Thursday, July 6, 2017

Bài viết hay(5138)

Trump ngày càng có nhiều người VN ủng hộ; chủ yếu là small business. Họ lên án các vị TT Mỹ tiền nhiệm đã cố tình làm lơ cho di dân lậu nhập cư nên ngày nay Mỹ có trên 15 triệu di dân lậu. Không có xứ nào chứa chấp nhiều di dân lậu như vậy. Trump kiên quyết giải quyết gánh nặng này khi ngân sách hàng năm chi cho các dịch vụ y tế, giáo dục, xã hội cung ứng cho con của di dân lậu ngày càng nhiều trong khi các ông chủ lợi dụng di dân lậu như một nguồn lao động rẻ mà lại trốn thuế nhiều quá nên mới có thể hạ thấp giá thành sản phẩm của họ. Bài toán kinh tế đặt ra là lợi và hại ra sao?  

Tiếng nói mạnh mẽ của Giáo hội Công giáo Việt Nam

Ngày 3 tháng 7 trên tờ  Église d’Asie loan tin một cuộc phỏng vấn độc quyền về tình hình Giáo hội tại Việt Nam được thực hiện bởi  Ban biên tập Église d’Asie với người đứng đầu Giáo hội Công giáo, Đức Tổng Giám mục Giuse Nguyễn Chí Linh, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Việt Nam. Bài phỏng vấn hầu như đề cập một cách chi tiết, tỉ mỉ đến các vấn đề rất nóng liên quan đến hiện tình của Giáo hội.
Ban biên tập Église d’Asie mạnh dạn đưa ra những câu hỏi trực diện mà các cá nhân, hội đoàn đang bị nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam đàn áp. Từ các bloggers người Công giáo như Phạm Minh Hoàng, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đến Linh mục Nam Phong bị cấm xuất cảnh, Linh mục và Giáo dân lên tiếng bảo vệ môi trường chống lại Formosa và đặc biệt các tu sĩ Đan viện Thiên An tại Huế bị đàn áp đánh đập.
Cách trả lời mạnh mẽ, quyết đoán, khôn ngoan, hi vọng Tin Mừng của vị chủ chăn, Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh về các sự việc cho chúng ta thấy một sự tích cực không chỉ cho Giáo hội mà cho cả xã hội Việt Nam.

