Friday, June 30, 2017

Bài viết hay(5119)

Mẹ Nấm có qua Mỹ đi nữa thì cũng cùng chung cảnh ngộ như Tạ Phong Tần, Trần Khải Thanh Thuỷ mà thôi chứ chẳng đấu tranh gì được nữa. Ra Bolsa thì càng mau "cháy" hơn; nhất là dính líu tới Việt Tân thì tiêu luôn. Bởi vậy tui mong Mẹ Nấm hãy ở lại VN cho dù 2 đứa con của Mẹ Nấm có thể sẽ thấy tương lai sáng sủa hơn nếu như được định cư ở Mỹ. Ted sẽ chơi ván bài ra sao còn tuỳ theo chiến lược của Trump chứ CSVN chắc chắn đã ra giá với Mỹ để đổi vài tên tuổi với điều kiện nào đó chứ không chỉ là tiền đô. Đi đêm với Mỹ từ thời Kissinger nên VC rành 6 câu.

TUYÊN BỐ VỀ CHỦ QUYỀN BIỂN ĐẢO QUỐC GIA VIỆT NAM CỦA CÔNG DÂN VÀ CÁC TỔ CHỨC XÃ HỘI DÂN SỰ VIỆT NAM

29-06-2017
Kính thưa toàn thể Quốc dân Đồng bào
Trong tâm tình lắng nghe những âm thanh sầu khổ giữa thế giới con người, và trong ý thức về bổn phận của những lãnh đạo tinh thần trước vận mệnh đất nước, biến động xã hội, Hội đồng Liên tôn Việt Nam lại xin có những nhận định sau đây:
Cuộc sống người dân Việt Nam ngày càng khốn đốn vì đồng tiền sụt giá, vật giá leo thang, nợ công chất chồng; vì nạn ô nhiễm thực phẩm, không khí, sông biển nhất là sau vụ Formosa thải độc; vì sự tham nhũng bóc lột của quan chức nhà nước, sự lộng quyền tàn ác của nhân viên công lực; vì sự hiện diện mang tính đe dọa của người Trung Quốc khắp mọi miền đất nước và trong nhiều lãnh vực… Trước cảnh nhiễu nhương như thế, lẽ ra một nhà cầm quyền sáng suốt khôn ngoan và ý thức trách nhiệm phải biết “khoan thư sức dân”. Thế nhưng nhân dân lại chứng kiến những điều trái ngược:

1- Trên phương diện luật pháp:

a- Cuộc biểu quyết tại Quốc hội ngày 20-06-2017 về Bộ luật Hình sự 2015 sửa đổi, đang gây hoang mang và phẫn nộ khi Điều 19 Bộ luật Hình sự buộc gia đình phải tố cáo người thân và luật sư phải tố giác thân chủ khi biết người thân hoặc thân chủ phạm tội “xâm phạm an ninh quốc gia”… Tội này được nhà cầm quyền hiểu rất rộng, từ chuyện phản bội đất nước, tàn phá Tổ quốc, giết hại Đồng bào… tới chuyện động tới quyền lực độc tôn của Đảng và tới chế độ cộng sản dưới mọi hình thức. Được phê chuẩn, điều 19 BLHS nay công an hóa toàn thể xã hội, dựng lại cảnh đấu tố nhau thời Cải cách ruộng đất, nhất là sẽ biến thiên chức bảo vệ thân chủ của luật sư thành vô nghĩa và tiêu diệt sự tin tưởng lẫn nhau trong toàn ã hội.
b- Cũng tại kỳ họp Quốc hội khóa 14, một đại biểu đã để xuất ý kiến: việc bôi nhọ, nói xấu lãnh đạo Đảng, quan chức Nhà nước phải bị xử lý hình sự, nghĩa là phải ngồi tù. Vị này cho rằng trong điều 155 về tội làm nhục người khác và điều 156 về tội vu khống cần phải bổ sung thêm việc xuyên tạc, bịa đặt, lan truyền những nội dung sai sự thật nhằm bôi nhọ, gây mất uy tín lãnh đạo Đảng, chính quyền. Đây là một sự bất công, vì mọi người dân đều phải bình đẳng trước pháp luật. Thứ đến, khái niệm “bôi nhọ, gây mất uy tín” từ lâu đã bị nhà cầm quyền đồng hóa với việc phê bình, chỉ trích chính đáng những những sai lầm, tội ác và thất bại của chế độ, của bộ máy cai trị nói chung và của những viên chức chế độ nói riêng, mà ngày càng chất chồng.

2- Trên phương diện thực tiễn:

a- Nhà cầm quyền tiếp tục bảo vệ hoạt động của Formosa và che giấu thảm họa nó gây ra cho đất nước bằng cách đàn áp dữ dội những ai bênh vực quyền sống trong môi sinh an lành. Cụ thể, hai linh mục Đặng Hữu Nam và Nguyễn Đình Thục và giáo hữu của họ thuộc Giáo phận Vinh đang là đối tượng của những âm mưu thâm độc đê hèn: thuê dân đấu tố linh mục, gây căm thù giữa lương và giáo, kích động giáo dân bạo loạn, mướn côn đồ đánh chức sắc, lập Hồng vệ binh kiểu Việt Nam. Đồng thời, việc đưa ra tòa bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một nhà tranh đấu năng động cho môi trường vào ngày 29-06 hôm nay chính là lời kết án của chế độ đối với tất cả những ai chống lại tên tội phạm Formosa cùng các đồng lõa của nó.
b- Công an thành phố Hà Nội hôm 13-06 đã ra quyết định khởi tố điều tra hình sự vụ việc xảy ra tại thôn Hoành, xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức ngày 15/4, “nhằm làm rõ các hành vi bắt giữ người trái pháp luật theo Điều 123 và hành vi hủy hoại hoặc cố ý làm hư hỏng tài sản theo Điều 143 BLHS”. Việc này đang gây công phẫn trên toàn xã hội vì chính Chủ tịch thành phố Nguyễn Đức Chung đã long trọng cam kết không truy tố dân bằng thủ bút, dưới sự chứng kiến của nhiều quan chức. Đây vừa là việc áp dụng luật pháp cách vô nguyên tắc. vừa là thói lật lọng lừa đảo nằm trong bản chất chế độ,
c- Việc tàn phá cơ sở, cướp đất đai chùa Liên Trì ở khu đô thị mới Thủ Thiêm mà cho đến nay vẫn không bồi thường; việc trại giam Xuân Lộc-Đồng Nai tiếp tục hành hạ tinh thần và thể xác của Mục sư Nguyễn Công Chính; việc công an tỉnh An Giang lập chốt an ninh, chặn các tín hữu vào trụ sở trung ương của Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy tại huyện Chợ Mới nhân lễ kỷ niệm ngày khai sáng Phật giáo Hòa Hảo hôm 12-06, tiếp đó hành hung gia đình ông Bùi Văn Trung, một cưu tù nhân lương tâm Hòa Hảo ở An Giang, rồi giam nhốt vô cớ hai cha con hôm 26-06; việc nhà cầm quyền dùng công an côn đồ đàn áp các đan sĩ và đập phá Thánh giá của đan viện Thiên An ở Thừa Thiên-Huế cũng như ngang nhiên mở đường vào nội vi đan viện ngày 28-06… một lần nữa cho thấy các tôn giáo vẫn bị nhà cầm quyền xem là những lực lượng đối kháng, những kẻ thù không đội trời chung, cần phải ngăn chặn hoạt động, đàn áp nhân sự và cướp đoạt tài sản.
d- Người dân vô tội tiếp tục chết oan trong đồn công an khi bị gọi đến thẩm vấn. Đó là trường hợp anh Nguyễn Hữu Tấn, thị xã Bình Minh, tỉnh Vĩnh Long, tín đồ Hòa Hảo, bị cắt cổ ngày 03-05 và anh Ngô Chí Tâm, quân Tân Bình, thành phố Sài Gòn, tín đồ Phật giáo, bị giết chết ngày 14-6. Công an cho biết cả hai đều đã tự sát, một điều không ai tin nổi. Giữa lúc đó thì các thủ phạm chính của giới công an vẫn ung dung để tiếp tục đe dọa cuộc sống và sinh mạng dân lành.
e- Giáo sư Phạm Minh Hoàng, người đã rời bỏ nước Pháp cách đây nhiều năm để trở về quê hương, cống hiến sức lực xây dựng đất nước qua việc dạy dỗ cho sinh viên lẫn đấu tranh cho dân chủ và đã phải trả giá cho công việc yêu nước này. Ông đã bị nhà cầm quyền tước quốc tịch qua văn thư của chủ tịch nước ngày 19-05 và bị buộc rời VN ngày 25-06, với lời cáo buộc vu vơ của phát ngôn nhân bộ ngoại giao: “vi phạm pháp luật và xâm phạm an ninh quốc gia”. Việc tước quốc tịch của công dân cách tùy tiện như thế vừa trái với luật pháp VN, công pháp quốc tế, vừa là một mối đe dọa cho tất cả đồng bào đang sống trên đất Việt.
Trên đây là một vài sự kiện tiêu biểu trong vô vàn vụ việc trên đất nước khốn khổ này. Trong lịch sử hàng ngàn năm của Dân tộc, chưa bao giờ tràn lan cảnh người dân bị trấn áp niềm tin tôn giáo, bị bóc lột sức lao động, bị tước đoạt đất đai nhà cửa, bị cầm tù vì đấu tranh cho công lý, bị điêu đứng vì môi trường nhiễm độc… như hiện nay, giữa lúc kẻ thù Bắc phương chực chờ xâm chiếm Tổ quốc.
Phải chăng Đảng và Nhà nước cộng sản đã ngày càng lộ nguyên hình là một lực lượng ngoại nhập, một băng đảng mafia chủ trương lấy cướp bóc đàn áp làm mục đích sinh tồn, lấy dối trá và bạo lực làm phương tiện hành xử? Phải chăng chế độ đó đang hoảng loạn đến mức phải bảo toàn quyền thống trị độc tôn của mình qua việc thản nhiên chà đạp luật pháp, xuyên tạc sự thật, uốn cong lẽ phải, coi thường sinh mạng con người và thẳng tay đàn áp những công dân yêu nước?
Những kẻ thủ ác của chế độ chớ quên rằng không sớm thì muộn, sẽ phải chịu trách nhiệm trước lương tâm, công lý, nhân dân, lịch sừ và trước các Đấng Tối Cao.
Làm tại Việt Nam ngày 29 tháng 06 năm 2017, ngày đan viện Thiên An bị đàn áp và blogger Mẹ Nấm bị xử tòa.
Các Thành viên trong Hội đồng Liên tôn Việt Nam đồng ký tên.
Cao Đài:
- Chánh trị sự Hứa Phi (điện thoại: 0163.3273.240)
- Chánh trị sự Nguyễn Kim Lân (điện thoại: 0988.971.117)
- Chánh trị sự Nguyễn Bạch Phụng (điện thoại: 0988.477.719).
- Thông sự Đoàn Công Danh (điện thoại: 0977.961.750)
Công giáo:
- Linh mục Ta-đê-ô Nguyễn Văn Lý (điện thoại: 0932211438)
- Linh mục Phê-rô Phan Văn Lợi (điện thoại: 0984.236.371)
- Linh mục Giu-se Đinh Hữu Thoại (điện thoại: 0935.569.205)
- Linh mục An-tôn Lê Ngọc Thanh (điện thoại: 0993.598.820)
- Linh mục Phao-lô Lê Xuân Lộc (điện thoại: 0122.596.9335)
- Linh mục Giu-se Nguyễn Công Bình (điện thoại: 01692498463)
Phật giáo:
- Hòa thượng Thích Không Tánh (điện thoại: 0165.6789.881)
- Thượng tọa Thích Viên Hỷ (điện thoại: 0937.777.312)
- Thượng tọa Thích Đồng Minh (điện thoại: 0933.738.591)
- Thượng tọa Thích Vĩnh Phước (điện thoại: 0969.992.087)
- Thượng tọa Thích Đức Minh (điện thoại: 0165.348.2276)
Phật giáo Hoà Hảo:
- Ông Nguyễn Văn Điền (điện thoại: 0122.870.7160)
- Ông Lê Quang Hiển (điện thoại: 0167.292.1234)
- Ông Lê Văn Sóc (điện thoại: 096.4199.039)
- Ông Phan Tấn Hòa (điện thoại: 0162.6301.082)
- Ông Bùi Văn Luốc (điện thoại: 0169.612.9094)
- Ông Hà Văn Duy Hồ (điện thoại 012.33.77.29.29).
- Ông Trần Văn Quang (điện thoại 0169.303.22.77)
Tin Lành:
- Mục sư Nguyễn Hoàng Hoa (điện thoại: 0121.9460.045)
- Mục sư Đinh Uỷ (điện thoại: 0163.5847.464)
- Mục sư Đinh Thanh Trường (điện thoại: 0120.2352.348)
- Mục sư Nguyễn Trung Tôn (điện thoại: 0162.838.7716)
- Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (điện thoại: 0906.342.908)

Trung Quốc thí triển “quyền lực mềm” một cách mạnh bạo tại Úc


Trong 5 tháng qua, một đội ngũ ký giả của Đài ABC và công ty Fairfax đã hợp tác điều tra về những hoạt động của Trung Quốc nhằm lũng đoạn hệ thống giáo dục, truyền thông và chính trị của Úc. Kết quả của cuộc điều tra này được tóm tắt trong chương trình Four Corners chiếu vào ngày thứ hai 5/6 vừa qua. Ngoài ra, một bản báo cáo chi tiết cũng được đăng tải trên báo Sydney Morning Herald và trang mạng của ABC. Úc không phải là thể chế dân chủ duy nhất đang bị ngoại quốc tấn công. Hiện nay đang có hàng chục cuộc điều tra tại Mỹ về những hành động can thiệp của Nga trong cuộc bầu cử tổng thống mà có nhiều dấu hiệu cho thấy Nga đã nhúng tay vào để giúp Donald Trump thắng cử.
Có khoảng 1 triệu người gốc Hoa sinh sống tại Úc gồm có con cháu của những người di dân từ Trung Quốc, Hồng Kông, Mã Lai, Việt Nam, Đài Loan, Nam Dương, Singapore và Cam Bốt. Trong số này thì có hơn nửa triệu sinh đẻ từ Trung Quốc. Theo số liệu của Bộ Giáo dục thì tính tới tháng 3 năm 2017 có khoảng 140,000 du học sinh đến từ Trung Quốc. Thật ra, một số vấn đề mà ABC và Fairfax đưa ra cũng không có gì mới mẻ. Chẳng hạn như vào năm 2008, Tòa Đại sứ Trung Quốc đã huy động hơn 10,000 sinh viên lên Canberra để ”bảo vệ” ngọn đuốc Olympics từ những đoàn người biểu tình Tây Tạng và Ngô Duy Nhĩ. Gần đây hơn là cuộc đón tiếp Thủ tướng Lý Khắc Cường vào tháng 3 vừa qua. Tòa đại sứ Trung Quốc cung cấp xe, cờ và trả chi phí luật sư làm thủ tục xin phép. Sinh viên tham dự sẽ được cấp giấy khen giúp họ dễ tìm việc làm sau này khi học xong và trở về nước. Hội Sinh viên và Học giả Trung Quốc tại Úc duy trì quan hệ mật thiết với Tòa Đại sứ. Sinh viên nào ngoan ngoãn hợp tác thì được thưởng. Người nào bày tỏ chính kiến ”phản động” ví dụ như lên tiếng phê bình tình trạng nhân quyền tồi tệ tại Trung quốc hoặc tham dự Lễ Tưởng niệm thảm sát Thiên An Môn thì bị theo dõi và trù dập. Công an sẽ đến nhà mắng vốn với cha mẹ và đặt áp lực với gia đình.

