Sunday, July 9, 2017

Bài viết hay(5151)

Một trong những cái bệnh lớn nhất của VC là Đảng đã biến công an và quân đội thành một đám kiêu binh quay súng lại đối đầu với dân thay vì đối phó với hiểm họa từ phương Bắc. Loạn kiêu binh làm nảy sinh thêm nhiều bệnh nan y khác mà coi bộ hết thuốc chữa. Trước sau gì VN cũng phải có một cuộc đại phẫu chứ không thể xoa dầu cù là nữa. Mẹ Nấm sẽ là một Võ Thị Thắng mới của VN hôm nay? Biết đâu chính đám kiêu binh sẽ kết liễu chế độ độc tài này chứ chẳng phải ai khác.

‘10 năm Hoa Quỳnh’: Đảng tự giẫm chân hay ai giẫm lên đảng?


clip_image001
Phiên xử Mẹ Nấm tại Việt Nam.
Không biết vô tình hay hữu ý, trường hợp Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh – nhà hoạt động nhân quyền tranh đấu cho người dân miền Trung phản kháng Formosa – đã được chính quyền nổi còi báo động toàn quốc ngay trước khi diễn ra những chuyến công du đối ngoại của cấp chóp bu Việt Nam. Ngay trước mắt là chuyến đi Đức của Thủ tướng Phúc dự Hội nghị G20 khai mạc vào ngày 7/7/2017.

Vô tình hay hữu ý?

