Tuesday, July 4, 2017

Bài viết hay(5132)

Người Việt ta có nhiều bệnh thiệt. Ví dụ, police đưa giấy phạt mà còn "thank you sir" lia chia. Y hệt như dân Đồng Tâm sắp bị công an Hà Nội khởi tố mà vẫn một lòng tin Đảng, trung với Đảng thì đúng là ...ăn cám xú! Dân ngu như thế thì ..mặc kệ chúng nó, từ nay có chết thì tư lo đi chứ đừng kêu ai thương xót nhé. Nghe anh Phạm Văn Thành tâm tình, tui phải trằn trọc khi nghĩ về người Việt: https://www.youtube.com/watch?v=7hZpSkcdykk

Vì sao ‘chưa trình dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam?’

Từ đầu năm đến nay, đa số các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội lẫn Quốc hội đều bàn về… tiền. Thậm chí sau những “sáng kiến” bổ đầu dân bằng thuế “bảo vệ môi trường” – mà thực chất là tăng thuế xăng dầu lên đến 8,000 đồng/lít, đánh thuế bán hàng trên mạng…, còn có “sáng kiến” thu thuế cho ngân sách chừng 5,000 tỷ đồng/năm bằng cách… bán số đẹp.
Đó chính là lý do vì sao vào cuối năm 2016, Bộ Tài chính đã phải có văn bản trả lời về dự án đường cao tốc Bắc-Nam, trong đó đánh giá dự án này là “chưa có cơ sở”, “không hợp lý”, và chưa biết lấy đâu ra tiền cho dự án lên tới 230,000 tỷ đồng khi nợ công đã sát trần 65% GDP.

Nhưng “nợ công đã sát trần” chỉ là một cách nói ma mị. Trong thực tế nếu tính cả nợ của các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước – đối tượng do các bộ ngành chủ quản nắm vốn và thường được Chính phủ bảo lãnh vay vốn – nợ công quốc gia đã lên đến 210% GDP.

Hẳn đó cũng là lý do vì sao kỳ họp Quốc hội năm nay lại “chưa xem xét” dự án đường cao tốc Bắc-Nam. Có tìm ra tiền đâu mà thông qua!

Giờ đây, vào lúc nền kinh tế đã “chắc suất” bên bờ vực thẳm của nợ công và nợ xấu, còn nền ngân sách quốc gia lao xuống đáy, không phải là chục ngàn tỷ đồng, mà tìm ra một ngàn tỷ cũng đã khó.

Nhưng cứ như một thứ tạo phản ngược với tạo hóa, ngân sách càng khốn quẫn, phong trào chấm mút càng lao nhanh lên điểm cực đại như thể không còn có ngày mai.

