Wednesday, July 26, 2017

Vợ ơi là vợ!

1.Ông An bực mình gắt vợ :
“Ðổ xăng từng lít thế nầy làm sao mà đi xa được. Bà đưa thêm tôi năm đồng nữa, chứ đổ xăng chạy từng đoạn một, ai mà chịu nổi”.
Bà An ngồi nhìn ra phía trước, mặt lạnh lùng bảo :
“Chạy hết thì đổ thêm, đổ làm chi cho nhiều, không chừng nó bay hơi đi, phí phạm”.
Ông An bực lắm, nhưng không lẽ gây gổ làm cho ngày mất vui. Mới đổ xăng xong, mà cái kim chỉ mức xăng xuội lơ chỉ xuống hướng tám giờ, gần vết đỏ báo động. Bị hai chiếc xe ém hai đầu, ông chưa tiện ra, thì bà An đã nói:
“Anh chờ chi nữa mà chưa cho xe ra? Khoảng cách rộng thế mà không ra xe được sao? Tôi thấy mấy người khác làm cái vèo là xong. Anh lái xe dở như hạch” .
Ông An thôi bực mình vì những lời chê bai của vợ, vì nghe quá thường. Ông chậm rãi giải thích :
“ Lái xe cần nhất là cẩn thận để tránh tai nạn, nóng nảy gây tai nạn phiền phức và tốn kém lắm”.
Bà vợ chêm vào:
“Có gì thì bảo hiểm nó đền, việc gì phải lo”.
Khi ông đang lái xe trên đường, bà la lối :
“Tôi bảo chạy xe trên lằn bên phải, sao anh ra lằn ngoài hoài vậy?”.
Ông An ậm ừ :
“Tôi lái xe hay bà lái đây? Xe bên trong nó đậu chật như vậy, làm sao đủ chỗ mà không lái ra ngoài. Nầy, bà để tôi lái, làm rộn, phân tâm dễ sinh ra tai nạn”.
Im lặng được vài phút, bà An quay qua chồng hỏi :
“Sao cái quạt gió trong xe hồi nầy nó yếu, hơi mát không ra nhiều. Chắc anh để ông thợ sửa xe kỳ trước làm hư mà không bắt đền. Chỉ có một chiếc xe thôi mà không biết giữ gìn cho tốt. Rồi phải tốn thêm tiền nữa đây” .
Ông An không thèm trả lời câu hạch hỏi của vợ, đưa tay kéo cần điều chỉnh hơi quạt từ vị trí phá mù qua vị trí hơi gió thổi vào lòng xe. Hơi gió mát thổi vù vù, bà cười bảo :
“Ừ, có thế chứ, tưởng đâu anh không lo giữ gìn, để chúng làm hư mà không biết”.
Xe đang chạy ngon trớn, bà An la lên :
“Quẹo trái, quẹo trái vào ngõ trước mặt” .
Ông An không kịp đổi lằn, không kịp nhìn xe bên hông để xem có an toàn hay không, cho nên chạy thẳng và tìm cách quay lui. Bà An nói:
“Chưa thấy ai lái xe dở như anh . Phản ứng chậm chạp như ông cụ già. Thế mà khi nào cũng khoe là lái giỏi, chưa bao giờ bị tai nạn”.
Bị chê nữa, ông gằn giọng :
“Có giỏi thì lái đi. Lái cho chết sớm, cho què cụt, đi xe lăn sớm”.
Khi đèn xanh vừa bật, ông chờ các xe hướng khác dừng hẳn, cho an toàn, mới quay đầu ngược lại, thì bà tru tréo lên :
“Ðèn xanh rồi mà không đi. Anh chờ ai? À thì ra thấy con nhỏ lái xe bên kia trẻ đẹp thì anh nịnh đầm, nhường đường cho nó chứ gì ? Tôi biết mà, anh thấy đàn bà thì tối mắt”.
Ông An bực trong lòng, ông đâu có biết người lái xe bên kia là đàn ông hay đàn bà, chứ đừng nói thấy được đẹp xấu. Bởi thường bị vợ gây gổ trong lúc lái xe, ông An đã tập cho bà biết lái, để bà hiểu thêm về luật lệ, và khi cần, bà có thể đi một mình, không cần nhờ vả ai.
Nhưng bà lái xe quá chậm, như chạy chiếc xe hư. Mỗi lần ông nhắc bà chạy nhanh hơn, thì bà cáu bẵn, la lối rằng bà thấy không cần chạy mau. Bà chạy trong lằn xe của bà, ai muốn mau thì qua lằn xe khác mà chạy. Không việc gì mà than phiền, không việc gì mà bực bội vô lý. Cho đến khi bà bị cảnh sát phạt vì tội lái xe chậm, cản trở lưu thông. Bà cãi nhau với ông cảnh sát :
“Lái xe chưa quen thì phải chạy chậm chớ. Ngày trước khi mới tập lái xe, ông cũng phải chạy chậm như tôi, tại sao lại phạt tôi?” .
Ông cảnh sát lịch sự nói :
“Nếu chưa lái xe quen, thì tập cho quen, rồi hãy ra đường. Làm cản trở lưu thông thì phải bị phạt”.
Bà không bằng lòng, và nhất định không chịu nộp phạt, vì bị xử ép. Mấy lần ông An định viết ngân phiếu trả tiền phạt, nhưng bà cản lại và làm ồn ào. Bà nói:
“Tôi không nộp phạt, xem chúng nó làm gì tôi. Ức hiếp người ta vừa thôi chứ ?” .
Ông An giải thích:
“Không nộp tiền phạt thì tòa án ra trát truy tầm, và khi tìm gặp, thì có thể bị còng tay, ở tù”.
Bà sừng sộ:
“Làm gì mà còng tay, đây là xứ tự do, đâu phải là xứ cọng sản, mà muốn bắt tù ai cũng được sao ?”.
Biết không giải thích cho vợ được, ông An nhờ bạn bè giải thích, nhưng bà An cũng nghe, cười chứ không tin. Ông An phải dấu bà, mà ký ngân phiếu trả tiền phạt. Sau nầy, bà biết được, bà khóc lóc và nhiếc mắng ông :
“Thứ chết nhát, thế mà cũng từng chỉ huy, từng ra trận. Chắc ngày xưa ra trận nghe súng nổ là chạy dài, bỏ cả quân sĩ” .
Nghe vậy, ông An nóng mặt, chỉ thẳng vào bà mà nói :
“Bà im đi, vừa phải thôi. Hết chịu nổi rồi, tôi cho mấy đấm rồi ra sao thì ra” .
Bà An sợ, bỏ đi và lầm bầm :
“Ðừng dở thói vũ phu, không được đâu. Kêu cảnh sát còng tay cho mới tởn”.
