Tuesday, July 11, 2017

Bài viết hay(5165)

Ngày xưa, tui rất khoái Tây bởi đứa nào học trường Tây, đọc sách Pháp cũng mơ mộng có một ngày được đi Tây, đến ngắm tour Eiffel... Đến khi qua Pháp rồi tui mới hiểu vì sao Tây thua Mỹ. Cái sướng nhất ở Pháp là tà tà. Không bon chen như Mỹ. Dù sao người Việt chịu ảnh hưởng sâu đậm từ văn hóa Pháp nên sống ở Mỹ mà tui vẫn không khoái lối sống thực dụng, cao bồi, bát nháo của Mỹ. Tây nghèo hơn Mỹ nhưng dứt khoát là chơi sang như đĩ vậy.

Hủy diệt lòng yêu nước, sự dũng cảm, dung dưỡng sự thờ ơ, vô cảm

So với Trung Quốc, thế giới ít quan tâm đến VN và do đó tình hình chính trị, xã hội, “thành tích” nhân quyền ở VN ra sao cũng chả mấy người biết, nếu họ không vì một lý do gì đó chú ý đến VN. Tôi đã từng nói chuyện với nhiều người Na Uy, người châu Âu cho tới những khu vực khác trên thế giới, không có mấy người hiểu rõ về hệ thống chính trị, tình hình chính trị xã hội ở VN.
Có một vài người bạn từng nghe tôi nói nhiều về VN nhưng vẫn không hình dung hết, đến khi tôi gửi một loạt bài về tình hình VN trên trang Human Rights Watch, RFS (Reporters Without Borders), cả cái video của đài truyền hình quốc tế Aljazeera về sự hà khắc, bóp nghẹt mọi quyền tự do ngôn luận của người dân và cách hành xử đối với những blogger dám lên tiếng của nhà cầm quyền…họ mới thực sự sửng sốt.
Lâu thật lâu, như hôm nay, truyền thông quốc tế đồng loạt đưa tin về phiên tòa ô nhục kết án blogger Mẹ Nấm, tức Nguyễn Ngọc Như Quỳnh 10 năm tù, chỉ vì cái tội dám lên tiếng đấu tranh ôn hòa trước những sự bất công, phi lý, những vấn đề nhức nhối của xã hội như nạn công an lạm dụng quyền lực, bạo hành người dân đến chết khi đang trong lúc bị tạm giam để điều tra, hay thảm họa môi trường Formosa…
Trước đó mấy ngày, báo chí các nước cũng đưa tin rất nhiều về trường hợp một nhà bất đồng chính kiến, cựu tù nhân lương tâm, Giáo sư Phạm Minh Hoàng đã bị nhà nước cộng sản tước quốc tịch VN và trục xuất sang Pháp sống đời lưu vong…Vào những dịp như vậy, ai quan tâm đến VN thì có thể hiểu được cái chế độ do đảng cộng sản đang nắm quyền ở VN là một chế độ tàn bạo, rằng ở VN không có đất sống cho những người dám lên tiếng, những nhà hoạt động dân sự.
Nhưng cho dù có đọc được những tin đó, người nước ngoài, nhất là công dân của các nước tự do, dân chủ, văn minh, tiến bộ cũng không sao tưởng tượng được rằng có những quốc gia kết án những người đấu tranh ôn hòa, chỉ với ngòi bút hay bàn phím, đến những 10, 12, 16 năm tù. Có những quốc gia dùng công dân của mình, nhất là những tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị như những con bài để mặc cả, thương lượng với thế giới và khi đạt được thỏa thuận thì trục xuất công dân sang nước khác, chỉ với bộ quần áo trên người, như những tội phạm nguy hiểm, trong khi họ hoàn toàn không gây nguy hại gì đến an ninh xã hội!