clip_image002

Hội chứng “hốt cú chót”
Một nội dung – ban đầu là chính, sau dần biến thành phụ, và cuối cùng chỉ còn gợn một mẩu tin nhỏ tại kỳ họp Quốc hội Tháng Năm và Tháng Sáu mà có thể khiến nhiều độc giả chẳng còn chú ý, đó là “dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam không có trong chương trình điều chỉnh nội dung chương trình làm việc của kỳ họp thứ ba, nghĩa là chưa được Quốc hội xem xét ở kỳ họp này”.
Vì sao lại thế?
Chẳng lẽ “chúng ta còn nợ nhân dân dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam” – như lời hiệu triệu của ông Đinh La Thăng vào thời còn là Bộ trưởng Giao thông Vận tải và được người kế nhiệm là Bộ trưởng Trương Quang Nghĩa quá nhiệt tình vun vén, lại “thất tín” trước một Quốc hội đã sẵn sàng “gật?”
Lẽ nào giới lãnh đạo đã quen mùi dự án hàng trăm ngàn tỷ và giờ vẫn nhuốm đầy ảo giác “hốt cú chót” lại phải cúi đầu chấp nhận căn bệnh “hoang tưởng giai đoạn cuối” – di căn dứt điểm của một thể chế chỉ biết ăn không biết làm, nhưng lại là một tin mừng trong nỗi tuyệt vọng bị bóc lột đến đồng cuối cùng của tuyệt đại đa số dân Việt?
Chỉ còn một nguyên cớ xác đáng: hết tiền!
Tiền ơi, tiền ở đâu?
Vài năm trước, tổng dự toán của dự án đường bộ cao tốc Bắc - Nam lên đến 230,000 tỷ đồng, tương đương khoảng $11 tỷ. Đó còn là thời “ăn nên làm ra” của nhóm lợi ích ODA khi vẫn còn vay mượn quốc tế thoải mái, của hầu hết dự án BOT được Bộ Giao thông Vận tải chỉ định thầu chứ không phải đấu thầu rộng rãi mà do đó đã dậy lên nghi vấn về cái bao tử không bờ bến.
Nhưng về sau này và đặc biệt sau Đại hội 12, khi Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc bắt đầu thấm cảnh “đổ vỏ” cho đời Thủ tướng trước đó, cùng lúc ông Phúc phải “siết” ngân sách, Bộ Giao thông Vận tải chỉ còn dám đề xuất làm dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam theo từng phần, trong đó đầu tư giai đoạn 1 khoảng 684km. Các đoạn được ưu tiên đầu tư trước gồm: Cao Bồ (Nam Định) - Bãi Vọt (Hà Tĩnh), đoạn Cam Lộ (Quảng Trị) - La Sơn (Thừa Thiên Huế) - Túy Loan (Đà Nẵng) và đoạn Cam Lâm (Khánh Hòa) - Dầu Giây (Đồng Nai).
Nhưng chỉ riêng dự toán cho giai đoạn 1 đã lên đến 140,000 tỷ đồng. Theo các quy định hiện hành, nhà đầu tư phải bỏ ra ít nhất 15% tổng số vốn của dự án BOT. Theo một nhà đầu tư cao tốc trong nước, ngay ở mức 15% cũng khó còn nhà đầu tư trong nước có đủ tiền để tham gia, vì quy mô mỗi phân đoạn đã ở mức trên 10,000 tỷ đồng.
“Cửa” để vay ngân hàng trong nước với tỷ lệ 85% cũng gần như khép lại. Hiện nay, các ngân hàng trong nước chủ yếu vay ngắn hạn để cho vay trung và dài hạn. Trong khi đó, Ngân hàng Nhà nước quy định tỷ lệ tối đa dùng vốn ngắn hạn cho vay ngắn hạn vào Tháng Mười Hai, 2016 là 60%, giảm dần xuống 40% vào năm 2018.
Một cửa vay khác là vốn ODA. Nhưng khác nhiều với thời “tiền vào như nước, phá chưa từng có” những năm trước, giờ đây ODA đang hạn hẹp đáng kể. Từ Tháng Bảy năm nay, Việt Nam sẽ phải vay vốn ODA của quốc tế với mặt bằng lãi suất tăng gấp ba lần trong lúc thời gian ân hạn giảm đi một nửa. Năm nay, Chính phủ lại chỉ dám bảo lãnh cho doanh nghiệp vay vốn nước ngoài có $700 triệu.
Trong phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội ngay trước khi diễn ra kỳ họp Quốc hội năm nay, giới chuyên gia nhà nước đã phải vò đầu bứt tai: Lấy đâu ra vốn đầu tư cho dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam khi cả ngân sách, ngân hàng và nhà đầu tư đều khát vốn?
“Rút rỉa” thất bại như thế nào?