Một hình thức khác là mua chuộc các cơ quan truyền thông Hoa ngữ. Hầu hết các đài phát thành Hoa ngữ 24/24 tại Úc đều tiếp vận toàn bộ chương trình từ Tân Hoa Xã. Các công ty quốc doanh Trung Quốc mua lại đa số cổ phần của các tờ báo. Nội dung tin tức lấy thẳng từ Nhân Dân nhật báo hoặc Hoàn Cầu thời báo. Căn bản đều là thông tin tuyên truyền. Tờ báo nào muốn duy trì tư thế độc lập thì bị hăm dọa và ký giả của họ bị cấm vào Trung Quốc. Công ty nào muốn làm ăn tại Trung Quốc thì phải rút quảng cáo với tờ báo độc lập và chuyển sang các tờ báo có liên hệ với nhà nước. Có nghĩa là Bắc Kinh không chỉ bắt buộc người dân trong nước mà cả người Úc gốc Hoa phải suy nghĩ theo lối mà Đảng Cộng sản Trung Quốc mong muốn. Các tờ báo độc lập không chỉ bị đánh phá về mặt quảng cáo và thương mại mà còn bị thành phần ”dư luận viên” tấn công, mạ lỵ hầu cô lập họ với cộng đồng người Hoa.
Thứ ba là qua hình thức mua chuộc chính trị gia và đảng phái. Hai nhà tài phiệt Trung Quốc nổi bật là Chau Chak Wing và Huang Xiangmo. Trong thời gian qua, ông Châu đã tặng tiền 17 lần cho Đảng Tự do, 15 lần cho Lao động và 4 cho Đảng Quốc gia tổng cộng trên 4 triệu Úc kim. Ông Huang cũng cho tổng cộng 31 lần khoảng 2.7 triệu. Ngoài ra, Huang cũng cho tiền thành lập Viện Nghiên cứu Quan hệ Úc - Trung (Australia China Relations Institute) và chính tay chọn cựu Thủ hiến và Ngoại trưởng Bob Carr làm chủ tịch của viện nghiên cứu này. Trước cuộc bầu cử liên bang vào tháng 7 năm ngoái, Huang hứa tặng $400,000 cho Đảng Lao động. Nhưng trong một buổi nói chuyện tại Câu lạc bộ Báo chí Quốc gia trước ngày bầu cử, Bộ trưởng Quốc phòng Đối lập TNS Stephen Conroy phát biểu là Trung Quốc đang gây bất ổn tại Biển Đông với những hành động xây cất đảo nhân tạo và kêu gọi hải quân Úc tiến hành các cuộc tuần tra tự do. Huang liền rút lại số tiền hứa tặng. Sau đó, Sam Dastyari đã họp báo chung với Huang và tuyên bố trái với chính sách của Đảng Lao động là vấn đề Biển Đông không có liên quan tới Úc và Úc đừng phản đối quyết định áp dụng vùng nhận dạng phòng không của Trung Quốc tại Biển Hoa Đông. Quan hệ giữa các nhà tài phiệt Trung Quốc với các chính đảng tạo ra nhiều quan ngại đến nỗi Giám đốc Cơ quan tình báo ASIO phải chính thức cảnh báo 3 vị tổng bí thư của Đảng Tự do, Lao động và Quốc gia là nên thận trọng khi nhận tiền.
Trung Quốc nhận thức được là sức mạnh kinh tế và khả năng đe dọa quân sự chưa đủ để trở thành siêu cường mà còn cần thêm sức mạnh mềm. Từ năm 2014, Tập Cận Bình đã chi hơn 10 tỷ Mỹ kim hàng năm nhằm để “kể một câu chuyện tốt đẹp về Trung Quốc có một nền văn minh lâu đời, có chính quyền tốt, kinh tế, văn hóa và xã hội phát triển cùng với sông xanh nước biếc”. Bắc Kinh đã dựng lên hơn 500 viện Khổng Tử trên 140 quốc gia. Họ đang mua lại Hollywood với những kịch bản cho thấy người Trung Quốc là những “bật đại trượng phu, anh hùng hảo hán”. Úc hiện nay có hơn 14 viện Khổng Tử tại các trường đại học và hơn 60 trường trung học có lớp dạy về Khổng Tử. Giáo sư Joseph Nye là người đã đặt tên khái niệm “quyền lực mềm” cho biết là Trung Quốc đang bị hai trở ngại lớn. Thứ nhất là tranh chấp với các nước láng giềng về chủ quyền tại Biển Đông. Thứ hai là việc Đảng Cộng sản Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình ngày càng siết chặt và đàn áp nhân quyền và xã hội dân sự. Có nghĩa là cho dù có bao nhiêu lớp son phấn cũng không che dấu được một khuôn mặt xấu xí, sần sùi. Thật ra không phải là việc có tranh chấp nhưng cách thức Đảng Cộng sản Trung Quốc ỷ mạnh hiếp yếu, mua chuộc và bắt nạt các nước láng giềng làm cho ai cũng chán ghét. Có tiền mua tiên cũng được nhưng không mua được tình cảm.
Sau khi bản báo cáo của ABC và Fairfax được công bố, Bộ trưởng Tư pháp George Brandis xác nhận là Chính quyền Liên bang sẽ xem xét lại các đạo luật chống hoạt động tình báo và siết chặt luật pháp trước cuối năm nay.
Còn về cộng đồng người Việt thế nào? Có bị xâm nhập và lũng đoạn như cộng đồng người Hoa hay không? Có lẽ Tòa Đại sứ CSVN tại Úc có theo dõi sinh hoạt của sinh viên du học sinh. Hiện nay có khoảng 30,000 du học sinh Việt Nam tại Úc. Vào ngày 25/5/2014, khoảng 300 du học sinh đã tham dự cuộc biểu tình phản đối giàn khoan Hải Dương 981 tại Town Hall Sydney. Một tuần trước đó, có khoảng 200 du học sinh tại Melbourne đã tham dự biểu tình trước Tòa Lãnh sự trước Trung Quốc. Hai cuộc biểu tình được tổ chức ôn hòa, có bài bản, có cờ đỏ sao vàng và biểu ngữ hình như là do Lãnh Sự quán Việt Nam cung cấp. Không biết Lãnh sự có cấp giấy chứng nhận tham gia biểu tình để giúp du học sinh tìm việc sau này khi trở về nước hay không? Trang facebook của Hội Sinh viên Việt Nam tại Úc cho biết là Hội có 18,841 thành viên. Con số tham dự biểu tình chỉ có vài trăm ở hai tiểu bang lớn thì là một tỷ lệ rất thấp. Không có các cuộc thống kê cụ thể nhưng có vẻ là đại đa số các em du học sinh Việt Nam đều tìm cách ở lại Úc chớ không muốn quay về Việt Nam. Các em trở về với tư duy thông thoáng và nhân bản cũng như phong cách làm việc khoa học, văn minh là chất xám hiếm quý có thể đóng góp cho đất nước. Nhưng liệu thể chế độc đoán theo kiểu nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ và sau chót mới là trí tuệ thì các em sẽ có đất để dung thân hay không?
Chưa thấy có hiện tượng tài phiệt Việt Nam tặng tiền cho các đảng phái hoặc chính trị gia Úc như Chau Chak Wing và Huang Xiangmo. Hình như có sự khác biệt giữa đại gia Việt Nam và Trung Quốc. Giới thương gia người Hoa sẵn sàng bỏ tiền đầu tư vào các thế lực chính trị vì họ nhìn xa. Nuôi quân 3 năm, dụng một giờ. Người Việt làm ăn càng giàu thì càng không muốn hiến tặng cho mục đích chính trị. Nhưng họ sẵn sàng đóng góp hậu hĩnh cho mục đích từ thiện không dính líu tới chính trị.
Một lãnh vực mà nhà cầm quyền CSVN có cơ hội xâm nhập là truyền thông. Hiện nay các cơ sở truyền thông Việt ngữ tại Úc đều đối diện với áp lực tài chánh. Số lượng người đọc, mua báo, nghe đài hoặc trả tiền quảng cáo ngày càng ít. Phần khác thì người ta lại có xu hướng thích “mì ăn liền” miễn phí trên mạng và Facebook. Độ chừng 5 năm nữa thì hầu hết các tờ báo Việt ngữ tại Úc sẽ biến mất. Không cần chi nhiều tiền là nhà cầm quyền CSVN có thể mua đứt lại các tờ báo và đài phát thanh. Họ không cần truyền thông ủng hộ chế độ mà chỉ cần ngưng chống đối hoặc im lặng, thờ ơ trước tình trạng tham nhũng, chà đạp nhân quyền thì đã đạt được mục tiêu rồi.
Tóm lại, tương lai truyền thông tại Úc nói riêng và ngoài nước nói chung là một bức tranh ảm đạm. Trừ khi chế độ độc đảng hiện nay sụp đổ trước. Bằng không thì có ngày ABC và Fairfax lại phải làm một thiên phóng sự về sự xâm nhập của Đảng CSVN trong cộng đồng người Việt tại Úc.
Ls Nguyễn Văn Thân

Có một cuộc khủng hoảng mới giữa Trung Quốc và Việt Nam đang nhen nhóm ở Biển Đông?

Ý nghĩa của việc Trung Quốc đột ngột hủy bỏ các hoạt động quân sự ở biên giới với Việt Nam là gì?

Sự hủy bỏ đột ngột giao lưu ở biên giới Việt - Trung đã làm suy yếu lòng tin chiến lược giữa Hà Nội và Bắc Kinh và là sự thất bại quan trọng nhất trong quan hệ song phương kể từ vụ giàn khoan HD-981 vào giữa năm 2014.

