Friday, June 2, 2017

Rồi Cũng Là Sinh Viên

- Rồi cũng là sinh viên! Khánh lẩm bẩm và mỉm cười bước theo hành lang vào lớp học điện toán đầu tiên tại trường đại học Temple, thành phố Philadelphia.
Sáng mùa thu trời se se lạnh, lớp vắng vẻ, lòng Khánh ấm áp sung sướng nhớ lại kỷ niệm của hai năm về trước.
*
Gần ba giờ sáng, cuốn "Diary of Anne Frank" rơi xuống bàn lần nữa. Khánh cố nhướng lên nhìn vào những chữ chi chít trong trang sách khổ nhỏ. Mắt cay xè không rõ vì thiếu ngủ hay vì những khó khăn mà chàng đang đương đầu. Anh văn sao mà khó quá. Hai bên rìa của trang sách đã đầy những chữ tiếng Việt mà Khánh đã tra ra từ tự điển vì có quá nhiều từ mới chưa hiểu. Xen giữa những dòng trong trang sách là nét tô đậm của cây viết chì màu đỏ. Cứ vài hàng là Khánh gạch vào một chữ. Bụp! Đầu Khánh đập xuống bàn đau điếng, nhưng nó chỉ làm cho chàng tỉnh trong giây lát. Rồi mặc cho cái nàng Anne trong truyện cứ la thét lên hay bọn lính Đức lùng sụt khắp nơi, Khánh gục đầu trên bàn mà ngủ như kẻ bất cần đời.
Gần hai tháng nay, kể từ ngày vào đại học cộng đồng Khánh chỉ ngủ được ba tiếng đồng hồ mỗi đêm, công việc trọn thời gian tại hãng làm phụ tùng xe hơi đã làm cho chàng mệt nhoài. Từ 7 rưởi sáng đến 4 giờ chiều, làm việc quầna quật ở giữa máy móc và sắt thép. Sau khi tan sở về nhà, ăn vội chén cơm, Khánh lái chiếc xe buick cũ kỹ đến trường gần trung tâm thành phố. Hai lớp Anh văn và một lớp Toán, đã chiếm trọn thời gian buổi tối và cuối tuần của Khánh. Cuộc sống khó khăn đã hằn lên đôi mắt của chàng. 
Khánh rời quê hương một mình cũng như bao nhiêu người khác đi tìm tự do trên nước Mỹ. Không thân nhân, không người bảo trợ, và không biết tiếng Anh. Giã từ thành phố Jersey, New Jersey, Khánh theo tiếng gọi của tình yêu đến Pocatello, Idaho. Qua bao nhiêu ngày vất vả trên xứ nhiều khoai tây, không tương lai hứa hẹn cho một việc làm vững bền, Khánh quay lại Philadelphia, nơi mà người ta gọi là thành phố tình yêu anh em.
- Sao ngu vậy mậy, làm gần 10 đồng một giờ mà còn định nghỉ làm đi học. Dũng bĩu môi khi nghe Khánh nói là sau nầy sẽ nghỉ làm luôn mà đi học.
Khánh cảm thấy buồn và hơi tự ái, trong công ty nầy làm toàn đồ sắt cái gì cũng lạnh, ngay cả con người. Khánh không có bạn bè thân thuộc nên trong những lúc ăn trưa có đem chuyện định đi học ra khoe với Dũng. Dũng làm ở công ty cũng khá lâu và sang Hoa kỳ trước Khánh vài năm. Mỗi khi nghe Dũng sổ tiếng Anh với bọn người Mẽo làm chung là Khánh đứng nhìn thèm thuồng và thán phục.
- Em muốn đi học cho biết Anh văn thôi mờ. Khánh lí nhí.
- Cần cóc gì đi lên trường, mua cái ti vi về nhà mà xem mỗi tối. Đi chơi với tao thì mầy sẽ nói được tiếng Anh thôi! Dũng giảng giải cho một hồi.
Mỗi lần gặp bài khó, nhìn vào những chữ trong sách như đám rừng, tiếng Dũng lại vang lên, làm cho Khánh giật mình, bàng hoàng. Nhiều lần phải thức suốt đêm để viết bài tiểu luận và cái ông thầy ESL keo kiệt lại cho con "MP" (có tiến triển) to tướng vào trang đầu bài, Khánh nghe hai tai nóng lên vì xấu hổ và nản lòng.
Đã dành được ít tiền cho năm học tới Khánh định sẽ nghỉ làm và đi học trọn thời gian, nhưng sao lòng thì lo lắng và bất an. Nếu đi học không có kết quả thì sao" Khánh nhớ mình đã chưa từng là học sinh giỏi khi còn ở trung học. Trở lại làm công nhân ư" Hay là cứ vừa làm vừa học, tới đâu thì tới, học không xong thì nghỉ cũng chẳng sao"
Hằng ngày đi làm Khánh thấy bất lực vì ngôn ngữ bất đồng và bất công, cho dù đã cố gắng hết sức mình. Tại sao Khánh lại sợ thất bại, hay là chàng sợ chính mình, sợ cái dốt nát, sợ cái khó khăn trước mắt, hay nghèo đói. À, Khánh có bao giờ sướng đâu mà sợ cực, chàng có giàu bao giờ đâu mà sợ khó. Có một lần nào đó Khánh nghe người ta nói rằng kiến thức là chìa khóa mở được hầu hết các cửa trên xã hội nầy. Dù xã hội bất công, con người mất đi tài sản, gia đình, đất nước, nhưng không một ai có thể chiếm được kiến thức của một con người. Học đường có thể là nơi tốt nhất hiện nay giúp Khánh tạo cho mình một kiến thức riêng.
Hai năm rưỡi dài khó khăn trôi qua, đi học từ sáng đến chiều, tối đến Khánh đi mang bánh Pizza giao cho khách hàng trong trung tâm thành phố đến hai giờ sáng. Có đêm dài tưởng chừng như bất tận, tuyết phủ đầy người. Những bài toán hóc búa, những bài luận khó chứng minh, và những nỗi cô đơn khi trời chuyển mùa. Khánh thấy lòng buồn nao nao và khao khát một ngày mai tươi sáng.
Khánh chỉ chỉ mong sao được hội nhập vào một cuộc sống mới, nói được tiếng người. Được ngồi trên giảng đường đại học và có lòng tin nơi chính mình. Ba của Khánh đã qua đời khi chàng vừa lên tám, mẹ chàng đã ở lại quê nghèo nuôi hai em nhỏ dại khờ. Khánh phải lên thị xã sống nhờ người thân để được đi học. Với một kẻ nhà quê như Khánh, ngồi nơi giảng đường đại học nghe hơi xa vời và mộng mị.
- Good morning (chào buổi sáng) ! Tiếng của người giáo sư vang lên khi bước vào lớp làm Khánh giật mình. Khánh nghe lòng mình run run xúc động như vừa chợt tỉnh sau cơn mơ. Thật rồi, mình đã vào đại học. Người vào lớp càng đông, người ta bắt đầu giới thiệu tên nhau và làm quen. Khánh ngỡ ngàng nghe giọng mình đứt đoạn.
- Sao lại run thế, thằng ngố! Khánh thầm rủa.
Bài mới bắt đầu, một trang mới cho đời Khánh, chắc không ít những gian nan.
- Nhưng sẽ chẳng hề gì đâu. Khánh tự tin. Cái gì tới thì sẽ tới. Dù sao mình cũng là sinh viên. Khánh nở nụ cười mãn nguyện.
Kim Khánh
02-24-2003.

No comments:

Post a Comment