Chỉ vài ngày trước khi xuất hiện thông tin “chưa trình dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam” ra Quốc hội, nhóm lợi ích Bộ Giao thông Vận tải đã thất bại cay đắng dù đã “lobby” tối đa cho Chính phủ và Quốc hội để “rút rỉa” ngân sách cho kinh phí giải phóng mặt bằng tại sân bay Long Thành – một dự án được quảng cáo “sẽ thay thế sân bay Tân Sơn Nhất”, và nếu được mưu đồ thành công thì đương nhiên sẽ giữ an toàn tuyệt đối cho 157 ha của sân golf Tân Sơn Nhất, quốc nạn lấn chiếm đất trái phép sân bay dân dụng mà công luận và nhiều đại biểu Quốc hội phải phản ứng dữ dội trong thời gian qua.
Kinh phí giải phóng mặt bằng cho sân bay Long Thành được dự toán ban đầu đã lên đến 23,000 tỷ đồng, nhưng sau vài ngày luận bàn gay go, Quốc hội chỉ “bố trí” được khoảng 10,000 tỷ đồng, tức vẫn còn thiếu đến 60% để cuối kỳ họp Quốc hội. Bài ca về nguồn tiền giải tỏa vẫn còn treo ở đó.
“Chỉ có” vài chục ngàn tỷ đồng kinh phí giải tỏa mà còn không tìm ra, lấy đâu ra $18 tỷ để xây dựng “một trong những sân bay hiện đại nhất Đông Nam Á” – như Bộ Giao thông Vận tải “vẽ” khi tìm mọi cách “đi đêm” với Chính phủ để trình dự án sân bay Long Thành?
Còn nhớ vào kỳ họp Quốc hội cuối năm 2016, một dự án “khủng” khác là điện hạt nhân Ninh Thuận – có số dự toán lên đến $10 – $20 tỷ, bất ngờ bị Chính phủ tuyên bố “ngừng”. Ngay lập tức, một số chuyên gia “phản biện trung thành” và báo đảng cất lời tụng ca “Chính phủ của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã dũng cảm ngừng dự án này”.
Nhưng thực tế lại chua chát hiếm có: vào đầu năm nay, chính Thủ tướng Phúc bất chợt phải bật ra cảnh báo về tương lai “sụp đổ tài khóa quốc gia”. Cần đặc tả là lời tán thán này là có cơ sở, bởi vì ông Phúc đã nhiều năm nắm “tay hòm chìa khóa” của Chính phủ.
Trước Thủ tướng Phúc, chưa có bất kỳ một quan chức cao cấp hay trung cấp nào dám nói về “sụp đổ” – một từ ngữ bị đảng coi là đặc biệt nhạy cảm chính trị.
Số phận những “món nợ với nhân dân?”
Từ đầu năm đến nay, đa số các phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội lẫn Quốc hội đều bàn về… tiền. Thậm chí sau những “sáng kiến” bổ đầu dân bằng thuế “bảo vệ môi trường” – mà thực chất là tăng thuế xăng dầu lên đến 8,000 đồng/lít, đánh thuế bán hàng trên mạng…, còn có “sáng kiến” thu thuế cho ngân sách chừng 5,000 tỷ đồng/năm bằng cách… bán số đẹp.
Đó chính là lý do vì sao vào cuối năm 2016, Bộ Tài chính đã phải có văn bản trả lời về dự án đường cao tốc Bắc-Nam, trong đó đánh giá dự án này là “chưa có cơ sở”, “không hợp lý”, và chưa biết lấy đâu ra tiền cho dự án lên tới 230,000 tỷ đồng khi nợ công đã sát trần 65% GDP.
Nhưng “nợ công đã sát trần” chỉ là một cách nói ma mị. Trong thực tế nếu tính cả nợ của các tập đoàn, doanh nghiệp nhà nước – đối tượng do các bộ ngành chủ quản nắm vốn và thường được Chính phủ bảo lãnh vay vốn – nợ công quốc gia đã lên đến 210% GDP.
Hẳn đó cũng là lý do vì sao kỳ họp Quốc hội năm nay lại “chưa xem xét” dự án đường cao tốc Bắc-Nam. Có tìm ra tiền đâu mà thông qua!
Giờ đây, vào lúc nền kinh tế đã “chắc suất” bên bờ vực thẳm của nợ công và nợ xấu, còn nền ngân sách quốc gia lao xuống đáy, không phải là chục ngàn tỷ đồng, mà tìm ra một ngàn tỷ cũng đã khó.
Nhưng cứ như một thứ tạo phản ngược với tạo hóa, ngân sách càng khốn quẫn, phong trào chấm mút càng lao nhanh lên điểm cực đại như thể không còn có ngày mai.
Trong bối cảnh đen tối cả tiền đồng lẫn lương tâm ấy, những “món nợ với nhân dân” được giới quan chức hứa hẹn luôn có quá nhiều triển vọng chất chồng thêm núi nợ ODA lên đầu 90 triệu dân chúng còm cõi ở đất nước “chuyến tàu vét” này.
“Hoang tưởng giai đoạn cuối” vẫn thường là di căn dứt điểm của một thể chế chỉ biết ăn không biết làm. Chỉ có một nền ngân sách sụp đổ thì các dự án đường bộ cao tốc Bắc-Nam, sân bay Long Thành, đường sắt cao tốc Bắc-Nam… mới chính thức dứt mộng “nuốt ngân khố” của chúng.
Phạm Chí Dũng

