Tuesday, June 13, 2017

Chân dung đại gia Dương Công Minh – ông chủ sân golf Tân Sơn Nhất

Ông Dương Công Minh sinh năm 1960, quê Quế Võ, Bắc Ninh. Ông tốt nghiệp Cử nhân chuyên ngành Vật giá năm 1984 tại Đại học Kinh tế Kế hoạch (nay là Đại học Kinh tế Quốc dân). Trước khi ra kinh doanh, ông Minh từng là thiếu tá trong quân đội và có hơn 13 năm làm quản lý tại các doanh nghiệp quân đội.
Tháng 4.2014 tại Đại hội Hoàng Anh Gia Lai, Tổng Giám đốc Nguyễn Văn Sự cho biết họ vừa chuyển nhượng một dự án bất động sản thành công, mang lại nguồn tiền mặt 1.050 tỉ đồng. Đối tác nào có hơn một ngàn tỉ đồng tiền mặt để “chồng” cho HAGL trong giai đoạn rất nhiều doanh nghiệp Việt Nam, đặc biệt là trong lĩnh vực bất động sản đang ngập trong nợ nần, là câu hỏi mà giới đầu tư hết sức quan tâm. Phải chăng là nhà đầu tư nước ngoài?
Câu trả lời mà chúng tôi có được là một doanh nghiệp trong nước, đứng đầu là một doanh nhân đầy bí ẩn và hầu như không xuất hiện trên truyền thông. Đó là Tập đoàn Him Lam của ông Dương Công Minh, nơi ông giữ vị trí Chủ tịch Hội đồng Quản trị và nắm tới 99% vốn.

“Chủ soái” Him Lam
Từ “cứ điểm” Him Lam
Nếu xếp theo vốn điều lệ, Him Lam nằm trong top doanh nghiệp bất động sản lớn nhất với 6.500 tỉ đồng. VinGroup, tập đoàn bất động sản được xem là lớn nhất đang niêm yết trên sàn chứng khoán, có vốn điều lệ gần 9.300 tỉ đồng.
Him Lam được ông chủ Dương Công Minh gầy dựng bằng một quá trình gần 20 năm, nhưng trên website Him Lam ngoài thông tin về hoạt động từ thiện thường xuyên được cập nhật, những thông tin về kinh doanh lại rất ít ỏi.
Ông Dương Công Minh sinh năm 1960, quê Quế Võ, Bắc Ninh. Ông tốt nghiệp Cử nhân chuyên ngành Vật giá năm 1984 tại Đại học Kinh tế Kế hoạch (nay là Đại học Kinh tế Quốc dân). Trước khi ra kinh doanh, ông Minh từng là đại tá trong quân đội và có hơn 13 năm làm quản lý tại các doanh nghiệp quân đội.
Cái tên Him Lam cũng xuất phát từ nguồn gốc ấy. “Tên Him Lam được chọn là vì đây là địa danh gắn với chiến dịch Điện Biên Phủ lừng lẫy năm châu chấn động địa cầu. Chúng tôi muốn công ty của mình cũng gây được tiếng vang như thế trong tương lai”, ông Trần Văn Tĩnh, Tổng Giám đốc Tập đoàn Him Lam, giải thích trong một lần trả lời phỏng vấn. Ông Trần Văn Tĩnh cũng xuất thân từ quân đội và là anh họ của ông Minh.

Dương Công Minh cấu kết tướng tá quân đội chiếm toàn bộ đất sân bay Tân Sơn Nhất
Dương Công Minh ra riêng bằng việc thành lập Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Thương mại Him Lam, chủ yếu là xuất nhập khẩu trái cây qua Trung Quốc. Tuy nhiên, sau một lần đi buôn bị lỗ, ông phải bán nhà để trả nợ.
“Khi bán nhà tôi bị dịch vụ “chém” đau. Nhà tôi nếu bán là 350 triệu đồng nhưng hợp thức hóa giấy tờ mất 50 triệu. 50 triệu nhiều quá, tôi tự đi làm, tổng cộng hết chỉ 3 triệu. Tôi lập luôn công ty hợp thức hóa nhà đất với chi phí chỉ 20 triệu”, ông Minh nói về cơ duyên đến với lĩnh vực bất động sản trong một lần hiếm hoi trò chuyện về cuộc đời vào cuối năm 2010 với Học viện Lãnh đạo FPT.
Sau lĩnh vực dịch vụ, ông Minh bước vào phát triển dự án và xây dựng nhà ở. Khởi đầu với một dự án nhà ở ở TP.HCM, nhưng hiện tại Him Lam đã vươn ra thực hiện nhiều dự án đô thị lớn trên cả nước. Theo thông tin công bố trên website của Him Lam, tập đoàn này có khoảng 30 dự án bất động sản lớn nhỏ đã và đang đầu tư, với tổng số vốn hơn 20.000 tỉ đồng.
Bên cạnh lĩnh vực nhà ở, khu đô thị mà hầu hết mọi công ty phát triển bất động sản đều tham gia, một lĩnh vực nổi bật khác của Him Lam là kinh doanh sân golf. Dự án đầu tiên của Him Lam trong lĩnh vực này là khu liên hiệp sân tập golf, nhà hàng, phòng hội nghị Him Lam – Ba son tại đường Nguyễn Hữu Cảnh, quận Bình Thạnh, TP.HCM được hoàn thành vào năm 1999.

Cận cảnh quy mô hoành tráng của sân golf Tân Sơn Nhất
Hiện nay ngoài Him Lam – Ba Son, Him Lam hợp tác với một số đối tác đã đầu tư vào các dự án sân golf Long Biên (Hà Nội), dự án sân golf Tân Sơn Nhất (TP.HCM) và sắp tới có thể là một dự án sân golf nữa ở quận 2 mà tập đoàn này vừa mua lại 48% cổ phần.
Nếu như với lĩnh vực nhà ở giúp ông Minh “lấy tiền” của người bình dân và trung lưu thì việc nghĩ đến kinh doanh sân golf từ rất sớm (năm 1999) là cách để ông “lấy tiền” của tầng lớp người giàu bắt đầu hình thành và tăng trưởng nhanh tại Việt Nam. Theo ông Tĩnh, Tổng Giám đốc Him Lam, người giàu bao giờ cũng có nhu cầu tìm đến những nơi vừa làm việc vừa có thể giải trí; không thể bắt doanh nhân làm một nơi rồi phải bay đi nơi khác giải trí. Và golf là một loại hình giải trí rất được giới doanh nhân, nhất là doanh nhân nước ngoài, ưa chuộng.
Đến “mặt trận” Liên Việt
Đi lên từ bất động sản, nhưng tham vọng của Him Lam không dừng lại ở lĩnh vực này. Với định hướng trở thành một doanh nghiệp kinh tế đa ngành, Him Lam đã lấn sân sang mảng tài chính bằng việc tham gia thành lập Ngân hàng Thương mại Cổ phần Liên Việt (LienVietBank) vào năm 2008. Hiện ông Minh là Chủ tịch Hội đồng Quản trị ngân hàng này.
Thành lập với số vốn điều lệ ban đầu 3.300 tỉ đồng, đến năm 2011, LienVietBank được một doanh nghiệp nhà nước là Tổng Công ty Bưu chính Việt Nam tham gia góp vốn bằng giá trị Công ty Dịch vụ Tiết kiệm Bưu điện (VPSC) và cả tiền mặt, nâng vốn lên hơn 6.000 tỉ đồng. Tên ngân hàng cũng được đổi thành Ngân hàng Thương mại Cổ phần Bưu Điện Liên Việt (LienVietPostBank).
Cuộc sáp nhập này cũng được đánh giá là một chiến lược khôn ngoan của Dương Công Minh. LienVietPostBank là mô hình ngân hàng – bưu điện đầu tiên được thành lập ở Việt Nam, thừa hưởng hơn 10.000 điểm giao dịch ở khắp các tỉnh thành trên cả nước từ đối tác VPSC mà nếu tự gầy dựng có thể LienViet phải mất hàng chục năm.

Khách chơi golf trong khi máy bay lên xuống liên tục tại sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM) – Ảnh: VÂN TRƯỜNG
Sau hơn 5 năm hoạt động và sau 2 năm sáp nhập, LienVietPostBank đã có vị trí khá tốt trên thị trường so với một ngân hàng trẻ. Tính đến hết năm 2013, vốn điều lệ của LienVietPostBank là 6.460 tỉ đồng, thuộc tốp ngân hàng tầm trung với tổng tài sản gần 80.000 tỉ đồng. Năm 2013, ngân hàng này có kết quả kinh doanh tốt hơn so với mức trung bình của thị trường. Huy động vốn tăng 34%, tín dụng tăng 22,97%, ROE đạt 7,72% so với bình quân nhóm ngân hàng thương mại cổ phần là 3,6%. Với lợi thế mạng lưới chi nhánh rộng lớn, LienVietPostBank đặt ra tham vọng đến năm 2018 sẽ có mặt trên toàn quốc và trở thành “ngân hàng của mọi nhà”.
Mặc dù theo một Phó Tổng Giám đốc dưới quyền, ông Minh là người “không thích chơi với các tổ chức nước ngoài” nhưng cuối năm ngoái ông đã quyết định mời Tập đoàn Bưu chính Pháp (La Poste Group) vào tư vấn để phát triển mô hình “ngân hàng – bưu điện” cho LienVietPostBank.
Riêng trong 5 năm có sự tham gia của La Poste Group, LienVietPostBank sẽ mở thêm tối thiểu 3.000 – 5.000 điểm giao dịch và phát triển các sản phẩm trên hệ thống này”, ông Minh phát biểu hôm ký kết với La Poste Group.
Theo ông Jean-Paul Forceville, Tổng vụ Đối ngoại của La Poste Group, mô hình ngân hàng – bưu điện tuy mới ở Việt Nam, nhưng đã xuất hiện từ lâu trên thế giới và là con đường mà tất cả quốc gia đều sẽ đi theo, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Mô hình này tập trung vào hoạt động ngân hàng bán lẻ để tiếp cận đại bộ phận dân chúng, nhất là người dân nông thôn, vùng sâu, vùng xa.