Ngài nói: “Chế độ Cộng sản luôn là một chế độ độc tài, nên các nhà cầm quyền có khuynh hướng đàn áp các tiếng nói đối lập. Các “bloggers” bị coi như những người khiêu khích, chuyên xúi giục các vụ nổi loạn”.
Nói về Formosa, Ngài cho rằng “Không có gì đã thay đổi. Vì Chính phủ luôn luôn sợ phải thừa nhận sự thật liên quan tới vụ tai tiếng Formosa”.
Một sự hi vọng Tin Mừng được thắp lên từ chính sự lạc quan của Đức cha Giuse “Tôi lạc quan vì, sau một thời kỳ lâu dài chung sống, các thành phần xã hội đã tìm cách xích lại gần nhau. Người Cộng sản và Người Công giáo hiểu nhau tốt hơn trước khá nhiều”. Đó chính là nỗ lực và sự bền bỉ trong việc làm chứng của người Công giáo trở nên mỗi ngày một tích cực hơn.
Hôm thứ Năm 1 tháng Sáu 2017, Hội đồng Giám mục Việt Nam gởi đến Quốc hội bài nhận định, qua đó bày tỏ quan điểm của Hội đồng Giám mục về Luật Tín ngưỡng, Tôn giáo 2016.
Đây là một quan điểm đồng nhất của Hội đồng Giám mục Việt Nam thể hiện sự phản đối mạnh mẽ, “các nhận xét thành thực và thẳng thắn” của HĐGM Việt Nam cho rằng với đạo luật này, người ta thấy nhiều thụt lùi, chứ không phải tiến bộ, chỉ rõ:  có nhiều lãnh vực trong đó Giáo hội không có quyền dấn thân vào, như sức khỏe, giáo dục…
Trên tinh thần quan điểm của người đứng đầu Hội thánh Công giáo tại Việt Nam,  Đức cha Giuse nói rằng: “việc tham gia của các Giáo dân rất được các mục tử đánh giá cao. Đặc biệt khi họ dấn thân không điều kiện, nhất là tại các giáo xứ miền quê. Họ làm việc dễ dàng và không công, hoàn toàn tự nguyện. Thậm chí, đôi khi, còn có quá nhiều thiện nguyện viên. Mọi người đều khả dụng. Đó là cảm thức của Giáo hội ở Việt Nam. Bản thân tôi, tôi đánh giá cao việc tham dự của các Giáo dân”.
Đó như là một tín hiệu rõ ràng Ngài cổ võ và cầu nguyện cho tất cả sự dấn thân vì công ích chung cho Giáo hội và xã hội mà Giáo dân tham gia.
Một lần trong câu chuyện Đức tổng Giuse đối đáp với phía nhà cầm quyền, đại ý Ngài cho rằng trong một vườn hoa thì có rất nhiều loài hoa, mà hoa nào cũng đẹp, cũng có sắc vị riêng của nó, đều đáng quý như nhau.
Việc các thành phần trong Giáo hội Công giáo dấn thân cho xã hội,  cho quốc gia là một điều hết sức tự nhiên, được thực thi nhiều nơi trên thế giới. Tuy nhiên tại Việt Nam thì các giá trị căn bản của tinh thần Công giáo lại bị nhà cầm quyền chặn đứng không thể đi sâu vào các cấu trúc cơ chế.
