Thursday, July 13, 2017

Bài viết hay(5173)

Công an, quân đội ngày càng trở thành kiêu binh của chế độ nhưng phải nói đến sự dung túng, bao che của Đảng dành cho đảng viên khi họ mặc nhiên ngồi xổm trên luật pháp. Ai cũng biết nhưng ít ai dám phản đối vì có nói gì cũng vô ích, không thay đổi được mà chỉ chuốc thêm tai họa. Chế độ cứ tưởng họ đúng nên cứ làm tới. Dân sợ nên cúi đầu chịu đựng riết rồi cũng quen.Thuận thì sống, chống thì chết. Bao nhiêu năm qua ai nấy quen dần với kiêu binh; thậm chí con gái lấy công an để mong được che chở và có quyền lên mặt với thiên hạ nữa kìa. Người ta chửi con gái lấy Hàn, Đài chứ có ai dám chửi con gái ham lấy cán bộ, công an đâu? Lắm đứa có chồng là CSGT đứng đường thôi mà cũng đeo vàng đỏ tay; huống hồ là công an kinh tế, cán bộ điều tra hay chấp pháp. Có chồng hải quan, kiểm lâm, thuế vụ sướng nữa.
Đời đẹp khi họ sống vì cộng đồng
Đoàn Huy Chương.
Kể từ khi mạng xã hội nở rộ ở Việt Nam, có một nghề bỗng nhiên được biết đến và một số người làm nghề đó trở thành người của cộng đồng. Đó là nghề hoạt động xã hội, hoạt động vì dân chủ và nhân quyền.
Bạn đã biết một gương mặt rất nổi tiếng gần đây là Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, tức facebooker Mẹ Nấm. Quỳnh được biết đến như là một phụ nữ trẻ, mẹ của hai con nhỏ, và thực sự đã chỉ lên tiếng mạnh mẽ chống bá quyền Trung Quốc, phản đối Formosa và những nhóm lợi ích đen tối đứng sau các dự án tàn phá môi trường ở Việt Nam, nhưng lại bị quy tội “chống nhà nước CHXHCN Việt Nam”. (Hóa ra Trung Quốc, Formosa và CHXHCN Việt Nam là một).
Nhưng có lẽ không nhiều bạn trẻ biết người đàn ông trong bức hình này. Bởi vì anh thuộc thế hệ đi trước. Anh ở trong số những người đã đi trên con đường đấu tranh vì dân chủ, nhân quyền cho Việt Nam từ rất lâu, vào thời mà phần lớn chúng ta chưa nghe nói đến từ “nhân quyền”, chưa bao giờ nghĩ tới cái gì vượt ra ngoài phạm vi bản thân và gia đình, và thấy công an thì sợ run như dẽ.
Anh tên là Đoàn Huy Chương, sinh năm 1980 trong một gia đình chẳng giàu có gì. Anh không được học hành nhiều, đi làm công nhân từ sớm. Và ngay lập tức anh chứng kiến cảnh sống của công nhân trong những công xưởng bóc lột của Việt Nam thời tư bản rừng rú, chứng kiến lực lượng được mệnh danh là “giai cấp tiên phong của cách mạng” bị đối xử tàn tệ như thế nào. Họ như không được coi là con người nữa, chỉ là cái máy có hai chân hai tay mà thôi.
“Có những xưởng mà công nhân phải làm việc quần quật từ 6h tối đến sáng hôm sau, và chỉ cần họ gục đầu ngủ gật một giây thôi mà bị phát hiện thì lập tức bị phạt 300.000 đồng. Thế mà lương của họ chỉ có 600.000 đồng/tháng thôi”.
Xúc phạm nhân phẩm người lao động cũng là chuyện thường xuyên. Cậy thế “nhà đầu tư nước ngoài”, những chủ lao động Đài Loan, Trung Quốc có thể chửi bới, bạt tai, ném giày vào mặt công nhân bản địa mà chẳng làm sao cả.
HAI LẦN ĐI TÙ, GẦN 10 NĂM TUỔI XUÂN
Có lẽ ai ở hoàn cảnh đó cũng nhìn ra tình cảnh của công nhân. Nhưng chỉ có mình Chương xót xa và cảm thấy bị thúc đẩy phải đấu tranh để bảo vệ công nhân.
Trong môi trường tất cả đều im lặng thì dĩ nhiên, người duy nhất lên tiếng sẽ nổi bật lên. Và kết quả của việc ấy là Chương lĩnh án tù cho các hoạt động đấu tranh của mình. Ngày 13/11/2006, ngay khi Việt Nam chuẩn bị gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO), anh bị công an bắt và khép vào tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ, xâm hại lợi ích nhà nước”, theo Điều 258 Bộ luật Hình sự. Anh lĩnh án 1,5 năm.
