Sunday, July 9, 2017

Bài viết hay(5152)

Tui không thay tên đổi họ cho dù tui đã thành công dân Mỹ 35 năm rồi. Vậy mà ra Bolsa tui thấy lợm giọng khi nghe mấy cháu du học sinh hay mấy bà làm nail cứ gọi nhau bằng tên Mỹ. Có lẽ họ muốn chối bỏ cái tên "thằng cu, cái đĩ" từ quê nhà cho dù cẳng chân ai cũng còn dính phèn! Tức cười nhất là khi họ giả bộ bắt chước đám Mỹ con sinh ra và lớn lên ở đây bằng cách xổ tiếng Anh ba rọi rất ư là ...broken English. Tui hổng hiểu nỗi tại sao họ hổng biết mắc cỡ khi hợm hĩnh, lố bịch như vậy? Có lẽ dây thần kinh xấu hổ đã bị đứt mất tiêu rồi chăng? Buồn làm sao khi tiếng Việt mau quên trong khi tiếng Mỹ chưa rành mà lại cứ ham sủa như chó cho dù ai cũng lủng lẳng Gucci, Channel, YSL, Prada chẳng khác gì lục lạc. Nhà quê mà cứ tưởng bảnh. Đã vậy còn hay chảnh khi ra đường chỉ thích ngó lên dây điện?
 Tương quan lực lượng Mỹ-Bắc Hàn
Tương quan lực lượng là bản so sánh lực lượng giữa hai quốc gia đối thủ, trong bài báo hôm nay, 2 quốc gia đó là Mỹ và Bắc Hàn; tương quan lực lượng không chỉ giản dị là bản kiểm kê xem Mỹ có bao nhiêu hạm đội, và Bắc Hàn có bao nhiêu hỏa tiễn, rồi so sánh hai khả năng quân sự đó.

Những yếu tố khác như quyết tâm đánh Mỹ cho bằng được của Kim Jong Un, và thích thú bành trướng thương mại của Đệ Nhất Gia Đình Hoa Kỳ cũng là những yếu tố quyết định cuộc chiến -nếu chiến tranh trở thành không thể tránh.


Thú bành trướng thương mại của Đệ Nhất Gia Đình Hoa Kỳ

Quyết tâm đánh Mỹ của Kim Jong Un
Sự kiện mới xảy ra là hôm 4 tháng 7, Kim Jong Un chào mừng ngày Quốc Khánh Hoa Kỳ bằng cách bắn lên một quả pháo bông ICBM (intercontinental ballistic missile-hỏa tiễn liên lục địa). Như cái danh xưng “liên lục địa” của nó, ICBM là loại hỏa tiễn có tầm bắn rất xa, xa đến hàng ngàn dặm, nhưng ICBM Bắc Hàn lại rơi tõm vào biển Nhật Bản, sau 37 phút bay.

Hai yếu tố đó -tầm bắn và thời gian bay của hỏa tiễn- không đi đôi với nhau, vì trong 37 phút bay, hỏa tiễn phải bay xa hàng ngàn hải lý mới đúng, chứ không rơi xuống biển, cách điểm đi có 580 dặm.
Nhưng cơ quan tuyên truyền Bắc Hàn KCNA vẫn cứ phổ biến tài liệu và hình ảnh quả pháo bông mừng Quốc Khánh Mỹ.

Phút phóng lên của Hỏa tiễn ICBM Hwasong-14, do cơ quan tuyên truyền Bắc Hàn KCNA chụp và hãng thông tấn AP phổ biến lại.
Yếu tố khiến hỏa tiễn bay lâu mà không bay xa là góc bắn, góc bắn gần như thẳng đứng khiến quả hỏa tiễn này bay rất cao -1,700 dặm- bay ra khỏi vùng khí quyển rồi lại rơi trở vào, nhưng bay không xa -và đó là dụng ý của người sử dụng hỏa tiễn: chủ tịch Bắc Hàn Kim Jong Un - nhân vật được Nghị Sĩ John McCain gọi là “thằng bé vừa mập, vừa điên.”

