Sunday, July 9, 2017

Bài viết hay(5155)

Giá như các bác ủng hộ Trump đọc được comments mới đây của nhà báo Chris Uhlmann (Australia) thì may ra sẽ hiểu ra lý do tui hổng ưa Trump. Nước Mỹ đang từ bỏ vai trò lãnh đạo và quan hệ hữu nghị với các nước đồng minh. Nhiều khi tui ưa nói đùa: Trump thiếu thuế gần 1 tỷ usd nên bằng mọi cách phải làm TT Mỹ để hưởng quyền "bất khả xâm phạm" và "miễn tố" trong 4 hay 8 năm. Sau đó, khi mọi chuyện chìm vào im ắng, quên lãng thì coi như xù luôn. Chưa kể là biết bao lợi lộc sẽ rót vào tập đoàn một cách khéo léo theo kiểu chia chác cùng có lợi mà quy luật chung chi theo giang hồ thì tài phiệt nào cũng phải thuộc lòng kia mà. Nghe qua, nhiều bác theo đảng con voi bức xúc chửi tui vừa ngu lại vừa dốt.

https://www.theguardian.com/us-news/2017/jul/09/biggest-threat-to-the-west-australian-journalist-demolishes-trump-after-g20

Bác Văn Quang từ giã bạn đọc ở khắp nơi

Vào giữa tháng Sáu vừa qua, Bác Văn Quang đã bất ngờ viết mấy dòng để gởi lời chào từ giã đến bạn đọc của nhật báo Viễn Đông và của các cơ quan truyền thông bạn ở khắp mọi nơi trên thế giới, đến những người đã yêu mến Bác và luôn theo dõi những bài viết hàng tuần của Bác dưới đề mục “Viết Từ Sài Gòn.” 
Qua những bài viết từ một thành phố đã thay đổi trong hơn bốn thập niên, Bác là chiếc cầu nối giữa những người Việt tuy sống tha hương nhưng luôn ưu tư đến tình trạng tại đất nước Việt Nam hiện nay, đặc biệt là hoàn cảnh cơ cực của dân nghèo, của những người bị áp bức, phải phấn đấu trong hoàn cảnh đầy khó khăn, để có được một cuộc sống xứng đáng cho một kiếp người dưới một chế độ bất công đã kéo dài hơn nửa thế kỷ qua.
Dưới đây, chúng tôi xin đăng lá thư từ giã của Bác Văn Quang, một người cầm bút có tinh thần “trách nhiệm” với các đồng đội, và đồng thời cũng đăng lại trích đoạn của một bài viết tiêu biểu của Bác từng được đăng trên nhật báo Viễn Đông đầu năm 2016. Bài viết ấy nói lên tấm lòng đầy nhân bản của một nhà văn tuy phải “sống vất vưởng nơi quê nhà” nhưng luôn dùng ngòi bút với tác dụng cao quí nhất của nó, để hướng tới mục tiêu chân-mỹ-thiện của một đời người.
Anh em Thương Phế Binh VNCH đến chúc Tết nhà văn Văn Quang (ngồi giữa) ngày Mùng 3 Tết Bính Thân, thứ Tư 10 tháng Hai, 2016 tại Sài Gòn.
Thư từ giã bạn đọc
Bác đã viết mấy dòng thư email kèm với thư chia tay: “Sự thật tôi cảm thấy già rồi 85 tuổi rồi đầu óc khi nhớ khi quên, đã đến lúc dừng lại cho đầu óc thảnh thơi hơn, viết nữa có thể làm lão già quẫn trí trở nên lẩn thẩn, mất trí nhớ.Rất tiếc không còn có cơ hội tiếp tục cộng tác với tất cả các các anh chị nữa. Xin các anh chị thứ lỗi cho tôi. Văn Quang - Saigon


