Sunday, July 16, 2017

Bài viết hay(5185)

Quốc trưởng Pháp và Mỹ cùng ca ngợi lãnh tụ Tập Cận Bình của Trung Cộng trong buổi họp báo chung hôm Thứ Năm, tránh đả kích Beijing về cái chết của khôi nguyên Nobel Hoà Bình Lưu Hiểu Ba. Mặt thật của Macron và Trump cho thấy chiêu bài tự do, dân chủ, nhân quyền là lừa bịp, kịch cỡm khi đứa nào cũng mê tiền hơn hết. TC biết vậy nên cười đểu vào mặt tư bản bởi mày và tao đều same shit.

Lưu Hiểu Ba đi xa nhưng tinh thần còn mãi

Hôm thứ Năm ngày 13 tháng 7, nhà bất đồng chính kiến Lưu Hiểu Ba đã qua đời. Ông trở về với cát bụi sau 61 năm sống trong một xã hội do chế độ cộng sản Trung Quốc cai trị. Ông sinh ra và chết đi trong chế độ độc tài, phi dân chủ và không có tự do nhưng chính cuộc đời ông lại là một nhân chứng sống động và hùng hồn nhất về tinh thần, tư tưởng của tự do, hòa bình, bác ái.
clip_image001
Nhìn lại cuộc đời ông Lưu Hiểu Ba, người ta có thể vẽ nên một bức tranh đầy màu sắc, trong đó những gam màu của tù đày như phủ đầy bức tranh nhưng nó chỉ là phần cộng hưởng để bật lên cái tinh thần cốt cách tâm phúc một con người bền bỉ trong lý tưởng của tự do, dân chủ.

Từ thảm họa Thiên An Môn
Vụ thảm sát nhân loại kinh hoàng nhất mà cộng sản Trung Quốc nhắm vào giới sinh viên năm 1989 tại Thiên An Môn có lẽ đã khiến ông trở nên thủ lãnh “biểu tượng quan trọng nhất” cho cuộc đấu tranh vì nhân quyền tại Trung Quốc. Từ một thỉnh giảng tại đại học Columbia ở New York. Ông đã bay về Bắc Kinh để tham gia các cuộc biểu tình của sinh viên mà sau đó đã bị đàn áp đẫm máu.
Ông nổi tiếng với những quan điểm, lý tưởng và miệt mài theo đuổi con đường của tự do nhân quyền cho đất nước. Ông bền bỉ vận động cho một đất nước Trung Quốc dân chủ và tự do hơn nên cộng sản Trung Quốc biến ông trở thành người tù tỉ phú thời gian.
Năm 2008, ông và một nhóm trí thức đã soạn thảo ra một cương lĩnh mang tên Hiến chương 08. Tài liệu này đã kêu gọi một loạt những cải tổ dân chủ ở Trung Quốc bao gồm một Hiến pháp mới và một nền dân chủ tư pháp. Hiến chương cũng chỉ rõ sai lầm của Đảng Cộng sản Trung Quốc tiếp cận với hiện đại hóa. Cũng chính vì vậy ông Lưu Hiểu Ba lại bị bắt và lần này ông bị kết án 11 năm tù giam.
Đến khôi nguyên Nobel
Tại Oslo, tháng 10, 2010 ông Lưu Hiểu Ba được trao tặng giải Nobel Hòa Bình, trở thành người Trung Quốc trong nước đầu tiên nhận giải thưởng danh giá này. Một hình ảnh vô cùng nổi tiếng, gây xúc động lòng người trong ngày trao giải Nobel với trước ghế trống đặt một tấm chân dung của ông tượng trưng. Khi đó thân xác ông đang bị cầm tù, nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc phản đối việc trao giải, nhưng thế giới lại vinh danh.
Ủy Ban Nobel đánh giá ông với mức độ bề sâu của tư tưởng và hành động “Trong hơn hai thập niên, ông Lưu Hiểu Ba đã là người phát ngôn mạnh mẽ cho nhân quyền tại Trung Quốc.  Ông đã tham gia các cuộc biểu tình Thiên An Môn năm 1989. Ông là tác giả hàng đầu của Hiến chương 08, công bố vào dịp kỷ niệm 60 năm Tuyên ngôn nhân quyền Liên Hiệp Quốc”.
Hình ảnh này ghi đậm trong tâm trí của tôi lúc bấy giờ, tôi quyết định tìm hiểu nhiều hơn về ông Lưu Hiểu Ba thì nhận thấy nơi ông một tấm gương thật sự cho lý tưởng mà mình đang đeo đuổi. Ông đã truyền lửa cho tôi. Có lẽ ông cũng đã truyền lửa cho hàng triệu người trẻ Trung Quốc và giới trẻ thuộc các quốc gia bị cộng sản cai trị.
Có lẽ với ông cũng không hề hay biết về việc mình được vinh danh, sự vinh danh ông thì hoàn toàn chính đáng, chính đáng cho cái lý tưởng, hành động và quên mình. Và chính điều này mới là cốt lõi của cái tinh thần Lưu Hiểu Ba. Nó có thể được gọi là một di sản, một kho báu được làm nên, tạo ra từ một con người nhỏ bé, bình thường nhưng với một trí tuệ, trái tim và tình yêu trổi vượt cho đi đối với con người và đất nước.
Vĩnh biệt ông về thể lý nhưng tinh thần của ông vẫn còn mãi trong tâm trí của con người yêu chuộng tự do, dân chủ, nhân quyền và bác ái.
“Vì không có thế lực nào có thể ngăn chặn được đòi hỏi của con người được có tự do và Trung Quốc cuối cùng sẽ trở thành một quốc gia được điều hành bởi luật pháp, nơi nhân quyền là trên hết”. Xin được nhắc lại tinh thần của ông Lưu Hiểu Ba để kết thúc bài viết này.
14.7.2017Paulus Lê Sơn

