Friday, July 7, 2017

Bài viết hay(5140)

Sau khi Ủn có đồ chơi thì coi như Trump hết hù dọa. Lạng quạng nó địt cho một phát thì Cali cũng xón đái chứ chẳng chơi. May ra lúc đó giá nhà rớt thê thảm thì tui cũng dám mua một căn nuôi thỏ chơi; hay bắt chước ông Danh nuôi yến làm đại gia. Hổng biết lúc đó nhà giàu TQ có đổ xô qua hốt hết không chứ bây giờ đi đâu cũng thấy chệt đầy đường mà tui ...ớn quá. Chưa có bao giờ tui thấy Tàu đi đầy đường như lúc này. Nếu Trump chận được Tàu tràn qua Mỹ thì may ra tui ủng hộ Trump. Ai cũng kêu tui tin vào Trump nhưng hổng ai nói cho tui biết làm sao có thể tin vào một thằng khùng mà nó còn chưa nhớ là nó đã nói gì thì làm sao dám tin nó? Mỗi ngày Trump bán bao nhiêu visa cho Tàu để tiền usd trở về Mỹ? Trong khi nông ngư dân VN bán sức bán mạng để VC xuất cảng qua Mỹ hòng kiếm tiền usd thì Mỹ chỉ cần bán visa cũng đủ lấy vốn lẫn lời quá dễ! 

Nhà nước có cần đến niềm tin của người dân nữa hay không? (*)
Trong phiên chất vấn tại nghị trường, đại biểu Quốc hội Phạm Thị Minh Hiền nêu câu hỏi với Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình: “Chính phủ có cần đến niềm tin của người dân nữa hay không?”. [1]
Câu hỏi ấy tuy chỉ hạn chế với đối tượng là Chính phủ song có thể hiểu không chỉ dành cho Chính phủ mà còn cho Nhà nước, các tổ chức chính trị, đoàn thể hoạt động bằng ngân sách nhà nước, tức là bằng tiền thuế của dân.
Thay vì chỉ hỏi riêng Chính phủ, câu hỏi của đại biểu Phạm Thị Minh Hiền sẽ trở nên hoàn thiện hơn nếu đặt vấn đề: “Nhà nước có cần đến niềm tin của người dân nữa hay không?”.
Câu hỏi của đại biểu Phạm Thị Minh Hiền cần phải được hiểu theo hai hướng: Nhà nước có cần niềm tin của dân không và dân có còn tin Nhà nước không?

Đại biểu Quốc hội Phạm Thị Minh Hiền (đoàn Phú Yên). (Ảnh: Trung tâm báo chí Quốc hội)
Đặt câu hỏi như trên là cần thiết vì thực sự các văn kiện của Đảng không chỉ nêu nhận định “dân giảm sút niềm tin vào Đảng” mà còn vào “chế độ” tức là thể chế chính trị, nói khác đi là Nhà nước.
Nhận định này là dựa vào Nghị quyết Hội nghị Trung ương 4 khóa XI: “có những yếu kém, khuyết điểm kéo dài qua nhiều nhiệm kỳ chậm được khắc phục, làm giảm sút lòng tin của nhân dân với Đảng; nếu không được sửa chữa sẽ là thách thức đối với vai trò lãnh đạo của Đảng và sự tồn vong của chế độ”. [2]
Khái niệm “chế độ” nêu trong Nghị quyết bao quát tất cả các nhánh quyền lực, từ lãnh đạo đường lối đến lập pháp, hành pháp và tư pháp.
Việc xuất hiện câu hỏi của người đại biểu cho dân tại hội trường Diên Hồng vào thời điểm này, tự thân nó cho thấy chính quyền chưa (hoặc không) thể hiện thái độ cần đến niềm tin của dân, ngược lại, có dấu hiệu cho thấy niềm tin của dân vào chính quyền đã suy giảm đến mức báo động.
Vì sao lại có sự trái ngược đến kỳ lạ giữa đối nội và đối ngoại, vì sao triển vọng kinh tế của Việt Nam được thế giới đánh giá là sáng sủa, quan hệ quốc tế, đặc biệt là với các nước lớn được cải thiện rất nhiều khiến nguồn vốn đổ vào Việt Nam tăng nhưng giữa người dân và Chính quyền lại xuất hiện câu hỏi có tin nhau hay không?
Liệu chúng ta có bị các cường quốc lợi dụng trong ván bài địa chính trị khu vực khiến người ta dễ bỏ qua các vấn đề nội bộ của người Việt hay thực sự chúng ta có thành tích ấn tượng trong phát triển kinh tế và các chính sách xã hội?
Sau những năm tháng chống ngoại xâm, sau thời kỳ bị nhiều nước xúm vào cô lập, những tưởng chúng ta có đủ thiên thời, địa lợi, nhân hòa để an tâm xây dựng đất nước.
Thực tế cho thấy những năm đầu thế kỷ 21 này, chúng ta đang bộc lộ một số bất cập trong cả bốn lĩnh vực quan trọng nhất là: chính trị, kinh tế, văn hóa, an sinh xã hội.
Tồn tại bốn câu hỏi liên quan đến bốn lĩnh vực nêu trên:
- Vì sao niềm tin của dân chúng vào chế độ suy giảm?
- Vì sao có quá nhiều doanh nghiệp nhà nước làm ăn thua lỗ?