Vào nửa cuối tháng 5/2017, trước chuyến đi của Thủ tướng Phúc sang Washington với mục đích ẩn ý “làm quen với Trump”, ngay trước cuộc đối thoại thường niên về nhân quyền Việt - Mỹ tại Hà Nội, ngôi nhà nhỏ số 24 Đặng Tất ở Nha Trang của bà Nguyễn Thị Tuyết Lan – mẹ của Như Quỳnh – bất thần bị hàng trăm công an và dân phòng bao vây vòng trong vòng ngoài. Những người hàng xóm chứng kiến cảnh tượng hùng hổ đe nẹt ấy cứ ngỡ là trong nhà bà Lan phải có một lực lượng đang “âm mưu lật đổ chính quyền”, hay chí ít cũng phải có một tổ chức phản động đang nhóm họp. Song ngôi nhà ấy lại chỉ có bà Lan và hai bé con của Quỳnh – những sinh linh chân yếu tay mềm mà chỉ cần thế ngang ngược côn đồ của một viên công an là khống chế được tất cả.
Vậy tại sao chính quyền phải dùng đến “sức mạnh toàn dân” như thế?
Không thể hiểu khác hơn, việc cho số đông công an bao vây nhà, phong tỏa “nội bất xuất ngoại bất nhập” là một “biện pháp nghiệp vụ” của chính quyền vẫn tuyên xưng “chính danh”, trở thành mẫu mực về hiệu quả khủng bố tâm lý trong các giáo trình nghiệp vụ “bảo vệ an ninh Tổ quốc”.
Cảnh tượng đầy màu sắc khủng bố trên lại xảy ra hai tháng sau khi đóa hoa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ vinh danh “Người phụ nữ can đảm quốc tế”.
Chỉ một tháng sau bức tranh khủng bố tại nhà số 24 Đặng Tất, tòa án “nhân dân” Khánh Hòa bất ngờ thông báo đưa Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ra xét xử. Chi tiết cần chú ý là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh bị đưa ra tòa sau 8 tháng bị bắt tạm giam, trong khi một trường hợp khác là Luật sư nhân quyền Nguyễn Văn Đài đã bị Bộ công an bắt từ tháng 12/2015, nhưng cho tới nay vẫn chưa được đưa ra xét xử, cho dù thời hạn tạm giam đã kéo dài quá lâu và bị nhiều Luật sư tố rằng trại giam đã vi phạm quy định của Luật Tố tụng Hình sự về thời gian giam giữ.
Đầu tháng 5/2017, Công an tỉnh Hà Nam bất ngờ thông báo “đã hoàn thành kết luận điều tra Trần Thị Nga” - một tiến trình quá nhanh khi dân oan Trần Thị Nga mới bị bắt vào đầu năm 2017, quá nhanh so với rất nhiều trường hợp người đấu tranh nhân quyền bị tạm giam đến vài năm trời trước khi đưa ra xét xử. Tuy nhiên từ đó đến nay bỗng nhiên bặt tăm thông tin ra tòa của bà Nga.
Vì sao là Quỳnh mà không phải Đài hay Nga bị đưa ra tòa vào thời điểm giữa năm 2017?
Thời điểm giáng cái án cực kỳ bất công và nặng nề – 10 năm tù – đối với Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, lại xảy ra ngay trước chuyến công du sang Đức - cũng của Thủ tướng Phúc, nhân sự kiện Hội nghị G20 quốc tế.
Võ An Đôn – một trong các Luật sư bào chữa cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, đã tiết lộ trong bài viết “Chuyện Mẹ Nấm bây giờ mới kể” trên facebook của anh: “Không hiểu tại sao, sau khi ngài Thủ tướng đi thăm Mỹ về thì việc điều tra vụ án kết thúc nhanh chóng và Viện kiểm sát ra cáo trạng truy tố trong thời gian ngắn, làm các Luật sư trở tay không kịp”.
Vô tình hay hữu ý?
Chỉ biết rằng ngay sau bản án 10 năm trên, dư luận quốc tế cùng Mỹ và phương Tây đã nổi giận thật sự, đã phản ứng mạnh mẽ hơn hẳn nhiều vụ Việt Nam bắt người đấu tranh nhân quyền trước đó. Sau giải “Người phụ nữ can đảm quốc tế”, vấn đề bây giờ không chỉ là nhân quyền Việt Nam mà còn là thể diện của nước Mỹ.
Riêng tại Hoa Kỳ, giới lập pháp ở đất nước này đã phải dùng cụm từ “vi phạm nhân quyền ở Việt Nam đến mức báo động”, và ngày càng nhiều Nghị sĩ Mỹ lên tiếng ủng hộ đưa Việt Nam vào lại Danh sách các quốc gia cần quan tâm đặc biệt về tự do tôn giáo (CPC), cũng như Hoa Kỳ cần nhanh chóng triển khai Luật Nhân quyền Magnitsky Toàn cầu để chế tài những quan chức vi phạm nhân quyền ở Việt Nam.
