Thursday, July 13, 2017

Bài viết hay(5172)

Có một dạo tui háo hức tham gia sinh hoạt cộng đồng, làm từ thiện, viết báo vì cứ tưởng bở là mình có thể thay đổi được phần nào xã hội này. Rốt cuộc khi biết mình bé cái lầm, tui thất vọng ngao ngán rồi bất mãn kinh khủng khi bị ném đá, chụp mũ tơi bời. Lúc đó tui mới thấy mặt thật của nhiều người mà bấy lâu nay mình tưởng là bạn hoá ra chúng nó chỉ lợi dụng mình thôi. Ngẫm nghĩ lại mới thấy con người còn tệ hơn con chó khi con chó còn biết trung thành hơn người. Chó ít khi nào cắn lại người đã cho nó miếng ăn chứ người ở Bolsa thì vừa sủa, vừa cắn cho chết luôn.

Giáo sư Ngô Bảo Châu 'có quan điểm trái với sự giáo điều'

clip_image001
Giáo sư Ngô Bảo Châu đọc diễn từ tại Viện Hàn lâm Khoa học Pháp hôm 20/6. FB HONG-MINH QUEN QUEN HOANG

Một giảng viên ở Hà Nội nói với BBC rằng bà tin "Giáo sư Ngô Bảo Châu chẳng để ý chuyện ông đang bị bôi nhọ" và rằng bà khâm phục "một trí thức thành danh ở nước ngoài vẫn tha thiết với những vấn đề xã hội của Việt Nam".
Mạng xã hội tại Việt Nam đang lan truyền những bài 'Tiếc cho nhân tài Ngô Bảo Châu; Ngô Bảo Châu - một con trâu biết làm toán' hay 'Ngô Bảo Châu - một con chó phản chủ…'
Một bài trong số này đăng trên blog có đoạn viết: "Ngô Bảo Châu tiếp tục cổ súy cho các hành động sai trái chống phá đất nước của những tên phản động như Lê Công Định, Nguyễn Đình Thục, Đặng Hữu Nam, Mẹ Nấm...".
Cuối tháng trước, Giáo sư Châu là một trong 15 nhà khoa học của nhiều quốc gia được bầu làm viện sĩ tại Viện Hàn lâm khoa học Pháp.
Hồi tháng 12/2016, ông quyết định hiến toàn bộ tiền thưởng giải Fields năm 2010 để tài trợ cho Tạp chí Pi dành cho các học sinh, sinh viên yêu toán.
Trên trang cá nhân có nhiều lượt theo dõi, gần đây ông chia sẻ link ký thỉnh nguyện thư đòi trả tự do cho blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm).
Tháng 6/2017, đề cập về tập thơ Thành Phố Dịu Dàng bị thu hồi, Giáo sư Ngô Bảo Châu viết: "Đã vào thiên niên kỷ thứ ba lâu rồi mà ở đâu đó trên quả đất này vẫn có ai đó muốn kiểm soát thơ, cho rằng thơ không được chủ quan, thơ phải hợp lý. Có phải họ nuối tiếc một cái gì đó mà đáng ra nên vĩnh viễn cho yên nghỉ với thiên niên kỷ trước hay không?"
Trí thức người Việt thành danh ở nước ngoài thì nhiều, nhưng người tha thiết quay về đóng góp cả về nghề nghiệp và về những vấn đề xã hội của Việt Nam như Giáo sư Châu là rất hiếm hoi.
Giảng viên Nguyễn Hoàng Ánh
'Dũng cảm và dấn thân'
Hôm 12/7, bà Nguyễn Hoàng Ánh, giảng viên đại học nói với BBC từ Hà Nội: "Tôi tin Giáo sư Ngô Bảo Châu chẳng để ý chuyện ông đang bị bôi nhọ đâu".
Chắc ông thừa hiểu xã hội Việt Nam giống như căn nhà đóng cửa lâu năm, mới mở cửa đón làn gió mới, nên có thể một số người bên trong có phản ứng không phù hợp."
"Tôi cũng không cho rằng chuyện ông bị bôi nhọ liên quan đến chính quyền, vì không có tin nào như vậy trên báo chính thống."
"Theo như tôi thấy, có thể nguyên do của việc này là vì ông có những quan điểm trái với sự giáo điều về tôn sùng Hồ Chí Minh hay phản đối việc bắt giam blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh."
"Ông Châu là một trí thức chân chính, nói theo kiểu ngày xưa là "uy vũ bất năng khuất (người cương trực không chịu khuất phục kẻ có quyền thế)".
clip_image002