Ngay tại khu vực Đông Nam Á, đất nước Timor – leste non trẻ, thế nhưng người Công giáo nơi đây hy vọng Giáo hội có tiếng nói mạnh mẽ hơn trong các vấn đề nhà nước, họ mong muốn Giáo hội sẽ tham gia vào việc biên soạn pháp luật tác động tới đời sống người dân. 
Tiếng nói của Đức cha Giuse Nguyễn Chí Linh cùng Hội đồng Giám mục Việt Nam về các vấn đề liên quan đến Giáo hội và xã hội đã, đang diễn ra cho chúng ta thấy một hi vọng Tin Mừng lớn lao để đổi mới Giáo hội cũng như để góp phần canh tân đất nước Việt Nam một cách rốt ráo, toàn phần trong tương lai gần.

Paulus Lê SơnLưu Hiểu Ba có thể không qua khỏi?

clip_image002
Ảnh: REUTERS - Ông Lưu Hiểu Ba là một nhà thơ và nhà vận động nhân quyền

Gia đình và bạn bè người được giải Nobel Hòa bình Lưu Hiểu Ba lo lắng sau khi bệnh viện nói tình trạng của ông đã xấu đi.
Ông Lưu, 61 tuổi, bị Trung Quốc tuyên án 11 năm tù năm 2009 vì "xúi giục chống phá nhà nước", sau khi ông giúp thảo Hiến chương 08 kêu gọi cải tổ chính trị.
Mới đây ông được chuyển từ nhà tù ra bệnh viện để điều trị giai đoạn cuối ung thư gan.
Nhưng bệnh viện ở thành phố Thẩm Dương ra thông cáo nói chức năng gan của ông đã "xấu đi".
Một chuyên gia từ Bắc Kinh đã đến Thẩm Dương để khám cho ông.
clip_image004Ảnh: REUTERS - Người biểu tình để ảnh ông Lưu và bà Hà bên ngoài Văn phòng Liên lạc của Trung Quốc ở Hong Kong
Ông Lưu được trao giải Nobel Hòa bình vắng mặt năm 2010, với Ủy ban trao giải gọi nhà bất đồng chính kiến là "biểu tượng xuất sắc nhất" về đấu tranh nhân quyền ở Trung Quốc.
Ông không được phép ra nước ngoài để nhận giải và giải thưởng giành cho ông được đặt vào chiếc ghế trống trong buổi lễ. Chính quyền Trung Quốc, vốn coi ông là tội phạm, giận dữ trước giải thưởng này.
clip_image006Ảnh: AFP - Bà Lưu Hà cùng Luật sư Mạc Thiếu Bình chỉ được cho phép thăm chồng ngắn ngủi và không thường xuyên
Ông Lưu còn ba năm trong tổng mức án 11 năm vì tội "kích động lật đổ" sau khi soạn ra Điều 8 - kêu gọi dân chủ đa đảng và tôn trọng nhân quyền ở Trung Quốc.
Tổ chức Ân xá Quốc tế nói ông đáng ra không nên chịu tù đày.
Tổ chức này thúc giục Trung Quốc đảm bảo "chăm sóc y tế, cho ông được gặp gia đình và ông cũng như tất cả những người bị bắt giữ do chỉ thực hiện các quyền của mình phải được thả ngay lập tức và vô điều kiện".
Sau giải Nobel, quan hệ giữa Trung Quốc và Na Uy bị đóng băng và chỉ được bình thường hóa vào tháng 12/2016.