Thật vô lý khi chính quyền lại có thể bắt bớ, bỏ tù một người đấu tranh chống chủ lao động bóc lột công nhân – chẳng hóa ra chính quyền là tay chân của doanh nghiệp đó sao? Nhưng dưới chế độ độc tài thì hàng nghìn điều vô lý vẫn xảy ra và Chương đi tù.
Ngày 13/5/2008, anh ra tù và chính thức trở thành một nhà hoạt động công đoàn, tức là người đấu tranh để bảo vệ các quyền của công nhân, người lao động.
Ngày 13/2/2010, cũng vào một ngày 13, Chương lại bị bắt. Lần này anh ra tòa cùng hai người đồng sự là Nguyễn Hoàng Quốc Hùng và Đỗ Thị Minh Hạnh. Ba người bị khép vào một tội có cái tên rất tối nghĩa là “phá rối an ninh” (Điều 89 Bộ luật Hình sự); chẳng hiểu phá rối an ninh là phá cái gì. Trước đó, họ đã giúp công nhân nhà máy da giày Mỹ Phong tổ chức đình công và kết quả là được tăng lương từ 600.000 lên hơn 1 triệu đồng mỗi người.
Trước tòa, ba con người trẻ tuổi ngẩng cao đầu đối đáp với những kẻ muốn tiêu diệt họ. Không thể hiểu vì sao tòa án của công an ra sức bênh vực chủ lao động nước ngoài, bất chấp việc công nhân nước mình bị bóc lột tàn tệ và vô lý ra sao.
Chủ doanh nghiệp Đài Loan thậm chí còn tuyên bố: “Không có công ty da giày của chúng tôi ở đây thì thanh niên địa phương chỉ có mà đi làm đĩ”.
Ba bị cáo phản bác: “Trước khi các vị có mặt ở đây 5 năm về trước, thanh niên địa phương chỉ làm đĩ thôi sao? Trong số chúng tôi, có cả người có học, người có mơ ước được vươn lên một cuộc sống tốt đẹp, người là con của bà mẹ Việt Nam anh hùng đấy”.
Bên buộc tội lập luận: Chống chủ doanh nghiệp tức là chống lại đầu tư nước ngoài vào Việt Nam, chống phát triển kinh tế.
Ba nhà hoạt động công đoàn bác bỏ: “Không! Khuyến khích đầu tư nước ngoài phải đi liền với bảo vệ người lao động Việt Nam”.
Một lần nữa, Chương lại đi tù, lần này là với bản án 7 năm. Hạnh, ở tuổi 25, cũng bị ấn mức án 7 năm. Hùng 9 năm. Phiên sơ thẩm không luật sư, không báo chí. Tòa thậm chí còn cố sống cố chết bịt miệng, không để cho họ được tự bào chữa.
ĐỜI ĐẸP KHI HỌ SỐNG VÌ CỘNG ĐỒNG
Trong những năm Chương ngồi tù, cứ lâu lâu công an lại vào dụ anh, “thôi thì nhận tội đi, còn ra sớm, về với vợ con”. Chương luôn hỏi lại: “Nhận tội gì? Có tội gì mà nhận?”.
Anh đã ở tù cho đến khi hết án, không được giảm một ngày nào.
Ra tù, anh lại tiếp tục các hoạt động đấu tranh của một người bảo vệ nhân quyền. Vẫn cương quyết, can đảm và trong sáng như thế, chẳng có gì thay đổi. Như thể anh chưa từng đi tù tới hai lần, mất gần 10 năm tuổi xuân. Anh chẳng oán giận, chẳng trách móc ai, ngay cả một công nhân ngày xưa đã từng được anh giúp đỡ và quay ra khai báo chống lại anh vì sợ công an quá. Nói về người công nhân ấy, anh chỉ cười: “Thật ra thì mình chỉ càng thấy thương nó hơn chứ không giận. Nó đâu biết gì về quyền của nó đâu. Nghèo, không hiểu biết, tội lắm”.
Chưa bao giờ anh than vãn một lời nào, kiểu như "Tôi đấu tranh vì cộng đồng mà chẳng được quan tâm...".
Ngay cả với công an – những kẻ đã từng theo dõi, đánh đập, bắt bớ anh và vẫn luôn rình cơ hội làm thế với anh lần nữa – Chương cũng chẳng căm hận. Có người nói với anh: "Mai mốt Việt Nam dân chủ, tao sẽ đi tìm những thằng an ninh từng đánh mày để xử nó". Chương cười và chặn ngay: "Không làm vậy. Oán thù chỉ sinh ra oán thù, không giải quyết được việc gì cả".
