được thả chín ngày sau đó, nhưng tiếp tục bị công an theo dõi gắt gao và gây sức ép buộc cô phải đóng blog.
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tham gia nhiều cuộc biểu tình vận động cho nhân quyền và môi trường. Cô liên tục bị công an sách nhiễu, đe dọa, thẩm vấn và bị quản thúc tại gia nhiều lần nhằm ngăn cản cô tham dự các sự kiện quan trọng. Công an tạm giữ cô hai lần trong năm 2014 để ngăn không cho cô bay đi Hà Nội dự cuộc họp tại Đại sứ quán Úc vào tháng Mười và các cuộc gặp tại Đại sứ quán Canada và Na Uy vào tháng Mười Một. Tháng Ba năm 2015, công an lại câu lưu cô để ngăn không cho cô đi Hà Nội dự cuộc gặp tại Đại sứ quán Đức. Tháng Bảy năm 2015, cô cho biết bị một số người mặc thường phục hành hung ngay trước mặt công an, trong khi tham gia cuộc biểu tình ngồi để vận động đòi trả tự do cho các tù nhân chính trị.
Báo chí nhà nước Việt Nam đưa tin rằng công an thông báo trong số các bằng chứng phạm tội của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh về hành vi viết blog chống nhà nước có một hồ sơ tên là “Chấm dứt nạn công an giết dân thường”. Hồ sơ này có dữ liệu về 31 người chết trong khi bị công an giam giữ, do cô và những người khác sưu tầm từ báo chí nhà nước. Công an phát biểu rằng hồ sơ này “mang quan điểm, lập trường rất thù địch đối với lực lượng công an nhân dân. Tập tài liệu này khiến người đọc hiểu sai bản chất vấn đề, xúc phạm và làm hạ uy tín của lực lượng công an nhân dân, gây xâm hại đến mối quan hệ giữa nhân dân và lực lượng công an”.
Rất nhiều vụ được tổng hợp trong hồ sơ “Chấm dứt nạn công an giết dân thường” đã được Tổ chức Theo dõi Nhân quyền ghi nhận và công bố, như trường hợp một số người chết đau đớn trong khi bị công an giam giữ như Nguyễn Quốc BảoNguyễn Văn KhươngTrịnh Xuân TùngTu Ngọc Thạch và Y Két Bdap. Theo Bộ Công an Việt Nam, được báo chí đưa tin, từ tháng Mười năm 2011 đến tháng Chín năm 2014 có tới 226 vụ tử vong trong các cơ sở tạm giam, giữ.
Công an tuyên bố rằng trong khi khám xét nhà của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, họ tìm thấy nhiều tài liệu liên quan đến hành vi phạm tội. Trong số các tài liệu này có các biểu ngữ như “Cá cần nước sạch, nước cần minh bạch”; “Khởi tố Formosa”; “No Formosa” (Nói không với Formosa); “Formosa Get Out” (Formosa Cút Đi); và phản đối Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với các vùng lãnh thổ đang tranh chấp ở Hoàng Sa và Trường Sa, như “No to Chinese Expansionism” (Nói không với Chủ nghĩa Bành trướng Trung Quốc).
Được biết, công an nói rằng, ngoài những bài đăng trên blog và Facebook, các “hành vi phạm tội” khác của cô là trả lời phỏng vấn Đài CNN và Đài Á Châu Tự do.
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được Tổ chức Theo dõi Nhân quyền trao giải Hellman Hammett năm 2010 dành cho những người cầm bút bảo vệ tự do ngôn luận. Năm 2015, Tổ chức Bảo vệ Quyền Dân sự trao cho cô Giải thưởng Của Năm. Tháng Ba năm 2017, cô được nhận giải Những Người Phụ nữ Quốc tế Can đảm của Bộ Ngoại giao Hoa kỳ.
“Trong 10 năm qua, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã làm việc không mệt mỏi để thúc đẩy nhân quyền và tự do dân chủ ở Việt Nam”, ông Phil Robertson nói. “Các nhà tài trợ và đối tác thương mại của Việt Nam cần công khai phản đối việc bắt giữ cô và thúc đẩy chính quyền Việt Nam phóng thích cô ngay lập tức và vô điều kiện”.