Hội nhà báo Độc lập Việt Nam: Ba năm, một chặng đường

Ngày 4/7/2017 kỷ niệm 3 năm này thành lập Hội Nhà báo độc lập Việt Nam.
Cột mốc đánh đánh dấu một chặng đường của một Hội được thành lập và phát triển trong một điều kiện hết sức ngặt nghèo và éo le. Nhìn lại một chặng đường đã bước qua, âu cũng là một cách để chuẩn bị cho bước tiến tiếp theo ở phía trước.
Lập hội - quyền hiến định hay đảng định?
Có lẽ chỉ riêng ở các nước độc tài thì mọi câu chữ, ý nghĩa của Hiến pháp chỉ là một trò trang trí, mọi vấn đề xã hội, chính trị, đời sống... đều "đã có đảng và nhà nước lo". Ở Việt Nam cũng tương tự, ngay từ bản Hiến pháp đầu tiên năm 1946 khi nhà nước Việt Nam Cộng sản mới cướp được chính quyền cho đến bản Hiến pháp hiện nay, tất cả đều ghi rõ rằng người dân có quyền tự do lập hội và tự do hội họp...

Thế nhưng, như đã nói ở trên, những điều đó chỉ nhằm trang trí cho đẹp một chế độ ra vẻ dân chủ mà nói theo cách của những người cộng sản, thì đó là "dân chủ giả hiệu" - Chỉ có điều, ở đây là dân chủ giả hiệu thật.
Chính vì vậy, mà mọi quyền của người dân dù đã được ghi cụ thể, tỉ mỉ liệt kê... nhưng điều hài hước là nó không bao giờ được thực hiện.
Sở dĩ có hiện tượng như vậy trong một chế độ luôn kêu gọi xây dựng Nhà nước pháp quyền như một sự lạ, thì ngược lại, những ai đã hiểu bản chất của nền chính trị cộng sản sẽ không thấy ngạc nhiên.
Bởi ngay sự tồn tại và hoạt động của Đảng Cộng sản đã chứa nhiều yếu tố thiếu minh bạch và... ngoài vòng pháp luật. Có thể bạn cho rằng điều này phi lý và "phạm thượng" ư? Xin mời đọc nguyên văn khoản 2 và 3 của Điều 4 quái gở của Hiến pháp:
2. Đảng Cộng sản Việt Nam gắn bó mật thiết với Nhân dân, phục vụ Nhân dân, chịu sự giám sát của Nhân dân, chịu trách nhiệm trước Nhân dân về những quyết định của mình.
3. Các tổ chức của Đảng và đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật
.
Về quy mô chung, cho đến nay, Đảng CS đã tồn tại cả gần thế kỷ, và luôn được hiến pháp yêu cầu " hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật". Thế nhưng, cho đến nay Việt Nam vẫn chưa có Luật về Đảng và Hội. Chưa có, bởi chưa làm. Cũng chẳng phải vì người ta bận để nghĩ ra những luật quái đản như bịt miệng công dân, bóp chết luật sư khi buộc họ phải tố cáo thân chủ là người thuê mình hay nghĩ ra trò "tăng thuế môi trường" nhằm cân bằng ngân sách... Mà chỉ vì nếu có luật thì cũng bằng trói tay đảng lại không còn được tự tung, tự tác trên sinh mạng người dân, vận mệnh đất nước.
Vì thế, chưa xa lắm, một ông tướng là Phó Giám đốc Công an TP Hồ Chí Minh cho biết việc điều tra trinh sát đảng viên là bị cấm bởi "Chỉ thị 15" của Bộ Chính trị Đảng CSVN.
Do vậy, tự đảng đã đặt chính mình và các đảng viên ra khỏi vòng pháp luật.
Và đó cũng chính là cái nôi cung cấp, nuôi dưỡng và bảo trợ hàng loạt những con sâu tham nhũng, ăn cắp của dân, cướp của công làm của riêng... rồi hạ cánh an toàn.
Chính vì việc có thể ngang nhiên đứng ra khỏi vòng pháp luật, để bảo vệ vị trí độc tài, độc trị của mình, hệ thống Quốc hội - được xác định là cơ quan quyền lực cao nhất của đất nước - dưới sự chỉ đạo của Đảng Cộng sản đã không thể đưa ra luật về Đảng, về Hội... nhằm ngăn chặn người dân sử dụng quyền được hiến định này.
Do vậy mà từ lâu, những ngôn từ ghi trong Hiến pháp Việt Nam đã không theo nghĩa thông thường, những quyền của công dân ghi ở đó không có ý nghĩa Hiến định mà chỉ có ý nghĩa Đảng định mà thôi.
