Wednesday, July 12, 2017

Bài viết hay(5169)

GS Ngô Bảo Châu là một trong những trí thức trẻ mà tôi quý trọng nhất hiện nay không chỉ vì GS Châu được giải Fields mà là vì ông ta đã có những phát biểu trung thực, thẳng thắn của một kẻ sĩ Bắc Hà. Từ cái tâm, GS Châu mong muốn VN có những thay đổi tích cực hơn chứ không phải vì chống Đảng hay phản động như đám dư luận viên và vài tên bút nô đang tấn công ông ta một cách thô bỉ. Cái ngu dốt của chúng là không nhận ra cái tâm, cái tài của một trí thức - nhân tài của xứ sở mà chỉ biết sủa bậy như lũ chó dại mà thôi. Chính Bộ TTTT và an ninh phản gián đã giựt dây, xúi giục, trả tiền cho chúng sủa một cách vô lễ, mất dạy như vậy đó. Cá nhân tui rất tán đồng với ý kiến của GS Châu về việc "đừng bắt họ Hồ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta." Hãy để cho Hồ hoá kiếp đi.
Tại sao lại có chiến dịch bôi nhọ GS Châu??!
Những sự bất công ở Việt Nam xảy ra nhiều hơn cơm bữa đến mức tôi không có thời gian theo dõi chứ chưa nói đến chuyện phản ứng. Nhưng vụ GS Ngô Bảo Châu bị bôi nhọ trên mạng xã hội mấy hôm nay (một cách có vẻ được hậu thuẫn từ phía trên) khiến tôi khá “quan ngại”, bởi cũng theo đà này tất cả người tử tế và có uy tín đều sẽ lần lượt bị bôi nhọ khi dám nói lên những sự thật không làm vừa lòng chế độ.
Ngay từ khi GS Châu được giải Fields, đã có những chính sách nhằm biến GS Châu thành “hàng trưng bày” nhằm “vinh danh chế độ”, chẳng khác gì mấy so với anh Gagarin ngày xưa được chính quyền Xô Viết mang đi triển lãm khắp thế giới. Trong khi đó, theo lời của một quan chức cao cấp trong khoa học mới đây, con em của vị đó phải cho ra nước ngoài sống (chứ không chỉ để học) vì môi trường xã hội Việt Nam quá xuống cấp trong vòng có 10 năm qua, còn Viện Khoa Học và Công Nghệ bây giờ cho cả cử nhân và thạc sĩ vào nắm các vị trí lãnh đạo vì thiếu người “vừa hồng vừa chuyên”.
GS. Châu tuy được “ưu ái đặc biệt”, với một chế độ riêng chỉ dành cho quan chức (khác hẳn sự đối xử rẻ rúm dành cho các nhà khoa học nói chung), nhưng vẫn “không chịu” tự bịt mồm bịt miệng giống các quan chức ăn trên ngồi chốc (chỉ được nói xấu chế độ trên bàn nhậu thôi), mà lại viết ra những điều “chướng tai gai mắt" ở nơi có hàn chục ngàn hàng trăm ngàn dân đen theo dõi. Thế mới thành vấn đề., vậy nên mới có chiến dịch bôi nhọ GS Châu, với những lời buộc tội ngớ ngẩn, làm người ta nhớ đến đấu tố thời cải cách ruộng đất và cách mạng văn hoá.
Thực ra, những điều GS Châu nói ra, từ bô xít cho đến mẹ Nấm cho đến v.v., mới chỉ ở mức nhẹ, chẳng có gì là ghê gớm hay bí mật, ai có khả năng tự tìm thông tin và suy luận đúng đắn cũng nhận thấy được. Tuy nhiên, trong thời đại internet này, chính sách ngu dân có thể làm chậm lại sự tiến bộ của xã hội, nhưng cuối cùng thì làm sao có thể ngăn cản nổi nhu cầu văn minh hoá, tự do hoá về tư tưởng của cả trăm triệu người dân?!