GS Châu (đeo kính) thường xuyên về Việt Nam làm việc và thăm thân. FB CHAU NGO
"Trí thức người Việt thành danh ở nước ngoài thì nhiều, nhưng người tha thiết quay về đóng góp cả về nghề nghiệp và về những vấn đề xã hội của Việt Nam như Giáo sư Châu là rất hiếm hoi", bà Nguyễn Hoàng Ánh nói. "Tôi cho đó là sự dũng cảm và dấn thân".
Ông Nguyễn Quang Thạch, người khởi xướng chương trình Sách Hóa Nông Thôn nói với BBC: "Theo tôi, việc một số trang mạng hạ bệ giáo sư Ngô Bảo Châu thì không thể gọi nó là chiến dịch và không đáng bận tâm".
"Điều đáng nghĩ là những phát ngôn rất đỗi hiển nhiên mà người có tri thức nào cũng có khái quát và phóng ngôn lại thu hút số đông quan tâm và cả đám đông chống đối".
"Điều này, một phần phản ánh tính yếu của đám đông, họ xả ẩn ức về thực trạng xã hội qua quan điểm của một cá nhân, và một đám đông khác không chấp nhận quan điểm trái chiều. Xã hội có đám đông chỉ dừng ở xả ẩn ức qua và bằng ngôn từ thì thiếu sức mạnh nội thân để đấu tranh chống lại cái xấu và kiến tạo văn minh quốc gia."
Danh tiếng của Giáo sư Ngô Bảo Châu là có thật chứ không phải là một sản phẩm của truyền thông để quý vị có thể sử dụng truyền thông, ngay cả chính thống, mà hạ bệ.
Nhà báo Huy Đức
"Hạ bệ một trí thức cụ thể nào đó là chỉ số xấu. Nhưng sự hạ bệ kinh khủng nhất và kéo lùi sự phát triển của xã hội là sự hạ bệ tri thức của đám đông".
"Sự hạ bệ đó được thể hiện qua những người lớn khẳng định 'trẻ em không đọc sách', nhà trường không giúp trẻ em đọc sách, và xã hội vẫn để hơn 14 triệu trẻ em chưa được nghe và đọc sách. Vậy, để một ngày đẹp trời, những phát ngôn hiển nhiên của một trí thức nào đó không bị chụp mũ, thì cần một đám đông trân quý tri thức bằng cách chia sẻ nó rộng rãi".
Cùng thời điểm, nhà báo Huy Đức viết trên Facebook cá nhân: "Đừng nghĩ truyền thông Việt Nam đã "dựng" Ngô Bảo Châu lên như dựng vài thần tượng khác".
"Chính truyền thông và một vài chính trị gia đã khai thác sự ngưỡng mộ của dân chúng trước tài năng toán học xuất chúng của ông để đánh bóng hình ảnh cho họ". Chắc giờ đây có người nhận ra Ngô Bảo Châu là một học giả tầm cỡ quốc tế chứ không phải là "một con cừu" nội địa. Nhưng, quý vị nên nhớ, danh tiếng của Giáo sư Ngô Bảo Châu là có thật chứ không phải là một sản phẩm của truyền thông để quý vị có thể sử dụng truyền thông, ngay cả chính thống, mà hạ bệ".
Trước đó, Giáo sư Nguyễn Tiến Dũng, Đại học Toulouse, Pháp, viết: "Thật ra, những điều Giáo sư Ngô Bảo Châu nói ra, từ bô xít cho đến Mẹ Nấm… mới chỉ ở mức nhẹ, chẳng có gì là ghê gớm hay bí mật, ai có khả năng tự tìm thông tin và suy luận đúng đắn cũng nhận thấy được".
"Tuy nhiên, trong thời đại Internet này, chính sách ngu dân có thể làm chậm lại sự tiến bộ của xã hội, nhưng cuối cùng thì làm sao có thể ngăn cản nổi nhu cầu văn minh hoá, tự do hoá về tư tưởng của cả trăm triệu người dân."
Giáo sư Ngô Bảo Châu vào hè năm ngoái gỡ một bình luận gây tranh cãi của mình trên Facebook.
Vào hôm 19/05/2016, trên Facebook cá nhân của mình, Giáo sư Châu viết: "Có quý‎ mến ai thì mong họ thoát khỏi vòng luân hồi, đừng bắt họ sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta".
Bình luận này nhận được trên dưới 20.000 người "thích", hàng trăm bình luận và cả ngàn lượt chia sẻ nhưng đã được gỡ bỏ sau khoảng hai giờ kể từ khi đăng.