Lưu Hiểu Ba và hành trình đi tìm dân chủ tại Trung Quốc

Ông Lưu Hiểu Ba - người tù nhân lương tâm nổi tiếng nhất của Trung Quốc qua đời - vào ngày 13/7 vừa qua. Hồi cuối tháng trước, truyền thông quốc tế loan tin là ông đã được đưa ra khỏi tù vào bệnh viện vì bị ung thư gan giai đoạn cuối. Vợ ông, bà Lưu Hà cho biết bệnh ông đã nặng đến mức không chữa trị được. Và đúng với bản chất độc ác của chế độ cộng sản, ông vẫn bị quản thúc trong bệnh viện. Ngoài vợ ông ra, thân nhân hoặc bạn bè không dễ dàng vào thăm viếng vì họ sẽ ''được công an hỏi thăm sức khoẻ'' nếu có ý định đó.
Lưu Hiểu Ba sinh năm 1955 trong một gia đình trí thức. Ông đậu bằng Cử nhân Văn Khoa và Thạc sĩ từ Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Sau khi tốt nghiệp, ông làm giảng viên tại đây và lấy bằng tiến sĩ vào năm 1988. Ông cũng được mời thỉnh giảng tại một vài trường đại học nước ngoài như Đại học Columbia, Oslo và Hawaii.
Vào năm 1989 khi đang giảng dạy tại Hoa Kỳ, Lưu Hiểu Ba quyết định lập tức quay về Bắc Kinh đồng hành với sinh viên khi họ tiến hành biểu tình đòi hỏi cải cách dân chủ tại quảng trường Thiên An Môn. Khi Đặng Tiểu Bình hạ lệnh cho xe tăng và quân đội nổ súng vào đoàn người biểu tình, ông đã đứng ra thương lượng với quân đội cho nhóm sinh viên giải tán ra khỏi quảng trường để giảm cảnh đổ máu. Thế mà sau đó ông lại bị tố là ''cầm đầu nhóm phản loạn'' và bị đi ''cải tạo'' hết 3 năm.