Ngoài blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền cũng vận động Việt Nam phóng thích vô điều kiện tất cả những người đang bị giam, giữ chỉ vì các hành vi và tiếng nói ôn hòa. Trong số những người đang bị tạm giam chờ điều tra có các nhà bảo vệ nhân quyền nổi tiếng Nguyễn Văn Đài và Trần Thị Nga. Theo tin được biết vào đầu tháng Năm năm 2017, kể từ khi bị bắt vào tháng Mười hai năm 2015, Nguyễn Văn Đài vẫn chưa được tiếp xúc với nguồn trợ giúp pháp lý. Theo luật sư bào chữa Hà Huy Sơn, Trần Thị Nga (bị giữ từ tháng Giêng năm 2017) bị ốm suốt ba tuần trước và chỉ ăn được cháo. Bà đã đề nghị chính quyền cho đi khám chữa bệnh tại bệnh viện hai lần nhưng đều bị từ chối. Cả hai người, Nguyễn Văn Đài và Trần Thị Nga đều bị truy tố theo điều 88 Bộ luật Hình sự.
__________
Đọc Phúc trình “Không chốn dung thân cho các nhà hoạt động vì nhân quyền: Các nhà vận động dân chủ và blogger ở Việt Nam bị hành hung” tại: https://www.hrw.org/vi/report/2017/06/18/305189
Để đọc thêm tin, bài của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền về Việt Nam, xin truy cập: https://www.hrw.org/asia/vietnam
Muốn có thêm thông tin, xin liên hệ:
Ở Bangkok, Phil Robertson (tiếng Anh, tiếng Thái): +66-85-060-8406, hay email: robertp@hrw.org. Twitter @Reaproy
Ở Washington, DC, John Sifton (tiếng Anh): +1-646-479-2499 (di động); hay email: siftonj@hrw.org. Twitter: @johnsifton
Tổ Chức Theo dõi Nhân quyền (Human Rights Watch) gửi BVN.

HƯỞNG ỨNG CUỘC THI GIẢI BÚA LIỀM VÀNG

A- Mở đầu

Ngày 19/5/2017, Ban Tổ chức Trung ương, báo Nhân dânTạp chí Cộng sản, Đài Truyền hình Việt Nam và Hội Nhà báo Việt Nam đã phối hợp tổ chức buổi họp với chủ đề Giải báo chí toàn quốc về xây dựng Đảng, lấy tên GIẢI BÚA LIỀM VÀNG, lần thứ hai - năm 2017. Có khá nhiều giải thưởng, giải nhất 100 triệu.
Tôi viết bài này không gửi dự thi mà chỉ nhân dịp, góp vài ý kiến nhằm xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh để có thể tiếp tục vai trò cầm quyền (hoặc lãnh đạo như Đảng muốn).
Năm 1945 Đảng chỉ có vài ngàn đảng viên, thế mà lãnh đạo Cách mạng tháng Tám thành công. Đó là nhờ nội bộ trong sạch, đoàn kết, nhân dân tin tưởng vào lòng yêu nước, ý chí giành độc lập của Đảng. Bây giờ Đảng có khoảng 4 triệu đảng viên, nắm chính quyền, lãnh đạo toàn diện mọi mặt, mà nội bộ không thống nhất, dân mất lòng tin. Phải ban hành hết nghị quyết này đến nghị quyết khác để củng cố và làm trong sạch, thế mà chẳng đâu vào đâu, càng ngày càng bị thoái hóa.

Tại sao vậy? Tại vì Đảng đã mắc một số sai lầm nghiêm trọng mà không chịu nhận ra để sửa chữa. Giống như một người bị bệnh nặng trong não và hệ thần kinh, lục phủ ngũ tạng đã bị ruỗng nát, nó thể hiện ra bên ngoài bởi các lở loét trên mặt, trên da. Vậy mà cho rằng bệnh chỉ ở ngoài da, chỉ lo tìm thuốc bôi bên ngoài, thể thì làm sao chữa được bệnh trong óc não và gan ruột. Bệnh của Đảng nhiều người đã thấy rõ, đã chỉ ra, nhưng những lãnh đạo của Đảng không chịu nghe. Có thể là vì kém trí tuệ nên không thấy được, cũng có thể một số có biết nhưng vì quyền lợi, vì một hạn chế nào đó mà không dám nói. Cũng đã có một vài người như ông Vũ Ngọc Hoàng có nói được vài điều, nhưng xét ra vẫn còn né tránh những vấn đề cơ bản.
