Tuesday, July 11, 2017

Bài viết hay(5163)

Ngày xưa, tui rất ngưỡng mộ mô hình quân đội Israel vừa chiến đấu, vừa xây dựng kinh tế nhưng khi thấy quân đội TC và VN làm kinh tế thì ...hỡi ôi, thúi quắc luôn. Tướng nào cũng hốt cho đầy túi theo kiểu "hy sinh đời bố, củng cố đời con". Đứa nào lên cầm quyền mà không hốt thì đúng là ngu. Chưa kể quy luật chung chi ở TQ và VN thuộc lòng luôn. Nếu tui làm tướng hay quan ở VN, tui cũng vậy thôi. Cờ trong tay là phất. Bởi vậy nước mình đéo khá nỗi!

Việt Nam-một đất nước bình yên?

Một trong những luận điệu thường hay được đám dư luận viên, những người bênh vực đảng và nhà nước cộng sản VN đưa ra mỗi khi có bất cứ ai lên tiếng chỉ trích tình trạng đất nước, xã hội VN hiện nay, đó là: “Nói gì thì nói, VN vẫn là một quốc gia bình yên, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có những kẻ tâm thần thỉnh thoảng lại xuất hiện nổ súng hàng loạt giết hại người vô tội…Cứ thử nhìn sang các nước Bắc Phi, Trung Đông, châu Âu và cả Hoa Kỳ xem!”“Người dân mình được yên ổn làm ăn như thế này là may mắn lắm, không có đảng và chính phủ lãnh đạo liệu có được như vậy không?” v.v…
Đúng là VN không có chiến tranh, không có nạn khủng bố do những tổ chức Hồi giáo cực đoan gây ra, không có những vụ sả súng giết người hàng loạt mà thường là có yếu tố chính trị, tôn giáo, lòng thù hận (hate crime)…nhiều hơn là do tâm thần, nhưng VN có thật là một quốc gia bình yên?
Tội ác tràn lan, ngày càng tàn bạo.
Nói về sự bình yên, ở cấp độ thứ nhất, mắt thấy tai nghe, hàng ngày khi mở những tờ báo ra, bật TV lên, hay khi đi ngoài đường tận mắt chứng kiến, chúng ta có thể thấy ngay câu trả lời. Ở VN bây giờ ngày nào cũng có những vụ cướp, giết, hiếp…xảy ra ở chỗ này chỗ khác, với mức độ táo bạo và tàn bạo ngày càng tăng.
Tội ác tràn lan, người ta có thể dễ dàng đoạt mạng nhau chỉ vì một cái “nhìn đểu”, một câu nói “không lọt tai” và vô số những lý do hết sức vớ vẩn, nhỏ nhặt khác, cho tới những nguyên nhân thường thấy dính dáng đến tư thù cá nhân, tiền bạc và nhất là những mâu thuẫn trong tình cảm-chồng giết vợ, vợ giết chồng, giết người tình, giết tình địch, cha giết con, con giết cha…, thậm chí vì tuyệt vọng, cùng quẫn, có những người làm cha làm mẹ nỡ giết hại cả con mình trước khi tự vẫn, để lại nỗi đau tột cùng cho người thân.
Càng ngày tính chất sát nhân tàn bạo càng tăng, trong năm 2015 chẳng hạn, có một số vụ thảm sát làm rúng động dư luận như vụ “thảm sát Bình Phước”, hung thủ là Nguyễn Hải Dương cùng với một người bạn đã giết hại tất cả 6 mạng người kể cả người yêu cũ do hận tình; hay vụ cả cả bốn người trong một gia đình ở Yên Bái bị một người họ hàng giết hại do tranh chấp đất rẫy, hung thủ tên Đặng Văn Hùng; thậm chí, chỉ vì một mâu thuẫn bộc phát, kẻ thủ ác tên Vi Văn Hai ở Nghệ An đã dùng dao chém chết 4 người trong gia đình người hàng xóm v.v…
Những vụ giết cùng diệt tận cả nhà tiếp tục xảy ra trong năm 2016 với vụ Tấn Láo Lở, tỉnh Lào Cai giết chết cả 4 người đều là phụ nữ, trẻ em rồi dìm xác dưới suối chỉ vì mâu thuẫn cá nhân; hay vụ tên Doãn Trung Dũng ở Quảng Ninh tới vay tiền không gặp người cần hỏi, giết luôn 4 người họ hàng bên vợ.
Tính chất man rợ, độ máu lạnh của kẻ thủ ác trong nhiều vụ án khiến chúng ta không khỏi rùng mình. Giết người yêu cũ xong chặt đầu vứt một nơi, thi thể vứt một nơi để phi tang như vụ án Nguyễn Hữu Nghĩa, Hà Nội năm 2010, những vụ đốt xác phi tang (VNEXpress), những vụ giết người chặt xác phi tang; giết người, cắt bộ phận sinh dục, rạch bụng rồi ném xuống sông để xác không nổi ở Hưng Yên tháng 5.2017 cho tới chém người đầu lìa khỏi cổ ở Vĩnh Phúc mới đây, tháng 7.2017…Có thua kém gì những vụ án máu lạnh nhất trên thế giới?
Trong năm 2016 còn cò một vụ án khác gây chấn động dư luận là vụ Đỗ Cường Minh (Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm Yên Bái) dùng súng K59 bắn chết ông Phạm Duy Cường (Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái) và ông Ngô Ngọc Tuấn (Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy) ngay tại phòng làm việc sau đó tự sát.
Có lẽ từ sau vụ này, và rải rác nhiều vụ khác, đám quan chức địa phương cũng muốn có người bảo vệ và đề xuất đó đã được đưa ra tại cuộc họp Quốc hội về dự án luật Cảnh vệ ngày 6.6.2017 “Nhiều tỉnh muốn có cảnh vệ cho bí thư, chủ tịch” (Tuổi Trẻ), và một số chức danh khác, nhưng cuối cùng, đề xuất này không được thông qua. Điều này chứng tỏ sự ất ổn trong xã hội và sự bất an trong lòng một số quan chức VN, sợ dân chỉ một phần nhỏ, cái chính là sợ lẫn nhau, họ sợ những mâu thuẫn trong chia chác quyền lợi dẫn tới thanh toán nhau như vụ Yên Bái, chứ nếu một quốc gia bình yên làm sao mà cả đến các quan chức địa phương cũng đòi được bảo vệ?