Chỉ 3 tháng sau khi bị bắt, ông bị đuổi ra khỏi Đại học Sư phạm Bắc Kinh. Khi mãn hạn tù vào năm 1991, người vợ thứ nhất của ông quyết định lỵ dị và dẫn đứa con duy nhất di dân sang Mỹ. Lưu Hiểu Ba tập trung vào việc tranh đấu bằng ngòi bút với những bài viết về nhân quyền và dân chủ. Vào tháng Giêng năm 1993, ông được mời sang Úc tham gia phỏng vấn trong cuộc thực hiện bộ phim tài liệu biến cố Thiên An Môn. Có người khuyên là ông nên xin tỵ nạn ở lại Úc nhưng ông quyết liệt từ chối và nói rằng ''cuộc đời tôi là để góp phần xây dựng một tương lai tốt đẹp hơn cho Trung Quốc và điều đó có nghĩa là tôi phải sống tại quê nhà. Đó là quê hương của tôi''.
Vào tháng 5 năm 1995, ông bị bắt lần thứ hai vì phát hành thư ngỏ kêu gọi nhà nước Trung Quốc xem xét lại biến cố Thiên An Môn và tiến hành cải cách dân chủ. Ông được thả vào tháng Giêng năm 1996.
Lần thứ ba ông bị bắt là vào tháng 10 năm 1996. Ông lấy bà Lưu Hà ngay trong tù. Bà Lưu Hà là một họa sĩ và nhà thơ và là người duy nhất được quyền thăm Lưu Hiểu Ba trong tù. 
Sau khi ra tù lần này vào tháng 10 năm 1999, Lưu Hiểu Ba hoàn tất một vài quyển sách về khát vọng dân chủ chỉ được xuất bản và phát hành tại Đài Loan và Hồng Kông. Ông giữ chức Chủ tịch Trung tâm Văn Bút Quốc Tế từ năm 2003 tới 2007.
Trung Quốc tổ chức Thế Vận Hội Bắc Kinh mở màn vào ngày 8/8/2008. Theo đúng bài bản của các chế độ độc tài, cộng sản, công an nới lỏng việc kiểm soát các ngòi bút tự do vì sợ quốc tế lên án ảnh hưởng đến ''thanh danh'' của chế độ. Nhân cơ hội này, Lưu Hiểu Ba cùng với một vài trí thức đã soạn thảo và công bố Hiến Chương 08 kêu gọi cải cách thể chế toàn diện để đưa Trung Quốc trở thành một quốc gia dân chủ, văn minh và hiến trị. Do đó, ông bị bắt và tuyên án 11 năm tù vì tội ''xúi giục chống phá nhà nước''.
Vào ngày 8/10/2010, Ban Tổ chức Giải Nobel quyết định tặng giải Nobel Hòa Bình cho Lưu Hiểu Ba để ghi nhận ý chí đấu tranh ôn hòa bền bỉ cho quyền con người tại Trung Quốc. Thể hiện đúng bản chất côn đồ cộng sản, Bắc Kinh cấm không cho cả vợ ông được xuất ngoại để lãnh giải. Ban Tổ chức phải trao giải cho ''một chiếc ghế trống'', thách thức lương tâm của cả nhân loại. Chẳng những thế, Bắc Kinh còn cắt đứt quan hệ thương mại với Đan Mạch dù chính quyền Đan Mạch không có quyền hạn hoặc ảnh hưởng gì tới Ban Tổ chức Giải Nobel vì họ là một tổ chức hoàn toàn độc lập với nhà nước. Cho đến lúc này, nhà cầm quyền Trung Quốc vẫn cho công an theo dõi và hạn chế việc đi lại của bà Lưu Hà dù bà không có tội tình gì, trừ tội làm vợ của một người tù nhân lương tâm bất khuất và hiếm hoi tại Trung Quốc.
Vào năm 2011, Tạp chí Dân Chủ (Journal for Democracy) đã đăng lại và có lời bình luận về hai bài tiểu luận của Lưu Hiểu Ba mang tựa đề ''Có phải người Trung Quốc chỉ đáng hưởng nền dân chủ do ''Đảng dẫn dắt?'' (Can it be that the Chinese People Deserve Only ''Party-Led Democracy'') và ''Thay đổi chế độ bằng cách thay đổi xã hội'' (Changing the Regime by Changing Society). Lưu Hiểu Ba viết hai bài tiểu luận này vào năm 2006 nhưng vẫn còn tính thời sự và tuy diễn đạt bức tranh dân chủ u ám tại Trung Quốc nhưng có thể áp dụng với thực trạng ở Việt Nam. Bài luận thứ nhất đi đến một kết luận phũ phàng là kẻ thù lớn nhất của phong trào dân chủ không phải là nhà cầm quyền mà là sự thờ ơ của quần chúng cũng như tương lai của một Trung Quốc tự do phải đến từ nỗ lực tranh đấu của người dân chớ không phải vì sự thoái lui của đảng cầm quyền. Bài luận thứ hai có thể nói là diễn đạt khát vọng dân chủ qua sự phát triển của sinh hoạt xã hội dân sự, thực thi các giá trị dân chủ trong đời sống hàng ngày và chuyển hóa thể chế sẽ là một quá trình tiệm tiến đầy gian nan từ dưới đi lên.