Tòa nhà hoành tráng này là Câu lạc bộ golf, Him Lam Palace Tân Sơn Nhất và nhà hàng Him Lam – Ảnh: VÂN TRƯỜNG
Cũng giống như Việt Nam, mô hình bưu điện trên thế giới thường có 3 lĩnh vực hoạt động: bưu chính, chuyển phát và tài chính. Tuy nhiên, trong khi 2 hoạt động đầu tiên đang ngày càng giảm sút thì nhu cầu hoạt động tài chính ngày càng tăng”, ông Forceville nói.
Chỉ 1 năm sau khi thành lập LienVietBank, năm 2009, ông Dương Công Minh tiếp tục cho ra đời Công ty Liên Việt Holdings. Liên Việt Holdings có vốn điều lệ 2.000 tỉ đồng, do chính do ông Dương Công Minh làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị.
“Thông qua hoạt động đầu tư vốn vào các công ty trong cùng hệ thống Him Lam – Liên Việt, Liên Việt Holdings đã tạo mối liên kết chặt chẽ giữa các công ty trong tập đoàn có chung lợi ích kinh tế, đồng thời có điều kiện để tích tụ vốn, tối đa hóa lợi nhuận và phân tán rủi ro. Các đơn vị thành viên và liên kết của Liên Việt Holdings đóng góp những giá trị gia tăng hữu ích cho phát triển của Liên Việt Holdings trong lĩnh vực đầu tư”, Liên Việt Holdings nói về chiến lược của mình trên website.
Holdings là mô hình thích hợp cho các ông chủ có định hướng kinh doanh đa ngành. Các holdings không trực tiếp sản xuất kinh doanh mà hoạt động theo hình thức huy động vốn rồi giải ngân, hỗ trợ chiến lược và nhân sự cho công ty con.
Không chỉ có Liên Việt, mô hình holdings đang trở thành xu hướng ở các doanh nghiệp Việt Nam. Có thể kể đến một số trường hợp tiêu biểu như Masan Group, Sovico Holdings, PVI Holdings, Eurowindow Holdings…

Ông Dương Công Minh sẽ ngồi vào ‘ghế nóng’ Sacombank?
Hiện tại, Liên Việt Holdings tham gia đầu tư trực tiếp vào nhiều lĩnh vực tài chính, bất động sản, khoáng sản, xây dựng hạ tầng đê đập, giao thông vận tải, xây dựng dân dụng, công nghiệp… Theo thông tin công bố đến nhà đầu tư, chỉ chưa đầy sau hơn 1 năm thành lập (tính đến hết tháng 5.2010), Liên Việt Holding đã huy động được hơn 1,2 tỉ USD.
Ngoài bất động sản và tài chính, một lĩnh vực kinh doanh khác dù chưa đem lại lợi nhuận lớn cho Him Lam nhưng theo ông Minh sẽ mang lại hiệu quả kinh tế không kém nếu xét về dài hạn, đó là xuất khẩu lao động. Ông Minh cho rằng Việt Nam có 2 nguồn tài nguyên lớn là đất đai và con người. “Đất đai thì Him Lam có công ty bất động sản rồi, con người thì hiện nay lao động trẻ của Việt Nam còn rất lớn. Và trong 10-15 năm nữa, lao động Việt Nam sẽ xuất khẩu đến hầu hết các nước. Tỉ lệ lợi nhuận lĩnh vực này không hề thấp. Và chúng tôi tạo việc làm cho rất nhiều lao động”, ông nói.
Chân dung “chủ soái”

Cửa ngõ sân bay Tân Sơn Nhất thường xuyên ùn tắc nghiêm trọng những ngày gần đây. Ảnh: Lê Quân.
“Cuộc đời tôi không có thất bại. Tôi chỉ toàn thấy thành công và may mắn”, Dương Công Minh trả lời khi được hỏi thất bại lớn nhất trong cuộc đời ông là gì.
Trên thực tế, đối với những người cộng tác cùng ông đã lâu, may mắn không phải là thứ duy nhất tạo nên thành công của Dương Công Minh ngày hôm nay. Nó còn xuất phát từ một tầm nhìn chiến lược của vị doanh nhân này. Ngay trong cách đặt tên Him Lam đã là một câu chuyện thú vị.
Tại sao không phải Mường Thanh, Hồng Cúm mà lại là Him Lam? Tổng Giám đốc Him Lam Trần Văn Tĩnh chia sẻ, từ lúc ấy, trong đầu họ đã nghĩ đến chuyện một ngày không xa Him Lam sẽ vươn ra tầm thế giới. Vì thế, chọn một cái tên không dấu, dễ đọc thì sẽ dễ hòa nhập hơn khi công ty tiến hành đầu tư các dự án ở nước ngoài hoặc dự án dành cho người nước ngoài.
Chữ G bao quanh chữ Him Lam trong logo là viết tắt của từ Group (tập đoàn), nghĩa là từ khi khởi nghiệp với một công ty nhỏ bé, chúng tôi đã mong muốn trong tương lai không xa Him Lam sẽ trở thành một tập đoàn”, ông Tĩnh nói.
“Anh Minh là một người rất nhạy bén, có thể đọc cuộc chơi và nắm bắt cơ hội rất nhanh”, ông Nguyễn Xuân Châu, Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty Cổ phần Thủy sản Việt Long Sài Gòn, nhận xét về vị sếp cũ của mình. Ông Châu từng có thời gian làm Phó Tổng Giám đốc phụ trách lĩnh vực kinh doanh tiếp thị tại Công ty Cổ phần Him Lam.

Phó thủ tướng Trịnh Đình Dũng cùng lãnh đạo các đơn vị thuộc Bộ Quốc phòng, Bộ GTVT và TP HCM tham khảo sơ đồ diện tích đất khu sân bay Tân Sơn Nhất sáng 11/8. Ảnh: Phước Tuần
Trong khi đó, nói về chiến lược kinh doanh của mình, ông Dương Công Minh cho rằng, biết sử dụng nguồn lực của nhà nước, tận dụng những chính sách của nhà nước để phát triển mới là khôn ngoan. Dự án hỗ trợ xóa đói giảm nghèo ở Đồng bằng Sông Cửu Long là một ví dụ. LienVietPostBank cho dân nghèo vay vốn để xóa đói giảm nghèo, bù lại ngân hàng này được Nhà nước hỗ trợ đến 6% lãi suất.
Hay mới đây là câu chuyện đầu tư vào Vietopia, mô hình giáo dục giải trí trong nhà của Him Lam. Tổng vốn đầu tư của dự án này lên đến 25 triệu USD, nhưng với tính chất xã hội và mang tính giáo dục cao, dự án này được sử dụng vốn vay từ Ngân hàng Thế giới (World Bank) thông qua Công ty Đầu tư Tài chính Nhà nước TP.HCM (HFIC) với mức lãi suất rất ưu đãi.
Bên cạnh sự nhạy bén, theo ông Nguyễn Xuân Châu, ông Minh cũng là một người rất nóng nảy và độc trị. “Ngoại trừ mảng bán hàng, các mảng còn lại anh Minh đều can thiệp”, ông Châu kể về thời gian làm việc ở Him Lam.
Ông Minh cũng từng thừa nhận rằng, “Him Lam không phải là công ty gia đình trị mà là độc trị. Chỉ mình tôi là người quyết định thôi. Và người đứng đầu Him Lam sau này sẽ là con trai tôi! Trong 10 người cao nhất của Him Lam chỉ có 3 người trong gia đình tôi, nhưng chủ của Him Lam sau này chỉ có thể là con trai tôi”.