Vì sao Thủ tướng Merkel ‘từ chối tiếp’ Thủ tướng Phúc tại G20?

(VNTB) - Sau giải “Người phụ nữ can đảm quốc tế”, vấn đề bây giờ không chỉ là nhân quyền Việt Nam mà còn là thể diện của nước Mỹ.
clip_image001
Vì sao Thủ tướng Merkel ‘từ chối tiếp’ Thủ tướng Phúc tại G20?

Chỉ một tuần trước khi Hội nghị G20 khai mạc tại Hamburg, Đức vào ngày 7/7/2017, tờ Thoibao.de, tạp chí của cộng đồng người Việt tại CHLB Đức bất ngờ thông tin: Thủ tướng Đức Merkel đã quyết định từ chối tiếp ông Nguyễn Xuân Phúc với ngôn ngữ ngoại giao là “bận”. Thay vào chỗ trống ấy, ông Phúc được đẩy sang Tổng thống Frank-Walter Steimeier chỉ để tiếp xã giao. Ông Phúc cũng có thể sẽ nhận được những câu hỏi khó trả lời, khi chính Tổng thống Đức vào tháng Tư vừa qua đã trực tiếp trao giải Nhân quyền 2017 của Hiệp hội Thẩm phán Đức cho Luật sư Nguyễn Văn Đài khi nhà hoạt động nhân quyền này đang ngồi trong nhà tù ở Việt Nam.
Thông tin trên lại xuất hiện ngay sau vụ chính quyền Việt nam giáng án 10 năm vào Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh - một nhà hoạt động nhân quyền đã có nhiều bài viết và hành động ủng hộ người dân các tỉnh miền Trung phản kháng nạn ô nhiễm môi trường do nhà máy Formosa gây ra.
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh lại là một bà mẹ của hai con còn nhỏ – một trường hợp mà các cơ quan pháp luật Việt Nam sẽ được coi là nhân đạo chứ không phải vô nhân đạo nếu không cố ép Quỳnh “đi không còn đường mà về”.
Vào nửa cuối tháng 5/2017, trước chuyến đi của Thủ tướng Phúc sang Washington với mục đích ẩn ý “làm quen với Trump”, ngay trước cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền Việt - Mỹ tại Hà Nội, ngôi nhà nhỏ số 24 Đặng Tất ở Nha Trang của bà Nguyễn Thị Tuyết Lan – mẹ của Như Quỳnh – đã bất thần bị hàng trăm công an và dân phòng bao vây vòng trong vòng ngoài.
Cảnh tượng đầy màu sắc khủng bố trên lại xảy ra hai tháng sau khi đóa hoa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh “Người phụ nữ can đảm quốc tế”.
Bộ Ngoại giao Đức đã lập tức ra thông cáo báo chí, dẫn lời bà Bärbel Kofler, Đặc phái viên về nhân quyền của Chính phủ Đức “phản đối Việt Nam bắt và tuyên án nặng một người phụ nữ chỉ vì họ biểu đạt ý kiến của mình về hiện tình đất nước trên trang Blog cá nhân. Điều này đi ngược với các nguyên tắc nhân quyền và vi phạm các cam kết mà Việt Nam đã ký kết với quốc tế”.
Ngay sau bản án 10 năm đối với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, dư luận quốc tế cùng Mỹ và phương Tây đã nổi giận thật sự, đã phản ứng mạnh mẽ hơn hẳn nhiều vụ Việt Nam bắt người đấu tranh nhân quyền trước đó. Sau giải “Người phụ nữ can đảm quốc tế”, vấn đề bây giờ không chỉ là nhân quyền Việt Nam mà còn là thể diện của nước Mỹ.
Riêng tại Hoa Kỳ, giới lập pháp ở đất nước này đã phải dùng cụm từ “vi phạm nhân quyền ở Việt Nam đến mức báo động”, và ngày càng nhiều nghị sĩ Mỹ lên tiếng ủng hộ đưa Việt Nam vào lại Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC), cũng như Hoa Kỳ cần nhanh chóng triển khai Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu để chế tài những quan chức vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.
Giờ đây phía Mỹ và Tây Âu đang trở nên khó nghĩ và khó khăn hơn nhiều khi phải tiếp những phái đoàn tự nguyện của “đảng và nhà nước ta”. Cứ nhìn vào nhân quyền Việt Nam là thấy hết. Và chắc chắn nhiều chính khách phương Tây rất muốn hỏi thẳng “kênh đảng” của ông Trọng, ông Phúc, bà Ngân… rằng tại sao các ông bà lại để cho vi phạm nhân quyền đổ đốn đến thế…
Chưa đi, nhưng hậu quả đã lộ ra. Bây giờ thì ai cũng hiểu lý do vì sao Thủ tướng Đức Merkel phải do dự và quyết định từ chối tiếp ông Nguyễn Xuân Phúc với ngôn ngữ ngoại giao là “bận”.
Thiền Lâm

Khởi tố hình sự vụ Đồng Tâm:Bảo vệ lợi ích nhóm hay giữ lòng tin với dân?

Vụ Đồng Tâm đang êm ả, người dân đang chờ ngày công bố kết luận thanh tra để cùng nhau khắc phục hậu quả theo hướng tích cực thì bất ngờ CAHN ra quyết định khởi tố hình sự vụ án “bắt, giam giữ người trái pháp luật” và “hủy hoại, làm hư hỏng tài sản” ở Đồng Tâm (vụ 38 cán bộ Đảng và CSCĐ bị người dân bắt làm con tin và một số xe ô tô chở đoàn cưỡng chế bị xì lốp và đập bể kính!). Đây không chỉ là đòn đánh trực diện vào người dân Đồng Tâm mà còn cả vào công luận trong và ngoài nước! Người viết bài này không vội kết luận đây là việc làm sai trái, bội tín hay lật lọng của chính quyền Hà Nội, nhưng có thể khẳng định ngay đây là việc làm nóng vội, một sai lầm chính trị tồi tệ của chính quyền trong mắt người dân Đồng Tâm cũng như người dân toàn quốc! Sai lầm này rất có thể sẽ phải trả giá! Hình như có bàn tay đen đúa nào đó muốn phá hoại bản “Cam kết Đồng Tâm” (22/4/2017) và hủy hoại chủ trương “Đối thoại” mà Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương mới đề xuất gần đây?