Trách nhiệm của Nhà nước trong các vụ chết trong đồn công an

clip_image002
Bà Nguyễn Thị Ái đầm đìa nước mắt ôm di ảnh con trai, anh Phạm Ngọc Nhung. RFA photo

Nghi ngờ
Từ đầu năm nay, liên tục xảy ra các vụ chết trong đồn công an gây chấn động dư luận, điển hình như vụ anh Nguyễn Hữu Tấn, một tín đồ Phật giáo Hòa Hảo ở Vĩnh Long, được Công an tỉnh này nói là tự sát trong đồn ngày 3/5. Hay anh Phạm Ngọc Nhung, 26 tuổi, ở TP.HCM được nói là chết do té ngã chấn thương sọ não vào ngày 17/1. Gần đây nhất là đầu tháng 7, vụ một thanh niên tên Nguyễn Hồng Đê được tìm thấy treo cổ chết trong phòng hỏi cung của công an thành phố Phan Rang – Tháp Chàm,... Người thân của các nạn nhân trong các vụ việc trên đều không đồng tình với kết luận nguyên nhân tử vong của cơ quan chức năng và đã cầu cứu khắp nơi từ trung ương đến địa phương để làm rõ cái chết của thân nhân nhưng không nhận được kết quả gì.
Trước đó báo cáo của Bộ Công an công bố năm 2015 cũng cho biết từ năm 2011 đến năm 2014, đã xảy ra 226 trường hợp chết tại nhà giam giữ, trại giam trên toàn quốc.  Nguyên nhân chủ yếu của các trường hợp tử vong này được Bộ Công an lý giải là do bệnh lý và do đối tượng bị tạm giữ, tạm giam tự sát. Báo cáo không đề cập đến trường hợp nào được nói là hậu quả của nhục hình, ép cung.
Những tội vặt vãnh như vậy nếu có khởi tố cũng 1, 2 năm tù nhưng tại sao người ta lại chấp nhận tự tử chết?
- Nhà hoạt động Nguyễn Thiện Nhân
Truyền thông trong nước thường im lặng trong các vụ việc này, nếu có đưa tin thường chỉ trích dẫn lời nói của cơ quan chức năng chứ không nhắc đến nguyên nhân vì sao gia đình người chết không bằng lòng với kết luận đó. Chính điều này lại càng làm cho dư luận thêm nghi ngờ về tính minh bạch của kết luận chính quyền đưa ra.
Nói với đài RFA, luật sư Võ An Đôn, đoàn luật sư Phú Yên, người từng bào chữa vụ án 5 công an dùng nhục hình đánh chết người dân (ông Ngô Thanh Kiều) ở Phú Yên, giải thích lý do ông nghi ngờ về kết luận công dân tự sát trong đồn công an:
Những người đa số vô đồn công an là thanh niên, nhỏ tuổi, yêu đời tại sao mới vào đồn công an có 1 ngày, 1 đêm là tự tử? Điều đó không bao giờ đáng tin. Thứ hai vào đó làm gì có lúc nào mà tự tử, cảnh sát, công an lúc nào cũng canh họ, kiểm soát họ làm sao họ tự tử được. Đó là điều hết sức vô lý.
Còn cựu tù nhân lương tâm, luật sư Lê Quốc Quân thì nói rằng bản thân ông có nghi ngờ một số vụ được nói là tự tử, nhưng bên cạnh đó ông cho rằng cũng có một vài vụ người dân thực sự tự tử. Theo ông vấn đề đặt ra với những trường hợp này là vì sao họ lại tự tử:
Vấn đề là ai và áp lực nào dẫn đến sự tử tử đó. Đó là còn chưa nói đến chuyện người dân bị đánh rất nhiều, khi thì do chính công an, khi thì công an sai khiến, khi thì những tù nhân mâu thuẫn với nhau.
clip_image004
Ông Nguyễn Hữu Tấn, người chết trong đồn công an. Courtesy of baovinhlong
Nhà hoạt động xã hội Nguyễn Thiện Nhân cho rằng những trường hợp phạm tội nhẹ mà tự tử khiến ông hết sức nghi ngờ:
Một số trường hợp người dân không phạm tội gì nặng hết. Những tội vặt vãnh như vậy nếu có khởi tố cũng 1, 2 năm tù nhưng tại sao người ta lại chấp nhận tự tử chết? Phi lý! Trừ khi những tội phạm có khả năng tử hình thì người ta mới nghĩ đến cái chết. Những chuyện phi lý đó dẫn đến nghi ngờ của người dân là chính đáng.
Nhà nước có quan tâm?