Trong bài ''Hiến Chương 08, quá khứ gian nan và tương lai của Chủ nghĩa Tự Do tại Trung Quốc'' (Charter 08, the troubled History and Future of Chinese Liberalism, The Asia Pacific Journal 2010), Phó giáo sư Phùng Sùng Nghĩa (Feng Chongyi) thuộc Đại Học UTS Sydney, người bị công an ngăn cản rời khỏi Trung Quốc vào tháng 3 vừa qua đã tóm lược tiến trình dẫn đến Hiến Chương 08 và dư âm của nó. Hiến Chương 08 không phải bỗng nhiên xuất hiện mà là sự tích tụ của một quá trình tranh luận trong giới trí thức Trung Hoa từ cuối thập niên 90 khi Liên bang Xô Viết sụp đổ. Sự ra đời của nó trùng hợp với một vài sự kiện lịch sử quan trọng trước thềm năm 2009 gồm có tưởng niệm 20 năm thảm sát Thiên An Môn, 50 năm lưu đày của Đức Đạt Lai Lạt Ma, 60 năm kỷ niệm ngày thành lập Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa và 90 năm từ ngày khởi động phong trào Ngũ Tứ. Hiến Chưong 08 đúc kết quá trình tranh luận và diễn đạt sự đồng thuận trong giới trí thức về một lộ trình chuyển đổi từ thể chế độc tài sang dân chủ hiến trị. Ba người soạn thảo chính là Lưu Hiểu Ba, Trương Tố Hoa (Zhang Zuhua) - cựu lãnh đạo Đoàn Thanh niên Cộng sản Trung Quốc và Khương Kỳ Thanh (Jiang Qisheng), một trong những nhân vật lãnh đạo sinh viên trong vụ Thiên An Môn.
Hiến Chương 08 lấy nguồn cảm hứng từ Hiến Chương 77 của Tiệp Khắc và là một bản tuyên ngôn kêu gọi cải cách thể chế toàn diện được chia làm 4 phần. Phần 1 tóm lược phong trào dân chủ tại Trung Quốc trong 100 năm qua, xác định những vấn nạn hệ thống của chế độ cộng sản hiện hành và kêu gọi chế độ gia nhập cộng đồng quốc tế văn minh, tôn trọng nhân quyền và xây dựng thể chế dân chủ. Phần 2 đưa ra 5 khái niệm cốt lõi của một thể chế dân chủ gồm có tự do, nhân quyền, bình đẳng, cộng hòa và hiến trị. Phần 3 liệt kê 19 điều đề nghị cụ thể gồm có tiến trình tu chính hiến pháp, thực thi tam quyền phân lập và hệ thống tư pháp độc lập, tôn trọng nhân quyền và thực thi phổ thông đầu phiếu cho mọi chức vụ quan trọng. Phần 4 là một đúc kết ngắn kêu gọi mọi công dân Trung Quốc tham gia vào tiến trình xây dựng thể chế dân chủ để hoàn thành trách nhiệm quốc tế của một quốc gia lớn là một trong 5 thành viên thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc.
Lịch sử phần nào tái diễn tại Việt Nam. Vào ngày 29 tháng 6 vừa qua, một tòa án tại Khánh Hòa sau một ngày xét xử đã tuyên án 10 năm tù đối với blogger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (Mẹ Nấm) vì tội nói xấu nhà nước. Mẹ Nấm bị bắt và bị giam giữ từ tháng 10 năm 2016. Bằng chứng được sử dụng để buộc tội Mẹ Nấm là 18 bài viết đăng trên trang Facebook gồm có một số bài phỏng vấn với các cơ quan truyền thông nước ngoài chẳng hạn như Đài Tiếng Nói Hoa Kỳ và Đài Á Châu Tự Do. Chỉ có tại Việt Nam và Trung Quốc, mở miệng ra nói lên sự thật là có thể đi tù hơn 10 năm. Lưu Hiểu Ba, Trần Huỳnh Duy Thức và Mẹ Nấm mãi mãi sẽ là những trang sử đen tối trong lịch sử triều đại nhà sản tại Trung Quốc và Việt Nam.