Các chuyên gia về pháo binh và hỏa tiễn giải thích: nếu không bắn với góc đứng, thì sức đẩy của thuốc nổ có khả năng đưa hỏa tiễn đến Alaska, chứ chưa đến được Los Angeles, nhưng dù chỉ đến Alaska thôi, hỏa tiễn Bắc Hàn cũng đã đủ khiến nhiều người Mỹ lo sợ.

Tháng trước, thuyết trình trước quốc hội, Phó Đô Đốc James D. Syring, giám đốc Nha Phòng Chống Hỏa Tiễn, khuyến cáo, "Hoa Kỳ cần chấp nhận giả thuyết Bắc Hàn có thể tấn công chúng ta bằng hỏa tiễn." Không ai muốn nghe lời khuyến cáo buồn thảm đó, họ cho là Đô Đốc Syring quá bi quan.

Phó Đô Đốc James D. Syring

Quả pháo Bắc Hàn mừng Quốc Khánh Mỹ tạo không khí lo ngại cho nhiều quốc gia, và khiến Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc phải họp khẩn, hai ngày trước Hội Nghị Thượng Đỉnh Hamburg (Đức).

Đại sứ Mỹ tại LHQ -bà Nikki Haley- tuyên bố Hoa Kỳ chuẩn bị tự vệ và bảo vệ đồng minh, và nếu cần sẽ sử dụng quân lực “đáng kể” của Mỹ để chống nguy cơ nguyên tử Bắc Hàn; bà Haley còn cho biết bà đã chuẩn bị một giải pháp để LHQ lên án hành động leo thang khiêu chiến của Bắc Hàn.

Giải pháp “lên án Bắc Hàn” -giải pháp thứ nhì của bà đại sứ Haley- chắc chắn không thành vì hai trong năm thành viên của Hội Đồng Bảo An LHQ -Nga và Trung Cộng- đang đứng về phe Bắc Hàn; họ sẽ dùng quyền phủ quyết để gạt bỏ nghị quyết LHQ lên án Bắc Hàn. Còn lại là giải pháp tấn công quân sự, đang được ầu ơ thực hiện bằng một cuộc tập trận của Hải Quân Mỹ và Nam Hàn.

Trên đường đi phó hội, Tổng Thống Trump ghé qua Ba Lan, trong một cuộc họp báo chung với Tổng Thống Andrzej Duda, Tổng Thống Donald Trump kêu gọi mọi dân tộc trên thế giới chung sức chống lại “hành động xấu xa” của Bắc Hàn; Trump nói cần phải đối đầu thật mạnh sau khi Bắc Hàn bắn hàng loạt hỏa tiễn, quả chót trong loạt này là loại hỏa tiễn liên lục địa có tầm bắn tới lãnh thổ Hoa Kỳ.

Trump gằn mạnh, "Họ hành xử vô cùng nguy hiểm."
Một phóng viên yêu cầu Trump minh định xem ông quan niệm việc Bắc Hàn bắn hỏa tiễn liên lục địa là việc “hết thuốc chữa,” cần phải đối phó, và ông đã sẵn sàng để ra lệnh tấn công quân sự hay chưa?

Trump lại ầu ơ trả lời, “something” -một hành động nào đó sẽ phải xảy ra, nhưng ông không minh định việc gì.

Ông nói rõ hơn, "Tôi cũng không biết; chúng ta chờ xem chuyện gì sẽ xảy ra. Tôi không thích nói về những toan tính của tôi. Tôi tính nhiều chuyện lắm, nhưng những chuyện đó không nhất thiết phải thực hiện. Tôi không vẽ lằn vạch đỏ giới hạn. Chúng ta chờ một vài tuần, một vài tháng, xem Bắc Hàn làm gì?"