Mở thêm đường băng sân bay Tân Sơn Nhất trên đất sân golf
Độc tài trong quản trị và điều hành, nhưng Dương Công Minh cũng được xem là một trong những doanh nhân hào phóng nhất Việt Nam. Theo thông tin trên website của Him Lam tổng số tiền tập đoàn này bỏ ra xây dựng trường học từ thiện cho đến nay đã lên đến hơn 500 tỉ đồng. Và theo cam kết của ông Minh, cho đến năm 2015, Him Lam sẽ xây cho mỗi tỉnh trên cả nước một trường học đạt chuẩn quốc gia. Ngoài ra, Him Lam và Liên Việt cũng giúp bê tông hóa, kiên cố hóa cho hơn 30.000 căn nhà ở miền Tây Nam bộ và xóa 23.000 căn nhà dột nát của tỉnh Bắc Giang. Dương Công Minh thừa nhận, các chương trình từ thiện cũng là cách xây dựng thương hiệu Liên Việt. “Ở Việt Nam giai cấp công nhân với nông dân làm chủ, họ phải thích mình thì mình mới làm việc được, nên mình phải lấy lòng họ”, ông nói.
Ông cũng là một trong những doanh nhân có xu hướng đóng góp trở lại cho quê hương, họ tộc nhiều nhất. Him Lam là một trong những doanh nghiệp có người lao động xuất thân từ tỉnh Bắc Ninh nhiều nhất. Ngoài ra, dường như tất cả các quỹ tài trợ của họ Dương ở Việt Nam đều được Dương Công Minh tài trợ và hiện ông là Phó Chủ tịch Hội đồng Họ Dương Việt Nam.
Trong lễ vinh danh và khen thưởng các con em họ Dương vào đầu năm 2014 mới đây, ông đã dành ra gần cả tỉ đồng để tài trợ cho quỹ khen thưởng và chính ông là người trao giải. Một điều thú vị trong buổi lễ vinh danh là ông cũng chính tay trao giải thưởng cho con gái của mình là Dương Phương Mai vì thành tích đậu thủ khoa vào Đại học Harvard của Mỹ.
Nguồn: Nguyễn Hùng / Nhà Quản Lý
Đại gia Dương Công Minh, còn gọi là Minh Xoài hay Minh Himlam đương là tâm điểm theo dõi của giới tài chính Việt Nam hiện nay.
Trong những khách hàng dự định mua Sacombank, Minh Himlam đang là vị khách được chú ý nhất, là chủ của tập đoàn Himlam và ngân hàng Lienviet Post Bank (tiền thân là Liên Việt).
Con đường làm giàu của Dương Công Minh có nhiều bí ẩn đến kỳ lạ. Một trong những thương vụ để đời của Dương Công Minh cách đây vài năm là mua trọn Tổng Công ty Bưu chính bằng việc phát hành trái phiếu. Việc này đáng lý phải qua đấu giá, nhưng không hiểu vì sao Ngân Hàng Liên Việt của Dương Công Minh mua trực tiếp 1000 đơn vị giao dịch với giá 200 tỷ VND.

Đại gia Dương Công Minh chỉ toàn may mắn và thành công?
Không biết thế lực nào đứng đằng sau vụ mua bán này, tạo điều kiện cho Liên Việt mua được tài sản nhà nước với giá quá rẻ mạt như vậy? Tại thời điểm ấy, các chuyên gia tài chính đánh giá giá trị thực của tổng công bưu chính thấp nhất phải là 1.000 tỷ đồng. Tổng công ty bưu chính có mạng lưới hạ tầng cơ sở trên khắp cả nước, những điểm giao dịch của tổng công ty này là ước mơ của bao nhiêu ngân hàng. Gần một nghìn tỷ của nhà nước chui vào túi Liên Việt ngon ơ, không mấy ai dám thắc mắc.
Một thương vụ nữa của Minh Himlam gây nhức nhối và thách đố dư luận là khi chiếm 157 héc ta đất ở sân bay Tân Sơn Nhất làm sân golf từ năm 2007 dưới sự tiếp tay của một số tướng lĩnh trong Bộ Quốc phòng. Nhờ các mối quan hệ mờ ám, Dương Công Minh mới có được những phần đất béo bở từ quốc phòng và được che chở trong con đường tiến thân của mình từ đó đến nay. Tất cả những gì thiên hạ tưởng là kỳ bí vây quanh sự thành công của Dương Công Minh chỉ từ mối quan hệ mật thiết với quân đội mà ra. Gần đây khi dư luận lên tiếng về hàng trăm héc ta đất phí phạm ở sân bay Tân Sơn Nhất, năm 2015 Dương Công Minh cấp tốc cho xây la liệt biệt thự, nhà cửa để chiếm đất không hoàn trả. Mục đích của Dương Công Minh và nhóm lợi ích trong quân đội là đẩy sân bay Tân Sơn Nhất vào tình trạng tồi tệ khiến sân bay này không sử dụng được, phải xây sân bay khác như Long Thành. Chỗ đất mà Minh chiếm được ở sân bay Tân Sơn Nhất sẽ thành khu đất vàng để xây lên những toà nhà cao tầng, khu đô thị , biệt thự phân lô hốt bạc.
Xem thêm thông tin tại ĐÂY.

Dự án chung cư và sân golf trong lòng sân bay Tân Sơn Nhất của đại gia quyền lực Dương Công Minh
Chỉ cần nêu qua hai thương vụ mua Tổng Công ty Bưu chính và khu đất ở sân bay Tân Sơn Nhất, đã thấy Dương Công Minh bàn tay che cả bầu trời, hốt và hàng ngàn tỷ dễ dàng như trở bàn tay.
Kể từ khi gây ra vụ gian dối mua Tổng công ty bưu chính Viễn Thông, không hiểu sao ngân hàng của Dương Công Minh hầu như nằm ngoài sự kiểm tra của Bộ Tài chính, Ngân hàng Nhà nước. Suốt cả thời gian dài gần một thập kỷ, ngân hàng của Dương Công Minh không hề bị thanh tra, kiểm tra. Mới đây năm 2016 báo cáo về các ngân hàng gửi đến thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng không hề đề cập đến ngân hàng của Minh Himlam.

Nguồn: FB Bùi Thanh Hiếu
Ngân hàng Lienviet Post Bank do Minh làm chủ, trong ba năm thay đến 5 tổng giám đốc ngân hàng. Tất cả những chồng chéo, vi phạm tài chính do Minh chỉ đạo mà tổng giám đốc nào sợ hãi trách nhiệm pháp luật đều bị Minh đuổi thằng thừng. Minh tuyên bố với họ tất cả đều nằm trong tay Minh, nên không việc gì phải sợ ai. Những kẻ nào sợ thì không xứng đáng làm tổng giám đốc Lienviet Post Bank.
Đệ tử thân tính của Dương Công Minh ở Liên Việt là Nguyễn Đức Hưởng – phó chủ tịch, một người mang quốc tịch Úc. Hiện nay do Sacombank của Trầm Bê bỏ lại do nhà nước định giá thấp những tài sản mà Bê thế chấp, đây đang là miếng mồi béo bở trong tầm ngắm của Đặng Văn Thành. Nhưng vì một số lý do nên Đặng Văn Thành đang tính liên kết với Dương Công Minh, cho Nguyễn Đức Hưởng đứng ra mua Sacombank rồi chia chác với nhau.
Việc bãi miễn chức danh Phó Chủ tịch của ông Nguyễn Đức Hưởng chiều ngày 24/04 vừa qua dường như để dọn đường cho cuộc tiến công mới của ông Minh.
Chính vì có thế lực mạnh, Dương Công Minh luôn có những nguồn tiền lãi suất ưu đãi và những hợp đồng mua bán rẻ mạt tài nguyên của quốc gia. Minh thành con cá mập sẵn sàng nuốt tất cả các đối thủ, khiến ai cũng phải e dè nể sợ. Đại gia Dương Công Minh là hiện thân cho sự thành công của một doanh nhân, nhưng sự thành công đó cũng hiện thân tiêu biểu cho việc dùng tiền và mối quan hệ để mua quyền lực, từ quyền lực lại đẻ ra lợi nhuận, không phải theo nguyên tắc nào của pháp luật.
Đến nay, việc ngăn cản Dương Công Minh chiếm đoạt tài sản của nhà nước với giá rẻ mạt càng là điều không thể.
Nguồn: Bùi Thanh Hiếu (Người Buôn Gió)
Hàng nghìn tỷ đồng tiền gửi, tiền ki cóp của người dân tại Ngân hàng Liên Việt đang âm thầm chảy vào túi riêng của ông chủ Dương Công Minh và Tập đoàn Him Lam, tương tự các chiêu trò đầu tư, góp vốn, sở hữu chéo để bòn rút tiền vẫn đang diễn ra tại Công ty CP Chứng khoán Liên Việt (LVS) – một công ty tài chính mà Dương Công Minh đang nắm giữ.
Hàng nghìn tỷ đồng tại LienViet Postbank của ông Dương Công Minh đang "chảy" về các công ty người nhà Him Lam như thế nào?
Hàng nghìn tỷ đồng tại LienViet Postbank của ông Dương Công Minh đang “chảy” về các công ty người nhà Him Lam như thế nào?
Những khoản đặt cọc, tạm ứng nghìn tỷ kỳ lạ

Tính đến ngày 20/10/2016, địa chỉ 61 Trần Phú, Ba Đình, Hà Nội vẫn không có dấu hiệu của việc thi công xây dựng mặc dù chỉ mình LPB đã đổ hơn 1.400 tỷ đồng vào đây. Ảnh: NĐ
Ngày 28/12/2011, Công ty CP Thiết bị Bưu điện (HNX: POT), Công ty CP Liên Việt Holdings và Công ty CP Him Lam ký kết hợp đồng số 40/2011/HĐHTĐT/POT-LVH-HL hợp tác đầu tư dự án bất động sản 61 Trần Phú, Quận Ba Đình, Hà Nội.
Liên Việt Holdings, Him Lam và Ngân hàng TMCP Bưu điện Liên Việt (LPB) có mối quan hệ chằng chéo, tuy nhiên đều quy về một mối cao nhất là Chủ tịch Dương Công Minh.
Vốn góp của dự án là 1.039,2 tỷ đồng và tổng mức đầu tư là 3.200 tỷ đồng. POT góp bằng quyền sử dụng đất – tương đương 530 tỷ đồng (51% giá trị vốn góp), 2 công ty còn lại trong hệ thống doanh nghiệp Him Lam – Liên Việt góp 509,2 tỷ đồng.
Cuối năm đó, các khoản phải thu trong danh mục tài sản có khác của LPB tăng từ 2.441 tỷ đồng lên 2.919 tỷ đồng, để rồi bật mạnh gấp đôi thời điểm cuối năm 2012, lên mức 6.748 tỷ đồng. Con số này suốt giai đoạn 2012-2015 chùng chình giữa 6.500-7.000 tỷ đồng.
Báo cáo tài chính bán niên 2016 soát xét cho thấy các khoản phải thu của LPB tính tới 30/6/2016 là 6.499 tỷ đồng. Phần lớn đều liên quan tới chi phí ứng trước để xây dựng chi nhánh, trụ sở, thuê văn phòng, mua sắm tài sản cố định.