Và, Chương không mảy may sợ hãi, thậm chí luôn sẵn sàng tinh thần cho việc bị bắt và vào tù lần thứ ba.
Nhìn nụ cười của anh, ai nghĩ người trong bức hình này vừa đi tù về và ngay cả bây giờ, vẫn đang sống trong sự theo dõi và quấy nhiễu của an ninh?
Còn tôi thì nghĩ: Việt Nam đẹp vì có những con người như thế – những người đã và đang đấu tranh để thay đổi xã hội, và sự đấu tranh của họ xuất phát từ tình thương yêu.
Phạm Đoan Trang

Đổ ra biển chất thải điện than: Đừng hi sinh môi trường

(Diễn đàn trí thức) - Để chủ trương “Không đánh đổi môi trường với tăng trưởng kinh tế” được thực hiện...
Ngày 28/6, Bộ Tài nguyên và Môi trường (TN&MT) đã ký giấy phép chấp thuận cho Công ty TNHH điện lực Vĩnh Tân 1 nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát ra vùng biển thuộc xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong (Bình Thuận).
Cho phép đổ ra biển một triệu m3 thải của nhà máy nhiệt điện than Vĩnh Tân chắc chắn tác hại đến môi trường biển trước mắt và lâu dài, chẳng những tại chỗ mà còn lan tỏa ra.
Nguy hiểm hơn đó là một tiền lệ. Đã có một công ty khác thuộc tập đoàn EVN đang xúc tiến xin phép đổ xuống biển xã Vĩnh Tân 2,4 triệu m3 chất thải. Chắc rồi đây nhà máy nhiệt điện than Duyên Hải (Trà Vinh) cũng sẽ làm như thế vì cùng lý do không đủ chỗ chứa thải trong đất liền.clip_image001
Nạo vét bến cảng chuyên dùng của Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1. Ảnh Nhân dân

Tại sao có tình hình này? Vấn đề nằm ở chỗ hồ sơ của rất nhiều dự án đầu tư, nhiệt điện than nói riêng, mới ở mức tiền khả thi đã được thông qua chủ trương đầu tư. Báo cáo đánh giá tác động môi trường làm để đối phó. Tổng dự toán đội lên gấp 2 - 3 lần khi đi vào triển khai. Ngân sách nhà nước bị cài vào thế “đã phóng lao, phải theo lao”. Môi trường ở vào thế phải chấp nhận bị hy sinh.
Cấp thiết phải giải quyết tại gốc: chấn chỉnh việc chuẩn bị các hồ sơ dự án đầu tư trong đó có vấn đề bãi chứa thải đối với các nhà máy nhiệt điện than. Chủ trương đầu tư sẽ không được phê duyệt chừng nào hồ sơ không làm rõ vấn đề này và chứng minh không tác động xấu đến môi trường.
Theo quy hoạch chiến lược phát triển ngành điện Việt Nam, nhiệt điện than sẽ đóng vai trò chủ đạo trong ngành năng lượng cả nước, khác với xu thế chung trên thế giới, kể cả Trung Quốc, là không xây mới, và có lịch trình ngưng các nhà máy nhiệt điện than đang hoạt động.
Để chủ trương “Không đánh đổi môi trường với tăng trưởng kinh tế” được thực hiện, phải có báo cáo đánh giá tác động môi trường cho từng nhà máy và báo cáo đánh giá tác động môi trường chiến lược cho các nhà máy nhiệt điện than tại từng khu vực, trong đó có khu vực ven biển, làm nghiêm túc và được thông qua đúng theo quy định của pháp luật.GS. TSKH Nguyễn Ngọc Trân 
GS. TSKH Nguyễn Ngọc Trân (Nguyên Chủ nhiêm Chương trình khoa học nhà nước 60-B “Điều tra cơ bản tổng hợp đồng bằng sông Cửu Long” (1983-1990). Đại biểu Quốc hội các khóa IX, X, XI)

Dùng Facebook kêu gọi phản đối xả thải xuống vùng biển Bình Thuận


clip_image003
Ngư dân đi biển về. Bãi biển Mũi Né, Bình Thuận. AFP
Ngày 28 tháng sáu năm 2017, Thứ trưởng Bộ tài nguyên môi trường Nguyễn Linh Ngọc ký giấy phép cho công ty điện lực Vĩnh Tân 1 tại Bình Thuận đổ một triệu mét khối bùn nạo vét ở cảng gần đó xuống vùng biển gần khu bảo tồn biển Hòn Cau.