Người dân của các nước tự do, dân chủ, văn minh, tiến bộ có thể lờ mờ hình dung rằng điều kiện giam giữ tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm ở VN nó tồi tệ như các quốc gia độc tài, kém văn minh khác, nhưng chắc không thể tưởng tượng được những trò hèn hạ, bẩn tưởi mà nhà cầm quyền sử dụng để mong làm nhục chí khí, lung lạc tinh thần tù nhân, hay đơn giản chỉ để thỏa mãn cái tâm lý muốn trả thù.
Hèn hạ, bẩn tưởi đến mức tù nhân chính trị ung thư sắp chết vẫn không được trả về để chết bên người thân hay chết mà gia đình vẫn không được mang xác về vì “tù chính trị không phải là người” (như tù nhân chính trị Nguyễn Văn Trại, trại giam Xuân Lộc, Đồng Nai). Thực tế là các trại giam luôn luôn giữ thi hài các tù nhân chính trị lại và an táng trong phạm vi trại giam, không khác nào “chết mà vẫn còn bị giam”.
Người tù có cha chết, mẹ chết vẫn không được phép về chịu tang, bị giam trong những điều kiện cố ý tệ hại để hủy hoại sức khỏe, ví dụ như “người tù thế kỷ” Nguyễn Hữu Cầu, cựu đại úy Chủ Lực Quân VNCH, bị giam cả thảy 37 năm đến khi tim yếu, tai gần như điếc, một mắt bị mù lòa không còn thị lực, sức khỏe cạn kiệt mới được thả ra. Hoặc bị giam trong phòng giam hoàn toàn tối để làm hỏng thị lực dần dần như trường hợp kỹ sư-tù nhân lương tâm Trần Huỳnh Duy Thức, không cho mặc đồ lót hoặc sử dụng băng vệ sinh khi có kinh như trường hợp blogger Mẹ Nấm v.v…
Những chi tiết đó thế giới văn minh không thể hiểu được. Chỉ có người dân ở những nước cùng chế độ độc tài, man rợ là hiểu nhau. Tôi nói chuyện với một nhà văn, nhà xuất bản sách, blogger người Bangladesh đang tỵ nạn chính trị ở Na Uy hơn một năm nay. Bangladesh qua lời kể của anh hiện lên trước mắt tôi không khác gì xã hội VN dù Bangladesh có khá hơn ở một vài khía cạnh, ví dụ có đa đảng, chế độ Thủ tướng Nghị viện, báo chí, TV, nhà xuất bản hoàn toàn là của tư nhân…Nhưng “thành tích” vi phạm nhân quyền của chính phủ Bangladesh cũng rất tồi tệ, và cũng như VN, các blogger, nhà báo, nhà văn ở Bangladesh cũng luôn luôn chịu đủ thứ sự rủi ro, nguy hiểm, từ việc bị chính quyền bắt giam dài hạn nếu dám công khai chỉ trích các chính sách của nhà nước, cho tới việc bị hành hung, giết chết bởi những nhóm Hồi giáo cực đoan nếu dám có những tư tưởng tự do, không phù hợp với đạo Hồi.
Trong những năm gần đây, thế giới đã bàng hoàng khi đọc/nghe thấy hàng loạt vụ tấn công bạo lực chống lại các blogger, nhà nghiên cứu, các nhà hoạt động vì quyền lợi người đồng tính, người nước ngoài và các thành viên của các nhóm tôn giáo thiểu số ở Bangladesh. Họ đã bị tấn công đến chết bằng dao, rựa...ngay ở chỗ đông người.
Ví dụ như vụ giết blogger, nhà văn và nhà hoạt động Avijit Roy ở Bangladesh vào ngày 27 tháng 2 năm 2015 hoặc vụ tấn công vào blogger Ananta Bijoy Das vào tháng 5 năm 2015 và nhiều vụ khác nữa. Khi những blogger, nhà báo bị những nhóm Hồi giáo cực đoan đe dọa, họ từng tìm đến cảnh sát nhưng cảnh sát không hề làm gì để ngăn chặn, ngoài việc khuyên họ nên…trốn sang nước khác! Sau nhiều lần bị đe dọa và cuối cùng bị tấn công suýt chết, vị blogger mà tôi nói chuyện đành phải chọn con đường ra đi, sống đời lưu vong.