- Vì sao đạo đức xã hội xuống cấp?
- Vì sao sự bất bình đẳng trở nên phổ biến trong nhiều lĩnh vực, đặc biệt là tư pháp?
Bài viết: “Củng cố và giữ vững lòng tin chính trị của nhân dân với Đảng” đăng trên Tạp chí Cộng sản viết: “Đảng phải thực hiện bằng được các cam kết chính trị của mình với dân tộc, trên các vấn đề cơ bản về kinh tế, chính trị, văn hóa, an sinh xã hội”. [3]
Cam kết chính trị của Đảng với dân tộc chỉ có thể thành hiện thực nếu tất cả cán bộ, đảng viên cùng quyết tâm thực hiện.
Khi một bộ phận không nhỏ cán bộ, đảng viên “ăn của dân không từ một thứ gì” thì dù lãnh đạo cấp cao có quyết tâm đến mấy cũng khó thực hiện.
Một nguyên lý rất đơn giản, ai cũng biết là cần “tinh” không cần “đông”.
Với đội ngũ hơn 4 triệu đảng viên vì sao Trung ương lại buộc phải nhận định “uy tín và sức chiến đấu của Đảng bị giảm sút”?
Nói chính xác thì như nhận định trong bài “Khơi dậy lương tâm và trách nhiệm người đảng viên” trên Nhandan.com.vn:
“Điều rất đáng lo ngại là nhiều đảng viên thụ động, vô cảm trước những biểu hiện tiêu cực, vai trò lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng, đảng viên bị lu mờ.
Do đó, niềm tin của nhân dân đối với sự lãnh đạo của cấp ủy, chính quyền giảm sút…” [4]
Nguyên nhân góp phần vào việc làm cho “sức chiến đấu của tổ chức đảng, đảng viên bị lu mờ” chính là “một số vụ tham nhũng, tiêu cực không được làm đến cùng, mức độ xử lý không đủ sức răn đe” như nhận định trong bài báo đã dẫn.
Tìm hiểu nhiều thông báo kỷ luật qua các kỳ họp của Ủy ban Kiểm tra Trung ương các nhiệm kỳ trước, chưa thấy một vụ án hình sự nào được mở với những cán bộ cao cấp (Bí thư, Chủ tịch tỉnh…) có sai phạm mặc dù những sai phạm ấy được đánh giá là nghiêm trọng hoặc rất nghiêm trọng, ảnh hưởng đến uy tín của tổ chức Đảng, gây thiệt hại nhiều tỷ đồng cho ngân sách.
Thời gian gần đây, dưới sự chỉ đạo của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng, Ủy ban Kiểm tra Trung ương đã đưa một số vụ việc ra xem xét nhưng cho đến nay, nhận định trên báo Nhân Dân “mức độ xử lý không đủ sức răn đe” hình như vẫn chưa mất tính thời sự.
Đúng là chưa có thời kỳ nào trong lịch sử, số cán bộ cao cấp bị xử lý nhiều như hiện nay.
Điều mà người dân mong mỏi là ý kiến của Tổng Bí thư “Ở đây tôi nói lại là mới xử lý về mặt kỷ luật đảng, còn về mặt hành chính, hình sự đang làm” sẽ sớm được thực hiện.
Trong quá khứ, dường như xử lý cán bộ cao cấp sai phạm chỉ là công việc nội bộ.
Nhiều ý kiến nói đến tình trạng “nhờn luật”, vô hiệu hóa luật pháp xảy ra nơi này, nơi khác trong hệ thống tư pháp Việt Nam.
Thực ra đây chỉ là cách thể hiện khác của nhận định “mức độ xử lý không đủ sức răn đe”.
Chính vì thế dù quyết tâm xây dựng một “Nhà nước kiến tạo”, dù không thiếu chế tài, tuyên bố thì một bộ phận tội phạm không phải thường dân vẫn nhởn nhơ và niềm tin của dân vẫn chưa trở lại.
Quan trọng nhất hiện nay không phải là tìm chiếc “mâu” đủ sắc để đâm thủng chiếc “thuẫn” an toàn của những kẻ thoái hóa biến chất mà hãy học tập tinh thần thời toàn quốc kháng chiến:
“Ai có gươm dùng gươm, không có gươm thì dùng cuốc, thuổng, gậy gộc. Toàn dân phải ra sức chống bọn tham nhũng cứu nước”.
Một năm trước, tại Hội nghị Ban Dân vận Trung ương tổ chức ngày 27/5/2016 tại Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng nói:
“Có những cán bộ, đảng viên chỉ lo thu vén cá nhân, xoay xở làm giàu, ăn uống chè chén bê tha; thậm chí có người vô trách nhiệm với dân, vô cảm trước những khó khăn, đau khổ của quần chúng.
Một số người còn lợi dụng chức quyền để đục khoét, vơ vét của cải của Nhà nước, của tập thể, trở thành những con sâu mọt tệ hại của xã hội. Đây là điều mất mát lớn nhất trong tình cảm của nhân dân”.
Nếu các cấp bộ Đảng chưa quán xuyến hết được chính đảng viên của mình thì thật khó để thực hiện cam kết với dân tộc.
Một khi cán bộ, đảng viên được bảo vệ quá mức cần thiết, được “đặc cách” trong không ít trường hợp vi phạm thì thật khó để đòi hỏi dân mến, dân tin.