Ngôn ngữ thiếu quyết liệt ông sử dụng, giúp cả Nga lẫn Trung Cộng chọn được lập trường “chống Mỹ” tại Hội Nghị Thượng Đỉnh G20, bắt đầu khai mạc thứ Sáu. Chống Mỹ là thái độ sẵn có của hai cường quốc này; thái độ mới trong giai đoạn này là họ chống, họ ngăn cản một hành động quân sự của Mỹ, trừng phạt Bắc Hàn.
Ngoại Trưởng Rex Tillerson dứt khoát hơn tổng thống, ông tuyên bố, "Hoa Kỳ cực lực lên án Bắc Hàn đã bắn ra quả hỏa tiễn ICBM hôm thứ Ba. Thử nghiệm ICBM tượng trưng một bước leo thang mới đe dọa Hoa Kỳ, đồng minh của Hoa Kỳ, và những quốc gia đang cộng tác với Hoa Kỳ tại Đông Á và khắp thế giới. LHQ cần đòi hỏi đe dọa đó ngừng đứng lại. Bất cứ nước nào sử dụng nhân công BH, cung cấp tiện nghi kinh tế hay quân sự cho Bắc Hàn, hoặc bất tuân Nghị Quyết của Hội Đồng Bảo An LHQ đều phạm lỗi giúp đỡ cho chế độ nguy hiểm BH, và thái độ đồng lõa đó cần bị trừng trị."

Không cần tìm kiếm đâu xa, Trung Cộng chính là quốc gia giúp đỡ Bắc Hàn nhiều nhất, mặc dù tổng thống Trump khẩn khoản xin chủ tịch Tập Cận Bình giúp làm nhẹ bớt áp lực nguyên tử Bắc Hàn; nếu việc trừng phạt kinh tế nằm trong địa hạt quyền lực của bộ Ngoại Giao, chắc ngoại trưởng Tillerson đã không hỏi ý ai tại Hội Nghị Thượng Đỉnh G20.

Nga chỉ trích Bắc Hàn bắn hỏa tiễn ICBM, nhưng lại cho là Hoa Kỳ không nên dùng đến giải pháp quân sự; đại sứ Trung Cộng Liu Jieyi đồng ý ngay. Ông Liu còn nói thêm, "Tấn công quân sự Bắc Hàn không phải là giải pháp."
Trong lúc đó, Kim Jong Un kiên nhẫn theo dõi mọi diễn biến tại Hội Nghị Thượng Đỉnh G20; sau khi nhận ra là “con cọp giấy” Hoa Kỳ đã được huấn luyện thuần thục, ông tuyên bố Bắc Hàn không nhận hòa đàm với Mỹ.

Kim Jong Un
Quả hỏa tiễn ICBM vừa bắn ra để “chào mừng Quốc Khánh Hoa Kỳ” đã tạo được uy thế “cường quốc nguyên tử” cho Bắc Hàn, giúp Kim làm giá. Ông nói ông chỉ xin Hoa Kỳ hủy bỏ chính sách “thù nghịch Bắc Hàn” trước khi ngồi vào bàn hòa đàm, vì đã sẵn thù nghịch nhau thì rất khó đối thoại.
Lập trường mới của Bắc Hàn nghe thì thuận tai, nhưng hủy bỏ chính sách mà Kim gọi là “thù nghịch Bắc Hàn” có nghĩa là Hoa Kỳ phải làm gì? Rút đơn vị 30,000 quân Mỹ đang trú đóng tại Yongsan Garrison ra khỏi hệ thống bảo vệ Nam Hàn chăng?

Vai trò tổng tư lệnh quân đội Mỹ của tổng thống Hoa Kỳ, khiến Trump trở thành một trị giá trong bản so sánh “tương quan lực lượng” giữa Bắc Hàn với Nam Hàn. Hất được người lính Mỹ ra khỏi địa bàn Nam Hàn, là Kim đã “giải phóng” được 99% lãnh thổ Nam Hàn.

Việt Nam đã có kinh nghiệm cay đắng về việc vị Tổng Tư Lệnh tối cao của quân đội VNCH -Tổng Thống Richard Nixon- bắt tay với Trung Cộng.

Hành động phản bội này xảy ra năm 1972; ngay sau đó cộng sản Bắc Việt hấp tấp xua toàn bộ quân lực của chúng xuống tấn công Nam Việt, nhưng chúng đã vấp ngã đau đớn trước sức chiến đấu oai hùng của Quân Lực VNCH trên cả ba chiến tuyến Quảng Trị, KonTum, và An Lộc.