Hiến Chương 08 khởi đầu có 303 chữ ký đã thu hút hơm 10.000 người Trung Quốc trong và ngoài nước ký tên ủng hộ. Đại đa số là thành phần trí thức và luật sư nhân quyền. Có người bày tỏ sự thất vọng là phong trào dân chủ không có dấu hiệu tiến triển từ khi Hiến Chương 08 xuất hiện mà Trung Quốc dưới thời Tập Cận Bình ngày càng có vẻ chuyên quyền và độc đoán. Nhưng bất cứ một cuộc cách mạng chuyển hóa thể chế nào cũng đòi hỏi thời gian và giai đoạn. Giới trí thức có trách nhiệm đi trước dẫn đường và cũng vì vậy phải chấp nhận hy sinh trả một giá rất đắt như Lưu Hiểu Ba, Trần Huỳnh Duy Thức, Nguyễn Văn Đài và Mẹ Nấm. Nhưng họ thật sự là những anh hùng dân tộc và sẽ được lịch sử ghi công.LS Nguyễn Văn Thân

‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam,’ bài hát bị CSVN kết tội

clip_image002
Nhạc sĩ Tuấn Khanh. (Hình: Facebook)
WESTMINSTER, California (NV) – “Bài ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ tôi viết từ năm 2011 sau nhiều năm tôi chứng kiến ngư dân Việt Nam ra biển bị bắt cóc, đòi tiền chuộc, bị đâm chém, bị giết, bị cướp, thậm chí bị bắn, rồi có những người thiệt mạng đem xác trở về, mà sau đó nỗi đau là cái mà người Việt Nam hoàn toàn gánh chịu”.