Ông An nóng giận mà nói, nhưng nói xong thì ông thấy mình lỡ lời, và biết có nói dịu dàng thì bà cũng chẳng nghe. Ông chỉ thở dài.
Suốt thời trai trẻ, ông An mãi lo việc chinh chiến, vào sinh ra tử, không có thì giờ nghĩ đến việc lập gia đình. Tốt nghiệp trường sĩ quan chuyên nghiệp, gia nhập binh chủng nhảy dù, chỉ huy một tiểu đoàn thiện chiến. Nơi đâu chiến sự nóng bỏng, chết chóc, nguy hiểm, khó khăn, thì nơi đó tiểu đoàn của ông được vận chuyển đến tham chiến. Kỹ luật là sức mạnh quân đội, ông tin thế, và thi hành kỹ luật như một tín điều sùng bái. Nhờ đó mà quân sĩ dưới quyền bớt hao hụt, bớt chết chóc vì sơ sót, chểnh mãng. Ông An vui vẻ, nhưng khó tính, và khi nói chuyện thì như gầm gừ, như ra lệnh cho thuộc cấp thi hành chỉ thị.
Khi miền Nam thua trận sắp sụp đổ thì ông đang nằm dưỡng thương tại bệnh viện. Chưa bình phục, nhưng ông cũng xin ra tiền tuyến chiến đấu. Rồi may mắn, ông chạy thoát được ra biển sau khi Tổng Thống tân nhậm của miền Nam tuyên bố đầu hàng.
Ông đến Mỹ, ngoài nỗi buồn tha hương, ông còn ấm ức vì cuộc chiến thất bại như một trò chơi ngu xuẩn lạ lùng. Không đánh mà bỏ chạy tán loạn rồi tan hàng, thua trận. Nhiều đêm, ông không ngủ được, ngồi bên thềm hút thuốc lá trong sương lạnh cho đến khi trời sáng, thay áo quần đi làm luôn. Ở sở, ông làm việc chăm chỉ, giỏi, năng suất cao, và sản phẩm có chất lượng.
Những ông chủ thì thích ông lắm, vì làm ra tiền cho họ, nhưng những người chỉ huy trực tiếp thì ghét ông cay đắng, vì ông sẵn sàng gây gổ nếu thấy bị ép, sẵn sàng thôi việc nếu không bằng lòng cách đối xử. Nhiều người bà con, bạn bè khuyên ông nên lập gia đình, cho đời sống tha hương bớt cô đơn buồn tẻ, và có niềm an ủi trong cuộc đời. Người anh rể nói đùa:
“Có gia đình, thì không còn thì giờ nghĩ đến chuyện đại sự, chỉ lo đối phó với bà vợ thôi cũng đã hết thì giờ, hết tâm trí, thì giờ đâu mà nghĩ đến nỗi đau thất trận chạy dài. Có gia đình là yên ổn hết. Chuyện đã qua rồi, không lật trở lại được, thì quên đi mà sống”.
Nhiều người giới thiệu các cô gái của bà con, bạn bè cho ông . Ông không chọn nhan sắc, ông không chọn giỏi dang, cũng không chọn người ăn nói khôn ngoan khéo léo. Ông chọn một cô hiền lành, vui vẻ. Cô nầy khi nào cũng nhắm mắt cười và tin cả những điều ngây ngô.
Ông An lý luận rằng, người ngu một chút thì dễ dàng có hạnh phúc, dễ hòa thuận và ít lý sự. Vợ khôn quá, thì chỉ tổ cho vợ chồng tranh đua, cãi nhau suốt ngày, khẩu chiến dằng dai, chẳng được gì.
Theo kinh nghiệm ông biết qua gia đình bạn bè, thì có rất nhiều bà tìm cách lấn lướt chồng, nay lấn một chút, mai lấn thêm chút nữa, và lấn mãi, lấn mãi cho đến khi ông chồng mềm như con bún thiu, như tấm mền rách, không còn sức đối kháng. Bà vợ cứ thế mà chỉ huy, mà gay gắt sai bảo, mà quyết định nhiều điều phi lý, không cần ý kiến ai.
Khi đó, chồng không còn chút quyền hành nhỏ nhoi nào trong cái gia đình “chuyên chính” ấy cả. Những người chồng yếu đuối ở thế hạ phong nầy, thường được bên nhà vợ khen là hiền lành, dễ thương, và con gái họ tốt phước, lấy được chồng hiền khô.
Nhưng bên gia đình của chính các ông, thì ông bị chê bai là sợ vợ, bạc nhược, hèn nhát, đội vợ lên đầu, không đáng làm đàn ông. Cùng một người, mà mỗi bên đánh giá mỗi cách, hoàn toàn khác biệt. Với suy tư và kinh nghiệm trong cuộc sống, ông An chọn cho ông một người bạn đường ‘hơi quê một chút, hiền lành và hơi dại một chút’, thì sẽ hợp với cái tính quen chỉ huy của ông. Nhưng ông lầm.
Mỗi năm sau khi làm tờ khai thuế xong, là ông An phải năn nỉ, thuyết phục ráo riết để bà ký vào mà gởi đi . Có lần bà không chịu ký, ông phải làm đơn xin gia hạn. Bà thường lên giọng hạch hỏi:
“ Mục nầy là mục gì? Ở đâu ra? Có giấy tờ gì chứng minh không?”.
Ông phải dở bản hướng dẫn khai thuế, tìm, và chỉ cho bà cái con số bà muốn biết ở đâu ra. Thế nhưng có khi bà cũng cho rằng, ông không hiểu hết ý nghĩa của đoạn hướng dẫn nầy. Ông chịu thua. Bà thường đưa lý do:
“Mọi người đều lấy lại tiền thuế rất nhiều, mà tại sao mình không lấy về được. Anh không biết khai thuế. Khai thuế dở . Anh khai làm sao lấy được nhiều tiền thuế về, thì tôi mới ký” .
Bà xem chuyện ký vào tờ khai thuế là một ân huệ dành cho ông. Ông An cố gắng giải thích, nhưng bà không chịu hiểu, và cố tình không hiểu. Ông chỉ ôm đầu mà than :
“Ngu quá trời ơi. Sao mà ngu đến thế được?”.
Nghe thế, bà An chồm lên gây gổ ồn ào như vợ chồng sắp đến hồi li dị, xa nhau. Một lần, bà nghe theo lời bạn, bảo ông chở qua thành phố lân cận nhờ khai thuế, trong buổi chiều ngày cuối cùng của hạn nộp thuế, ông chở bà đến cơ sở khai thuế, ngồi xếp hàng chờ, có cả chục người, chờ cho đến khuya. Ông khai thuế đọc sơ tờ nháp của ông An rồi nói :