Ngoài những vụ cướp, giết, hiếp, những vụ án do mâu thuẫn tình, tiền, tư thù..; đối với trẻ em ở VN có một nỗi lo ngại lớn là nạn xâm hại tình dục. So với trước đây chừng mươi năm thôi, bây giờ chúng ta thường xuyên đọc thấy những vụ xâm hại, cưỡng bức trẻ em ở nơi này nơi khác, trong đó có nhiều vụ gây phẫn nộ vì nạn nhân còn quá bé, kể cả 1-2 tuổi, hoặc bị thiểu năng trí tuệ, bị tàn tật; có những vụ để lại hậu quả nghiêm trọng như tổn thương quá nặng, mang thai khi còn nhỏ tuổi, nạn nhân vì uất ức, xấu hổ mà tự vẫn …
Mới đây, báo Thanh Niên có làm một loạt bài về đề tài này: “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 1: Những con số đáng báo động”, “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 2: Tội ác mang khuôn mặt 'thân quen', “Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 3: Những câu chuyện chìm trong bóng tối”, Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 4: Cả đời cúi mặt”, “ Xâm hại tình dục trẻ em - Kỳ 5: Trẻ em nam, phần chìm bị quên lãng”…Trong đó, ngay bài thứ nhất, tác giả đã đưa ra những con số khiến người đọc kinh hoảng:
“Cứ 8 giờ trôi qua, lại có một trẻ em Việt Nam bị xâm hại tình dục. Hơn 90% thủ phạm là người thân quen
….trong 5 năm (2011 - 2015), cả nước phát hiện trên 8.200 vụ xâm hại trẻ em, với gần 10.000 nạn nhân, trong đó số vụ bị xâm hại tình dục là 5.300 vụ. Con số này cũng chỉ là những vụ việc được báo cáo.” …
Điều đáng nói ở đây là nạn xâm hại tình dục trẻ em ở VN đáng báo động như vậy nhưng nhiều bậc cha mẹ do thiếu hiểu biết hoặc do vô tâm vẫn chưa thực sự đề phòng cảnh giác, cũng như giáo dục con biết cách đề phòng, tự bảo vệ mình, luật pháp chưa thực sự nghiêm khắc, có rất nhiều vụ cuối cùng bị “chìm xuồng”-do thiếu chứng cứ hoặc chứng cứ yếu, do cách xử lý chậm chạp và không loại trừ cả yếu tố “chạy án” nên những kẻ thủ ác vẫn cứ nhởn nhơ.
Đó là chưa nói đến những vụ bắt cóc, sát hại trẻ em “Những vụ bắt cóc trẻ em gây ‘chấn động’ dư luận” (báo Công An TP.HCM), “Truy lùng nhóm bắt cóc bé trai 2 tháng tuổi giữa đêm” (Công An Nhân Dân), “Rùng mình những vụ trẻ em bị bắt cóc, sát hại dã man” (Việt Báo), trong đó mới nhất là vụ cháu bé 6 tuổi ở Quảng Bình bị bắt cóc, giết hại, tháng 7.2017…
Một xã hội mà ngay cả những đứa trẻ cũng có thể dễ dàng bị bắt cóc ngay trong sân nhà, ngay trong chớp mắt, có thể bị xâm hại tình dục ngay từ những người thân trong gia đình hay những người quen, họ hàng thì xã hội đó liệu có thể gọi là bình yên?
Có lẽ có người sẽ bảo ở nước nào mà chả có tội ác cướp, giết, hiếp, những vụ xâm hại tình dục trẻ em, trẻ em. Đúng vậy, nhưng nếu trong một xã hội có luật pháp nghiêm minh, có bộ máy chính quyền làm việc công tâm và hiệu quả, có nền giáo dục nhân bản và tôn trọng con người, thì sẽ hạn chế được phần nào. Ngoài ra, trình độ dân trí, sự hiểu biết về pháp luật, ý thức cảnh giác của người dân cũng là một yếu tố hết sức quan trọng trong việc đề phòng, ngăn chặn, kể cả báo động và tham gia hỗ trợ cơ quan điều tra trong việc phá án.Không một môi trường nào, lứa tuổi nào là an toàn
Có thể nói không ngoa, ở VN bây giờ không có một môi trường nào, độ tuổi nào là an toàn. Ngay cả những môi trường như trường học, nhà trẻ, mẫu giáo. Các cô nuôi dạy trẻ, các thầy cô giáo là những người chịu trách nhiệm chăm sóc, giáo dục trẻ, tất phải có tư cách, có đạo đức và có lòng thương yêu trẻ em. Thế nhưng, thỉnh thoảng chúng ta lại đọc/nghe/chứng kiến những vụ như cô bảo mẫu, cô giáo mầm non đánh đập, hành hạ trẻ theo nhiều kiểu, có những vụ dẫn tới tử vong, vô ý hay cố tình:
“Hà Nội: Hai cô giáo làm cháu bé tử vong do sặc cháo lĩnh án” (Báo Mới), Hà Nội: “Sốc: Cô giáo mầm non bị tố nhốt trẻ trong nhà vệ sinh rồi… quên luôn” (Dân Việt), Lào Cai “Cách chức hiệu trưởng mầm non dọa thả học sinh vào máy vặt lông gà”(VietnamNet), “Cô giáo mầm non đánh trẻ như đánh quân thù” (VTV), “TP HCM: Bảo mẫu đạp cháu bé 18 tháng tuổi tử vong”(Infonet)…
Lớn hơn, cấp một, cấp hai, cấp ba…thì có những vụ học sinh bị xâm hại tình dục ngay tại trường, có khi là do nhân viên của trường như vụ bảo vệ trường tiểu học Đồng Hóa (xã Đồng Hóa, huyện Kim Bảng, Hà Nam) có hành vi dâm ô với nhiều học sinh, có khi chính thầy giáo xâm hại tình dục học sinh…Chỉ cần gõ google cụm từ “thầy giáo xâm hại học sinh” sẽ cho ra hàng loạt kết quả.