Khi báo cáo về số người chết trong đồn công an được Bộ Công an đưa ra trước Quốc hội năm 2015, chính những đại biểu cũng lên tiếng nói rằng kết luận nguyên nhân tử vong của Bộ không thuyết phục và đã yêu cầu Bộ Công an và Viện Kiểm sát cần điều tra làm rõ. Đại biểu Nguyễn Thái Học (Phú Yên), thành viên Ủy ban Tư pháp của Quốc hội nói: “Báo cáo của Bộ Công an cho biết có 226 đối tượng chết trong nhà tạm giữ, trại tạm giam, nguyên nhân chủ yếu là do bệnh lý, do đối tượng tạm giữ tạm giam tự sát. Vậy có nguyên nhân thứ yếu không? Phó chủ nhiệm Ủy ban các vấn đề ội Đỗ Mạnh Hùng thì đề nghị Bộ Công an làm rõ “điều kiện giam giữ như thế nào để dẫn đến số người bị tạm giam, tạm giữ chết nhiều như vậy, nhiều hơn cả bệnh lý”. Nguyên nhân đó là gì?”. Đây là một trong số một vài lần hiếm hoi chuyện công dân chết trong đồn công an được Nhà nước đề cập đến.  Tuy nhiên từ đó đến nay chuyện người dân chết trong đồn công an không những không dừng lại, mà còn xảy ra thường xuyên. Vấn đề này đặt ra câu hỏi về trách nhiệm của Nhà nước trong việc kiểm soát tình trạng này. Luật sư Võ An Đôn nhận định như sau:
Những vụ này xảy ra rồi đều chìm xuồng, lắng xuống dù rõ ràng chứng cứ người dân đưa ra nhưng đều bao che cho nhau hết.
- Luật sư Võ An Đôn
Nếu người ta quan tâm thì đã điều tra làm rõ rồi. Nhưng những vụ này xảy ra rồi đều chìm xuồng, lắng xuống dù rõ ràng chứng cứ người dân đưa ra nhưng đều bao che cho nhau hết.
Luật sư Lê Quốc Quân lại cho rằng Nhà nước hầu như chỉ chọn cách im lặng đối với những vụ này:
Tôi thấy chủ yếu là dân chúng và những người yêu chuộng sự minh bạch, công lý thì người ta mới quan tâm và đòi hỏi. Chứ còn phía Nhà nước họ im lặng, trừ khi những vụ quá vỡ lỡ rồi, thu hút đặc biệt sự quan tâm của dư luận thì người ta cũng công bố một vài điều lấy lệ.
Nhà hoạt động dân chủ, môi trường Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh người vừa bị Tòa án Nhân dân tỉnh Khánh Hòa kết án 10 năm tù theo điều 88 Bộ luật hình sự đã từng soạn một tập tài liệu lấy tiêu đề “Stop police killing civilians”, mà cô dịch là “Phải chấm dứt việc cảnh sát giết dân thường”, trong đó thu thập các thông tin về những vụ người chết khi làm việc với công an. Tuy nhiên, Tòa án Khánh Hòa cho rằng mục đích tập tài liệu là để người đọc hiểu sai bản chất vấn đề, đồng thời xúc phạm và làm hạ uy tín của lực lượng Công an nhân dân. Luật sư Lê Quốc Quân cho rằng đây là một điều hết sức bất công bởi vì đáng ra Nhà nước phải ủng hộ, cổ xúy những dự án như thế để tìm ra sự thật về những cái chết trong đồn công an. Nhưng đằng này Nhà nước lại quy đó vào một trong những tội để kết án cô.
Ông Lê Quốc Quân khẳng định những vụ việc dân chết trong đồn công an này thuộc trách nhiệm của Nhà nước vì người dân chết trong khi họ đang bị tạm giam tại đồn công an, một cơ quan thuộc sự quản lý của Nhà nước:
Nếu một nhà nước công khai minh bạch thì tất cả những cái chết đó phải được điều tra, làm rõ và công bố cho người dân biết về nguyên nhân cái chết và ai là người chịu trách nhiệm cho cái chết đấy. Điều này khi đưa ra công luận sẽ giải quyết hết những nghi ngờ. Nhưng hiện tại các kết luận giám định, và việc không ai chịu trách nhiệm đều như một mớ bong bong và cuối cùng không ai biết được. Như vậy càng làm cho dân chúng tăng cường nghi ngờ hơn.
Nhà hoạt động Nguyễn Thiện Nhân lại nói rằng ông mong quyền lực của công an sẽ được giảm đi vì hiện tại việc bắt người, giam người, điều tra, khởi tố đều có công an “nhúng tay”. Theo ông, như vậy quyền lực công an quá lớn sẽ dẫn đến lạm quyền:
Thực tế một điều là quyền lực công an hiện tại hầu như tất cả các cơ quan đều sợ hãi cả, kể cả Quốc hội, Tòa án, và thậm chí báo chí cũng quá sợ hãi cho nên chỉ đăng theo lời công an chứ không dám trái lại.
Ông cho rằng công an hiện nay là lá chắn bảo vệ chế độ vì vậy được chế độ trao cho quyền lực rất lớn nên họ dễ lộng hành.
Luật sư Võ An Đôn cho biết thêm rằng điều tra là căn cơ để làm sáng tỏ những vụ người chết trong đồn công an. Tuy nhiên ông nói rằng hiện nay các cơ quan điều tra, giám định không hoạt động độc lập mà do Công an quản lý nên sẽ không đưa ra những kết quả không có lợi cho họ. Mà một khi kết luận giám định nói là tự tử, vụ việc sẽ khép lại tại đó.RFA

