Wednesday, June 28, 2017

Bài viết hay(5112)

1000 năm nô lệ giặc Tàu, 100 năm đô hộ giặc Tây, 20 năm sợ Mỹ - Nga - Tàu đã khiến dân ta ngày nay trở nên hèn có hệ thống, hèn từ trong nước ra tới hải ngoại. Đứa ở Bolsa chê đứa trong nước là hèn với Bắc Kinh, hèn với CSVN nhưng đứa ở Mỹ cũng hèn bỏ xừ khi "Yes, Sir" lia chia rồi cúi gập người trước Mỹ trắng; thậm chí có lão Bolsa ngửi cứt Trump mà bốc thơm là ...y như Chanel! Chúng ta cứ bóp cổ nhau cho chết mẹ nó đi nhưng lại khoái đội người dưng trên đầu mà tung hô "vạn tuế". Cái hèn cứ lớn dần lên trong mỗi đứa khi ngọng nghịu tâng bốc "siêu cường" một cách trơ trẽn mà cóc cần biết sĩ diện gì nữa cho dù đầu tóc đã trắng hếu. Đứa nhỏ sinh ra và lớn lên ở Mỹ không hiểu tại sao ông cha của mình lại hèn như vậy mà mở miệng ra là yêu nước, thương dân tộc. Thực ra ai cũng chỉ thương bản thân, mê tiền, ham vợ đẹp, ưa nhà to, xe mới nên sẳn sàng hèn. Sic !

HÈN CÓ HỆ THỐNG

Trong những tiêu chuẩn nhân quyền quốc tế áp dụng cho việc bắt và giam người trước khi xét xử, có một quy định mà bất cứ ai tìm hiểu về nhân quyền cũng phải biết, đó là quy định về quyền được có thời gian và phương tiện thỏa đáng để chuẩn bị bào chữa.
Cụ thể, tất cả những người bị buộc tội hình sự đều phải được cho THỜI GIAN THỎA ĐÁNG và phương tiện hỗ trợ thỏa đáng để chuẩn bị cho việc bào chữa, kể cả cơ hội trao đổi riêng với luật sư do chính họ chọn.
Bị can, bị cáo phải có khả năng trao đổi, tham vấn luật sư, mà không bị can thiệp, không bị kiểm duyệt, và việc trao đổi, tham vấn phải được RIÊNG TƯ TUYỆT ĐỐI: Phỏng vấn giữa người bị bắt và luật sư của họ có thể được tiến hành trong tầm nhìn, nhưng không phải trong tầm nghe, của các quan chức hành pháp.
Quyền được bào chữa này áp dụng cho tất cả các giai đoạn của tiến trình tố tụng, kể cả giai đoạn điều tra.