Một môi trường khác cũng được coi là an toàn, đó là các bệnh viện; nghề y-với các y bác sĩ, nhân viên y tế vốn được xã hội trân trọng cùng với nghề giáo, nhưng suốt trong thời gian qua, đã có quá nhiều những vụ tai tiếng gây chết người do làm ăn tắc trách, cẩu thả, thiếu y đức, hay do trình độ chuyên môn, tay nghề kém…
Trong đó có những vụ gây tổn thất nghiêm trọng như trong vòng hai năm 2012-2013, hàng loạt trẻ em đã bị tai biến, tử vong sau khi tiêm vaccine Quinvaxem 5 trong 1, một loại vaccine mà nhiều nước tiên tiến đã không còn sử dụng nữa. Thế nhưng sau một thời gian tạm ngừng, Bộ Y tế lại khẳng định các ca tai biến nặng và tử vong sau khi tiêm không phải do vaccine và cho phép tiêm vaccine Quinvaxem trở lại.
Và cho đến nay, những trường hợp trẻ em tử vong do tiêm vaccine Quinvaxem vẫn tiếp tục xảy ra. Bài báo viết năm 2015 kể ra một số trường hợp tử vong từ năm 2010-2015 “Vắc xin Quinvaxem đã khiến bao nhiêu trẻ em tử vong?”, và mới đây, năm 2017: “Bé trai tử vong sau một ngày tiêm vắc xin”, Zing.vn!
Đó là chỉ mới nói đến tai biến do tiêm vaccine, một số vụ tai tiếng nổi cộm khác mà dư luận còn nhớ như vụ bệnh nhân phong tại trung tâm Da liễu Hà Đông, trụ sở ở xã Đông Yên, huyện Quốc Oai, Hà Nội bị ăn bớt thuốc điều trị, vụ “nhân bản” phiếu xét nghiệm tại BV Đa khoa Hoài Đức, Hà Nội, vụ tráo thủy tinh thể ở BV Mắt, Hà Nội…trong năm 2013. Năm 2016: “Những vụ 'mổ nhầm' của ngành y gây chấn động” (Em Đẹp), “Những vụ chữa 'lành thành què' hy hữu của ngành y tế Việt Nam” (Phụ Nữ News), vụ hàng chục tấn rác thải y tế độc hại đang được âm thầm sơ chế tại Bệnh viện Bạch Mai (Hà Nội) sau đó được tái chế thành sản phẩm nhựa tại cơ sở sản xuất thủ công ngay ngoại thành Hà Nội…Và mới đây nhất, là vụ 8 bệnh nhân chạy thận bị tử vong tại Bệnh viện đa khoa tỉnh Hòa Bình do quên rửa hóa chất cực độc trong các đường ống nước dẫn vào máy lọc thận!
Nhắc lại, ở bất cứ quốc gia nào dù văn minh, tiến bộ, giàu có đến đâu cũng sẽ có những vụ sai sót, tai biến trong ngành Y. Nhưng năm nào cũng để xảy ra những vụ gây hậu qủa nghiêm trọng, làm chết nhiều người thì không còn là chuyện bình thường nữa. Và điều đáng nói là ở những quốc gia tự do, dân chủ, thượng tôn pháp luật khác, khi xảy ra một vụ việc nghiêm trọng thì những người sai phạm bị xét xử nghiêm khắc mà những người ở cấp cao hơn, kể cả Thứ trưởng, Bộ trưởng ngành Y tế cũng phải bị cách chức hoặc tự nguyện từ chức, có như thế những sai sót mới bớt đi.
Qua bức tranh toàn cảnh của hai ngành giáo dục, y tế, chúng ta nhận thấy những sai phạm, kể cả tội ác gây ra có một phần là do những lỗ hổng trong kiến thức, tay nghề, chuyên môn-hậu quả của khâu đào tạo, tuyển chọn, hiện tượng “chạy ghế”, “chạy chức”, bằng giả…Nhưng quan trọng hơn là sự xuống cấp về đạo đức xã hội, lương tâm nghề nghiệp, sự thiếu vắng lòng nhân bản trong đối xử giữa người với người.
Nói về hai ngành giáo và ngành y chỉ là vì trong bất cứ quốc gia nào thì giáo dục và y tế cũng rất quan trọng, gắn bó với đời sống người dân. Người dân trong suốt cuộc đời mình rồi cuộc đời của con cái, không thể nào không dính dáng đến trường lớp, bệnh viện, đi học, đi khám bệnh…Có thể không tin vào công an, vào chính quyền, nhưng nếu đến thầy cô giáo hay bác sĩ mà cũng không thể đặt niềm tin vào nữa thì quả là bi kịch. Và nếu môi trường y tế, giáo dục mà cũng không an toàn thì làm sao có thể cho rằng một quốc gia đó là “bình yên”?
Bên cạnh đó, người Việt Nam còn có những mối lo âu khác. Ra đường thì sợ tai nạn giao thông. Trên trang World Heath Rankings, về tai nạn đường bộ (Road traffic accidents), death rate per 100,000, VN đứng hàng thứ 45/172 quốc gia với tỷ lệ 23.10 người chết, vẫn chưa phải thuộc vào top 10 quốc gia có tỷ lệ tai nạn giao thông và tỷ lệ người chết vì tai nạn giao thông cao nhất thế giới (trong đó hầu hết là các quốc gia ở châu Phi), nhưng vẫn thuộc hàng cao, “Mỗi ngày cả nước vẫn có 24 người chết và 60 người thương tật suốt đời vì tai nạn giao thông” (“24 người chết vì tai nạn giao thông mỗi ngày”, VietnamNet), 
“ Trong năm 2016, cả nước xảy ra 21.589 vụ tai nạn giao thông, làm chết 8.685 người, làm bị thương 19.280 người.” (“8.685 người chết vì tai nạn giao thông năm 2016”, Người Lao Động).
Thực phẩm bẩn và vấn đề an toàn thực phẩm chưa bao giờ hết “nóng” trong những năm qua, chỉ cần gõ google cụm từ “thực phẩm bẩn” là sẽ có hàng loạt kết quả. Người Việt than thở bây giờ ăn thứ gì cũng sợ, thứ gì cũng có thể phun, ướp, tẩm đủ loại hóa chất, thuốc trừ sâu, chất cấm, chất bảo vệ thực vật… do hàng hóa thực phẩm từ Trung Quốc tràn sang cũng có, mà do người Việt ham lợi nhuận, làm ăn không có lương tâm, “giết” nhau cũng có, thêm từ hồi xảy ra thảm họa Formosa tới giờ người Việt đâm sợ ăn cá, hải sản.