Kinh tế quốc phòng và quốc phòng làm kinh tế

(Dân Việt) Thật trớ trêu, đất của quân đội, với nhiệm vụ thiêng liêng là đảm bảo an ninh quốc phòng, trong trường hợp này lại bị doanh nghiệp dùng để sản xuất phân bón giả.
Khi sân bay Tân Sơn Nhất (TP.HCM) rơi vào tình trạng quá tải đến mức lãnh đạo Cục Hàng không Việt Nam phải đưa ra một đề xuất hết sức lạ lùng, đó là khi máy bay trả khách ở Tân Sơn Nhất xong đi đậu qua đêm ở sân bay Cần Thơ, sang hôm sau bay trở lại TP.HCM để đón khách và cất cánh tiếp, trong khi cạnh đó là một sân golf với đất đai mênh mông chỉ phục vụ cho thú vui của một thiểu số người, dư luận mới đặt ra câu hỏi tại sao đất quốc phòng lại biến thành một sân golf như vậy?
Mà đâu chỉ có sân golf Tân Sơn Nhất nằm cạnh sân bay Tân Sơn Nhất được xây dựng trên đất quốc phòng. Tại Hà Nội, sân golf Long Biên cũng nằm trên đất quốc phòng, cạnh sân bay quân sự Gia Lâm.
clip_image002
Toàn cảnh sân golf trong sân bay Tân Sơn Nhất