Như mọi người đã biết, sáng 15/4/2017, lực lượng chức năng của TP Hà Nội, Bộ Quốc phòng và huyện Mỹ Đức đã lừa bắt cụ Lê Đình Kình và 4 người dân khác. Người dân Đồng Tâm phản ứng bằng cách bắt giữ 38 cán bộ Đảng và CSCĐ thuộc lực lượng cưỡng chế được phái đến để giải tỏa 59ha đất nông nghiệp giao cho Tập đoàn Viettel làm kinh tế. Và đây là căn nguyên dẫn đến sự ra đời của một biến cố xã hội đi vào lịch sử nước ta! Vâng, sự kiện đó được gọi là biến cố Đồng Tâm! Sau hơn một tuần lễ, trưa ngày 22/4/2017, nhận lệnh của Bộ Chính trị, Ban Bí thư và tất nhiên của cả Ban Thường trực Thành ủy Hà Nội, ông Nguyễn Đức Chung, với danh nghĩa là Phó Bí thư Thành ủy, Chủ tịch UBND Thành phố, về tận thôn Hoành, xã Đồng Tâm, để trực tiếp đối thoại với người dân và trịnh trọng ký tên, điểm chỉ vào bản “Cam kết 3 điểm” trước sự chứng kiến cùng chữ ký xác nhận của 3 ĐBQH, 2 Luật sư, và 2 vị lãnh đạo địa phương là Bí thư Đảng ủy và Phó Chủ tịch UBND xã Đồng Tâm trước sự vui mừng, hò reo của hàng ngàn người dân sở tại! Văn bản lịch sử này gồm 3 điểm rất cụ thể và rõ ràng! (xin mời độc giả xem bản chụp scan đính kèm).
Bản “Cam kết 3 điểm” thể hiện rất rõ lời hứa và cam kết của chính quyền TP Hà Nội với người dân xã Đồng Tâm. Đối với nhiều nhà quan sát trong và ngoài nước, đây còn là bản cam kết chính trị, cam kết đạo lý và pháp lý của chính quyền Hà Nội với người dân Thủ đô của mình nữa! Bởi vậy, cách ứng xử của chính quyền ra sao trong vụ việc này sẽ nói lên chính quyền thực sự vì ai: Vì người dân, vì đạo lý, pháp lý hay vì quyền lợi của một tập đoàn lợi ích nào đó?
Một số người lập luận ông Nguyễn Đức Chung chỉ là người đứng đầu bộ máy hành pháp TP Hà Nội nên không có thẩm quyền quyết định những vấn đề thuộc về tư pháp, vả lại bản cam kết đó không có con dấu của UBND TP Hà Nội, nên văn bản đó không có giá trị pháp lý và hiệu lực thi hành. Đây là lập luận của những người có học nhưng không có TÂM, có TÍN, và có NGHĨA trong đầu! Người viết bài này xin được hỏi: Phải chăng những Hiệp định, Hiệp ước, Thông cáo hay Tuyên bố chung mà đại diện Nhà nước hoặc Chính phủ ta ký kết với các quốc gia trên thế giới là vô giá trị cả hay sao, bởi những văn bản này đâu có con dấu của nhà nước CHXHCN Việt Nam?
Qua cách lập luận và lý lẽ của những người ủng hộ khởi tố hình sự vụ Đồng Tâm, người viết bài này dự đoán, rồi sẽ có một ngày, khi được bật đèn xanh, những người trên sẽ cùng nhau kiến nghị, yêu cầu khởi tố, bỏ tù ông Nguyễn Đức Chung về tội lợi dụng chức vụ, quyền hạn để làm mất uy tín và bôi nhọ danh dự Đảng và Nhà nước! Không những vậy, họ có thể còn kết tội ông Chung vi phạm pháp luật, tùy tiện ký kết văn bản pháp lý sai nguyên tắc, không đóng dấu của UBND Thành phố, mà thay bằng dấu lăn tay, điểm chỉ, rồi còn phải lấy chữ ký chứng thực của 3 ĐBQH + 2 Luật sư, lại thêm con dấu và chữ ký xác nhận của cấp dưới là lãnh đạo xã Đồng Tâm! Đây là sự kiện hy hữu, làm xấu mặt chính quyền nhân dân, chưa từng xảy ra từ ngày 2/9/1945 đến nay! Vậy xin ông Chung hãy thận trọng và dè chừng!
Trong vụ khởi tố trên, người viết bài này còn được biết: Có ĐBQH không chỉ trực tiếp chứng kiến buổi đối thoại trưa hôm 22/4/2017 mà còn ký chứng thực vào “Bản cam kết 3 điểm” nói trên, nhưng nay lại xoay lưng nói quyết định “khởi tố điều tra của CAHN là đáng tiếc nhưng cần thiết”! Tôi thất vọng với người đưa ra nhận định này! Xin được hỏi ông Dương Trung Quốc: Ông nói quyết định khởi tố hình sự vụ Đồng Tâm là “cần thiết” thì tại sao ông không lên tiếng yêu cầu CAHN khởi tố, điều tra việc đánh, bắt và làm trọng thương cụ Lê Đình Kình hôm 15/4/2017? Việc này có “cần thiết” không, thưa ông Quốc? Đây chính là nguồn cơn và nguyên nhân gốc dẫn đến người dân Đồng Tâm bắt giữ 38 cán bộ và CSCĐ làm con tin để phản đối chính quyền lừa bắt và gây thương tích cho cụ Kình. Như ông đã rõ, sáng hôm 15/4/2017, lực lượng chức năng của TP Hà Nội và Bộ Quốc phòng về Đồng Tâm mời đại diện người dân ra chỉ mốc giới đất tranh chấp với Tập đoàn Viettel, rồi bất ngờ dùng vũ lực bắt họ trái pháp luật (không hề có lệnh bắt và được VKSND phê chuẩn!). Thậm chí cụ Lê Đình Kình còn bị 4 sỹ quan quân đội và công an cấp tá (có tên tuổi, cấp bậc đầy đủ) đạp, đá cụ đến vỡ xương hông và gẫy xương đùi, rồi quẳng cụ lên xe “như