Ngày 10 tháng 7, năm 2017, Tổng công ty điện lực Việt Nam lại xin phép đổ thêm 2,4 triệu mét khổi bùn thải xuống khu vực này.
Ngay sau khi có tin về giấy phép của Thứ trưởng Nguyễn Linh Ngọc, trên mạng xã hội Facebook đã xuất hiện một trang Fan Page có tên Phản đối xả bùn nạo vét xuống biển Bình Thuận.
Người thành lập và điều hành trang Fan page này là Tiến sĩ công nghệ thông tin Phan Hữu Trọng Hiền, hiện sống và làm việc tại thành phố Melbourne, Australia.
Tiến sĩ Trọng Hiền cho Kính Hòa đài RFA buổi trao đổi sau đây về việc thành lập trang Fan Page của ông.
Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Tôi là một người sinh ra và lớn lên ở Phan Thiết, Bình Thuận. Mặc dù tôi không còn ở Việt Nam nữa, nhưng lúc nào cũng quan tâm đến chuyện quê nhà mình. Khi biết chuyện Bộ tài nguyên môi trường cho phép xả một triệu mét khối bùn nạo vét xuống biển Tuy Phong Bình Thuận, và cái nguy cơ quá lớn có thể tiêu diệt một vùng môi sinh rộng lớn ở Bình Thuận, mà giấy phép (xả thải) đã có rồi, nên đó là một chuyện vô cùng tồi tệ mà mình phải có một tiếng nói, giúp mọi người có thông tin nhiều hơn, hy vọng ngăn chận được việc này. Cho nên tôi đã lập một page tren Facebook mang tên Phản đối xả bùn nạo vét xuống biển Bình Thuận, là nơi phản biện cho nhiều người cùng tham gia. Vì là thời gian đầu nên tôi cũng phải trả cho một số chi phí để mà tài trợ cho page để nhiều người biết đến. Mà chuyện này cũng đáng thôi.
Chuyện này rất là cấp bách rồi, họ cho thải từ đây đến tháng 10, mình phải làm càng nhanh càng tốt, đó là lý do cho ra đời page này.
Kính Hòa: Ông tổ chức hoạt động như thế nào?
Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Tôi đang đi làm, có hai người bạn phụ trợ trong thời gian tôi đi làm, không có thời gian quản lý. Nhưng tôi viết nội dung chính cho page, và quản lý nó. Qua khoảng một tuần thì hiện nay có khoảng 7000 người theo dõi và like, chưa kể số lượng share rất là lớn.
Kính Hòa: Chi phí mấy chục đô la một ngày là để làm gì?
Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Page của mình có lượng like nhiều thế nào đi nữa, nhưng nó cũng bị giới hạn việc truyền đến bạn đọc trên Facebook. Để cho bài viết của mình xuất hiện trên tường của những người quan tâm, thì Facebook yêu cầu chủ trang page đó trả một số tiền gọi là tiền tài trợ, cho nên là vào lúc quá cấp bách này tôi phải bỏ ra một số tiền tài trợ để cho bài viết trên page xuất hiện nhiều trên tường của những người quan tâm, những người dân địa phương, mỗi ngày vài chục đô chi phí cho chuyện đó.
Kính Hòa: Hiện nay những quan chức của Bộ Tài nguyên Môi trường của tỉnh Bình Thuận có sự phản hồi về sự xuất hiện của trang này không?
Những nhà đầu tư mà cụ thể là công ty điện lực Vĩnh Tân 1, hoàn toàn có khả năng lách luật bằng cách đưa ra bản đánh giá tác động môi trường cho chính công ty này soạn thảo.
-Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền
Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Tôi không biết, không có thông tin để nhận biết họ phản hồi như thế nào. Nhưng tác động của page rất khả quan, hiện nay, hàng ngày lượng người bình luận trên page rất là rộng lớn, nhất là dân địa phương rất quan tâm và ủng hộ page. Đó là điều khả quan mà page hướng tới.
Tôi cũng nghĩ rằng những quan chức Bộ Tài nguyên Môi trường, của Bình Thuận chắc chắn biết được sự tồn tại của Page, và theo dõi page này. Tôi cũng hy vọng là khi theo dõi page thì họ sẽ hiểu người dân muốn gì, để họ thay đổi quyết định, ra những quyết định hợp lòng dân, chặn được thảm họa này cho môi sinh hai tỉnh Bình Thuận, Ninh Thuận, cho tương lai gần, tương lai xa sắp tới.