Những khoản phải thu nghìn tỷ liên quan đến bất động sản của LPB. Nguồn: BCTC soát xét bán niên 2016 LPB
Trong đó, đáng chú ý là khoản phải thu 1.410 tỷ đồng được thuyết minh là đặt cọc cho mục đích thuê văn phòng dài hạn tại dự án số 61 Trần Phú.
Ngoài ra còn khoản 1.075 tỷ đồng tạm ứng cho các công ty xây dựng để nhận chuyển nhượng quyền sử dụng đất, mua văn phòng. BCTC soát xét LPB nhấn mạnh rằng các tòa nhà văn phòng này vẫn đang trong giai đoạn đầu của quá trình xây dựng.
Chưa hết, LPB còn có khoản 1.255 tỷ đồng đặt cọc cho các công ty bất động sản để mua đất hoặc thuê nhà làm trụ sở tại các tỉnh và thành phố; khoản 648,9 tỷ đồng tạm ứng cho hoạt động xây dựng phục vụ từ thiện hay khoản tạm ứng mua sắm tài sản cố định cho CTCP Him Lam trị giá 815 tỷ đồng.

Ngoài số lãi, phí phải thu rất lớn, các khoản phải thu của LPB chiếm tỷ trọng không nhỏ trong cơ cấu tài sản của nhà băng này. Nguồn: BCTC bán niên soát xét LPB 2016
Các khoản phải thu dưới dạng đặt cọc, tạm ứng hay lãi phải thu được coi là những loại tài sản “chết” của ngân hàng, bởi trong khi không thu được lãi từ khoản tiền trên, thì LPB vẫn phải chi trả lãi cho lượng tiền gửi tương ứng. Bởi vậy các nhà băng hiện nay đều tìm mọi cách để hạn chế tối đa số dư tài sản “chết” này.
Trong bối cảnh như vậy, những khoản đặt cọc, tạm ứng hàng nghìn tỷ đồng của LPB để xây dựng chi nhánh, trụ sở, mua sắm tài sản cố định rõ ràng là điều bất thường.
Theo ghi nhận của ANTT.VN, sau 5 năm hợp tác đầu tư và được LPB đổ vào hơn 1.400 tỷ đồng tiền cọc, dự án 61 Trần Phú vẫn chưa hề có bất kỳ dấu hiệu nào của việc thi công, thậm chí là giải phóng mặt bằng. Mảnh đất vàng nằm tại ngã ba Lê Trực – Trần Phú vẫn là trụ sở của POT tấp nập xe cộ ra vào thường xuyên.
…hay “chiêu trò” lách luật “tuồn tiền” cho công ty liên quan?
Như đã phân tích, số dư các khoản phải thu của LPB ổn định ở mức 6.500-7.000 tỷ đồng trong suốt 4 năm qua. Bởi vậy nhiều khả năng các khoản đặt cọc, tạm ứng với tổng số dư tính tới cuối quý II/2016 là 5.204 tỷ đồng liệt kê trên đã tồn tại trong suốt một thời gian dài.
Như vậy, cộng cả 1.180 tỷ đồng giá trị tài sản cố định thì LPB hiện đang chi tới 6.384 tỷ đồng, tức là gần bằng toàn bộ vốn điều lệ (6.460 tỷ đồng) để xây dựng trụ sở, chi nhánh, thuê văn phòng hoạt động cũng như mua sắm tài sản cố định. Mà đó là chưa tính tới việc ngân hàng này có thể tiếp tục đổ tiền vào những dự án này trong thời gian tới.
Điều 6 Nghị định 57/2012 quy định tổ chức tín dụng được sử dụng không quá 50% vốn điều lệ và quỹ dự trữ bổ sung vốn điều lệ để đầu tư xây dựng, mua sắm tài sản cố định phục vụ trực tiếp cho hoạt động.
Vậy tại sao LPB lại đổ một lượng tiền rất lớn vào các tài sản cố định sẽ hình thành trong nay mai, dù biết rõ ràng là sai luật?