Còn nhớ trong kỳ họp Quốc hội tháng 11.2016, một đại biểu đã phải thốt lên: “Đại biểu Trần Ngọc Vinh: 'Con đường từ dạ dày đến nghĩa địa chưa bao giờ ngắn thế' (VNExpress). Rồi nào môi trường bẩn, ô nhiễm, độc hại…Làm sao có thể nhịn ăn, nhịn uống, nhịn thở được. Hậu quả là người Việt mỗi ngày tiêu thụ, hít thở đủ loại độc hại vào người, cơ thể vì vậy đủ thứ bệnh tật, ung thư.
Trong một quốc gia độc tài, sự bình yên chỉ là giả hiệu
Trong mọi quốc gia độc tài, sự bình yên là giả hiệu, do nhà cầm quyền sử dụng bàn tay sắt đàn áp mọi tiếng nói chỉ trích, mọi cá nhân, tổ chức đối kháng, đối lập. VN cũng vậy. Nhưng người dân thì không bao giờ được bình yên thực sự vì mọi quyền tự do tối tối thiểu và căn bản nhất của một con người, một công dân đều bị tước đoạt, nhân quyền bị chà đạp.
Ở VN không có những tổ chức khủng bố Hồi giáo cực đoan nhưng thật ra, mọi nhà nước độc tài nói chung và cộng sản nói riêng đều là những tổ chức khủng bố lớn nhất, nhiều quyền lực nhất đối với người dân của nước đó, từ Liên Xô, các nước Đông Âu trước kia cho tới Trung Quốc, Việt Nam, Cu Ba, Bắc Hàn bây giờ. Những quốc gia độc tài cộng sản này, trải qua các thời kỳ Lenin-Stalin của Liên Xô, Mao Trạch Đông của Trung Quốc, Hồ Chí Minh-Lê Duẫn của Việt Nam, Pol Pot-Ieng Sary của Cambodia, Fidel Castro của Cuba hay cả gia đình mấy đời từ Kim Il-sung, Kim Jong-il, Kim Jong-un của Bắc Hàn… cho tới tận bây giờ, sẵn sàng sử dụng những biện pháp thanh trừng nội bộ, trấn áp trong nhà nước và ngoài xã hội để loại bỏ mọi mầm mống bất ổn ngay từ trước khi bộc lộ.
Trong lịch sử hơn bảy thập niên cầm quyền ở miền Bắc và hơn bốn thập niên độc quyền lãnh đạo trên toàn quốc, đảng và nhà nước cộng sản VN đã khủng bố người dân bằng bạo lực và sự sợ hãi, bằng các phương pháp tuyên truyền một chiều, nhồi sọ, “tẩy não”, đã bỏ tù bao nhiêu người vì lý do chính trị. Cho đến những năm đầu thế kỷ XXI này, mọi tiếng nói chỉ trích ôn hòa vẫn bị đàn áp, những người dám lên tiếng vẫn bị xách nhiễu, đàn áp, bỏ tù từ 6, 10, cho đến 16 năm, rồi khi có sức ép quốc tế hoặc khi cần thương lượng, mặc cả điều gì đó với thế giới thì “nhượng bộ” bằng cách trục xuất người tù chính trị từ nhà tù sang thẳng nước khác. Mới đây nhất, là trường hợp cựu tù nhân lương tâm, blogger, Giáo sư Phạm Minh Hoàng, người có song tịch Việt-Pháp đã bị tước quốc tịch VN và trục xuất sang Pháp. Và trường hợp blogger Mẹ Nấm, một người đấu tranh hết sức ôn hòa đã bị kết án 10 năm, bỏ lại hai đứa con nhỏ cho người mẹ già nuôi nấng.
Không chỉ thế, nhà nước này còn sử dụng công an đội lốt côn đồ xách nhiễu, đánh đập những người bất đồng chính kiến, tu sĩ, dân oan.
Trong một xã hội độc tài, công an (và quân đội) luôn luôn là thành phần con cưng, được ưu đãi đủ thứ, được bao che, dung túng để trung thành và bảo vệ chế độ, do đó đám cảnh sát, công an trở thành kiêu binh, muốn làm gì thì làm, coi dân như cỏ rác. Những năm qua đã có hàng trăm trường hợp người dân bị công an mời về đồn tạm giữ vì những lý do rất nhỏ nhặt như vi phạm giao thông, xích mích ẩu đả với hàng xóm, sau đó bị công an lạm dụng quyền lực bạo hành, đánh đập họ đến chết. “Ba năm có tới 226 người chết trong trại tạm giam, tạm giữ” (Thanh Niên), và công an đều đổ thừa là do bệnh lý hoặc tự sát, khi thì tự sát bằng dao gọt hoa quả, khi thì dây giày, dây thun quần hoặc áo!
Hãy nói bạn có cảm thấy bình yên khi sống ở VN? Và nếu câu trả lời là có, nếu đất nước này thật sự bình yên, êm ấm, vì sao từ dân cho tới đám quan chức lớn nhỏ vẫn tìm mọi cách để ra đi hoặc sửa soạn “bãi đáp” sẵn ở nước ngoài?
Song Chi.

Ông Dương Trung Quốc sợ taxi truyền thống bị “giết chết”


ĐBQH Dương Trung Quốc lên tiếng về Uber, Grab. Ảnh Một thế giới

Ông Dương Trung Quốc vừa gửi ý kiến đến Ủy ban Thường vụ Quốc hội để cơ quan này chuyển đề nghị đến lãnh đạo Chính phủ trả lời các vấn đề về xe Grab, Uber. Trước sự xuất hiện của Grab, Uber ông lo hạ tầng giao thông không chịu nổi, lo nhà nước thất thu thuế, lo taxi truyền thống bị giết chết…
Xin có mấy ý kiến về ba mối lo chính của ông.
Về hạ tầng giao thông: Chẳng đợi tới sự xuất hiện của Grab, Uber thì hạ tầng giao thông ở các thành phố lớn đã quá tải rồi. Việc giải quyết vấn đề này thuộc thẩm quyền và trách nhiệm của cơ quan quản lý như mở rộng đường, làm cầu vượt, cấm cục bộ một vài loại xe ở một số con phố hay bắt đi theo đường vành đai, thậm chí tính đến cả việc cấm xe máy trong nội đô. Tất nhiên, việc cấm xe máy không hề đơn giản. Nó chỉ có thể thực hiện khi phương tiện giao thông công cộng đủ đáp ứng nhu cầu đi lại của người dân về số lượng cũng như về sự tiện lợi. Không thể vì hạ tầng giao thông kém mà cấm người dân đi lại.