* * *
Đấy là lý thuyết. Trên thực tế, an ninh Khánh Hòa đã biệt giam Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) suốt từ 10/10/2016 đến giữa tháng 6/2017 mới “cho phép” luật sư của Như Quỳnh vào gặp chị trong trại giam, “trước sự chứng kiến của cán bộ trại cũng như một số an ninh P92, tất cả đều được quay phim” (lời luật sư Nguyễn Khả Thành thuật lại trên facebook).
Trong khi đó, phiên tòa đã được ấn định là sáng 29/6. Các luật sư sẽ bào chữa cho Như Quỳnh kiểu gì trong khoảng thời gian vài tuần từ lúc được gặp chị cho đến ngày xét xử, và trong điều kiện mọi cuộc gặp (nếu có) đều phải xin phép an ninh, còn bị an ninh dí máy quay phim tận mặt?
Công an muốn luật sư phải nghiên cứu hồ sơ và bào chữa kiểu “thần tốc, thần tốc hơn nữa” như Võ Nguyên Giáp đánh trận chăng?
Không phải đâu. Chỉ là họ muốn bảo đảm “chiến thắng toàn diện và tuyệt đối” thôi. Đã bắt giữ tùy tiện, đã triệu tập và đe dọa nhân chứng, đã lừa Như Quỳnh “ở ngoài không ai quan tâm đến chị đâu”, đã thổ ra được một bản cáo trạng kết tội Như Quỳnh, còn cố cài thêm câu “Nguyễn Ngọc Như Quỳnh… không thành khẩn khai báo, không ăn năn hối cải… nhận thức xã hội còn phiến diện tiêu cực, do vậy cần xem xét xử lý nghiêm minh”. Đã làm đủ trò như vậy rồi, vẫn không yên tâm. Vẫn phải cố làm sao để “ta nhất định thắng” cơ.
HÈN CÓ HỆ THỐNG!
Ngược lại, vụ án của luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà dường như đã được Bộ Công an yên chí chơi màn “ngâm tôm”. Hơn một năm rưỡi biệt giam hai con người, kể cả một phụ nữ trẻ vô tội như Lê Thu Hà, thiết tưởng đã thừa thời gian để an ninh làm đủ trò để bảo đảm chắc phần thắng khi ra tòa. Nhưng không, họ vẫn om đấy, “ngâm” đấy. Chẳng qua cũng chỉ là một đòn hành hạ để bẻ gãy ý chí của Nguyễn Văn Đài và Lê Thu Hà, để hai người phải tuyệt vọng và khuất phục mà thôi.
* * *
Trong một diễn biến khác, giáo sư Lưu Hiểu Ba, 61 tuổi, tù nhân lương tâm nổi tiếng Trung Quốc, đã được Trung Cộng thả khỏi tù, cho vào bệnh viện chờ chết: Ông bị ung thư gan giai đoạn cuối, mới phát hiện vào cuối tháng 5 vừa qua.
Sự kiện này gợi cho ta nhớ đến thầy giáo Đinh Đăng Định, người cũng bị tù vì vận động kiến nghị tập thể chống dự án khai thác bauxite ở Tây Nguyên. Ông phát bệnh ung thư dạ dày ở trong nhà tù cộng sản, được thả cho về nhà đúng một tháng thì mất (đầu năm 2014).
Sao cộng sản Trung Quốc, Việt Nam giống nhau đến vậy?
Lại nhớ đến hồi Lưu Hiểu Ba nhận giải Nobel Hòa bình (năm 2010). Báo chí, dư luận viên Trung Quốc ào ào đăng bài mạ lỵ ông đã đành, mấy tờ quân đội, công an và dư luận viên Việt Nam cũng lăng xăng chửi góp mấy bài-không hiểu là do Tuyên giáo Trung Cộng chỉ đạo hay là chủ động làm để tâng công với quan thầy.
Chúng chẳng buồn che giấu cái hèn của chúng nữa.

Những nhà bất đồng chính kiến tại Việt Nam tiếp tục bị đánh đập và đe dọa


Theo báo cáo của tổ chức Quan sát Nhân quyền vào ngày thứ Hai vừa qua, các blogger và nhà hoạt động nhân quyền tiếp tục bị đánh đập và đe dọa. Tổ chức này cũng kêu gọi chính quyền Cộng sản phải chấm dứt ngay các hành động này và giải trình trách nhiệm.
Tổ chức Quan sát Nhân quyền đã mô tả 36 vụ việc trong đó có những người mặc thường phục đã đánh những nhà hoạt động và blogger trong khoảng thời gian từ tháng Một năm 2015 đến tháng Tư năm 2017, và để lại những vết thương rất nghiêm trọng.
Mặc dù có những cải cách về kinh tế cũng như cởi mở hơn trong các vấn đề xã hội, nhưng Đảng Cộng sản vẫn thắt chặt kiểm soát truyền thông và không nhân nhượng những ý kiến chỉ trích.
Với sự kiểm soát thông tin chặt chẽ của Chính phủ, một số nhà bất đồng đã sử dụng blog để nói lên tiếng nói của họ. Bên cạnh đó, mạng xã hội Facebook cũng được sử dụng rất phổ biến.
Rất nhiều nạn nhân báo cáo lại rằng tại thời điểm họ bị đánh, có sự xuất hiện của công an tại đó nhưng họ không hề can thiệp. Ở Việt Nam, công an thường xuyên đẩy các nhà hoạt động lên xe thùng hoặc xe buýt để ngăn cản họ không được biểu tình trên đường phố.
Ông Brad Adams, Giám đốc của tổ chức Quan sát Nhân quyền khu vực châu Á, cho biết “Chính phủ Việt Nam cần phải hiểu là việc làm lơ trước những hành vi bạo lực này sẽ dẫn đến tình trạng vô pháp luật và bất ổn thay vì ổn định trật tự xã hội mà nó đang cố gắng đạt được”.
Tính đến tháng Một vừa qua đã có ít nhất 112 blogger và nhà hoạt động đang phải ngồi tù; con số này đã giảm từ 130 người hồi cuối năm 2015.
Tổ chức này cho biết, số lượng tù nhân chính trị giảm xuống đi kèm với các vụ đánh đập tăng lên trong thời gian Việt Nam đàm phán hiệp định thương mại với Hoa Kỳ.
Trong một bản tuyên bố, Tổ chức Quan sát Nhân quyền cho biết “Tình hình nhân quyền tại Việt Nam là điểm then chốt trong các vụ đàm phán. Có thể Chính phủ Việt Nam đã giảm các vụ bắt bớ và xét xử án chính trị xuống nhưng họ lại tìm cách khác để đàn áp những nhà bất đồng chính kiến”.