Cuộc Giao lưu hữu nghị quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần thứ tư được dự trù từ lâu diễn ra trong năm nay đã bất ngờ bị hủy bỏ, theo báo cáo là do Trung Quốc không hài lòng khi Việt Nam khôi phục các hoạt động thăm dò dầu khí ở Biển Đông. Không bên nào chính thức xác nhận điều này này. Bài báo này xem xét các thông tin công khai và riêng tư được cung cấp cho The Diplomat.
Ngày 12 tháng 6, Trung Quốc tuyên bố rằng Thượng tướng Phạm Trường Long, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương, đã rời Bắc Kinh đến thăm Tây Ban Nha, Phần Lan và Việt Nam. Các phương tiện truyền thông Trung Quốc cho biết tướng Phạm Trường Long “cũng sẽ tham dự cuộc họp biên giới cấp cao lần thứ tư giữa quân đội Trung Quốc và Việt Nam” trong chuyến thăm Hà Nội của ông.

Cùng đi với tướng Phạm Trường Long là một phái đoàn cấp cao gồm Thiệu Nguyên Minh, Phó tham mưu trưởng Bộ tham mưu liên hợp Quân ủy Trung ương Trung Quốc; Lưu Chấn Lập, Tham mưu trưởng Lục quân; Lưu Nghị, Phó Tư lệnh Hải quân; Tống Côn, Phó Chính ủy Không quân; và Viên Dự Bách, Tư lệnh Mặt trận Phía Nam.
Báo Quân đội nhân dân Việt Nam đăng tin Phạm Trường Long sẽ “thăm hữu nghị chính thức” từ ngày 18 đến 19 tháng 6. Ngày 13/6, Thiếu tướng Nguyễn Đại Hội, Phó Cục trưởng Cục Đối ngoại, Bộ Quốc phòng Việt Nam, thông báo chương trình Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt - Trung lần thứ tư sẽ được tổ chức tại biên giới Lai Châu và Vân Nam của Trung Quốc từ ngày 20 đến 22 tháng 6 và Thượng tướng Phạm Trường Long sẽ “đồng chủ trì chương trình trao đổi với Đại tướng Ngô Xuân Lịch”, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam.
Chẳng bao lâu sau đó, xuất hiện sự khác biệt giữa tin công khai và báo cáo cá nhân của các nhà quan sát tại Hà Nội liên quan đến chuyến thăm của Thượng tướng Phạm Trường Long. Tin công khai thì nói mối quan hệ quốc phòng đang diễn ra tốt đẹp và ngày 18 tháng 6 đã đạt được thoả thuận giữa Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Thượng tướng Phạm Trường Long về việc đào tạo nhân sự giữa Bộ Quốc phòng hai nước theo Tuyên bố Tầm nhìn chung về Hợp tác quốc phòng đến năm 2025 được ban hành vào tháng 1 năm 2017.
Các thông tin báo chí đầu tiên từ Hà Nội và Bắc Kinh tường thuật các cuộc thảo luận được tổ chức vào ngày 18 tháng 6 giữa Thượng tướng Phạm Trường Long và Đại tướng Ngô Xuân Lịch, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Chủ tịch Trần Đại Quang và Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Bình luận của các phương tiện truyền thông do cả hai bên xuất bản đều lạc quan và tích cực. Chẳng hạn, Tân Hoa Xã dẫn lời ông Trọng “Việt Nam và Trung Quốc là những nước láng giềng xã hội chủ nghĩa thân thiện, quan hệ giữa hai nước và hai đảng phát triển với sự hợp tác và trao đổi sâu rộng trong nhiều lĩnh vực”.
Theo Tân Hoa Xã, ông Quang nói “hợp tác thân thiện hơn nữa giữa hai quân đội sẽ giúp làm sâu sắc hơn nữa sự tin tưởng lẫn nhau giữa hai nước và hai đảng, và tạo điều kiện thuận lợi cho sự hợp tác hiệu quả của hai nước”.
Báo Nhân Dân Việt Nam cho biết hai bên “thống nhất nội dung, biện pháp hợp tác trong thời gian tới”. Báo Quân đội nhân dân Việt Nam, viết rằng ông Ngô Xuân Lịch coi chuyến thăm của Phạm Trường Long là “một sự kiện chính trị quan trọng, bước phát triển mới trong quan hệ hợp tác giữa nhân dân và quân đội hai nước”.
Nhân Dân, cơ quan của Đảng Cộng sản Việt Nam, cho biết Đại tướng Ngô Xuân Lịch nói “cuộc viếng thăm đang diễn ra của Thượng tướng Phạm Trường Long là biểu hiện sinh động về mối quan hệ ngày càng gắn bó mật thiết giữa hai Đảng, hai Nhà nước và Quân đội hai nước”. Bài báo ghi nhận rằng Đại tướng Ngô Xuân Lịch và Thượng tướng Phạm Trường Long “sẽ đồng chủ trì các hoạt động trong Chương trình giao lưu với Đại tướng Ngô Xuân Lịch”, Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam, từ ngày 20 đến 22 / 6.
Theo Tân Hoa xã, ông Lịch cho biết “mối quan hệ giữa hai quân đội đã có những tiến bộ thực chất trong những năm gần đây, với sự hợp tác vững chắc trong việc bảo vệ biên giới, gìn giữ hoà bình và tìm kiếm cứu nạn”. Theo Tân Hoa Xã, ông Phạm Trường Long đáp lời: “Nhờ sự thúc đẩy của các nhà lãnh đạo hai nước, quan hệ Trung Quốc - Việt Nam đang phát triển tốt đẹp và sự hợp tác đã đem lại kết quả trong nhiều lĩnh vực”.
Phạm Trường Long thậm chí còn gợi ý rằng Trung Quốc sẽ nối kết Sáng kiến ​​Một vành đai - một con đường của Trung Quốc với kế hoạch Hai hành lang - một vành đai kinh tế của Việt Nam và thúc đẩy hợp tác thực tiễn trong mọi lĩnh vực để cùng phát triển.
Cả hai phương tiện truyền thông Việt Nam và Trung Quốc đều báo cáo rằng vấn đề Biển Đông đã được đưa ra trong các cuộc thảo luận giữa Phạm Trường Long và các nhà lãnh đạo của Việt Nam. Tân Hoa Xã trích dẫn Nguyễn Xuân Phúc nói rằng “Việt Nam sẵn sàng hợp tác với Trung Quốc để thực hiện Tuyên bố về Ứng xử của các bên ở Biển Đông và sớm tiến thỏa thuận về một bộ quy tắc ứng xử ở Biển Đông thông qua tham vấn”.
Tân Hoa Xã trích dẫn quan điểm của Phạm Trường Long cho rằng “các hòn đảo ở Biển Đông đã là lãnh thổ của Trung Quốc từ thời cổ đại… và tình hình hiện tại ở Biển Đông đã ổn định và đang trở nên tích cực…”. Ông Phạm Trường Long cũng kêu gọi “cả hai bên phải tuân thủ sự đồng thuận quan trọng mà lãnh đạo hai nước và hai đảng đạt được. Hai bên nên tăng cường truyền thông chiến lược và quản lý đúng và kiểm soát những khác biệt để duy trì mối quan hệ tổng thể cũng như hòa bình và ổn định của Biển Đông”.
Nhân Dân, trong bài báo về cuộc gặp gỡ Ngô Xuân Lịch - Phạm Trường Long, lưu ý rằng “cả chủ và khách đồng ý không cho phép các vấn đề liên quan đến biển ảnh hưởng đến quan hệ hai nước”.
Tuy nhiên, ngay sau đó, rõ ràng xuất hiện sự khác biệt về chuyện Việt Nam khởi động lại việc khoan dầu ở Biển Đông và những khác biệt này dẫn tới việc hủy bỏ các hoạt động trao đổi phòng thủ biên giới đã được hoạch định.
Không rõ Phạm Trường Long nói chung chung về việc Việt Nam thăm dò dầu khí trong vùng biển đang tranh chấp hay nêu đích danh tên các lô thăm dò cụ thể.
Một nguồn tin Việt Nam cho biết trong một email cá nhân rằng Phạm Trường Long “đã đưa vấn đề ra cho các nhà lãnh đạo Việt Nam, bao gồm cả Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và yêu cầu Việt Nam dừng khoan dầu tại lô 136/03”. Lô 136/03 nằm trong khu vực Vanguard Bank. Các nhà phân tích khác cho biết Phạm Trường Long đã đề cập đến khối 118, còn được gọi là Cá Voi Xanh, nơi mà Exxon Mobile hiện đang hoạt động ngoài khơi miền Trung Việt Nam.
Các nguồn tin của Việt Nam cho biết nhà lãnh đạo, không nói rõ là ai, mà ông Phạm Trường Long tiếp xúc, đã trả lời bằng cách bảo vệ mạnh mẽ chủ quyền của Việt Nam. Chính sự trao đổi bằng lời nói đó đã khiến Phạm Trường Long hủy bỏ việc Trung Quốc tham gia cuộc Giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt - Trung lần thứ tư và trở lại Trung Quốc một cách đột ngột.
