Monday, July 10, 2017

Bài viết hay(5160)

Cả Lú chống tham nhũng thiệt là vui. Cán bộ đảng ta giàu nhờ ...nuôi heo, gà thì ai mà tin nỗi hở Lú? Nếu được, tui xin nhờ Lú hỏi giùm họ xem bí quyết nuôi heo, gà như thế nào mà xây được biệt phủ vĩ đại như thế để mai này tui về hưu thì nhất định là tui sẽ nuôi heo, gà theo "bí kiếp" đó. Ừ mà sao Lú không kêu gọi họ phổ biến kinh nghiệm nuôi heo, gà mà giàu to nhanh như thế để "xóa đói giảm nghèo" cho dân ta nhờ nhỉ? Nhất định phen này VN sẽ được LHQ mời ra diễn đàn quốc tế để chia sẻ kinh nghiệm nuôi heo, gà như thế nào mà giàu to và nhanh như CSVN.

Vụ án Mẹ Nấm: đã tới lúc người dân Việt Nam buộc phải chọn lựa

Blogger Mẹ Nấm tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh vừa bị Tòa án nhân dân Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù giam, chiếu theo điều luật 88 Bộ luật hình sự về tội "Tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam".

Ngày 29/06/2017, Blogger Mẹ Nấm, tức bà Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, vừa bị Tòa án nhân dân Khánh Hòa tuyên án 10 năm tù giam
Theo cáo trạng 7 trang của Viện kiểm sát nhân dân Khánh Hòa thì Mẹ Nấm bị kết tội vì những việc như:
- Dùng Facebook cá nhân để soạn thảo, đăng tải, chia sẻ nhiều bài viết có nội dung sai sự thật, tuyên truyền xuyên tạc đường lối chính sách của đảng và nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam…
- Năm 2014 Mẹ Nấm đã thu thập thông tin về 31 trường hợp người dân bị chết trong và sau khi làm việc với cơ quan công an...
- Năm 2015 Mẹ Nấm đã nhận tiền từ một thế lực thù địch là tổ chức xã hội dân sự Thụy Điển : Civil Rights Defenders với số tiền 50.000 Euro.
- Năm 2015 Mẹ Nấm đã cùng 162 cá nhân và 27 tổ chức phát động và kêu gọi một chiến dịch mang tên "Chiến dịch tranh đấu cho tự do-dân chủ-nhân quyền 2015"…
Theo như bản cáo trạng này thì Mẹ Nấm hoạt động hoàn toàn ôn hòa và không hề có ý định dùng bạo lực lật đổ chế độ hiện nay. Những gì Mẹ Nấm làm là thuộc về xã hội dân sự, thuộc về tự do ngôn luận đã được hiến pháp Việt Nam qui định. Bản thân điều luật 88 của Bộ luật hình sự là hoàn toàn vi hiến vì nó kết tội công dân một cách mơ hồ, chủ quan và cảm tính. Việc một người dùng lời nói hay viết bài để phê phán và chỉ trích chính quyền là quyền của công dân được qui định trong hiến pháp. Người ta chỉ bị buộc tội chống phá nhà nước khi người đó có vũ trang hay dùng bạo lực để chống lại chính quyền.
Mọi công dân đều có quyền phê bình và chỉ trích chính phủ dù đúng hay sai. Không thể tùy tiện buộc tội công dân vì người đó nói xấu hay xuyên tạc đường lối chính sách của nhà nước.
Làm sao một người phụ nữ như Mẹ Nấm có thể làm được những việc tày trời như bản cáo trạng đưa ra là : "làm ảnh hưởng đến lòng tin của quần chúng nhân dân đối với sự lãnh đạo của đảng, bôi xấu cán bộ lãnh đạo đảng, phá hoại khối đoàn kết dân tộc, kích động nhân dân chống lại chính quyền, phương hại nền an ninh quốc gia và trật tự an toàn xã hội, gây xâm hại đến mối quan hệ giữa nhân dân và lực lượng công an…" ?
Rõ ràng đây là một sự vu khống và chụp mũ của Đảng cộng sản Việt Nam. Nếu sự thật là Mẹ Nấm làm được việc đó thì hóa ra 700 cơ quan báo chí tuyên truyền của đảng chưa kể Ban tuyên giáo trung ương phải chịu thua một người phụ nữ ? Nếu việc làm của Mẹ Nấm ảnh hưởng đến nhân dân thì hãy để đối tượng bị thiệt hại là nhân dân đứng ra khởi kiện và tòa án phải xét xử một cách đàng hoàng.
Nói để mà nói vậy thôi chứ Việt Nam làm gì có luật pháp. Những gì luật pháp viết ra là để cai trị đám dân đen, còn các quan chức cộng sản đều sống ngoài vòng pháp luật. Ông Mai Tiến Dũng, bộ trưởng, chánh văn phòng chính phủ từng nói về vụ Đồng Tâm rằng "nếu chính quyền sai chúng ta sẽ xin lỗi người dân còn nếu người dân sai thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật".