Một năm sau khi Tổng Bí thư cảnh báo quyết liệt như vậy, người ta lại thấy những sự thật khó tin.
Trước đây chỉ khi hạ cánh an toàn người ta mới bắt đầu xây nhà thờ, biệt thự, ngày nay, người ta công khai tài sản siêu khủng ngay khi đương chức, khi còn lâu mới đến “hoàng hôn nhiệm kỳ”.
Làm Giám đốc sở mà ung dung xây dinh cơ tới hơn 13 nghìn mét vuông thì lấy đâu ra tiền.
Làm Bí thư tỉnh mà bảo không biết em trai có dinh cơ siêu khủng thì liệu có thể tin?.
Làm Thứ trưởng mà tài sản có nhiều tỷ thì phục vụ nhân dân thế nào?
Tất cả những ví dụ ấy không phải là dân thường, cũng không phải là đảng viên thường, họ đều thuộc diện do trung ương quản lý.
Người ta không biết đến ý kiến của lãnh đạo cao nhất của Đảng hay người ta tin rằng, cùng lắm là rút kinh nghiệm và chuyển công tác?
Đất nước lúc này cần niềm tin của dân nhưng cũng cần một bàn tay sắt, có đủ sức mạnh và lực lượng để tiêu diệt bọn hại dân, hại nước chứ không phải chỉ bắt “nghiêm túc rút kinh nghiệm sâu sắc”.
Càng nghiêm túc rút kinh nghiệm, càng nhiều kẻ ngông nghênh coi thường phép nước, càng có nhiều “dòng họ làm quan”.
Trở lại câu hỏi của đại biểu Quốc hội Phạm Thị Minh Hiền “Chính phủ có cần đến niềm tin của người dân nữa hay không?”. Chắc chắn là Chính phủ cần, rất cần song dân có đáp ứng được sự “cần” của Chính phủ?
Niềm tin cũng như chồi xanh, chỉ phát triển khi xuân sang chứ không phải lúc thu về.Xuân Dương Theo blog Huỳnh Ngọc Chênh
Tài liệu tham khảo:
(*) Tựa của Huỳnh Ngọc Chênh theo bài « Niềm tin như chồi xanh, tốt tươi khi mùa xuân đến » của GDVN
Chém gió sự đời
Dạo này mình vừa đi học, vừa đi buôn bán đồ gia dụng. Cũng ít viết gì.
Mình học không giỏi, nhưng chăm. Mình là người duy nhất đi học không bỏ buổi nào và không bao giờ đến muộn. Có hai lần mình xin về sớm là do có hẹn với sở làm giấy tờ và bác sĩ khám mắt, lần nào về sớm mình cũng có tờ giấy hẹn có ngày giờ.
Ở cái lớp học tiếng có gần một nửa là các bạn Việt Nam, còn lại là Trung Đông và vài bạn Nam Mỹ, Đông Âu.
Mình chăm không phải là bản chất, mà do tôn trọng kỷ luật của lớp học, tôn trọng thầy giáo và các bạn. Không thể giữa giờ mở cửa đi vào tự nhiên như các bạn khác, ảnh hưởng đến sự chú ý nghe giảng của bao người. Mình chăm nữa vì nước Đức trả tiền cho mình học, cho nên mình phải học đủ giờ mà người ta đã trả tiền cho mình.
Nhiều bạn đi học để làm giấy tờ, gia hạn visa, hoặc đi học vì sở di trú bắt đi. Còn mình thì không hề bị sức ép gì, mình học hay không thì giấy tờ mình vẫn ok.
Lý do hơn cả là mình đi học, biết tiếng thì ích cho bản thân mình. Khoác lác hơn nữa thì có ích cho công cuộc mà mình theo đuổi.
Ngoài đi học ra, mình về đi săn đồ giảm giá buôn bán kiếm tiền. Thôi về tiền thì chả chém, cứ nói mình kiếm cho ấm thân mình.
Nhiều bạn hỏi.
- Buôn gió hết nguồn tin nên không viết, buôn gió vì tiền không đấu tranh gì?
Mình nói với các bạn thế này, cuộc sống còn tiếp diễn thì tin vẫn còn. Cứ quân tử, chơi đúng luật, đúng tình thì khối người cấp tin cho mà viết.
Còn tiền ư, buôn bán kiểu này có đến bạc triệu cũng chả làm gì ở nước Đức này. Trừ khi lập công ty, đóng thuế thì tiền lời còn mua nhà, mua xe được. Nhưng không tiêu được thì cứ kiếm rồi để đó tính sau, thiếu gì chỗ dùng đến.
Mình hỏi các bạn đấu tranh, các bạn thấy phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam dạo này thế nào?
Đừng tự ái, mình nói thật nhé, đang èo uột và thoi thóp. Bế tắc quay ra xỉa xói nhau. Đấy là mình nói thật. Mình nhìn cái cảnh này từ trước đây cả năm trời và biết sẽ thế rồi, nên mình đi tìm việc khác để làm.
Các bạn nghĩ trong bối cảnh ấy, mình đấu tranh kiểu gì? Viết bài chia rẽ cộng sản cho chúng yếu đi, rút cục cũng chỉ làm cho phe này đánh phe kia triền miên mà chả đến đâu. Phong trào dân chủ quá yếu để tận dụng cơ hội. Thế nên, nhiều khi nhận tin nội bộ cộng sản cũng chán không muốn viết gì, chứ không phải là cạn tin.