Đảng tự giẫm chân hay ai giẫm lên đảng?
Vô tình hay hữu ý, “thúc đẩy quan hệ kênh đảng” – một trong những mục tiêu thể diện và rất quan trọng mà ông Nguyễn Phú Trọng – Tổng bí thư đảng Cộng sản Việt Nam – đặt ra trong chuyến công du sang Washington gặp Tổng thống Obama, được lặp lại trong tuyên bố chung Mỹ - Việt sau cuộc gặp Trump - Phúc vào cuối tháng 5/2017, đã trở nên xấu hổ và xấu đi đến khó tả sau cái án “10 năm Hoa Quỳnh”.
Một hiện tượng đáng chú ý và mổ xẻ là vào nửa đầu năm 2017, “quan hệ kênh đảng” đã bắt đầu được triển khai bằng quan hệ truyền thông.
Tháng 6/2017, lần đầu tiên VOV (Đài Tiếng nói Việt Nam) sang London để tiếp xúc với BBC World Service.
Có tin cho biết kể cả Tạp chí Cộng sản – tờ báo được xếp “loại một” trong hệ thống báo chí quốc doanh và là nơi mà ông Nguyễn Phú Trọng đã từng là tổng biên tập – cũng có kế hoạch giao tiếp với “đài địch”.
Chưa kể đến những mục tiêu thầm kín mang tính cá nhân thay vì tập thể, mục tiêu công khai là nâng tầm uy tín và vị thế cho đảng cầm quyền ở Việt Nam trên trường quốc tế. Cụ thể là nâng cao uy thế chính trị cho những người bên đảng, ưu tiên thuộc khối đảng, không chỉ “trên trường quốc tế” mà có lẽ quan yếu nhất là trong “chính trường nội bộ”.
Một trong hiếm hoi bài học có thể “nhân điển hình tiên tiến” là chuyến đi “thành công rực rỡ” của Tổng bí thư Trọng sang Mỹ vào tháng 7/2015: ông Trọng đã nhận được lời cam kết của Mỹ về cho Việt Nam tham gia vào TPP – một Hiệp định thương mại mà giới chóp bu Việt Nam rất thèm muốn hầu mong cứu vãn nền kinh tế đang suy sụp. Chính cam kết này đã hỗ trợ đáng kể cho tiếng nói và vị thế chính trị của ông Nguyễn Phú Trọng ngay trước Đại hội 12 của đảng cầm quyền tại Việt Nam – một đại hội cực kỳ cam go khi lần thứ hai nổ ra cuộc chiến “Trọng - Dũng”. Kết quả, ông Trọng đã giành thắng lợi lớn chưa từng có!
Nhưng bây giờ không còn là năm 2015, mà đang là 2017.
Không biết vô tình hay hữu ý, chỉ biết rằng giờ đây phía Mỹ và Tây Âu đang trở nên khó nghĩ và khó khăn hơn nhiều khi phải tiếp những phái đoàn tự nguyện của “đảng và nhà nước ta”. Cứ nhìn vào nhân quyền Việt Nam là thấy hết. Và chắc chắn nhiều chính khách phương Tây rất muốn hỏi thẳng “kênh đảng” của ông Trọng, ông Phúc, bà Ngân… rằng tại sao các ông bà lại để cho vi phạm nhân quyền đổ đốn đến thế…
Có một cái gì đó thuộc về nội bộ đảng đã trở nên vừa thâm hiểm vừa lộ liễu đến mức Luật sư Võ An Đôn phải đặt dấu hỏi: “Nghe nói trong chuyến đi Mỹ vừa qua, một nhóm nghị sĩ dân biểu Mỹ đến gặp ngài Thủ tướng, yêu cầu Việt Nam thả ngay các tù nhân lương tâm, trong đó đặc biệt quan tâm trường hợp Mẹ Nấm. Ngài Thủ tướng hứa sẽ thả Mẹ Nấm trong thời gian sớm nhất, là Luật sư bào chữa nghe tin này tôi rất vui mừng. Không ngờ, tòa tuyên Mẹ Nấm 10 năm tù giam, làm Luật sư và nhiều người sốc tức tưởi. Không lẽ, ngài Thủ tướng cũng bị cấp dưới “chơi” giống như ông Nguyễn Đức Chung trong vụ Đồng Tâm hay sao?”
Một nghi ngờ rất lớn: chẳng lẽ đảng cầm quyền của ông Nguyễn Phú Trọng, bằng quá nhiều hành động đàn áp nhân quyền lộ liễu và tàn nhẫn, đã tự phá đi “hình ảnh và uy tín trên trường quốc tế” của họ, cũng như làm khó hẳn cho những chuyến công du đối ngoại mà bị dư luận đánh giá không ngoài mục đích “xin tiền” của Thủ tướng Phúc?
Hay “toàn đảng toàn quân” vẫn cố níu kéo con bài “đổi nhân quyền lấy lợi ích thương mại” mà cộng đồng quốc tế ngày càng quay lưng?
Hoặc nếu không phải là những người bên đảng tự giẫm lên chân mình, thế lực nào đã tạo ra vi phạm nhân quyền để giẫm lên đảng?Phạm Chí Dũng