Một người phụ nữ trẻ, mẹ của hai đứa con thơ có đáng bị đối xử như vậy không?
Dã man, mất nhân tính, hoảng loạn… là những ý kiến chính của cư dân mạng khi nói về vụ án này. Một người phụ nữ trẻ, mẹ của hai đứa con thơ có đáng bị đối xử như vậy không ? Mẹ Nấm có đòi hỏi gì cho riêng mình không ? Rõ ràng là không ! Mẹ Nấm chỉ nói lên tiếng nói, sự mong muốn rất đời thường, chính đáng và giản dị mà bất cứ người dân nào cũng mong muốn chỉ có điều họ không đủ can đảm để nói ra mà thôi.
Câu hỏi đặt ra ở đây là tại sao chính quyền Việt Nam lại kết án Mẹ Nấm một bản án kinh khủng đến như vậy ?
Đầu tiên và dễ thấy nhất đó là chính quyền càng ngày càng bị chống đối nhiều hơn, khi thuyết phục bất lực thì đàn áp sẽ lên ngôi. Càng bất lực và lo sợ thì càng tăng cường trấn áp. Càng trấn áp thì càng gia tăng bất mãn và sự đối đầu bằng bạo lực sẽ ngày càng dâng cao. Vòng luẩn quẩn này sẽ không có hồi kết cho đến khi tất cả đều đổ vỡ. Tình hình tại một quốc gia xã hội chủ nghĩa anh em Venezuela là một ví dụ, ngay cả lực lượng cảnh sát cũng đã quay sang chống đối chế độ bằng cách ném lựu đạn từ trực thăng vào tòa án tối cao.
Vụ án này một lần nữa nhắc cho chúng ta biết rằng vai trò và trọng lượng của lực lượng bảo vệ an ninh cho chế độ ngày càng gia tăng và lấn áp cả chính phủ lẫn bộ ngoại giao Việt Nam. Chúng ta không quên là chỉ cách đây mới một tháng, từ ngày 29 đến 31 tháng 5, thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã có chuyến thăm Mỹ. Để có chuyến thăm này bộ ngoại giao Việt Nam đã phải mất rất nhiều tiền và công sức để vận động hành lang (lobby) giới chính khách Mỹ để ông Phúc được tổng thống Mỹ Donald Trump tiếp trong 30 phút. Thái độ cầu cạnh của ông Phúc đã được thể hiện một cách rõ ràng và xuất sắc (tất nhiên là ông Phúc hoàn toàn đúng khi làm như vậy, ngay cả thủ tướng Nhật cũng đã hai lần chủ động đề nghị gặp Trump, rồi thủ tướng Anh, Đức, Trung Quốc… cũng phải xếp hàng gặp tổng thống Mỹ, vì Mỹ vẫn là cường quốc số một trên thế giới, tiếng nói của Mỹ đã và đang có ảnh hưởng lớn nhất hiện nay). Nói như vậy để thấy sự cố gắng và công lao vất vả của ông Phúc và chính phủ Việt Nam có thể bị đổ hết xuống sông xuống biển vì hành động bỏ tù Mẹ Nấm.
Chúng ta cũng không quên rằng Mẹ Nấm mới vừa được Bộ ngoại giao Mỹ trao giải "phụ nữ can đảm quốc tế" hôm 29/3. Đích thân Đệ nhất phu nhân Melania Trump và Thứ trưởng ngoại giao Mỹ đặc trách các vấn đề chính trị Thomas A. Shannon đã tuyên bố và trao giải thưởng này cho 12 người phụ nữ hoạt động nhân quyền xuất sắc trên toàn thế giới tại trụ sở Bộ ngoại giao Mỹ. Hành động thù địch này của chính quyền Việt Nam chắc chắn sẽ làm cho chính quyền Mỹ có phản ứng mạnh mẽ. Người phát ngôn Bộ ngoại giao Mỹ và đại sứ Mỹ tại Hà Nội đã nhanh chóng lên án vụ xét xử và yêu cầu Việt Nam trả tự do cho Mẹ Nấm.
Chúng ta cũng đừng quên rằng Việt Nam đang hưởng lợi lớn từ thặng dư mậu dịch với Mỹ. Xuất siêu của Việt Nam vào Mỹ là hơn 30 tỉ USD mỗi năm. Đây là một khoản thặng dư mậu dịch có ý nghĩa vô quan trọng với Việt Nam. Chính quyền Mỹ đang gây áp lực lên Việt Nam về chuyện này. Hành động bỏ tù Mẹ Nấm sẽ giáng một đòn đau cho nỗ lực của chính phủ ông Nguyễn Xuân Phúc trong việc duy trì cán cân thương mại có lợi như hiện nay giữa Mỹ và Việt Nam.
Việc Viện kiểm sát Khánh Hòa nhắc đi nhắc tại cái tội của Mẹ Nấm là làm "xấu đi hình ảnh giữa nhân dân và lực lượng công an" như là một thông điệp gửi đến dư luận rằng Bộ công an Việt Nam đứng sau và chỉ đạo toàn bộ vụ việc. Tất nhiên là như vậy vì chỉ có Bộ công an mới có đủ thẩm quyền và lý do để làm việc này. Câu hỏi ai đứng sau giật dây Bộ công an ? Có lẽ nên dành cho nội bộ Đảng cộng sản Việt Nam. Dù gì thì chúng ta cũng có thể thấy được sự rạn nứt, chia rẽ không thể hàn gắn và thống nhất trong nội bộ đảng cộng sản. Ông nói gà bà nói vịt, quân hồi vô phèng là thực trạng của chế độ hiện nay.
Vấn đề cơ bản và có ý nghĩa nhất mà chúng tôi muốn nói đến trong vụ án Mẹ Nấm và cũng là tiêu đề của bài viết đó là "đảng cộng sản định thách thức lương tri người Việt đến bao giờ ?". Rõ ràng là càng ngày chính quyền càng ngạo nghễ và thách thức dư luận Việt Nam một cách trắng trợn. Mọi vụ việc kinh thiên động địa xảy ra liên tục gần đây tại Việt Nam gây bức xúc cho dư luận đều được các cơ quan đảng giải thích rằng mọi chuyện đều đúng qui trình. Thật ra đây chỉ là một cách nói khác rằng "chúng tao là thế đó, chúng mày làm gì được chúng tao ?".
Sự thật là không ai làm gì được họ. Họ có nói ngang nói ngược hay phá hoại đến đâu đi nữa thì cũng đâu có sao vì có ai làm được gì họ đâu ? Dư luận ư ? Các nhà bất đồng chính kiến ư ? Các tiếng nói lương tâm ư ? Tất cả đều không là gì và sẽ không làm gì được họ. Vì sao ư ? Câu trả lời rất giản dị đến nỗi không ai nghĩ đó là giải pháp, câu trả lời đó chính là "tương quan lực lượng". 90 triệu người dân Việt Nam chỉ là một đám đông cô đơn, không có tổ chức, không có người lãnh đạo, không có người hướng dẫn nên hoàn toàn bất lực trước một nhóm người nhỏ có tổ chức và quyết tâm giữ quyền lực đến cùng là đảng cộng sản.
Chúng ta chỉ có thể thay đổi được hiện trạng ngày hôm nay bằng cách tham gia hoặc ủng hộ cho một tổ chức đối lập dân chủ đứng đắn và có viễn kiến. Nếu vẫn cho rằng chính trị là nhơ bẩn vì thế phải tránh xa nó, phải độc lập bằng cách im lặng và không lên tiếng ủng hộ cho các tổ chức chính trị đối lập non trẻ thì tương lai phải sống chung với những điều bất công và vô lý do chế độ cộng sản gây ra là tất yếu.
Nếu bạn thật sự bức xúc và phẫn nộ với bản án mà chế độ cộng sản dành cho Mẹ Nấm thì việc cần thiết nhất mà bạn nên làm là hãy lên tiếng ủng hộ cho các tổ chức đối lập dân chủ. Nếu bạn không thể tự mình thay đổi được thời cuộc thì hãy ủng hộ cho các tổ chức chính trị để họ làm việc đó. Chửi bới và lên án không đủ để làm chế độ cộng sản bớt dã man và ác độc. Dù muốn hay không thì bạn cũng phải đặt niềm tin vào một tổ chức nào đó. Không có tổ chức thì không thể làm gì được chế độ cộng sản. Đã đến lúc bạn phải lựa chọn, hoặc là đảng cộng sản hoặc là một tổ chức chính trị đối lập nào đó. Nếu bạn không thích đảng cộng sản thì bạn phải ủng hộ cho một chính đảng khác. Nếu không làm thế thì các bản án thô bạo dành cho những người đồng chính kiến sẽ còn tiếp tục và có thể nặng nề và dã man hơn.
Không có gì là không thể thay đổi được, vấn đề là chúng ta có thực sự muốn thay đổi hay không và có biết cách đấu tranh để áp đặt sự thay đổi phải có hay không ?
Việt Hoàng/Theo eThongLuan
Hãy can đảm nhìn sang Đức để so sánh, đánh giá đúng và khách quan về những dị biệt mà Đức và cộng sản Việt Nam đã làm sau khi "Thống Nhất đất nước" !

