Tuesday, July 11, 2017

Bài viết hay(5161)

Mâu thuẫn làm sao khi Bolsa càng hồ hỡi phấn khởi ủng hộ Trump gần như tuyệt đối thì khắp thế giới coi bộ xa lánh, né tránh Trump; thậm chí cô lập trump luôn nữa chứ - trừ 3 ông "gà chết" là Abe của Nhật, ông Macron của Tây và anh Fuck nhà ta. Có 3 điều mà tui muốn nói về Trump: 1. Trump là con buôn lão luyện nhưng là tay mơ chính trị trên trường quốc tế. 2. Tánh cao bồi, tật kiêu căng, ngạo mạn, phách lối khó thu phục nhân tâm. 3. Chủ trương rút về giữ túi tiền mà đường lối ngoại giao không nhất quán khiến Mỹ mất thế thượng phong, mất luôn "đồng minh" và mất dần uy tín khi mà Putin và Xi đều biết rõ nhược điểm của Trump. Đừng quên Xi và Putin đều là những thằng điếm quốc tế mà Trump mới chập chững bước lên võ đài lại không thèm nghe ai cố vấn thì quả là khùng. Ngay cả phe CH cũng chới với khi thấy Trump múa may quay cuồng theo túy quyền hay xà quyền(?); cũng có thể là chỉ có twitter là OK; chẳng cần có võ gì ráo. Bởi vậy mới đáng sợ!

QUỐC PHÒNG GẮN VỚI KINH TẾ LÀ Ý NIỆM RẤT HÀM HỒ DỄ BỊ LỢI DỤNG

Ở ta dường như thiếu hẳn sự minh triết trong các lý luận, học thuyết nên người ta vẫn hay dùng những khái niệm mù mờ kiểu như “làm chủ tập thể”, “định hướng XHCN”, “kinh tế quốc doanh làm chủ đạo”, “quả đấm thép” … và trong trường hợp này là “kinh tế gắn với quốc phòng”. Khái niệm càng thiếu rõ ràng, thiếu minh bạch thì càng tạo cơ hội cho sự lạm dụng của người có quyền (muốn tùy tiện giải thích thế nào cũng được) và các nhóm lợi ích có cái ô che chắn cho các ý đồ trục lợi.
Ngay sau khi Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Lê Chiêm phát biểu “Quân đội sẽ không làm kinh tế” chứng tỏ hoạt động kinh tế của lực lượng quốc phòng có những vấn đề bất cập cần xem xét một cách nghiêm túc. Có vị tướng lĩnh khác, và ngay cả nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan phản bác ngược lại: “Việc này rõ như ban ngày rồi, việc gì phải bàn. Đảng ta đưa ra quan điểm là quốc phòng gắn với kinh tế, kinh tế với quốc phòng. Điều này đã được đưa vào Văn kiện của Đảng và điều 68 của Hiến pháp năm 2013. Cương lĩnh nêu rõ, kết hợp quốc phòng an ninh với kinh tế trong từng chiến lược, quy hoạch, kế hoạch phát triển kinh tế - xã hội trên từng địa bàn", v.v.