Ngược đời



Sách dạy làm giàu...
Một đất nước càng nhiều triệu phú, tỷ phú, càng nhiều công chức tận tụy, càng nhiều tiến sĩ hay cử nhân thì đáng ra đất nước đó càng đáng tự hào, người dân càng có nhiều công ăn việc làm, đời sống càng sung túc, dễ chịu, văn hóa càng cải thiện, xã hội càng tiến bộ đi lên.
Ấy vậy mà, ở cái xứ Lừa này mọi thứ lại đang diễn ra ngược lại. Càng nhiều tỷ phú, thì đất nước càng tiều tụy, càng nhiều tiến sĩ cử nhân thì càng nhiều người thất nghiệp, văn hóa càng lai căng, càng nhiều công chức thì xã hội càng gian manh tàn ác, càng nhiều đề tài nghiên cứu thì khoa học càng thụt lùi.
Xứ Lừa hiện đã có vài tỷ phú đô la và hàng ngàn triệu phú cả lộ diện lẫn dấu mặt. Tốc độ giầu lên của họ đôi lúc chỉ tính bằng 10 năm đổ lại với khối tài sản khổng lồ tới cả tỷ đô, một tốc độ thần kỳ đến nỗi những tỷ phú của thế giới cũng khó mà sánh kịp. Tốc độ đó biến những cuốn sách “làm giầu không khó” của mấy anh tư bản mà các bạn sinh viên mộng mơ vẫn đang coi là sách gối đầu giường trở thành “cực khó” và nhảm nhí vô cùng, vì nó quá mất thời gian.
Trong phần tiểu sử, các anh đều ghi vào một thời cơ hàn, cực khổ. Có anh đi bán mỳ gói như anh Nờ Vờ, có anh bán xoài như anh Cờ Mờ, có anh bán thuốc thú y như anh Thờ Vờ, trồng rau quả và chạy xe như anh Ngờ Đờ, làm gia sư như anh Vờ Quờ, mới đây còn có cả các nghền như làm chổi, nuôi heo, đóng giày…và rồi bỗng một ngày, các anh ngộ ra cùng một công thức làm giầu: bán đất, bán rừng, hay nói cách khác là bán tài nguyên.
Hóa ra, làm giầu không khó là vậy, đâu cần phải như: Bill Gate, Mark Zuckerberg, Steve Jobs, Jeff Bezos, Larry Ellison, Warren Buffett…mất quá nhiều thời gian và công sức nghiên cứu, xây dựng. Các anh cứ chặt rừng, cứ san nền rồi vay tiền mà xây lên bán cho nhanh. Đâu cần phải đóng góp gì cho phát triển của nhân loại hay đồng hương.
Một đất nước với 24,000 tiến sĩ, hàng triệu cử nhân các nghành nghề, hàng vạn đề tài nghiên cứu, nhưng đến cái máy gặt lúa cũng không làm nổi, phải để một anh nông dân chưa học hết lớp 7 tự mày mò sáng chế. Chưa nói đến những nông dân đã tự chế tạo, lắp ráp được cả máy bay, tầu ngầm, xe tăng…mà người ta phải tìm cách “cấm” để khỏi bị mất mặt. Một đất nước ngoài lạm phát về tiền, còn lạm phá cả cử nhân đến nỗi phải tìm cách “xuất khẩu” bớt. Vi diệu chưa ạ !?
Một đất nước với 11 triệu công chức ăn lương, tương đương cứ 40 người phải gánh một anh công chức, và gấp hơn 5 lần số công chức của Hoa Kỳ (2.1 triệu) nơi có hơn 320 triệu dân, đáng ra mọi thứ thủ tục phải xử lý nhanh lắm, người dân phải được ăn thực phẩm sạch, xã hội phải an toàn…ấy vậy mà một tờ giấy phải qua tới mấy cái cửa, kiếm thực phẩm sạch còn khó hơn lên giời, người đầu độc người, xã hội ngày càng nhiều vụ chém giết man rợ, giang hồ ngày càng lộng hành, oan sai ngày càng tiếp diễn…Lẽ là vì làm sao ? Một đất nước toàn những chuyện ngược đời.