Lập Hội - quyền của dân
Trước tình hình con ngáo ộp quyền lực cứ thực thi một cách bất minh và bất chính, người dân Việt bao năm qua chỉ như những đàn cừu được chăn dắt và hướng dẫn bởi một thể chế "đảng định" cho họ mà không thể đòi hỏi hơn những gì thuộc "ý đảng". Bởi đáp ứng những đòi hỏi ấy đã có nhà tù và dùi cui sẵn sàng.
Tất cả mọi ý định hội, nhóm... ngoài ý đảng, nghĩa là không nằm trong sự quản lý giám sát chặt chẽ mà nói theo ngôn ngữ cộng sản rằng "đảng lãnh đạo tuyệt đối" thì đều được coi là "nhằm chống lại chính quyền nhân dân" - Lưu ý là cái "chính quyền nhân dân" này là của đảng.
Nói vậy không có nghĩa là trước đó không có các hội nhóm được thành lập. Hẳn nhiên là có, thậm chí nhiều hội, nhóm được thành lập còn oai dũng ngang một số các Bộ trong Chính phủ và được nuôi sống bằng ngân sách, tức là tiền thuế của người dân.
Thế nhưng các hội, nhóm ấy chỉ là những thứ bánh vẽ nhằm tạo ra những món sơn hào hải vị, thậm chí là cả món thịt chó, nhựa mận... trong mâm cỗ chay mà người dân được ép ăn hàng ngày. Thực chất đó chỉ là những cánh tay nối dài của đảng cộng sản nhằm khuynh loát xã hội mà thôi.
Và người dân hiểu rằng, chẳng mong chờ gì vào những cái gọi là hội hè ấy mà chỉ tổ làm thật nhiều, đóng thật nhiều thuế để cho một đám bâu xâu chia chác kiếm ăn trên mồ hôi nước mắt của họ.
Hoặc cũng có thể tự do lập các hội vô thưởng vô phạt, nhiều khi chỉ để là phục vụ nhu cầu mà người cộng sản hay gọi là "những ham muốn thấp hèn" như hội bia, hội rượu, hội đồng hương, hội chim cảnh... Tất cả cũng có thể, miễn là các hội ấy, chỉ chăm lo phục vụ các "nhu cầu thấp hèn" mà không màng tới chuyện quốc gia, chính trị hoặc quan tâm đến cộng đồng, xã hội, chính sách, mặc cho cán bộ đảng viên tham nhũng bán tài nguyên, mặc cho môi trường bị phá hoại, mặc cho Formosa xả thải giết dân, mặc cho Tàu Cộng xâm lấn biển đảo... là được.
Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm mỗi con người, ý chí tự do là quyền cơ bản, thiết thực và cũng là một ơn cao cả nhất mà Thiên Chúa đã trao cho con người luôn trỗi dậy và đòi hỏi.
Người dân Việt Nam bằng tất cả kinh nghiệm cuộc sống qua nhiều năm, từ nhiều đời dưới chế độ Cộng sản với "chuyên chính vô sản" – một cách gọi của việc sử dụng bạo lực để thực hiện các công việc xã hội – đã tạo nên một xã hội sợ hãi và sống trong dối trá, tê liệt mọi sự đòi hỏi và phản kháng.
Thế nhưng, khi một số trong họ, bằng những tiến bộ của khoa học kỹ thuật đến từ những đất nước "tư bản giãy chết" như mạng internet hay mạng di động đã giúp họ nhận thức được quyền của mình, có thể nói lên tiếng nói đòi tự do... thì tình hình đã khác.
Và người dân hiểu rằng: Họ có những quyền tự do cơ bản, và quyền đó khi đã bị cướp đi thì họ phải đòi lại, hoặc giành lấy. Hẳn nhiên họ cũng rất biết rằng tự do không ai cho không bao giờ.
Thế rồi một loạt các hội đã được thành lập.
Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam - Ba năm tồn tại và phát triển
Một trong các Hội được thành lập bởi khát vọng của người dân là Hội Nhà báo Độc lập Việt Nam.
Sở dĩ điều đó được coi là một khát vọng, bởi ở đó đáp ứng được hai quyền cơ bản tối thiểu của người dân trong chế độ toàn trị độc tài: Quyền tự do lập Hội và quyền tự do báo chí, thông tin và ngôn luận.