Các ý kiến trái chiều nêu trên chủ yếu tranh luận dựa trên những ý tưởng có tính đường lối chủ trương của Đảng mà chưa có cơ sở luận chứng kinh tế thuyết phục trả lời câu hỏi: Nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ Tổ quốc đã rất nặng nề, vậy còn làm kinh tế liệu có cạnh tranh nổi với các doanh nghiệp thuần túy trong nền kinh tế thị trường dù là thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa? Ở hầu hết các quốc gia, quân đội không có nhiệm vụ làm kinh tế, kể cả ở Trung Quốc, quân đội đã từng làm kinh tế nhưng đã phải bãi bỏ vì hại nhiều hơn lợi, gây ra tham nhũng khó ngăn chặn làm mất sức chiến đấu và nhiều hệ lụy khác khó lường trước, nếu có chiến tranh.
Dưới góc độ lý luận và thực tiễn thì văn kiện hay nghị quyết của Đảng là sản phẩm chủ quan cho nên có thể đúng ở thời kỳ này (thời chiến mọi lực lượng dồn hết cho chiến trường nên không có cạnh tranh) nhưng vẫn phải xem xét điều chỉnh lại, nếu yêu cầu thực tế của cuộc sống đã đổi khác (điều kiện hòa bình đòi hỏi sản xuất và làm kinh tế phải chuyên nghiệp có thị trường cạnh tranh).
Về mặt thuật ngữ, nói kinh tế gắn với quốc phòng, quốc phòng gắn với kinh tế là ý niệm rất hàm hồ, dễ bị lợi dụng gây bất bình đẳng và khó kiểm toán, giám sát.
“Kinh tế gắn với quốc phòng” là trong phạm vi một quốc gia, và nước nào mà chả thế, chứ không phải là nguyên lý dành riêng cho quân đội. Quân đội được ngân sách nuôi và chức năng cơ bản là “nâng cao sức mạnh chiến đấu và bảo vệ tổ quốc”. Việc kinh doanh kiếm lợi nhuận là việc của các thành phần kinh tế và chịu sự điều chỉnh của luật pháp và cạnh tranh bình đẳng trong một nền kinh tế thị trường. Các ưu đãi của nhà nước đối với khu vực kinh tế quốc doanh thời nay đã không tạo ra bình đẳng giữa các lực lượng kinh tế. Việc quân đội tham gia kinh doanh (cũng với rất nhiều đặc ân và “bí mật”…) càng làm cho môi trường kinh doanh méo mó thêm. Thực chất là có một hoặc nhiều nhóm lợi ích trong quân đội đang trục lợi từ nền kinh tế dưới một cái vỏ bọc là khái niệm mù mờ “kinh tế gắn với quốc phòng”.
Quân đội có thể phát triển một số ngành phục vụ chiến đấu như công nghiệp quốc phòng, hậu cần,… để phục vụ quân đội – mà vì nhiều lý do các thành phần kinh tế khác không cung cấp được. Quân đội được phân bổ ngân sách để đầu tư làm những việc này phục vụ cho nhu cầu “sẵn sàng chiến đấu” nhưng không phải là để kinh doanh kiếm lời.
Tôi mới đọc bài báo trên VN express, rất nhiều kinh doanh của quân đội chẳng liên quan gì đến quốc phòng:
Nhận thức chung
Trước hết, phải khẳng định chức năng nhiệm vụ chủ yếu của lực lượng vũ trang, nước nào cũng thế thôi, là bảo vệ an ninh trật tự và chủ quyền lãnh thổ đất nước. Ông cha ta ngày xưa nói “ngụ binh ư nông" thì nên hiểu ý người xưa là quân đội gắn bó với nhân dân, khi đó chủ yếu là nông dân. Cũng có ý nữa là nền kinh tế chủ yếu tự cấp, tự túc thì việc bảo đảm hậu cần tại chỗ là rất quan trọng.
Khái niệm " làm kinh tế” chỉ có trong nền kinh tế thị trường. Bởi vậy sẽ sai lầm khi viện dẫn câu của người xưa "ngụ binh ư nông " để biện minh cho quan điểm "quân đội phải làm kinh tế”.
Tất nhiên, cũng như các nước, lực lượng vũ trang có thể và cần phải tham gia vào hai lĩnh vực. Một là nghiên cứu sản xuất các phương tiện trang thiết bị quốc phòng hoặc những vật phẩm đặc thù cho quân đội. Hai là thực hiện những công trình mà dân sự không làm được hoặc không được làm như các công trình phòng thủ quốc gia, công trình cần giữ bí mật, các công trình ở biên giới, hải đảo, v.v.
Người bạn là sỹ quan quân đội có nhận xét rất chí lý: “Quân đội phải tập trung cao độ cho việc tinh nhuệ, thiện chiến chứ không thể chỉ mới tập thôi máy bay đã rơi, rơi đàng đông, cứu đàng tây... Nghe ông tướng Chiêm tuyên bố quân đội thôi làm kinh tế, nhiều người đã thấy nhẹ lòng. Hoá ra, các tướng khác nói khác. Cả cái ông giáo sư chính trị không biết gì cũng cứ nói đại. Chẳng có thế lực thù địch nào cả trong chuyện này. Chỉ là lòng mong muốn có quân đội chính quy, hiện đại, tinh nhuệ, trung với nước, hiếu với dân. Nếu có thế lực nào thù địch thì đó là thế lực muốn quân đội yếu đi bằng cách cho đi làm sân golf, làm xây dựng, buôn bán trốn thuế, phân chia giàu nghèo, tầng lớp trong quân đội”.
Từ đó, có thể thấy nên đặt vấn đề là khai thác thế mạnh của lực lượng vũ trang tham gia phát triển kinh tế đất nước, chứ không nên đặt vấn đề bắt buộc lực lượng vũ trang phải tham gia hoạt động kinh tế, kẻo lợi bất cập hại, làm suy giảm sức chiến đấu và uy tín của lực lượng vũ trang.
Quốc phòng gắn với kinh tế không đồng nghĩa với quân đội làm kinh tế
Một thực tế rõ ràng là quân đội đang lạm dụng quân dụng để làm kinh tế trong các lĩnh vực xây dựng, thương mại, dịch vụ và hình thành các tầng lớp, các nhóm, phe phái trong quân đội. Quân đội làm kinh tế chỉ có lợi cho một số tối thiểu. Còn đa số cán bộ, chiến sỹ không có lợi lộc gì từ việc này và vì thế mà họ cũng không ủng hộ. Trong khi đó, sức chiến đấu của quân đội có những điểm quan trọng cần xem lại.
Xã hội có tiêu cực gì, quân đội có hết. Những tai nạn máy bay hiện đại rơi, cứu hộ rất kém là dấu hiệu báo động về khả năng chiến đấu của quân đội.