quẳng một con vật”, sau đó còn dùng còng số 8 khóa hai tay và nhét dẻ vào mồm cụ già, rồi cho xe chạy 50km đưa thẳng cụ và 4 người dân mà họ vu là “những đối tượng chống đối nguy hiểm” về nơi giam giữ, trong khi họ thừa biết xương đùi và xương hông cụ bị gãy! Đây thực sự là hành động dã man, côn đồ, vô nhân tính và chà đạp pháp luật của số sỹ quan LLVT này đối với 4 người dân Đồng Tâm, trong đó có cụ Kình, cụ già đáng kính của người dân địa phương, với 82 tuổi đời và 55 tuổi Đảng! Cụ Kình còn tố cáo 4 sỹ quan này có ý đồ “thủ tiêu cụ để bịt đầu mối”. Thật là kinh khủng! Bất cứ ai nghe cụ Kình tường thuật lại việc bị bắt và đánh đập dã man đến trọng thương, họ chỉ cố lấy lời cung và bỏ mặc cụ không cấp cứu trong hơn 3 ngày trong tình trạng vỡ xương hông và gẫy xương đùi, ngoài sự căm phẫn, cũng sẽ đồng tình với người viết bài này là đã có đủ cơ sở và chứng cứ khởi tố vụ án, khởi tố bị can vụ bắt giam người trái phép và gây thương tích nặng nề cho một công dân cao tuổi là cụ Kình! Nhưng sao không thấy ông Quốc lên tiếng bảo vệ dân, mà giữ im lặng khó hiểu trước việc cơ quan công quyền bắt giam và đánh đập cụ già đáng kính này, thưa ông Dương Trung Quốc?
Tôi hỏi vậy vì biết ông và 2 ĐBQH khác cùng nhiều quan chức của Hà Nội và Trung ương ngày 22/4/2017 đã về Đồng Tâm và tận mắt chứng kiến người dân ở đây đối xử rất nhân đạo, rất tình người với 38 cán bộ và CSCĐ trong suốt 7 ngày “cực chẳng đã” này, song người dân vẫn rất trung thực và cao thượng thừa nhận và công khai xin lỗi chính quyền về việc họ bắt giữ người của nhà nước là trái pháp luật, mong chính quyền cư xử “thấu tình, đạt lý”, “đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại”. Đây thật sự là một nghĩa cử cao đẹp của người dân, đáng để cho các quan chức chính quyền noi gương, soi lại chính mình về cách đối xử hàng ngày với “thần dân” của họ! Ông có đồng tình với ý kiến này không, thưa ông Quốc?
Trở lại vụ khởi tố Đồng Tâm, xin nhắc lại, người viết bài này chưa kết luận chính quyền bội ước hay lật lọng, nhưng khẳng định quyết định khởi tố này là vội vàng, thiếu khôn ngoan, không thấu tình đạt lý, và là một sai lầm chính trị tồi tệ, có thể sẽ phải trả giá! Nếu thực sự thượng tôn pháp luật và muốn bảo vệ tính nghiêm minh của nó như lâu nay họ nói, thay vì vội vàng khởi tố hình sự vụ này, CAHN nên đợi công bố kết luận thanh tra đã, rồi ra quyết định khởi tố vụ bắt giam trái pháp luật 4 người dân Đồng Tâm trước, tiếp đến tuyên bố khởi tố bị can đối với 4 quan chức đã đánh đập, gây thương tích nặng nề cho cụ Lê Đình Kình! Rồi sau đó hãy tính đến chuyện khởi tố vụ án này sau! Như thế mới có thể nói là kín kẽ, khôn ngoan và phải đạo!
Người dân có lý khi đặt nghi vấn về việc hơn 2 tháng đã qua, cam kết thứ 3 (“Cam kết chỉ đạo điều tra, xác minh việc bắt và gây thương tích cho cụ Lê Đình Kình, xử lý nghiêm theo quy định của pháp luật”) sao không thấy ai thực hiện? Việc bắt người trái pháp luật và đánh dập dã man cụ Kình chính là nguồn cơn và nguyên nhân gốc khiến người dân Đồng Tâm buộc phải có hành động tương thích là bắt giữ 38 CSCĐ để đòi chính quyền thả cụ Kình và 4 người dân bị bắt trái pháp luật sáng 15/4/2017! Hai việc trên, một việc không đáng làm thì người ta làm rất nhanh chóng, còn việc cần làm và đáng làm thì chẳng có ai thiết làm! Sao lại có điều trái khoáy, ngược đời như vậy?!
Nhưng đây chưa phải là căn nguyên, nguồn gốc của sự việc. Theo thiển ý của người viết bài này, trong “Cam kết 3 điểm” thì cam kết thứ nhất mới là cam kết quan trọng hơn hết, là mấu chốt của vấn đề! Đây cũng chính là đòi hỏi chủ yếu mà nhiều năm qua, người dân Đồng Tâm đội đơn khiếu kiện khắp nơi, nhưng chẳng cấp chính quyền nào đoái hoài giải quyết! Tôi tin chắc nhiều “ông to, bà lớn” thừa hiểu cam kết 1 là nằm trong phạm vi quyền hạn của Chủ tịch Thành phố Nguyễn Đức Chung. Nếu để ông Chung thực thi quyền hạn nghiêm túc, thì chắc chắn sẽ xới tung nhiều vấn đề hệ trọng mà xưa nay người ta cố tình giấu giếm! Chính đây là lý do mà các nhóm lợi ích đã và đang tìm cách ngăn cản ông Chung thực hiện cam kết này! Cam kết đó cụ thể như sau: Trực tiếp kiểm tra đoàn thanh tra, chỉ đạo sát sao, làm đúng sự thực khách quan và đúng pháp luật, khu vực đất Đồng Sênh rõ ràng đâu là đất quốc phòng, đâu là đất nông