Trong chế độ độc tài, nhất là chế độ độc tài cộng sản, việc áp chế một quyền cơ bản của người dân là quyền tự do ngôn luận trở thành một nhiệm vụ hết sức quan trọng của đội ngũ đàn áp thuộc đảng. Bởi vậy, nhà cầm quyền đã lập ra và nuôi sống hàng ngàn tờ báo, đài phát thanh truyền hình... đủ loại. Thế nhưng dù ở đó có tất cả mọi thứ từ bạo lực, tình dục, cho đến tội ác thì vẫn thiếu một điều cần thiết nhất cho người dân: Sự thật.
Hệ thống báo chí được mệnh danh là "chiến sĩ thông tin của đảng" luôn đặt vị trí cai trị của đảng làm mục đích. Do vậy dàn báo chí ấy đã bất chấp tất cả những điều tối thiểu trong cuộc sống là nói lên sự thật. Khi cần thì dàn báo chí có thể dùng đủ mọi thủ thuật để bịa đặt, vu cáo... đủ cả. Miễn là đạt mục đích.
Chính vì thế, nhu cầu được có tiếng nói trung thực, xuất phát từ chinh nhu cầu của người dân.
Hội Nhà báo độc lập Việt Nam được ra đời trong hoàn cảnh đó.
Hẳn nhiên, như đã nói ở trên, việc ra đời một Hội như khát vọng của người dân là một điều cấm kỵ. Do vậy, ngay từ khi thành lập ban đầu, Hội Nhà báo độc lập Việt Nam đã gặp không ít gian truân, thử thách. Bởi tất cả bắt đầu từ tay không và từ những con người chỉ có giàu lòng nhiệt huyết.
Những khó khăn đó xuất phát từ hệ thống báo chí cộng sản cũng như hệ thống chính quyền, công an... là điều xảy ra như cơm bữa. Những ngôn từ được dành cho xưng tụng với Hội như "phản động", "thế lực thù địch"... không thiếu. Có điều là những thứ đó không đánh lừa được ai. Bởi người dân đã quá hiểu cái trò cả vú lấp miệng em bấy lâu nay.
Mặt khác, hầu như người dân đã được mặc định rằng: Những gì báo đài nhà nước nói, thì hãy coi chừng có phần trăm sự thật nào trong đó?
Những khó khăn từ nội bộ Hội cũng không ít. Bởi hầu hết những người có tinh thần, giàu nhiệt huyết nhưng lại thiếu thốn đủ thứ về vật chất, thời gian và con người làm việc có kinh nghiệm. Đặc biệt với tư duy báo chí dân chủ, trái với báo chí độc tài, việc quản lý cũng như thống nhất là một vấn đề không dễ dàng.
Do vậy những trục trặc ban đầu là tất yếu. Đã có lúc Hội tưởng như đứng trước sự tan vỡ không tránh khỏi. Thế nhưng, nỗi khao khát một tiếng nói tự do, một diễn đàn độc lập đã vượt thắng tất cả.
Ba năm, con số hội viên đã tăng lên nhiều hơn, các hội viên cũng chững chạc hơn trong công việc, nghề nghiệp và cả tư duy, sự thống nhất.
Ba năm, với hai bàn tay trắng, vẫn tồn tại được một Hội nhóm ngày càng có tiếng nói có trọng lượng trên mặt trận truyền thông, đáp ứng dần nhu cầu của người dân và đất nước cần những tiếng nói trung thực vì quyền lợi người dân và cơ đồ đất nước.
Ba năm, trước bao sóng gió tơi bời vẫn tồn tại và phát triển một Hội nhóm đã từng là cấm kỵ, là khát khao của người dân Việt Nam.
Đó cũng đã là một thắng lợi to lớn.
Hẳn nhiên phải công nhận điều này: Ba năm đã qua, Hội chưa đủ tầm vóc như mong muốn của nhiều người trong và ngoài Hội, trong và ngoài nước vốn vẫn kỳ vọng nhiều vào một tiếng nói độc lập xứng tầm.
Phải chăng, kỷ niệm 3 năm ngày ra đời của Hội Nhà báo Độc lập, chúng ta kiểm đếm, xem xét lại tất cả những thiếu sót, hạn chế và những khó khăn hiện tại và trước mắt để tìm cách khắc phục đi lên, âu cũng là một việc cần làm vì sự phát triển chung của những hội nhóm, những con người mong muốn dấn thân cho Cộng đồng, xã hội và đất nước được trường tồn và phát triển.
Điều đó, cần sự chung tay của tất cả mọi người.
Hà Nội, Ngày 4/7/2017JB Nguyễn Hữu Vinh