Đảng và Nhà nước đang đau đầu “chống tham nhũng” vì cái gốc là thể chế Nhà nước ta được thiết kế trên cơ sở “đặc thù”, duy ý chí, không khoa học - phổ quát thì càng “chống” càng bí. Nay một lực lượng quân đội làm kinh tế có tính “đặc thù của đặc thù” thì ai tài gì mà khống chế được “Con ngựa hoang Tư bản” khoác màu “Chiến mã”. Trường hợp đất sân golf Tân Sơn Nhất, sân bay Miếu Môn là điển hình của đặc thù đó! Còn bao bất cập khác quanh vấn đề phân chia lợi ích, nó sẽ “bào mòn” niềm tin của dân đối với quân đội vốn là thế trội của Quân đội nhân dân Việt Nam ta xưa nay, bào mòn sức chiến đấu nội tại trong quân đội nói chung mà Tập Cân Bình đã thấy và chờ đủ “lực” mới ra “thế võ” như mới làm năm rồi là cấm quân đội làm kinh tế. Nhưng ở ta mới chỉ là bản nhạc dạo đầu, Bí thư Quân ủy TW (Nguyễn Phú Trọng) đang cầm chiếc gậy chỉ huy chống tham nhũng, xem ra còn rất nhiều khó khăn trở ngại trong thể chế hiện nay.
Quân đội làm kinh tế ở một số nước như thế nào?
Chữ làm kinh tế, có thể hiểu là làm thương mại, sản xuất kiếm tiền cho quân đội và nuôi kinh tế. Có thể nó thành công như ở Nga trong lĩnh vực quân sự nhưng không đóng góp được gì cho công nghệ dân dụng và nền kinh tế.
Trung Quốc từ năm ngoái (2016) mới quyết định chính thức chấm dứt hoạt động thương mại của quân đội trong vòng 3 năm, bởi vì nó có sẵn nguồn vốn, sử dụng đất đai quốc phòng không bị tính thuế, nguy hại hơn nó là nguyên nhân gây tham nhũng, suy thoái đạo đức lãnh đạo quân đội:
Ngay cả ở Mỹ cũng thế, NASA tham gia chương trình khám phá không gian do nhà nước bỏ tiền, chứ không tạo ra lãi. Tất nhiên các khám phá của nó, có lợi cho doanh nghiệp sau này.
Ở Mỹ, để phát triển kinh tế của đất nước, cho dù là công nghệ võ khí cũng phải thông qua hợp đồng với công ty tư nhân và được kiểm soát chặt chẽ về an ninh từ thuê người, liên lạc với nước ngoài, cho đến bán vũ khí và công nghệ.
Ở Mỹ không có công ty quốc doanh sản xuất võ khí nên có thể nói là khác hẳn Việt Nam và Trung Quốc. Họ có cái gọi là military contractors, là các công ty tư nhân có hợp đồng với quân đội để nghiên cứu và sản xuất võ khí. Các công ty quan trọng là: Lockeed-Martin, Eads, Northrop Grumman, BAE Systems, United Technology, Raytheon, General Dynamics,  L-3 Communications, Technology. Các công ty này làm máy bay, điện tử, đầu máy,  vũ khí, hỏa tiễn,  xe tăng, tàu chiến, kỹ nghệ không gian. Mọi hợp đồng của các công ty này với nước ngoài đều phải được Chính phủ và Quốc hội thông qua.
Mọi công nhân làm việc ở các công ty này phải được security clearance tức là được các cơ quan an ninh của Mỹ như FBI (cảnh sát liên bang) điều tra và đóng dấu là không có liên quan gì nguy hại đến an ninh quốc gia.
Mọi công dân ở các công ty này khi tới một nước nào nằm trong danh sách có tiềm năng nguy hại đến an ninh quốc gia đều phải xin phép, và khi trở về đều phải được FBI phỏng vấn về các việc làm.
Cái gọi là military contractors, vì là các công ty làm võ khí cho quân đội nên họ có ảnh hưởng quan trọng đến chính sách ngoại giao của Mỹ. Chính vì thế sau chiến tranh thế giới lần thứ hai, và sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Tổng thống Mỹ Eisenhower đã phải nói là cần cảnh giác với cái gọi là Military Industrial Complex đã hình thành ở Mỹ. Ông ấy sợ rằng chính sách của Mỹ sẽ bị mấy tay đầu nậu này “xỏ mũi” (We must guard against the acquisition of unwarranted influence, whether sought or unsought, by the military–industrial complex). Nhưng chuyện đó không xảy ra vì các cơ chế về luật pháp ở Mỹ kiểm soát rất chặt chẽ.
Quân đội ta từ nhân dân mà ra luôn được dân bao bọc, quý trọng nhưng nhiều sự vụ làm ảnh hưởng lớn đến uy tín của quân đội như sân golf, nhà hàng ở Tân Sơn Nhất, tranh chấp đất đai ở xã Đồng Tâm, v.v.
Về vụ Đồng Tâm, ông Nguyễn Đức Chung Chủ tịch TP. Hà Nội khẳng định phải thượng tôn pháp luật, lấy pháp luật làm trọng là rất chuẩn xác nhưng xin hỏi khi công bố bản dự thảo kết luận thanh tra đất đai ở Đồng Tâm (không bàn về nét mặt, giọng nói nghiêm khắc, khác hẳn hôm xuống xã Đồng Tâm đối thoại với dân), đây có phải là việc làm trái luật không? vì dự thảo kết luận thanh tra là tài liệu nằm trong danh mục bí mật nhà nước. Chính quyền Hà Nội và cơ quan thanh tra, đừng quên rằng:
Theo Luật Đất đai năm 2003:
Khái niệm về đất sử dụng vào mục đích quốc phòng, an ninh đã được quy định ngày càng chặt chẽ hơn trên nguyên tắc:
(1) Mục đích quốc phòng, an ninh phải được xác định “thuần túy” gắn với nhiệm vụ bảo vệ đất nước;
(2) Mọi diện tích đất do các đơn vị thuộc lực lượng vũ trang sử dụng vào mục đích làm kinh tế hoặc quốc phòng, an ninh kết hợp làm kinh tế đều không được coi là đất quốc phòng, an ninh.
(3) Ngay cả trường hợp đất bỏ hoang hàng mấy chục năm, dân đã vào sản xuất ổn định, thì còn gọi là đất quốc phòng nữa không?
Lời kết
Quốc phòng gắn với kinh tế, kinh tế với quốc phòng là một quan niệm là chính sách và chủ trương phù hợp với hoàn cảnh thời chiến, còn trong nền kinh tế thị trường có cạnh tranh không thể có lãi mà còn làm giảm sút khả năng chiến đấu của quân đội. Nhưng trong mọi trường hợp nó hoàn toàn không tương đương với "quân đội làm kinh tế", hoặc "ngụ binh ư nông".
Trong giai đoạn hiện nay, quân đội nên làm các hoạt động kinh tế công ích và nghiên cứu các lĩnh vực phục vụ trực tiếp quốc phòng và gián tiếp phục vụ dân sinh. Nhưng cần cấm hẳn các doanh nghiệp Quốc phòng đầu tư vào các hoạt động thương mại như khách sạn, ngân hàng, địa ốc..., và kể cả sản xuất điện thoại.
Để bảo đảm tính cạnh tranh bình đẳng trong cơ chế thị trường định hướng XHCN các đơn vị làm kinh tế của quân đội cũng phải được cổ phần hóa và thực hiện mọi chính sách nghĩa vụ theo luật doanh nghiệp.Tô Văn Trường