Còn ở VN? Kể từ khi đảng cộng sản lên nắm quyền ở miền Bắc năm 1945 và độc quyền lãnh đạo trên cả từ năm 1975, có bao nhiêu thế hệ tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm phải trải qua những bản án phi nhân, những năm tháng tù đày như địa ngục trần gian? Từ vụ án Nhân văn-Giai phẩm, vụ án “xét lại chống đảng” trước năm 1975, hàng loạt dân quân cán chính VNCH phải chịu tù đày sau 30.4.1975 cho tới những lớp tù nhân lương tâm sau này-dân oan, người bất đồng chính kiến, các nhà hoạt động dân sự, hoạt động tôn giáo, blogger, nhà báo, luật sư, kỹ sư…
Không chỉ giam cầm. Nếu như các blogger, nhà báo ở Bangladesh bị những nhóm Hồi giáo cực đoan tấn công giết chết ngay trước mắt thiên hạ, thì ở VN, công an đội lốt côn đồ cũng ngang nhiên tấn công tàn bạo những người dám lên tiếng, kể cả đạp cho ngã xe, rất nguy hiểm cho tính mạng.
Trong nhiều năm qua cái tên VN luôn luôn đứng vào hàng ngũ những quốc gia độc tài, nơi mọi quyền tự do dân chủ tối thiểu của con người đều bị bóp nghẹt, nơi có “thành tích” tồi tệ về nhân quyền, tham nhũng, và vô số sự tệ hại khác. Trong những bảng xếp hạng về “democracy index”, “human rights violations by country ranking”, “countries with worst human rights records”, “Countries Top the List of 'Enemies of the Internet” or “List of "Enemies of the Internet" v.v…VN luôn luôn nằm cạnh những cái tên như Bắc Hàn, Cu Ba, Syria, Egypt, Gambia, Kenya, Saudi Arabia, Eritrea, North Korea, Somalia, Sudan, Venezuela, China…Rộng ra thêm nữa, có Afghanistan, Bangladesh, Pakistan, Nga, Iran, Turkmenistan, Uzbekistan…
Dưới chế độ cộng sản, có bao giờ chúng ta thấy được những thông tin tốt đẹp hay VN lọt vào những danh sách đáng tự hào?
Nhưng, có vẻ như đa số người Việt không quan tâm đến những danh sách xếp hạng hay cái nhìn của thế giới đối với VN. Những cái đó xa xôi quá. Ngay những chuyện bất công, phi lý, tồi tệ xảy ra hàng ngày, nhiều người còn không hay biết. Chẳng hạn, có bao nhiêu người biết đến blogger Mẹ Nấm, những việc chị đã làm, phiên tòa xử chị vô lý, tàn bạo và phi nhân ra sao. Có bao nhiêu người đọc và quan tâm đến cái tin về phiên tòa xét xử blogger Mẹ Nấm vốn chỉ được đưa tin ít ỏi và không trung thực, dựa theo cái nhìn của nhà cầm quyền? Trong khi đó, cùng một thời điểm, vụ án tình-tiền, hoa hậu-đại gia Phương Nga-Cao Toàn Mỹ thì được báo chí đua nhau cập nhật tin tức liên tục, khai thác đủ kiểu, và người dân thì náo nức theo dõi.
Đặt bên cạnh sự lẻ loi của vụ án xét xử một người yêu nước, một người mẹ đơn thân đang nuôi hai con nhỏ với bản án từ 8-10 năm. vì đòi những quyền lợi chung cho tất cả mọi người, chứ không phải quyền lợi của riêng mình, mới thấy gì?