“Khai được như thế nầy thì cần chi phải nhờ đến tôi? Tôi đâu có làm chi hơn được cho ông đâu”.
Ông An nói :
“Nhờ ông nói cho bà xã tôi rõ”.
Bà An nói lớn :
“Ông nhà tôi không biết khai thuế, người ta ai cũng lấy thuế về nhiều, còn chúng tôi có năm phải đóng thêm, thế thì không tức sao được”.
Từ đó, ông An tìm ra phương sách tránh rắc rối, là không tự khai thuế nữa, dẫn vợ đến các nơi dịch vụ khai thuế, tốn mấy chục đồng, mà được yên ổn. Thế mà cũng có khi bà Hoa không chịu, bà tìm đến nơi khác nữa, nhờ khai lại, xem có lợi thêm được chút nào không, khi tốn thêm tiền, bà lại cáu bẵn và gắt gỏng ông:
“Chỉ tại anh dở, không biết khai thuế đúng cách nên phải tốn tiền. Người ta ai cũng lấy về khối tiền thuế, trong lúc mình lại phải trả thêm.”
Mỗi khi xe hư hay trong nhà điện nước có vấn đề, là ông An khổ tâm lắm. Dụng cụ như búa, kềm, khóa mở đinh ốc không có. Bà không chịu để cho ông mua. Những lúc nầy, ông phải dùng dao, dùng kéo để cạy, để vặn mà sửa chữa, vừa khó khăn vừa không làm được. Ông chỉ giận và than một mình :
“Ngu quá, ngu quá” .
Bà lấy lý do là điện nước và xe không phải hư hỏng thường xuyên, và những thứ dụng cụ đó không cần thiết để phí tiền mua. Một lần ông lén mua một hộp dụng cụ, gồm một ít đồ tối thiểu, bà biết được, bèn khóc lóc, gây gổ, nhịn ăn, và buộc ông phải đem trả lại.
Thái độ bà khăng khăng làm ông phải nhượng bộ cho yên nhà yên cửa. Ông cũng buồn, vì không có dụng cụ, không tự sửa chửa được những hư hỏng lặt vặt trong nhà. Và dù thuở nhỏ học trung học kỹ thuật, ông cũng dần dà trở nên kém cỏi, vụng về, ít hiểu biết về bệnh xe, sửa chữa điện nước thông thường.
Ông anh bà An biết em mình dại mà không khuyên bảo được, mua tặng cho ông An một hộp đồ nghề trong mùa giáng sinh, gồm các loại khóa mở đinh ốc, kềm, búa. Ông An mừng như bắt được thùng vàng. Những khi ông An sửa chữa hư hỏng lặt vặt trong nhà, thì bà đứng bên cạnh xem, và bảo ông phải làm thế nầy, phải làm thế kia. Vặn ốc chiều nầy, dùng cây kềm kia. Dù bà không biết, không hiểu, nhưng cũng chỉ chỏ hướng dẫn và ra lệnh. Khi ông không làm theo lời bà , thì bà bảo rằng:
“Anh hay chống đối, hay làm ngược lại những ý kiến của tôi”.
Ðôi khi bực quá ông gắt :
“Không biết thì để tôi làm. Không biết mà cứ ưa làm thầy người khác, ưa dạy điều tào lao. Mười chuyện không làm theo lời bà một chuyện là chống lại bà. Chống bà thì tôi được cái khỉ gì ? Bà biết làm thì xắn tay vào làm đi”.
Ngay cả rửa chén bát, bà cũng đứng bên cạnh để chỉ huy, phải rửa cái nầy trước cái kia sau, phải vặn nước nóng, nước lạnh . Ông bực lắm, hai môi bặm lại, mặt cứ gầm gầm như sắp đánh đấm với ai.
Những khi vợ chồng vui vẻ, ông kể chuyện vui cho bà nghe, có khi bà hiểu lầm ông ám chỉ bà. Thế là khóc lóc, cãi vả, và phun ra nhiều câu hỗn láo khó nghe. Những khi gặp khó khăn phiền toái của ông ở sở, ông cũng không hề dám kể lể, tâm sự cùng bà dể chia sớt, để bàn cãi. Nói cho bà biết, thì chỉ có bị xỉ vả nặng lời, bị cho là dại, kém, ngu.
Nhiều lúc ông giận cành hông, đập tay vào tường rầm rầm. Ông có khẩu súng mua từ khi chưa lập gia đình, ông tháo ra, và đem quăng xuống hồ sâu. Ông sợ có ngày không kềm được cơn giận mà bắn ẩu.
Mỗi lần bà xem được quảng cáo trên truyền hình hoặc trên báo, thấy hàng bán rẻ là bà yêu cầu ông chở đi mua. Chỉ vì lợi được một đồng bạc cho mấy cuộn giấy đi cầu, mà phải lái xe xa cả tiếng đồng hồ, tốn hết cả chục bạc tiền xăng, chưa kể hao mòn xe, chưa kể mất luôn cả nửa ngày công, nhưng bà cũng quyết đi cho được, và hớn hở vì tiết kiệm được một vài đồng. Ông cố gắng giải thích cho bà nghe, mà bà không chịu hiểu, và không muốn hiểu. Riết rồi ông không cần giải tích nữa, cứ phí thời gian, phí tiền bạc, nhưng khỏi phải lý giải, trình bày khó khăn.
Từ ngày lấy vợ, ông mất dần gần hết bạn bè. Bà cho rằng đàn ông gặp nhau nói toàn chuyện trên trời, dưới đất, không bổ ích gì, không lợi lộc gì. Bà ngăn cản ông gặp bạn bè, và bạn bè đến nhà ông, thì chỉ vài lần thôi, thấy thái độ của bà, họ không đến nữa.
Ông An cũng tự an ủi mình, hạnh phúc gia đình là ưu tiên chính yếu, làm sao giữ cho êm ấm, phẳng lặng. Bà hạn chế tối đa việc đi ăn đám cưới. Bà thường nói:
“Tại sao phải đi đám cưới con bạn bè? Chúng nó có biết mình là ai đâu mà có biết đi nữa, thì việc gì mà phải tốn tiền cho chúng. Chúng nó lấy chồng lấy vợ cho chúng nó, mình mắc mớ gì mà phải đi và cho tiền mừng” .