Nguyễn Tiến Dũng
Cờ vàng cờ đỏ
Cách đây hơn một năm, mình cũng bị dính vào chuyện tranh cãi cờ quạt. Hôm đó là mình nói về việc một dân oan Dương Nội ngồi lên lá cờ đỏ, nguyên văn: "Tôi phản đối việc ngồi lên lá cờ ngày hôm qua, cờ đảng cộng sản thì OK nhưng cờ Tổ quốc thì cần tránh". Chuyện tranh cãi qua lại không có hồi kết giữa khái niệm "cờ Tổ quốc", tính chính danh của cờ đỏ và việc tôn vinh cờ vàng.
Sau đó ít lâu, ngồi nói chuyện với chị Sương Quỳnh - vừa đi Mỹ về - chị kể về những đồng bào gặp bên đó, hai chuyện mà mình nhớ mãi.
Chuyện đầu tiên khá vui, về một gia đình vượt biên thành công. Ông là chủ của hãng bán xăng, sở hữu phần lớn những cây xăng ở Kiên Giang trước 1975. Thế rồi bộ đội cộng sản đến, kiếm cách tịch thu tài sản, vàng bạc, đất đai. Chị kể, thời điểm đó, nếu không hợp tác sẽ chắc chắn sẽ bị mang đi thủ tiêu mất tích. Không còn cách nào khác, ông chủ hãng xăng buộc phải chấp nhận với điều kiện được họ cấp cho một con thuyền với đủ dầu, gạo và một ít hành lý để vượt biên. Được chấp thuận, ông về dặn gia đình không mang theo gì nhiều ngoài dầu và cần câu cá. Đến giữa biển, dầu hết, gạo hết, nhờ dầu và cần câu cá mang theo mà cả gia đình thoát nạn. Ông là một trong số ít những người cứu được cả gia đình vì sự khôn ngoan của mình.
Trong những năm đó, hàng trăm ngàn người vượt biên thì cũng hàng trăm ngàn người bị chết, bị cưỡng bức vì không đến được các trại tị nạn. Nó dường như là một chiến thuật đơn giản của cộng sản, cung cấp không đủ dầu, lương thực để thuyền nhân chết giữa biển. Tại sao họ làm vậy? Cũng rất đơn giản, là để những thuyền nhân phải chết dọc đường, không cho ra ngoài tố cáo họ.
Chuyện thứ hai, ngắn nhưng ám ảnh. Đó là chị đến thăm một gia đình mà ông bố từ ngày sang Mỹ chỉ ăn chay, vì để sống, ông đã buộc phải cắt thịt ăn từ cánh tay đứa con sắp chết của mình.
Hai chuyện trên chỉ là một góc nhỏ trong số những chuyện mà người Miền Nam vượt biên đã trải qua. Khi biết điều đó, hiểu điều đó, tôi hoàn toàn thông cảm cho sự phẫn uất của đồng bào hải ngoại. Đối với họ, hình ảnh "anh bộ đội", lá cờ đỏ, chiếc mũ cối là nỗi ám ảnh, căm hận cho đến cuối đời.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không phải ai cũng có thể biết những câu chuyện như vậy, và họ có thể nghe những câu chuyện tương tự từ phía bên kia. Với những người sinh ra ở Miền Bắc, kí ức về những trận bom của Mỹ cũng rất kinh hoàng. Chiến tranh là vậy, tội ác và tổn thất không bao giờ chỉ có từ một phía.
Hơn nữa, một chế độ sẽ không bao giờ sụp đổ chỉ vì quá khứ xấu xa của nó. Nó sụp đổ bởi những thối nát của hiện tại. Nhiều người sinh ra và lớn lên sau 1975, họ phấn khích, reo hò và bảo vệ lá cờ đỏ - ví dụ, trước thành tích thể thao - vì đơn giản, họ không có gì khác để lựa chọn. Thuyết phục họ bài trừ cờ đỏ và phục dựng cờ vàng mà không quan tâm tới cơm áo gạo tiền và những lợi ích cơ bản hiện tại của họ thì khó hơn lên trời.
Giờ đây, khi gặp những cuộc tranh cãi cờ đỏ cờ vàng, tôi thường lặng lẽ bỏ qua để dành thời gian lên tiếng cho những điều thiết thực hơn trong cuộc sống. Sự thay đổi đến từ những điều đơn giản, ngay trước mắt chứ không phải từ quá khứ phức tạp của lịch sử.