Thứ nhất, một chế độ độc tài tàn bạo có khả năng biến báo chí thành bạc nhược, biến người dân thành thờ ơ, vô cảm, không quan tâm gì đến những chuyện gì đang xảy ra trên đất nước mình, cũng không quan tâm dân mình đang sống như thế nào so với các nước khác, khoảng cách về sự tiến bộ, văn minh giữa nước mình với các nước nó xa vời vợi như thế nào. Thứ hai, toàn bộ quá trình xét xử, kết án blogger Mẹ Nấm bộc lộ tính chất phi lý, tàn ác, man rợ như hầu hết những bản án dành cho những ai dám lên tiếng ở nước này từ trước đến nay.Và không có hy vọng gì vào sự tự thay đổi, vào lương tri của nhà nước cộng sản, cộng sản chỉ có thể thay thế, xóa sổ chứ không có khả năng thay đổi và càng không thể cùng “hợp tác”, “sống chung”.
Nhưng trước khi có thể đi đến sự sụp đổ thì chế độ này cũng đã kịp giam cầm, tiêu diệt bao nhiêu con người dũng cảm và tạo nên một xã hội với tâm lý thờ ơ như “ở trọ” trên quê hương. Và đó mới là điều đáng phải lo nghĩ.Song Chi.

Vụ việc nhà báo Lê Duy Phong và sự khủng hoảng lòng tin

Vụ việc nhà báo Lê Duy Phong, trưởng Ban Bạn đọc của báo Giáo Dục Việt Nam bị công an tỉnh Yên Bái bắt giữ tại một nhà hàng ở Thành phố Yên Bái với cáo buộc nhận tiền hối lộ. Đáng chú ý, nhà báo Lê Duy Phong là tác giả của loạt bài báo chống tham nhũng về dinh thự khủng của ông Phạm Sỹ Quý- Giám đốc Sở Tài Nguyên Môi trường và là em ruột bà Phạm Thị Thanh Trà – Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái. Theo ông Nguyễn Tiến Bình - Tổng Biên tập báo điện tử Giáo dục Việt Nam cho biết nhà báo Duy Phong là người trực tiếp điều tra và viết bài về một số vụ việc “nóng” tại Yên Bái trong thời gian vừa qua. Điều đó đã khiến nhiều người nghĩ rằng nhà báo Lê Duy Phong, trưởng Ban Bạn đọc của báo Giáo Dục Việt Nam bị oan.
Ngày 28/6/2017, Bộ Công an họp báo cung cấp thông tin về vụ Nhà báo Lê Duy Phong bị bắt, nhiều người ngạc nhiên khi biết rằng ông Lê Duy Phong đã không chỉ nhận tiền 50 triệu đồng từ chủ Doanh nghiệp tên là Thực ở Yên Bái hôm đó, mà trước đó - ngày 16/6 ông Phong cũng đã nhận của ông Vũ Xuân Sáng – Giám đốc Sở KH&ĐT Yên Bái 200 triệu đồng để bỏ qua các sai phạm và không viết bài. Điều này hoàn toàn trùng hợp với thông tin đầu tiên từ báo Tuổi trẻ ngày 23/6/2017 cho biết, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP Yên Bái đã bắt quả tang Lê Duy Phong 32 tuổi, là trưởng Ban bạn đọc báo điện tử Giáo dục Việt Nam và sự việc xảy ra tại nhà hàng ăn uống Oanh Hiện - tổ 66, phường Nguyễn Thái Học, TP Yên Bái. Lý do bị bắt, theo cơ quan công an, là vì phóng viên Lê Duy Phong đã có hành vi lợi dụng hoạt động báo chí để chiếm đoạt tài sản. Tại đây, khi bắt quả tang cơ quan điều tra xác định số tiền thu được trên bàn ăn và số tiền trong người ông Phong là 50 triệu đồng và tại cơ quan công an, ông Phong khai nhận trước đó có nhận tiền của một số cá nhân, doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh Yên Bái hàng trăm triệu đồng để bỏ qua các sai phạm và không viết bài.