Đó là lời của nhạc sĩ Tuấn Khanh nói về bài hát “Viết Về Ngư Dân Việt Nam,” hay còn được gọi một cái tên khác là “Biển Đông,” khi mới đây bài hát này bị nhà cầm quyền Việt Nam cho là “Bài hát ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ của tác giả Tuấn Khanh trong dĩa CD nhạc thu giữ khi khám xét tại chỗ ở của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh ‘mang nội dung kích động nhân dân phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân, truyền bá tư tưởng, văn hóa phản động.’”
Cáo buộc này nằm trong cáo trạng của Viện Kiểm Sát Nhân Dân tỉnh Khánh Hòa do Phó Viện Trưởng Nguyễn Thanh Hào ký ngày 31 tháng Năm vừa qua.
Đây không phải là bài hát đầu tiên mà nhạc sĩ Tuấn Khanh viết cho đồng bào, cho đất nước.
Từ năm 2006, khi những cuộc biểu tình đầu tiên của người dân Việt Nam nổ ra, người nhạc sĩ này đã viết bài “Trái Tim Việt Nam Của Tôi,” và ngay sau đó, anh bị công an mời lên làm việc.
“Người ta tức giận hỏi tôi rằng tại sao tôi lại viết một bài hát như vậy. Tôi không hiểu tại sao người ta lại tức giận như thế trong khi bài hát tôi chỉ muốn nói một chuyện là vì sao Trung Quốc lại xâm lược Việt Nam? Tôi cũng không hiểu tại sao chuyện đó lại kéo dài cho từng bài hát của tôi. Và không phải mới đây, ngay cả khi trung tâm Asia trình diễn bài hát của tôi, tôi cũng bị mời lên hỏi là tại sao, và tại sao tôi lại đưa bài hát đó cho Asia, rồi bài hát đó nói ý gì… Tôi phải tường trình hết, rồi phải ký nhận như một quan điểm của mình”, anh cho biết.
Khi “ký nhận như một quan điểm của mình,” có nghĩa là anh đã chấp nhận một bản cáo trạng nào đó ẩn giấu trong đó, mà Tháng Năm vừa qua nó đã được bộc lộ ngay trong bản cáo trạng dành cho blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.
Ở một đoạn khác trong bản cáo trạng viết: “Ngoài ra Nguyễn Ngọc Như Quỳnh còn tàng trữ tại nơi ở của mình một tập thơ có tiêu đề ‘Bài Thơ Một Vần’ của tác giả Bùi Chát và một dĩa CD nhạc chứa bài hát ‘Viết Về Ngư Dân Việt Nam’ của tác giả Tuấn Khanh có nội dung tuyên truyền xuyên tạc, phủ nhận vai trò lãnh đạo của đảng Cộng Sản Việt Nam.”
Đây là lời bài hát bị cho là “mang nội dung kích động:”
“Đêm nay gió lên rồi Mà đường về xa lắm em ơi Biển xanh nay nghe tù tội Phận người theo con sóng trôi.
Chim ơi bay phía chân trời Gửi lời này đến quê tôi Quê tôi xa xôi vời vợi Nước mắt rơi thành lời
Ngửa mặt lên trời Như xác ngư dân trôi ngoài biển khơi Trôi theo con sóng vỗ Trôi theo phận nước tôi
Tiếng thở than nào Trên áo tang đẫm máu Có tiếng ai về sau Hay linh hồn nghẹn ngào?
Đêm nay gió lên rồi Đời người buồn lắm em ơi Biết đâu tương lai mà đợi Từng ngày nhìn con sóng trôi
Ai đang ngóng con thuyền Vật vờ phía khơi xa? Trôi theo con sóng xô Trôi theo phận nước tôi
Ngửa mặt lên trời Như xác ngư dân trôi ngoài biển khơi. Trôi theo con sóng vỗ Trôi theo phận nước tôi
Biết về nơi nào Khi biển xanh nhuốm máu. Ai mang chung niềm đau Khi nước Việt nghẹn ngào?”
clip_image004
Một phần của bản cáo trạng dành cho blogger Mẹ Nấm. (Hình: Facebook)