Trong thể chế mới, lá cờ đỏ chắc chắn không còn chỗ đứng nhưng lá cờ vàng có được lựa chọn hay không cũng là một dấu hỏi. Đó là chuyện của tương lai, là quyền của người dân Việt Nam, quốc tịch Việt Nam.Lã Việt Dũng
Thư gửi Bí thư tỉnh ủy Yên Bái Phạm Thị Thanh Trà

Trưởng ban lễ tang Phạm Thị Thanh Trà trong vụ án chấn động tại Yên Bái
Em Thanh Trà thân mến!
Anh cứ gọi thế cho thân mật em nhé, dù em làm nhiều chức to, “làm Vua, làm Chúa” một vùng nhưng các cụ xưa nói “thắng nhất tuế vi huynh, thắng thập tuế vi phụ” nghĩa là hơn một tuổi đáng mặt làm anh, hơn 10 tuổi là đứng hàng cha chú. Anh hơn em tới 5 tuổi thì đáng bậc anh quá đi chứ. Xét về văn hóa sống, tin chắc anh cũng hơn hẳn em. Mấy đứa xu nịnh cứ thấy ai làm chức to dù hôm trước gọi mày, gọi tao nhưng hôm sau gọi anh, gọi chị. Anh thì không như thế, làm quan chẳng qua là cái áo khoác bên ngoài đến lúc nào đó cũng phải cởi ra, hoặc không xứng thì cũng bị thiên hạ họ lột trần ra em ạ. Hôm nay anh viết mấy dòng vừa để động viên khích lệ, vừa là dặn dò những cũng để mấy đứa vớ vẩn nó bảo anh không hiểu gì về Yên Bái, không hiểu gì về gia đình em. Thôi thì năm sinh, tháng đẻ, sổ điện thoại, địa chỉ e-mail là quyền riêng tư anh chẳng nói ở đây, nhưng anh chỉ dẫn ra mấy việc để thiên hạ biết mà kiêng nể.
Mấy hôm nay, nói cho chính xác là gần nửa năm nay chuyện cậu em Phạm Sỹ Quý phô trương quá xá để “Quan trên ngó xuống, người ta trông vào” làm em cũng phiền lòng. Nói cậu Quý nhưng rồi loanh quanh cũng liên lụy tới em, nên anh biết em cũng mệt mỏi lăm. Đã vậy, chẳng ai động viên thăm hỏi em mà toàn là truy vấn, kể cả mấy đứa đàn em khi vui thì bâu quanh, khi có “biến” thì lảng ra hết.
Riêng anh thì cân phân lắm, cái gì không nên không phải anh cũng nhắc để em biết, cái gì là thành tích thì cũng động viên khen ngợi. Con người ai chả có ưu điểm, khuyết điểm, mà ở em anh lại thấy ưu điểm là cơ bản. Anh thực sự nể phục em về sự khéo kết hợp giữa việc gia đình và xã hội, đặc biệt là việc chăm nom cho em út chu đáo, đứa nào cũng có công ăn việc làm đàng hoàng, đứa nào cũng được em tạo cơ hội cho để làm giàu.
Cái thủa dân Yên Bái còn nghĩ rằng mình là tỉnh rừng rú, chẳng ai quan tâm đến chuyện đất cát, sông suối thì em đã đặt cậu Quý (Phạm Sỹ Quý) có chỗ ngồi ở sở địa chính, trực tiếp là ở phòng quản lý đất đai. Thế là đất ở đâu có tiềm năng là nó thâu tóm được; khe suối nào có vàng, có cát; vùng núi nào có mỏ thạch anh nó đều rành rẽ thế nên khi mọi người tỉnh ngộ thị cả chị cả em chỉ ngồi đếm tiền.
Vợ cậu Quý là Hoàng Thị Huệ là một giáo viên bình thường như bao giáo viên khác, ai cũng nghĩ nó chỉ gõ đầu trẻ chờ đến tháng lĩnh lương chứ làm ăn gì. Nhưng cũng nhờ có em mà nó nhảy vào mở cái quầy thuốc to đùng trong Bệnh viện Sản - Nhi Yên Bái rồi thuê người đứng bán, trong khi bao nhiều người có bằng dược sỹ cũng chỉ biết thèm thuồng.