Việc tổ chức cuộc thi giải Búa liềm vàng, chẳng qua là đi tìm một vài chiếc lá về xoa lên da, may ra làm đỡ ngứa hoặc dịu cơn đau trong chốc lát. Hồi còn trong Đảng tôi đã viết nhiều thư và kiến nghị góp ý kiến xây dựng, nhưng tất cả đều không được xem xét. Lần này tôi viết nhằm khám bệnh và bốc thuốc với 2 nhận thức sau:
1- Trước và sau năm 1975, tuy có cùng tên nhưng đã là 2 đảng khác nhau. Trước 1975 là đảng cách mạng, dựa trên lòng yêu nước. Sau 1975 là đảng cầm quyền, độc tài, toàn trị, lo chia chác quyền lợi.
2- Phân biệt Đảng và đảng viên. Đảng CS là một tổ chức rất khó hoặc không thể cải tạo, nhưng đảng viên có nhiều người, trước khi vào Đảng là tử tế, tuy bị nhiệm vụ đảng viên khống chế, nhưng họ vẫn giữ được phần nào bản chất tử tế đó, họ có thể giác ngộ, nhận ra nhiều sự thật bị che giấu, bị lừa dối và sẵn sàng đứng về phía nhân dân, về phía lẽ phải.
Đảng cho rằng mọi tệ nạn phát sinh, phát triển, lây lan trong Đảng, làm cho Đảng rệu rã, dân mất lòng tin có nguyên nhân là sự thoái hóa, biến chất, là sự tự diễn biến, tự chuyển hóa của một số cán bộ và đảng viên. Tưởng như thế là đã tìm ra nguyên nhân chính xác, nhưng thật ra đã nhầm ở 2 điểm quan trọng sau đây: a- Ghép chung sự thoái hóa biến chất với tự diễn biến, tự chuyển hóa là sai lầm lớn vì 2 hành động này thuộc 2 loại người có tính cách ngược nhau, với mục đích rất khác nhau. b- Chỉ ra nguyên nhân do cán bộ, đảng viên là không sai, nhưng chưa đúng nguyên nhân gốc, cơ bản. Đó chỉ là nguyên nhân gần, dễ thấy, là những mụn nhọt, lở loét ngoài da chứ chưa phải bệnh trong đầu óc và gan ruột. Chính vì sai lầm trong đánh giá nguyên nhân nên mọi nghị quyết viết ra, mọi biện pháp được dùng chỉ như một chút dầu cao bôi lên da cho tạm đỡ đau, đỡ ngứa chứ không thể nào chữa khỏi bệnh nan y, cứ để cho bệnh ngày càng phá ruỗng lục phủ ngũ tạng.

B-Khám bệnh

Để khám bệnh cho phong trào CS nói chung và các đảng CS đã có nhiều công trình có giá trị. Có thể dẫn ra vài tác phẩm: Thất bại lớn- Sự ra đời và cái chết của CNCS thế kỷ 20 (Brezezínski); Giai cấp mới (Milovan Djilas); Chế độ phát xít (Zeliu Zelev). Cách mạng 1989-Sự sụp đổ của chế độ xô viết (Victor Sebestyen) v.v… Tôi được biết quyển Thất bại lớn đã được ông Phan Diễn (Thường trực Ban Bí thư TƯ khóa 9) đặt NXB 210 cuốn để phát cho các ủy viên BCH TƯ Đảng, nhưng hầu như không mấy ai đọc, mà có đọc vài trang thì cũng cho là luận điệu của bọn đại phản động.
Ở Việt Nam có nhiều người, trong đó có tôi đã nghiên cứu, tìm ra nguyên nhân gốc của những tệ nạn trong chính trị và xã hội, của những sai lầm và thất bại trong lãnh đạo và quản lý đất nước. Theo sách “Trần Đức Thảo-Những lời trăng trối” (Phan Ngọc Khuê) thì đích danh thủ phạm gây ra nhiều sai lầm chính là ông Karl Marx chứ không ai khác. Theo tôi: “Nguyên nhân gốc của mọi tệ nạn trong xã hội VN hiện nay là do sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa một bên là những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc, một bên là những độc hại trong Chủ nghĩa Mác Lê (CNML)”.