Lời phi lộ: Để tránh ngộ nhận, tôi - một người tỵ nạn chính trị vì cộng sản - được Đức chấp nhận cho "ăn nhờ ở đậu" mạn phép đề cập sơ đến "cái tôi đáng ghét", mong quý độc giả thông cảm!.
Nếu đề cập đến VN sau tháng Tư 1975 thì tôi hoàn toàn thua xa quý vị là những nhân chứng sống, chẳng khác gì thân nhân, bạn bè của tôi. Riêng tôi, may mắn tốt nghiệp Cao học kỹ sư Đức, từng đi làm đóng thuế như người bản xứ trước khi NVTN ào ạt sang Đức vào cuối thập niên 70 và đi làm đóng thuế cho quê hương tạm dung của mình khi người cộng sản DDR còn sống dưới "Thiên đàng Xã hội chủ nghĩa". Tôi cũng biết khá rõ về sự thống nhất nước Đức và diễn tiến sau đó. Cũng đọc, hiểu chút ít Đức ngữ và chẳng sống nhờ tiền thuế của Đức nên người bản xứ chưa dám nói gì về cá nhân tôi cả, dù khác giọng nói và màu tóc, màu da. Với tôi, dèm pha hay chụp mũ bất cứ ai là hạ sách nên tôi cố tránh, chỉ lên tiếng chút xíu khi cần thiết. Còn ai muốn tin gì thì đó là chuyện của đương sự vì nhận định thế nào về một sự kiện tùy độc giả. Nếu ai đó cho rằng tin được dù "nó thiếu dẫn chứng, chưa biết kẻ phao vu thuộc thành phần nào" thì cũng là chuyện của người đọc. Riêng tôi vì thời giờ hạn hẹp, có nhiều việc hữu ích hơn để làm nên sẽ không tranh luận với bất cứ ai khác quan điểm nhưng diễn đạt tư tưởng với lối văn phong khiếm nhã, thiếu cơ sở. Chỉ xin lưu ý điều căn bản, người xưa dạy "Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ !". Rõ ràng cổ nhân dạy: bản thân lo cho xong trước đi. Nếu chúng ta và những chủ diễn đàn đừng tiếp tay cho thành phần mà chưa rõ họ là ai nhưng chửi hết từ Linh Mục, BS, KS, DS…, ai cũng bảo/viết là VC+VG (sic) với lối viết "vô văn hóa" thì theo tôi có lẽ từ đó Cộng Đồng người Việt tỵ nạn sẽ "sạch hơn". Tôi may mắn học được từ đa số ngưới Đức 1 điều :" Có nói không thôi, tránh bịa chuyện !".  Biết đâu nhờ đó những vị (ở ẩn) có khả năng, uy tín thật sự sẽ tung mền dậy nhập cuộc, cùng đóng góp vào sự tranh đấu cho một Việt Nam KHÔNG cộng sản, có đầy đủ Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền. Mong lắm thay và chỉ là một đề nghị nhỏ !.
Chúng ta đều rõ, có "kéo cày" và đóng thuế khi về già lãnh hưu trí. Còn nếu không đi làm thì chỉ nhận được trợ cấp gì gi đó của đất nước định cư. Bây giờ, G20 sôi động đã qua, mời Quý vị đọc bản tin ngắn sau đây và vài thiển ý của ngưòi viết dù đi ra ngoài chủ đề. Trân trọng. (LNC_S-Ger).
* * *
Đức, Bundesrat chấp thusan bằng lương hưgiữa Đông-Tây .

blank

Giữa lương hưu ở Đông và Tây (ghi chú thêm: ý nói cộng sản Đông Đức cũ (DDR) và Tây Đức (BRD)), sẽ không có sự khác biệt kể từ năm 2025: Hội đồng liên bang (Bundesrat, cũng có thể gọi là thượng nghị viện)  chấp thuận vào hôm thứ Sáu 07.07.2017 sự san bằng về phúc lợi hưu trí giữa các tiểu bang mới và cũ, đã được thông qua bởi Quốc hội Đức (Bundestag, cũng có thể gọi là hạ nghị viện liên bang). Sự khác biệt giữa tiền hưu ở phía Đông và Tây sẽ biến mất tuần tự từng bước một, qua bảy bước đi cho đến tháng Bảy 2024.

Những khác biệt khác theo luật định sẽ giảm đến đầu năm 2025. Chúng bao gồm các yếu tố "rating" cao, cho đến nay những người Đông Đức được ưu đãi hơn trong sự đóng góp và thậm chí còn thấp hơn trong ngưỡng thu nhập (Beitragsbemessungsgrenze = Income threshold).
Chi phí cho sự san bằng hưu bỗng ước tính cho năm bắt đầu 2018 với 600 triệu euro, sau đó trong năm của sự san bằng được hoàn chỉnh theo luật về hưu vào năm 2025 là 3,9 tỷ euro.

Tân Thống đốc của tiểu bang Mecklenburg-Vorpommern, Manuela Schwesig (SPD), đã nói về một "ngày quan trọng" cho các tiểu bang miền đông nước Đức. Đồng thời bà ta thừa nhận rằng cho đến khi được quân bình thời gian vẫn còn khá dài. Do đó, sự phát triển về tiền lương cần được quan sát để tùy hoàn cảnh có thể đưa ra sớm hơn các biện pháp cuối cùng cho sự san bằng lương hưu !.