Chúng phải chờ thêm ba năm nữa để hành động Mỹ-cúp-viện-trợ làm cạn đạn dược, nhiên liệu của Quân Lực VNCH, mới giúp chúng cưỡng chiếm được Nam Việt Nam.
Hy vọng Nam Hàn tránh được số phận “South Korea For Sale,” số phận của Nam Việt 42 năm trước.NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Một cây cầu đoạn trường


“Đoạn trường” là đứt ruột, “đoạn trường kiều” là cây cầu buồn thảm đến mức đứt ruột, nhưng vẫn phải đi qua, không thể tránh. Trong câu chuyện ngày hôm nay, người đang đi trên cầu đoạn trường là bà Suzanne Hodgkinson, 65 tuổi, vợ góa của ông James Thomas Hodgkinson -người đã nổ súng vào toán bóng chầy (baseball) bắn trọng thương Dân Biểu Steve Scalise và ba người nữa, trước khi bị nhân viên công lực bắn chết. Scalise là một trong nhiều chính khách chủ trương “quyền lực da trắng.”


Bà quả phụ Suzanne Hodgkinson nói về chồng bà


Ông James Hodgkinson

Người Mỹ tôn trọng tự do tư tưởng; không ai có quyền cấm ông Scalise chủ trương chính sách bất bình đẳng -thượng tôn người da trắng- cũng như không ai đánh, mắng, hay bỏ tù ông Hodgkinson, vì ông chỉ trích Tổng Thống Donald Trump. 

Tuy nhiên quyền tự do của ông bị giới hạn vào địa hạt tư tưởng, và bất bạo động, những giới hạn mà ông đã vượt qua, để đi vào địa hạt bạo động bất hợp pháp.

Ông Hodgkinson đã vượt giới hạn tự do tư tưởng, thì cảnh sát cũng vượt quyền cô lập khu vực tội phạm; ông Hodgkinson bắn toán dã cầu của hội tuyển Cộng Hòa tại sân baseball Alexandria, Virginia, mà cảnh sát lại kéo băng vàng “cấm xâm nhập”, cô lập hóa bà Suzanne, tại thành phố Belleville, Illinois, cách khu vực nổ súng vài trăm dặm.


Cảnh sát kéo băng vàng “cấm xâm nhập,” cô lập hóa bà Suzanne



Cảnh sát kéo băng vàng “cấm xâm nhập”

Cả hai việc đều sai, nhưng ngược với quy luật toán “2 âm thành dương,” hai điều vô lý chính trị và tư pháp cộng chung với nhau quanh việc làm của ông Hodgkinson không té ra tí dương hợp lý, hợp pháp nào cả; bà Suzanne kéo màn cửa sổ thật thấp, không tiếp khách, không đính chánh, đính phó gì cả, nhẫn nhục chịu đựng cho đến hôm thứ Tư vừa rồi, 28 tháng 6, 2017- bà mới nhận trả lời một cuộc phỏng vấn.

Bà bảo anh phóng viên, "Sáng sáng tôi thức dậy với mặc cảm phạm tội -cái tội không ngăn cản chồng tôi giết người. Thật ra tôi không biết chồng tôi có ý định giết người; tôi chỉ biết ông ta bất mãn với chính phủ. Nhưng tôi vẫn tự trách tôi là không cố gắng tìm hiểu nội tâm chồng tôi."

Hình ảnh ông bà chụp chung vẫn treo trong phòng khách, một chứng minh là bà không khinh ghét ông chồng tội phạm, mặc dù ông phạm tội khủng bố.

Bà bảo anh phóng viên, "Mỗi đêm là một cơn ác mộng khiếp đảm, nhiều khi tôi thét lên, khiếp sợ, rồi thấy lưng áo ướt đẫm mồ hôi."

Ác mộng không chỉ đến với bà Suzanne trong giấc ngủ; ác mộng thường xuyên “sống” với bà, 24 trên 24, vì bà là vợ của một tên khủng bố; xã hội hành hình bà bằng những cú phôn tục tĩu, những lá thư nặc danh đe dọa.

Hôm thứ Ba, 27 tháng 6, bà Suzanne nhận được một cái email gửi về địa chỉ hãng kế toán bà làm việc; cảnh sát yêu cầu bà xác nhận tấm chân dung họ đính kèm trong attachment; bà mở phụ đính ra để thấy mặt ông đã trương phình. Bà trả lời, “Thats Tom,” rồi vội vã delete cái email -một hình thức ác mộng khác.