Khi Công ty Cổ phần Sản xuất, thương mại Thuận Phong (Đồng Nai) bị phát hiện sản xuất phân bón giả, kém chất lượng quy mô lớn, dư luận lại một lần nữa biết đến tình trạng đất quốc phòng đang được cho tư nhân thuê lại.
Cụ thể, Công ty Thuận Phong thuê đất của Cục Quân khí, Tổng cục Kỹ thuật, Bộ Quốc phòng, để sản xuất phân bón. Thật trớ trêu, đất của quân đội, với nhiệm vụ thiêng liêng là đảm bảo an ninh quốc phòng, trong trường hợp này lại bị doanh nghiệp dùng để sản xuất phân bón giả.
Và mới đây, tại Đà Nẵng, một lần nữa, báo chí lại phải đưa tin về tình trạng đất quốc phòng cạnh sân bay Đà Nẵng được Bộ Tư lệnh Phòng không Không quân cho Công ty TNHH Sản xuất và Thương mại Nam Sinh thuê. Công ty này lại đem phân lô và cho thuê lại, dẫn đến tình trạng xây dựng nhà xưởng trái phép.
Còn bao nhiêu những sân golf, những xưởng sản xuất phân bón giả, những khu đất quốc phòng bị tư nhân phân lô và xây dựng trái phép như vậy?
Có bao nhiêu nguồn lực quốc gia dành cho quân đội, bây giờ trở thành những toà nhà chung cư, những khách sạn… với danh nghĩa quốc phòng làm kinh tế?
Cá nhân tôi hoàn toàn đồng ý với Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng về vấn đề kinh tế quốc phòng.
“Có một điều tôi nhấn mạnh, muốn làm quân đội mạnh lên trước hết chúng ta phải bảo vệ quân đội, bảo vệ những chủ trương, đường lối lãnh đạo của Đảng đối với quân đội, mà trong đó chủ trương quân đội làm kinh tế phục vụ quốc phòng và tham gia phát triển kinh tế đất nước là một ví dụ. Nhưng phải khẳng định rõ ràng và dứt khoát, là quân đội chỉ làm kinh tế ở những lĩnh vực cần thiết, đúng chức năng nhiệm vụ, đúng chủ trương lãnh đạo của Đảng và phải thực hiện đúng pháp luật, không có ngoại lệ”, ông Vịnh nói.
Đã đến lúc, quân đội nhân dân cần tách bạch giữa kinh tế quốc phòng và quốc phòng làm kinh tế.
Kinh tế quốc phòng là tham gia sản xuất, chế tạo vũ khí, nghiên cứu khoa học, nâng cao công nghệ quân sự, tham gia làm kinh tế ở tuyến đầu của Tổ quốc, khi thời bình thì tăng gia sản xuất nơi biên ải xa xôi, để dân lùi về tuyến sau.
clip_image004
Quân đội nhân dân Việt Nam duyệt binh nhân 70 năm Giải phóng Thủ đô. Ảnh: Ngọc Thọ
Nếu đất nước có chiến tranh thì họ đã ở tuyến đầu, lập tức cầm súng đứng lên chiến đấu. Kinh tế quốc phòng buộc phải là những lĩnh vực phục vụ cho nhiệm vụ an ninh, quân sự mà dân sự không thể tham gia được. Những lĩnh vực này, quân đội thực hiện là cần thiết và hoàn toàn dễ hiểu.
Tuy nhiên, điều này khác hoàn toàn với quốc phòng làm kinh tế. Sẽ thật khó hiểu khi lực lượng quân sự lại tham gia vào cả những ngành dân sự như may mặc, xây dựng, bất động sản, bảo hiểm… Đây là những lĩnh vực mà doanh nghiệp nhà nước cũng không nên tham gia, chưa nói đến lực lượng quốc phòng.
Đơn giản là vì, tất cả những lĩnh vực ấy, doanh nghiệp tư nhân hoàn toàn có thể đảm đương và thậm chí hoạt động hiệu quả hơn rất nhiều.