Còn cô em Phạm Thị Thu Lan, nó học sư phạm thì dĩ nhiên là phải đi dạy rồi. Ở Yên Bái tất nhiên có nhiều thầy cô hơn nó, nhưng nờ em mà nó được cất nhắc lên làm hiệu trưởng Trường tiểu học Nguyễn Trãi, Thành phố Yên Bái. Nó làm hiệu trưởng, trường nó thành Trường điểm, được tỉnh đầu tư về nhiều mặt danh tiếng nổi như cồn, biết đâu nay mai còn lên nữa. Anh cũng nghĩ rằng, nhờ có em và cậu Quý giúp đỡ nhiều mà nó cũng xây được Dinh thự hoành tráng cạnh khu “biệt phủ” của cậu Quý.
Cậu kế Phạm Sỹ An em cho ăn học và ra làm bác sỹ nha khoa thì cũng ổn quá rồi. Vì “cái răng, cái tóc là vóc con người” vừa là cái để nhai, vừa là thẩm mỹ nên thiên hạ chẳng tiếc tiền đầu tư chỉnh sửa. Cứ nhìn mà xem cả nước chứ không riêng gì Yên Bái bác sỹ nha khoa nào cũng nhà to lồng lộng. Em còn lo cho nó nhảy vào Bệnh viện đa khoa 500 giường mở hiệu thuốc to đùng.
Đại loại là ở Yên Bái chỗ nào có thể kiếm ra tiền là mấy chị em của em đã khai thác triệt để, vậy mà không giàu mới là lạ.
Trong giải quyết các vấn đề của xã hội em cũng hết sức khôn ngoan, tinh tế. Anh nghĩ cái vụ đánh bạc của cậu Quý năm 2005 không có em thì tụi nó chết cả nút à. Hôm qua anh nhắc lại trong bức thư ngỏ gửi cho Quý, thiên hạ cứ xôn xao hỏi ngày ấy xử lý thế nào? Thậm chí nhiều người Yên Bái cũng không biết, nhưng anh biết. Bởi lúc đó em là Ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy, Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy Yên Bái cũng oách lắm rồi. Em đứng ra dàn xếp thì mọi người phải nghe. Khi đó Ngô Thành Long, Phó viện trưởng Viện Kiểm sát là đứa to đầu nhất trong đám đánh bạc, em đã điều nó lên làm Viện trưởng VKS huyện Trấn Yên, không ai thấy ngồi ở VKS tỉnh nữa là yên chuyện, mà nó phải phục em sát đất. Còn cậu Quý khi đó đang phó văn phòng quản lý đất đai em lại xử lý khác, không xử lý cậu em mà xử lý người liên đới trách nhiệm trong việc quản lý cậu em, đó là điều chuyển chú Tiến, Trưởng văn phòng quản lý đất đai đi nơi khác và cho cậu em ngồi vào ghế Trưởng để gánh trách nhiệm ngày một nặng hơn… cũng từ đó mà cậu Quý lên phó giám đốc rồi giám đốc sở Tài - Môi cho đến thời điểm hiện tại.
Một điều nữa anh khen em, đó là bản lĩnh. Khi ông Cường (Bí thư), ông Tuấn (Chủ tịch HĐND) bị bắn, mọi người ai cũng nghĩ em chỉ chui vào thùng Ton-net để trú ẩn, và có lẽ phải điều người nơi khác về chứ tại chỗ không ai dám ngồi vào ghế bí thư. Thế nhưng em vẫn đứng ra lo lắng chu toàn mọi việc và đảm nhiệm chức vụ bí thư hoành tráng. Ngay cả thời gian vừa rồi dư luận lùm xùm, báo chí đưa tin chuyện nọ, chuyện kia anh thấy em vẫn bình thản, lạnh tanh như không có chuyện gì.
Nhân đây anh cũng nhắc em mấy việc, từ hôm đầu tháng đến nay mấy anh em ở cơ quan bảo em đi Hà Nội hơi nhiều, anh biết em nhiều việc phải làm, nhưng đi nhiều vào giai đoạn này người ta bảo là đi chạy vạy mang tiếng cho em.