Bà Suzanne bảo anh phóng viên, “Thật ra, Tom không phải là người xấu; ổng rất tốt bụng; chúng tôi thành hôn năm 1984; trong 33 năm chung sống, tôi chứng kiến ổng giúp đỡ 35 đứa trẻ mồ côi, trong số đó, chúng tôi nuôi hai đứa.”

Trong thập niên 1990 ông Hodgkinson bị bệnh khá nặng, bệnh tình kéo dài nhiều năm, và ông gặp khó khăn với y phí và bảo hiểm. Bệnh tình và thái độ hất hủi của xã hội đối với người bệnh nghèo, không có khả năng thanh toán y phí, tạo cho ông một cái nhìn khác, về tình trạng nhiều người quá giàu, trong lúc một số khác -nhiều hơn- lại quá nghèo không có tiền trị bệnh.

Không có những hiểu biết sâu rộng về thuế khóa, nhưng ông bắt đầu nghĩ là thuế có thể giúp xã hội Hoa Kỳ công bằng hơn, bằng cách đánh thuế nhà giàu nặng hơn, để lấy tiền đó mua y vụ chăm sóc người nghèo.

Khám phá nhỏ bé đó biến Hodgkinson thành một nhà cách mạng, vận động đánh thuế người giàu để tạo ngân khoản giúp đỡ người nghèo.


Hodgkinson vận động đánh thuế người giàu để tạo ngân khoản giúp đỡ người nghèo.

Ông cầm biểu ngữ đứng bên lề phố, mà có cảm tưởng là đang đứng giữa sa mạc: không ai nhìn thấy ông cả, không ai hiểu ông muốn nói gì, làm gì cả.
Bà Suzanne nói, ít nhất bà cũng hiểu nỗi cô đơn của ông; ông cô đơn cả trong cái chết, giáo đường không nhận làm lễ rửa tội cho ông, không một nhà đòn nào nhận mai táng xác ông. Bà nhờ một người bạn chủ nhà đòn thiêu xác ông, mà không cần một hình thức nghi lễ nào cả, để bà đem tro về rải quanh nhà, hay lén lút chôn đâu đó.

Đang đối đáp với phóng viên truyền hình, bà quay lại nhìn vào tấm ảnh ông bà chụp chung, vẫn còn treo trong phòng khách, rồi bảo ông, "Ông đi mà không nói tiếng nào với tôi cả."

Anh phóng viên im lặng, tôn trọng phút trò chuyện riêng của bà vợ một tên khủng bố, trách ông chồng. 
Bà nghẹn ngào bảo anh, "Tôi chỉ mong mọi chuyện sớm lắng xuống, để đám cháu nội tôi có thể trở lại lớp học vào tháng Chín này mà không bị đám trẻ cùng lớp, cùng trường bêu riếu, chế nhạo."

Việc mai táng một tội phạm khủng bố trên đất Mỹ gặp nhiều khó khăn, dù gia đình vô phước đó chỉ xin lén lút “vùi nông một nấm”- dĩ nhiên là không kèn, không trống, không mộ bia. Một trường hợp điển hình là thi thể anh Tamerlan Tsarnaev -một trong hai tên khủng bố sử dụng bom nồi trong cuộc chạy Marathon tại Boston năm 2013- bị mọi nghĩa trang, mọi nhà đòn quanh vùng từ chối. Cuối cùng gia đình Tsarmaev phải nhờ người chôn lén tại một nghĩa trang xa thành phố. 

Một trường hợp khác: thể xác của vợ chồng anh Syed Rizwan Farook và chị Tashfeen Malik -hai tên khủng bố trong vụ San Bernardino- cũng phải tổ chức chôn lén trong một nghĩa trang hoang vắng.
Bà Suzanne được cảnh cáo là không nên ra vườn cắt cỏ, vì bà có thể bị một tên quá khích tấn công; bà kể lại trong cuộc phỏng vấn là bà không dám đi chợ, vì có lần bà đã bị tát ngay giữa chợ; người đàn ông tát bà rồi bảo bà, “Về nhà lấy súng ra đây bắn tao đi.”