Tuy nhiên, cái sự cấm là phải công bằng. Không thể cùng loại xe 4 chỗ hay 7 chỗ, người thì bị cấm còn người thì không. Cùng loại hình vận tải khách, không thể cấm Grab, Uber còn taxi khác thì không.
Về mối lo thất thu thuế: Quản lý việc đóng thuế thuộc chức năng của cơ quan thuế. Nếu thất thoát, đó là do quản lý kém. Phải công nhận là có ngành sản xuất, dịch vụ quản lý dễ nhưng có ngành rất khó quản lý. Vì vậy, mới sinh ra hình thức nộp thuế theo phương pháp khấu trừ hay phương pháp trực tiếp, tùy loại hình doanh nghiệp, hộ kinh doanh mà áp dụng. Tuy nhiên, rất khó tìm ra lấy 1 doanh nghiệp, hộ kinh doanh không trốn thuế. Ông Dương Trung Quốc cho rằng, hiện nay Uber, Grab chỉ đóng thuế trên 20% tổng thu nhập. Tôi không biết con số ấy ở đâu ra. Nếu đúng thì đó là một tỉ lệ rất cao, sao lại nói là “chỉ” (có thế), vì theo thông tư số 219/2013/TT-BTC của Bộ Tài chính thì tỷ lệ % để tính thuế GTGT trên doanh thu được quy định theo từng hoạt động như sau: Phân phối, cung cấp hàng hóa: 1%; Dịch vụ, xây dựng không bao thầu nguyên vật liệu: 5%; Sản xuất, vận tải, dịch vụ có gắn với hàng hóa, xây dựng có bao thầu nguyên vật liệu: 3%; Hoạt động kinh doanh khác: 2%).
Cũng không cần biết 80% còn lại họ làm gì, của lái xe là bao nhiêu, điều này không cần thiết, chỉ cần nắm những chỉ tiêu bắt buộc là được mà trước hết là chỉ tiêu thuế.  Nếu bắt buộc họ kê khai tỉ mỉ thì cũng chỉ nhận được những con số giả.
Ông Quốc cho rằng Grab, Uber khó kiểm soát vì nó “tàng hình”.  Nhưng cũng vì nó “tàng hình” nên cấm cũng rất khó, nó chạy long nhong ngoài đường thì nhận biết ra sao. Mà riêng gì Uber hay Grab. Đây là thách thức đối với cơ quan chức năng, đòi hỏi các cơ quan này phải không ngừng nâng cao trình độ quản lý của mình. Tư duy quản không được thì cấm, báo chí đã nhiều lần phê phán.
Thứ ba là mối lo taxi truyền thông bị “giết chết”. Có lẽ đây là lý do chính tạo nên hình ảnh thiếu thiện cảm của Uber, Grab trong con mắt của ông Quốc. Trước hết cần khẳng định rằng, chẳng có ai có thể giết chết taxi truyền thống trừ chính họ. Đấy là tính chất khốc liệt của cạnh tranh. Nghe đâu, hãng taxi Vinasun tuyên bố sẽ khởi kiện Uber và Grab với “tội” chính là phá giá. Nhưng để biết Uber hay Grab có phá giá hay không lại còn phải xem họ có vi phạm những qui định về chống phá giá hay không (thí dụ qui định về khuyến mãi). Còn như họ giảm được chi phí hoặc chịu “ăn ít” đi thì đấy là một sự hạ giá rất nên hoan nghênh.
Kinh tế thị trường không thể không có cạnh tranh và có cạnh tranh thì mới thúc đẩy sản xuất phát triển. Hai yếu tố cơ bản của cạnh tranh là giá cả và chất lượng sản phẩm, dịch vụ. Nhưng lưu ý rằng “1 km vận chuyển với thái độ phụ vụ tốt, kịp thời, phương tiện tốt” khác với  “1 km vận chuyển với thái độ phục vụ kém, chậm trễ, phương tiện kém”. Đó là hai đơn vị dịch vụ khác nhau chứ không thể đánh đồng thành “1 km vận chuyển”. Không thể lấy giá cao hay thấp của 1 km vận chuyển đơn thuần để so sánh. Trong nhiều trường hợp người ta vẫn chấp nhận cái được coi là giá cao. Vì vậy suy cho cùng yếu tố của cạnh tranh vẫn là giá cả.
Để hạ giá thành cần phải hạ chi phí cấu thành nên một đơn vị sản phẩm , dịch vụ, thứ hai là hạ chi phí quản lý. Một doanh nghiệp với bộ máy quản lý cồng kềnh, quan liêu, tư duy trì trệ  bị một doanh nghiệp có phương thức quản lý tiên tiến vượt mặt là điều dễ hiểu.
Cạnh tranh đem lại nhiều lợi cho người tiêu dùng. Nói đúng hơn là người tiêu dùng đỡ bị thiệt hại. Một ví dụ dễ thấy hơn cả và thiết thực với tất cả người dân là lĩnh vực viễn thông. Sự xuất hiện của mạng Viettel đã làm cho thị trường này trở nên sôi động. Trong cuộc cạnh tranh đó, một nửa trong số 10 nhà mạng điện thoại phải rút khỏi cuộc chơi. Đó là cuộc cạnh tranh ngoạn mục, có lợi cho nền kinh tế. Tuy nhiên, cũng cần đặt ra câu hỏi, sức cạnh tranh của Viettel thực chất đến đâu, có phải do lợi thế của một tập đoàn viễn thông quân đội với những ưu đãi hoặc những khoản chi không phải tính vào giá thành do dùng công lính.
Hiện nay, taxi chưa phải là phương tiện đi lại của người dân có thu nhập trung bình vì giá quá khả năng của họ. Vì vậy thị trường này rất cần có cạnh tranh. Việc xuất hiện Uber rồi Grab với giá cả phải chăng đã bắt đầu thu hút được những khách hàng bình dân. Hy vọng những hãng này cũng tạo ra một thị trường vận tải khách sôi động như Viettel đã và đang làm trong lĩnh vực viễn thông.
Vì vậy, không nên bảo lãnh cho những doanh nghiệp được coi là “truyền thống” nhưng làm ăn trì trệ với những đầu óc bảo thủ, “ăn dày”. Thị trường phải có sự cạnh tranh bình đẳng. Quản lý kinh tế khác với quản lý hành chính. Không thể dùng quyền lực, mệnh lệnh để diệt doanh nghiệp này để cứu doanh nghiệp kia. Điều này là “phản động”, nếu hiểu theo đúng nghĩa của từ này.