nghiệp. Không mập mờ, đảm bảo đúng quyền lợi cho nhân dân Đồng Tâm theo quy định của pháp luật”. Theo luật, hạn công bố kết luận thanh tra đã quá 14 ngày, nhưng TP Hà Nội lại trì hoãn việc công bố, mặc dù đã hoàn tất công việc thanh tra. Phải chăng đây là kế hoãn binh nhằm có thêm thời gian để cân đối quyền lợi và dàn xếp nội bộ giữa các nhóm lợi ích với nhau? Theo nhiều Luật sư hỗ trợ pháp lý cho người dân Đồng Tâm, nếu thực sự công tâm và tôn trọng sự thực khách quan, đồng thời chỉ tuân thủ pháp luật và không chịu sức ép của bất cứ ai, không sợ động chạm đến bất cứ tập đoàn lợi ích nào, thì Thanh tra TP Hà Nội sẽ có thể khui ra những sai phạm tày đình trong việc giao đất, sử dụng đất, chuyển giao đất cũng như nguồn gốc đất của địa phương này trong trên nửa thế kỷ qua! Người viết bài này chỉ sơ bộ đề cập về trách nhiệm của 3 cấp chính quyền liên quan mà Thanh tra HN sẽ phải làm rõ:
1/. Trách nhiệm của Chính phủ: Sau khi thu hồi 208ha đất nông nghiệp của 4 xã, trong đó có xã Đồng Tâm, để giao cho BQP năm 1980, nhưng BQP không sử dụng đến, cứ để hoang hóa suốt 37 năm qua, trong khi người dân thiếu đất canh tác, sao Chính phủ không thu hồi để trả lại cho người dân sản xuất?
2/. Trách nhiệm của Bộ Quốc phòng: Sau khi không thể mở rộng sân bay Miếu Môn, lẽ ra BQP phải báo cáo Chính phủ và trả lại 208ha đất cho người dân trồng cấy. Nhưng BQP không làm thế, cứ “ôm” không số đất này, gần đây lại chuyển giao lòng vòng trong nội bộ quân đội, dùng vào nhiều mục đích khác nhau, kể cả dùng vào việc làm ăn kinh tế. Có việc “phát canh thu tô” của các đơn vị quân đội được giao quản lý số đất này không? Cách đây hơn 2 năm, ngày 27/3/2015, Bộ Tổng Tham mưu (chứ không phải là BQP) ra quyết định thu hồi 50,3ha trong số 208ha đất trên giao cho Quân chủng PK-KQ để đơn vị này lại giao tiếp cho Viettel. Việc thu hồi và giao 50,3ha đất trên, rồi tùy tiện chuyển đổi mục đích sử dụng, có vi phạm Luật Đất đai 2013? Còn về công trình A1, đây là công trình quân sự hay kinh tế, đang xây dựng trên đất nào, có giấy tờ hợp pháp không? Nếu đây là công trình quân sự, tại sao lại giao cho Viettel mà không giao cho Bộ Tư lệnh Thông tin-Liên lạc? Vấn đề này nhất thiết phải làm rõ!
3/. Trách nhiệm của TP Hà Nội: Năm 2014, Hà Nội tiến hành đo lại diện tích đất trên thì thấy diện tích này là 236,7ha chứ không phải là 208ha! Như vậy BQP nhận dôi ra 28,7ha! Diện tích đất “dôi ra” này được quản lý và sử dụng ra sao, Thanh tra Hà Nội phải làm rõ! Vấn đề mấu chốt nữa là TP Hà Nội phải kết luận vấn đề sau: Xã Đồng Tâm có 47,36ha đất nằm trong số 208ha mà Chính phủ thu hồi năm 1980. Việc Tập đoàn Viettel sử dụng 47,36ha đất này thì không sao, người dân Đồng Tâm không thắc mắc. Nhưng cớ sao Viettel lại chiếm thêm 59ha vốn là đất nông nghiệp của xã Đồng Tâm mà người dân đã và đang sản xuất ổn định từ những năm 1950’s đến nay? Đây chính là nguyên nhân tranh chấp không hồi kết giữa người dân Đồng Tâm và Tập đoàn Viettel trong suốt mấy năm qua. Người dân khẳng định huyện Mỹ Đức và Viettel liên kết với nhau để “cướp trắng” 59ha đất của họ! Nếu quả có việc cướp đất, thì đây là việc rất hệ trọng! Thanh tra Hà Nội không thể lẩn tránh, phải có kết luận rõ ràng! Hai việc nổi cộm này (59ha đất “bị cướp” và 28,7ha đất “dôi ra”), TP Hà Nội phải có kết luận trung thực, khách quan, đúng thực tế thì mới có thể làm yên lòng người dân!
Mọi quốc gia và chính thể xưa nay trên thế giới, dù theo học thuyết hay mô hình xã hội nào, nếu thực sự vì dân, đặt lợi ích dân tộc, quyền lợi quốc gia lên trên hết, bao giờ họ cũng lấy chính sách an dân làm trọng! Một khi lòng dân có yên thì đất nước mới phát triển, xã hội mới an bình. Người dân Việt Nam ta, từ đứa trẻ lên 3 đến cụ già trăm tuổi, ai mà không biết câu “Một sự bất tín, vạn sự bất tin!”. Đúng vậy, có lòng tin là có tất cả, mất lòng tin là mất sạch! Đẩy thuyền là do dân, và lật thuyền cũng do dân! Tôi muốn trân trọng chuyển đến chính quyền TP Hà Nội và các cơ quan liên đới khác trong biến cố Đồng Tâm câu răn dạy trên của cha ông ta để quý vị ứng xử với nhân dân sao cho phải đạo! Một chính thể không có lòng tin nơi dân chúng, chính thể đó không có lý do để tồn tại. Chữ TÍN luôn luôn phải bảo toàn, xin quý vị nhớ cho!
Hà Nội, ngày 4/7/2017.Nguyễn Đăng Quang