Xét thấy tình hình như thế, đi học lấy kiến thức và đi buôn lấy tiền là hơn cả. Có tiền xông xênh còn giúp được ai đó, không viết bài thì đi buôn kiếm tiền. Có tiền thấy ai cần giúp đỡ thì mình giúp, một bài viết của mình cho báo được trả 100 usd. Giờ không viết đi buôn thì bỏ ra 100 usd đó làm từ thiện cũng là đấu tranh. Tháng không viết nổi ba bài vì mải buôn thì bỏ ra 300 usd tiền lời ủng hộ người khác. Còn viết hơn được ba bài thì tuỳ tâm làm ăn được hay không , chả cứ gì ấn định tiền ủng hộ.
Mình đi buôn cũng nhiều cái vui, chạy loạn xạ khắp nơi. Người Đức bán hàng cũng hay, một cửa hàng của một hãng bán hàng y chang nhau, nhưng ở nơi này giá nồi loại này thấp hơn các nơi khác, có chỗ giá dao thấp hơn nơi khác. Tức là cùng y chang mặt hàng, nhưng mỗi nơi có một loại giảm giá. Họ làm thế có lý của họ, để không tập trung giảm giá một nơi, nơi nào cũng có được biết đến.
Vui nữa là bán hàng trăm người, hoạ hoằn có một người không ra gì. Mình thấy đợt 1 gửi mãi ko đến nơi, gửi đợt 2, Cả 2 đợt về cùng, họ lờ luôn.
Còn lại toàn những người tử tế, mình gửi thừa như thế họ tự báo mình và chịu chi phí trả lại cho mình luôn. Có người còn gửi dư tiền bảo mình giúp ai thì giúp. Nhiều người thấy giá euro hay hàng tăng họ cũng vui lòng bù tiền, có khi còn bù dư luôn.
Có người nhờ mua cái bếp từ, khi nhận bị vỡ tan tành. Mình bảo thôi anh đền cái khác, khi cậu nhận không mở ra xem, giờ đổ cho bên vận chuyển cũng khó , mất thời gian. Cậu ấy bảo thôi nếu thế anh mua cái khác em chịu tiền, anh không phải bù.
Nhưng bên vận chuyển họ cũng bảo lần đầu, không rõ ràng, họ đền cái bếp 22 triệu đấy. Lần sau ai nhận thì mở ra xem có gì làm biên bản cho sòng phằng.
Đời đẹp chứ, một cái bếp vỡ mà bên mua đòi chịu đền, bên bán đòi chịu đền, bên vận chuyển cũng đòi chịu đền. Cuộc đời vẫn có quá nhiều điều cao cả tồn tại, dù trên bề mặt xã hội đầy những thứ làm ta thấy buồn.
Đời chỉ đẹp, khi bạn luôn suy nghĩ và lao động, luôn làm gì đó không để phí thời gian. Cảm thấy việc này làm chưa thích hợp thì đi làm việc khác.
Và mỗi khi làm việc gì, bạn hết lòng vì nó, trách nhiệm với việc đó. Chả cần phải viện dẫn những triết gia, bạn có thể hoàn toàn sống hài lòng với cuộc đời này theo cách đơn giản là luôn suy nghĩ tìm những điều tích cực , hữu hiệu trong hoàn cảnh hiện tại của mình, để làm việc. Đời đơn giản có thế thôi, đấy không phải là chân lý của triết gia, nhà tư tưởng nào cả.
Đấy chỉ là kinh nghệm của một thằng lưu manh, vô học, cờ bạc, đâm thuê.... một ngày nào đó được nước Đức mời đến nước họ ở và viết những gì nó muốn viết.
Sau vụ buôn đồ gia dụng, có tiền mình sẽ in tập Đi Tìm Thương Nhớ. Rồi mình sẽ bán tập đó lấy tiền từ thiện hết cho những nơi cần.