Trở về quá khứ một chút. Chính nền kinh tế tập trung, bao cấp đã đưa đất nước lâm vào cuộc khủng hoảng kinh tế, xã hội trầm trọng vào giữa thập niên 80 của thế kỷ trước. Thế mà chỉ cần thổi vào đó chút sinh khí của kinh tế thị trường thôi mà nền kinh tế khởi sắc trông thấy.
Nền kinh tế nước ta hiện nay giống như con dơi, nửa chim, nửa thú. Đã thị trường lại còn định hướng XHCN, mà chẳng ai biết mặt mũi cái CNXH nó như thế nào. Nhưng có cái nửa thị trường đó vẫn còn hơn không. Nó đem lại cho người tiêu dùng nhiều điều lợi ích và thúc đẩy kinh tế phát triển. Ở nhiều nước, sản xuất vũ khí cũng do tư nhân đảm nhận, chính phủ chỉ là khách hàng.
Vận tải khách không phải là ngành kinh tế chiến lược, chẳng bao giờ được coi là “quả đấm thép” (cho dù chỉ để đấm vào mặt nhân dân) nên phải có sự cạnh tranh bình đẳng. Lo taxi truyền thống bị “giết chết”, đòi cấm các hãng taxi mới xuất hiện với phương thức quản lý mới, ông Dương Trung Quốc chưa thoát khỏi lối tư duy thời bao cấp.NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Còn lĩnh vực nào chưa tham nhũng nữa mà lan rộng


Chủ tịch nước tiếp xúc với cử tri SG. Ảnh Giáo dục VN

Hôm rồi, Chủ tịch nước Trần Đại Quang tiếp xúc với cử tri mấy quận ở Sài Gòn. Cử tri có nhiều bức xúc lắm nên gặp được chủ tịch nước là “thỏa nỗi ước mong”, cởi mở tấm lòng. Họ “tâm sự” với Chủ tịch đủ chuyện, từ biệt phủ ở Yên Bái đến sân gôn của “Bộ Bảo vệ Tổ quốc” trong sân bay.
Hầu như các cuộc tiếp xúc với cử tri của các ông bà nghị, chẳng có cuộc nào không đề cập đến tham nhũng. Còn trong buổi này, ông Quang cũng nhấn mạnh rằng “Nhiều vị đại biểu phát biểu chỗ nào cũng thấy tham nhũng, tham nhũng ngày càng nghiêm trọng. Cần đẩy mạnh hơn công cuộc phòng chống tham nhũng, xây dựng bộ máy Nhà nước thực sự trong sạch, vững mạnh, của dân, do dân và vì dân”“
"Chỗ nào cũng thấy tham nhũng, tham nhũng ngày càng nghiêm trọng”, điều này rất chính xác. Thế nhưng một mặt “nhấn mạnh” như thế, mặt khác, ông Quang lại nói “tham nhũng vẫn diễn ra phổ biến, có nguy cơ lan rộng vào một số lĩnh vực”. Thế là thế nào thưa Chủ tịch? Khó hiểu quá. “Chỗ nào cũng thấy tham nhũng” thì nó còn lan rộng đi đâu nữa. Hay lĩnh vực ấy chưa có tham nhũng mà chỉ có nguy cơ thôi là Bộ CT, Ban CHTW? Hay là Quốc hội, Chính phủ? Có ai liều tới mức dám khẳng định những chỗ ấy không có tham nhũng không? Chắc ông Quang cũng không dám. Hay cái chỗ tham nhũng chưa lan tới (mà chỉ có nguy cơ bị lan tới thôi) là ông vì ông biết mình hơn ai hết? Nhưng cá nhân ông sao gọi là lĩnh vực được vì lĩnh vực nó rộng hơn một cá nhân.
Làm gì còn có lĩnh vực nào không có tham nhũng mà ông Quang bảo có nguy cơ lan rộng? Hay tham nhũng là đặc sản của Việt Nam nên Chủ tịch nước không muốn nó lan rộng ra… ngoài biên giới?NGUYỄN TƯỜNG THỤY

Lại bàn về Phong trào và Cách mạng Dân chủ ở Việt Nam

Anh bạn tôi người gốc Việt qua Hong kong chơi nhân 20 năm đảo quốc này được trở về với "đất mẹ", tiện đường anh dự định ghé Trung Quốc để có dịp so sánh giữa 2 chế độ. Theo kế hoạch, anh cho biết sẽ ở Hongkong một tuần và ở Trung Quốc 3 tuần. Có nghĩa là đầu tháng sau ông ấy mới trở về.
Đầu giờ chiều nay tôi đang ngái ngủ, bỗng nghe tiếng gõ cửa, tôi bèn lò dò ra mở cửa và lập tức dụi mắt để xem mình có mê ngủ hay không? Không, khi ấy tôi còn cố hít sâu thêm một lần nữa để định thần, vì anh bạn tôi đang đứng lù lù trước mặt. Buộc tôi phải thốt lên: "Tưởng anh đang ở Trung Quốc kia chứ?". Anh bạn tôi bước vào nhà, quảng cái ba lô xuống đất và chửi: "Đ...mẹ nó, no English, no gmail, no face book, no RFA... nên phải bỏ chạy thôi. Tụi chó đẻ thiệt.".
Khi kể ra chuyện này, tôi không có ý khoe chuyện (nhỏ) anh bạn tôi đi du lịch nước ngoài, mà cũng không phải để thấy ở một cường quốc có hơn 1,4 tỷ dân với việc kiểm soát thông tin chặt chẽ như thế mà vẫn giữ tốc độ phát triển kinh tế đáng khâm phục. Mà muốn nói nơi ấy - nơi họ bịt kín các thông tin từ thế giới bên ngoài vẫn có các cá nhân như ông Lưu Hiểu Ba, một trí thức lớn, một nhà hoạt động nhân quyền tên tuổi, đã từng được nhận giải Nobel Hòa bình.
Các quốc gia quanh chúng ta mấy năm gần đây, ngoài ông Lưu Hiểu Ba ở Trung Quốc thì còn bà Aung San suu Kyi cũng được nhận giải Nobel Hòa bình. Bà Aung San suu Kyi đã thành công trong việc thúc đẩy chính quyền quân sự Myanmar cải tổ chính trị và trở thành một vị lãnh đạo nhà nước hàng đầu trong một chính phủ dân sự.