Không rõ là Phạm Trường Long có rời khỏi Hà Nội ngay vào đêm 18 tháng 6 hay sáng ngày hôm sau. Cuộc giao lưu ở biên giới năm 2017 dự kiến ​​bắt đầu vào ngày 20 tháng 6.
Cần lưu ý rằng một năm trước, Tòa án Trọng tài đã nghe vụ kiện chống lại Trung Quốc do Philippines đưa ra đã phán quyết rằng Đường chín đoạn của Trung Quốc đòi Biển Đông không có cơ sở về mặt luật quốc tế. Toà án cũng phán quyết rằng yêu sách Trung Quốc về chủ quyền dựa trên các quyền lịch sử đã bị xóa bỏ khi Trung Quốc phê chuẩn Công ước Liên hợp quốc về Luật biển (UNCLOS).
Phát biểu của Phạm Trường Long về Biển Đông có thể hiểu là nhấn mạnh Việt Nam không tuân thủ “sự nhất trí của các nhà lãnh đạo hai nước và hai bên”. Sự can thiệp của ông làm cho các nhà lãnh đạo của Việt Nam cảm thấy khó chịu vì hai lý do: Thứ nhất, bởi vì nó được chuyển giao bởi một ông tướng, chứ không phải là một nhà ngoại giao của Bộ Ngoại giao, và thứ hai, bởi vì nó đại diện cho sự tái khẳng định đường chín đoạn của Trung Quốc và tuyên bố của Trung Quốc về “chủ quyền không thể tranh cãi” đối với vùng nước đặc quyền kinh tế mà Việt Nam có chủ quyền.
Vào ngày 22 tháng 6, tờ Hoàn Cầu thời báo của Trung Quốc đưa tin năm nay Việt Nam đã tiến hành thăm dò dầu khí ở vùng biển gần quần đảo Hoàng Sa và gián tiếp liên kết điều này với việc Phạm Trường Long huỷ bỏ các cuộc Giao lưu hữu nghị ở biên giới trong năm nay.
Hoàn Cầu thời báo không trích dẫn nguồn tin chính thức, nhưng trích lời nhà phân tích dân sự Lưu Phong nói rằng “Việt Nam đơn phương đã phá vỡ sự đồng thuận của mình với Trung Quốc, về việc gác tranh chấp và cùng khai thác, và đang có những động thái nhằm tăng cường yêu sách lãnh thổ đối với khu vực… Các hành động phi pháp của Việt Nam làm xói mòn sự ổn định của Biển Đông, vi phạm chủ quyền và quyền hàng hải của Trung Quốc”.
Tuy nhiên, tờ Hoàn Cầu thời báo đã khẳng định rằng Phạm Trường Long “đột ngột cắt ngắn chuyến đi của ông sang Việt Nam” và dẫn lời Bộ Quốc phòng Trung Quốc nói rằng các hoạt động phòng thủ biên giới bị huỷ bỏ là do “sắp xếp làm việc”. Hoàn Cầu thời báo cũng liên kết việc hủy bỏ giao lưu ở biên giới với sự bất đồng về Biển Đông bằng cách trích dẫn “các phương tiện truyền thông nước ngoài”. Hoàn Cầu thời báo còn lưu ý “chưa có tuyên bố chính thức nào của phía Việt Nam”.
Một nguồn tin riêng tư ở Hà Nội xác nhận một đồng nghiệp Việt Nam dự định tham cuộc giao lưu được cho biết rằng các cuộc giao lưu đó đã bị hủy bỏ và người ấy phải ở lại Hà Nội.
Sự thụt lùi này là một dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đang trở nên quyết đoán hơn để đáp trả các khả năng Philippines tiến hành thăm dò dầu và các hoạt động thăm dò dầu trên thực tế của Việt Nam. Nhưng cũng có những sự phát triển khác mà nếu liên kết với nhau thì sẽ giải thích được vì sao Phạm Trường Long lại quay ngoắt một cách dị thường như thế.
Những phát triển này bao gồm: việc chính quyền Trump nối lại quyền tự do đi tuần tra hàng hải của Hoa Kỳ tại quần đảo Trường Sa vào ngày 24 tháng 5; việc Trung Quốc đánh chặn một chiếc máy bay tuần tra hàng hải P-3C Orion của Hoa Kỳ trên vùng biển gần đảo Hải Nam, cũng vào ngày 24 tháng 5; việc ông Phúc viếng thăm Washington và Tokyo cuối tháng 5 và đầu tháng 6, thảo luận về các quan hệ quốc phòng và an ninh hàng hải; các cuộc tập trận hải quân chung của Hoa Kỳ và Lực lượng Phòng vệ Hàng hải của Nhật Bản ngoài khơi bờ biển Triều Tiên vào đầu tháng 6; và những lời chỉ trích mạnh mẽ về hành vi của Trung Quốc trên Biển Đông do Thủ tướng Australia và các bộ trưởng Quốc phòng của Hoa Kỳ, Australia và Nhật Bản đưa ra tại cuộc Đối thoại Shangri-la, cũng vào đầu tháng Sáu.
Bằng chứng về mối liên hệ giữa việc Phạm Trường Long huỷ bỏ các hoạt động giao lưu ở biên giới với các hoạt động của Hoa Kỳ và các đồng minh có thể được tìm thấy trong bài báo của Hoàn Cầu thời báo về chuyến thăm của Phạm Trường Long. Hoàn Cầu thời báo lưu ý:
Tình hình Biển Đông Sự giảm căng thẳng không phải là mong muốn của các cường quốc bên ngoài như Hoa Kỳ và Nhật Bản nhằm biến Biển Nam Trung Hoa thành nơi cạnh tranh về địa chính trị. Họ mong thấy Việt Nam và Philippines gặp rắc rối với Trung Quốc, tạo cơ hội cho họ can thiệp. Giờ đây họ đã coi trọng Hà Nội hơn sau khi Manila thay đổi thái độ”.
Có những suy đoán rằng Phạm Trường Long đã hành động theo ý của mình; nếu thế, thì ông hành động rất vụng về vì các cuộc phản đối như vậy thường được Bộ ngoại giao Trung Quốc thực hiện. Những lời phát biểu của Phạm Trường Long, một vị tướng PLA cấp cao, có thể hàm ý mối đe dọa sử dụng quân đội. Những lời phát biểu của Phạm Trường Long cũng phản tác dụng vì không đe dọa được các nhà lãnh đạo của Việt Nam. Thực vậy, trong chỗ riêng tư, các nguồn tin Việt Nam cho biết rằng “các nhà lãnh đạo Việt Nam khiển trách [Phạm Trường Long], và Phạm Trường Long không vui, ông quyết định trở lại Trung Quốc vào ban đêm”.
Sự hủy bỏ đột ngột giao lưu ở biên giới Việt - Trung đã làm suy yếu lòng tin chiến lược giữa Hà Nội và Bắc Kinh và là sự thất bại quan trọng nhất trong quan hệ song phương kể từ vụ giàn khoan HD-981 vào giữa năm 2014.
Không chắc chắn rằng liệu Bắc Kinh sẽ đẩy mạnh áp lực lên Việt Nam để chứng minh rằng Tập Cận Bình là một nhà lãnh đạo mạnh mẽ trước Đại hội Đảng Cộng sản Trung Quốc lần thứ 19 của Trung Quốc hay không. Các nguồn tin từ Việt Nam đã đưa ra ý kiến ​​riêng rằng việc Trung Quốc triển khai giàn khoan dầu mỏ cỡ lớn HD-981 ở vùng biển gần Hoàng Sa vài ngày trước khi chuyến thăm của ông Phạm Trường Long có thể báo hiệu một cuộc khủng hoảng mới. Cũng những nguồn này cho biết, nhưng chưa được xác nhận, rằng Trung Quốc đã triển khai 40 tàu và thuyền xuống Biển Đông.Carl ThayerThe Diplomat ngày 29/6/2017
Anh Hoàng dịch

Cộng hòa Liên bang Đức: Cơ chế chính trị-kinh tế và cách vận hành xã hội của một nước Dân chủ Đa nguyên

Con đường nào, thể chế chính trị và kinh tế nào biến trần thế thành thiên đàng hay biến thế gian thành địa ngục?Câu trả lời đã rất rõ khi nghiêm túc đối chiếu và so sánh trong mọi lãnh vực giữa Đức và VN trong 70 năm qua. Một bên là chế độ Dân chủ Đa nguyên và Kinh tế Thị trường, còn bên kia là chế độ độc đảng toàn trị và Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN!
Đức và Việt Nam có một số điểm tương đồng. Về mặt dân số và diện tích tương đối ngang ngửa với nhau, VN 331.114km² và gần 92 triệu dân, Đức 357.376km² và trên 81 triệu dân[1]. Cả hai nước đều là sản phẩm của Thế chiến thứ 2 và Chiến tranh lạnh giữa Đông và Tây, hay còn gọi là giữa Cộng sản và Tự do. Cả VN và Đức đều bị chia đôi.