Kính Hòa: Nhưng cách đây một hai ngày, ông có bình luận một câu khá là bi quan về việc khả năng có thể làm thay đổi quyết định của các quan chức.
Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Tôi thì tôi thấy khả năng ngăn chận phải nói là không cao.
Thật là buồn vì bản thôi tôi thú nhận là không cao. Bởi vì các văn bản pháp luật như vậy, giấy phép xả thải của Bộ Tài nguyên Môi trường, có tác dụng rất lớn, ngay cả nếu phía tỉnh Bình Thuận muốn ngăn chận thì cũng khó. Những nhà đầu tư mà cụ thể là công ty điện lực Vĩnh Tân 1, hoàn toàn có khả năng lách luật bằng cách đưa ra bản đánh giá tác động môi trường cho chính công ty này soạn thảo.
Nếu như bên Bộ Tài nguyên Môi trường không công khai tất cả những văn bản, họp hành, văn bản đánh giá tác động môi trường, thì họ có thể nói bừa rằng đó là quyết định của 22 người chuyên gia hội đồng, mà mọi người không biết 22 người đó là ai, và nhân tố nào làm họ cho phép điều đó.
Nhưng văn bản cho phép xả thải đó, về mặt pháp luật, thực ra rất là mạnh. Phía tỉnh có muốn ngăn chận cũng bị giới hạn bởi qui định pháp luật. Mà ở Bình Thuận thì có đến bốn nhà máy nhiệt điện, mà việc nạo vét xả thải, việc đặt các nhà máy nhiệt điện ở đó đều nằm trong qui hoạch. Cho nên là mặc dù tôi có cho ra page như vậy, nhưng nhìn ở viễn cảnh rộng lớn hơn, khả năng ngăn chận là không cao, tôi rất buồn phải thú nhận như vậy.
Kính Hòa: Giả sử chúng ta có thể ngăn chận việc xả thải vào lúc này, nhưng việc hình thành một loạt nhà máy nhiệt điện như vậy, theo ông là có cần chặn nó không vì nó vẫn sẽ là nguồn xả thải?
Tiến Sĩ Phan Hữu Trọng Hiền: Chính xác. Nguyên nhân sâu xa là nhà máy nhiệt điện đặt tại Bình Thuận.
Đó là điều rất nghịch lý. Bình Thuận hoàn toàn không có than đá. Mà họ lại đem về bốn nhà máy như vậy và đặt cạnh bờ biển.
Những người đó đã sai lầm. Trong ý tưởng của họ là họ thải tất cả ra biển, từ nạo vét, làm cảng đến vận chuyển. Tất cả đều tiêu diệt môi trường.
Cái việc xả một triệu mét khối lần này là hệ quả của việc sai lầm đặt nhà máy nhiệt điện sát bờ biển trước đó. Việc đặt nhà máy điện như vậy cũng đồng nghĩa với việc hy sinh môi trường của một vùng kinh tế lớn của cả nước và Bình Thuận, để chấp nhận sự tồn tại của những nhà máy này.
Cá nhân tôi nhận thấy định mệnh của thảm họa môi trường tại Bình Thuận Ninh Thuận đã xuất hiện từ khi có những nhà máy nhiệt điện đặt tại Tuy Phong Bình Thuận.
Kính Hòa: Rất cám ơn ông và chúc page chống xả thải xuống biển Bình Thuận nhận được sự quan tâm của nhiều người và đánh động tới các gioi chức chính quyền.
Sau khi thực hiện cuộc phỏng vấn Tiến sĩ Phan Hữu Trọng Hiền, chúng tôi nhận được thông tin rằng trong ngày 11 tháng bảy, năm 2017, ông Nguyễn Ngọc Hai Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Bình Thuận đã gửi một công văn hỏa tốc đến Bộ Tài nguyên Môi trường.
Công văn này kiến nghị Bộ Tài nguyên Môi trường thu thập các thông tin về vùng biển Hòn Cau gần nơi xả thải trước khi bắt đầu nhận chìm bùn nạo vét, và sau đó phải theo dõi hoạt động nhận chìm bùn thải này.
Không thấy tỉnh Bình Thuận phản đối chuyện nhận chìm bùn thải tại vùng biển Tuy Phong Bình Thuận.Kính Hòa, phóng viên RFA

Lãi được bao nhiêu?