Việt Nam phủ nhận bản báo cáo

Tổ chức này cho biết, 35 trong số 36 vụ được đề cập đến trong báo cáo của họ không hề tìm ra thủ phạm hay có ai bị truy tố dù các nạn nhân đều khai báo với công an là họ bị đánh đập.
Phía Việt Nam đã phủ nhận bản báo cáo này đồng thời khẳng định đã hành động theo các công ước công tế về quyền con người.
Bà Lê Thị Thu Hằng, Phát ngôn viên của Bộ Ngoại giao, gửi đến Reuters như sau “Bản báo cáo này dựa trên những thông tin sai lệch và thiếu tính khách quan về tình hình tại Việt Nam”.
Bản báo cáo được thực hiện sau cuộc gặp gỡ giữa Tổng thống Donald Trump và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Đây là cuộc hội đàm giữa Nhà Trắng và một lãnh đạo Đông Nam Á đầu tiên kể từ khi Tổng thống Trump nắm quyền hồi tháng Một.
Qua một bản tuyên bố chung bao gồm một phần ngắn về “tầm quan trọng trong việc bảo vệ và thúc đẩy nhân quyền,” chuyến thăm của ông Nguyễn Xuân Phúc đã bị chi phối bởi mối quan hệ kinh tế đang có nhiều cải thiện, với việc ký kết các thỏa thuận kinh tế trị giá hàng tỉ USD.
Tổng thống Trump và các trợ lý của ông gần như đã bỏ qua vấn đề nhân quyền trong các thỏa thuận với các chính phủ độc tài, bao gồm cả Ả Rập Saudi, một đồng minh của Hoa Kỳ mà ông Trump đã đến thăm tháng trước, nơi mà đảng phái chính trị và biểu tình bị cấm tiệt.
Chính quyền của Tổng thống Trump đã thẳng thắn bày tỏ rằng chính sách “Nước Mỹ trước nhất” sẽ ưu tiên những lợi ích về kinh tế và an ninh.

Nguồn bản dịch: https://www.danluan.org/tin-tuc/20170627/nhung-nha-bat-dong-chinh-kien-tai-viet-nam-tiep-tuc-bi-danh-dap-va-de-doa

Athena chuyển ngữ

Dịch giả gửi đến Dân Luận

Những Đứa Bé Lên Ba

Cả một dân tộc đặt niềm tin vào những đứa bé (hư hỏng) lên ba mà vận nước không lao đao thì mới là chuyện lạ. Lạ hơn nữa là dù hai phần ba thế kỷ đã trôi qua, những đứa bé lên ba ở Việt Nam vẫn cứ ngang nhiên độc quyền quản lý xứ sở này mà không hề phải đối mặt với bất cứ một sự phản kháng nào - đáng kể!
clip_image002
Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bỏ phiếu tại đại hội Đảng hôm 26/1/2016. AFP