Anh Trần Văn Giáo, một sĩ quan Thương Phế Binh VNCH trong hình chụp ngày thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016.
Thư từ giã bạn đọc
Đây là bài sau cùng tôi viết hàng tuần cho các báo ở nước ngoài. Tôi sẽ ngưng viết loạt bài này vì lý do sức khỏe, không vì bất cứ lý do nào khác.
Hơn 60 năm cầm bút, tôi không có gì đáng tự hào bởi chỉ như người lính trên đường trường hành quân không biết mình đã bắn được bao nhiêu viên đạn. Tất cả chỉ vì ba lời thề “TỔ QUỐC – DANH DỰ- TRÁCH NHIỆM” mà tôi đã thề trước khi trở thành người lính của Quân Đội VNCH. Tôi còn thua cả những đồng đội của tôi đã vĩnh viễn ra đi hoặc bỏ lại một phần thân thể mình trên chiến trường, trở về với cuộc sống vất vưởng nơi quê nhà.
Trong lá thư ngắn hôm nay, trước khi ngừng viết, tôi xin gửi lời cảm tạ đến tất cả bạn bè, các bạn đọc của các báo và các khán thính giả và các cơ quan truyền thông, các đài phát thanh truyền hình đã từng có thời gian dành cho tôi những tình cảm đặc biệt. Bây giờ đầu óc tôi không còn được minh mẫn nữa, khi nhớ khi quên… đã đến lúc phải biết mình nên dừng lại ở đâu.
Tôi chắc chắn trong những bài viết của tôi có nhiều khiếm khuyết, mong được sự bao dung thông cảm của các bạn.
Văn Quang - Sài Gòn ngày 21 tháng 6, 2017


Anh Châu Kim Hàng, cấp bậc Hạ Sĩ Nhất, trên đường phố Sài Gòn không biết làm gì để sống.
Đầu năm nói chuyện về việc định cư Thương Phế Binh VNCH
Nhân dịp Tết đến anh em Thương Phế Binh (TPB) thường có lệ lên thăm tôi, cùng nhau trò chuyện để hiểu rõ tâm tình của các anh TPB hơn. Dịp này tôi cũng nhận được lá thư của anh Trần Văn Giáo, là một Sĩ Quan TPB nhưng anh vẫn ở cùng làng TPB Thủ Đức.

Tôi xin trích lá thư mới nhất của anh Trần Văn Giáo gửi đến một số bạn bè ở VN và ở Mỹ, bài viết khá dí dỏm nhưng nói lên được hầu hết sự thật về tâm trạng của các anh em TPB hiện nay.

Chuyện con vịt giời
Vợ chồng anh Mướp, ở đậu trong căn chòi tranh do tên phú ông cất trên mảnh đất mà hắn ta đã tịch thu của chính bố anh ngày trước. Anh chị sống bằng nghề làm thuê vác mướn cho bá tánh.
Một buổi chiều nọ, hai vợ chồng đang ngồi ăn cơm với dĩa rau dại, hái ngoài đồng cùng chén nước mắm kho khô, đặt giữa manh chiếu rách trải ngoài hè. Bất chợt nhìn lên, thấy bầy vịt trời bay ngang. Anh chép miệng: Phải chi giờ này có một con rơi xuống, ta đem luộc, chén một bữa cho đã thèm. Bà vợ trợn mắt: Sao ông sang quá! Ăn bữa nay hết thì mai … lại khô quẹt hả? Theo tôi, phải kho cho mặn. Để dành ăn dần được cả tuần đấy! Lời qua tiếng lại, cuối cùng, anh giận quá, hất đổ cả niêu cơm lẫn chén khô quẹt. Thế rồi, hai vợ chồng lao vào cấu xé nhau cho đến khi có người nghe thấy, tới can ngăn mới thôi.

Anh Ngô Văn Nhượng cho biết “Nhà em ở nghĩa địa.”
Hỏi ra mới biết nguyên nhân là… chỉ tại con vịt giời!
Đó là câu chuyện từ ngày xưa. Nhưng hiện nay cũng đang có câu chuyện sắp sửa xảy ra tương tự. Đó là nguồn tin TPB VNCH chuẩn bị được chính phủ Mỹ cho sang định cư.
Tôi nghe loáng thoáng có anh đòi bán nhà, để thuê phòng trọ ở tạm. Chờ ngày lên máy bay qua đất Mỹ. Còn anh khác thì bảo nghe nói có “đường dây dịch vụ.” Họ cam đoan lo thủ tục lẹ làng, chắc chắn, v.v..
Tuần trước, có việc đi Saigon, bất ngờ xe bị cán đinh bể bánh, tôi dắt lại thợ sửa. Vô tình, kế bên là quầy Đại lý vé số. Thấy mấy anh què cụt đang xúm xít bàn cãi chuyện “đi đứng” của TPB. Anh thì bảo tất cả TPB và gia đình đều sẽ được đi. Kẻ cãi lại: chỉ khoảng 500 sĩ quan TPB đã có hồ sơ bên đó mà thôi. Một anh gân cổ quơ cánh tay cụt lên cãi: Hạ sĩ quan, binh sĩ cũng vì chiến đấu bảo vệ Miền Nam mà bị thương tật, tàn phế. Phải cho đi mới đúng. Nếu bỏ lại là bất công! Nghe có tiếng nhiều anh khác nói:
- Tán thành ý kiến của mày!
Xe sửa xong, tôi tới trả tiền, lấy xe đi lo việc riêng của mình nên không rõ ”diễn biến” phần tiếp theo.
Xong việc, trên đường về nhà, câu chuyện của các anh em cứ mãi lởn vởn trong đầu tôi. Cả đêm đó, không tài nào ngủ được.Tội nghiệp các bạn ấy, suốt ngày bận rộn với “vấn nạn” cơm áo gạo tiền, đâu có thời gian, cũng chẳng có điều kiện để theo dõi thông tin trên mạng internet. Chỉ nghe tin tức truyền miệng. Các anh đâu hiểu những chiến hữu, cùng những người Việt tỵ nạn hiện sống tha hương bên kia bờ đại dương vẫn luôn trăn trở, xót thương các anh. Cố tìm mọi cách để giúp đỡ, an ủi, mong các anh vơi đi phần nào nỗi đắng cay khốn khó tủi hờn tại quê nhà.