Trên đời có vô vàn sự vật, hiện tượng được gọi tên. Mỗi sự vật, hiện tượng đều mang ít nhất một thuộc tính riêng có, giúp phân biệt nó với các sự vật, hiện tượng khác. Nói "gù" là nghĩ ngay tới lưng. Nói "chột" là nghĩ ngay tới mắt. Nói "câm" là nghĩ ngay tới miệng. Nói "điếc" là nghĩ ngay tới tai... Qua thực tiễn cuộc sống, người ta còn "nghe nhạc hiệu, đoán chương trình", đúc rút nên những câu tục ngữ, thành ngữ kiểu như "Ráng vàng thì nắng - Ráng đỏ thì mưa - Ráng mỡ gà ai có nhà phải chống". Trăm câu, cấm sai lấy một.
Friedrich Engels - một sư tổ của chủ thuyết cộng sản - định nghĩa: "Quân đội là một tập đoàn có tổ chức gồm những người được vũ trang, được nhà nước đài thọ để thực hiện chiến tranh tấn công hoặc phòng ngự". Ở Việt Nam hiện nay, định nghĩa này được cụ thể hóa trong giáo trình của các học viện, nhà trường thuộc Bộ Quốc phòng như sau: "Quân đội là tổ chức vũ trang tập trung, thường trực và chuyên nghiệp do một nhà nước hoặc một phong trào chính trị xây dựng nhằm mục tiêu giành chính quyền, giải phóng đất nước, bảo vệ Tổ quốc bằng đấu tranh vũ trang (chiến tranh, nội chiến...) hoặc tiến hành chiến tranh, đấu tranh vũ trang để thực hiện mục đích chính trị của nhà nước hoặc của phong trào chính trị đó". Tất cả đều tịnh không đề cập việc quân đội làm kinh tế. Đã gọi là quân đội thì chỉ có "thực hiện chiến tranh tấn công hoặc phòng ngự", "tiến hành chiến tranh, đấu tranh vũ trangmà thôi.
clip_image002

Ấy vậy mà khi Thượng tướng Lê Chiêm, ủy viên Trung ương đảng, ủy viên Quân ủy trung ương, thứ trưởng Bộ Quốc phòng vừa phát biểu tại buổi làm việc của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc với lãnh đạo TP Hồ Chí Minh vào sáng ngày 23-6-2017 rằng "quân đội sẽ không làm kinh tế nữa" thì Quân đội nhân dân- tòa nhật báo được xác định là "cơ quan của Quân ủy trung ương và Bộ Quốc phòng" đã có ngay "vệt bài" của "nhóm phóng viên", đăng liên tục trong 3 ngày 28, 29, 30-6-2017, tất cả đều trên đầu trang nhất, quyết liệt khẳng định "Kết hợp kinh tế với quốc phòng - nhiệm vụ chiến lược lâu dài". Cụ thể như sau:
"Bài 1: Từ quy luật nghìn đời đến đòi hỏi thực tiễn", gồm các phần: Tiếp nối truyền thống nghìn đời của dân tộc; Lời Bác dạy về đội quân "ba trong một"; Chủ trương chiến lược nhất quán của đảng, nhà nước ta;
"Bài 2: Hiệu quả từ một chiến lược đúng đắn", gồm các phần: Nguồn lực trọng yếu cho những công trình quốc gia; Điểm tựa vững chắc nơi biên cương; Góp phần nâng cao năng lực chuyên môn, phục vụ xã hội; Tiên phong trên nhiều lĩnh vực khó, đóng góp tích cực cho ngân sách nhà nước;
"Bài 3: Phát huy phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ trên "mặt trận sản xuất" trong tình hình mới", gồm các phần: Thống nhất, nâng cao nhận thức về nhiệm vụ chiến lược; Sắp xếp lại doanh nghiệp quân đội – cuộc chuyển đổi mạnh mẽ; Các khu kinh tế quốc phòng trong "thế trận" mới; Nâng cao sức cạnh tranh, hội nhập trong nước và quốc tế.
Chừng như thấy chưa đủ, từ ngày 1 tới ngày 7-7-2017, vẫn trên đầu trang nhất và dưới cái tít "Kết hợp kinh tế với quốc phòng - nhiệm vụ chiến lược lâu dài", tờ Quân đội nhân dân liên tiếp có các bài sau, trong đó tập hợp ý kiến của nhiều nhân vật:
"Khẳng định vai trò của quân đội ta trên mặt trận sản xuất, xây dựng kinh tế", gồm các phần:
+ Trung tướng Đồng Sỹ Nguyên, nguyên ủy viên Bộ chính trị, nguyên phó chủ tịch Hội đồng bộ trưởng, nguyên tư lệnh Bộ đội Trường Sơn: Biểu hiện của sự kết hợp sức mạnh quân - dân;
+ Thiếu tướng Hồ Sỹ Hậu, nguyên cục trưởng Cục kinh tế (Bộ Quốc phòng): Cần hiểu đúng về hoạt động sản xuất, xây dựng kinh tế của quân đội ta;
+ Ông Trần Đình Hoan, giám đốc Công ty cổ phần XD&DLTM Đại Việt: Doanh nghiệp quân đội đóng góp tích cực vào phát triển kinh tế đất nước;
+ Ông Trần Nhương, quận 3, TP Hồ Chí Minh: Đất nước cần quân đội tiếp tục là "đội quân sản xuất".