Thay lời kết: Dựa vào bản tin ngắn ở trên, người viết mạn phép đi xa hơn chủ đề "san bằng cách biệt hưu trí " giữa Đông và Tây Đức, đưa ra thêm vài nhận định riêng sau đây:

Như chúng ta biết, dân DDR từ bỏ thiên đàng xã hội chủ nghĩa, đã vứt bỏ và đốt cờ Cộng Sản trong chốc lát và đã vùng dậy đạp đổ bức tường ô nhục Bá Linh chỉ vì họ muốn nhìn thấy ánh sáng Tự Do, chỉ vì trong tiềm thức của họ từ lâu rồi muốn được sống thoải mái không bị kìm kẹp, muốn đi đâu chẳng ai cấm hay dò xét dưới một xã hội dân chủ thật sự !. Còn Việt Nam (VN) sẽ đi về đâu trước nạn Hán hóa, mất nước theo tin từ Internet ?.

Nhưng Tây Đức nói riêng đã bị ảnh hưởng rất nhiều qua sự thống nhất Đức. Vì quá vui mừng nước Đức bất ngờ được thống nhất nên Helmut Kohl và chính phủ do CDU cầm quyền lúc bấy giờ không nắm vững được những khó khăn do cộng sản (cs ) Đông Đức để lại sau hơn 40 năm áp đặt chế độ chuyên chính vô sản tại đây, nhất là trên bình diện kinh tế, nên Tây Đức đã thừa hưởng một gánh nợ không lồ do cs Đông Đức để lại vì vậy tình trạng kinh tế của Tây Đức, từ một cường quốc trên thế giới, đã xuống giốc một cách khủng khiếp vài năm sau thống nhất.

So với những quốc gia khác thuộc khối cs Đông Âu và đàn anh vĩ đại Nga Sô cũng theo chân Đông Đức bị sụp đổ sau đó thì người dân Đông Đức có phần may mắn hơn và nhờ vào sự tài trợ không ngừng của Tây Đức nên sau gần 27 năm thống nhất, đời sống của dân Đông Đức không còn chênh lệch với dân bên Tây Đức bao nhiêu.

Đức : Tây Đức hàng năm đã đổ không biết bao nhiêu tỷ Đức Mã và về sau là Euro để giúp dân chúng thuộc vùng cộng sản cũ, trên nhiều phương diện: từ việc kỹ nghệ hóa các hãng xưởng, sửa chữa và xây cất nhà cửa, đường xá, cầu cống v.v.. Ngoài ra, để cải tiến đời sống nghèo khổ bên phía Đông, chính quyền Helmut Kohl trước đây vì cần tài chánh đã sử dụng các biện pháp như tăng thuế, công nhân viên Tây Đức phải xuất lương hầu giúp đỡ đồng hương (solidarity contribution) bên Đông Đức.

VN : Một điểm khác rất cách biệt so với VN dựa theo các tài liệu tôi đọc được cũng như do thân nhân kể lại là csVN đổi tiền năm ba bận nhằm bần cùng hóa thành phần tư bản và tiểu tư sản mà họ nghĩ rằng còn giấu giếm của cải đâu đó chưa kiểm soát được thì Tây Đức trái lại, ngay sau khi thống nhất họ đã ban lệnh đổi tiền DDR, một đồng tiền thời đó không có giá trị gì nhiều so với đồng Đức Mã (lúc đó nếu không lầm 1DM = 7 đồng DDR) với tỉ lệ 1:1, giúp cho dân DDR, không phân biệt họ là đảng viên, con ông cháu cha hay dân thường gì cả bỗng tự nhiên có tài sản, rồi sau đó dân DDR với số tiền "trời cho" lại còn xây nhà hay mua xe đôi khi còn ngon lành hơn những người dân bên phía Tây.

Sự khác biệt Đức-VN: Trong khi dân miền Nam VN bị đánh thuế tư sản mại bản làm nhiều gia đình mất hết cả tài sản thì ngược lại ở dân DDR được ưu đãi hầu hết trên mọi phương diện làm cho dân chúng vùng cs cũ hứng chí làm ăn nên nền kinh tế sau thời DDR từ từ khá lên.

Vài sự khác biệt quan trọng sau thống nhất giữa Đức - VN:

Khác với csVN đã tìm cách đưa đi cải tạo hay quản chế quân cán chính liên hệ với chính quyền VNCH cũng như cấm lập hội, lập đảng sau 30.4.1975 thì đa số cựu đảng viên cs của DDR và những người còn luyến tiếc chủ thuyết xã hội chủ nghĩa đã „lấy rượu cũ đổ vào bình mới“ thay đổi danh xưng đảng SED (đảng cs DDR cũ) thành PDS và ra tranh cử với các đảng phái dân chủ khác của Đức.

Cộng sản VN bắt giam hàng trăm ngàn Quân - Cán- Chính VNCH mà ai cũng biết vì là người trong cuộc hay thế nào cũng có thân nhân, bạn bè từng là nạn nhân của chế độ mới sau tháng Tư 1975 (ngay cả thân nhân người viết cũng là nạn nhân !!) và đày đoạ, đẩy hàng loạt người dân miền Nam sống ở thành thị vào các vùng kinh tế mới …

Ngược lại, chính quyền và nhân dân Tây Đức đặc biệt không mang hận, trả thù dân Đông Đức sau khi thống nhất. Dựa theo nhiều tài liệu của Đức và các phóng viên báo chí từ các nước Âu Mỹ, Đức không trả thù dân cùng chủng tộc!. Cũng có vài vụ kiện tụng xử các đảng viên bắn chết hay bắn người bị thương khi dân DDR tìm cách vượt bức tường ô nhục để sang Tây Bá Linh tìm tự do nhưng bất cứ vụ kiện nào cũng có luật sư bào chữa. Lý do rất dễ hiểu, luật pháp Đức coi trọng quyền làm người. Hiến Pháp Đức đã qui định một cách rõ ràng: "Nhân phẩm con người bất khả xâm phạm"Vì thế không có chuyện đem hàng loạt đảng viên hay quân cán chính thời DDR cho đi học tập cải tạo hay tống giam, tẩy não (ngoại trừ thời Đức quốc Xã). Ngay cả Tổng bí thư cuối cùng của DDR, Egon Krenz cũng bị đưa ra tòa và chỉ bị phạt tù và nay đã được khoan hồng trả tự do. Không những thế chính những tay trùm mật vụ DDR, từng sát hại bao nhiêu dân DDR vô tội cũng bị đưa ra tòa án xét xử một cách công khai, có luật sư biện hộ. Ngay cả các đảng viên hay các chính trị gia gộc thời DDR bây giờ cũng thoải mái tham chính như Gysi hay Bisky v.v... chẳng hạn.