Anh Giáo giải thích thêm:

Gần đây, quý vị ấy bàn bạc: nếu cứu được các anh TPB thoát ra nước ngoài là thượng sách. Nghĩ là làm. Họ bèn xăn tay áo vào cuộc. Dù biết là có rất nhiều trở ngại!
Về cách thực hiện, có hai ý tưởng hơi khác nhau: Một nhóm nghĩ nên cứu các anh sớm chừng nào hay chừng nấy. “Nhất nhật tại tù, thiên thu tại ngoại” (một ngày trong tù dài bằng ngàn ngày tự do). Vả lại, thương tật, bệnh hoạn,tuổi tác v.v. đang dẫn các anh chạy nước rút đến bên bờ huyệt mộ.Vì thế, nhóm này nghĩ rằng: Hãy cứu những người ở “trong tầm với” trước tiên.
Được một người đỡ một người. Chứ không có ý phân biệt nam nữ, lon lá cấp bậc.
Vì chương trình HO cho sĩ quan cải tạo đã có sẵn. Do đó, họ nghĩ, vận động xin ghép các sĩ quan TPB vào chương trình này, may ra chính phủ Mỹ có thể sẽ dễ dàng chấp nhận. Những TPB còn lại sẽ tìm giải pháp khác. Hy vọng “Đầu xuôi, đuôi lọt.”
Còn nhóm thứ nhì có ý định bao quát hơn. Họ kêu gọi chính phủ Mỹ cứu xét cho toàn bộ TPB được sang định cư tại đây.
Về mặt Tình Cảm, đề nghị này, mọi người ai cũng hoan nghinh. Tuy nhiên, về mặt pháp lý lại không dễ dàng chút nào, nhất là nơi mà luật pháp được coi là chặt chẽ thuộc hàng nhất nhì thế giới như nước Mỹ. Để đưa được chương trình này ra cho chính phủ cứu xét, cần phải vận động, làm đủ mọi thứ thủ tục… Phải bắt đầu từ “vạch vôi xuất phát.” Nếu như vậy, cần phải có thời gian, có khi cả chục năm (mà chưa chắc họ đã chấp thuận). Giả sử, khi được họ chấp thuận, e rằng lúc ấy, chẳng còn được mấy người. Vì số đông đã đi diện ”Đoàn Tụ Ông Bà” hết rồi!


Anh Nguyễn Văn Báu, thương binh VNCH khi còn sống cụt hai chân. Anh đã tự thiêu đêm 27 tháng 7 năm 2008.

Anh Giáo kể thêm một câu chuyện bị hạch hỏi, đây là thư anh Giáo:

Sáng nay, một số anh em què cụt tới nhà hỏi thăm, vì nghe tin tôi vừa bị CA [công an] “mời” trước Noel hai ngày về tội “làm cầu nối trao quà giúp đỡ TPB” (?!). Sau khi trả lời các bạn là tôi không chấp nhận giấy “mời” đi đâu cả. Vì lẽ đó, tôi cũng đang chờ sự “khủng bố” tiếp theo. Nhưng chẳng có gì phải lo…! Các bạn cứ yên tâm. Tôi từng là lính tác chiến như các bạn.