Theo Trung tướng Đỗ Kim Tuyến, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, tại cuộc họp báo nói trên đã cho biết, căn cứ báo cáo của Công an Yên Bái, ngày 16/6, ông Lê Duy Phong đã lên Yên Bái gặp ông Vũ Xuân Sáng, Giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư, tại đây Lê Duy Phong đã nêu một số vi phạm của Sở này. Đồng thời, Lê Duy Phong đã cung cấp một số thông tin để yêu cầu ông Sáng chuyển 200 triệu đồng. Tại thời điểm đó, ông Vũ Xuân Sáng không có đủ tiền nên chuyển cho Phong 100 triệu đồng, và đến chiều đã chuyển tiếp 100 triệu đồng cho ông Lê Duy Phong. Ngày 22/6, khi bị phát hiện và bắt giữ, nhà báo Lê Duy Phong đã thừa nhận việc nhận tiền ngày 16/6/2017 từ ông Vũ Xuân Sáng, Giám đốc Sở Kế hoạch - Đầu tư tỉnh Yên Bái.
Trong chuyến đi lên Yên Bái vầ bị bắt lần này, nhà báo Lê Duy Phong đã không đi với mục đích tác nghiệp lấy thông tin để viết bài, vì theo như bản tường trình của nhân chứng cho biết, ông Phong đến Yên Bái cùng bạn gái (không phải vợ) và sẽ trở về Hà Nội ngay để hôm sau đi nghỉ mát cùng cơ quan. Ngày 23/6, ông Lê Duy Phong được Đỗ Viết Công bạn học cũ, hiện công tác tại Đài Truyền hình Yên Bái mời ăn cơm. Bữa cơm có ông Thực là công an về hưu, hiện kinh doanh vận tải giống như em trai của ông Đặng Trần Chiêu – Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái (!?). Trong bản tường trình của người bạn đi cùng ông Lê Duy Phong, thì trong bữa ăn trưa, ông Lê Duy Phong và mọi người chỉ nói chuyện vui đùa, không bàn công việc. Sau đó, một người đàn ông tên Thực cố dúi tiền 50 triệu cho nhà báo Lê Duy Phong. Khi tiền đã nằm gọn trong túi nhà báo Lê Duy Phong thì công an ập vào, bắt giữ  và lập biên bản.
Với thực trạng đa số các nhà báo ở Việt Nam lợi dụng danh nghĩa nhà báo để công bố hay không công bố các thông tin bất lợi nhằm lấy tiền từ các doanh nghiệp hay cá nhân là chuyện hết sức phổ biến. Mà nghề công an thì họ "trọng chứng hơn trọng cung". Người xưa có câu "Qua ruộng dưa chớ buộc dây giày", chẳng lẽ nhà báo Lê Duy Phong là người trực tiếp điều tra và viết bài về một số vụ việc “nóng” tại Yên Bái trong thời gian vừa qua lại không ý thức được điều đó. Để rồi cùng ngồi ăn nhậu và nhận 50 triệu từ tay một chủ Doanh nghiệp mới quen lần đầu, vì lý do say rượu nên số tiền lớn đó đã nằm gọn trong túi của mình. Thì cũng khó bao biện nổi
Ban đầu thông tin trên mạng với các tình tiết dường như nhà báo Lê Duy Phong đã bị một thế lực nào đó cố ý "gài bẫy" hòng nhằm để bịt miệng báo chí trong việc phanh phui khối tài sản khổng lồ của các quan chức tỉnh Yên Bái. Vụ việc xảy ra vào thời điểm Bộ Chính trị đảng CSVN đang tiến hành rà soát kiểm tra kê khai tài sản của 1000 quan chức cấp cao và ngày 27/6, đoàn công tác của Thanh tra Chính phủ đã công bố quyết định thanh tra đột xuất về các vấn đề liên quan đến nguồn gốc khối tài sản lớn gồm đất đai, dinh thự một số quan chức tỉnh Yên Bái.