Dạo này mình vừa đi học, vừa đi buôn bán đồ gia dụng. Cũng ít viết gì. Mình học không giỏi, nhưng chăm. Mình là người duy nhất đi học không bỏ buổi nào và không bao giờ đến muộn. Có hai lần mình xin về sớm là do có hẹn với sở làm giấy tờ và bác sĩ khám mắt, lần nào về sớm mình cũng có tờ giấy hẹn có ngày giờ. Ở cái lớp học tiếng có gần một nửa là các bạn Việt Nam, còn lại là Trung Đông và vài bạn Nam Mỹ, Đông Âu. Mình chăm không phải là bản chất, mà do tôn trọng kỷ luật của lớp học, tôn trọng thầy giáo và các bạn. Không thể giữa giờ mở cửa đi vào tự nhiên như các bạn khác, ảnh hưởng đến sự chú ý nghe giảng của bao người. Mình chăm nữa vì nước Đức trả tiền cho mình học, cho nên mình phải học đủ giờ mà người ta đã trả tiền cho mình. Nhiều bạn đi học để làm giấy tờ, gia hạn visa, hoặc đi học vì sở di trú bắt đi. Còn mình thì không hề bị sức ép gì, mình học hay không thì giấy tờ mình vẫn ok. Lý do hơn cả là mình đi học, biết tiếng thì ích cho bản thân mình. Khoác lác hơn nữa thì có ích cho công cuộc mà mình theo đuổi. Ngoài đi học ra, mình về đi săn đồ giảm giá buôn bán kiếm tiền. Thôi về tiền thì chả chém, cứ nói mình kiếm cho ấm thân mình. Nhiều bạn hỏi. - Buôn gió hết nguồn tin nên không viết, buôn gió vì tiền không đấu tranh gì? Mình nói với các bạn thế này, cuộc sống còn tiếp diễn thì tin vẫn còn. Cứ quân tử, chơi đúng luật, đúng tình thì khối người cấp tin cho mà viết. Còn tiền ư, buôn bán kiểu này có đến bạc triệu cũng chả làm gì ở nước Đức này. Trừ khi lập công ty, đóng thuế thì tiền lời còn mua nhà, mua xe được. Nhưng không tiêu được thì cứ kiếm rồi để đó tính sau, thiếu gì chỗ dùng đến. Mình hỏi các bạn đấu tranh, các bạn thấy phong trào đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam dạo này thế nào? Đừng tự ái, mình nói thật nhé, đang èo uột và thoi thóp. Bế tắc quay ra xỉa xói nhau. Đấy là mình nói thật. Mình nhìn cái cảnh này từ trước đây cả năm trời và biết sẽ thế rồi, nên mình đi tìm việc khác để làm. Các bạn nghĩ trong bối cảnh ấy, mình đấu tranh kiểu gì? Viết bài chia rẽ cộng sản cho chúng yếu đi, rút cục cũng chỉ làm cho phe này đánh phe kia triền miên mà chả đến đâu. Phong trào dân chủ quá yếu để tận dụng cơ hội. Thế nên, nhiều khi nhận tin nội bộ cộng sản cũng chán không muốn viết gì, chứ không phải là cạn tin. Xét thấy tình hình như thế, đi học lấy kiến thức và đi buôn lấy tiền là hơn cả. Có tiền xông xênh còn giúp được ai đó, không viết bài thì đi buôn kiếm tiền. Có tiền thấy ai cần giúp đỡ thì mình giúp, một bài viết của mình cho báo được trả 100 usd. Giờ không viết đi buôn thì bỏ ra 100 usd đó làm từ thiện cũng là đấu tranh. Tháng không viết nổi ba bài vì mải buôn thì bỏ ra 300 usd tiền lời ủng hộ người khác. Còn viết hơn được ba bài thì tuỳ tâm làm ăn được hay không , chả cứ gì ấn định tiền ủng hộ. Mình đi buôn cũng nhiều cái vui, chạy loạn xạ khắp nơi. Người Đức bán hàng cũng hay, một cửa hàng của một hãng bán hàng y chang nhau, nhưng ở nơi này giá nồi loại này thấp hơn các nơi khác, có chỗ giá dao thấp hơn nơi khác. Tức là cùng y chang mặt hàng, nhưng mỗi nơi có một loại giảm giá. Họ làm thế có lý của họ, để không tập trung giảm giá một nơi, nơi nào cũng có được biết đến. Vui nữa là bán hàng trăm người, hoạ hoằn có một người không ra gì. Mình thấy đợt 1 gửi mãi ko đến nơi, gửi đợt 2, Cả 2 đợt về cùng, họ lờ luôn. Còn lại toàn những người tử tế, mình gửi thừa như thế họ tự báo mình và chịu chi phí trả lại cho mình luôn. Có người còn gửi dư tiền bảo mình giúp ai thì giúp. Nhiều người thấy giá euro hay hàng tăng họ cũng vui lòng bù tiền, có khi còn bù dư luôn. Có người nhờ mua cái bếp từ, khi nhận bị vỡ tan tành. Mình bảo thôi anh đền cái khác, khi cậu nhận không mở ra xem, giờ đổ cho bên vận chuyển cũng khó , mất thời gian. Cậu ấy bảo thôi nếu thế anh mua cái khác em chịu tiền, anh không phải bù. Nhưng bên vận chuyển họ cũng bảo lần đầu, không rõ ràng, họ đền cái bếp 22 triệu đấy. Lần sau ai nhận thì mở ra xem có gì làm biên bản cho sòng phằng. Đời đẹp chứ, một cái bếp vỡ mà bên mua đòi chịu đền, bên bán đòi chịu đền, bên vận chuyển cũng đòi chịu đền. Cuộc đời vẫn có quá nhiều điều cao cả tồn tại, dù trên bề mặt xã hội đầy những thứ làm ta thấy buồn. Đời chỉ đẹp, khi bạn luôn suy nghĩ và lao động, luôn làm gì đó không để phí thời gian. Cảm thấy việc này làm chưa thích hợp thì đi làm việc khác. Và mỗi khi làm việc gì, bạn hết lòng vì nó, trách nhiệm với việc đó. Chả cần phải viện dẫn những triết gia, bạn có thể hoàn toàn sống hài lòng với cuộc đời này theo cách đơn giản là luôn suy nghĩ tìm những điều tích cực , hữu hiệu trong hoàn cảnh hiện tại của mình, để làm việc. Đời đơn giản có thế thôi, đấy không phải là chân lý của triết gia, nhà tư tưởng nào cả. Đấy chỉ là kinh nghệm của một thằng lưu manh, vô học, cờ bạc, đâm thuê.... một ngày nào đó được nước Đức mời đến nước họ ở và viết những gì nó muốn viết. Sau vụ buôn đồ gia dụng, có tiền mình sẽ in tập Đi Tìm Thương Nhớ. Rồi mình sẽ bán tập đó lấy tiền từ thiện hết cho những nơi cần.Người Buôn Gió

Cách mạng

Trong dịp kỉ niệm 200 năm ngày Bastille - đánh dấu khởi đầu của Đại Cách Mạng (14/7) - vị chủ tịch hội sử gia Pháp đã nói nửa đùa nửa thật rằng bài học lớn nhất của người Pháp sau cuộc cách mạng đó là họ sẽ không bao giờ làm cách mạng nữa. Những gì diễn ra sau ngày Bastille quá đau thương đến mức được sử sách gọi là Thời kì Khủng Bố. Không phải ngẫu nhiên mà Hannah Arendt đánh giá cao cuộc cách mạng Hoa Kỳ hơn là cuộc cách mạng Pháp. Với Arendt, cách mạng Pháp nổ ra vì mục đích "bánh mì", còn người Mỹ nổi dậy vì "quyền lợi". Đối với Arendt, cách mạng là phải đưa xã hội lên một tầm cao mới, bền vững hơn và văn minh hơn. Nổi dậy vì bánh mì thì chỉ là một cuộc bạo loạn (revolt), nổi dậy vì tự do sẽ đem đến cuộc sống tự do sau cách mạng.