Nhưng hai nước lại có những khác biệt rất căn bản về nhiều mặt. Chế độ độc đảng toàn trị theo chủ nghĩa cộng sản (CS) đã dẫn VN lao vào các cuộc chiến tranh suốt 30 năm tàn khốc và hận thù. Nhiều triệu người Việt ở cả hai miền đã bị hi sinh. Đất nước tuy thống nhất trên 42 năm nhưng vẫn là một trong những nước rất nghèo, lợi tức đầu người năm 2016 là 1980 USD và người dân vẫn bị tước các quyền tự do dân chủ căn bản. Chế độ toàn trị với kinh tế thị trường (KTTT) định hướng xã hội chủ nghĩa (XHCN) đã tạo ra nạn tham nhũng đang trở nên bất trị. Nhân quyền và tự do báo chí ở mức rất tồi tệ đội sổ trên thế giới. Mới vài ngày trước Quốc hội (QH) sửa đổi Bộ luật Hình sự, bắt các luật sư phải tố cáo thân chủ trong các tội giải thích rất cao su gọi là “tội xâm phạm an ninh quốc gia[2]. Ngay trước đó Chủ tịch QH Nguyễn Thị Kim Ngân đòi hỏi phải đưa việc này vào luật.
Trong khi đó chế độ Dân chủ Đa nguyên (DCĐN) và KTTT đã làm Tây Đức hồi phục kinh tế-xã hội rất nhanh. Tuy bị chia cắt suốt 45 năm nhưng không có chiến tranh giữa Đông và Tây Đức. Từ 1990 nước Đức đã thống nhất không tốn một viên đạn. Không có cảnh hàng trăm ngàn người phải bị giam cầm trong các trại cải tạo hết năm này tới năm khác. Từ sau khi hai miền thống nhất, chủ trương đoàn kết và tương trợ thay cho bạo lực và trả thù. Suốt trên ¼ thế kỉ người dân Tây Đức đã đóng góp hàng ngàn tỉ Euro để tái thiết lại phía Đông. Đức đang là quốc gia có nền kinh tế mạnh đứng thứ ba, thứ tư trên thế giới, là đầu tầu kinh tế của Liên minh Âu châu (EU). Lợi tức đầu người ở Đức năm 2016 là 45.790 USD[3]. Người đi làm đều có các bảo hiểm y tế, lao động, hưu trí…, nếu không thì có thể xin trợ cấp xã hội. Đức còn là nước có nền dân chủ pháp trị và tự do báo chí rất cao. Tuy chống đảng cực hữu mị dân mới ra đời vài năm AfD (Alternative für Deutschland: Chọn lựa cho Đức), nhưng khi nhà cầm quyền ở một thành phố tìm cách cản trở cuộc biểu tình của đảng này, chính bà Thủ tướng (TT) Đức TS Merkel đã công khai chống lại và yêu cầu các cơ quan chính quyền địa phương phải tôn trọng quyền này. Vì quyền biểu tình đã được Hiến pháp Đức công nhận là một trong những quyền tự do căn bản của nhân dân.
***
Vì chủ nghĩa dân tộc cuồng tín và mị dân nên Hitler đã biến Đức thành một chế độ độc tài tàn bạo nhất trong lịch sử Đức, thực hiện tham vọng điên cuồng chinh phục Âu châu bằng vũ lực. Từ đó gây ra Thế chiến thứ hai. Nhưng Hitler đã thảm bại và tự vẫn, Đức và Âu châu trở thành đống tro.
Là nước chiến bại nên Đức bị chia 4, phía Đông bị Hồng quân Liên xô chiếm, phía Tây dưới quyền kiểm soát của Mĩ, Pháp và Anh. Từ đồng minh chống Hitler, Liên xô CS dưới quyền cai trị của bạo chúa Stalin đã trở thành đối đầu với Hoa Kì, Anh, Pháp là các nước theo DCĐN. Chiến tranh lạnh khởi sự và cực kì căng thẳng ở Âu châu ngay sau khi Thế chiến thứ hai chấm dứt.
Khi ấy dân tộc Đức ở phía Tây phải chọn lựa một thế chế chính trị tương lai cho mình và cả Tây Âu cũng phải chọn lựa thái độ với nước Đức bại trận. Tái lập chính sách của phe thắng trận như trong Thế chiến thứ nhất (1914-18), chiếm đóng Đức và bắt phải bồi thường chiến tranh. Nếu chọn giải pháp này là tiếp tục nuôi thù hận, xô đẩy các nước Tây Âu kình chống lẫn nhau, như thế sẽ là cái mồi để Hồng quân Liên xô xâm chiếm và nhuộm đỏ cả châu Âu!
Đứng trước kẻ thù cực kì nguy hiểm, lại được Hoa Kì hỗ trợ - một siêu cường nguyên tử đầu tiên khi đó, nên khi ấy các chính khách lớn và các giới trí thức ở Pháp, Anh và Đức đã ý thức, đây chính là thời cơ phải dựa vào nhau để ngăn chặn hiểm họa Cộng sản. Anh, Pháp, Đức và nhiều nước Tây Âu đã dứt khoát tiếp tục hoặc triển khai thiết lập thể chế DCĐN, KTTT, pháp trị và tự do báo chí. Hoa Kì và các nước dân chủ Tây Âu đã cùng theo đuổi các giá trị xã hội chung trên đây, nên kế hoạch Marshall về kinh tế đã ra đời để tái thiết Tây Âu và Liên minh quân sự Bắc Đại Tây Dương (NATO) được thành lập để cùng nhau ngăn chặn hiểm họa đỏ.
***
Hệ thống chính trị và kinh tế của Đức được qui định trong Hiến pháp công bố ngày 23.5.1949 rút kinh nghiệm từ các giai đoạn bất ổn và độc tài trước đó[4]. Cộng hòa Đức ra đời là một liên bang với nhiều tiểu bang (hiện nay là 16 TB), theo chính thể đại nghị và DCĐN. Các quyền lập pháp, hành pháp và tư pháp độc lập và bình đẳng với nhau. QH liên bang (Bundestag) là cơ quan có thẩm quyền cao nhất, cứ bốn năm bầu một lần. Thủ tướng do Quốc hội liên bang (QHLB) bầu theo tỉ lệ quá bán trong QH. TT chỉ định các bộ trưởng, quyết định đường lối và hoạt động của Chính phủ. Các bộ trưởng có quyền tự chủ trong các hoạt động của bộ và chịu trách nhiệm trong lãnh vực của mình. Chính phủ liên bang có thẩm quyền chuyên độc trong quốc phòng và ngoại giao. Các lãnh vực giáo dục, thuế vụ, giao thông, xã hội… chia thẩm quyền giữa chính quyền Liên bang (LB) và các Tiểu bang (TB). Rút kinh nghiệm đau thương trong quá khứ nên quân đội Cộng hòa liên bang Đức đặt dưới quyền trực tiếp của QHLB. Việc gởi quân đội Đức ra tham chiến ở nước ngoài đều phải do QHLB quyết định. Để tránh tình trạng quân đội bị lợi dụng, QHLB cử ra một đại biểu theo dõi các hoạt động của quân đội và hàng năm tường trình tình hình quân đội trước QHLB. Tổng thống Đức không do dân trực tiếp bầu lên, nhưng do Thượng viện (Bundesrat) bầu 5 năm một lần, chỉ giữ vai trò nghi lễ ngoại giao. Chế độ KTTT công nhận và tôn trọng quyền tư hữu, kinh tế tư nhân là nền tảng và tự do cạnh tranh lành mạnh theo luật pháp được coi là động lực phát triển của toàn xã hội.