Tổng thống Pháp Emanuel Macron muốn cắt giảm số Nghị sỹ lưỡng viện

Munich, 7/6/2017 10:14:13 AM

Kính gửi Ban Biên tập Bauxite Việt Nam,

Hiện tượng Macron chắc đang được theo dõi.

Thấy có bài hay, tôi mạo muội dịch từ nguyên văn tiếng Đức sang tiếng Việt và gửi đến qúy Anh. Không dám suy luận, nhưng nếu ai đọc mà biết nghĩ và ứng dụng thì thật tốt cho họ.

Riêng Tổng thống Emmanuel Macron, đọc xong tự nhiên tôi nhớ tới hai câu thơ của Phan Bội Châu:

Sinh vi nam tử yếu hy kỳ,

Khẳng hứa càn khôn tự chuyển di.

(Làm trai phải lạ ở trên đời,

Há để càn khôn tự chuyển dời)

(Tôn Quang Phiệt dịch) (*)


Quả là trang NAM NHI đáng kính!

Trân trọng,

Bùi Tân Phong


(*) BVN thêm phần thơ dịch.
clip_image002[4]

Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đọc Diễn văn chính thức vào ngày thứ Hai tại Véc-xai. Ảnh AFP
Đây là diễn biến đặc biệt. Không ai tính đến việc chính tại Lâu đài Véc-xai (Verseille), nơi vua Lút-víc 14 (Louis XIV(1)) lập hành cung của mình, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã đọc bài diễn văn trước lưỡng viện Pháp: Quốc hội và Hội đồng Nhà nước. Cách thức đặc biệt mà vị Tổng thống trình với Quốc dân Nghị trình cải cách đã làm cho tạp chí truyền thông Mariane đặt thành câu hỏi: Phải chăng Macron muốn sánh cùng Dương Quang Hoàng đế?
Cải cách luật bầu cử để tránh phiền nhiễu cho dân
Trong bài diễn văn, Macron đưa ra đường lối cho 5 năm làm Tổng thống của mình. “Trước mắt chúng ta là một sự chuyển biến rất sâu sắc” - Thủ lãnh đảng “Nước Cộng hòa Hành tiến – Le République en Marche” (LREM) với số nghị sỹ chiếm đa số tuyệt đối trong Quốc hội, đã tuyên bố như thế. Macron đề xuất rằng ngay sau đây, 1 bộ phận (trong tiếng Việt thường có chữ “không nhỏ” đi kèm) các nghị sỹ phải được thông qua bầu chọn lại. Đề nghị này là giải pháp do Tổng thống đưa ra cho hiện trạng sụt giảm tới mức kỷ lục lịch sử số người tham gia bầu cử tại kỳ bầu Nghị viện vừa qua (ở VN thì được giải thích là “suy giảm niềm tin”, dù số người đi “bầu” luôn tăm-phần-tăm). Hiện thời, các cuộc bầu Nghị viện tiến hành theo “Luật bầu chọn đa số”, theo đó chỉ có người dẫn đầu khu vực bầu cử mới tham gia Nghị viện. Thực trạng tổng thể là các ứng viên đảng LREM của Macron hầu như nắm chắc phiếu thắng cử trong tay đã làm tăng cao số người không đi bầu trong tháng Sáu vừa qua.
Tình trạng giới nghiêm chỉ còn kéo dài tới mùa Thu
Trong các cải cách hành chính mà Macron tiến hành có việc cắt giảm mạnh mẽ số Nghị viên Quốc hội và Hội đồng nhà nước: Quốc hội hiện có 577 ghế và cơ chế thứ 2 (Hội đồng NN) có 348 Nghị sỹ thì cả 2 nơi đều rút bớt đi 1/3 và hoạt động hiệu quả hơn. Tổng thống tập trung nỗ lực để công cuộc cải cách hành chính hoàn tất trong 1 năm. Nhằm vào việc này, Tổng thống tuyên bố “tình trạng khẩn cấp” không kéo dài quá mùa thu tới. Trước đó, Chính phủ đã đưa ra Luật chống khủng bố theo đó các cơ quan an ninh đuuợc trao cho nhiều quyền hạn.
Một số Nghị sỹ tẩy chay bài nói của Tổng thống Macron