Một bài học khác về các cuộc cách mạng đó là người dân thường chọn nổi dậy như phương án cuối cùng, khi tất cả những bức xúc không thể giãi bày, khi tiếng nói không được lắng nghe, khi vấn đề không được giải quyết. Khi người dân không thể nói tiếng nói của họ một cách ôn hoà và hợp pháp, họ sẽ buộc phải chọn đến những phương án bạo động và bất hợp pháp. Vì thế, một chính quyền khôn ngoan sẽ chọn đối thoại thẳng thắn với những vấn đề mà người dân nêu ra thay vì đối đầu với họ. Nếu không hiểu được điều đó, một chính quyền sẽ bắt bớ tuỳ tiện và sẽ biến mình thành vai phản diện. Đa số các trường hợp, người dân lên tiếng vì họ muốn là một phần của giải pháp chứ không có một âm mưu lật đổ nào cho đến khi họ bị dồn vào đường cùng.
Tháng 7 là tháng kỉ niệm của hai cuộc cách mạng lớn xoay chuyển nhiều điều của lịch sử loài người. Đó cũng là lúc để nhắc nhở nhau rằng nếu được, hãy tránh xa các cuộc cách mạng. Nhưng nếu cách mạng là không thể tránh khỏi, hãy nổi dậy vì quyền tự do chứ đừng phải vì bánh mì.
Trong dịp kỉ niệm 200 năm ngày Bastille - đánh dấu khởi đầu của Đại Cách Mạng (14/7) - vị chủ tịch hội sử gia Pháp đã nói nửa đùa nửa thật rằng bài học lớn nhất của người Pháp sau cuộc cách mạng đó là họ sẽ không bao giờ làm cách mạng nữa. Những gì diễn ra sau ngày Bastille quá đau thương đến mức được sử sách gọi là Thời kì Khủng Bố. Không phải ngẫu nhiên mà Hannah Arendt đánh giá cao cuộc cách mạng Hoa Kỳ hơn là cuộc cách mạng Pháp. Với Arendt, cách mạng Pháp nổ ra vì mục đích "bánh mì", còn người Mỹ nổi dậy vì "quyền lợi". Đối với Arendt, cách mạng là phải đưa xã hội lên một tầm cao mới, bền vững hơn và văn minh hơn. Nổi dậy vì bánh mì thì chỉ là một cuộc bạo loạn (revolt), nổi dậy vì tự do sẽ đem đến cuộc sống tự do sau cách mạng. Một bài học khác về các cuộc cách mạng đó là người dân thường chọn nổi dậy như phương án cuối cùng, khi tất cả những bức xúc không thể giãi bày, khi tiếng nói không được lắng nghe, khi vấn đề không được giải quyết. Khi người dân không thể nói tiếng nói của họ một cách ôn hoà và hợp pháp, họ sẽ buộc phải chọn đến những phương án bạo động và bất hợp pháp. Vì thế, một chính quyền khôn ngoan sẽ chọn đối thoại thẳng thắn với những vấn đề mà người dân nêu ra thay vì đối đầu với họ. Nếu không hiểu được điều đó, một chính quyền sẽ bắt bớ tuỳ tiện và sẽ biến mình thành vai phản diện. Đa số các trường hợp, người dân lên tiếng vì họ muốn là một phần của giải pháp chứ không có một âm mưu lật đổ nào cho đến khi họ bị dồn vào đường cùng. Tháng 7 là tháng kỉ niệm của hai cuộc cách mạng lớn xoay chuyển nhiều điều của lịch sử loài người. Đó cũng là lúc để nhắc nhở nhau rằng nếu được, hãy tránh xa các cuộc cách mạng. Nhưng nếu cách mạng là không thể tránh khỏi, hãy nổi dậy vì quyền tự do chứ đừng phải vì bánh mì.