Bà lái xe về nhà an toàn mặc dù ngoại cảnh nhòa đi, vì nước mắt trào ra, trong những tiếng nấc nghẹn tức tủi. 

Cây cầu đoạn trường của riêng bà, bà phải đi một mình thôi; không ai giúp gì cho bà được. NGUYỄN ĐẠT THỊNH

Sinh quán ghẻ lạnh

Anh Adam Crapser than thở, “Ba-mươi tám năm trước, tôi không xin nhưng vẫn phải sang Mỹ, giờ này tôi muốn ở lại Mỹ với vợ con tôi, thì lại bị đuổi về Nam Hàn."

Crapser, 41 tuổi, 38 năm trước anh mới lên 3, và được một gia đình Mỹ xin làm con nuôi.
Anh không xin -như anh nói- nhưng vẫn “được” -hay vẫn “phải”- sang Mỹ- năm 1979; thời điểm đó là 26 năm sau trận chiến tranh Triều Tiên khốc liệt, giết 178,405 quân nhân đồng minh, 32,925 người mất tích và 566,434 người bị thương; và còn để lại trong tâm khảm người Mỹ nhiều suy tư phức tạp.

Crapser đi Mỹ bằng vé máy bay một chiều, gia đình Crapser làm thủ tục xin anh làm con nuôi; ngày đó, thủ tục xin con nuôi không giúp đứa bé tự động mang quốc tịch Mỹ; mãi đến năm 2000 quốc hội Mỹ mới điều chỉnh thiếu sót đó, để mỗi đứa bé được bồng vào Mỹ do cha, hay mẹ nuôi người Mỹ để làm con họ, đều tự động trở thành công dân Mỹ.


Bị trục xuất, anh Adam Crapser đang sống tại Seoul
Crapser không phải là công dân Mỹ, dù anh mang tên Mỹ, bố, mẹ nuôi anh là Mỹ, anh sinh sống, ăn mặc theo Mỹ và không còn biết một tiếng Nam Hàn nào nữa cả; trong tình cảnh đó anh bị trục xuất vì phạm pháp.

Cô viên chức Nam Hàn Hellen Ko, phục vụ tại Sở Con Nuôi, nhận xét, “Lệnh trục xuất hoặc án tử hình cũng giống nhau thôi; quen sinh hoạt trong xã hội Mỹ, những thanh niên Nam Hàn sống quá lâu tại Mỹ, không tự lực mưu sinh tại sinh quán của họ được, mà cũng không được chính phủ Nam Hàn giúp đỡ.”

Hellen là cán bộ xã hội phụ trách việc giúp anh Phillip Clay, một thanh niên Nam Hàn khác cũng bị trục xuất ra khỏi lãnh thổ Mỹ; anh sang Mỹ năm lên 8, bị trục xuất vì nghiện ma túy, phạm nhiều tội ác, trộm cắp, và cả cướp bóc nữa để có tiền mua ma túy.
Năm nay 42, anh tự tử tại Hán Thành, bằng cách nhảy từ lầu 14 xuống mặt đất.

Cô Hellen Ko đứng cạnh anh Clay, người đội mũ

Hình anh Clay trên bàn thờ ngày tang lễ
Phillip Clay được một gia đình tại Philadelphia đem về Mỹ nuôi; anh bị trục xuất năm 2012 -sau 29 năm sống trên đất Mỹ.
Trở về sinh quán mà anh có cảm tưởng như bị đầy biệt xứ: anh không quen biết ai cả, không nói được tiếng Triều Tiên, không có bác sĩ tâm thần thường xuyên theo dõi mọi biến chứng, rồi viết toa cấp thuốc men cho anh.

Con đường giải thoát là nhảy lầu tự tử; anh chọn lối thoát đó hôm 21 tháng 5, 2017, năm anh 42 tuổi, vừa đi được gần nửa con đường “ba vạn, sáu ngàn ngày” của cuộc sống.

Cô cán bộ xã hội Hellen Ko nhận xét, “Hai-mươi chín năm trước, đứa bé 8 tuổi -anh Clay- gặp khó khăn trong nhu cầu hội nhập vào xã hội Mỹ; những khó khăn đó nhỏ hơn khó khăn hôm nay, khi anh cần hội nhập trở vào cuộc sống Nam Hàn.”