Tuy nhiên cũng có một số Nghị sỹ tẩy chay diễn văn của Macron ở lâu đài Véc-xai. Trong số đó có các Nghị sỹ của Quốc hội và Hội đồng NN thuộc Đảng Cộng sản, Đảng Tự do UDI và phong trào dân tuý cánh tả “Nước Pháp quật cường – La France insoumise” của Jean-Luc Mélenchon. Việc này không cứ là do Macron đã đọc diễn văn tại Cung đại hội Véc-xai tráng lệ là không thích đáng mà bị phê phán. Từ năm 2008 đã có sự sửa đổi Hiến pháp để Tổng thống Pháp hoàn toàn có quyền đọc diễn văn trước Lưỡng viện. Nguyên Tổng thống Nicolas Sarkozy và Tổng thống tiền nhiệm François Hollande đã vận dụng điểm đó khi dời Đại hội về Véc-xai trong những tình thế khẩn cấp. Sau những vụ tiến công của khủng bố ở Pa-ri vào tháng 11 năm 2015, Francois Hollande đã đọc diễn văn trước Quốc hội và Hội đồng NN kiến nghị sự trợ giúp của các thành viên Liên hiệp châu Âu.
Không trả lời phỏng vấn truyền hình vào ngày Quốc khánh 14 Tháng Bảy
Việc những người như Mélenchon phê phán Tổng thống có khuynh hướng “độc tài toàn trị - präsidiale Monarchie” thì trước hết là do thời điểm đọc diễn văn của Macron. Ông Macron được bầu àm Tổng thống mới chỉ tròn 2 tháng. Chưa hề có một Tổng thống nào quyết định đọc “Diễn văn về tình thế Quốc gia” trong thời điểm sớm như thế của nhiệm kỳ.
Trái ngược với điều đó, Tổng thống Macron lại phá bỏ một truyền thống khác: Không như các vị tiền nhiệm, ông không muốn xuất hiện trên màn hình Ti vi với dàn phóng viên, nhà báo vây quanh vào ngày quốc khánh nước Pháp 14 tháng Bảy.
Albrecht Meier
Bùi Tân Phong dịch từ nguyên văn tiếng Đức
Bài thơ của nữ sinh lớp 8 khiến dân mạng lặng người
Bài thơ “Xin đổi kiếp này” của em Nguyễn Bích Ngân, học sinh lớp 8A1, Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu (Hà Nội) được chia sẻ trên cộng đồng mạng với sự ngạc nhiên quá đỗi của nhiều người vì không nghĩ rằng một đứa trẻ 14 tuổi có thể viết được một bài thơ sâu sắc như thế.
Bai tho cua nu sinh lop 8 khien dan mang lang nguoi - Anh 1
Bài thơ "Xin đổi kiếp này" của em Nguyễn Bích Ngân
Chia sẻ với Vietnamnet, cô Nguyễn Quỳnh Nga – giáo viên chủ nhiệm và cũng là giáo viên môn văn lớp 8A1 – cho biết, đây đúng là bài thơ của em Nguyễn Bích Ngân, học sinh của cô.
Theo chia sẻ của Ngân với cô Nga, bài thơ được ông ngoại em đăng trên Facebook cá nhân và có lẽ được lan truyền theo nguồn này. Được biết Ngân là học sinh giỏi của trường suốt từ năm lớp 6 đến giờ và cô bé học rất tốt môn văn. “Điểm phẩy môn văn các năm của em đều từ khoảng 8,5 trở lên và trong lớp chỉ có 1, 2 em đạt được thành tích này”.
Cô Nga cũng dành những lời khen ngợi đặc biệt tới năng khiếu của Ngân ở môn học này. “Tôi dạy lớp này từ lớp 6. Ngay từ đầu tôi đã phát hiện ra năng khiếu đặc biệt của Ngân ở môn văn. Em có một giọng văn rất cá tính, khác biệt. Tính cách của em cũng rất đặc biệt so với những đứa trẻ khác. Ngân là một học sinh kín đáo, trầm tính, rất ít khi bộc lộ cảm xúc, nét mặt em lúc nào cũng buồn mặc dù cô bé rất xinh xắn” – cô Nga chia sẻ.
Cũng vì tính cách kín đáo này mà có lẽ cô Nga cũng chưa từng đọc được bất cứ bài thơ nào của em trước đó. Khi được hỏi về bài thơ “Xin đổi kiếp này”, em tỏ ra rất vui và cho biết ông ngoại em chỉ đăng lên Facebook cá nhân thôi.
Cô Nga cho biết cũng có một vài lần trao đổi với mẹ em về tính cách của em trên lớp thì mẹ em cho biết “ở nhà cháu cũng như vậy”. Trên lớp, theo để ý của cô thì Ngân rất ít khi nô đùa nghịch ngợm với bạn bè, mà chỉ ngồi im một chỗ trong giờ ra chơi, lấy sách ra đọc hoặc làm gì đó tại chỗ.
Cô giáo này cũng cho biết, lớp cô chủ nhiệm có 52 em, trong đó có 5 em học sinh khuyết tật và Ngân là một học sinh bình thường trong lớp.
Nguyễn Thảo

No comments:

Post a Comment