"Khẳng định vai trò của quân đội ta trên mặt trận sản xuất, xây dựng kinh tế", gồm các phần:
+ Tiến sĩ Trần Văn, nguyên phó chủ nhiệm Ủy ban tài chính – ngân sách của Quốc hội: Quân đội luôn "thượng tôn pháp luật" trong sản xuất, xây dựng kinh tế;
+ Đại tá Lê Quang Nghị, chủ nhiệm Chính trị Binh đoàn 15: Xây dựng thế trận lòng dân vững chắc ở vùng biên giới;
+ Thiếu tướng, tiến sĩ Trần Trung Tín, nguyên cục trưởng Cục kinh tế, Bộ Quốc phòng: Một giải pháp để duy trì, nâng cao khả năng tác chiến;
+ Ông Vũ Văn Đảo, giám đốc Công ty cổ phần công nghệ Việt-Séc: Nguồn lực mạnh phát triển kinh tế đất nước.
"Quân đội ta anh hùng cả trong chiến đấu và lao động sản xuất", gồm các phần:
+ Đồng chí Hồ Quang Lợi, phó chủ tịch thường trực Hội nhà báo Việt Nam: Năm lý do để khẳng định quân đội ta cần tiếp tục tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế;
+ Tiến sĩ Trần Bách Hiểu, phó trưởng Bộ môn Chính trị quốc tế, Trường đại học Khoa học xã hội và nhân văn (Đại học quốc gia Hà Nội): Gắn xây dựng kinh tế với nâng cao sức mạnh tổng hợp của quân đội;
+ Đồng chí Lê Như Tiến, nguyên phó chủ nhiệm Ủy ban văn hóa, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội: Nên tiếp tục thực hiện hiệu quả kết hợp kinh tế với quốc phòng;
+ Đồng chí Trần Văn Kiệt, phó trưởng ban Tuyên giáo Thành ủy Cần Thơ: Một nhiệm vụ quan trọng của quân đội ta.
"Quân đội thực hiện tốt nhiệm vụ tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế, góp phần phát triển kinh tế xã hội, tăng cường tiềm lực, thế trận quốc phòng"của thượng tướng Trần Đơn, ủy viên Trung ương đảng, ủy viên Thường vụ quân ủy trung ương, thứ trưởng Bộ quốc phòng.
"Chủ trương lớn vẫn nguyên giá trị", gồm các phần:
+ Đại tướng Phạm Văn Trà, nguyên ủy viên Bộ chính trị, nguyên bộ trưởng Bộ quốc phòng: Đó là nhiệm vụ chính trị, không phải vì kinh tế đơn thuần;
+ Ông Lù Văn Thanh, chủ tịch UBND huyện Mường Nhé (tỉnh Điện Biên): Có đến các vùng biên giới mới hiểu;
+ Tiến sĩ kinh tế Võ Trí Hảo, phó trưởng khoa Luật, Trường đại học Kinh tế TP Hồ Chí Minh: Cơ cấu lại hoạt động kinh tế của quân đội;
+ Ông Nguyễn Văn Quân, phó bí thư Đảng ủy xã Song Thuận (huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang): Cần lắm bộ đội tham gia phát triển kinh tế vùng sâu, vùng xa.
"Đóng góp tích cực, hiệu quả đối với công tác an sinh xã hội", gồm các phần:
+ Trung tướng Nguyễn Đức Lâm, chủ nhiệm Tổng cục Công nghiệp quốc phòng: Vai trò quan trọng đối với sự phát triển bền vững của các doanh nghiệp quốc phòng;
+ Tiến sĩ Huỳnh Thế Du, giảng viên chương trình giảng dạy kinh tế Fulbright: Phát huy tốt nguồn lực từ quân đội để phát triển kinh tế;
+ Bà Lê Thị Trường Chinh, giám đốc Công ty An Cát Lợi (Gia Lai): Vùng sâu, vùng xa "thay da đổi thịt" nhờ Bộ đội Cụ Hồ;
+ Đại tá Nguyễn Việt Anh, trưởng phòng Quản lí doanh nghiệp, Cục kinh tế: Sản xuất, kinh doanh gắn với thực hiện tốt an sinh xã hội;
+ Ông Lã Hữu Vĩnh, quận 10, TP Hồ Chí Minh: Quân đội tham gia sản xuất không chỉ đơn thuần là kinh tế.