Việc trung tướng Đỗ Kim Tuyến, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát (Bộ Công an) cung cấp thông tin cho biết, việc Công an Yên Bái bắt giữ nhà báo Lê Duy Phong, vì đã nhận hối lộ 200 triệu đồng của của ông Vũ Xuân Sáng – Giám đốc Sở Kế hoạch Đầu tư tỉnh Yên Bái. Để đổi lại sẽ dừng đưa tin về một dinh thự nguy nga bề thế của ông Sáng tại đường Nguyễn Tất Thành, tổ 12, phường Yên Thịnh, thành phố Yên Bái có điều gì không bình thường. Đây là điểm mới, khác với các thông tin các quan chức sở hữu dinh thự khủng trước đó cho biết, chỉ có ông Phạm Sỹ Quý- Giám đốc Sở Tài Nguyên Môi trường và ông Đặng Trần Chiêu – Giám đốc Công an mà thôi.
Trong bối cảnh tình hình chính trị ở tỉnh Yên Bái hiện nay đang có những biến động bất thường, đã cho thấy việc tranh chấp giữa các phe phái trong nội bộ lãnh đạo tỉnh hết sức phức tạp và có biểu hiện mất kiểm soát. Sau cái chết đầy bí ẩn của tướng của tướng Lê Xuân Duy tư lệnh Quân khu 2, rồi đến cuộc thanh toán máu nhuộm Yên Bái, khi nghi phạm Đỗ Cường Minh - Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh dùng súng quân dụng sát hại ông Phạm Duy Cường - Bí thư Tỉnh ủy và ông Ngô Ngọc Tuấn - Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy tỉnh Yên Bái. Điều đó đã cho thấy mâu thuẫn trong nội bộ ban lãnh đạo tỉnh Yên Bái nói riêng và đảng CSVN đã trở thành mâu thuẫn đối kháng, một mất một còn.
Với vị trí địa lý đặc biệt chỉ cách Hà nội 189 km của tỉnh Yên Bái, trấn giữ vị trị trọng yếu phía tây bắc thủ đô Hà Nội, lâu nay giới phân tích chính trị Việt Nam cho rằng, "Ai nắm được tỉnh Yên Bái sẽ giữ được ghế Tổng Bí thư". Vì thế vụ việc bắt nhà báo Lê Duy Phong có lẽ cũng cần được xem xét dưới góc độ tranh chấp quyền lực. Rất có thể đây là cuộc chiến giữa các phe phái trong đảng, trong đó nhà báo Lê Duy Phong được giao nhiệm vụ viết bài điều tra để đánh đối thủ chính trị của mình, chứ không đơn thuần là việc một phóng viên lợi dụng nghế báo để kiếm chác? Rủi cho ai đó, nhà báo Lê Duy Phong vẫn không bỏ được cái máu tham tiền.