Nhạc sĩ Tuấn Khanh cho biết: “Không phải chỉ có tôi mà rất nhiều người khác làm trong lãnh vực nghệ thuật rất ngạc nhiên. Tôi nghĩ trong tất cả các án lệ chính trị khi người ta phải khó khăn lắm để buộc tội một ai đó, người ta mới kéo vào những thành tố có liên quan đến vấn đề về thưởng thức văn học nghệ thuật trong đó. Rõ ràng bản cáo trạng đó muốn làm dầy lên tất cả những giá trị được gọi là sự khác biệt về quan điểm chính trị, và hành động mang tính bất đồng chính kiến. Người ta phải làm dày thêm bằng cách bổ sung thêm tất cả những giá trị khác về thi ca, âm nhạc. Đột nhiên tôi và thi sĩ Bùi Chát trở thành hai nhân vật đóng góp vào chuyện tạo thành mức án cho cô Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh”.
“Trên đất nước này sau hơn 40 năm được thống nhất về mặt địa lý, vẫn có một điều làm cho người ta hiểu rằng có một cơ quan nào đó, hay những nhân vật nào đó luôn giám định tư tưởng người khác, đó là công việc người ta vẫn không hiểu nổi đó là công việc gì. Bởi vì giám định tư tưởng, hay giám định về suy nghĩ, nhận định về tinh thần chỉ dành cho các trại tâm thần mà thôi. Chứ còn ở một xã hội bình thường thì người ta không giám định tư tưởng,” anh nói.
“Như thế, có thể nhận ra rằng, bất cứ người dân nào trong nước, khi nói lên tiếng nói khác với quan điểm của nhà nước, hay đề cập đến những vấn đề nhà nước không muốn đề cập, đều mang cho mình một bản cáo trạng, với những từ kết tội chung chung ‘phá hoại khối đại đoàn kết,’ hay ‘kích động thù hằn dân tộc’…” anh nói tiếp.
“Khi ngư dân bị bắt cóc, đòi tiền chuộc, bị đâm chém, bị giết, bị cướp, thì chúng ta chỉ nhận vài lời phản đối nhẹ nhàng của Bộ Ngoại giao, Trung Quốc không buồn trả lời những điều đó. Khi tôi viết về biển Việt Nam nhuốm máu, và không còn bình yên nữa đối với những người Việt Nam đã ngàn đời sống với biển, thì tôi lại nhận được một câu là ‘phá hoại khối đại đoàn kết dân tộc’. Tôi không hiểu người Việt Nam và Trung Quốc có khối đại đoàn kết từ lúc nào. Với tôi đó là câu hỏi, và tôi vẫn còn đợi một lúc nào đó khi ai đó chất vấn tôi, tôi xin được hỏi rằng khối đoàn kết dân tộc Việt Nam-Trung Quốc từ đâu mà ra, và tôi đã làm sao để phá hoại khối đại đoàn kết đó khi tôi nói về nỗi đau của dân tộc mình!”, anh nói thêm.
Với bài hát này, nhạc sĩ Tuấn Khanh nhận được nhiều lời chia sẻ đồng cảm trên Facebook cũng như ngoài đời.
Tuy vậy, anh cũng nhận được một câu chất vấn từ nhiều người: “Tại sao nhạc sĩ viết và hát nhiều bài ‘phản động’ như thế trong hơn 10 năm mà vẫn không bị tù? Có người chống lưng hay chính anh là người của công an?”
Nhạc sĩ Tuấn Khanh cho biết: “Chuyện hôm nay người ta sử dụng mình cho một bản án với người khác, hay ngày mai người ta giữ mình ở đó để chờ một bản án thì đó là hành động của nhà nước, người dân không thể kiểm soát được. Không phải lần đầu tiên tôi nhận được câu hỏi này, nhưng quả thật bài hát ‘Biển Đông’ không phải là bài hát đầu tiên tôi nhận được lời nhận định như vậy”.
“Tôi từng viết bài ‘Án Tù Cho Nghệ Sĩ Có Sợ Không?’ trên BBC, ngay lúc đó tôi đã thăm dò rất nhiều người đại để rằng giữa đổi một chuyện là (1) chúng ta sẽ im lặng, sống cuộc đời của mình, không màng điều gì khác ngoài miếng cơm manh áo, và những tư tưởng tu thân không màng đến thế sự, chỉ làm sao tốt cho bản thân mình, với việc (2) sống như một người nghệ sĩ tự do, sẵn sàng chấp nhận mọi chuyện nó đi đến. Tôi nhận ra rằng vẫn có một lớp nghệ sĩ chọn sự lựa chọn thứ hai”, anh nói.