LPB đã tài trợ cho chỉ riêng Him Lam hàng nghìn tỷ đồng dưới hình thức tạm ứng, đặt cọc. Nguồn: BCTC bán niên soát xét LPB 2016
Câu trả lời có thể là LPB không hề có ý định chuyển những khoản tạm ứng, đặt cọc trên thành tài sản cố định, mà cứ nhùng nhằng với danh nghĩa các khoản phải thu. Điều này nếu đúng, thực sự là mũi tên trúng nhiều đích của Chủ tịch Ngân hàng ông Dương Công Minh cùng các công sự, bởi LPB không vi phạm quy định đầu tư quá nhiều vào tài sản cố định, cũng như tỉ lệ cho vay đối với cổ đông lớn.
Theo một chuyên gia có thâm niên trong lĩnh vực tài chính, các khoản phải thu là một nơi trú ẩn cực kỳ kín đáo và an toàn của những khoản nợ mà ngân hàng không muốn công khai, hoặc không muốn bị điều chỉnh bởi quy định pháp luật.
Ở trường hợp LPB, có cơ sở để cho rằng hàng nghìn tỷ đồng tạm ứng, đặt cọc đều liên quan tới Công ty CP Him Lam và các doanh nghiệp liên quan, nơi Chủ tịch LPB Dương Công Minh cũng đồng thời nắm giữ chức vụ lãnh đạo.
Khoản 2, Điều 127 Luật Các tổ chức tín dụng 2010 quy định một TCTD không được dành quá 5% vốn tự có cho vay cổ đông lớn, cổ đông sáng lập.
Him Lam hiện là cổ đông lớn nhất của LPB, tính tới cuối tháng 6 nắm giữ gần 15% vốn của nhà băng này. Như vậy, với vốn điều lệ 6.460 tỷ đồng, LPB chỉ có thể cho Him Lam vay tối đa khoảng hơn 320 tỷ đồng.
Với một tập đoàn bất động sản có hàng chục dự án lớn nhỏ từ bắc chí nam, số tiền trên chẳng thấm vào đâu so với nhu cầu thực tế của Him Lam. Dĩ nhiên doanh nghiệp này có thể vay các ngân hàng khác, nhưng chắc hẳn chẳng có nguồn tài trợ vốn nào lại rẻ được như LPB; bởi với hình thức tạm ứng, đặt cọc, Him Lam và các doanh nghiệp liên quan dễ dàng có được hàng nghìn tỷ đồng tiền tươi thóc thật mà không phải trả lãi, hoặc lãi rất thấp mà dấu hỏi về tính bảo đảm vẫn còn bỏ ngỏ.
Điều này rõ ràng có dấu hiệu lách luật. Cũng tại Điều 127 Luật Các TCTD 2010, Khoản 1 quy định TCTD không được cấp tín dụng không có bảo đảm, cấp tín dụng với điều kiện ưu đãi cho cổ đông lớn, cổ đông sáng lập.
Trong một chi tiết liên quan, lãi phải thu của LPB đối với Him Lam tính tới cuối tháng 6 là 224,6 tỷ đồng, tăng hơn 50 tỷ so với con số 170 tỷ đồng cuối kỳ năm ngoái. Chưa kể số lãi Him Lam đã trả cho LPB, khoản lãi phải thu khổng lồ này đặt ra dấu hỏi lớn đối với mối quan hệ giữa LPB và Him Lam, hoặc Him Lam đang vay LPB với khối lượng dư nợ rất lớn, vượt xa giới hạn theo quy định của pháp luật, hoặc những khoản lãi này đã tồn tại từ lâu trên bảng cân đối kế toán của LPB, đồng nghĩa với nợ quá hạn, nợ xấu.
Chi tiết sẽ được ANTT.VN phân tích trong các kỳ tới.
Nguồn: Nghi Điền / An Ninh Tiền Tệ 
Cục Hàng không Việt Nam vừa gửi văn bản yêu cầu các hãng hàng không Vietnam Airlines, Vietjet Air, Jetstar Pacific, Vasco lên kế hoạch đưa máy bay “trú đêm” về sân bay Cần Thơ. Nghịch lý của quyết định này ở chỗ, trong khi sân bay Tân Sơn Nhất ùn tắc cục bộ, không đủ chỗ cho máy bay đậu, phải tính đến việc đưa đi “đậu nhờ” ở Cần Thơ và các sân bay phụ cận thì hơn 157 ha đất sân bay lại giao cho đại gia Dương Công Minh “tận dụng” xây sân golf, xây khách sạn phục vụ giải trí cho giới đại gia lắm tiền nhiều của.
Tổn thất từ quyết định này sẽ là bao nhiêu? Ai sẽ gánh vác khoản chi phí bất hợp lý gây ra bởi chính các nhóm lợi ích đang chiếm cứ sân bay?
trong khi sân bay Tân Sơn Nhất ùn tắc cục bộ, không đủ chỗ cho máy bay đậu, phải tính đến việc đưa đi “đậu nhờ” ở Cần Thơ và các sân bay phụ cận khác thì hơn 157 ha đất sân bay lại giao cho đại gia Dương Công Minh “tận dụng” xây sân golf, xây khách sạn phục vụ giải trí cho một số thành phần đại gia lắm tiền nhiều của.
Trong khi sân bay Tân Sơn Nhất không đủ chỗ cho máy bay đậu, phải “đậu nhờ” ở sân bay phụ cận thì hơn 157 ha đất sân bay lại giao cho đại gia Dương Công Minh “tận dụng” xây sân golf, xây khách sạn phục vụ giải trí cho một số thành phần đại gia lắm tiền nhiều của.
Bất cứ người nào có chút hiểu biết về ngành hàng không sẽ nhận thấy, quyết định của Cục Hàng không là đòn giáng chí mạng vào sự sống còn của các hãng hàng không Việt Nam đang chớm phát triển, đi ngược lại lợi ích chính đáng của người dân, doanh nghiệp và nền kinh tế, do gia tăng nguy cơ thiếu an toàn, thiệt hại kinh tế lớn, ô nhiễm môi trường, giảm khả năng cạnh tranh với các đối tác nước ngoài. Chưa kể, hoạt động hàng không khó khăn nhất là giai đoạn hạ/cất cánh, hầu hết các vụ tai nạn, hư hỏng, ngốn xăng dầu, gây ô nhiễm tiếng ồn và môi trường nhiều nhất đều ở giai đọan này.
Sân bay Cần Thơ dù cách Tân Sơn Nhất chỉ vài trăm km, nhưng máy bay phải liên tục thực hiện bốn lần hạ/cất cánh vô ích. Về nguyên tắc an toàn bay, khi máy bay hạ cánh, lập tức nhân viên kỹ thuật sẽ kiểm tra, bảo dưỡng, nạp nhiên liệu chuẩn bị cho chuyến bay kế tiếp. Liệu máy bay “đậu nhờ” ở Cần Thơ có đảm bảo được yêu cầu này hay không? Nhân viên dịch vụ, kỹ thuật, trang thiết bị chuyên dùng có đáp ứng được? Rồi khi máy bay quay lại Tân Sơn Nhất vào sáng hôm sau thì vẫn phải được kiểm tra, bảo dưỡng kỹ thật, kiểm tra an ninh sau chuyến bay một lần nữa ư? Không rõ Cục Hàng không Việt Nam đã tính và có phương án giải quyết những yêu cầu cực kỳ phức tạp, tốn kém này hay chưa? Chính thiệt hại quá lớn về kinh tế, thời gian sẽ là lực cản khiến các hãng hàng không Việt Nam càng yếu thế hơn trong cuộc cạnh tranh vốn ngày càng khốc liệt với các hãng nước ngoài. Sẽ còn bao nhiêu hãng hàng không Việt “sống sót” sau “cơn địa chấn” này và sẽ được bao lâu?
Vận hành máy bay không đơn giản như xe ô tô. Quá trình bảo dưỡng phức tạp, tiêu tốn nhiên liệu khủng, áp lực cho phi công khi cất/hạ cánh vô cùng lớn và phụ thuộc nhiều vào sự điều khiển của trạm không lưu, giảm tuổi thọ máy bay… Trung bình chi phí cho một chuyến bay Tân Sơn Nhất – Cần Thơ là 200 triệu đồng khứ hồi, thì việc điều 5 – 6 máy bay từ Tân Sơn Nhất về Cần Thơ “ngủ nhờ” đã tiêu tốn HƠN TỈ ĐỒNG/ngày.