Lê Nguyễn Duy Hậu

Những ngày đen tối của đảng

Ngay cả những đảng viên nòng cốt và trung thành nhất, tôi tin họ cũng đang run sợ từng ngày trước sự đổ nát toàn diện của đất nước. Kinh tế, xã hội, chính trị… đều đang trong tình trạng hỗn độn chưa từng có. Chưa bao giờ sự “quang vinh” của đảng lu mờ bằng lúc này và khả năng lãnh đạo đất nước của đảng bị mất niềm tin tuyệt đối bằng lúc này.
Dân chúng không còn ngờ vực. Họ đã có thể khẳng định: đảng là một tổ chức bất toàn và ngày càng bất lực. Hệ thống báo chí tuyên truyền trở nên tuyệt vọng trong việc truyền tải những thông điệp mị dân. Sự tẩy não của hệ thống tuyên truyền đang bị phá sản.
Người dân trở thành nạn nhân của đảng và đảng cũng trở thành nạn nhân của chính họ. Cái xã hội mà những người cộng sản ban đầu nỗ lực tạo ra, bằng cách gieo cấy lòng “căm thù giai cấp”, giờ đây đầy dẫy oán thù. Luật nhân quả đang thể hiện rõ rệt.
Khi bạo lực được sử dụng và được dung dưỡng thì bạo lực được đáp trả bằng bạo lực. Trấn áp chỉ dẫn đến phản kháng. Trấn áp hoặc bỏ tù một người đang dẫn đến phản kháng lan rộng xã hội. Bài học này, cộng sản từng áp dụng để đi lên quyền lực, đáng lý không nên được sử dụng khi cộng sản đã nắm quyền lực trong tay.
Đảng đang cô độc. Họ tự cô lập với phần còn lại của đất nước. Mâu thuẫn giữa “đảng lãnh đạo” và “nhân dân làm chủ” đã trở thành khoảng cách không thể lấp được. Ranh giới được vạch ra giữa hai “chiến tuyến” là một sự thù địch. Làm sao đảng có thể dẫn dắt đất nước khi mà con đường của đảng khác với con đường của người dân? Đảng đang dò tìm một con đường để đi đến “xã hội chủ nghĩa”, người dân đang khám phá con đường của tự do và biểu đạt tự do.
Trong số các bạn trẻ đấu tranh mà tôi từng tiếp xúc, chẳng ai muốn “lật đổ chế độ” cả. Họ không “phản động” như cái mũ mà họ bị chụp lên đầu. Nói chuyện với tôi, họ bày tỏ khao khát muốn xây dựng lại xã hội, muốn mang lại ánh sáng tri thức, muốn chặn lại đà tụt dốc ghê rợn của suy thoái đạo đức. Họ muốn xây chứ không phải đập. Thế nhưng, tiếng nói và nguyện vọng của họ chưa bao giờ được lắng nghe một cách chân thành. Sự “đối thoại” dành cho họ là những nắm đấm tóe máu.
Thật ra “đối thoại” với chính quyền là một điều bất khả. Trong khi chính quyền muốn xây dựng một khuôn khổ dựa vào “lý thuyết”, “tư tưởng” và “đạo đức” của “một người”, những người trẻ tuổi nhiệt tâm lại muốn xây dựng một xã hội nhân bản mà nhân loại đang xem như những giá trị phổ quát. Trong xã hội đó, pháp quyền không đồng nghĩa với cường quyền.
Nếu đảng cầm quyền vẫn tự tin rằng họ không bao giờ có thể bị lật đổ thì đảng phải hiểu rằng, dân không hề cần đảng, mà là ngược lại. Đó là một sự thật tối giản. Đảng vẫn ở vị trí độc tôn. Dù vậy, sự độc quyền của đảng chỉ có thể duy trì nếu đảng không trao sức mạnh đối kháng cho người dân bằng việc khước từ những phẩm giá mà người dân đáng phải có. Sự độc quyền của đảng thời điểm hiện tại chỉ là bề mặt. Đảng đang “phân quyền” bởi các cuộc tranh giành nội bộ gay gắt và công khai. Sẽ không quá lời nếu nói rằng đảng đang tự làm họ phân rã. Nếu đảng vẫn cho rằng họ là tổ chức duy nhất có thể quyết định số phận quốc gia, thì họ cũng nên hiểu rằng số phận chính họ đang rất mong manh như thế nào.
Người dân đang tự hỏi, liệu đảng có còn đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền quốc gia không, trong khi họ đang khủng hoảng trong việc bảo vệ chế độ và tính chính danh của đảng cai trị?
Người dân đang tự hỏi, liệu đảng cai trị có thể bảo vệ được dân tộc không, khi mà nền chính trị và chính sách cai trị còn chưa thoát khỏi cái bóng Trung Quốc?
Đảng đang ở một thời khắc sống còn. Số phận quốc gia đang ở một giai đoạn sống còn. Đảng không thể sống trong một quốc gia đang chết, trong một dân tộc đang chết, trong một xã hội đang chết.
Chẳng ai có thể lật đổ cộng sản, trừ chính họ. Cũng chẳng ai cứu được cộng sản, trừ chính họ, bằng sự thay đổi, bằng sự tái nhận thức lại con đường chính trị lẫn chính sách cai trị, và bằng sự dứt khoát đoạn tuyệt cái ách “xã hội chủ nghĩa” mà họ tròng vào mình và tròng vào cổ nhân dân.