Lãnh đạo Việt Nam đối mặt thách thức buộc quân đội ngừng kinh doanh


clip_image002
Thượng tướng Bộ Quốc phòng Việt Nam Nguyễn Chí Vịnh

Hai thứ trưởng quốc phòng Việt Nam mới đây nói quân đội “xem xét chấm dứt làm kinh tế”, giảm còn 1/5 số doanh nghiệp quân đội, chỉ giữ những đơn vị sản xuất phục vụ quốc phòng.
Công luận hoan nghênh các thông điệp này, nhưng một nhà nghiên cứu kỳ cựu cho rằng từ lời nói đến thực tế là khoảng cách lớn, và giới lãnh đạo chính trị đối mặt thách thức lớn trong việc làm cho quân đội ngừng kinh doanh.
Trong một cuộc phỏng vấn được báo Tuổi Trẻ đăng tải hôm 10/7, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam, Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh cho hay Bộ Quốc phòng “quyết tâm” giảm từ 88 doanh nghiệp quân đội xuống còn 17 doanh nghiệp có 100% vốn nhà nước.
Tướng Vịnh giải thích rằng quân đội chỉ giữ lại những doanh nghiệp “trực tiếp phục vụ nhiệm vụ quốc phòng”. Cụ thể hơn, đó là các đơn vị sản xuất trang bị vũ khí hay phát triển khoa học công nghệ cao. Bên cạnh đó là các đơn vị “thực hiện công tác chính trị, tuyên truyền”, cũng như các công ty hoạt động kinh tế lưỡng dụng, theo lời ông Vịnh.
Hai tuần trước, hôm 23/6, tại một cuộc họp giữa Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và chính quyền thành phố Hồ Chí Minh, một thứ trưởng quốc phòng khác, Thượng tướng Lê Chiêm, nói quân đội “xem xét chấm dứt mọi hoạt động kinh tế”.
Theo Tướng Chiêm, đó là một chủ trương “mới và đặc biệt quan trọng”. Ông nói thêm rằng “tất cả các doanh nghiệp quân đội” phải cổ phần hóa hoặc thoái vốn, chỉ giữ lại những đơn vị phục vụ quốc phòng. Vị tướng khẳng định với việc ngừng “làm kinh tế”, quân đội sẽ “tập trung cho xây dựng chính quy hiện đại” để bảo vệ đảng, nhà nước, và nhân dân.
Những lời bình luận trong các diễn đàn của báo nhà nước lẫn trên mạng xã hội, dư luận hoan nghênh các tuyên bố kể trên của hai vị thứ trưởng.
Vấn đề quân đội làm kinh tế từ lâu đã gây ra những thắc mắc, thậm chí bất bình, trong người dân và giới kinh doanh. Nhưng gần đây, vấn đề này đặc biệt nóng lên sau nhiều vụ việc bị phơi bày, nói lên sự thiếu minh bạch hay bất bình đẳng trong cạnh tranh khi doanh nghiệp quân đội được hưởng những lợi thế đặc biệt về đất đai, nguồn lực con người, thuế khóa.
Hai vụ gần nhất thu hút sự chú ý lớn là một vùng đất quốc phòng trong sân bay Tân Sơn Nhất ở Tp.HCM bị biến thành sân golf; và một khu đất nông nghiệp Mỹ Đức, Hà Nội bị trưng dụng thành đất quốc phòng, dự định làm sân bay quân sự, nhưng nay sắp được giao cho một doanh nghiệp quân đội.
Nói với báo Tuổi Trẻ, Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh cho biết Bộ Quốc phòng ý thức được rằng sự việc như sân golf ở Tân Sơn Nhất hay một sân golf khác ở sân bay Long Biên, Hà Nội, tạo ra nhiều dư luận “không có lợi” cho quân đội. Vì vậy, theo lời ông, đầu năm nay, bộ trưởng quốc phòng đã chỉ đạo dừng toàn bộ hoạt động xây dựng các khu dịch vụ trong hai sân golf.
Tướng Vịnh cho biết thêm nếu chính phủ lấy đất sân golf để mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất, quân đội “sẵn sàng” thu hồi và bàn giao.
Cùng về đất sân golf này, trong cuộc họp hôm 23/6, có mặt Thủ tướng Phúc, Thứ trưởng Quốc phòng Lê Chiêm khẳng định: “Chúng tôi sẽ chấp hành nghiêm theo quy hoạch của chính phủ”.
Trên bình diện rộng hơn, Tướng Vịnh cho hay thời gian vừa qua Bộ Quốc phòng đã chỉ đạo “tất cả các đơn vị trong toàn quân” kiểm tra lại việc sử dụng đất quốc phòng. Theo lời ông, kết quả cho thấy về cơ bản đất đai quốc phòng “được quản lý theo đúng pháp luật, sử dụng đúng mục đích huấn luyện, sẵn sàng chiến đấu, sản xuất và trong đó có một phần làm kinh tế”.