Ông nói với bà:
“Mai đây, con mình nó lấy vợ lấy chồng, thì ai mà đi đám cưới đây?”
Bà bảo :
“Tôi không cần ai cả. Con mình còn nhỏ, chuyện ấy còn xa vời” .
Ông mượn cho bà một số sách dạy về xã giao, cách sống ở đời, bà không đọc mà nói :
“Những thứ nầy, ai không biết, mà phải viết sách cho tốn kém, mất thì giờ”.
Những khi đi ăn tiệm, bà tiếc tiền không ăn, và chỉ ăn một phần do ông sớt cho. Thường ông kêu món gì, bà cũng bảo là đừng ăn món đó, vì dở, và bà ép ông phải ăn theo món bà đề nghị. Ông bực mình hỏi:
“Thứ nhất, anh ăn món nầy hay em ăn, thứ hai là em đã ăn món nầy tại đây chưa mà cho là dở? Thứ ba tại sao em bắt anh phải ăn món mà anh không ưa thích ?”.
Bà giận nói :
“Anh chỉ thích kêu món đắt tiền mà chưa biết là ngon hay dở. Anh thường ưa phung phí tiền bạc.”
Khi mua bảo hiểm xe, thì bà nhất định chọn loại bồi thường thấp nhất, và khi xe có một vết trầy trụa nhỏ, thì bà dục ông kêu bảo hiểm yêu cầu bồi thường. Ông giải thích là hư hỏng dưới mức chi phí mình phải chi ra. Bà giận dỗi nói :
“Thế thì mua bảo hiểm làm chi. Tôi sẽ kêu bảo hiểm, và anh sẽ thấy họ bồi thường cho anh xem”.
Bà kêu điện thoại báo cho công ty bảo hiểm, họ giải thích, và bà nhất định không chịu hiểu, cho rằng hãng bảo hiểm lừa gạt . Bà dọa sẽ kiện ra tòa, và buộc ông An đi tìm hãng bảo hiểm khác, thật thà hơn.
Một lần ông An đọc báo, viết về nhưng người trúng số độc đắc, kể cho bà nghe làm vui. Có câu chuyện một ông làm ở Ðại học Berkeley, trúng năm triệu đồng, ông cho nhà trường một triệu, mua cho bà vợ một món nữ trang 50 ngàn đồng. Năm năm sau, hai vợ chồng ly dị. Bà An chồm lên mà xỉa xói :
“Trúng 5 triệu lại cho trường đại học hết một triệu, mà chỉ cho vợ món nữ trang 50 ngàn thôi. Trúng là phải chia đôi chứ. Con người bần tiện như thế, thì bỏ đi là phải.”
Rồi bà đi theo ông mà mắng mỏ, cằn nhằn mãi. Ông bỏ ra vườn xới mấy gốc cây cho khỏi bực cái con ráy. Bà chạy theo ra, và tiếp tục than thở. Ông nhìn bà mà nói :
“Có phải anh trúng năm triệu đâu mà em cứ hành hạ anh mãi thế. Anh mà trúng năm triệu thì e em giữ hết, không biết anh có giữ lại được năm trăm để thù tiếp bạn bè không. Em có muốn than vãn, cằn nhằn, thì nhờ người đưa lên Berkeley mà cằên nhằn ông kia. Rồi ông ta kêu cảnh sát còng tay cho vì tội mạ lỵ vô cớ.”
Bà An bỗng quay lại hỏi :
“Kỳ nầy anh có mua một vé số phải không? Ðâu rồi? Ðưa cho tôi xem.”
Ông An bảo là để trong ví, bà muốn xem thì vào lục quần ông mà xem. Bà nằng nặc đòi ông phải đi lấy tấm giấy số cho bà xem. Ông An nói là đang lở tay làm đất, nó còn đó, không mất đâu mà sợ. Bà cứ nằng nặc quấy rối, ông phải rửa tay, đi lấy tấm giấy số giao cho bà. Xem tờ vé số, bà khóc gào lên :
“Anh định nếu trúng thì lãnh lấy một mình, hay bỏ trốn mẹ con tôi phải không? Tại sao mặt sau tấm vé số không ghi tên anh và tên tôi. Tôi biết mà, đàn ông bội bạc lắm. Giàu đổi vợ sang đổi bạn. Âm mưu của anh không dấu được tôi đâu.”
Rồi bà khóc lóc, kể lể, gán cho ông những lời khó nghe. Ông đến gần bà bảo:
“Ðâu, em đưa tấm vé số đây, anh ghi tên vào.”
Ông lấy tấm giấy số trên tay bà, xé vụn, ném vào gốc cây. Bà thét lên:
“Anh không có quyền xé đi. Tiền nầy là tiền chung, anh không có quyền gì cả”.
Bây giờ thì đã muộn, ông An mới hiểu rằng, vợ hiền và vợ dại hoàn toàn khác nhau. Người hiền không chắc đã dại, người ta có thể vô cùng khôn ngoan hiểu biết, nhưng hiền lành. Còn người dại thường bị xét đoán lầm là người hiền. Dại, và thiếu hiểu biết, cọng lại thành một loại người khó thông cảm, khó hòa đồng cùng nhân quần xã hội.
Quá trễ rồi, ông An đành chịu thua tất cả, để giữ cho cái hạnh phúc gia đình mong manh nầy. Ðể cho các con khỏi phải khổ. Mặc gia đình, bà con bạn bè chê trách ông không biết cách cư xử với vợ. Họ không dám dùng chữ “dạy vợ”, sợ các bà nghe được, nổi máu tam bành lên thì lôi thôi lớn. Một người bạn trêu ông An sửa câu nói “Dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về” thành câu “Lạy con thuở còn thơ, lạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”.
Ông An rán giữ sao cho gia đình càng ít sóng gió càng tốt. Ông không có hy vọng chuyển hóa được bà, chịu thua, và tự quy lỗi cho mình, đã xét đoán sai. Bây giờ thì chỉ cố gắng làm sao cho gia đình yên ổn, cho con cái yên tâm sống trong hạnh phúc ít oi đó. Ông thường nói với những đứa cháu nhỏ sắp lập gia đình :
“Ðừng vì một khuôn mặt đẹp mà lấy nhầm bà vợ ngu. Khốn đốn và bất hạnh như xuống thấu địa ngục vậy”.
«Vợ không có công sinh ra ta nhưng có công nuôi dưỡng và dậy dỗ ta nên người»

Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền 'quát nạt 'để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau 'khôn lớn 'mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu !

1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta (làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho)..
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (muốn chết nhưng cứ sống chơi).

Lợi ích do vợ đem lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin, cứ thử rồi biết.

Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường

Nằm chung thì bảo......chật giường
Nằm riêng lại bảo..... tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo..... tào lao
Ðứng đắn lại bảo..... người sao hững hờ

Khù khờ thì bảo.....giai tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây.

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành... 'quan gia'
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm... lính hầu tình 'quan gia'
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ... chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm... lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không... làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng 'công thức giản đơn'... làm huề
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là.... 'parabol'
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm... lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...
Quan gọi thì... dạ, bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa... thương Vợ chứ ai mà...đần
Tính chất phải.... học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!

2.Vợ tôi đã viết đơn ly hôn và kí sẵn vào đó, chỉ còn chờ tôi kí vào nữa là xong. Nhưng tôi đang nhất định không kí, bởi “có gì đó sai sai”. Vợ chồng tôi chẳng ai phản bội ai, cũng chẳng phải vì tình cảm đã hết. Mà nguyên nhân chính khiến cuộc hôn nhân của tôi đang đứng bên bờ vực thẳm chính là do mẹ vợ tôi.
Chúng tôi đến với nhau không được sự tán thành của nhà vợ từ đầu. Nguyên nhân mẹ cô ấy phản đối vì tôi là dân tỉnh lẻ, chưa có nhà cửa ở Hà Nội, trong khi nhà em tương đối khá giả, là dân Hà Nội gốc. Trước mặt tôi mẹ em không ngần ngại mắng em “đường quang không đi, đi quàng bụi rậm”. Nhưng xưa nay, mấy mẹ cha nào mà thắng được con cái, ngăn không được, mẹ cô ấy đành đồng ý. Lúc đầu bà đề nghị tôi ở rể nhưng tôi không chịu. Để bà vui lòng, vợ chồng tôi thuê một căn hộ nhỏ gần nhà mẹ để có thể tiện qua lại thăm nom. Và sai lầm của tôi có lẽ bắt đầu từ chỗ đó.
Cưới nhau xong, vừa dọn về nhà mới, mẹ vợ đã tự ý sắm sửa hàng loạt đồ dùng trong nhà mà không hỏi ý kiến chúng tôi. Tôi nói rằng tôi có thể lo được cho vợ con mà không phải phiền đến nhà vợ, nhưng vợ tôi thì nói rằng mẹ cô ấy vì thương con thôi chứ không có ý gì khác, với lại chúng tôi còn nhiều việc phải lo như tích cóp mua nhà, để dành sinh con đẻ cái. Dù sao mọi vật dụng mẹ vợ cũng mua rồi, chẳng thể bắt bà trả lại, nhưng thật lòng tôi thấy không thoải mái.
Nhưng đó chưa phải là vấn đề. Vấn đề nằm ở chỗ vợ chồng tôi mới cưới nhau nhưng đã năm lần bảy lượt to tiếng với nhau, vì hễ động đến việc gì vợ tôi lại bắt đầu bằng câu “Mẹ em nói…”. Với vợ tôi, cái gì mẹ nói cũng là đúng, là nhất. Từ chuyện tiền tiết kiệm đang gửi ngân hàng bà cũng bảo vợ tôi rút về bà giữ cho an toàn hơn. Cho đến chuyện sinh con bà cũng rỉ tai vợ tôi bảo phải cố gắng tránh thai vì năm này và cả năm sau sinh con đều không đẹp tuổi. Tất tần tật mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ, không có việc gì là không có mẹ vợ tham gia. Đã nhiều lần tôi bực bội bảo vợ tôi “chuyện vợ chồng thì tự vợ chồng giải quyết, làm sao em cứ về kể với mẹ làm gì”. Thế nhưng vợ tôi lại nước mắt ngắn dài bảo rằng mẹ cô ấy có thể chẳng cần quan tâm gì cho nhọc thân, chẳng qua bà thương con lo lắng cho con nên mới thế. Có lần cô ấy còn bảo tôi “thù dai hận vặt” vì trước đây bị mẹ vợ can ngăn cấm đoán. Vợ càng bênh mẹ càng nói những câu khiến tôi bực mình.