Văn hóa dân tộc Việt có nhiều mặt tốt, ưu điểm, mọi người đã nói nhiều, bên cạnh còn tồn tai một số yếu kém như thói ích kỷ, lợi mình hại người, tham bát bỏ mâm, thích hư danh, thói cam chịu, thói vô cảm, một người làm quan cả họ được nhờ, v.v…Về CNML, tôi không phủ định sạch trơn, chỉ muốn nhấn vào các độc hại của nó như đấu tranh giai cấp, chuyên chính vô sản, công hữu hóa nền kinh tế, sự ngụy biện trong tuyên truyền v.v…
Khám bệnh cho xã hội VN, nhiều người đã chỉ ra nguyên nhân đẻ ra và nuôi dưỡng bọn cán bộ thoái hóa biến chất chính là “nền độc tài toàn trị của những người vừa kém trí tuệ vừa tham lam”. Kết hợp 3 yếu tố này lại với nhau sẽ đẻ ra sự đểu cáng, sự tham nhũng, sự mua quan bán chức, bọn lợi ích nhóm, bọn tư bản thân hữu và nhiều thứ tồi tệ khác. Để phân tích, để lý giải từng vấn đề phải viết thành tài liệu hàng ngàn trang với hàng chục vạn chữ. Trong một bài viết tôi chỉ mới có thể nêu ra vài nét chính mà thôi.
1- Về trình độ và nhận thức - CNCS tỏ ra chỉ là ảo tưởng. CNML có nhiều độc hại. Cứ mỗi lần Đảng tích cực vận dụng CNML là một lần thất bại thảm hại, ví như cải cách ruộng đất, hợp tác hóa nông nghiệp, cải tạo tư sản, công nghiệp quốc doanh v.v… Phe XHCN và Liên Xô đã sụp đổ. Thế mà Đảng vẫn kiên trì con đường ấy. Đó là một sai lầm lớn về nhận thức. Có sai lầm đó là do kém về trình độ trí tuệ. Theo Brezezinski, phong trào CS sẽ phải sụp đổ chính vì thiếu trí tuệ. Nghe rằng Đảng có nhiều người giỏi lý luận. Tôi chưa được gặp trực tiếp họ, đối thoại để xem trình độ đến đâu, chứ cứ xem nhiều ông bà xuất hiện ở các hội nghị thì chỉ nghe được những điều nhàm chán, nhưng có lẽ đối với các ông bà ấy và một số thân cận lại là vô cùng mới mẻ. Tôi đọc nhiều nghị quyết và báo cáo chính trị của Đảng, phát hiện ra trình độ luận lý của những người soạn ra và thông qua những văn bản ấy là yếu kém. Hình như nhiều cán bộ cao cấp của Đảng và phần đông đảng viên chỉ học thuộc một số câu trích dẫn từ các tác phẩm của CNML mà không có hiểu biết sâu rộng về các nền văn minh thế giới.
Về hình thức Đảng cũng chú ý bồi dưỡng và sử dụng nhân tài, có tiêu chuẩn chọn lựa cán bộ, nhưng theo tôi sự hiểu biết về nhân tài, về tầng lớp tinh hoa, về tiêu chuẩn chọn cán bộ của Đảng là thiếu chính xác. Thiếu như thế nào tôi xin trình bày vào dịp khác.
Trí tuệ trong Đảng càng gày càng sa sút, trong khi trí tuệ trong dân không phát triển được mà còn bị nạn chảy máu chất xám cuốn đi. Tầng lớp tinh hoa của VN chưa kịp hình thành thì đã bị phá nát.
2- Về tổ chức - Tổ chức của Đảng và chính quyền quá nặng nề, quá cồng kềnh vì thế rất kém hiệu quả và năng suất rất thấp. Điều này có xuất phát từ tham nhũng quyền lực do độc tài toàn trị đẻ ra. Sự tham nhũng quyền lực này đã có từ những ngày đầu tiên sau CM tháng 8.
Về Đảng, chưa thấy được sự khác nhau giữa đảng làm cách mạng và đảng cầm quyền. Phần lớn đảng viên và quần chúng của Đảng được tuyên truyền và do đó có nhận thức sai về đảng cầm quyền và vai trò, chức năng của chính quyền. Việc kiểm soát quyền lực đã được nhân loại biết đến từ rất lâu, thế mà rất gần đây lãnh đạo Đảng nêu ra như là một phát minh rất mới của mình, mà cũng chỉ mới nói chứ chưa có cách làm hiệu quả.