Để tránh tình trạng QH bị xé lẻ, phân tán quá nhiều các chính đảng dẫn tới tình trạng các Chính phủ LB và TB không được ổn định, nên trong luật bầu cử ở Đức có điều khoản 5%, nghĩa là muốn có đại diện vào QHLB hay Quốc hội tiểu bang (QHTB) mỗi chính đảng phải được ít nhất 5% tổng số phiếu trong các cuôc bầu cử liên hệ. Vì thế các nhóm cực hữu hay cực tả (CS) thường không có đại diện trong các QHLB, nay chỉ vài tiểu bang nhóm cực hữu có đại diện, nhưng hầu như không có ảnh hưởng. Điểm đặc biệt nữa là, trong các cuộc bầu cử QHLB và TB mỗi cử tri có quyền sử dụng hai lá phiếu, một phiếu bỏ cho ứng cử viên mình ủng hộ và phiếu thứ hai bỏ cho chính đảng mình tín nhiệm. Tùy theo tỉ số phiếu bầu cho đảng, các chính đảng có thể cử thêm đại diện vào QH, ngoài các ứng cử viên thắng cử trực tiếp. Đây là giải pháp dung hòa để một cử tri có thể thích ứng cử viên A, nhưng lại không ưa chính đảng của ông A… Sau Thế chiến 2 trong các QHLB và TB ở Đức chỉ có ba chính đảng chính là Liên minh Thiên Chúa giáo (CDU/CSU), Đảng Dân chủ Xã hội (SPD) và Đảng Tự do (FDP). Từ thập niên 80 Đảng Xanh (die Grünen) ra đời, nay có đại diện trong QHLB và nhiều tiểu bang. Từ khi Đức thống nhất có thêm Đảng Tả (die Linke), đảng viên phần chính từ cựu Đông Đức CS, có đại diện trong QHLB và một số QHTB.
Đảng SPD là chính đảng lâu đời nhất, xuất thân từ các phong trào lao động hai thế kỉ trước, nhưng các nhà lãnh đạo sau này đã dứt khoát từ bỏ đường lối bạo lực và chủ trương giành chính quyền bằng phương pháp đấu tranh dân chủ. Khẩu hiệu nổi tiếng của SPD là không thể dùng bạo lực để tiêu diệt giai cấp này và hình thành giai cấp mới. Các TT nổi tiếng của SPD là W. Brandt, H.Schmidt và H. Schröder[5]. Từ sau Thế chiến 2 Liên minh CDU/CSU cầm quyền lâu đời nhất ở Đức. Các thủ tướng lâu đời là K. Adenauer, H. Kohl và hiện nay là A. Merkel (từ 2005). Cựu Đảng trưởng và đương kim Ngoại trưởng S. Gabriel đã từng nói, Đảng SPD không coi các chính đảng khác ở Đức là kẻ thù mà chỉ là đối thủ chính trị, nghĩa là cùng tồn tại nhưng cạnh tranh trong chính trị[6].
Điều đáng chú ý là, hai chính đảng lớn nhất đối lập nhau SPD và CDU/CSU không muốn thành lập chính quyền liên hiệp của hai đảng lớn nhất. Vì họ ý thức rằng, một xã hội thiếu đối lập, nhất là đối lập có trọng lượng, không có lợi chung cho quyền lợi đất nước. Cho nên trong gần 70 năm chỉ có ba lần có Chính phủ liên hiệp lớn được miễn cưỡng thành lập (1966-69), (2005-09) và hiện nay từ 2013.
Trong QHLB hiện nay có 631 dân biểu, bao gồm các chính đảng CDU/CSU (311), SPD (193), Đảng Tả (64) và Đảng Xanh (63)[7]. Hiện nay các chính đảng đang chạy đua tranh cử vào giai đoạn cuối trước cuộc bầu cử QHLB mới (24.9.17). Các cuộc thăm dò gần đây cho thấy ngoài 4 chính đảng trên, có thể Đảng Tự do sẽ trở lại QHLB và Đảng AfD cũng có thể nhẩy vào QHLB lần đầu. Đây là một đảng cực hữu, có khuynh hướng chống EU và người nhập cư, mới ra đời từ vài năm, đặc biệt từ khi bà Merkel ban hành chính sách tiếp nhận ồ ạt người tị nạn từ Hè 2015.
Về mặt nội trị, sự hoạt động song hành của Chính phủ liên bang và các Chính phủ tiểu bang cho thấy sự tản quyền đã được đặt ưu tiên. Ngoài ra Hiến pháp 1949 thiết lập chế độ đại nghị với QHLB là cơ quan có quyền lực cao nhất, Thủ tướng lãnh đạo Chính phủ do QHLB bầu ra và qui định các chính đảng phải hội đủ 5% tống số phiểu cử tri mới được cử đại diện vào QH. Cách tổ chức hệ thống công quyền như thế ở Đức cho thấy vừa phân quyền, tản quyền và đề cao hiệu năng. Việc này chứng tỏ các giới chính trị, chuyên viên, trí thức và đa số nhân dân Đức không muốn tái diễn nguy cơ chế độ độc tài cá nhân và đảng trị cực kì nguy hiểm thời Quốc xã của Hitler. Nhưng đồng thời cũng muốn tránh tình trạng đất nước chia năm xẻ bẩy thời Cộng hòa Weimar (1918-33).
Điểm nổi bật nhất phải nói tới là sự trưởng thành của các chính đảng dân chủ ở Đức và các quyền công dân căn bản không những chỉ được thừa nhận trong Hiến pháp mà còn được thực thi nghiêm túc trong cuộc sống hàng ngày. Trong đó phải nói tới các quyền tự do dân chủ căn bản của các công dân, quyền tự do thành lập các tổ chức dân sự, các tổ chức nghề nghiệp và tự do báo chí. Ngay trong Điều 1 Hiến pháp 23.5.1949 đã qui định “Phẩm giá của con người không được xâm phạm. Tôn trọng và bảo vệ nó là trách nhiệm của tất cả các cơ quan công quyền”[8]. Mọi công dân và đoàn thể đều có quyền viết thư yêu cầu Tòa án Hiến pháp tối cao liên bang (Bundesverfassungsgericht) phản đối và kiện các quyết định của Chính phủ và QHLB, nếu họ cảm thấy nó vi phạm tới các quyền căn bản ghi trong Hiến pháp. Ngay cả nhóm cực hữu hậu thân của Quốc xã (NPD) cũng đã hành xử quyền này. Cho tới nay Tòa án Hiến pháp tối cao liên bang đã ra nhiều bản án nổi tiếng, chứng tỏ sự công minh và độc lập trong vai trò bảo vệ các quyền tự do dân chủ của công dân ngăn cản các quyết định sai lầm hoặc bất công của các cơ quan công quyền.
Quyền tự do báo chí của Cộng hòa liên bang Đức cũng trở thành biểu tượng tốt và đã được chứng minh nhiều lần không chỉ đối với các nhân vật quan trọng trong chính quyền, các cơ quan công quyền mà cả với chính một số nhà báo. Nổi tiếng nhất là vụ “Die Spiegel-Affäre” vào cuối 1962. Der Spiegel là tuần báo rất có uy tín và có số độc giả đông. Vì một bài tường thuật về chính sách quân sự của NATO khi ấy đã bị Bộ trưởng Quốc phòng và Đảng trưởng CSU F.J. Strauß buộc tội là “phản quốc”. Một số kí giả và cả Tổng biên tập Rudolf Augstein đã bị bắt giam. Quyết định của Strauß đã tạo ra nhiều phản ứng cực mạnh trong nhân dân lẫn chính giới. Báo chí cấp tiến, nhiều chính đảng trong QH và nhiều nhân vật có uy tín đã yêu cầu phải trả tự do cho các nhà báo bị bắt và đòi truy tố Strauß. Áp lực của dư luận đã dẫn tới khủng hoảng Chính phủ. Cuối cùng TT Adenauer đã cách chức Strauß khỏi Bộ trưởng Quốc phòng và sau đó tòa án đã trả tự do cho các nhà báo và Tổng biên tập der Spiegel[9]. Chuyện thứ hai liên quan tới báo chí bị lợi dụng. Đầu 1983 tuần báo Sternđã cho phổ biến loạt bài gọi là “Hitler-Tagebücher” (Nhật kí Hilter)[10], nhờ đó số phát hành đã gia tăng vọt, từ 400.000 lên 2,2 triệu và giá bán mỗi tập Stern từ 0,50 DM vọt lên 3,5 DM. Nhưng ngay sau đó các cơ quan điều tra đã chứng minh đây là tài liệu giả mạo. Họa sĩ K. Kujau, người giả mạo chữ viết của Hitler, và nhà báo Heidemann của Stern đã bị xử nhiều năm tù. Ban biên tập tuần báo Stern đã phải từ chức và tờ báo bị mất uy tín.