Tôi cho rằng tình trạng khu phố 4, phường Tân Kiểng, quận 7 nơi tôi cư ngụ là sự thu nhỏ hiện trạng của cả nước. Đảng độc quyền, thoái hoá tham nhũng, đàn áp những người trung thực.
Hồi ký Tống Văn Công - Đến Già Mới Chợt Tỉnh
Càng già, tôi càng bê tha và càng hay la cà/ đàn đúm. Qua tuổi sáu mươi, ngồi điểm lại mới thấy là số bè bạn thân/sơ dám tới cả ngàn. Đông hết biết luôn!
Đã vậy, gặp ai tui cũng rủ rê nhậu nhẹt tưng bừng và nài nỉ anh em uống cho tới xỉn luôn để ... thắt chặt thêm tình bằng hữu. Bởi thế, sau khi chia tay là tôi không còn nhớ ai vô ai nữa - trừ hai người: Trần Ngọc Thành và Tống Văn Công.
Cả hai cha nội này đều là đảng viên cộng sản, và đều đã bỏ Đảng chạy lấy người. Ra tới nước ngoài rồi thì ông Trần Ngọc Thành lại hay bồi hồi nhớ về quê cũ. Cứ cạn xong mấy ly đầy, rồi đầy mấy ly cạn, và cạn thêm mấy ly đầy nữa là thế nào vị Đại Diện Liên Đoàn Lao Động Việt Tự Do cũng cất giọng ca bài “Đi đâu cũng nhớ về Hà Tĩnh”!
Tống Văn Công thì không mặn mà lắm với chuyện rượu chè, ca hát cũng không luôn. Bên bàn rượu, ông cựu đảng viên (năm mươi sáu tuổi Đảng) chỉ hay nhỏ nhẹ và rỉ rả kể lại chuyện đời để cho đám kẻ hậu sinh - lóc nhóc cỡ tui - được mở mang trí tuệ:
Biết tôi đang làm thủ tục nghỉ hưu, nhà văn Nguyễn Thị Ngọc Hải góp ý: “Anh nên bàn với anh em báo Lao Động cho tiếp tục sinh hoạt Đảng ở chi bộ cơ quan, với điều kiện không dự những buổi họp bàn công việc. Nếu chuyển về địa phương, anh sẽ mất rất nhiều thời gian hội họp”. Lúc này Tổng Bí thư Đỗ Mười đang kêu gọi hướng về cơ sở, xây dựng cơ sở vững mạnh. Tôi nghĩ, mình nên cũng sinh hoạt với cơ sở Đảng ở địa phương để biết rõ “sức khoẻ” của Đảng, của chế độ...
Mấy ngày sau đồng chí Út Kỳ đảng viên trong chi bộ (nguyên Phó Chủ tịch huyện Nhà Bè) mời tôi đến nhà chơi. Trò chuyện với anh tôi mới biết tất cả những đồng chí lão thành cách mạng ở chi bộ này đều được chia đất. Họ so kè với nhau, bới móc nhau, anh này bảo anh nọ được miếng đất rộng hơn mình. Anh nọ bảo anh kia lấn đất của mình.
Có hai cặp ở sát nhau, tranh chấp ranh đất, đến nỗi coi nhau như kẻ tử thù. Nhiều lần họ đưa nhau ra chi bộ yêu cầu phân xử. Anh Út Kỷ mời tôi lại nhà để kéo tôi về phe anh, giành một phiếu trong cuộc họp chi bộ sắp tới.
Để nghe cả hai phía tôi ghé thăm anh Lê Duyên Hải, đảng viên, nhà bên cạnh Út Kỷ. Tôi không cần gợi chuyện, Lê Duyên Hải đã dắt tôi ra đầu nhà xem bức tường đầu hồi bị nứt một đường dài. Anh cho biết, do bên Út Kỷ đào móng gần sát, gây chấn động mạnh làm nứt.
Anh đã yêu cầu Út Kỷ cho thợ sửa vết nứt, nhưng bị từ chối với lý lẽ: Móng nhà của Út Kỷ đào bên đất Út Kỷ, vậy tại sao Út Kỷ phải chịu trách nhiện về tường nhà Lê Duyên Hải bị nứt?! Nghe chuyện tranh chấp đôi co giữa hai đảng viên cộng sản sao mà giống như hai đứa trẻ lên ba! (Tống Văn Công. Đến Già Mới Chợt Tỉnh. Westminster, CA: Người Việt, 2016).