Phiên tòa kết án chế độ 

Vũ Đông Hà (Danlambao) - Khi đưa blogger Mẹ Nấm-Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra tòa để "xử tội" bảo vệ môi trường thì bạo quyền cộng sản đã tự kết án họ là thủ phạm hủy hoại môi trường.
 
Khi kết án công dân yêu nước cầm bảng khẳng định "Hoàng Sa - Trường Sa là của Việt Nam", tập đoàn Ba Đình đã tự kết án chúng là bè lũ bán nước.
 
Khi kết án nỗ lực lên tiếng về thảm trạng người dân bị chết trong đồn công an, chế độ công an trị đã tự kết án họ là những kẻ thông đồng, dung dưỡng hay trực tiếp gây ra tội ác.
 
Khi kết án Mẹ Nấm giương cao khẩu hiệu "Bảo vệ ngư dân Việt Nam - China back-off" các thái thú Ba Đình lại tái khẳng định và tự viết bản án cho chính họ: Việt Gian, hèn với giặc ác với dân.
 
Khi kết án hành động tranh đấu bảo vệ và cải thiện nhân quyền của Mẹ Nấm, đảng và nhà nước cộng sản đã tự kết án họ trước công luận quốc tế: nhà nước CHXHCNVN - một thành viên của Hội đồng Nhân quyền LHQ - lại chính là một nhà nước chà đạp nhân quyền.
 
Tất cả những hành động bảo vệ nhân quyền, bảo vệ chủ quyền, bảo vệ môi trường của blogger Mẹ Nấm cũng như nhiều công dân yêu nước khác đã bị tà quyền cộng sản kết án bằng cụm từ "lợi dụng".
 
Lợi dụng bảo vệ môi trường để chống phá nhà nước.
 
Lợi dụng bảo vệ chủ quyền để nói xấu đường lối, chính sách của đảng.
 
Lợi dụng bảo vệ nhân quyền để xuyên tạc chế độ.
 
Tuy nhiên, công an với một bản cáo trạng dài 11 trang đã không đưa ra được một chứng cớ cụ thể nào, một hành động nào của Mẹ Nấm là chống phá chế độ sau khi Mẹ Nấm cầm bảng "Yêu cầu khởi tố Formosa" - trừ khi chủ trương của chế độ là ủng hộ thủ phạm gây ra thảm trạng cá chết hàng loạt.
 
Cũng không có một hành vi nào của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chống phá chế độ được vạch rõ sau khi blogger này giương cao khẩu hiệu "Cá cần nước sạch - Nước cần minh bạch" - trừ khi chính sách của đảng là cá không cần nước sạch, cá đòi nước sạch là cá phản động và nhà nước cộng sản nhất định phải không minh bạch.
 
Chỉ một hành vi mà tự nó là thực sự chống phá nhà nước - đó là mặc chiếc áo T-shirt với hàng chữ "Phản đối Trung Quốc thành lập Tp Tam Sa", là chiếc áo "No-U" - nếu các thái thú Ba Đình tự thú nhận: nhà nước CSVN là nhà nước của Tàu và Hoàng Sa - Trường Sa, biển Đông không thuộc chủ quyền của Việt Nam.
 
Ngày 29 tháng 6, 2017 là ngày các cai tù cộng sản mặc áo quan tòa xử án Mẹ Nấm - Nguyễn Ngọc Như Quỳnh. Đó cũng là ngày mà đảng và nhà nước CSVN tự kết án họ là một tập đoàn bán nước, hủy hoại môi trường và chà đạp nhân quyền.
28.06.2017 
 

No comments:

Post a Comment