Trước đây từng rộ tin đồn đoán cho rằng, Trung tướng Lê Xuân Duy tư lệnh Quân khu 2 và các ông ông Phạm Duy Cường - Bí thư Tỉnh ủy và ông Ngô Ngọc Tuấn - Chủ tịch HĐND kiêm Trưởng Ban Tổ chức Tỉnh ủy tỉnh Yên Bái là những tay chân của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng. Mà trong số đó ngoài bà Phạm Thị Thanh Trà – Bí thư Tỉnh ủy Yên Bái và em trai; còn có cả ông Đặng Trần Chiêu – Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái cũng bị nằm trong tầm ngắm. Cũng như việc báo điện tử Giáo dục Việt Nam vẫn "mang tiếng" thuộc phe Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng. Lâu nay, tờ báo này bằng các bài viết điều tra, chính luận... có tính mạnh mẽ với mục đích tấn công phe của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và đàn em. Vì thế, các thông tin thiếu thiện chí đối với tỉnh Yên Bái gần đây đã được coi là, nhằm làm mất uy tín và dọn đường cho việc kiểm tra tài sản của các lãnh đạo của Tỉnh Yên Bái, để xóa sổ và thay máu bằng người thân tín của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Việc ngày 27/6/2017, ông Nguyễn Tiến Bình, Tổng Biên tập báo điện tử Giáo Dục Việt Nam, tại cuộc họp giao ban báo chí trung ương, đề nghị Bộ Thông tin - truyền thông, Hội Nhà báo VN có ý kiến để Bộ Công an rút hồ sơ vụ án nhà báo Lê Duy Phong lên để điều tra cho đảm bảo tính khách quan đã cho thấy điều đó. Song Trung tướng Đỗ Kim Tuyến, Phó tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát cho rằng trước hết thẩm quyền điều tra là của Công an Yên Bái, nếu rút lên Bộ Công an phải trong trường hợp phải hết sức phức tạp. Nghĩa là Bộ Công An sẽ tiếp tục để cho Công An tỉnh Yên Bái - dưới sự chỉ đạo của  ông Đặng Trần Chiêu – Giám đốc Công an tỉnh Yên Bái một nghi can trong tầm ngắm của ông Nguyễn Phú Trọng lại trực tiếp xử lý vụ việc liên quan đến cá nhân mình. Động thái đó cũng là biểu hiện của việc che chắn và thiếu khách quan từ phía Bộ Công An.
Lâu nay, nhiều ý kiến cho rằng, ý đồ của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng muốn sử dụng báo điện tử Giáo Dục Việt Nam để thổi bùng vụ việc ở tỉnh Yên Bái. Nhằm tạo sự chú ý của công luận với mục đích để hợp thức hóa việc sắp xử lý hàng loạt các quan chức tỉnh Yên Bái và thay bằng các tay chân thân tín của ông Trọng. Có lẽ đó là nguyên nhân sâu xa của các diễn biến phức tạp của Yên Bái hiện nay.
Trong cái ma trận thông tin hỗn độn thực giả lẫn lộn ấy, người dân càng không biết tin ai. Việc Đảng CSVN cố gắng bưng bít thông tin thì càng làm cho họ mất uy tin trầm trọng, dẫn đến việc báo chí nhà nước hết khả năng dẫn dắt dư luận. Chuyện cười ra nước mắt của làng báo Việt Nam bây giờ là: nói đúng, nói sai thì người dân đều không tin. Điều đó đã và đang dẫn đến một thảm họa như ta đã thấy qua vụ việc nhà báo Lê Duy Phong. Đó là khủng hoảng lòng tin.
Ngày 30 tháng 06 năm 2017
© Kami

Hai bức hình đáng xấu hổ của báo Người Lao động

Đề cập phiên tòa sơ thẩm xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, chỉ thấy có vài trang báo điện tử của nhà nước nhắc đến qua loa như Thể thao văn hóa, Tiền phong. Có vẻ các báo "uể oải" không mặn mà gì với vụ án này. Có lẽ họ chờ kết quả rồi đưa ra một mẩu tin chăng. 
Riêng báo Người lao động điện tử có bài đưa lên vào lúc phiên tòa kết thúc buổi sáng "Đề nghị 8-10 năm tù đối với mẹ Nấm", tác giả Kỳ Nam.
Bài báo nhắc đến tội trạng của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh theo bản cáo trạng. Nếu chỉ thế thì cũng tạm chấp nhận. Điều muốn nói ở đây là bài báo đưa ra một số hình ảnh trong đó có hai hình gây nên sự bức xúc cho dư luận
Hình thứ nhất, bài báo lấy một cái ảnh chụp ở chỗ nào đó, rồi chú thích "Mẹ bị cáo Quỳnh tham dự phiên tòa".