Chuyện đấu tranh chính trị vì sự đòi hỏi dân chủ ở Việt Nam lâu nay nằm ngoài suy nghĩ của tôi, nói cách khác là tôi ít quan tâm đến. Với lý do là làm gì có đâu mà quan tâm. Có chăng chỉ là một dúm cá nhân chống đối rời rạc, uể oải và lười biếng. Đa phần họ đã và đang "hoạt động" theo cách khua chiêng gõ mõ cho thiên hạ biết để không ngoài mục đích kiếm tiền tài tợ từ nước ngoài. Số ít còn lại ngoài số vừa kể thì vẫn chưa hiểu chính trị là gì, chưa biết rằng chính trị là các vấn đề xoay quanh việc giành hay giữ quyền lực Nhà nước. Ngây thơ hơn số đông vẫn ở cùng với vợ, con và gia đình của họ nhưng họ nhầm tưởng họ đang muốn giành quyền lực nhà nước. Công an Việt Nam họ không bắt ví lý do đó.
Nghĩa là những người còn ở Việt Nam còn đang nhởn nhơ bên ngoài hiện nay không thuộc loại đối tượng hoạt động chính trị, hoặc ít nguy hiểm hay cũng là chim mồi - cánh tay nối dài của an ninh. Còn đối tượng nguy hiểm, là hiểm họa tiềm ẩn đối với chế độ hiện nay ở Việt Nam thì còn đang nằm trong tù.
Nhưng tại sao lại đặt vấn đề này ra vào lúc này?
Trước hết, tình hình quốc tế và chính trị Việt Nam gần đây có những diễn biến tích cực song chứa đựng nhiều tiểm ẩn cho một cuộc xung đột khu vực và có thể lan rộng. Có người đã nhắc đến chiến tranh thế giới lần thứ 3, một khi tình hình an ninh trên bán đảo Triều tiên không kiểm soát nổi. Nhất là khi phát biểu tại tòa Bạch ốc ngày 30/6, Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố "đã hết kiên nhẫn" với Triều Tiên và ngay sau đó nười ta đã thấy xuất hiện nhiều động thái cứng rắn hơn của Hoa kỳ, Nhật bản và Hàn Quốc đối với Bình Nhưỡng.
Trên Biển Đông, đặc biệt là trong mối quan hệ Việt - Trung đang ở tình cảnh "cơm chẳng lành, canh chẳng ngọt. Không chỉ là việc Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc tiến hành liên tiếp 2 chuyến thăm cấp cao tới Nhật và Mỹ hay các cuộc tiếp xúc với các chính khách hàng đầu tại hội nghị G20 trong mấy ngày vừa qua. Đáng kể nhất là việc Thượng tướng Phạm Trường Long, Ủy viên Bộ Chính trị, Phó Chủ tịch Quân ủy Trung ương Trung Quốc, trưởng Đoàn đại biểu quân sự cấp cao Trung Quốc bất ngờ rút ngắn chuyến thăm dự kiến hai ngày (18-19/6/2017). Đồng thời hủy bỏ chương trình giao lưu hữu nghị Quốc phòng biên giới Việt Nam - Trung Quốc lần 4 tại tỉnh Lai Châu và Vân Nam ngay sau đó.
Lịch sử cận đại đã cho thấy, yếu tố biến động của thế giới trong các cuộc xung đột trên diện rộng có tác động lớn đến chính trị ở các quốc gia, do sự chia cực của các bên. Sau thế chiến thứ 2, bàn cờ chính trị quốc tế có các biến động lớn và Việt Nam cũng là một trong những quốc gia đó. Theo cuốn "Một cơn gió bụi" của học giả Trân Trọng kim cho biết, trước tháng 8/1945 Việt Minh đã có đủ cơ sở tới cấp huyện mà nòng cốt là đảng viên đảng cộng sản. Nói thế để thấy Cộng sản Việt nam cướp được chính quyền cũng không phải là chuyện ăn may, điều đó đúng với yếu tố quan trọng của mọi cuộc cách mạng là "tổ chức, tổ chức và tổ chức". Những cái đó ở Việt nam trong lúc này hầu như là vắng bóng.
Gần đây nhà báo Phạm Chí Dũng trong bài viết "Như Quỳnh sẽ không phải ở tù hết 10 năm" có viết rằng, "Vào giờ phút này, ở vào tình thế 5 mối nguy mất nước “Trẻ không kính già, Trò không trọng thầy, Tham nhũng tràn lan, Binh kiêu tướng thoái, Sĩ phu ngoảnh mặt với thời cuộc” mà cổ nhân Lê Quý Đôn đã đúc kết, 10 hay 20 hoặc cả 30 năm tù cũng chỉ là những con số. Những con số ấy có thể đột ngột rút ngắn tuổi thọ của chúng một cách đáng kể theo đà sóng lừng dồn đến sóng thần của biển cả dân tộc."
Tôi không có ý nói ông Phạm Chí Dũng viết không đúng, blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh rất có thể (nếu chọn giải pháp đi tỵ nạn) không ngồi tù đủ 10 năm? Nếu như quan hệ Việt Mỹ nồng ấm hơn lúc này thì biết đâu, bằng giờ sang năm Mẹ của Nấm sẽ đi định cư nếu bằng lòng đánh đổi. Có thể là cách viết hơi "bốc" của nhà báo Phạm Chí Dũng, nên bạn đọc dễ hiểu nhầm rằng Mẹ Nấm sẽ ra tù sớm hơn 10 năm, vì "theo đà sóng lừng dồn đến sóng thần của biển cả dân tộc." - nghĩa là có sự thay đổi lớn về chính trị (!?).
Ông Phạm Chí Dũng có lẽ chỉ là nhà báo và không phải nhà hoạt động chính trị, vì nếu ông Dũng là một nhà đối lập thực thụ mở một Hội và tờ báo online không phép mà tồn tại được đến hôm nay thì kể cũng lạ. (!?) Vì thế nhận định hay đánh giá có thể sai của nhà báo Phạm Chí Dũng có thể lý giải được.