Ôi! Tưởng gì chớ mấy chuyện “tranh chấp đôi co” như mấy đứa “trẻ lên ba” kiểu này thì tui vẫn được nghe hoài. Hồi năm trước, một người cầm bút khác, blogger Nguyễn Anh Tuấn cũng ghi lại một vụ gần tương tự (nhưng hào hứng hơn nhiều) ở Đà Nẵng:
- 29/8/2014: Bí thư Trần Thọ đính chính thông tin mới được đưa ra cách đó chưa đầy một tuần bởi Phó Bí thư Xuân Anh về chuyện có phá hay không chợ Cồn, chợ Hàn: Xuân Anh bảo giữ, Trần Thọ bảo phải phá. Hành động làm mất mặt trên báo chí này khá xa lạ với truyền thống tổ chức của các cấp ủy Đảng theo đó luôn phải giữ sự nhất trí đồng lòng về chủ trương, chính sách giữa các cấp ủy viên trước công chúng.
Tỷ số 1-0
- 17/7/2015: Chưa đầy 3 tháng trước Đại hội, báo Tuổi trẻ đăng bài cáo buộc chính quyền Đà Nẵng cấp đất trái quy định cho con gái Trần Thọ, với các thông tin chi tiết đến từng bộ hồ sơ đất đai một. Chiều cùng ngày, Thành ủy họp nóng để Trần Thọ giải trình. Trong khi các thành ủy viên khác từ Chủ tịch UBND, GĐ Công an, Chủ tịch Mặt Trận… ra sức bảo vệ đồng chí Bí thư, thì Xuân Anh nhận định với chiều hướng khác hẳn:
“Đây là bài học cho lãnh đạo chủ chốt của thành phố. Nó ảnh hưởng xã hội ghê gớm lắm. Nếu chuyện xảy ra với người đạp xích lô, xe thồ, dân bình thường là chuyện khác, nhưng đây là con của lãnh đạo thành phố, anh Thọ lại là Bí thư”.
Tỷ số 1-1
- 4/11/2015: Chỉ khoảng 2 tuần sau khi Đại hội kết thúc với việc Xuân Anh đắc cử Bí thư, báo Một Thế giới đưa tin Trần Thọ - nay đã là cựu Bí thư nhưng vẫn là Chủ tịch HDND - bố trí cho lái xe riêng tham gia đoàn đi xúc tiến du lịch ở một loạt nước. Vẫn như Tuổi trẻ, Một Thế giới cho biết thông tin này đến từ dư luận xôn xao, song các đồng chí thường vụ mới đã rất nhanh chóng đưa bình luận, đơn cử như Phó Bí Công Trí: “Cử lái xe của ông Trần Thọ đi nước ngoài là ‘sai rõ ràng rồi”.
Tỷ số 1-2
- 31/12/2015: Hai tháng sau khi nhậm chức Bí thư, Xuân Anh lần đầu tiên đối mặt với chất vấn liên quan đến đất đai. Hóa ra thông tin 12 lô đất gần sân bay Nước Mặn được một người nghèo ở đất quý hương Hòa Vang thu mua giúp Trung Quốc chỉ đúng có một nửa. Không có Trung Quốc nào ở đây cả. Và người nghèo Hòa Vang này hóa ra là anh Cang, từng ra Hà Nội tá túc nhà thân mẫu, thân phụ của Xuân Anh: cựu Trưởng ban Kiểm tra Trung ương Đảng Nguyễn Văn Chi. Đáp lại chất vấn, Xuân Anh bỏ lửng, không thừa nhận nhưng cũng chẳng phủ nhận:
“Còn cá nhân tôi thì tôi không rõ việc này, tôi cũng không biết mấy chục lô đất đó có phải của gia đình tôi hay không”.
Tỷ số 2-2