Thực ra vợ tôi là một cô gái ngoan, chỉ là cô ấy được bao bọc từ nhỏ. Cô ấy nói từ nhỏ đến lớn cô chẳng phải lo đến cái quần cái áo, kể cả dây buộc tóc. Thi Đại học cũng là mẹ chọn trường, ra trường mẹ cô chạy việc. Ngay cả việc kết hôn, bà cũng đã chuẩn bị vài đám, nhưng có lẽ vợ tôi ngay thơ và tiểu thư quá khiến các chàng ấy ngại. Vì được mẹ chăm lo từ A đến Z như thế, nên với vợ tôi mẹ giống như là thánh, mỗi lời bà nói tuyệt nhiên không bao giờ sai. Đến giờ tôi cũng không hiểu bằng cách nào mà trong cuộc đấu tranh vì tình yêu để được cưới cô ấy tôi lại thắng mẹ vợ nữa.
Chiều nào đi làm về tôi cũng đã thấy mẹ vợ trong nhà. Bà sang nấu cơm cho vợ tôi đỡ mệt. Bà vừa dọn nhà vừa càu nhàu việc tôi để đồ không đúng chỗ. Tôi vào phụ rửa rau, bà bảo “con phải rửa bốn nước vào nhé”. Tôi phơi quần áo bà cũng để ý săm soi. Tính bà gọn gàng sạch sẽ, tôi làm gì bà cũng chê. Lâu dần tôi chẳng còn muốn làm nữa. Thế là bà bảo vợ tôi “số con khổ rồi, gặp phải thằng chồng không làm được việc gì ra hồn. Con mà đẻ thằng con trai nữa là suốt đời làm osin cho bố con chúng nó”. Tôi nghe mà không biết nên khóc hay nên cười.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn vừa rồi là mẹ tôi lên thăm. Mẹ tôi ở quê, những vật dụng hiện đại không biết dùng. Bà thông gia sợ mẹ tôi ở nhà “táy máy” hỏng đồ nên sang dạy bà đúng một ngày cách sử dụng. Mẹ vợ tôi nói “Mọi thứ trong nhà này toàn là đồ đắt tiền do tôi mua cả đấy. Bà thấy không, con trai bà khác nào chuột sa chĩnh gạo. Thế mà nó còn chưa hài lòng”. Mẹ tôi vừa kể lại cho tôi nghe vừa khó chịu bảo: “Sao con cái gì cũng phụ thuộc nhà vợ thế để người ta coi thường. Có thì dùng, không có thì thôi, ai lại ngửa tay nhận đồ của mẹ vợ hết thế”.
Tối hôm ấy tôi bảo vợ tôi nên góp ý với mẹ mình, mẹ tôi chỉ lên chơi vài ngày mong bà đừng nói gì làm mẹ tôi suy nghĩ. Chẳng biết vợ tôi về nói thế nào mà một lát sau thấy mẹ vợ chạy qua khóc lóc với mẹ tôi bảo tôi ăn ở không biết trước biết sau, thế này thế nọ. Hôm đó, dù có mẹ lên thăm, tôi cũng không thể nhẫn nhịn nên cãi nhau to với vợ tôi. Và cô ấy chạy về nhà mẹ đẻ. Vì giận, tôi cũng mặc kệ luôn.
Hai ngày sau, đưa mẹ về quê xong, tôi mới sang nhà vợ. Đáp lại lời chào của tôi là vẻ mặt lạnh lùng của mẹ vợ. Còn vợ tôi sau một hồi sụt sùi, thấy mẹ nhướn mày liền chìa ra trước mặt tôi tờ đơn li hôn đã viết và kí sẵn. Mọi sự diễn ra quả là ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Thà là tôi bồ bịch bên ngoài, thà là vợ không còn thương tôi nữa. Đằng này cô ấy nói “Mẹ em bảo anh không coi trọng mẹ em, cũng không quan tâm em. Để em về nhà hai ngày, nhà cách mấy bước chân mà không thèm sang hỏi…Rằng từ ngày em lấy anh mẹ không được một ngày thảnh thơi”. Trời ạ, ai khiến mẹ vợ tôi bận bịu, ai làm cho mẹ vợ tôi sầu não? Là tôi chắc? Mẹ vợ vốn không ưa tôi đã đành, đằng này vợ tôi cũng không biết phân biệt việc nên việc đừng là sao? Đã bao lần tôi chịu khó tỉ tê phân tích cho vợ tôi hiểu rằng cuộc sống hôn nhân có nhiều vấn đề chỉ có người trong cuộc mới hiểu, mọi ý kiến khác chỉ là để tham khảo. Vợ tôi cũng tỏ vẻ hiểu chuyện gật gù, vậy mà không hiểu sao cứ về gặp mẹ là cô ấy như bị tẩy não.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, biết là vợ tôi chỉ nhất nhất nghe mẹ chứ chắc chắn không phải muốn bỏ tôi. Tôi cũng thương vợ tôi thật lòng, không thương thì đã không đến với cô ấy. Tôi bảo nếu muốn, chúng ta cứ tạm thời li thân, anh cho em suy nghĩ kĩ đi. Suy nghĩ chán chê rồi mà vẫn thấy muốn sống với mẹ hơn thì anh chấp nhận.
Tôi đã chuyển nhà xa nhà mẹ vợ, để khi vợ chồng tôi tái hợp đỡ phiền hà. Vợ tôi thì ngày nào cũng gọi điện khóc bảo “Em nhớ anh lắm, nhưng mẹ em nói…”.
Ôi, vợ ơi là vợ!G. L
Khi còn  người yêu vợ  Thiên Thần
Những  thư tình của vợ  
Thiên Thư
Con đường xưa vợ đi  
Thiên Đường
Vợ dáng nhịp nhàng lướt đi trên sàn nhảy như rồng bay phụng múa  
Thiên Long Bát Bộ 

Sắc đẹp của vợ  
Thiên Hạ Đệ Nhất Mỹ Nhân
Mùi thơm của vợ  
Thiên Hương
Vợ đang lâm bồn  
Thiên Sản
Từ người yêu trở thành vợrồi từ từ được tấn phong lên chức  nội ngoại  
Thiên Chức 
Phòng ngủ của vợ  
Thiên Cung 
Nhà của vợ  
Thiên Đình
Thành phố vợ ở  
Thiên Đô
Suy nghĩ của vợ  
Thiên Kiến
 lẽ của vợ  
Thiên  