Nhìn lệ kệ sách của cửa hiệu, tôi thấy vô vàn những cuốn sách dạy làm giầu, nhưng chẳng thấy cuốn nào ghi là dạy làm người cả. Tôi nghĩ chúng ta cần dạy con cháu mình biết cách làm người trước đã, vì chỉ khi biết làm người rồi, thì cái sự giàu ắt nó sẽ tự tìm đến. Còn nếu chỉ có biết làm giàu nhưng chưa biết làm người thì quả thật là bất hạnh lắm.
Bùi Minh Hiếu, SG - 9th/July/2017
#DayconLamGiau , #Typhu #NguocDoi
Quân Đội làm kinh tế...Kinh thế
Có người hỏi rằng, mới đây ộng tướng 4 sao Ngô Xuân Lịch tuyên bố: "Xây dựng kinh tế là nhiệm vụ quan trọng của quân đội".
Tôi thì sửa lại là "quân đôi phải xây dựng nghiên cứu phát triển các loại võ khí mới, để đáp ứng cho việc tăng đầu tư nghiên cứu khoa học và quốc phòng". Đó là bởi vì làm kinh tế thì được bao nhiêu tiền mà còn phá hoại thị trường, đã thế còn phải nhập khẩu mua võ khí của nước ngoài đầy tốn kém vì không chịu nghiên cứu võ khí, việc của quốc phòng đầy việc không lo làm mà đi làm kinh tế hử.
Các nước trên thế giới hầu hết là cấm quân đội làm kinh tế, họ chỉ được khuyến khích nghiên cứu phát triển võ khí hay công nghệ trong quốc phòng. Đối với Việt Nam hiện nay tứ phía là kẻ thù nhăm nhe biển đảo Việt Nam , thì quân đội không lo tập trung đầu tư cho quốc phòng lại đi làm cái chuyện phi thị trường là làm kinh tế, thậm chí họ còn có cục chuyên trách về kinh tế. Quốc gia không lo bảo vệ và phòng vệ mà lại rảnh rỗi đi làm kinh tế thì quả là chuyện khó tin.
Tại Trung Quốc thì quốc gia này đang triệt thoái là hạn chế quân đội làm kinh doanh và kinh tế và dần dần cấm hết, vì nó gây bất ổn cho chính trị của Bắc Kinh, đe dọa đến sự kinh doanh của tư nhân, quân đội họ cũng đã chuyển giao dần dần các cơ sở kinh tế cho tư doanh để Trung Quốc xây dựng lại nền kinh tế thị trường ngày càng mạnh thêm.
Đối với Việt Nam, doanh nghiệp nhà nước đã gây khó cho tư doanh bằng hình thức sở hữu tài nguyên và vốn của quốc gia này quá lớn, nó triệt tiêu mọi sáng tạo của tư doanh. Nay quân đội được phép mở rộng kinh doanh thì đúng là thảm họa cho quốc gia này về kinh tế lẫn quốc phòng. Vì chẳng ai có thể đảm bảo rằng khi kinh doanh thua lỗ hay chỉ vài con sâu mọt trong quân đội thì làm sao mà đảm bảo được bí mật an ninh quốc gia được.
Trong hành động mới cái ông cựu Phó Thủ tướng Vũ Khoan cổ súy cho quân đội làm kinh tế thì đúng là đáng ngại nhỉ? Đã về hưu rồi thì đừng thò cái bàn tay vào thị trường nữa, nó rất vô duyên.
Ôi thôi tôi giật mình là người nhà ở Việt Nam trong bộ máy chính phủ thì chả có ông phó thủ tướng nào đang đương nhiệm dám ra đăng đàn, vì sợ trách nhiệm hậu quả sau này do quân đội làm kinh tế gây ra, cũng như sợ mất uy tín về dư luận nên đem cái ông cựu Phó Thủ tướng Vũ Khoan này ra ném đá dò đường.
***