Cơ quan hành chánh Nam Hàn nói họ không có lỗi trong việc không theo dõi được số phận của 110,000 đứa trẻ Nam Hàn được người Mỹ xin làm con nuôi, vì khi trục xuất một người Nam Hàn trở về sinh quán, sở Di Trú Mỹ không minh định được tình trạng “con nuôi” của đương sự.

Cơ quan Di Trú Mỹ xác nhận nhiều người Nam Hàn không hề biết việc họ không phải là công dân Mỹ, và chỉ bật ngửa, ngạc nhiên ngày họ bị trục xuất.

Số trẻ em Việt Nam sang Mỹ theo diện con nuôi không nhiều như trẻ em Nam Hàn, nhưng số phụ nữ Việt có con, rồi lấy chồng Mỹ, đem con sang Mỹ lại khá đông; những đứa trẻ này không những có quốc tịch Mỹ, mà còn rất thành công trong cuộc sống xã hội Hoa Kỳ.

Lời giải thích có thể là trẻ Việt chỉ mất cha, trong lúc trẻ Nam Hàn mất cả cha lẫn mẹ, và bị đột ngột cắt đứt mọi liên hệ văn hóa với sinh quán.

Giọng thương tâm, cô Hellen Ko, “Họ khỏe mạnh và đầy thiện chí muốn hội nhập vào cuộc sống; nhiều người thành công trong việc bỏ ma túy nhưng vẫn thất bại vì khác biệt văn hóa, họ thật thà hơn người địa phương trong cuộc mưu sinh. Một số lớn sống vô gia cư."

Cùng quẫn, thất nghiệp, nhiều người lại trộm cắp, tù tội; một nhân chứng điển hình khác: anh Monte Haines, sinh năm 1970 tại Nam Hàn mang tên Ho-Kyu Han, sang Mỹ năm 1978; trưởng thành anh xin tòng quân, rồi sau một thời gian phục vụ, anh xin giải ngũ. Năm 2009 anh bị trục xuất về Nam Hàn vì phạm tội ma túy.

Xuống sân bay Hán Thành, anh ngơ ngác nhìn quanh, rồi than thân, “Không ai quen thuộc, không biết nói một tiếng Đại Hàn, trong túi chỉ có 20 chục mỹ kim, tôi khiếp đảm, không biết phải làm gì.”


Cậu bé Ho-Kyu Han, sang Mỹ làm con nuôi năm lên 8
Monte Haines, bạc phước hơn những đứa bé con nuôi khác, cậu bé bị bố mẹ nuôi hành hạ, đánh đập, trừng phạt bằng cách bỏ đói; sở Bảo Vệ Thiếu Nhi đem cậu đi gửi thêm bốn lần nữa nhưng vẫn không yên thân.
Có thể chính phủ Mỹ cũng bất công với Haines, vì anh không được vào quốc tịch Mỹ mặc dù đã phục vụ trong quân ngũ; hiện anh sống tại Nam Hàn với nghề pha rượu.

Monte Haines làm nghề bartender, pha rượu cho khách.
Haines nói, gia đình, bè bạn anh đều đang sống tại Mỹ, họ và anh đều tin tưởng anh có quốc tịch Mỹ. Anh mong được ra trước Quốc Hội Hoa Kỳ để trình bày những oan khuất của anh, và của những đứa trẻ được người Mỹ ẵm hay dắt vào lãnh thổ Hoa Kỳ.”

Oan khiên và quyền khiếu nại là một trong những đóa hoa đẹp nhất trong vườn soft power của Hoa Kỳ, nhưng oan khiên trên địa hạt di dân lại đang trong tình trạng lạm phát, dù Haines có khiếu nại thì đơn của anh cũng nằm dưới tận cùng đáy tủ.
Anh nên treo ảnh anh Clay trong phòng ngủ, để mỗi sáng thức dạy tự thấy mình còn sống cũng đã là may lắm rồi, và bớt phiền trách sinh quán Nam Hàn ghẻ lạnh với anh. NGUYỄN ĐẠT THỊNH

No comments:

Post a Comment