Đấy, sự khác biệt giữa DDR và Việt Nam sau khi thống nhất rõ ràng như vậy đó!. Chưa kể đến chuyện đảng PDS, hậu thân của đảng cộng sản Đông Đức cũng được tự nhiên hoạt động trên chính trường Đức không gặp một khó khăn nào, họ hiện đã và đang ngồi tại Quốc Hội hay nghị viện Đức với những chức vụ Nghị sĩ mà chẳng bị chính phủ Đức làm khó dễ. Tại những nước CS thuộc khối Đông Âu cũ như Ba Lan, Tiệp, Hung Gia Lợi, Rumaenien (Romania/Rumania) v.v... cũng không có xảy ra những vụ tống giam rầm rộ hay trả thù những đảng viên, cảnh sát, quân đội và tay sai của chính quyền CS cũ, ngoài những vụ xử án lẻ tẻ. Những người cộng sản ngày xưa họ vẫn được lập hội lập đảng ra tranh cử với những đảng phái dân chủ đối lập một cách tự nhiên. Thậm chí họ được quyền tiếp tục tuyên truyền chủ thuyết cộng sản vốn đã lỗi thời và ai còn nghe theo đó là chuyện riêng của người đó, dựa trên tinh thần tự do tư tưởng và dân chủ. Người cộng sản cũ nói chung đều có một đời sống ấm no, bình đẳng như nhau, có đầy đủ các quyền tự do, được sống an lành không còn bị kìm kẹp hay muốn đi đâu thì đi không phải lo sợ bị theo dõi, ai làm nấy ăn v.v... như xưa, dưới thời cộng sản thống trị.

Nhìn người lại nghĩ đến ta. Việt Nam kể từ khi cộng sản Bắc Việt cưỡng chiếm xong Nam VN đưa đến sự thống nhất ngày 30 tháng 4.1975 (người viết dùng chữ cưỡng chiếm vì VNCH ở thế tự vệ và rõ ràng, VNCH không sử dụng vũ lực để tóm thu miền Bắc như cộng sản Bắc Việt đã đưa quân ào ạt vào miền Nam trên phần đất của miền Nam, điển hình Tết Mậu Thân 1968, Mùa Hè đỏ lửa 1972 và rõ ràng nhất 1975 !) , thời gian lâu gấp đôi so với Đức nhưng VN nói chung vẫn còn èo uột, chưa khả quan mấy trên tất cả mọi phương diện: kinh tế, nhất là Tự do, Nhân quyền v.v.... Nếu không có nguồn tài lực do những người tỵ nạn CS và số người VN được nhà nước cho phép "xuất khẩu lao động" từ hải ngoại gởi về không hiểu tình trạng kinh tế VN còn đi tới đâu?. Những người có trách nhiệm đối với dân chúng VN hãy can đảm, bình tâm nhìn sang DDR, khối Đông Âu và khối Liên Hiệp Nga cũ thì rõ. Nhưng không chỉ nhìn thôi mà còn cần phải học hỏi để cải thiện cho dân Việt nhờ với nếu chế độ cộng sản chưa bị đào thải ngay như ở Đông Âu !.

Một điểm quan trọng cũng cần nói ra là dân DDR đâu ai bỏ quê hương xứ sở đi lánh nạn tránh Tây Đức?. Họ cũng đâu có rời bỏ DDR như VN đã làm chấn động thế giới với hàng triệu người bất kể hiểm nguy tìm đường vượt biên, vượt biển đi tìm Tự Do?!.  Họ an tâm ở lại quê hương xứ sở của họ. Một khi mà người dân được quyền tự do kinh doanh, tự do ngôn luận, tự do học hành và phát triển... nói chung có đời sống hoàn toàn có Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền thì họ mới có hứng thú làm việc, đóng góp tích cực vào sự phồn thịnh và phát triển quốc gia được. Ngược lại, nếu làm mà chẳng được gì hết thì họ sẽ thụ động là chuyện rất dễ hiểu và đây là lý do DDR và Tây Đức khác biệt nhau một trời một vực trên tất cả mọi phương diện trước khi Đức thống nhất.

Dân Đông Đức thời Xã Hội Chủ Nghĩa làm việc, phục vụ và đóng thuế cho nhà nước cộng sản. Ngược lại dân Tây Đức ngay từ căn bản, ngay từ đầu phụng sự cho Cộng Hòa Tây Đức (BRD). Vấn đề hưu trí đều dựa vào thời gian và sự đóng góp của giới lao động cho một quốc gia. Ganh tị hay chống đối nếu có là chuyện rất bình thường vì dân DDR đâu có đóng góp nhiều gì cho chế độ Cộng Hoà (chỉ có và xảy ra sau 1990)NHƯNG rốt cuộc dân phía Tây sẵn sàng chấp nhận sự san bằng lương hưu Đông - Tây (xem tin trên), cho toàn nước Đức thì cũng đủ hiểu trình độ dân trí của Đức cao như thế nào để đừng ngạc nhiên vì sao Đức có chỗ đứng vững, được nễ trọng trên thế giới.

Khi nào thì giới lãnh đạo VN chúng ta mới nhìn ra được cội rễ của vấn đề để tạo cho dân Miền Nam nói riêng - nhất là các gia đình ngày xưa thuộc Quân-Cán-Chính VNCH - mà cs ghép tội là "ngụy" và dân VN nói chung có được một cơ hội tương tự như Tây Đức (BRD) đã thực hiện cho dân Đức ở DDR ?.                          
  • ©       Lê-Ngọc Châu (Nam Đức, chiều 09.07.2017)
                    Nguồn: Theo AFP , 07.07.2017
Thử nhìn lại lợI thế vũ khí hạt nhân của bắc triều tiên
Hôm thứ Ba ngày 4/7 Bắc Triều Tiên tuyên bố phóng thành công phi đạn đạn đạo liên lục địa-ICBM Intercontinental Ballistic Missile-nhằm vào ngày lễ Độc Lập thứ 241 của Hoa Kỳ, chỉ vài ngày trước thềm Hội nghị cấp cao của khối G20 và chỉ 24 giờ sau 2 cuộc điện đàm riêng biệt giữa Tổng thống Donald Trump với Thủ tướng Nhật Shinzo Abe, và với chủ tịch TQ, Tập Cân Bình, bàn về vấn đề rũi ro phát triển vũ khí hạt nhân và đạn đạo của BTT.