3- Về chủ trương đường lối đối nội - Vô cùng nguy hiểm khi kết hợp 3 thứ vào trong một thể chế: mất dân chủ, bạo lực và dối trá. Nói nhiều và văn hoa về dân chủ nhưng thực chất rất mất dân chủ từ trong Đảng ra ngoài xã hội. Sự mất dân chủ có nhiều biểu hiện khác nhau, nặng nề nhất là ngăn cản tự do tư tưởng, cấm đoán tự do ngôn luận và triệt hạ mọi lực lượng bất đồng quan điểm. Bạo lực sắt máu trong đấu tranh giai cấp, trong việc dùng lực lượng hùng hậu của công an để theo dõi, bắt bớ, đàn áp, gây nên nỗi sợ hãi thường trực cho mọi tầng lớp và oan trái cho nhiều người. Về tuyên truyền, ban đầu do nhu cầu thu phục lòng tin vào tương lai tươi sáng chưa có mà buộc phải dùng bánh vẽ. Đó là sự dối trá đáng yêu, có thể được tha thứ. Nhưng rồi người ta quen dần, dối trá trở thành phương tiện. Chính quyền và Đảng dối trá để xoa dịu và lừa dân, người dân dối trá để tồn tại. Dối trá thâm nhập sâu vào cả giáo dục nhà trường và gia đình. Kèm thêm vào dối trá là tính kiêu ngạo cộng sản. Bàn chất là kém trí tuệ nhưng lại tự huyênh hoang là nhờ CNML mà họ sáng suốt và dũng cảm nhất thế giới từ trước đên nay.
4- Về đối ngoại - Từ những năm 50 của thế kỷ 20 một số nhà khoa học đã cảnh báo tai họa từ Trung Quốc. Thế nhưng vì ý thức hệ mà chúng ta buộc phải dính vào họ, nhận viện trợ của họ. Thời kỳ Lê Duẩn, cũng đã thấy được dã tâm của họ, nhưng rồi cũng chỉ vì ý thức hệ mà sau đó để cho họ thao túng đủ mọi điều. Một số người cho rằng chúng ta có lợi trong chính sách đu dây giữa Trung Quốc và Mỹ, nhưng thực ra ta đã bị Trung Quốc khống chế nhiều bề. Về hình thức chúng ta ký nhiều hiệp ước với các nước, tham gia công việc của Liên Hợp Quốc, nhưng thực tình VN hầu như không có bạn thân, đặc biệt người Việt đi ra nước ngoài không được tôn trọng.

C- Bốc thuốc

Đảng nhiều lần đã tự khám bệnh và bốc thuốc, rõ ràng nhất là các nghị quyết vế xây dựng và củng cố tổ chức. Đó chỉ là những bài thuốc bôi ngoài da, chỉ giỏi lắm là chữa vài cái mụn nhọt, ghẻ lở chứ không có tác dụng gì đến bệnh bên trong. Cũng đã có vài người mang thuốc tốt đến dâng, nhưng Đảng cho là thuốc đắng và độc, không thể dùng. Thuốc bị vứt đi, một vài người dâng thuốc bị hãm hại.
Nay tôi lại xin dâng vài bài thuốc đắng, nếu biết dùng sẽ là thuốc tốt, nếu cho là thuốc độc mà vứt đi cũng không sao, nhưng chắc rằng về sau sẽ hối hận. Vì vậy xin đừng vội vàng vứt đi mà cứ cất vào chỗ nào đó, biết đâu sẽ có lúc dùng tới. Những bài thuốc này không phải do tôi nghĩ ra hoàn toàn mà chỉ có một phần, còn là sưu tập từ nhiều nguồn rồi tổng hợp lại, nhiều người cũng đã biết.