Nhưng vị thứ trưởng cũng thừa nhận “có một số khu đất sử dụng không đúng mục đích” và quân đội đã “kiểm tra và xử lý nghiêm”. Ông nhấn mạnh rằng thời gian tới quân đội sẽ “tiếp tục xử lý mạnh mẽ, triệt để, căn cơ vấn đề này”.
clip_image003
Quân đội Việt Nam
So sánh với thế giới, nhiều nhà nghiên cứu đã chỉ ra rằng việc quân đội có doanh nghiệp hoạt động kinh doanh gần như không tồn tại ở các nước khác. Họ nói ngay cả Trung Quốc, nước láng giềng cùng ý thức hệ cộng sản với Việt Nam, cũng đã cấm quân đội làm kinh tế.
Tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Chính sách Pháp luật và Phát triển ở Hà Nội, nói với VOA rằng quân đội có các hãng công nghiệp quốc phòng chuyên về đóng tàu, hay nghiên cứu, sản xuất vũ khí, hoạt động phi vụ lợi, là điều chính đáng.
Nhưng thực tế ở Việt Nam, theo ông Giao, nhiều công ty của quân đội hoạt động để kiếm lời và họ gần như không bị kiểm soát do các quy định luật pháp tạo cho quân đội một lãnh địa riêng. Điều này đưa đến chỗ các doanh nghiệp quân đội đã và đang lũng đoạn nền kinh tế, theo vị tiến sĩ.
Mặt khác, ông phân tích rằng các lợi lộc kinh tế còn làm cho quân đội chia rẽ thành các nhóm lợi ích đối chọi nhau, “sao nhãng” việc huấn luyện, tăng cường binh lực, sẵn sàng bảo vệ tổ quốc.
Các lãnh đạo chính trị Việt Nam nhận thức được điều này và có chủ trương tách quân đội khỏi các hoạt động kinh tế. Tuy nhiên, tiến sĩ Giao nhận định họ sẽ gặp thách thức:
“Vấn đề nó đã bộc lộ một cách nghiêm trọng tới mức chính quyền Việt Nam đã thấy rằng không thể không giải quyết. Có lẽ là các nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay đang loay hoay đi tìm lời giải. Động chạm vào nhóm lợi ích quốc phòng, đây là bộ vũ lực, cho nên không phải là các nhà lãnh đạo dễ dàng xử lý được đâu. Bởi vì nó thách thức những tướng lĩnh, những nhóm lợi ích trong quân đội. Nó sẽ động chạm, sẽ là rất khó khăn”.
Có lẽ là các nhà lãnh đạo Việt Nam hiện nay đang loay hoay đi tìm lời giải. Động chạm vào nhóm lợi ích quốc phòng, đây là bộ vũ lực, cho nên không phải là các nhà lãnh đạo dễ dàng xử lý được đâu
Ông Hoàng Ngọc Giao
Nhìn nhận về những tín hiệu phát đi trong các phát biểu của hai thứ trưởng quốc phòng, tiến sĩ Hoàng Ngọc Giao cho rằng tuy điều đó dấy lên một chút hy vọng, nhưng từ lời nói đến thực tế có một khoảng cách xa, một điều đã được chứng minh nhiều lần trong quá khứ ở Việt Nam.
Ông nói công chúng nên căn cứ vào hai chỉ dấu là việc xử lý sân golf ở Tân Sơn Nhất và tranh chấp đất ở xã Đồng Tâm, Mỹ Đức, Hà Nội để xem nhà nước nghiêm túc đến đâu:
“Tôi không lạc quan cho rằng mấy phát biểu đó làm chúng ta có thể yên tâm. Tôi chỉ có thể tin tưởng, yên tâm nếu thế này: sau phát biểu của ông Vịnh, là dứt điểm không có chuyện nói đi nói lại nữa, thu ngay phần đất đai của Tập đoàn Him Lam ở sân golf để mà mở rộng sân bay, ra quyết định rõ ràng luôn. Cái thứ hai, ví dụ như vụ đất Đồng Tâm vừa rồi, thanh tra vẫn cho vào một cái kết luận rằng cái đất đó là đất quốc phòng. Theo tôi, vẫn còn có những hành động như thế thì những lời nói của các vị lãnh đạo có lẽ còn lâu mới đi vào hiện thực được. Đây nó cũng chỉ phản ánh nguyện vọng của ông Vịnh, nguyện vọng của ông thứ trưởng Bộ Quốc phòng, chứ nó đã trở thành quyết tâm của tổng bí thư, của đảng là phải làm quyết liệt hay không, thì tôi sợ nó chưa hẳn là như vậy”.
Hiện nay, các tập đoàn, tổng công ty thuộc Bộ Quốc phòng Việt Nam hoạt động trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau, từ xây dựng, bất động sản, viễn thông, tài chính, hậu cần, cơ khí, xăng dầu, cho tới nông nghiệp.
Các doanh nghiệp quân đội đình đám nhất là Viettel trong lĩnh vực viễn thông, MBB trong lĩnh vực ngân hàng, Mipecorp trong ngành xăng dầu, hay các tổng công ty 36 và 319 trong ngành xây dựng, bất động sản. Tổng doanh thu của các doanh nghiệp này lên đến hàng trăm tỷ đồng.