"Tọa đàm "Kết hợp kinh tế với quốc phòng - nhiệm vụ chiến lược lâu dài": Kết hợp kinh tế với quốc phòng vì sự phát triển đất nước và lợi ích của nhân dân", gồm các phần:
+ Đồng chí Vũ Khoan, nguyên bí thư Trung ương đảng, nguyên phó thủ tướng Chính phủ: Quân đội làm kinh tế góp phần gia tăng sức mạnh tổng hợp quốc gia;
+ Thiếu tướng, tiến sĩ Võ Hồng Thắng, cục trưởng Cục Kinh tế (Bộ Quốc phòng): Nơi nào cũng có dấu ấn, công sức của lực lượng quân đội;
+ Tiến sĩ Nguyễn Minh Phong, phó vụ trưởng - phó ban Tuyên truyền lý luận, Báo Nhân dân: Quân đội tham gia sản xuất, xây dựng kinh tế - cần làm và cần cách làm đúng;
+ Giáo sư Tiến sĩ Hoàng Chí Bảo, chuyên viên cao cấp, nguyên ủy viên Hội đồng lý luận trung ương: Chủ trương thể hiện sự nối tiếp truyền thống, phù hợp với quy luật;
+ Thiếu tướng Lê Đăng Dũng, bí thư Đảng ủy, phó tổng giám đốc Tập đoàn viễn thông quân đội (Viettel): Thành công của Viettel chứng tỏ quân đội làm kinh tế hiệu quả;
+ Đồng chí Vũ Văn Tiến, ủy viên Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam, tổng biên tập tạp chí Mặt trận: Nhiệm vụ không thể tách rời.
Ngày 8-7-2017, vẫn ở trang nhất, tờ Quân đội nhân dân có bài "Đại tướng Ngô Xuân Lịch: Quân đội thực hiện tốt kết hợp kinh tế với quốc phòng, thiết thực góp phần bảo vệ và xây dựng đất nước" của Trần Tuấn – Tiến Đạt, gồm các phần: Nhiều bài học quý từ thành tựu của Viettel; Quân đội làm kinh tế là bản chất, chức năng, nhiệm vụ và truyền thống của Bộ đội Cụ Hồ; Đổi mới doanh nghiệp quân đội ngày càng hiệu quả. Tưởng đã xong, ai dè ngày 10-7, vẫn ở trang nhất, lại có bài "Mấy ý kiến về việc quân đội làm kinh tế" của ông Vũ Khoan, nguyên bí thư Trung ương đảng, nguyên phó thủ tướng Chính phủ.
Cứ kiểu này thì chắc là còn dài dài…
Tướng Chiêm vừa nhỡ mồm có một câu mà đông đảo lực lượng quân đội, từ trên xuống dưới, với sự hùa theo của nhiều nhân vật ở bên ngoài quân đội đã lập tức phản bác một cách ào ạt, dai dẳng, đao to búa lớn, thật xứng với cái tên cúng cơm: Đội Việt Nam tuyên truyền giải phóng quân.
Engels, sư tổ của chủ thuyết cộng sản đã định nghĩa sai về quân đội hay "quân đội ta" - đội quân lấy "làm kinh tế là bản chất, chức năng, nhiệm vụ và truyền thống" - không phải là, không còn là quân đội?
Chợt nhớ tới lời Karl Marx - một sư tổ khác của chủ thuyết cộng sản - nói về tư bản: "Tư bản kinh sợ việc không có lãi hoặc lãi rất nhỏ như bản chất của một nhu cầu tự nhiên. Với lợi nhuận thích hợp, tư bản thức tỉnh; với 10 %, nó có thể được sử dụng ở bất kì đâu; với 20 %, nó trở nên sống động; với 50 %, nó vô cùng liều lĩnh; với 100 %, nó sẽ chà đạp lên mọi luật pháp của loài người; và với 300 % không một tội ác nào là nó không sẵn sàng làm, kể cả với nguy cơ phải lên giá treo cổ", lại có thêm một câu hỏi:
Lợi nhuận của việc "quân đội ta" làm kinh tế là bao nhiêu phần trăm?Vũ Minh Trí

No comments:

Post a Comment