Bài thuốc 1- Xác định rõ ràng, dứt khoát mục đích cao đẹp, duy nhất và cuối cùng là TỰ DO và HẠNH PHÚC của toàn dân, luôn luôn đặt quyền lợi dân tộc lên trên hết. Mọi thứ khác như vị thế của đất nước, vai trò của Đảng, nền kinh tế tư nhân hay quốc doanh, vào ban này bệ nọ của Liên Hợp Quốc, ký hiệp ước với nước ấy nước kia v.v… đều chỉ là phương tiện hoặc mục tiêu phụ, tạm thời. Việc gì làm tăng tự do và hạnh phúc thì làm, có hiệu quả cao thì làm. Việc gì ảnh hưởng xấu đến tự do, hạnh phúc, không có hiệu quả thì kiên quyết tránh. Không vì một học thuyết nào cả, không vì một chủ nghĩa nào cả.
Bài thuốc 2- Từ bỏ CNML. Đây là điều kiện tiên quyết. Còn ôm lấy thây ma CNML mà thương tiếc thì bệnh càng nặng thêm. Để xây dựng một xã hội văn minh, tiến bộ, đáp ứng mục tiêu: Hòa bình, Độc lập, Thống nhất, Tự do, Dân chủ, Giàu mạnh, Hạnh phúc thì không cần thêm một học thuyết mới nào nữa cả, chỉ cần thực thi dân chủ với tam quyền phân lập, tôn trọng nhân quyền, chấp nhận đa nguyên thì rồi xã hội sẽ phát triển theo đúng quy luật. Khi đã từ bỏ CNML rồi thì nên đổi tên Đảng, lấy lại tên Đảng Lao động VN.
Bài thuốc 3- Từ bỏ điều 4 của Hiến pháp. Chuyển ngay cương lĩnh và tổ chức từ một đảng làm cách mạng sang một đảng chính trị. Đáng có cầm quyền được hay không là do tín nhiệm của dân. Để có thể trở thành một đảng mạnh, cầm quyền thì quan trọng nhất là nâng cao trí tuệ. Đảng làm cách mạng phải coi trọng tổ chức, còn đảng cầm quyền phải đề cao trí tuệ. Lúc này không phải Đảng tìm cách triệt hạ tinh hoa của dân tộc mà phải tìm kiếm, phát hiện, bồi dưỡng, tuyên truyền, vận động để đưa họ vào những vị trí xứng đáng trong các cơ quan quyền lực. Làm lễ trưởng thành và cho nghỉ sinh hoạt hàng triệu đảng viên già yếu, kém năng lực hoặc dính vào tệ nạn. Dẹp bớt các cơ quan của Đảng tương đương với chính quyền, chấp nhận cạnh tranh bình đẳng với các tổ chức khác. Không dùng ngân sách nhà nước để nuôi bộ máy cồng kềnh của Đảng cũng như của các đoàn thể chính trị do Đảng lập ra. Việc này sẽ làm cho một số đông người trước đây làm việc cho Đảng bị thất nghiệp, tôi đã nghĩ ra kế sách giải quyết, nếu được hỏi tôi sẽ trình bày sau. Khi Đảng có những hoạt động ích nước lợi dân Quốc hội sẽ xét, cấp cho Đảng một khoản tiền để hoạt động, khoản này phải công khai và không quá một số phần trăm nào đó của ngân sách.
Bài thuốc 4- Trong cương lĩnh phải nêu cao việc xây dựng chế độ dân chủ với tam quyền phân lập. Khi Đảng giữ được vai trò cầm quyền thì không can thiệp vào quyền lập pháp và tư pháp. Đảng chỉ tổ chức ra chính quyền hành pháp.
Bài thuốc 5- Kiên quyết giữ vững độc lập, tự chủ, không vì ý thức hệ mà lệ thuộc vào Trung cộng. Trong lúc vẫn duy trì quan hệ bình thường, kiên quyết tìm cách thoát những ảnh hưởng xấu từ Trung Quốc. Việc này chắc chắn sẽ gây ra một số khó khăn, gặp phải một số thiệt hại trong thời gian ngắn, nhưng nếu không làm được thì càng ngày càng sa lầy, càng lệ thuộc. Có kiên quyết thoát Trung thì mới có động lực và điều kiện để phát triển quan hệ tốt với các nước khác.