Chiếm gần một nửa số doanh nghiệp trực tiếp quản lý, kinh doanh xây dựng - bất động sản là doanh nghiệp Bộ Quốc Phòng
Đảng làm kinh tế, chính phủ làm kinh tế, công an làm kinh tế, và nay quân đội cũng quyết liệt làm kinh tế,... cả nước đều làm kinh tế. Thế thì đất nước ai điều tiết đây. Vì mải mê làm kinh tế mà đến giờ đây cái GDP của Việt Nam cao nhất cũng chỉ có 203 tỷ $ (năm 2016) với dân sô 92,7 triệu dân làm kinh tế. Trong khi dân Singapore thì có được cái GDP cao nhất của họ là 308 tỷ $ (năm 2014) mà dân số chỉ có 5,6 triệu người đã từng tham gia lao động thôi.
***
Hiếm có nơi nào trên thế giới như Việt Nam khi tôi kiểm kê hồ sơ gọi là kinh tế Việt Nam , trong ấy xét lại hồ sơ của bộ máy điều hành kinh tế Việt Nam thì giật mình là chả trách quốc gia này mãi nghèo nàn và lạc hậu. Đó là bên quân đội thì có cả Cục Kinh tế Quân đội Nhân dân Việt Nam do một ông bà Cục trưởng mang hàm thiếu tướng kèm theo văn bằng tiến sĩ kinh tế. Dưới đó là hai ông Cục phó mang hàm đại tá.
Bên Đảng, Bộ Chính trị và Ban Bí thư thì có Ban Kinh tế Trung ương thì có bộ máy một ông Trưởng ban-Nguyễn Văn Bình (tiến sĩ kinh tế, tài chính) dưới đó 8 Phó trưởng ban (hầu hết cũng đều là tiến sĩ kinh tế).
Bên Chính phủ thì có Hội đồng Tư vấn chính sách tài chính, tiền tệ quốc gia, quân số thì đông như quân Nguyên đếm ra không hết là quy tụ toàn là những ông bà GS,TS (còn kèm cụm từ khoa học), gọi là giáo sư tiến sĩ khoa học. Ban này có một ông Trưởng ban (Chủ tịch Hội đồng) là Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ, và 3 Phó trưởng ban cùng 27 Ủy viên Hội đồng,…
Các cơ quan khác, Ủy ban Giám sát Tài chính Quốc gia Việt Nam thì có 1 ông Chủ tịch gọi là Tiến sĩ tài chính - Vũ Viết Ngoạn, dưới đó 4 cấp Phó Chủ tịch.
Ngoài ra còn có các cơ quan khác nữa cũng chuyên trách về kinh tế, gọi là Viện nghiên cứu quản lý kinh tế trung ương thì có ông Viện trưởng: Tiến sĩ Kinh tế rởm Nguyễn Đình Cung, thì còn có 3 Phó Viện trưởng, trong đó có 2 cấp Phó mang hàm gọi là Phó giáo sư-Tiến sĩ kinh tế,….
Ôi thôi còn nếu soi vào hồ sơ khác nữa thì Ngân Hàng Nhà Nước ra còn có Bộ Kế hoạch và Đầu tư, Bộ Công thương thì đều có cục phân tích kinh tế, cục phân tích tài chính,…cũng toàn là ông bà giáo sư tiến sĩ,…thì ta tự hỏi cái đất nước này làm sao mà phát triển được.
Người Mỹ thì được cho là siêu giỏi về kinh tế là hầu hết các giải thưởng về Nobel Kinh tế thì đa số do người Mỹ nắm giữ hoặc công dân di cư gốc Do Thái, Âu châu, Á châu, và Mỹ gốc, nhưng họ chỉ cần 1 người là có cái đầu và bộ não bằng cả ngàn người khác, đó là họ thực dụng là chỉ cho phép một người phụ trách nghiên cứu chiến lược một mảng nào đó và tránh trùng lặp.Phương Thơ
chuyên gia kinh tế tài chánh của Morgan Stanley (FB Phương Thơ)(
*) Việt Nam hiện nay đang được quốc tế cứu xét nhiều hồ sơ để đưa VN hội nhập vào thị trường mà Việt Nam đeo đuổi đã lâu đầy tốn kém, thì nay quân đội đòi nhảy vô làm kinh tế và kinh doanh thì thử hỏi ai dám cứu xét nâng đỡ VN nữa, và cũng chẳng ai dám đầu tư lớn vào Việt Nam cả. Cái ông Phó TT Vũ Khoan này có lẽ chưa hiểu điều này.