Mạnh Kim
Ngay cả những đảng viên nòng cốt và trung thành nhất, tôi tin họ cũng đang run sợ từng ngày trước sự đổ nát toàn diện của đất nước. Kinh tế, xã hội, chính trị… đều đang trong tình trạng hỗn độn chưa từng có. Chưa bao giờ sự “quang vinh” của đảng lu mờ bằng lúc này và khả năng lãnh đạo đất nước của đảng bị mất niềm tin tuyệt đối bằng lúc này. Dân chúng không còn ngờ vực. Họ đã có thể khẳng định: đảng là một tổ chức bất toàn và ngày càng bất lực. Hệ thống báo chí tuyên truyền trở nên tuyệt vọng trong việc truyền tải những thông điệp mị dân. Sự tẩy não của hệ thống tuyên truyền đang bị phá sản. Người dân trở thành nạn nhân của đảng và đảng cũng trở thành nạn nhân của chính họ. Cái xã hội mà những người cộng sản ban đầu nỗ lực tạo ra, bằng cách gieo cấy lòng “căm thù giai cấp”, giờ đây đầy dẫy oán thù. Luật nhân quả đang thể hiện rõ rệt. Khi bạo lực được sử dụng và được dung dưỡng thì bạo lực được đáp trả bằng bạo lực. Trấn áp chỉ dẫn đến phản kháng. Trấn áp hoặc bỏ tù một người đang dẫn đến phản kháng lan rộng xã hội. Bài học này, cộng sản từng áp dụng để đi lên quyền lực, đáng lý không nên được sử dụng khi cộng sản đã nắm quyền lực trong tay. Đảng đang cô độc. Họ tự cô lập với phần còn lại của đất nước. Mâu thuẫn giữa “đảng lãnh đạo” và “nhân dân làm chủ” đã trở thành khoảng cách không thể lấp được. Ranh giới được vạch ra giữa hai “chiến tuyến” là một sự thù địch. Làm sao đảng có thể dẫn dắt đất nước khi mà con đường của đảng khác với con đường của người dân? Đảng đang dò tìm một con đường để đi đến “xã hội chủ nghĩa”, người dân đang khám phá con đường của tự do và biểu đạt tự do. Trong số các bạn trẻ đấu tranh mà tôi từng tiếp xúc, chẳng ai muốn “lật đổ chế độ” cả. Họ không “phản động” như cái mũ mà họ bị chụp lên đầu. Nói chuyện với tôi, họ bày tỏ khao khát muốn xây dựng lại xã hội, muốn mang lại ánh sáng tri thức, muốn chặn lại đà tụt dốc ghê rợn của suy thoái đạo đức. Họ muốn xây chứ không phải đập. Thế nhưng, tiếng nói và nguyện vọng của họ chưa bao giờ được lắng nghe một cách chân thành. Sự “đối thoại” dành cho họ là những nắm đấm tóe máu. Thật ra “đối thoại” với chính quyền là một điều bất khả. Trong khi chính quyền muốn xây dựng một khuôn khổ dựa vào “lý thuyết”, “tư tưởng” và “đạo đức” của “một người”, những người trẻ tuổi nhiệt tâm lại muốn xây dựng một xã hội nhân bản mà nhân loại đang xem như những giá trị phổ quát. Trong xã hội đó, pháp quyền không đồng nghĩa với cường quyền. Nếu đảng cầm quyền vẫn tự tin rằng họ không bao giờ có thể bị lật đổ thì đảng phải hiểu rằng, dân không hề cần đảng, mà là ngược lại. Đó là một sự thật tối giản. Đảng vẫn ở vị trí độc tôn. Dù vậy, sự độc quyền của đảng chỉ có thể duy trì nếu đảng không trao sức mạnh đối kháng cho người dân bằng việc khước từ những phẩm giá mà người dân đáng phải có. Sự độc quyền của đảng thời điểm hiện tại chỉ là bề mặt. Đảng đang “phân quyền” bởi các cuộc tranh giành nội bộ gay gắt và công khai. Sẽ không quá lời nếu nói rằng đảng đang tự làm họ phân rã. Nếu đảng vẫn cho rằng họ là tổ chức duy nhất có thể quyết định số phận quốc gia, thì họ cũng nên hiểu rằng số phận chính họ đang rất mong manh như thế nào. Người dân đang tự hỏi, liệu đảng có còn đủ sức mạnh để bảo vệ chủ quyền quốc gia không, trong khi họ đang khủng hoảng trong việc bảo vệ chế độ và tính chính danh của đảng cai trị? Người dân đang tự hỏi, liệu đảng cai trị có thể bảo vệ được dân tộc không, khi mà nền chính trị và chính sách cai trị còn chưa thoát khỏi cái bóng Trung Quốc? Đảng đang ở một thời khắc sống còn. Số phận quốc gia đang ở một giai đoạn sống còn. Đảng không thể sống trong một quốc gia đang chết, trong một dân tộc đang chết, trong một xã hội đang chết. Chẳng ai có thể lật đổ cộng sản, trừ chính họ. Cũng chẳng ai cứu được cộng sản, trừ chính họ, bằng sự thay đổi, bằng sự tái nhận thức lại con đường chính trị lẫn chính sách cai trị, và bằng sự dứt khoát đoạn tuyệt cái ách “xã hội chủ nghĩa” mà họ tròng vào mình và tròng vào cổ nhân dân. Mạnh Kim Theo Tiếng Dân

No comments:

Post a Comment