Bài thuốc 6- Bài này không dành cho Đảng mà cho một số đảng viên. Năm bài thuốc quá đắng nêu trên khi được một số cán bộ cao cấp của Đảng chấp nhận sẽ đem ra trình bày và thảo luận ở một hội nghị TƯ nào đó, tốt hơn là ở một đại hội chính thức hoặc bất thường. Gọi những người đề xuất việc trên là phái cải cách. Nếu cải cách được đa số tán thành thì tuyên bố đổi tên Đảng và tiếp tục các công việc. Nếu phái cải cách bị thiểu số thì tuyên bố tách ra, lập đảng mới, lấy tên là Đảng Lao động. Đảng Cộng sản vẫn tiếp tục tồn tại. Đảng Lao động trở thành đảng đối lập với Đảng Cộng sản. Trước mắt ĐLĐ chỉ mới thu nạp những đảng viên bất đồng chính kiến từ ĐCS chuyển sang.

D- Câu hỏi lớn

Viết rằng Đảng phạm sai lầm này nọ là chung chung, thực ra những sai lầm phải được quy kết cho từng cá nhân người lãnh đạo. Nhưng người lãnh đạo ở đâu ra. Không những người lãnh đạo có tài năng hoặc có sai lầm mà cả những bọn thoái hóa biến chất và tất cả chúng ta đều sinh ra, lớn lên trên đất nước này, do khí thiêng sông núi của dải đất hình chữ S này hun đúc nên, do truyền thống lịch sử từ đời các Vua Hùng, do phong thủy của Ba Vì, Tam Đảo, Trường Sơn, Biển Đông tạo nên. Mấy năm nay tôi suy nghĩ đến một câu hỏi lớn: “Du du bỉ thương hề, thùy tạo nhân” (Xanh kia thăm thẳm tầng trên. Vì ai gây dựng cho nên nỗi này). Đặng Trần Côn đặt câu hỏi cho Chinh phu và Chinh phụ, còn tôi đặt câu hỏi cho dân tộc, cho đất nước. Vì đâu mà đất nước này, dân tộc này phải chịu đựng những thử thách oan nghiệt. Trên đây tôi viết “Nguyên nhân gốc của mọi tệ nạn trong xã hội VN hiện nay là do sự kết hợp, sự cộng hưởng giữa một bên là những yếu kém trong nền văn hóa dân tộc, một bên là những độc hại trong Chủ nghĩa Mác Lê”, nhưng xét ra đó vẫn chưa phải là nguyên nhân cuối cùng. Hỏi tiếp: Từ đâu mà xẩy ra sự kết hợp đó.
Suy nghĩ sự đời Nguyễn Du viết: “Ngẫm hay muôn sự tại trời”, nhưng rồi ông cũng viết: “Có trời mà cũng có ta”. Lại nữa, trong văn hóa nhiều dân tộc và tôn giáo đều phổ biến câu “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”. Trong 6 tập sách nổi tiếng có nhan đề chung là PHƯƠNG PHÁP của Edgar Morin, nổi bật lên một nhận xét là “tính chất bất định” mọi hoạt động của nhân loại. Nhiều công việc, ban đầu người ta nhằm đến A, nhưng rồi sau một thời gian phát hiện ra đã hoàn toàn chệch hướng. Tôi rất muốn nghiên cứu nguyên nhân, động lực của sự chệch hướng đó, nhưng đang vướng vào thế “lực bất tòng tâm” nên nêu ra để bạn nào quan tâm thì nghên cứu. Hướng của tôi là muốn tìm nguyên nhân từ trong đời sống tâm linh của dân tộc. Dân gian có câu: “bị trời phạt”. Phải chăng dân tộc VN đang bị trời phạt, bị phạt vì tội lỗi gì, làm sao để chuộc lỗi đây.
Trong bài thơ dài “Theo chân Bác” Tố Hữu viết: “Muôn nẻo người đi bước trước sau. Một câu hỏi lớn biết về đâu…”. Đó là câu hỏi lớn của chàng thanh niên Nguyễn Ái Quốc. Tưởng là đã tìm ra, nhưng rồi lại bị lạc. Lạc đường mất rồi, dù cho có vài cái nghị quyết 4, dù cho mở ra vài cuộc thi Giải Búa liềm vàng thì cũng chỉ là luẩn quẩn trong mê cung. Dân tộc này đang trông chờ, từ trong Đảng có những người nhận thức ra vấn đề và mở ra cuộc thi TÌM CON ĐƯỜNG MỚI.Nguyễn Đình Cống

No comments:

Post a Comment