Trong sân bay Tân Sơn Nhất có 1 sân golf 36 lỗ quy mô, tổng cộng 157 ha, so sánh kích thước tương đối của nó với kích thước tổng cộng nhà ga quốc nội và nhà ga quốc tế (màu đỏ) khiêm tốn phía bên dưới thì quả thật Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới có sân golf trong sân bay. Chú thích thêm: màu tím là nhà ga quốc tế, màu xanh là nhà ga quốc nội.
Trong sân bay Tân Sơn Nhất tồn tại 1 sân golf 36 lỗ, quy mô 157 ha, so sánh kích thước tương đối của nó với tổng hai nhà ga quốc nội và nhà ga quốc tế (màu đỏ) khiêm tốn phía bên dưới thì quả thật Việt Nam là nước duy nhất trên thế giới có sân golf trong sân bay. Chú thích: màu tím là nhà ga quốc tế, màu xanh là nhà ga quốc nội.
Nhớ lại Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh trước khi giao đất cho đại gia Dương Công Minh – Tập đoàn Him Lam từng khẳng định: “Việc làm sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhất không ảnh hưởng đến an toàn bay mà còn tạo công ăn việc cho rất nhiều lao động. Còn khi nào Nhà nước cần thu hồi đất thì không có đền bù. Nay thời điểm “cần thu hồi” đất để mở rộng sân bay đã đến. Liệu đại gia Dương Công Minh có trả lại đất “mà không cần đền bù” như đã từng mạnh miệng cam kết trước đó? Hay ôm khư khư khu đất vàng ấy, bất chấp hành động này đi ngược lại lợi ích nhân dân, đất nước? Tại sao Cục Hàng không Việt Nam và Bộ Quốc phòng vẫn chưa có động thái gì cho thấy sẽ thu hồi khu đất này mà ngược lại, yêu cầu máy bay “qua đêm” tại sân bay Cần Thơ cách đó vài trăm km? Phải chăng người ta “cố ý” bỏ qua để tiếp tục dung dưỡng, tạo điều kiện cho một số cá nhân và nhóm lợi ích đứng sau đang bòn rút và làm cạn kiệt tiềm lực quốc gia?
Tân Sơn Nhất là một cảng hàng không sầm uất bậc nhất Việt Nam, đón tiếp hơn 60% lượng khách trong nước và quốc tế hàng năm (gần 30 triệu lượt khách). Với diện tích 1.150 ha, ngang ngửa cảng hàng không Check Lap Kok của Hongkong (1.200 ha), trong khi Check Lap Kok đang khai thác 45 triệu khách/năm và đáp ứng được nhu cầu thị trường (70-80 triệu khách/năm) thì vài năm gần đây Tân Sơn Nhất luôn hoạt động trong cảnh khốn quẫn. Ngày 16/06/2013 do mưa gây ngập nặng phải cắt điện làm sân bay tê liệt 120 phút; ngày 20/11/2014 hệ thống kiểm soát không lưu tiếp tục tê liệt 18 phút do mất điện; ngày 26/09/2016 mưa lớn khiến Tân Sơn Nhất chìm trong biển nước mênh mông, tê liệt khai thác nhiều giờ. Đó là chưa nói tới tình trạng thiếu chỗ đậu máy bay thường xuyên, nhiều chuyến bay phải bay chờ trên không cả tiếng đồng hồ mới được hạ cánh gây nguy cơ uy hiếp an toàn bay, tốn kém về mặt kinh tế, hủy hoại môi trưởng, gây phiền hà, thiệt hại cho các hãng hàng không và hành khách không thể đo đếm nổi. Với công suất các chuyến bay cất/hạ cánh liên tục như thế, thử hỏi thiệt hại về uy tín, thương hiệu, kinh tế cho Tân Sơn Nhất, TP.HCM và Việt Nam là bao nhiêu? Đã có bao nhiêu hãng hàng không nước ngoài muốn quá cảnh, lập căn cứ trung chuyển ở đây nhưng phải từ bỏ? Vì đâu?
Cận cảnh khu sân golf hoành tráng trong sân bay Tân Sơn Nhất như thách thức dư luận và các cơ quan chức năng.
Cận cảnh khu sân golf hoành tráng trong sân bay Tân Sơn Nhất như thách thức dư luận và các cơ quan chức năng.
Tại sao đối với những dự án kinh tế, người ta sẵn sàng giải tỏa, di dời hàng trăm hộ dân để thực hiện dự án bằng được, còn đối với dự án sân golf tư nhân chỉ dành phục vụ giải trí cho một số đại gia lắm tiền nhiều của đang chiếm dụng Cảng hàng không sầm uất hàng đầu Việt Nam như Tân Sơn Nhất thì vẫn tồn tại từ tháng này qua tháng khác, từ năm này qua năm khác như thách thức dư luận, đe dọa sự sống còn của sân bay, hàng triệu hành khách bay và người dân thành phố? Lợi ích chính đáng, sống còn của nhân dân và nền kinh tế lại bị chà đạp bởi một nhóm lợi ích, phải chăng vì không thể thu hồi mở rộng sân bay TSN, nên đành có phương án “tá túc” qua đêm lạ lùng như thế này?Minh Anh
Đã có rất nhiều người lên tiếng, phân tích tác hại của việc xây dựng sân golf trong khu dân cư. Trong bài này chúng tôi chỉ tính toán số lượng thuốc trừ sâu sẽ đổ vào sân golf Tân Sơn Nhất (TSN) hàng năm.
Cỏ sân Golf là linh hồn và là chuẩn mực để đánh giá sân Golf, có 2 loại cỏ thường sử dụng: Cỏ Green là loại cỏ nhỏ, trồng gần lỗ golf và cỏ Fareway, được trồng phía ngoài.
1, Về cỏ Green, Cỏ nhỏ trồng phía trong:
Loại cỏ này rất nhỏ, trồng phía trong, xung quanh lỗ golf, đòi hỏi chăm sóc đặc biệt giúp rễ cỏ phát triển rất sâu và chắc, lá cỏ luôn luôn phải non và mềm mại, phải thường xuyên cắt bằng, giúp cho trái golf chạy thẳng không bị lệch hướng. Mặt khác sân golf còn đòi hỏi cỏ green không phát triển nhiều lá.
Để thỏa mãn các yêu cầu này, thuốc Delta-Coated (Controlled Release Fertilizer) là lựa chọn tối ưu và phù hợp nhất cho cỏ green vì hạt rất nhỏ và đều, phân giải chậm trong vòng 3 tháng.
Số lượng thuốc: bón 1-2kg/100m2 chu kì 2-3 tháng 1 lần.
2, Về cỏ Fareway, Cỏ lớn trồng xung quanh cỏ Green.
Là loại cỏ chăm sóc đơn giản hơn rất nhiều so với cỏ Green.
Thuốc Delta-Top là lựa chọn tối ưu và phù hợp nhất cho cỏ Fareway.
Số lượng thuốc :Bón 1-2 kg /100mchu kì một tháng 1 lần.
Tổng diện tích Sân golf TSN 157,29 ha, trong đó diện tích sân golf trồng cỏ là 111,59 ha. Còn lại là diện tích Nhà hàng, khách sạn 5 sao, nhà ở cho thuê, đường giao thông…
Tính lượng thuốc trừ sâu cho cỏ Green:
  • Diện tích trồng cỏ Green chiếm khoảng 10 % là 111,59 ha x 10% = 11,159 ha = 11,159 ha x 10.000 m2/ha = 111.590 m2
  • Số lượng thuốc Delta-Coated: bón 1-2kg/100m2 chu kì 2-3 tháng một lần, trung bình là 2,5 tháng một lần
  • Số lần bón trong 1 năm: 12 tháng/2,5 tháng = gần 5 lần
  • Số lượng thuốc cho một lần bón: theo định mức là 1-2kg/100m2, lấy trung bình là 1,5kg/100m2
  • Số lượng thuốc trừ sâu cho cỏ Green cho toàn sân golf trong một năm là:
1,5kg/100m2 x 111.590 m2 x 5 lần/năm = 8692,5 kg/năm = 8,692 Tấn/năm.
Tính lượng thuốc trừ sâu cho cỏ Fareway:
  • Diện tích trồng cỏ Fareway chiếm khoảng 90 % là 111,59 ha x 90% = 100,431 ha = 1.004.310 m2
  • Số lượng thuốc Delta-Top: Bón 1-2 kg /100m2chu kì một tháng 1 lần.
  • Số lần bón trong 1 năm: 12 tháng/1 tháng = 12 lần
  • Số lượng thuốc cho một lần bón: theo định mức là 1-2kg/100m2, lấy trung bình là 1,5kg/100m2
  • Số lượng thuốc trừ sâu cho cỏ Fareway cho toàn sân golf trong một năm là:
1,5kg/100m2 x 1.004.310 m2x 12 lần/năm = 180.776 kg/năm = 180,776 Tấn/năm
Như vậy mới chỉ tính loại thuốc trừ sâu bón gốc cỏ, chưa tính loại thuốc trừ sâu phun, xịt thì mỗi năm mặt đất sân golf TSN tiếp nhận: 8,692 Tấn/năm + 180,776 Tấn/năm = 189,468 Tấn/năm.
Tính đến đây chúng tôi giật mình kinh hãi, không ngờ lượng thuốc trừ sâu ngang với thuốc độc của sân golf TSN lại nhiều đến thế.
Lượng thuốc trừ sâu này sẽ ngấm xuống đất, xuống mạch nước ngầm, làm ô nhiễm nước ngầm thành phố, nguy hại nhất trước hết là dân chúng sống xung quanh sân golf TSN phải hứng chịu gần 200 Tấn chất độc hàng năm này.
Trong lòng sân bay Tân Sơn Nhất tồn tại cái sân golf, nhà hàng
Trong lòng sân bay Tân Sơn Nhất tồn tại cái sân golf, nhà hàng
Xin nhắc lại câu chuyện người dân thuộc xóm Gốc Đa, nơi liền kề với sân golf Tam Đảo không ít lần kiến nghị vì mỗi lần sân golf phun thuốc trừ sâu và thuốc giữ ẩm cho cỏ là bầu không khí nồng nặc mùi hóa chất gây ngột ngạt, khó thở. Nước thải của sân golf được chảy trực tiếp ra mương thủy lợi. Một lượng lớn hóa chất từ sân golf ngày càng ngấm sâu vào nguồn nước đe dọa sức khỏe của người dân. Nguồn nước sinh hoạt ở đây đang có biểu hiện nhiễm hóa chất. Nước xuất hiện mùi khét khó chịu, dù được đun sôi nhưng ít ai dám uống.
Mọi người cũng chưa quên cá Hồ Xuân Hương ở Đà Lạt đã chết hàng loạt, truy tìm nguyên nhân đã phát hiện ra chất độc sân golf ở cạnh hồ. Chủ sân golf đã tìm mọi cách để xử lý nhưng cuối cùng vẫn không xử lý được, buộc phải nhờ chính quyền dẹp bỏ sân golf cao cấp bên bờ hồ Xuân Hương thơ mộng.
Trên thế giới đã có rất nhiều sân golf, nhưng hầu hết nằm ở vùng đất xa dân cư, và đòi hỏi chủ sân golf phải đầu tư rất tốn kém cho việc bảo vệ môi trường. Hầu như không có ai đặt sân golf giữa vùng dân cư, vì một lẽ đơn giản là cho dù lợi siêu lợi nhuận của sân golf là vô cùng lớn nhưng cũng không đáp ứng được đồi hỏi của các biện pháp xử lý.
Theo luật Việt Nam, trong báo cáo đầu tư xây dựng công trình buộc phải kèm theo báo cáo tác động môi trường, cơ quan phê duyệt đầu tư phải xem xét nghiêm túc tác động môi trường. Xin hỏi báo cáo đầu tư xây dựng sân golf TSN có báo cáo tác động môi trường không? Cơ quan phê duyệt đầu tư có xét tới tác động môi trường không? Cơ quan nào phê duyệt?
Chúng tôi nghĩ rằng vì tính mạng và sức khỏe của nhân dân Hồ Chí Minh trước hết là Nhân dân quận Tân Bình, đặc biệt là của cư dân xung quanh sân golf Tân Sơn Nhất.
Nên chăng các cơ quan quản lý môi trường của các cấp chính quyền thành phố kiểm tra lại tác động môi trường của sân golf TSN và có kết luận thích đáng.
Nguồn: TS Nguyễn Bách Phúc và TS Nguyễn Đăng Diệp (*)/Ba Sàm
____
(*) Tác giả: TS Nguyễn Bách Phúc là Chủ tịch Hội Tư vấn Khoa học công nghệ & Quản lý TP.HCM HASCON, Viện trưởng Viện Điện – Điện tử – Tin học EEI. TS Sinh học Nguyễn Đăng Diệp là Phó Giám đốc Trung tâm công nghệ sinh học nông nghiệp.Tham vọng của Dương Công Minh và nhóm lợi ích đứng sau ông không chỉ là 157 hecta đất trong sân bay Tân Sơn Nhất đang được dùng làm sân golf, mà còn chiếm luôn toàn bộ 800 hecta đất vàng đang sử dụng cho mục đích hàng không dân sự.
Vài ngày qua, trên mạng xã hội xuất hiện một bài viết vạch rõ âm mưu thâu tóm toàn bộ đất sân bay Tân Sơn Nhất “mà không cần tốn đồng nào” của Dương Công Minh cùng nhóm lợi ích đứng sau lưng ông. Đáng nói hơn, để kế hoạch này thành công, không chỉ các tướng tá quân đội mà còn cả các lãnh đạo Cục Hàng không Việt Nam cũng góp một phần đáng kể, phối hợp nhịp nhàng thâu tóm nhanh chóng toàn bộ sân bay. Hóa ra bấy lâu nay, người dân và cử tri cả nước đang xem một tấn trò hề, chỉ có thể giương mắt nhìn các diễn viên cử động trên sân khấu, kết cục đã được định sẵn.
Chúng ta không còn lạ gì tình trạng sân bay tắc nghẽn từ trên trời xuống dưới đất, chỉ cần một trận mưa cũng khiến sân bay biến thành bể chứa nước khổng lồ, đe dọa các trạm điều hành bay, cũng như tính mạng toàn bộ hành khách và người dân thành phố mà báo chí đã phản ánh trong thời gian qua. Nhưng ít ai ngờ rằng, đây chỉ là một bước đệm trong kế hoạch táo tợn nhằm chiếm toàn bộ đất sân bay (chứ không chỉ 157 ha đất làm sân golf) của Dương Công Minh dưới sự góp sức của nhóm lợi ích đứng sau.