Ý kiến của tôi (Văn Quang):
Tôi nghĩ không hiểu tại sao vẫn còn có nơi CA huyện, xã nhảy vào can thiệp, có ý ngăn cản việc anh em TPB được các vị hảo tâm ở nước ngoài gửi hiện kim, hiện vật về VN giúp anh em TPB VNCH? Cũng như bà con anh em ở nước ngoài gửi tiền về giúp thân nhân ở VN. Sao lại không nhận? Không có điều luật nào cấm người Việt được nhận quà của bà con thân nhân ở nước ngoài gửi về VN. Như thế là các “quan huyện quan xã” đã cố tình vi phạm pháp luật, xâm phạm QUYỀN TỰ DO CÔNG DÂN, xâm phạm QUYỀN CON NGƯỜI. Người dân hoàn toàn có thể đi kiện.

Hơn thế, trong khi chính phủ VN còn nghèo, chỉ có thể giúp anh em TPB miền Bắc, không thể giúp anh em TPB VNCH thì có người khác dang tay giúp, tại sao lại làm khó dễ, để làm gì??? Tôi không tin đó là chủ trương chung của cơ quan CA, vậy tôi mong các cơ quan CA cấp trên chỉ thị cho cấp dưới ngưng ngay việc làm khó dễ những con người nghèo khổ không nơi nương tựa này. Họ không thể bị làm phiền như thế, hãy thương cái thân già tàn tật của đồng bào ruột thịt mình. Tôi đề nghị anh em nào bị làm phiền hãy thẳng tay tố cáo lên các cấp có thẩm quyền cao hơn, cấp này không giải quyết thì tiếp tục tố cáo lên cấp cao hơn nữa bất cứ ở đâu về sự lạm quyền này.
Tâm trạng anh em TPB hiện nay
Trong dịp Tết vừa qua, tôi cũng đã gặp anh Trần Văn Giáo và theo thông lệ hàng năm, một số anh em TPB VNCH thuộc nhiều binh chủng thường đến thăm và chúc Tết tôi, anh em có dịp gặp nhau tâm sự rất thân tình. Tôi đã thăm hỏi anh em về cái tin như anh Nam Lộc và anh Giáo đã loan. Chỉ có một số anh em biết, tôi đã nói chuyện với các anh em này giải thích tường tận hơn.

Các anh em đều hiểu rõ và thành phần Hạ sĩ quan, binh sĩ, tất nhiên là họ mong cũng được vận động để đi định cư bởi đời sống của hầu hết anh em ngày càng khó khăn hơn, ngày càng già yếu khó kiếm được việc làm. Tôi hiểu nỗi khổ của anh em và cũng mong chờ nhưng tôi biết là con đường còn rất xa. Cũng như các vị Sĩ Quan đã đi theo diện H.O. rồi, còn anh em HSQ và binh sĩ khác vẫn còn ở lại cho đến nay.

Anh em cũng đã nhìn thấy vấn đề đó nên quả thật hiện nay họ không dám hy vọng gì nhiều và bây giờ họ cũng không dễ dàng mắc lừa nữa. Anh em cần phải cố gắng làm hết sức mình lo cho gia đình cũng như bao nhiêu gia đình nghèo khổ khác. Tôi tin các vị hảo tâm ở nước ngoài luôn nhớ tới những hy sinh gian khổ của các anh em. Cái gì đến nó sẽ đến, không nghe những lời xuyên tạc.

Thưa bạn đọc, đó là tất cả tâm sự của người trong cuộc, kể cả những vị vận động cho anh em cũng như người đang ở lại. Tôi kính mong quý bạn có thân nhân là TPB VNCH cùng tiếp tay giải thích vấn đề này cho anh em yên tâm làm ăn kiếm sống trong hoàn cảnh quá khó khăn của VN hiện nay.
Văn Quang (khai bút ngày đầu năm Bính Thân 2016)

Kính chào tạm biệt Bác Văn Quang.

Cho dân giám sát 4 bãi xử lý rác tại Sài Gòn

Tại kỳ họp bất thường của Hội Đồng Nhân Dân (HĐND) về công tác bảo vệ môi trường và quản lý chất thải ngày 11/6, Phó chủ tịch UBND TP HCM Lê Văn Khoa cho biết, Bí Thư Thành Ủy đã chỉ đạo trong tháng Bảy chủ đầu tư bốn khu xử lý rác Đa Phước, Vietstar, Tâm Sinh Nghĩa, và Phước Hiệp phải mở cửa định kỳ cho người dân vào giám sát tình hình môi trường. 
Ông Khoa nói dẫn chứng khu xử lý rác Đa Phước vừa bị phạt gần 1.6 tỷ đồng (gần $70,000 Mỹ kim) do vi phạm công tác bảo vệ môi trường trong quá trình vận hành vào cuối năm ngoái.