Các góc nhìn 'Quân đội Việt Nam trong kinh doanh'

Hồi tháng 1/2007, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, Thượng tướng Quân đội đã nói về hoàn cảnh lịch sử để "Quân đội cũng như công an cũng phải tham gia làm kinh tế, thương mại" nay đã không còn phù hợp: "Thời điểm từ năm 1975 đến 1990 thì việc này là cần thiết. Nhưng nếu cứ kéo dài đến thời điểm này rõ ràng là không còn phù hợp nữa. Vì quân đội hay công an cũng thế thôi, đều có nhiệm vụ chính trị rất rõ ràng là phải tập trung bảo đảm an ninh quốc gia".

Vào thời điểm đó, ông Lê Khả Phiêu nói "dứt khoát năm 2007 phải làm những khâu cơ bản" trong việc chuyển giao các doanh nghiệp quân đội, công an sang cho Nhà nước.

Hơn 10 năm sau khi ông Phiêu phát biểu, vấn đề này không chỉ vẫn còn đó mà còn lớn hơn trước.
clip_image001
Công binh dựng và duy trì cầu phao qua sông Hồng - ảnh tư liệu. Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES

Truyền thông Việt Nam đã và đang có nhiều bài về chủ đề được bàn thảo trên mạng và đưa ra cả các hội thảo chính thức về vai trò của Quân đội Nhân dân Việt Nam trong việc làm kinh tế.
BBC Tiếng Việt giới thiệu các bài nổi bật cùng những quan điểm đa chiều về chủ đề này vốn bùng nổ trở lại sau vụ tranh chấp đất ở Đồng Tâm và chuyện sân golf cạnh sân bay Tân Sơn Nhất.
Hoạt động đa ngành
Trang VnExpress điểm ra các lĩnh vực kinh tế mà Quân đội Việt Nam đang hoạt động:
"Bộ Quốc phòng hiện là bộ trực tiếp quản lý nhiều tập đoàn, tổng công ty với hơn 20 doanh nghiệp trực thuộc. Do đặc thù hoạt động, các tập đoàn, tổng công ty thuộc Bộ Quốc phòng hoạt động trên rất nhiều lĩnh vực khác nhau, từ xây dựng - bất động sản, viễn thông, tài chính, logistics, cơ khí, xăng dầu, cho tới nông nghiệp".
"Trong đó, nhiều doanh nghiệp hoạt động đang trở thành những doanh nghiệp top đầu trong lĩnh vực kinh doanh của mình như Viettel, Ngân hàng Quân đội, Tổng công ty Tân Cảng Sài Gòn, Tổng công ty Xăng dầu Quân đội hay Tổng công ty Đông Bắc..."
Các doanh nghiệp khác muốn không thua kém các doanh nghiệp quân đội thì phải sản xuất tốt, giá cả hợp lý, bán ra thị trường được dân tin
Tướng Võ Hồng Thắng
"Đứng đầu trong danh sách này là Tập đoàn Viễn thông Quân đội (Viettel). Dù chỉ là doanh nghiệp duy nhất của Bộ Quốc phòng hoạt động trong lĩnh vực viễn thông nhưng Viettel lại là đơn vị đang giữ vị thế lớn nhất trên thị trường và tạo sự cách biệt lớn với hai nhà mạng đứng sau là VinaPhone và Mobifone".
"Năm 2016, Viettel đạt hơn 226.000 tỷ đồng doanh thu, xấp xỉ 10 tỷ USD và hơn 43.000 tỷ đồng lợi nhuận trước thuế. Tổng doanh thu của Viettel cũng gấp gần ba lần doanh thu của VinaPhone và Mobifone cộng lại, đồng thời là đơn vị đang đóng góp vào ngân sách lớn nhất trong số các doanh nghiệp quốc phòng, đạt trên 40.000 tỷ đồng".
Cũng báo này đã phỏng vấn hôm 06/07 với Thiếu tướng Võ Hồng Thắng, Cục trưởng Kinh tế, Bộ Quốc phòng và được ông xác nhận:
"Ở nhiều vùng biên giới trên bộ có tình trạng trắng bản, trắng dân nên quân đội báo cáo Chính phủ, Thủ tướng quyết định cho đầu tư xây dựng 33 khu kinh tế quốc phòng dọc biên giới quốc gia. Hiện nay đã triển khai 28 khu, 5 khu đang triển khai...".
clip_image003
Một toà nhà của Viettel. Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Tuy nhiên, ông Võ Hồng Thắng cho rằng cách nói "Quân đội làm kinh tế là không đúng". Theo ông, cần hiểu rõ rằng đó là việc "quân đội tham gia sản xuất, lao động, xây dựng kinh tế".
Ông cũng thách thức các doanh nghiệp dân sự về giá:
"Các doanh nghiệp khác muốn không thua kém các doanh nghiệp quân đội thì phải sản xuất tốt, giá cả hợp lý, bán ra thị trường được dân tin".
Hôm 09/07, VnExpress có bài phóng sự video nói "Dù số lượng không nhiều nhưng các doanh nghiệp quân đội đang giữ vị thế lớn ở nhiều lĩnh vực với lợi nhuận vài trăm đến chục nghìn tỷ đồng".
Khi các sỹ quan cao cấp làm giám đốc
Trang CafeF.vn thì nêu ra một loạt "hàng nóng" tức các công ty quân đội mà theo họ được nhà đầu tư nhắm tới trong quá trình Chính quyền Việt Nam cho cổ phần hóa các công ty quân đội.