Không may cho tác giả, bà Nguyễn Thị Tuyết Lan, mẹ Nguyễn Ngọc Như Quỳnh thì nhiều người biết nên việc gian dối này mau chóng bị lộ. 
Hình bà Nguyễn Thị Tuyết Lan giả

Hình bà Nguyễn Thị Tuyết Lan thật

Không hiểu tác giả Kỳ Nam có ý gì. Một facebooker cho rằng lấy một tấm ảnh có người đàn bà nào đó có gương mặt thiếu thiện cảm rồi bảo đấy là mẹ Quỳnh; rồi đặt câu hỏi: "đây là hành động sai sót hay tiểu nhân của nhà báo?".
Do bị cộng đồng lên tiếng vạch mặt, báo Người lao động đã gỡ tấm hình này sau đó.
Bức hình thứ hai chụp những người ngồi trong phiên tòa với ghi chú "Nhiều người dân tham dự phiên tòa công khai"
Thì bao giờ, họ chẳng rêu rao là công khai, trong khi thực tế lại khác hẳn. Những phiên tòa xử người đấu tranh bao giờ cũng được bảo vệ thật kỹ. Công an phong tỏa mọi ngả đường vào tòa từ hôm trước, an ninh mật vụ dày đặc. Ai đó chỉ cần giơ máy ảnh lên lập tức bị bắt về đồn. Những việc như thế không mấy ai lạ, chẳng lẽ tác giả Kỳ Nam vào đến trong tòa rồi mà lại không nhìn thấy. Đến người thân trong gia đình bị cáo như bố mẹ, anh em ruột nhiều khi còn không được vào nói chi đến mở cửa cho người dân tham dự. Những người có mặt trong phiên tòa không phải là ai khác ngoài người của nhà cầm quyền được bố trí đến theo nhiệm vụ. Bức hình trên với ghi chú như thế, tác giả muốn minh họa cho tính dân chủ trong phiên tòa xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hôm nay, hoàn toàn trái với thực tế.
Nhà báo phải tôn trọng sự thật. Bịa đặt, minh họa một cách sống sượng cho nhà cầm quyền không phải là thiên chức của người làm báo.
Bài báo đưa tin về phiên tòa xử Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hôm nay của tác giả Kỳ Nam, báo Người lao động điện tử sặc mùi bút nô, thật đáng xấu hổ. 
Nguyễn Tường Thụy.

Đẻ vì đất nước

Vừa chân ướt chân ráo trở lại TP HCM trên cương vị Bí thư, ông Nguyễn Thiện Nhân đã sốt sắng trước việc đẻ đái của phụ nữ xứ này.
Phụ nữ Hồ Chí Minh lười đẻ quá. Mà theo ông Nhân: "Sinh đẻ là vì mình, vì đất nước, vì thành phố chứ không là chuyện riêng. Rất nhiều nước coi việc sinh đẻ là tự do của cá nhân nhưng tự do mà sinh ít quá thì đất nước bị thiệt hại" (Phát biểu tại phiên khai mạc kỳ họp HĐND TP sáng qua 4/7/2017, nguồn dẫn: Dân Trí).
Có lẽ, đây là điểm khác biệt nhất của ông Nguyễn Thiện Nhân, so với tất thảy những Bí thư tiền nhiệm. Sự khác biệt trong tư duy đẻ đái này, liệu có đem lại cho TP HCM sắc diện mới nào dưới triều Nguyễn Thiện Nhân?
Và với tư duy đẻ đái ấy, liệu ông Nhân có biến HCM thành một đô thị đẻ, một cái máy đẻ dồi dào cung cấp nguồn nhân lực cho các tỉnh thành khác, thậm chí cho các quốc gia lân cận?

No comments:

Post a Comment