Phó chủ tịch phụ trách khối giao thông - đô thị cho biết, sau khi người dân phản ánh mùi hôi vào giữa năm ngoái, thành phố yêu cầu Công ty Xử lý chất thải rắn Việt Nam (VWS, chủ đầu tư bãi rác Đa Phước) triển khai 10 giải pháp để giảm thiểu mùi hôi, bảo vệ môi trường.

Chính quyền thành phố cũng yêu cầu chủ đầu tư bãi rác Đa Phước đến năm 2020 phải chuyển 1,000-2,000 tấn rác sang công nghệ xử lý hiện đại, số rác còn lại phải tăng cường xử lý tốt.


Các em này được các đàn anh đàn chị bốc là “thần đồng”!

- Người dân nào dám bén mảng vào bãi rác đó để giám sát? Ai cho phép anh bước vào đó? Giấy phép đâu? Các quan đã báo cho ông chủ công ty “xử lý tốt” rồi, không việc gì tới lượt anh dân mò vào giám sát.
Khi người dân phản ánh mùi hôi vào giữa năm ngoái mà đến năm nay vẫn chưa làm.

Vậy là từ nay đến mãi năm 2020, tính ra còn ba năm nữa. Các quan ở nhà lầu, mặc xác thằng dân sống với mùi hôi thối từ các bãi rác.

Về các khu xử lý chất thải khác, ông Khoa cho biết thêm từ nay đến 31/7, UBND thành phố sẽ rà soát hết các dự án xử lý chất thải, phải có báo cáo nghiệm thu về bảo vệ môi trường để đến cuối năm nay tất cả các dự án bắt buộc phải có nghiệm thu về môi trường. “Sau ngày 31/12 những đơn vị không chấp hành, tùy theo mức độ vi phạm thành phố sẽ phải yêu cầu ngưng hoạt động.”


Biểu diễn những động tác khêu gợi ngay trước mặt các em nhỏ.

- Các quan đã bắt tay với chủ nhà thầu rồi, chỉ dọa chơi thế thôi, đừng mong nó ngưng hoạt động. Chưa biết chừng nó còn hoạt động rầm rộ hơn.
Mặc bikini nhảy múa ở Đầm Sen được mang ra Quốc Hội
Trong thời gian này mặc bikini nhảy múa ở Đầm Sen làm “nóng” Quốc Hội. Đây là đề tài được đưa ra trước diễn đàn Quốc Hội ngày 14 tháng 6 vừa qua: Trẻ em bị các gameshow khai thác đời tư để câu khách, bị thương mại hóa.

Đại biểu Phạm Thị Minh Hiền (Phú Yên) cho biết: Hiện nay có tình trạng, các hoạt động văn hóa có những biểu diễn rất phản cảm trước trẻ em, như vụ nhảy múa “phản cảm” ở Đầm Sen.

Ông nói thêm, “Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa ứng xử ngay trong chính môi trường văn hóa biểu diễn nghệ thuật mà ngành văn hóa, thể thao, du lịch đang quản lý. Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa. Bộ trưởng phải quan tâm hơn về việc quản lý tình trạng xuống cấp đạo đức và văn hóa ứng xử ngay trong chính môi trường văn hóa biểu diễn nghệ thuật mà ngành văn hóa, thể thao, du lịch đang quản lý. Các gameshow này, giá trị giải trí nặng hơn giá trị giáo dục. Hình thức biểu diễn khai thác yếu tố riêng tư của trẻ để câu khách là chính.

Bộ trưởng Nguyễn Ngọc Thiện bày tỏ, “Vấn đề đại biểu nêu rất rộng, lớn và cấp bách về đạo đức, văn hoá ứng xử. Ông phải công nhận đúng như đại biểu nói, việc tham gia biểu diễn vì mục đích câu khách, thương mại...
Việc trẻ em bị các gameshow hát nhạc người lớn, diễn xuất khóc- cười trước ống kính như những “ông cụ non, bà cụ non,” nhạc sĩ Phạm Tuyên phải kêu lên, “Gần đây xuất hiện một số chương trình trên truyền hình bắt trẻ con làm người lớn nhiều quá!”


Bãi rác Đa Phước ở huyện Bình Chánh lớn nhất ở Sài Gòn.