Bài hôm 04/07 khẳng định "Quá trình sắp xếp lại các doanh nghiệp quân đội đã và đang được tiến hành", và đặt câu hỏi: "Những doanh nghiệp quân đội nào sẽ được các nhà đầu tư quan tâm nhất khi sắp tới chỉ còn 29 doanh nghiệp do Bộ Quốc phòng quản lý?".
Trang báo nêu rằng "Viettel, Tân Cảng Sài Gòn là hai cái tên đứng đầu danh sách".
Đặc biệt bài báo còn nhắc lại một nghị quyết đã có từ năm 2012 để cho rằng con số các doanh nghiệp Bộ Quốc phòng đang nắm đã giảm nhiều:
"Quân đội còn sở hữu nhiều doanh nghiệp nhưng số lượng đã giảm mạnh trong thời gian gần đây. Theo số liệu được báo Quân đội Nhân dân công bố, số doanh nghiệp quân đội đã giảm từ 300 xuống 88 doanh nghiệp. Đây là kết quả của quá trình sắp xếp lại các doanh nghiệp quân đội theo tinh thần Nghị quyết 520-NQ/QUTW ngày 25/9/2012".
clip_image004
Hồi tháng 1/2007, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đã nói cần "dứt khoát" chuyển doanh nghiệp quân đội và công an sang cho Nhà nước quản lý. Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Bài báo cũng nêu hiện tượng "một doanh nghiệp thuộc lĩnh vực nhạy cảm có tên Quân đội nhưng lại do người ngoài quân đội sở hữu phần lớn là Ngân hàng TMCP Quân đội".
"Năm 2016, lợi nhuận sau thuế của MB đạt tới 2.884 tỷ đồng, tăng 13% so với năm trước đó. Tại MB, Viettel chiếm tới 15,79% cổ phần và là cổ đông tổ chức lớn nhất. Thượng tướng Lê Hữu Đức, nguyên Thứ trưởng Bộ Quốc phòng là Chủ tịch HĐQT MB; Thiếu tướng Nguyễn Mạnh Hùng, Tổng giám đốc Tập đoàn Viettel là Phó chủ tịch. Còn Thiếu tướng Nguyễn Đăng Nghiêm, Tổng giám đốc Tân Cảng Sài Gòn là thành viên HĐQT".
Một doanh nghiệp quan trọng của Bộ Quốc phòng là Tổng Công ty Xây dựng 319 cũng được tờ báo nêu tên.
Hồi tháng 11/2016, các báo Việt Nam cho biết "Đại tá Phùng Quang Hải đã bàn giao chức Chủ tịch Hội đồng thành viên Tổng công ty 319 cho Đại tá Trần Đăng Tú, Tổng giám đốc tổng công ty trực thuộc Bộ Quốc phòng này".
Ông Phùng Quang Hải là con trai của Đại tướng Phùng Quang Thanh, người giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng gần 10 năm, cho đến tháng 4/2016.
Trong làm kinh tế của quân đội, yếu tố sản xuất là chính, làm kinh doanh thấp hơn.
Ông Vũ Khoan
Các ý kiến đa chiều
Trong một không khí cởi mở hiếm có, cuộc tranh luận về chuyện Quân đội nên làm kinh tế hay không và nếu làm thì làm gì, được báo chí Việt Nam đăng tải rộng rãi, với quan điểm nhiều chiều, từ cả các tướng lĩnh, cựu lãnh đạo.
Nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan, được trích lời tại Tọa đàm do Quân đội Nhân dân tổ chức hôm 7/07 nói rằng quân đội làm kinh tế là chuyện "không còn phải bàn" nhưng cho rằng:
"Trong làm kinh tế của quân đội, yếu tố sản xuất là chính, làm kinh doanh thấp hơn. Đặc biệt, quân đội gánh vác những nhiệm vụ chính trị xã hội mà không ai có thể làm được".
Tuy vậy, ông cảnh báo:
"Cũng giống như các thành tố trong xã hội, lực lượng làm kinh tế của quân đội không thể không có tiêu cực xảy ra. Công tác đấu tranh để làm trong sạch đội ngũ quân đội không thể không làm, thậm chí phải làm nhiều hơn. Vì, tai tiếng của quân đội sẽ ảnh hưởng đến an nguy của quốc gia".
Vấn đề nhiều ý kiến trên các trang mạng xã hội nêu ra là nghi ngờ về sự ưu tiên về thuế, quyền sử dụng đất của các doanh nghiệp quân đội, tạo vị thế cạnh tranh bất bình đẳng với doanh nghiệp dân sự.
clip_image006
Nhà báo Trần Tiến Đức cho rằng Việt Nam cần minh bạch về các hoạt động 'làm kinh tế' của quân đội. Bản quyền hình ảnh FB TRAN TIEN DUC
Một Nghị định của Chính phủ Việt Nam hồi 15/10/2015, có chữ ký của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, trong Điều 6 ghi rõ về ưu tiên này:
"Được miễn, giảm tiền thuê đất, tiền sử dụng đất và thuế sử dụng đất đối với diện tích đất phục vụ nhiệm vụ quốc phòng, an ninh được giao quản lý và sử dụng phù hợp với quy định tại Luật Đất đai và các văn bản hướng dẫn thi hành".
Tuy nhiên, văn bản này cũng ghi "Định kỳ 03 năm một lần, Thủ tướng Chính phủ quyết định công nhận lại doanh nghiệp quốc phòng, an ninh".