Chuyện đi phúng viếng liệt sỹ anh nghĩ là em không nên đi. Vì ở mọi người thì khác, vị trí em lại khác. Ở vị trí em, để làm mát lòng liệt sỹ là phải lo toan cho gia đình họ, con em họ, chăm lo cho các thương binh, gia đình có công. Chứ cả năm có một lần thăm viếng và thắp mấy cây hương thì càng làm người ta nổi giận. Các anh bộ đội ngày ấy ra đi, nếm mật nằm gai, hạt muối cắn đôi, cọng rau bẻ nửa khi nằm xuống chỉ có tấm nilon gói thân xác… mà các em đến thắp hương còn xin phù hộ thì họ nổi trận lôi đình. Họ có gì mà cho hả em! Mà vong linh liệt sỹ nổi giận thì kinh lắm… sống cũng cầm súng, chết cũng cầm súng! Tháng bảy năm ngoái anh Cường cũng đi thắp hương khắp các nghĩa trang, nhưng rồi tháng tám thì.…
Thôi chẳng nói chuyện buồn làm gì. Bây giờ, anh chỉ nhắc em và mấy đứa em là cứ thành thật trên tinh thần Đảng mà làm việc, mà cống hiến chứ đừng nghe lời mấy đưa đàn em xui dại “tài năng có hạn, thủ đoạn có thừa” thì có ngày Đảng không xử lý thì dân họ cũng lột trần em ạ.
Chào em.
Nguyễn Huy Toàn
***
THƯ GỬI EM PHẠM SỸ QUÝ - GIÁM ĐỐC SỞ TÀI NGUYÊN - MÔI TRƯỜNG YÊN BÁI.
TP. Yên Bái, ngày 10 tháng 7 năm 2017.
Em Phạm Sỹ Quý thân mến!
Mấy hôm nay cả nước đang xôn xao nể phục về tài làm kinh tế của em, nhiều người muốn lên Yên Bái để học tập, có người lại muốn xuất bản cả sách về cách làm giàu nữa. Vì một người từ buôn chổi đót, chè khô, lá chít mà vươn lên làm giàu... Những cách làm giàu để có tiền xây biệt phủ em đã kể với báo chí và đoàn thanh tra rồi, nhưng anh nghĩ rằng mấy cái em kể người ta khó tin, khó thuyết phục vì chẳng có chứng từ hóa đơn nào cả, thành thử cũng có người bán tín, bán nghi. Nhưng có lẽ em quên không kể đến một nghề tay trái mà em khá thành công, có cả bằng chứng thuyết phục, đó là ĐÁNH BẠC.
Em đánh nhiều lần, nhiều chỗ, nhiều năm đánh với đám khai thác khoáng sản cũng có, đánh với các đại gia bất động sản cũng có và quan chức cũng có và em lượm của người ta cũng nhiều.
Bằng chứng mà em dẫn ra cho mọi người thấy là vụ đánh bạc đêm 20/10/2005 có em (Phạm Sỹ Quý) cùng với Ngô Thành Long, Phó viện trưởng Viện kiểm sát nhân dân tỉnh Yên Bái, Nghiêm Trọng Tân, cán bộ Viên Kiểm sát nhân dân tỉnh Yên Bái và 4 đối tượng khác. Em tranh thủ sang Công an Yên Bái có lẽ còn hồ sơ đấy, nếu mất rồi thì anh cung cấp cho em mấy bài báo đã từng đăng.
Cái hay, là vụ đánh bạc ấy bị bắt quả tang, dù số tiền lớn mà không ai bị làm sao cả lại còn được thăng tiến. Trong khi cùng thời điểm đó nhiều vụ đánh bạc cỏn con khác lại bị khởi tố. Ngày ấy anh còn nhớ chị Phạm Thị Thanh Trà của em đang làm Ủy viên thường vụ Tỉnh ủy- Trưởng ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Yên Bái. Em (Phạm Sỹ Quý) còn là Phó văn phòng quản lý đất đai thuộc Sở Địa chính tỉnh Yên Bái. Không biết chị Trà giỏi, hay em giỏi mà từ đó cả chị cả em đều lên ào ào.
Dưới đây, anh đăng kèm mấy bài báo để em có tài liệu mà khoe với đoàn kiểm tra biết thành tích đánh bạc và khả năng vượt rào trên con đường quan lộ của em thế nào nhé.
Chào em, chúc em tiếp tục thăng.. thăng đường.
Nguyễn Huy Toàn

Tổng cục II và vụ án Trịnh Vĩnh Bình

No comments:

Post a Comment