Quyết định của vợ  
Thiên Thạch
Chữ nghĩa của vợ  
Thiên Văn
Vợ đang lên giọng Karaoké  
Thiên Ca
Lời vợ dặn  
Thiên Lệnh
Vợ gọi thì phải bẩm vâng thưa   
Thiên Bẩm

Mọi việc đều do vợ định đoạt  
Thiên Định
Chồng được vợ cưng  
Thiên Tử
Vợ quen chân đi    ngỗng  
Thiên Di
Tài mua sắm của vợ  
Thiên phú
Vợ chỉ biết về mình  
Thiên Vị

Ba mẹ anh chị em họ hàng bên vợ  
Thiên Triều
Vợ hay ngồi  đôi mách, nói chuyện tào lao  
Thiên Tào
Số lấy vợ chằng lửa  
Thiên Mệnh
Vợ hay nổi máu ghen bậy ghen bạ  
Thiên Tính
Vợ nổi cơn thịnh nộ, gào thét như một vị tướng ra quân  
Thiên Lôi Địa Tướng

Bị vợ đo hạ ván  
Thiên Hạ
Tiền lương, tiền túi, tiền  phê  pháo... đều bị vợ tóm thu gọn  
Thiên Thu
Vợ  tài tề gia nội trợ, coi ngó mọi việc trong nhà ngoài ngõ  muốn mọi người phải kính nể tôn sùng mình như một vị thánh lớn  
Tề Thiên Đại Thánh
Muốn  vợ  vợ không cho phép hay lạnh lùng không hợp tác  
Mưu Sự Tại Nhân Thành Sự Tại Thiên
Vợ nắm lấy thời  đầu  vào nhà cửa đất đai để sinh lợi  bắt chồng phải vui vẻ làm theo quyết định của mình  
Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa

Tướng đi của vợ  Thiên Tướng
Vợ thay đổi xiêm y, kiểu tóctrang điểm lia lịa  
Thiên Hình Vạn Trạng
Vợ trang điểm vẻ mắt xanh đánh phấn trắng toát  
Thiên Thanh Bạch Nhật
Vòng vàngngọc ngàkim cương của vợ lóng lánh như các  sao  
Thiên 

Em gái của vợ  
Thiên Nga
Vợ vắng nhà  
Thiên Đàng
 bồ nhí  vợ biết được  
Thiên Tai
Hình bóng vợ nay đã đi vào  vãng  
Thiên Cổ
 hai vợ  
Nhị Thiên Đường. ! ! !1/ Ngày… tháng… năm…
Tôi và vợ cãi nhau một trận kịch liệt, rồi ngủ giường riêng. Vợ cầm một cái kéo cắt một lỗ to trên cái mùng của tôi và nói: 
– Để cho muỗi bay vào cắn chết anh giùm.
Một giờ trôi qua, vợ lại đi vào lấy băng keo dán bít cái lỗ đó lại. Nhìn thấy bộ dạng loay hoay của vợ, trong lòng tôi nghĩ, chắc là cô ấy hối hận rồi, thực ra vợ mình khẩu xà tâm phật, vẫn là cô ấy thương tôi nhất.
Nghĩ bụng vậy, tôi vừa ngồi dậy, thì nghe thấy cô ấy lẩm bẩm một mình: 
– Muỗi bay vào cũng nhiều rồi, phải dán lại, không được để chúng bay ra.
Tôi xây xẩm mặt mày……

2/ Ngày… tháng… năm…
Buổi tối vợ tôi nói chúng tôi phải chia sẻ việc nhà, rồi hỏi tôi:
– Rửa chén và lau nhà, anh chọn cái nào?
– Tôi chọn rửa chén.
Tôi rửa chén xong, vợ tôi lại hỏi:
– Tắm con và lau nhà anh chọn cái nào?
– Tôi chọn tắm cho con.
Tôi tắm con xong, vợ tôi lại hỏi:
– Lau nhà và dỗ con ngủ anh chọn cái nào?
– Tôi phân vân một lúc rồi chọn lau nhà. Dẫu sao vẫn đỡ hơn phải dỗ ngủ một thằng nhóc quậy như giặc.
Lau nhà xong, tôi trở vào phòng. Nhìn thấy vợ và con đang nằm ngủ mê man ngon lành, tôi bỗng cảm thấy hình như mình có chỗ nào không đúng??????
….
3/ Ngày… tháng… năm…
Tôi đang cúi đầu đọc báo, vợ bỗng nhiên nói:
– Em nghĩ anh nên đi đo mắt. Ngày nào cũng máy tính, tivi đủ kiểu. Em thấy anh hình như bị cận thị rồi đấy.
Xem ra vợ ngày càng chu đáo với tôi, nghĩ đến đây, trong lòng tôi cảm thấy rất ấm áp.
Tôi nói:
– Ngày mai rảnh anh sẽ đến cửa hàng kiếng đo thị lực xem sao.
Vợ lập tức nói:
– Không cần đâu anh, bây giờ em có thể giúp anh đo thị lực.
Cô ấy chỉ vào góc cửa và hỏi:
– Anh có nhìn thấy cái gì không?
Tôi bán tín bán nghi:
– Một cái túi nylon.
– Màu gì?
– Màu đỏ.
– Dùng để làm gì?
– Để đựng rác.
– Túi đầy hay túi không?
– Túi đầy rác.
– Thị lực cua anh rất tốt mà, nhưng tại sao mỗi lần anh đi ra ngoài, nhìn thấy túi đựng đầy rác như vậy, mà lại cứ giả bộ không nhìn thấy? Em cứ tưởng anh bị cận cơ đấy!