Nhà văn Nguyễn Quang Vinh nói thẳng ra rằng, “Một số trong những nghệ sĩ này nhờ một chút năng khiếu, nhờ chút cơ hội, thêm chút tài năng và sự láu lỉnh của nghề, các em chợt thấy mình ngôi sao, các em chợt thấy mình đỉnh cao, và bất cần dư luận, bất cần văn hóa ứng xử, ngông cuồng, hỗn láo, tự cao tự đại, chảnh chọe là căn bệnh chung.”


Chương trình nhảy của các vũ công bikini tại Công Viên Nước Đầm Sen

- Không phải đến bây giờ các ông “đại biểu dân” mới nhào ra Quốc Hội kêu toáng lên như thế, chuyện mấy chú nhóc ở VN ti toe mới hát được vài bài đã được các đàn anh đàn chị dạy dỗ cho nhảy ra sân khấu múa may quay cuồng, đầu tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ như những thằng điên để kiếm tiền. Nếu cứ nhìn vào những buổi “đại nhạc hội” được quảng cáo ầm ỹ nào là “thần đồng” - “quái kiệt” sẽ trổ tài ca múa như các sao Hàn Quốc... đã làm các “ông cụ non ca sĩ” ở VN trở nên hư hỏng, bất cần học hành cũng thành “ranh ca.” Đi đâu cũng nói năng “hỗn láo, chãnh chọe” là do các đàn anh đàn chị cả thôi. Không chỉ ở các thành phố lớn mà ngay ở các làng xã các em con nhà nghèo cũng háo hức muốn làm “ranh ca.”

Trở lại vụ các cô gái chân dài ăn mặc hở hang, lắc theo điệu nhạc sôi động và thi nhau uốn éo thể hiện những động tác khêu gợi dục trong khi có rất nhiều trẻ em ngồi xem chương trình.

Ai đã cho phép các chương trình này biểu diễn? Phải chăng đã có sự thỏa thuận ngầm giữa các vị có trách nhiệm về “văn hóa đạo đức”?
Môi trường Sài Gòn rất đáng lo ngại
Trong kỳ họp bất thường về công tác bảo vệ môi trường đô thị, khu dân cư và quản lý chất thải trên địa bàn thành phố sáng 11/6, Chủ tịch HĐND thành phố Nguyễn Thị Quyết Tâm cho rằng chất lượng môi trường trên địa bàn rất đáng lo ngại. Bà nói, “Ô nhiễm ở các mức độ khác nhau trên tất cả các lĩnh vực chưa được cải thiện như nước mặt, nước ngầm, nước thải, không khí, tiếng ồn… đặc biệt là bùn thải chưa được xử lý; tất cả đều vượt chuẩn cho phép. Tình hình ô nhiễm môi trường còn diễn biến phức tạp, gây bất bình trong nhân dân.”
Ông giám đốc Sở Tài Nguyên và Môi Trường Nguyễn Toàn Thắng, cho biết thên: TP HCM đang chịu áp lực lớn bởi ba tác động môi trường gồm: gần 1.8 triệu m3 nước thải và 8,300 tấn chất thải rắn sinh hoạt thải ra môi trường mỗi ngày; khí thải từ 7.9 triệu phương tiện giao thông và hơn 830 nguồn khí thải công nghiệp và rất nhiều nguồn thải khác.

Về xử lý, trong 8,300 tấn rác thải sinh hoạt của thành phố, hiện bãi rác Đa Phước (Bình Chánh) chôn lấp khoảng 5,500 tấn mỗi ngày, số còn lại được tái chế tại các đơn vị thuộc Khu liên hợp xử lý chất thải rắn Tây Bắc - Củ Chi.

Theo ông Thắng, việc thu gom, xử lý chất thải rắn còn một số bất cập như: thiết bị thu gom rác thải dân lập quá cũ, thô sơ, kết nối giữa thu gom tại nguồn và vận chuyển không đồng bộ.