Dương Công Minh cấu kết tướng tá quân đội chiếm toàn bộ đất sân bay Tân Sơn Nhất
Trở lại thời điểm cuối năm 2007, sân bay Tân Sơn Nhất bắt đầu thiếu chỗ đỗ máy bay, các hãng hàng không phải thuê diện tích “nhàn rỗi” (do chính quyền Sài Gòn dự tính mở rộng sân bay trước đây) mà bên quân đội đang giữ để sử dụng. Khi đó, ngành hàng không từng đề xuất quy hoạch sang phía đất do quân đội giữ 30 hecta để xây dựng 30 chỗ đỗ máy bay, đáp ứng nhu cầu phát triển ngành, nhưng phía quân đội không “thỏa thuận”.
Một mặt thẳng thừng từ chối trả đất cho sân bay Tân Sơn Nhất, mặt khác âm thầm hối hả thi công sân golf, nhà cửa la liệt trong sân bay. Sau khi đã bày binh bố trận “xí phần” xong xuôi, lúc này bản đề án xây dựng sân golf trong lòng sân bay mới chính thức được Dương Công Minh cùng bộ sậu đệ trình lên Trung ương. Tất nhiên, với sự tiếp tay, gây sức ép nhiều phía của các tướng tá quân đội, dự án nhanh chóng được thông qua. Phía quân đội “hào phóng” cấp hẳn 157 hecta đất cho Dương Công Minh là dự án sân golf. Nghe đâu trong buổi tiệc “thân tình” tổ chức ở một khách sạn 5 sao sang trọng bậc nhất, gần chục chiếc phong bì tiền đô dày cộm, con số bên trong không dưới 8 chữ số đã được trao “nóng” cho các tướng tá tham dự để chúc mừng thành công bước đầu của kế hoạch. Đó là còn chưa tính đến chiếc phong bì đặc biệt dành riêng cho bố con ông lớn quân đội ở Hà Nội, được Dương Công Minh âm thầm đến tận nhà lại quả.
Chả thế mà khi dư luận và cử tri cả nước lên tiếng phản đối và yêu cầu dẹp bỏ dự án sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất, Nguyên Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Phùng Quang Thanh còn đứng ra “biện hộ”: “Việc làm sân golf ở sân bay Tân Sơn Nhất không ảnh hưởng đến an toàn bay mà còn tạo công ăn việc cho rất nhiều lao động. Còn khi nào Nhà nước cần thu hồi đất thì không có đền bù. Ông “trấn an” dư luận thế thôi, bao nhiêu năm nay người dân yêu cầu thu hồi đất, mở rộng diện tích sân bay, các ông đã làm gì, có trả đất sân golf lại không? Chẳng những cố tình lờ đi mà còn âm thầm xây thêm hàng loạt dự án phụ trợ trong sân golf để giữ đất, vờ như chưa từng có câu phát biểu nào như thế.
“Xin đất” đầu tư từ năm 2007, đến cuối năm 2014 dự án chỉ thực hiện xong phần cổng chào và lác đác vài tòa nhà của ban quản lý… Ấy vậy mà đến năm 2015, trước nguy cơ bị thu hồi đất để mở rộng sân bay, sân golf của đại gia Dương Công Minh lập tức gấp rút thi công cả ngày lẫn đêm, chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, những tòa lâu đài rộng lớn và thảm cỏ xanh mướt mênh mông đã mọc lên như trêu ngươi, thách thức dư luận.

Vào thời điểm cuối tháng 05/2015, sân golf Tân Sơn Nhất vẫn mới bắt đầu được thi công “chạy đua” để giữ đất, quyết không hoàn trả cho sân bay

Không thấy khu tổ hợp khách sạn 5 sao hay tòa trung tâm thương mại như dự án thiết kế ở đâu, đến thời điểm hiện tại, sân golf của đại gia Dương Công Minh chỉ vỏn vẹn vài tòa nhà nằm lác đác để chiếm đất, xí phần trên đất sân bay

Trái với những công trình đang thi công dang dở. chắp vá bên trong là cổng sân golf hoành tráng được bảo vệ canh gác cẩn mật như muốn che mắt, đánh lừa người dân
Là một con cáo già trên thương trường, đại gia Dương Công Minh đương nhiên hiểu, muốn “bứng” sân bay Tân Sơn Nhất đi chỗ khác, nhất định không được vội vàng. Một mặt ông vung tiền cho cánh báo chí liên tục đăng tải thông tin sân bay Tân Sơn Nhất quá tải từ ngày này sang ngày khác, tháng này sang tháng nọ trong suốt nhiều năm.
Mặt khác, ông mua chuộc một số chuyên gia, lãnh đạo Tổng công ty hàng không lên báo chí “sa sả” nào là không còn khả năng mở rộng sân bay, chi phí sẽ vô cùng tốn kém khoảng 9 tỷ đô la, nào là cần có một sân bay quy mô lớn để cạnh tranh với các sân bay khác trong khu vực, rằng nhu cầu ngành hàng không rất lớn và Việt Nam có thể trở thành điểm trung chuyển hàng không đứng đầu khu vực và thế giới… nhằm mục đích chuyển sân bay Tân Sơn Nhất ra Long Thành.

Chỉ sau gần 3 tháng thi công, sân golf Tân Sơn Nhất đã được khánh thành trong vội vã
Nhưng thực tế các nhà khoa học, cụ thể là tiến sĩ Nguyễn Thiện Tống lại cho rằng, những phân tích, báo cáo của nhiều chuyên gia và đại diện Tổng công ty hàng không là không trung thực, bởi sân bay Tân Sơn Nhất có thể mở rộng trên diện tích đất ngay trong chính sân bay hiện có, đó chính là sân golf.
Kế hoạch của Dương Công Minh và nhóm lợi ích trong phía sau là buộc sân bay Tân Sơn Nhất rơi vào tình cảnh quá tải, không thể tháo gỡ nút thắt, rồi ép di dời sân bay Tân Sơn Nhất, để lại khu đất cho họ xây khu cao ốc, siêu đô thị trong lòng thành phố và bán với giá cắt cổ.
Sau một thời gian dài mua chuộc hàng loạt tướng tá, thì mới đây, trong một nước cờ mang tính chốt hạ, Dương Công Minh đã “đi đêm” với lãnh đạo Cục Hàng không đề ra phương án “đậu qua đêm” ở các sân bay Cần Thơ và phụ cận. Tất nhiên, ông Minh biết yêu cầu này vô lý và sẽ bị bác bỏ. Nhưng phe cánh ông cần như thế để gây áp lực đẩy nhanh tốc độ triển khai sân bay Long Thành, sớm dẹp hẳn sân bay Tân Sơn Nhất kẻo “đêm dài lắm mộng”. Và kế hoạch đã thành công: Sân bay Long Thành sẽ khởi công chậm nhất vào năm 2019, sớm hai năm so với dự tính ban đầu.