Đâu là giá trị thực!


hochiminh_tutuong_2.jpg
Xin hỏi các bạn đảng viên CSVN, giá trị thực tế của Cuốn sách “Những câu chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” do Nhà xuất bản Lao động in và phát hành cách nay vài tháng là bao nhiêu?
Trả lời ngay và luôn theo giá bìa đính kèm nó có giá là 55.000 đồng, không bớt một xu và miễn bán thiếu.
Đâu là giá trị thực?
Trước khi trả lời câu hỏi này. Xin phép được tóm tắt nội dung của cuốn sách để nói có sách, mách có chứng.
Trích nguyên văn nội dung được in màu rất đẹp trên trang bìa (bên trong in trắng đen) thì đây là tài liệu tham khảo phục vụ chủ đề học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh về nêu cao tinh thần trách nhiệm, chống chủ nghĩa cá nhân, nói đi đôi với làm.
Sách dày hơn 300 trang, được sưu tầm và biên soạn bởi tác giả là Đại tá Ths. Trần Văn Kim. Nội dung xoay quanh những mẫu chuyện về Hồ Chí Minh cứ na ná nhau mang đậm chất giáo điều. Ví dụ như: “Tôi là người cộng sản như thế này này!” (thế này này chẳng khác nào đề nghị người khác phải làm theo ý chủ quan của mình), “Tôi bao giờ cũng là … người yêu nước” (ơ hay! trước khi là người yêu nước phải có dấu ba chấm?), “Bài học dựa vào dân” (tuỳ hoàn cảnh và điều kiện thực tế để vận dụng bài học nào cho phù hợp, không thể áp dụng rập khuôn), “Người công giáo ghi ơn bác Hồ” (kể công)…
Và đây là giá trị thực.
Chắc chắn cuốn sách này được các cơ sở đảng dùng kinh phí tự túc để mua về và cấp phát đại trà cho toàn bộ đảng viên chính thức cũng như dự bị, kể cả cho số quần chúng ưu tú đang thiết tha phấn đấu để đứng vào hàng ngũ đảng.
Đây được xem như loại tài liệu “không mua không được”. Bởi đảng cấp trên khéo léo gắn cái mác “tham khảo” nên các đơn vị trực thuộc khó có thể từ chối mua nếu không muốn bị mất điểm thi đua vào cuối năm.
Nó đồng thời cũng là loại tài liệu “không đọc cũng chẳng sao”. Các đảng bộ, chi bộ căn cứ vào đảng số của mình để đăng ký mua, sau đó về cấp phát lại. Việc đảng viên có đọc (để học tập và làm theo) hay không lại là chuyện khác. Trên tinh thần tự giác, không ai kiểm tra hay giám sát việc này.
Trung bình hàng tháng, đảng lãnh đạo “sản xuất” đều đặn rất nhiều văn bản, nghị quyết, thông báo, tài liệu chủ đề và chuyên đề nhân dịp kỷ niệm các ngày lễ lớn, bản tin nội bộ và tài liệu tham khảo… Nên cuốn sách này ra đời chỉ góp thêm phần gây “bội thực tư tưởng” đối với một bộ phận không nhỏ đảng viên. Dám thách đố một điều, rất nhiều đảng viên còn không biết cuốn sách dày bao nhiêu trang, gồm mấy phần, bên trong viết cái gì. Họ mãi lo kiếm tiền để vun vén cá nhân hơn là rút ra bài học từ những mẩu chuyện vụn vặt.
Trở lại giá bìa của sách. Đảng bán sách thu tiền. Nhẩm tính 55.000 đồng nhân với số lượng đảng viên hiện nay (hơn 4.500.000 người) sẽ cho ra con số quá khủng. Đảng nhờ đó mà sống khoẻ cho đến ngày hôm nay. Số tiền thu được từ hoạt động kinh doanh này như một loại “mật phí”, không thể công khai minh bạch được. Đảng viên có thắc mắc dễ dàng nhận được đóng góp phê bình là có nguy cơ tự diễn biến, tự chuyển hoá.
Cuối cùng, cuốn sách này hay những “tinh hoa” khác của đảng cũng được thu gom lại thành giấy vụn để bán ve chai mà thôi. Đó là thực tế! Các bạn không tin? Hãy đến bất cứ vựa ve chai nào để tìm cho mình cuốn sách ưng ý mà đảng phát hành. Riêng tôi, rất dễ nhận ra trong đống giấy vụn 3.000 đồng/kg là cuốn sách 55.000 đồng và kèm theo đó là cuốn điều lệ đảng với giá bìa 7.000 đồng. Đó là giá trị thực của nó ngay tại thời điểm này.Thuỳ Vân

No comments:

Post a Comment