Theo báo Washington Post hôm 5 tháng 7-2017, việc phóng tên lửa liên lục địa của BTT hôm 4-July cũng có thể nhằm đáp trả lại câu nói thiếu già dặn của Donald Trump:‘‘BTT sẽ không có khả năng phóng tên lửa đến tận vùng lãnh thổ của Hoa Kỳ’’. (Donald Trump made a bold pronouncement in the weeks before he becomes president that is not aging well. North Korea just stated that it’s the final stages of developing a nuclear weapon capable of reaching to parts of the US. It won’t happen- Washington Post) .

Bắc Triều Tiên tuyên bố đây là lần thử đầu tiên tên lửa liên lục địa-ICBM-Hwasong-14, được phóng lên theo gốc bắn rất cao trong không gian đến 2802 Km và bay suốt trong gần 39 phút mới rơi xuống một nơi được qui định trước trên biển Nhật Bản cách nơi phóng tên lửa này vào khoảng 933Km. Theo ước tính dựa trên thống kê, các chuyên viên đạn đạo của Mỹ đã ước đóan nếu tên lửa này được phóng trong điều kiện gốc độ bình thường nó có thể tiến đến các tiểu bang Alaska, Hawaii thậm chí nó có thể tiến đến các vùng đất của Hoa Kỳ ở Tây Bắc Thái Bình Dương. Bình Nhưỡng cũng cho hay: Phi đạn Hwasong-14 vừa rồi có khả năng mang đầu đạn hạt nhân cỡ lớn. 

Phản ứng Quốc Tế Về Việc Bình Nhưỡng phóng Thành Công Tên Lửa Đạn Đạo Liên Lục Địa-ICBM. 
Hôm 5/7 Tổng thống NTT, ông Moon Jae-in lên tiếng kêu gọi các cường quốc nên gia tăng biện pháp chế tài BTT sau vụ phóng thành công phi đạn đạn đạo của nước này hôm 4/7. Tại một buổi họp báo với Thủ Tướng Đức, Angela Merkel, tại Berlin ông Moon cho hay sẽ dùng diễn đàn G20 tại Hamburg trong tuần này để huy động ủng hộ kiến nghị tăng cường biên pháp chế tài Bình Nhưỡng. Được biết hôm 5/7, quân đội hỗn hợp Mỹ và NTT đã tập trận bắn thử hàng loạt tên lửa đạn đạo Hyunmoo-2 và cả tên lửa chiến thuật ATACMS để dằn mặt Bình Nhưỡng. Hội đồng tham mưu của NTT xác nhân các tên lửa được phóng ra vùng biển Nhật Bản. Văn phòng của Tổng thống NTT đã khẳng định chính Tổng Thống Moon Jae-in yêu cầu triển khai cuộc tập trận này để phô diễn sức mạnh tên lửa của liên minh quân sự Mỹ-NTT. Tuy nhiên Tổng thống Moon Jae-in cũng nhấn mạnh nên giải quyết vấn đề BTT bằng con đường ngoại giao ôn hòa. Thế mới hay, bất cứ ai là người Triều Tiên cũng ngóng mong ngày thống nhất đất nước họ bằng con đường hòa bình. 

Trong dịp này Thủ tướng Đức Angela Merkel cho hay, thượng đỉnh G20 lần này sẽ bàn về cách phản ứng tốt nhất để làm sao giữ được áp lực với chế độ Bình Nhưỡng trong công cuộc phát triển vũ khí hạt nhân và tên lửa đạn đạo của xứ này. Qua những lời phát biểu ở trên của Thủ tướng Đức, một sư thật không ai chối cãi được là bà Chủ nhà của thượng đỉnh G20 lần này tại Hamburg không mấy mặn mà trong việc trừng trị BTT. Có lẽ Thủ Tướng Đức Angela Merkel không muốn đổ thêm dầu vào lửa và bà tin tưởng rằng Mỹ đủ khôn ngoan biết tự kiềm chế không bao giờ để xảy ra chiến tranh hạt nhân với BTT, ít ra trong lúc này. 

Hôm 5/7 tại buổi họp của Hội Đồng Bảo An tại LHQ, New York Phó Đại diện Nga lên tiếng: Chớ nên dùng võ lực với Bình Nhưỡng sau sự cố Bình Nhưỡng phóng thành công phi đạn đạn đạo Hwasong-14. Và đại diện Nga yêu cầu Mỹ ngưng triển khai hệ thống phòng thủ phi đạn ở NTT. Rõ ràng Nga đã lợi dụng sự thành công của phi đạn Hwasong-14 vừa rồi buộc Mỹ phải ngừng xây dựng hệ thống phòng thủ phi đạn tại NTT. Hệ thống này của Mỹ ở NTT không chỉ ngăn ngừa, chận đánh phi đạn của BTT mà còn ngăn ngừa, chận đánh các phi đạn từ Nga và TQ. 
Cũng tại LHQ hôm 5/7, người đại diện chính phủ TQ, Cảnh Sảng nói rằng Bắc Kinh không ngừng nỗ lực để giải quyết những thách thức trên bán đảo Triều Tiên. Ông Sảng khẳng định vai trò của TQ là không thể thiếu được và kêu gọi tất cả các bên phải biết tư kiềm chế, ngưng ngay những hành động có tính cách thúc đẩy tình trạng bán đảo Triều Tiên đến độ xấu hơn. 
Những lời phát biểu mỹ miều‘kẻ cả’ của đại diên TQ tại LHQ chỉ là những lời nói‘hùa theo ăn có’ lên mặt với Mỹ. Trong thực tế Bắc Kinh không thể tạo ảnh hưởng hay áp lực nào với Bình Nhưỡng trong chương phát triển hạt nhân và đạn đạo. Việc thông thương mậu dịch giữa hai nước TQ và BTT là lợi ích kinh tế hai chiều, không hề mang tính cách giúp đỡ hay viện trợ từ phía TQ. 

Người phát ngôn của Tổng Thư Ký-LHQ, ông Antonio Gutteres, ra tuyên bố lên án Bình Nhưỡng đã nghiêm trọng vi phạm trắng trợn các nghị quyết của HĐBA-LHQ và có hành động leo thang căng thẳng nguy hiểm. Chắc chắn chỉ trong vài ngày nữa tổ chức LHQ sẽ đưa ra những biện pháp hiệu năng hơn đế chế tài Bình Nhưỡng. Đây cũng chỉ là những lời chỉ trích chế độ Bình Nhưỡng một cách trung dung, thiếu quả quyết trong việc trừng phạt, chế tài BTT. Đứng trước sự cố 4/7 do BTT gây nên, một tổ chức quốc tế kỳ cựu đứng hàng đầu thế giới, tổ chức LHQ, vẵn còn lưỡng lự, không tin rằng Mỹ và BTT không đến nỗi thiếu trách nhiệm trước sư sống còn của 2 dân tộc họ và nhân loại; Mỹ và BTT không bao giờ ngu xuẫn mà lao đầu mình vào cuộc chiến hạt nhân. 