Không biết vụ tranh chấp giữa hai ông đảng viên lão thành Út Kỷ và Lê Duyên Hải ở chi bộ (cũ) của Tống Văn Công đã giải quyết xong chưa, chớ còn chuyện ăn thua đủ của mấy “đứa trẻ lên ba” ở Đà Nẵng thì vẫn còn căng lắm. Tuy Trần Thọ đã nghỉ hưu nhưng Xuân Anh lại có ngay một địch thủ mới, chủ tịch thành phố Huỳnh Đức Thơ, truyền nhân của cựu bí thư.
Nhân sự tuy có khác nhưng mục tiêu và đối tượng của những trận đấu đá “quyết liệt” thì y vẫn như cũ: quyền lực, đất đai, tài sản, cổ phần, xe cộ, nhà cửa, gái gú ... Phương tiện và luận điệu tranh chấp của cả hai ông (cùng hai phe) cũng thế, cũng giống như “hai đứa bé lên ba” thôi.
Ủa, vậy chớ người lớn đâu hết trơn rồi? Mấy anh ở trên, các đồng chí lãnh đạo cấp cao ở Trung Ương, sao không thấy ai can thiệp vậy cà?
T.T Nguyễn Xuân Phúc là nhân vật cao cấp nhất trong Chính phủ, người vẫn thường được được mô tả là “sâu sát” nhưng riêng vụ này thì ổng ngó lơ. Lý do, theo một “mật thư” hiện đang được lưu truyền trên mạng thì chính T.T. lại là tác giả của tất cả những chuyện “lình xình” vừa kể:
Vụ việc lình xình giữa đồng chí Xuân Anh, Bí thư thành ủy Đà Nẵng và đồng chí Huỳnh Đức Thơ, Chủ tịch thành phố Đà Nẵng là do đồng chí Bảy Phúc gây ra. Đồng chí Xuân Anh, Huỳnh Đức Thơ làm việc gắn bó, đoàn kết với nhau, làm được nhiều việc cho Đà Nẵng, cho đến khi đồng chí Bảy Phúc lên làm Thủ tướng thì mâu thuẫn.
Đồng chí Bảy Phúc gây sức ép đồng chí Xuân Anh, đồng chí Huỳnh Đức Thơ phải nhất nhất nghe theo mọi sự chỉ đạo của đồng chí ấy, biến Đà Nẵng là sân sau của Thủ tướng ....
Cho dù sự thực có đúng như vậy chăng nữa thì vẫn còn Đảng chớ bộ. Đồng Chí T.B.T Nguyễn Phú Trọng (nhân vật được mô tả là “vô cùng liêm khiết”) đâu có thể để cho những đảng viên dưới quyền làm ăn bậy bạ và bầy hầy tới cỡ này?
Ai cũng tưởng vậy nhưng không phải vậy. TBT cũng có những nỗi khó khăn (tế nhị) riêng, như chính ông đã từng tâm sự: đánh tham nhũng thì sợ vỡ bình vì ta tự đánh ta mà! Toàn Đảng, rõ ràng, chưa đứa nào lên bốn cả. Ấy thế mà những đứa trẻ lên ba này đã khiến cho đảng viên lão thành Tống Văn Công phải phải bỏ Đảng (và vài triệu người Việt khác thì bỏ của) để chạy lấy người.
Vụ bỏ chạy tập thể này đã kéo dài vài thập niên, và được tiến sĩ Nguyễn Phương Mai mô tả (hết sức lịch sự) là một cuộc “tị nạn niềm tin”. Cả một dân tộc đặt niềm tin vào những đứa bé (hư hỏng) lên ba mà vận nước không lao đao thì mới là chuyện lạ. Lạ hơn nữa là dù hai phần ba thế kỷ đã trôi qua, những đứa bé lên ba ở Việt Nam vẫn cứ ngang nhiên độc quyền quản lý xứ sở này mà không hề phải đối mặt với bất cứ một sự phản kháng nào - đáng kể!
S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

No comments:

Post a Comment