- Các quan mua toàn thứ hàng quá cũ tính theo giá mới số chênh lệch không biết bao nhiêu tỉ chui vào túi ai? Lại đổ cho dân vận chuyện toát mồ hôi “không đồng bộ.” Các quan đổ thừa cho lớp dân đói nai lưng ra đẩy xe bò từ sáng đến tối chưa xong việc, chưa được cầm bát cơm ăn. Các quan cứ việc ngồi đó chén chú chén anh, nhởn nhơ vui với các em chân dài ở Đầm Sen chui vào cửa sau.
Vậy đừng hỏi tại sao các em nhỏ không “hỗn láo” và các cô gái VN thích đua đòi đi khoe thân để kiếm tiền. Văn hóa đạo đức VN chưa bao giờ xuống cấp như “thời đại anh hùng” này!
Văn Quang (Sài Gòn, ngày 21 tháng 6, 2017)

Nữ ca sĩ Thái lắc dữ quá, thủ tướng phải nóng mặt


Cô ca sĩ và ông thủ tướng (Coconuts Media)
BANGKOK - Một nữ ca sĩ đã cam kết giảm bớt những mục lắc hông, ưỡn ẹo “toàn bộ khu vực hiểm hóc” mỗi khi cô trình diễn trên sân khấu. Lời hứa được đưa ra sau khi thủ tướng Thái Lan đã công khai khiển trách cô ca sĩ vì cô đã có những kiểu múa nhảy quá khêu gợi.

Trong tuần qua, tại một cuộc họp báo về lúa gạo, Thủ Tướng Prayuth Chan-ocha bỗng quay sang đề tài khác và trách mắng cô Lamyai Haithongkam, 18 tuổi, về việc nhảy múa uốn éo, ưỡn tới ưỡn lui quá đáng.
Theo một bản tin trên hệ thống truyền thông Coconuts, ông nói, “Hỡi giới truyền thông, xin hãy cảnh cáo cô ấy. Khán giả cũng đáng trách. Họ yêu thích chuyện đó.”


Một màn trình diễn của cô Lamyai Haithongkam được chiếu trên YouTube. (Coconuts Media)

Lamyai, tên thật là Supansa Vejkama, là một ca sĩ Thái Lan chuyên hát nhạc tình cảm quê hương được nhiều người ái mộ, nổi tiếng với ca khúc ăn khách “Fun-loving girl” của cô, thu hút hơn 230 triệu lượt xem trên YouTube, tính chỉ trong sáu tháng.

Thế nhưng điều đáng chú ý trong khi trình diễn ca khúc “Fun-loving girl” (tạm thích Gái Thích Vui), là những động tác độc đáo của Lamyai gồm chín cú ưỡn liên tiếp.

Ông Prachakchai Haithongkam, người quản lý sự nghiệp của Lamyai, tỏ ra hối hận sau lời chỉ trích của thủ tướng, và hứa hẹn có biện pháp ngay lập tức. Biện pháp là giảm bớt động tác khiêu dâm.

Ông nói, “Chúng tôi sẽ chỉnh lại điều đó. Những động tác lắc mông của Lamyai sẽ được biểu diễn ba lần liên tiếp, chứ không phải là chín lần như hiện nay.”

Ông nói với báo Post Today rằng không thể hoàn toàn cắt bỏ hẳn động tác lắc mông, vì những người trình diễn nổi tiếng khác, và “ngay cả Michael Jackson cũng đã làm như thế”.

Ông nói, “Chúng tôi xin lỗi giới truyền thông và thủ tướng. Chúng tôi cảm thấy có lỗi vì những sai lầm của chúng tôi.”

Ông Prachakchai nói thêm rằng ca sĩ đã làm sạch sẽ hành động của cô, bằng cách chuyển sang mặc quần booty short trên sân khấu, thay vì mặc bộ bikini. Ông nói rằng các vũ công phụ họa lúc này sẽ làm theo.
Thông qua phát ngôn viên của ông là Tướng Sansern Kaewkamnerd, từ đó thủ tướng đã cảm ơn Lamyai và những người ủng hộ cô, vì sự hiểu biết của họ về việc ông mong ước cải thiện hình ảnh của cô, theo báo Nation cho biết.

Tướng Sansern nói rằng Lamyai nên cư xử tốt hơn để làm gương sáng cho giới trẻ. Những người chỉ trích cô nói rằng động tác nhảy múa của cô, và những bộ trang phục hở hang của cô, đều không phù hợp với nền văn hóa Thái Lan.

Ông nói, “Thái Lan phong phú về văn hóa, và việc nói rằng điều đó được nhiều người ưa chuộng ở khắp nơi không phải là một lý do chính đáng. Họ nên tự chứng minh bằng cách thể hiện tài năng, chứ không phải bằng thách đố chuẩn mực đã có.”
Ông Quân: "Tôi ước mơ đến thiên đường, rốt cuộc vào địa ngục"

Tang chứng cần sa trồng trong nhà mà ông Quân bị khám phá trong tháng Năm.