Tuy nhiên, trên trang Dân Làm Báo gần đây có đăng bài viết có tựa đề "Đã đến lúc Cách Mạng Dân Chủ xảy ra" của TS. Lê Minh Nguyên, một chính trị gia đang định cư tại Hoa Kỳ có phân tích và nhận định cho rằng: "Việc kết án Quỳnh 10 năm tù làm cho ly nước cách mạng dân chủ đang nửa vơi đã biến thành đầy, chỉ cần một vài giọt nước nhỏ nữa để khai ngòi thì nó sẽ tràn ly cho một cuộc cách mạng dân chủ. Nó đã làm cho khả năng chịu đựng của nhân dân với cái trật tự khắc nghiệt của xã hội do Đảng CSVN tạo ra đã không thể chịu đựng hơn được nữa. Sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội đã hơn 70 năm ở Miền Bắc và hơn 40 năm ở Miền Nam, nơi mà trước đây chưa từng xảy ra một hệ thống độc tài khắc nghiệt như vậy, nơi mà nếp sống tự do dân chủ đã thành một nề nếp, một văn hóa chính trị. Thời gian đã đủ dài để sự tích lũy các mâu thuẫn xã hội do chế độ gây ra cao lên chất ngất, để ý chí phản loạn muốn thay đổi trật tự của dân chúng vượt qua giới hạn của cái trật tự hiện hành mà nhân dân không thể kiên kham...".
Theo đánh giá của cá nhân tôi, nhận định trên là hoàn toàn thiếu cơ sở nếu không nói là hoang tưởng.
Tại sao lại nói như vậy?
Trước hết, Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có thể là phần tử nguy hiểm trong mắt của nhà cầm quyền Việt nam hiện nay, với bản án sơ thẩm 10 năm cho thấy điều đó. Song tên tuổi của blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì có rất ít người ở Việt Nam biết đến, kể cả thành phần trí thức rất nhiều người họ đâu có biết Mẹ Nấm là ai? Hơn nữa nếu so sánh bà Aung San suu Kyi với Mẹ Nấm thì quá khập khiễng. Sở dĩ tôi lấy bà Aung San suu Kyi ra để so sánh, vì muốn so sánh phong trào đấu tranh dân chủ của Myanmar trước đây và ở Việt Nam hiện nay để thấy được "đường về nhà của phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam còn rất... rất xa".
Như chúng ta đã biết, Liên minh Quốc gia vì Dân chủ - NLD là một tổ chức chính trị lớn ở Myanmar hoạt động bất hợp pháp trước đây, mà bà Aung San suu Kyi một người có đầy đủ yếu tố làm lãnh tụ là người dẫn dắt. Các thành viên của NLD là trí thức hay sinh viên bị truy nã họ trốn sang Thái Lan trong các trại tỵ nạn. Các thành viên của LND có quá thừa nhiệt huyết để sẵn sàng hy sinh vì lý tưởng của họ, vì tương lai của quốc gia Myanmar, không chỉ thế các thành viên này có một sự đoàn kết, thống nhất vô biên. Đa số trong số họ đã từ chối được hưởng quy chết của UNHCR để đi dịnh cư ở quốc gia thứ 3, và họ chọn con đường ở lại để tiếp tục đấu tranh thông qua các việc làm cụ thể như làm vận động quốc tế, yểm trợ trong nước, tiến hành công tác tuyên truyền như phát báo in, sau này là báo online, tổ chức đài phát thanh ngoài biên giới hướng về Myanmar v.v... Để thấy đất nước Myanmar có ngày hôm nay là nhờ phong trào đấu tranh dân chủ ở đó với những con người như vậy.
Chất lượng các nhà hoạt động ở Việt Nam hiện nay, thiếu kiến thức chính trị ở mức chuyên nghiệp, thậm chí đa phần là những người thiếu hẳn các kiến thức chính trị cơ bản tối thiểu phải có. Ví dụ như chưa tập hợp được lực lượng cho mình, đã bày đặt chuyện cờ đỏ, cờ vàng v.v... là một ví dụ. Song nguy hiểm hơn, chủ yếu là các thành phần hoạt động lấy tiếng, lấy tiền và vụ lợi, có người lấy danh hoạt động dân chủ để kiếm cớ để được đi tỵ nạn nước ngoài.
Quan trọng hơn là sự vô tổ chức toàn tập, đúng theo cả nghĩa bóng và nghĩa đen. Chỉ cần xem số lượng các trang website lề trái (không kể các trang website Việt ngữ của các tổ chức truyền thông quốc tế) có lượng truy cập bình quân vài trăm ngàn views/ ngày là rất hiếm, thì sẽ thấy sự èo uột của phong trào dân chủ hiện nay.
Trước đây khoảng 5-10 năm, hiện tượng thường xuyên có các tuyên bố kiểu như: Cộng sản sắp sụp đổ, với các mốc thời gian: 3 tháng nữa; 6 tháng nữa; 1 năm nữa; 2 năm... và cuối cùng là chủ nhân của các tuyên bố trên mất hút. Vì người ta nói "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" hay "Trăm nghe không bằng một thấy", nếu như ai đó đứng xa đất nước hàng ngàn, hàng vạn dặm để đánh giá, phân tích hay bình luận thì sự đánh giá sẽ thiếu chính xác, nhất là khi nếu ta chủ quan. Thêm nữa, nếu chúng ta lại chỉ theo dõi tin tức một chiều, hay viết theo cảm tính để thỏa lòng thỏa dạ một nhóm đối tượng không phải là số đông thì rất có thể các đánh giá sai lầm.
Trường hợp bình luận của TS Lê Minh Nguyên đã dẫn như trên là một ví dụ. Vì có thể một ly nước đang nửa vơi có thể biến thành đầy, chứ một cái ly đã úp ngược thì xin đừng bàn đến chuyện hy vọng trong cái cốc ấy sẽ có đầy nước ngay. Phong trào dân chủ ở Việt Nam cả trong và ngoài nước đang ở trong tình trạng như vậy, xin đừng vội bàn đến chuyện cách mạng dân chủ.
"Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng", vì thế mỗi cá nhân hãy bắt đầu bằng sự biết hy sinh cho lý tưởng của mình, các tổ chức cần được hình thành với việc tổ chức có bài bản theo hướng các tổ chức XHDS. Cần trẻ hóa thành phần trụ cột, đào thải mấy ông già cũ kỹ ngay lập tức, vì nhận thức của họ đã quá trì trệ, đến nay họ vẫn sử dụng tư duy đấu tranh của thế kỷ 20 thì khó có thể để cho họ tồn tại. Quan trọng hơn là tất cả phải nhận thức được rằng "Cách mạng là sự nghiệp của quân chúng", điều đó được thể hiện qua - trong mỗi lời nói cũng như hành động của mình.
Đêm ngày 11 tháng 07 năm 2017
© Kami

No comments:

Post a Comment