4/ Ngày… tháng… năm…
Mấy hôm trước tôi nghe thấy vợ khen tôi có tài trước mặt mấy người hàng xóm. Bình thường khi chỉ có hai vợ chồng thì toàn bị vợ chê, nhưng trước mặt người ngoài thì kiểu gì cũng không dám chê chồng, tôi thực sự vô cùng cảm động và sung sướng. 
Đợi vợ vào trong nhà, tôi nắm lấy đôi bàn tay cô ấy và nói:
– Cảm ơn em đã khen anh có tài trước mặt hàng xóm. Anh thực sự rất cảm động.
Vợ tôi hắng giọng nói to:
– Tiền không, ngoại hình không, địa vị cũng không, nếu em không nói anh có tài, người ta sẽ chửi em là ngu mới đi lấy anh.

5/ Ngày… tháng… năm…
Một hôm đang trong giờ làm việc, vợ gọi điện thoại đến, giọng hốt hoảng:
– Chồng ơi, chết rồi. Hôm nay nhà mình bị trộm viếng thăm.
Tôi hốt hoảng vội vã hỏi:
– Có mất đồ gì không?
Vợ tôi mếu máo nói:
– Nhà bị lục tung hết cả lên, 5 triệu em để dành trong tủ quần áo bị mất rồi! Em đang dọn dẹp xem có bị mất gì nữa hay không. Công an đến rồi, thằng trộm cùng lúc ăn trộm mấy nhà liền, bị bảo vệ bắt lại rồi, bây giờ đang ở đồn công an đối chất, em phải liệt kê xem mất những thứ gì để khai ra bắt nó trả lại.
Tôi la lên:
– Em chạy tới tháo cái khung ảnh cưới trên đầu giường, coi phía sau tấm ảnh có dính một chiếc phong bì, trong đó có 5 triệu.
2 phút sau…
Vợ nói:
– Em gỡ ảnh cưới xuống xem kỹ rồi, phía sau không có gì cả.
Tôi hốt hoảng, tên trộm này quả thực rất khôn ngoan, mấy chỗ giấu tiền đó vợ tôi còn không biết mà sao nó lại biết được chớ. Mà trong đó có phải ít tiền đâu, tôi đến phát điên lên mất.
Tôi vội bảo vợ chạy vào nhà vệ sinh:
– Phía sau két nước bồn cầu, có một cái khe hở, trong khe có nhét một túi xốp màu đen, em coi coi nó có còn trong đó nữa không?
5 phút sau… 
Vợ gọi điện đến thông báo:
– Không có anh ơi, hay anh nhớ nhầm chỗ rồi?
Tôi lo lắng nói:
– Nhầm thế nào được, lúc sáng đi vệ sinh anh kiểm tra vẫn còn mà, tổng cộng 10 triệu, tất cả tiền đều cùng một seri. Đó là tiền năm ngoái công ty thưởng tết anh rút ra một nửa.
Vợ hỏi dồn:
– Chỉ có vậy thôi à, anh có quên chỗ nào nữa không?
Tôi buồn bã:
– Hết rồi, chỉ có 15 triệu đó thôi.
Và nhắc vợ:
– Em phải nói rõ ràng với công an số tiền đó nhé.
Vợ bình thản trả lời:
– Được rồi, cảm ơn anh đã thể hiện một cách xuất sắc trong vụ diễn tập chống trộm của gia đình mình lần này.
Tôi choáng váng mặt mày và ngước mặt kêu trời, nước mắt tuôn trào thành sông. Phụ nữ rốt cuộc là do yêu tinh phương nào biến thành?
Vợ đánh mà không khóc là: Bất Khuất,
Vợ Chửi mà làm thinh là: Bất Bạo Động,
Tài Sản của Vợ là: Bất Động Sản.. ,
Em Gái của Vợ là: Bất Khả Xâm Phạm... 
Ý muốn của vợ là : Bất Di Bất Dịch.. 
Quần Áo vợ mặc thì : Bất Luận.. 
Được vợ khen là: Bất Ngờ... 
Người khác khen vợ mình là : Bất Ồn.. 
Lấy vợ xấu là vì mình : Bất Tài.. 
Cưới được vợ đẹp là đời mình: Bất hạnh... 
Bị vợ bỏ là vì mình:: Bất Lực,
Ly dị Vợ là chuyện Bất Lợi,
Vợ không cho lại gần là Bất Bình Thường,
Vợ không cho ngủ chung thì Bất Mãn,
Gia đạo lộn xộn thì Án Binh Bất Động, 
Vợ Chồng mà Đánh Nhau thì Bất Phân Thắng Bại.. 
Ế vợ là bất trí 
Ly dị vợ là bất lợi 
Vợ bỏ là bất lực 
Vợ xấu là bất tài 
Vợ đẹp là bất hạnh 
Cơm vợ nấu là bất kiến 
Có vợ bé là bất nhân 
Bị vợ ly dị là bất cẩn 
Vì vợ mà thi rớt là bất đạt 
Ý vợ nói là bất di bất dịch 
Vợ chồng cãi lộn là bất hòa 
Quần áo vợ mặc là bất luận 
Vì vợ mà bỏ bạn là bất tin 
Ðồ đạc của vợ là bất động sản 
Giựt vợ người khác là bất lương 
Vì vợ mà bỏ cha mẹ là bất hiếu 
Vợ giận không nói là bất hợp tác 
Vì cha mẹ mà phụ vợ là bất nghĩa 
Vợ ghen mà làm thinh là bất chấp 
Em gái của vợ là bất khả xâm phạm 
Vợ không cho ngủ chung là bất mãn 
Vợ không cho lại gần là bất thường 
Vì bạn mà không thương vợ là bất công 
Vợ chồng giận nhau là án binh bất động 
Khen gái đẹp trước mặt vợ là bất tiện 
Vợ chồng bên nhau mãi mãi là bất tử 
Vợ được người ta khen nhiều là bất ổn 
Thường bị vợ đánh mà không sợ là bất khuất 
Vì tiền mà xem thường cha mẹ vợ là bất kính 
Léng phéng được vợ bỏ qua cho là bất quá tam 
Tiền lương đưa hết cho vợ là luật bất thành văn 
Vợ chồng đánh nhau là bất phân thắng bại 
Ngoại tình bị vợ bắt tại trận là thiên bất dung tha 

Nói chung , lấy vợ là chuyện...bất đắt dĩ, 
nhưng lại là chuyện...bất khả kháng ! 

No comments:

Post a Comment