Hơn thế nữa, khi quốc phòng làm kinh tế, với những lợi thế về nguồn lực đất đai, nhân lực, tài lực… sẽ dẫn đến nguy cơ làm méo mó nền kinh tế bởi tình trạng cạnh tranh bất bình đẳng.
Ngay từ khâu thu hồi đất để phục vụ cho dự án đầu tư, doanh nghiệp tư nhân thì chật vật, chạy vạy đủ đường, nhưng quân đội làm kinh tế thì có sẵn quỹ đất quốc phòng. Trong khi đó, đất quốc phòng thì việc thu hồi đương nhiên sẽ thuận tiện.
Đến khâu sử dụng đất, theo Luật đất đai, đất quốc phòng lại được nhà nước giao đất không thu tiền sử dụng đất.
Như vậy, quân đội làm kinh tế được hưởng một cơ chế ưu ái hơn hẳn các thành phần kinh tế khác. Đó là sự ưu ái về một tư liệu sản xuất vô cùng quan trọng là đất đai. Trong khi các dự án đầu tư khác, nếu không thuộc danh mục được ưu đãi đầu tư, thì hẳn nhiên nhà đầu tư phải đóng tiền sử dụng đất.
Chính phủ, trong nhiều năm qua vẫn đề nghị các tổ chức quốc tế và các quốc gia trên thế giới công nhận Việt Nam có nền kinh tế thị trường. Điều đó là cần thiết cho việc tăng cường giao lưu thương mại quốc tế và phát triển kinh tế đất nước.
Nhưng, rõ ràng là không một nền kinh tế thị trường nào chấp nhận một thành phần kinh tế mà sự tồn tại của nó không đảm bảo được tính cạnh tranh bình đẳng. Bởi đây là thứ cốt lõi của kinh tế thị trường.
Cá nhân tôi cho rằng, đã đến lúc cần phải rà soát đất đai quốc phòng đang quản lý, đảm bảo sử dụng đúng mục đích quốc phòng, không để đất quốc phòng trở thành những xưởng sản xuất phân bón giả hay những trung tâm tiệc cưới… Nếu đất quân đội chưa có nhu cầu sử dụng, nên giao lại cho các địa phương để đấu giá công khai, minh bạch. Đây là một nguồn thu không nhỏ cho ngân sách nhà nước.
Các lĩnh vực kinh tế mà dân sự có thể tham gia, phía quân đội nên từng bước giao lại cho Tổng Công ty Đầu tư và Kinh doanh vốn Nhà nước (SCIC) quản lý. Sau đó SCIC phải thoái vốn bằng hình thức đấu giá công khai. Hãy dành các nguồn lực ấy cho tư nhân thực hiện. Khi đó, doanh nghiệp tư nhân sẽ có nghĩa vụ nộp thuế vào ngân sách Nhà nước. Nhà nước lại dùng ngân sách ấy để nuôi lực lượng quốc phòng.
Nhiều nước trên thế giới vẫn làm như vậy. Và họ vẫn có một nền kinh tế thịnh vượng, một lực lượng quân đội tinh nhuệ, hùng mạnh.
Việt Nam cũng có thể trở thành một quốc gia giàu và mạnh. Từ trong sâu thẳm trái tim người Việt vẫn luôn yêu thương hình ảnh người lính, dù trong thời bình hay thời chiến.
Bởi từ trong máu thịt người Việt, ai cũng sẵn sàng hi sinh cho Tổ quốc, sẵn sàng cống hiến tất cả nhân lực, tài lực bằng tinh thần “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người” cho những người lính ra chiến trường.
Quân đội, nhiệm vụ thiêng liêng và cao cả là rèn luyện và sẵn sàng chiến đấu để có hoà bình, để bảo vệ cho nền độc lập, để giữ vững chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, để bảo vệ cho từng tấc đất máu thịt của quê hương.

No comments:

Post a Comment