Còn trên trang BBC Tiếng Việt, trả lời một chương trình Toạ đàm hàng tuần hôm 06/07, nhà báo Trần Tiến Đức từ Hà Nội nói vấn đề làm không phải Quân đội Việt Nam làm gì mà là cần minh bạch về thu nhập:
"Về ngân sách như thế nào, tôi phải nói rằng chúng tôi không biết rõ được ngân sách quốc phòng của Việt Nam là bao nhiêu và ngân sách đó có đủ để chi cho những nhu cầu quốc phòng hay không. Cái đó người dân chúng tôi không được biết”.
Ở đơn vị cũ của tôi, họ cho dân thuê để kinh doanh, hát karaoke... Mỗi tháng thu tiền tỷ. Đơn vị không làm gì cả, mấy ông đại tá với đám sĩ quan chỉ ăn chơi rồi chờ ngày lĩnh lương...
Thái Lai, bạn đọc BBC
"Qua các con số dẫn ra về các doanh nghiệp quân đội, thì chắc chắn họ có đóng góp phần nào cho quốc phòng, nhưng vấn đề như tôi muốn nói là tính minh bạch của các thông tin đó như thế nào? Vấn đề minh bạch và trung thực về tình hình tài chính như thế nào?".
Còn trên trang Facebook của BBC Tiếng Việt chủ đề này cũng được nhiều sự chú ý.
Bạn Thái Lai viết: "Ở đơn vị cũ của tôi, họ cho dân thuê để kinh doanh, hát karaoke... Mỗi tháng thu tiền tỷ. Đơn vị không làm gì cả, mấy ông đại tá với đám sĩ quan chỉ ăn chơi rồi chờ ngày lĩnh lương...".
Còn bạn Huyen Luongthanh thì viết: "Nên nhớ chính sách Ngụ nông ư binh không phải như kiểu lấy đất sân bay để làm sân gôn, tụ điểm ăn chơi...".
clip_image008
Có ý kiến nói chiến sỹ không làm kinh tế nữa sẽ có nhiều thời gian để luyện tập quân sự. Bản quyền hình ảnh HOANG DINH NAM/GETTY IMAGES
Nhận thức khác nhau
Có vẻ như ngay trong quân đội cũng có nhận thức khác nhau về việc Quân đội nên làm kinh tế hay không.
Vào ngày 07/07, Hôm 07/7/2017, Đại tướng Ngô Xuân Lịch, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Bí thư Quân ủy Trung ương được báo Thanh Niên dẫn lời nói:
"Phấn đấu làm sao có nhiều Viettel nữa. Điều này chứng minh rằng chủ trương xây dựng các doanh nghiệp quân đội của Đảng ta là đúng đắn".
Hôm 23/06, báo chí Việt Nam trích lời Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Thượng tướng Lê Chiêm phát biểu nói Quân đội Việt Nam 'không làm kinh tế nữa'.
Trong cuộc họp có mặt Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc, ông Lê Chiêm nói nhiệm vụ của Quân đội nay là "tập trung cho xây dựng chính quy hiện đại để bảo vệ Đảng, Nhà nước, Nhân dân".
Có nhiều vấn đề bất cập nảy sinh, trong đó có liên quan đến vấn nạn tham nhũng nên Trung Quốc đã cho quân đội thôi làm kinh tế
Tướng Lê Mã Lương
Sau phát biểu của Tướng Lê Chiêm, báo chí Việt Nam trích lời Thiếu tướng Lê Mã Lương cho rằng qua nghiên cứu ông thấy "trong thực tiễn quân đội của nhiều nước trên thế giới đều không tham gia làm kinh tế".
"Trước đây quân đội Trung Quốc cũng tham gia làm kinh tế. Tuy nhiên sau khi thấy có nhiều vấn đề bất cập nảy sinh, trong đó có liên quan đến vấn nạn tham nhũng nên nước này đã cho quân đội thôi làm kinh tế" - tướng Lê Mã Lương được trang Đất Việt hôm 27/06 trích lời cho hay.
Ông cũng nói: "Khi quân đội không làm kinh tế, các chiến sĩ sẽ dành được rất nhiều thời gian để nâng cao thể trạng, thể lực, tri thức quân sự".
Hiện chưa rõ cuộc thảo luận này sẽ đi đến đâu vì đây không phải là lần đầu tiên quan điểm "quân đội, an ninh thôi tham gia làm kinh tế" đã được nêu ra.
Hồi tháng 1/2007, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, Thượng tướng Quân đội đã nói về hoàn cảnh lịch sử để "Quân đội cũng như công an cũng phải tham gia làm kinh tế, thương mại" nay đã không còn phù hợp:
"Thời điểm từ năm 1975 đến 1990 thì việc này là cần thiết. Nhưng nếu cứ kéo dài đến thời điểm này rõ ràng là không còn phù hợp nữa. Vì quân đội hay công an cũng thế thôi, đều có nhiệm vụ chính trị rất rõ ràng là phải tập trung bảo đảm an ninh quốc gia".
Vào thời điểm đó, ông Lê Khả Phiêu nói "dứt khoát năm 2007 phải làm những khâu cơ bản" trong việc chuyển giao các doanh nghiệp quân đội, công an sang cho Nhà nước.
Hơn 10 năm sau khi ông Phiêu phát biểu, vấn đề này không chỉ vẫn còn đó mà còn lớn hơn trước.

No comments:

Post a Comment