Hôm 5/7 phát biểu trước cuộc họp của Hội Đồng Bảo An tại LHQ, Đại diện Mỹ tại LHQ, bà Niki Haley, tố cáo hành đông phóng tên lửa đạn đạo liên lục địa hôm 4/7 của BTT, đã hâm dọa nghiêm trọng tình trạng an ninh của Mỹ và các đối tác đồng minh của Mỹ và Thế giới. Nếu cần, chúng tôi sẵn sàng dùng vũ lực đáp trả, nhưng bà cho biết đó không phải là sự lựa chọn ưu tiên hàng đầu của Mỹ. Bà Haley không quên thúc giục TQ, đồng minh chính của BTT, hãy nỗ lực hơn nữa để kiềm chế Bình Nhưỡng. Dồng thời bà Haley cho biết Washington sẵn sàng cắt đứt mậu dịch với bất cứ nước nào làm ăn với Bình Nhưỡng vi phạm các nghị quyết của LHQ. Mỹ có thể hành động đơn phương và trừng phạt các công ty TQ làm ăn với Bình Nhưỡng đặc biệt là các ngân hàng... Trong khi đó, giới ngoại giao Mỹ cho rằng Bắc Kinh chưa thực thi đầy đủ các biện pháp chế tài quốc tế đối với Bình Nhưỡng và thay vào đó TQ chống lại các biện pháp chế tài Bình Nhưỡng mạnh tay hơn của LHQ. Hơn thế nữa, thương mại TQ và BTT tăng gần 40% trong quí đầu năm nay. Do đó Tổng Thống Donald Trump nghi ngờ khả năng hợp tác của TQ trong việc đối phó mối đe dọa hạt nhân của Bình Nhưỡng.

Tuy nhiên, bên cạnh đó có sự lựa chọn xem ra ưu việt hơn đó là ý kiến của Bộ trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ, James Mattis trên hồ sơ trừng phạt Bình Nhưỡng đã vi phạm trắng trợn những nghị quyết về giới hạn phát triển vũ khí hạt nhân của Hội Đồng Bảo An-LHQ. Hôm thứ Năm 6/7 trong buổi họp báo tại Ngũ Giác Đài, Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ, James Mattis, phát biểu dù cho BTT có bắn phi đạn mang đầu đạn hạt nhân tiến đến nước Mỹ đi nữa, cũng không thể khiến người Mỹ chúng ta khai chiến chống lại BTT. Bô trưởng James Mattis khẳng định: Hoa Kỳ sẽ tiếp tục kiên trì tìm giải pháp ngoại giao ôn hòa đối với khủng hoảng nguyên tử BTT. Và Bộ trưởng Mattis cho hay hay chính Tổng Thống cũng dứt khoát: chúng ta phải tìm giải pháp ngoại giao, kinh tế để giài quyết vấn đề phát triển vũ khí hạt nhân của BTT. Nguyên văn Anh ngữ của bản tường thuật do Alex Lockie của báo Businessinsider hôm 6/7: Defense Secretary James Mattis told reporters at the Pentagon on Thursday that, despite North Korea demonstrating its ability to hit the mainland US with the nuclear missile, the US came no closer to war. I do not believe this capability in itself brings us to war. Mattis said the US would continue to focus on a diplomatic solution to the crisis...The President has been very clear that ‘‘we are leading diplomatic and economic effort’’ said Mattis. 

Kết Luận
Từ đầu năm 2017 tính đến nay BTT đã gấp rút phóng đầu đạn đạn đạo cả thảy 13 lần, với chủ đích làm áp lực Mỹ và Hội Đồng Bảo An-LHQ thừa nhận BTT như một trong 9 quốc gia có võ trang vũ khí hạt nhân, và có chủ quyền, độc lập, có quyền hợp tác với NTT để tự quyết định tương lai và thống nhất trong hòa bình Bán đảo Triều Tiên. Điểm nổi bật hơn tất cả, Bình Nhưỡng đã thành công một cách ngoạn mục trong việc phóng đầu đạn đạn đạo xuyên lục địa hôm 4/July nhằm ngày lễ Độc lập thứ 241 của Hoa Kỳ. Sự trùng hợp này dù cho vô tình hay cố ý đều có thể gây ra sự hiểu lầm từ phía chính phủ Mỹ nhất là Tổng Thống Mỹ, Donald Trump. Mối quan hệ giữa Mỹ và BTT kể từ đầu năm đến nay đã trở nên vô cùng phức tạp cho đến nỗi hồi tháng Tư vừa rồi Tổng Thống Mỹ, Donald Trump đã điều động hạm đội Tàu Sân Bay,và Tiềm Thủy đỉnh võ trang nguyên tử, áp sát bờ biển NTT. 
Nhìn từ gốc đô của Washington, Chính phủ Mỹ có lý trong việc kiềm chế BTT phát triển vũ khí hạt nhân. Mỹ là một trong ngũ đầu chế của Hội Đồng Bảo An Thường Trực của LHQ. Là một thành viên của HĐBA, Mỹ có bổn phận ngăn ngừa cấm sự lan tràn vũ khí hạt nhân. Hơn thế nữa, nếu để cho Bình Nhưỡng tự do phát triển vũ khí hạt nhân đến chỗ thành công như trong ngày 4/July vừa rồi thì chắc chắn sinh mạng của 30,000 binh sỹ Mỹ hiện đang trú đóng thường trực trên bán đảo Triều Tiên bị hâm dọa nặng nề. Và hơn 80,000 binh sỹ Mỹ hiên đang trú đóng rãi rác trên nước Nhật, nhất là tại Okinawa sẽ cùng chung số phận như vậy.
Nhìn từ gốc độ Bình Nhưỡng, việc chế tạo vũ khí hạt nhân của BTT cũng chỉ để bảo vệ chủ quyền của Bán đảo Triều Tiên, để bảo vệ nền độc lập, tư do, quyền được sống bình đẳng, được thế giới nhìn về bán đảo Triều Tiên với sự trọng nễ thật sự. Nghĩ cho cùng đó là những đòi hỏi vô cùng chính đáng cho bất cứ dân tộc nào trên thế giới hôm nay. 
Việc xung đột va chạm vì quyền lợi giữa các quốc gia hôm nay điển hình như Mỹ và BTT là chuyên bình thường. Trong tinh thần Toàn cầu hóa do Mỹ đề xuất hồi cuối thế kỷ XX, thế giới hôm nay không có kẻ thù, chỉ có đối tác cùng nhau phát triển kinh tế trong tinh thần cạnh tranh lành mạnh và bình đẳng và cùng hưởng lợi theo khả năng của mình. 
Nếu Chính phủ Hoa Kỳ thật sư có khả năng và thiện chí chuyển hóa BTT từ thù thành bạn, từ đối trọng thành đối tác để cùng nhau phát triển kinh tế bảo vê an ninh, hoà bình bền vững như bộ trưởng Quốc Phòng Mỹ, James Mattis đang mong muốn. Hy vọng chăng điều này sẽ trở thành sự thật? Sự bắt tay giữa Mỹ và BTT sẽ khẳng định: Không có kẻ thù vĩnh viễn- Không có bạn vĩnh viễn- chỉ có lợi ích của quốc gia là vĩnh viễn./.
Đào Như
thetrongdao 2000@yahoo.com
July-8-2017