Một thí dụ khác về quyền lực không minh bạch sẽ bị dư luận kết án nghiêm khắc trong xã hội DCĐN ở Đức bất kể nhân vật nào: TT Kohl vừa từ trần và sẽ được EU tổ chức tang lễ chung vào 1.7. Ông đã đóng góp nhiều cho sự lớn mạnh của EU và được coi là người cha tạo dựng nước Đức thống nhất. Nhưng chính vào những năm cuối của thập niên 90 TT Kohl đã bị dư luận Đức kết án và ngay Đảng CDU của ông cũng phê bình, vì những liên hệ của ông trong vụ nhận khoản tài chánh lớn (khoảng trên 2 triệu Đức mã) giúp CDU nhưng không công khai minh bạch[11].
Nói tới sự thống nhất Đức kì diệu trong hòa bình những năm 1989-90 không thể không nói tới chính sách “Ostpolitik” (Hướng Đông) của cố TT W. Brandt từ đầu thập niên 70. Khi ấy Tây Đức là một cường quốc kinh tế trong EU và đồng minh quan trọng của Hoa Kì trong việc ngăn chặn sự xâm lược của Liên xô. Nhưng Brandt đã nhận ra, nếu tiếp tục chủ trương thù địch với Mạc Tư Khoa thì tình hình an ninh của Tây Đức và Âu châu tiếp tục căng thẳng và hòa bình bị đe dọa. Vì thế Chính phủ của ông đã chủ trương dựa vào Mĩ để điều đình và mở cửa với Liên xô về các mặt ngoại giao, kinh tế và an ninh. Nhiều hiệp ước quan trọng đã được Tây Đức kí kết với Mạc Tư Khoa, Đông Đức và Ba Lan, công nhận biên giới của Âu châu sau Thế chiến 2. Hiệp ước An ninh và Hợp tác Âu châu được 35 nước Âu châu cùng với Mĩ và Gia Nã Đại kí 1975 tại Helsinki (Thủ đô Phần Lan) là kết quả đưa tới hòa bình và hợp tác kinh tế giữa hai bên Đông Tây. Nó mở cửa để Chính phủ Đức của TT H.Kohl thương lượng với Chủ tịch nước và Tổng bí thư Gorbatschow của Liên Xô trong các năm cuối thập niên 80. Kết quả là Đức thống nhất trong tự do, các nước Đông Âu chuyển sang DCĐN và chế độ toàn trị Liên Xô chấm dứt. Lúc đầu Liên minh CDU/CSU đã kịch liệt chống lại chủ trương Ostpolitik của Brandt, nhưng sau này chính cố TT Kohl cũng đã nhìn nhận sự đóng góp của SPD đứng đầu là Brandt khi đó, đã giữ phần quan trong cho tiến trình thống nhất Đức và hòa bình giữa Đông và Tây Âu[12]. Điều này cho thấy, chế độ DCĐN đã giúp Đức thay đổi chính quyền trong trật tự và từ đó dẫn tới những thay đổi trong chính sách đối nội và đối ngoại hợp lí hơn. Trái với lập luận rất sai lầm của những người cầm đầu chế độ toàn trị CSVN cho rằng, đa đảng chỉ dẫn tới rối loạn!
Nói tới sự thành công của Đức xuyên qua chế độ DCĐN và KTTT không thể không nói tới sự tiến lên của EU trên 60 năm vừa qua. Như phần mở đầu đã khái lược, nhờ sự thông minh và tầm nhìn xa nên nhiều nhà lãnh đạo Tây Âu, đặc biệt là giữa Pháp và Đức, đã cùng với Hoa Kì biết chuyển thù thành bạn. Các nước DCĐN chính ở Âu châu đã từng bước thấp đến cao, nhỏ đến lớn khởi đầu từ 6 nước nay lên tới 27 nước với nửa tỉ người; từ liên kết chỉ trong vài lãnh vực thương mại, rồi từng bước mở rộng hợp tác trong kinh tế, tài chính, tiền tệ, ngoại giao và quốc phòng. Sau các cuộc khủng hoảng kinh tế, tài chánh, Brexit và bất đồng về chính sách tiếp nhận người tị nạn Phi châu, trong Hội nghị Thượng đỉnh mới nhất của EU vào giữa tháng 6 vừa qua cho thấy đã có những chuyển biến tích cực sau những thất bại của các đảng cực hữu trong các cuộc bầu cử ở Pháp và Hòa lan. Tổng thống mới của Pháp E. Macron và Thủ tướng Đức Merkel, hai đầu tầu của EU, đã đưa ra những đề nghị cải tổ quan trọng về kinh tế, tài chánh và quốc phòng để đối phó với căng thẳng ở Âu châu và thế giới do một số những chính quyền độc tài cực hữu gây ra như Putin (Nga), Erdogan (Thổ nhĩ kì) và chủ trương rất cực đoan và thiển cận của tân Tổng thống Trump.
***
Khi so sánh cuộc sống của nhân dân ở Đức và VN về mức sống vật chất, an sinh xã hội và các quyền tự do căn bản của con người thì ai cũng thấy sự khác biệt như ngày với đêm, trắng với đen. Sau 70 năm xây dựng xã hội DCĐN và KTTT, tuy chưa phải là tuyệt hảo, nhưng đại đa số nhân dân Đức có đời sống vật chất và phúc lợi rất cao, nhân phẩm và các quyền tự do dân chủ được tôn trọng và bảo vệ. Các cuộc thay đổi chính quyền từ chính đảng này sang chính đảng khác diễn ra rất trật tự và ổn định qua các cuộc bầu cử dân chủ và tự do cho mọi thành phần trong xã hội Đức. Những thay đổi chính sách về kinh tế, xã hội, ngoại giao và quốc phòng cũng diễn ra ở những mức độ và giai đoạn khác nhau, nhưng đều có tác dụng đưa nhân dân Đức hạnh phúc hơn, các quyền tự do căn bản được tôn trọng hơn, ý thức trách nhiệm cao trong khu vực và quốc tế. Nhờ vậy từ một đống tro tàn, hận thù và chia cắt sau Thế chiến 2, nay Cộng hòa liên bang Đức đã thống nhất đất nước trong hòa bình, trở thành một cường quốc kinh tế, khoa học tiến bộ và là một cột trụ trong EU, được cộng đồng quốc tế nể trọng.
Trong khi đó tại VN cũng trong khoảng thời gian này, nhưng dưới chế độ độc đảng toàn trị đã tôn thờ bạo lực và gây hận thù giữa các thành phần dân tộc, xô đẩy đất nước hết cuộc chiến tranh tàn bạo này sang cuộc chiến tranh tàn khốc khác. Tuy đất nước đã thống nhất trên 42 năm, nhưng các người khác chính kiến vẫn bị đàn áp tàn bạo, khinh thường nhân dân; thực hành các chính sách kinh tế cực kì sai lầm với cái đuôi XHCN. Chính chế độ độc đảng toàn trị đang đẩy VN rơi vào kinh tế tụt hậu, khoa học lạc hậu, bọn quan đỏ tham nhũng tiền bạc và quyền lực đang trở thành các trọc phú. Trong khi ấy đa số nhân dân vẫn phải sống trong nghèo nàn, nhân phẩm bị vùi dập và bị tước đoạt các quyền tự do dân chủ căn bản!
Con đường nào, thể chế chính trị và kinh tế nào biến trần thế thành thiên đàng hay biến thế gian thành địa ngục? Câu trả lời đã rất rõ khi nghiêm túc đối chiếu và so sánh trong mọi lãnh vực giữa Đức và VN trong 70 năm qua. Một bên là chế độ Dân chủ Đa nguyên và Kinh tế Thị trường, còn bên kia là chế độ độc đảng toàn trị và Kinh tế Thị trường Định hướng XHCN!
26.6.17
Âu Dương Thệ

No comments:

Post a Comment