KIRBY, Anh - Một di dân bất hợp pháp bị bắt quả tang đang chăm sóc một trại trồng cần sa rất lớn. Người này đã bị nhốt trong một ngôi nhà ở Kirkby, và nay bị tuyên án 28 tháng tù.

Theo tin của nhật báo Liverpool Echo, ông Nguyễn Mạnh Quân đã bị bắt khi cảnh sát đột kích vào ngôi nhà trên đường Crossland Road ở Southdene, vào ngày 30 tháng Năm.

Cảnh sát tìm thấy 223 cây cần sa được trồng trong bốn căn phòng, với trị giá đường phố có thể là $232,000. Ngoài ra còn có những thiết bị tinh vi, bao gồm 47 đơn vị chiếu sáng và những bộ máy biến áp.


Nguyễn Mạnh Quân

Đồng hồ điện đã được thông qua, gây thiệt hại hàng năm là $65,000 Mỹ kim
Ông Quan, 36 tuổi, vào nước Anh một cách bất hợp pháp bằng cách trốn ở đăng sau một chiếc xe vận tải. Ông từng đi lậu ra nước ngoài với hy vọng kiếm tiền chu cấp cho vợ và hai đứa con nhỏ ở Việt Nam
Luật sư Tom Watson của ông nói với tòa rằng Nguyễn Mạnh Quân, người đã xuất hiện thông qua liên kết video từ nhà tù, đã nói với ông, “Tôi đã có những ước mơ đến thiên đường, và rốt cuộc tôi sống ở trong địa ngục.”

Ông nói, “Chuyến mạo hiểm của ông để chu cấp cho vợ là một thất bại thảm khốc. Ông đã mượn tiền từ gia đình ông, mà ông cảm thấy có nghĩa vụ phải tìm cách trả tiền lại cho họ, nhưng ông cũng vay tiền từ những người cho vay ở Việt Nam.

“Có lẽ ông sẽ bị trục xuất sau khi bị tuyên án. Và đó là một điều mà bạn bè và gia đình mà ông mắc nợ sẽ gặp phải. Nhưng một điều gây rắc rối to cho ông là ông cũng sẽ đương đầu với những người cho vay tiền. Ông đang hoàn cảnh bi đát, và vợ con ông cũng vậy. Tương lai không có chút hy vọng nào cho ông.”

Theo luật sư Watson cho biết, hồi còn ở Việt Nam ông Quân đi làm thuê. Khi đến nước Anh cách đây hai năm, ông nằm ngủ trên sàn nhà và ngủ ở những nơi không thoải mái. Ông Watson nói, “Rõ ràng là tình trạng khó khăn về tài chánh mà ông sa vào chính là động lực thúc đẩy ông dính líu.”

Trong khi đó, công tố viên Simon Duncan nói với tòa rằng ông Quân đã được giới thiệu với ông Hà vào ngày 17 tháng Ba năm nay. Ông Hà đã cung cấp cho ông Quân một công việc và một ngôi nhà, và khi ông dời vào ngôi nhà ấy thì đã có 80 cây cần sa được trồng rồi.”

Ông nói, “Ông ấy tưới nước và thu hoạch cần sa, và tiếp tục sản xuất những cây khác. Ông đã được trả 2,000 bảng Anh ($2,600), bởi một người đàn ông đến thăm ngôi nhà ấy và sẽ cung cấp cho ông thức ăn và công việc kiểm tra cây cần sa. Ông đã tự nguyện tham gia vào hoạt động ấy.”
Ông đã thừa nhận sản xuất cần sa và câu trộm điện.

Trước đó ông Quân chưa từng bị kết án. Khi tuyên án tù giam cho ông Quân, thẩm phán Record Nicholas Clarke nói, “Hoàn cảnh của ông luôn luôn ở trong thế giới xã hội đen, nơi đó ông có thể tiếp xúc và chịu ảnh hưởng của những người kẻ bóc lột những người như ông.”

Thẩm phán nói, “Ông chấp nhận được trả 2,000 bảng Anh, được gửi về cho gia đình ông ở Việt Nam, với niềm trông mong có thêm 2.000 bảng nữa, để làm việc của ông là một người làm việc trong trại trồng cần sa này. Ông phải nằm ngủ không thoải mái, và cảm thấy bị ép buộc bởi hoàn cảnh tuyệt vọng của ông để ứng xử như ông đã làm.”

Thẩm phán cho biết rằng ông Quân, người được giúp đỡ bởi một thông dịch viên, sẽ bị trục xuất sau khi ông hoàn tất bản án.

No comments:

Post a Comment