Không chỉ chiếm toàn bộ khu vực màu vàng, Dương Công Minh và nhóm các tướng tá quân đội gần như thành công kế hoạch chiếm toàn bộ khu vực sân bay, vấn đề hiện nay chỉ là … CHỜ
Riêng sân bay Tân Sơn Nhất, để phía quân đội chịu gật đầu “nhả” 21 hecta đất làm sân đỗ bổ sung trong thời gian xây dựng sân bay mới, phía lãnh đạo sân bay Tân Sơn Nhất đã phải chấp nhận một yêu cầu không dễ dàng gì: Ngay khi sân bay Long Thành đi vào hoạt động, Tân Sơn Nhất phải được “trao trả đất” về cho Dương Công Minh và phía quân đội. Đau đớn thay, bản “khế ước bán đất” được Dương Công Minh và các lãnh đạo Cục Hàng không âm thầm ký kết trong khuôn viên một khu resort sang trọng của ông, đi kèm một bữa tiệc linh đình với đầy đủ sơn hào hải vị, các em phục vụ được tuyển chọn kỹ lưỡng, sẵn sàng phục vụ nhu cầu cho các ông lớn.
Như vậy bằng kế sách “lùi 1 bước, tiến 5 bước”, Dương Công Minh cùng bộ sậu tướng tá đứng sau ông gần như đang đạt được mục đích, chiếm toàn bộ sân bay mà không hứng chịu bất kỳ sự phản đối nào của dư luận. Việc phía quân đội nhả 21 hecta đất để mở rộng sân bay đang khiến dư luận cả nước lắng xuống, mà không ngờ rằng đây chính là chiếc bẫy do ông Minh giăng ra. Dương Công Minh cùng nhóm lợi ích đã thành công xâm chiếm đất thành phố, biến đất công trở thành đất tư núp bóng quân đội mà không tốn một xu, rồi phân lô bán lại cho các tập đoàn lớn và người dân với giá cắt cổ, hút cạn xương máu của nhân dân.
Nguồn: Tân (làm việc tại ACV) / Facebook Chống Quan Tham
Nếu ông Dương Công Minh ngồi vào ghế chủ tịch HĐQT Sacombank thì phải mua lại số cổ phiếu STB mà ông Trầm Bê và gia đình sở hữu, hiện đang được uỷ quyền cho Ngân hàng Nhà nước.
Như Dân Việt đã đưa, cuộc họp chiều 5.6 của HĐQT Sacombank đã giới thiệu ông Dương Công Minh cùng với 2 đại diện đến từ Vietcombank là ứng viên HĐQT và hiện đang chờ ý kiến chấp thuận của cơ quan quản lý.
Sẽ mua lại cổ phiếu STB của Trầm Bê?
Nếu được chấp thuận, đại hội đồng cổ đông (ĐHĐCĐ) của Sacombank diễn ra thành công vào ngày 30.6 tới, ông Dương Công Minh sẽ phải mua lại số cổ phần của ông Trầm Bê và gia đình.
Vì một trong những tiêu chí quan trọng mà Ngân hàng Nhà nước đặt ra với đối tác khi trở thành cổ đông lớn của Sacombank là phải có “tiền tươi thóc thật”, tức không phải là nguồn tiền đi vay từ các TCTD và tất nhiên cũng không phải là góp vốn bằng giá trị vốn cổ phần hay tài sản cố định. Sacombank sẽ tiếp nhận một khoản vốn mới này để cải thiện căn cơ các chỉ số an toàn hoạt động.
Tính đến hết năm 2016, ông Trầm Bê và gia đình sở hữu 179 triệu cổ phiếu tại Sacombank, tương ứng với tỷ lệ gần 9,5%. Với giá chốt phiên ngày cuối tuần (ngày 9.6) là 13.900 đồng/cổ phiếu, ông Dương Công Minh sẽ phải chi khoảng 2.500 tỷ đồng để sở hữu cổ phần này.
Theo TS. Nguyễn Đức Hưởng, tân chủ tịch HĐQT LienVietPostBank, ông Minh không chỉ có tiền thật, mà còn có “nghề” ngân hàng và bất động sản. Đây là 3 tiêu chí quan trọng để ông Minh là ứng viên sáng giá cho ghế chủ tịch HĐQT Sacombank.
ong duong cong minh chi gan 2.500 ty mua co phieu stb cua tram be? hinh anh 1
Ông Dương Công Minh sẽ mua lại cổ phiếu STB của Trầm Bê nếu ngồi vào ghế nóng Sacombank (Ảnh: MH)
“Đúng là HĐQT Sacombank có giới thiệu tôi là tham gia ứng cử thành viên HĐQT STB nhưng sau một thời gian nghiên cứu tôi thấy nút thắt cơ bản của Sacombank là nợ xấu. Nợ xấu của Sacombank lại là những bất động sản lớn, bất động sản vàng. Mà điểm nút của Sacombank để bật lên là phải giải quyết được nợ xấu. Thế nên tôi thấy không hợp lắm, bởi với Sacombank thì phải là người có nghề bất động sản”, ông Hưởng chia sẻ.
Sau ĐHĐCĐ bất thường lần 2 của LienVietPostBank, nhiều người đồn đoán là ông Đặng Văn Thành quay lại, có người đồn là ông Dương Công Minh. “Tôi thấy nếu 2 ứng viên này mà vào thật là may mắn cho Sacombank vì cả 2 đều vừa có “nghề” ngân hàng  và bất động sản”, ông Hưởng chia sẻ.
Ông Hưởng cũng cho rằng trong HĐQT phải có người đầu tư vào cổ phiếu STB để người ta chăm sóc “nồi cơm chung” của mình. Sau khi xử lý được một chút nợ xấu thì STB sẽ bước lên một bước phát triển mới.
Ông Minh sẽ chi bao nhiêu tiền vào Sacombank?
Ông Dương Công Minh là một trong những đại gia kín tiếng. Mọi người chỉ ít nhiều biết tới ông là đại gia sở hữu khối tài sản khủng từ tập đoàn bất động sản hàng đầu Him Lam và LienVietPostBank. Tuy nhiên, cái tên Dương Công Minh trong những ngày gần đây lại nổi đình đám với lời đồn sẽ về Sacombank làm chủ tịch HĐQT và xung quanh sân golf cạnh sân bay Tân Sơn Nhất.
Vậy ông Dương Công Minh giàu cỡ nào? Công ty cổ phần Him Lam được thành lập năm 1994 trên cơ sở chuyển đổi từ Công ty trách nhiệm hữu hạn Thương mại Him Lam. Tính đến nay, Him Lam đã tiến hành đầu tư và xây dựng trên 70 dự án nhà ở, Khu đô thị mới.
Him Lam hiện đã trở thành một công ty lớn với 30 đơn vị thành viên và công ty liên kết hoạt động trên nhiều lĩnh vực như kinh doanh bất động sản, tài chính ngân hàng, khu vui chơi giáo trí, sân golf tiêu chuẩn quốc tế…tại TP.HCM, Hà Nội và nhiều địa phương khác.
Tính đến cuối năm 2014, tổng số vốn điều lệ của Him Lam là 6.500 tỷ đồng, trong đó riêng ông Minh sở hữu 99% cổ phần, tổng tài sản lên đến gần 34.000 tỷ đồng.
Với khối tài sản khủng trong lĩnh vực bất động sản, cùng với xu hướng tăng giá bất động sản trong thời gian qua, ông Minh được đánh giá là một đối tác có tiền thật và dư khả năng mua lại số cổ phần của Trầm Bê và gia đình đang uỷ quyền tại Ngân hàng Nhà nước.
Mặc dù vừa có đơn xin từ nhiệm, nhưng tính đến thời điểm hiện tại, ông Minh vẫn là người có tầm ảnh hưởng tới LienVietPostBank. Tính đến hết quý I.2017, LienVietPostBank hiện có vốn điều lệ là 6.460 tỷ đồng, tổng tài sản 138.023 tỷ đồng.
Hiện Him Lam là cổ đông sáng lập đồng thời là cổ đông lớn nhất có tỉ lệ sở hữu khoảng 15%, tương đương khoảng 96,9 triệu cổ phiếu. Trong đó, ông Dương Công Minh đại diện cho Him Lam sở hữu 14,98% tại LienVietPostBank và bà Lê Thị Vân Thảo cùng em gái Dương Thị Liêm có sở hữu gần 5% cổ phần.
Nếu ông Dương Công Minh ngồi vào ghế nóng của Sacombank, thì số cổ phần tại LienVietPostBank của Him Lam và người có liên quan bắt buộc phải thoái xuống dưới 5% theo quy định của Luật các Tổ chức tín dụng, Thông tư 36/2014/TT-NHNN… nhằm tránh tình trạng sở hữu chéo trong hệ thống ngân hàng.
Hiện cổ phiếu LienVietPostBank đang được giao dịch quanh mức giá 13.000 đồng/cổ phiếu. Nếu bán hết số cổ phần tại LienVietPostBank, ông Dương Công Minh sẽ có gần 1.260 tỷ đồng để mua lại số cổ phần của Trầm Bê và gia đình. Trước thông tin quý III.2017, cổ phiếu LienVietPostBank sẽ niêm yết trên sàn UpCom cũng là động lực đẩy giá cổ phiếu này tăng lên trong thời gian tới.
ong duong cong minh chi gan 2.500 ty mua co phieu stb cua tram be? hinh anh 2
Giao dịch cổ phiếu STB từ đầu tháng 5 tới 6.6
Do vậy, cổ phiếu STB và LVPB sẽ tiếp tục biến động trong thời gian tới và số tiền ông Minh bỏ ra mua lại cổ phần của Trầm Bê còn phụ thuộc vào kết quả thương lượng giữa hai bên.
Tại thời điểm 31.12.2016, số dư nợ xấu báo cáo tại Sacombank là 6,9% tổng dư nợ. Nếu cộng cả số dư nợ xấu đã bán cho VAMC và 1 số khoản phải thu xấu từ Ngân hàng Phương Nam (đang được ghi nhận là nợ tiêu chuẩn), ước tính tổng giá trị nợ xấu của Sacombank là 59.426 tỷ đồng (chiếm 29,9% tổng dư nợ). Ngoài ra, phần dự thu lãi đang được khoanh vùng và dự kiến phân bổ trong các năm tới là 20.387 tỷ đồng. Đây là những tài sản không sinh lời và hiện đang trong tình trạng “ngấp nghé” các chỉ số an toàn hoạt động theo quy định của NHNN.
ong duong cong minh chi gan 2.500 ty mua co phieu stb cua tram be? hinh anh 3
Do vậy, nếu chạm vào “ghế nóng” Sacombank, ông Dương Công Minh còn đứng trước thách thức xử lý 60 nghìn tỷ nợ xấu trong đó, có những khoản vay liên quan đến bất động sản rất khó xử lý. Do vậy, số tiền ông Minh bỏ ra để vực Sacombank dậy không chỉ gói gọn trong số tiền sẽ bỏ ra để mua cổ phần của Trầm Bê.
Nguồn: DanViet

No comments:

Post a Comment