GHI CHÚ NGUỒN
Tất cả dữ kiện trong bài viết trên được xây dựng từ những thộng tin của những websites sau đây:
1-Secretary of Defense Mattis: North Korea’s ICBM doesn’t bring us any closer to war.
http://www.businessinsider.com/secretary-of-defense-mattis-north-koreas-icbm-war-2017-7
2- WashingtonPost: The Daily 202-Missile test underscores the failure of Trump’s naĩve approach to North Korea 
https://www.washingtonpost.com/news/powerpost/melona/daily-202/2017/07/05/daily-202-missile-test-failure -of-trump-s-naive-approach-to-north-korea/
3- NK appears to use China Truck first claim ICBM test
https://www.reuters.com/article/us-northkorea-missles-china-truck-idUSKBN19P1J3
4- N.K Claims it tested first ICMB
http://www.yahoo.com/news/north-korea-claims-tested-first-064225515.html
Bài Đề Nghị Đọc Thêm:
Những Chặng Đường Lịch Sử Võ Trang Nguyên Tử Của Bán Đảo Triều Tiên -của cùng tác giả-Đào Như
http://www.vietnamdaily.com/index.php?c=article&p=101483

Cục trưởng Chống tham nhũng: Cán bộ giàu nhờ nuôi lợn là không hợp lý

Ông Phạm Trọng Đạt nêu rõ, cán bộ khi có tài sản tăng, giảm bất thường thì phải giải trình nguồn gốc rõ ràng và hợp lý.

Trước thông tin "nhiều cán bộ giải trình nguồn gốc tài sản từ nuôi lợn", ông Phạm Trọng Đạt - Cục trưởng Chống tham nhũng, Thanh tra Chính phủ, đặt câu hỏi: "Nuôi lợn, gà thì lấy đâu nhiều tiền thế?".
Theo ông Đạt, quy định hiện hành yêu cầu cán bộ khi có tài sản tăng, giảm bất thường thì phải giải trình nguồn gốc. Tuy nhiên, tài sản đó tăng do kinh doanh, bán nhà đất, hay do bố mẹ để lại… thì việc giải trình phải hợp lý.
"Ví dụ anh có tài sản 10 tỷ đồng mà bảo nhờ nuôi lợn, nuôi gà thì đó là giải thích cho xong, không hợp lý và không ai chấp nhận được", Cục trưởng Chống tham nhũng nói.
Bình luận vấn đề trên, ông Lưu Bình Nhưỡng -  Thường trực Ủy ban tư pháp của Quốc hội, cho rằng nếu ai đó quả thực giàu lên nhờ nuôi lợn, gà thì cơ quan chức năng cần xác nhận cho họ. Tuy nhiên, người dân khó tin cách lý giải này vì nuôi lợn, gà ở quy mô công nghiệp thì có thể đem lại thu nhập khá, nhưng đa số người dân làm nghề chăn nuôi chỉ có thu nhập trung bình, thậm chí nghèo. "Nhiều bà con đang kêu thu nhập bị giảm vì nuôi lợn không được giải cứu", ông Nhưỡng nói.
cuc-truong-chong-tham-nhung-can-bo-giau-nho-nuoi-lon-la-khong-hop-ly
Cục trưởng Phạm Trọng Đạt. Ảnh: Bá Đô
Ông Vũ Quốc Hùng - nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương cho rằng, cơ quan chức năng cần phải hỏi lại những cán bộ đã giải trình như trên, xem họ đã có sáng kiến kỹ thuật và áp dụng loại công nghệ cao trong chăn nuôi như thế nào để có thu nhập như vậy. 
"Tôi không thuộc chủ nghĩa kham khổ, nghĩa là không phải cứ cán bộ thì phải sống vất vả nhưng đã chọn công việc trong bộ máy chính trị, nghĩa là công bộc của dân thì đừng xây dựng cho mình một cuộc sống quá xa cách dân chúng", ông Hùng nói.
Theo ông, quy định pháp luật cũng như đạo đức công vụ yêu cầu người cán bộ phải dành toàn bộ thời gian, tâm trí cho công việc, cùng với đó người thân không được lợi dụng vị trí của cán bộ trong bộ máy công quyền để trục lợi bất chính. "Như vậy, nếu anh giàu lên thì phải giải trình rõ tài sản từ đâu mà có, giải trình không thuyết phục là dấu hiệu vi phạm pháp luật về kê khai tài sản", ông Hùng nói. 
Dân không biết thì làm sao "dân bàn, dân kiểm tra"
Ông Lưu Bình Nhưỡng phân tích, khi phát hiện cán bộ kê khai tài sản không trung thực thì người đứng đầu cơ quan và bộ phận tham mưu không phải chịu trách nhiệm. Như vậy là "hòa cả làng", và dẫn đến sự lảng tránh, làm ngơ theo kiểu "tôi không động đến anh, anh không động đến tôi, hình thành những liên minh ngầm che chắn cho nhau".
"Có thực tế là cán bộ ở Hà Nội nhưng nhà cửa tại TP HCM; cán bộ vùng cao nhưng sở hữu tài sản dưới Hà Nội. Muốn kiểm soát được thì cần phải công khai bản kê khai tài sản của cán bộ để người dân giám sát", ông Nhưỡng nói và cho rằng cần làm rõ trước công luận về những biệt phủ mọc lên giữa vùng quê nghèo.
"Thông tin không rõ càng khiến dư luận đoán mò, nghi ngờ rồi dẫn đến mất lòng tin. Ở đây, nếu dân không biết thì lấy gì để dân bàn, dân kiểm tra", ông Nhưỡng nhấn mạnh.
Hoàng Thùy 

No comments:

Post a Comment