“Tôi có những bạn bè như thế, và tôi cũng ‘lỡ’ có một hành trình như vậy rồi, không quay lại được nữa đâu. Lúc này tôi quay lại thì chắc tôi không đủ mặt mũi để nhìn thấy ai, và chắc chắn mọi người sẽ nói tôi là một loại người tráo trở. Tôi đã chọn một con đường. Không phải chỉ riêng tôi, mà nhiều người khác nghĩ rằng giờ này chuyện một mức án hay một cái gì đó sẽ đến với chúng tôi, thì phải chấp nhận nó thôi. Chúng ta không may khi có một nhà nước không nhìn nhận được, và không cảm nhận được sự khác biệt là một điều quý giá,” anh khẳng định.Vũ Đình Trọng/Người Việt

Bộ Tài Nguyên-Môi Trường cấm cửa phóng viên

clip_image002
Khu vực đáy biển nơi Bộ Tài Nguyên-Môi Trường nói rằng “chỉ có cát.” (Hình: VTC News 14)

HÀ NỘI, Việt Nam (NV) – Sáng 14 Tháng Bảy, rất nhiều phóng viên báo đài đã đến Bộ Tài Nguyên-Môi Trường để đưa tin về hội nghị tổng kết sáu tháng đầu năm của ngành nhưng đều được “mời” ra ngoài với lý do đây là cuộc họp nội bộ.
Tuy nhiên theo báo Tuổi Trẻ, trừ phóng viên của báo Tài Nguyên Môi Trường là báo của bộ này được vào dự họp, còn lại toàn bộ phóng viên của tất cả các cơ quan truyền thông đều bị “mời” ra ngoài.
Lý do dẫn tới hành động khác thường như vừa kể hết sức dễ hiểu. Bộ này đang bị báo giới “đeo như sam,” sau khi quyết định cho công ty Điện Lực Vĩnh Tân 1 (VTPC1) đổ 1,3 triệu khối bùn xuống vùng biển ở Tuy Phong, Bình Thuận.
VTPC1 là liên danh giữa Tập đoàn Than-Khoáng sản Việt Nam (TKV) với Trung Quốc. Trong liên danh này, phía Trung Quốc góp 95% vốn.
Bất kể khuyến cáo của các chuyên gia, chính quyền Việt Nam vẫn cấp giấy phép cho VTPC1 đầu tư một cụm nhà máy dùng than để phát điện tại xã Vĩnh Tân, huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận, song song với việc cho phép nạo vét ven biển để xây dựng cảng riêng nhằm tiếp nhận than. Việc cho phép xây dựng cụm nhà máy phát điện bằng than và cảng làm phát sinh 1,3 triệu khối vừa bùn, vừa chất thải. Giờ tới lúc VTPC1 cần chỗ đổ bùn và chất thải.
Cả dân chúng lẫn các chuyên gia vốn đã từng phản đối kịch liệt chuyện cho phép xây dựng cụm nhà máy phát điện bằng than ở xã Vĩnh Tân, tiếp tục phản đối kịch liệt dự tính đem hàng triệu khối vừa bùn, vừa chất thải đổ xuống biển vì cả hai sẽ hủy diệt cả môi trường sống lẫn môi sinh biển. Tuy nhiên, Bộ Tài nguyên-Môi trường đáp lại bằng một quyết định được phát hành hôm 28 tháng Sáu, chấp thuận đề nghị đổ bùn và chất thải của VTPC1.
Khi làn sóng chỉ trích dâng cao, ông Nguyễn Linh Ngọc, thứ trưởng của bộ này, phân bua rằng Bộ Tài nguyên-Môi trường chấp thuận đề nghị của VTPC1 vì nếu đổ 1,3 triệu khối bùn và chất thải trên đất liền thì chúng sẽ gây ô nhiễm, làm đất bị nhiễm mặn. Lối lập luận này biến chỉ trích từ sóng thành bão vì giải quyết ô nhiễm biển khó hơn, tốn kém hơn giải quyết ô nhiễm trên đất liền, hậu quả do biển ô nhiễm thường nghiêm trọng hơn ô nhiễm trên đất liền.
Sau đó, ông Ngọc – người ký quyết định cho VTPC1 đổ bùn và chất thải xuống biển – nói với tờ Pháp luật TP.HCM rằng, đáy của vùng biển mà ông thay mặt bộ cho phép VTPC1 mang một triệu khối vừa bùn, vừa chất thải tới đổ “chỉ toàn cát”. Nếu có sự hiện diện của các sinh vật biển (cỏ biển, san hô…) tại đó thì “không bao giờ Bộ Tài nguyên-Môi trường cho phép”.
Truyền hình VTC News 14 đã cử phóng viên đến vùng biển mà bộ này cho phép VTPC1 đổ bùn và chất thải xuống đó để khảo sát. Clip do ngư dân hỗ trợ phóng viên VTC News thực hiện cho thấy: Ông Ngọc nói dối.
30 hécta đáy biển – nơi mà VTPC1 được phép đổ bùn và chất thải có đủ thứ sinh vật biển, thậm chí còn có vỉa san hô.
Đó cũng là lý do hàng loạt cơ quan truyền thông cử phóng viên tham dự cuộc họp sơ kết hoạt động sáu tháng đầu năm nay của Bộ Tài nguyên-Môi trường. Biết chắc sẽ bị truy vấn và biết chắc là khó phân biện, bộ chuyển cuộc họp từ công khai theo thông lệ thành “kín”.
Có một điều đáng ngạc nhiên là báo giới Việt Nam chỉ “bám” Bộ Tài nguyên-Môi trường mà bỏ qua lãnh đạo chính phủ, nơi quyết định cho phép xây dựng không chỉ một mà tới bốn cụm nhà máy phát điện bằng than ở huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận.
Quyết định đó không chỉ tạo ra 1,3 triệu khối bùn và chất thải mà VTPC1 cần đổ xuống biển. Sau VTPC 1, Tổng Công Ty Phát Điện 3 (EVNGENCO 3) thuộc Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) – thành viên trong những liên doanh khác với Trung Quốc để phát triển ba cụm nhà máy phát điện bằng than tại huyện Tuy Phong, tỉnh Bình Thuận – mới đề nghị đổ thêm 2,3 triệu khối vừa bùn, vừa chất thải nữa xuống biển.
Sau thảm họa ô nhiễm vùng biển phía Bắc miền Trung do tập đoàn Formosa gây ra hồi tháng Tư năm ngoái, ông Nguyễn Xuân Phúc, thủ tướng, từng cam kết với dân chúng Việt Nam rằng sẽ không đem môi trường sống đổi lấy thành tích phát triển kinh tế nữa. Tuy ông Phúc và các phó thủ tướng trong nội các của ông thường xuyên xuất hiện trước công chúng, chỉ đạo điều tra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng này, vụ ngộ độc thực phẩm kia nhưng họ hoàn toàn “ngậm tăm” trong sự kiện cho phép đổ bùn và chất thải xuống biển.
Trước đây, dân chúng và các chuyên gia từng liên tục đề nghị, khuyến cáo nên từ chối dự án đầu tư của tập đoàn Formosa vào khu công nghiệp Vũng Áng ở Hà Tĩnh nhưng những đề nghị, khuyến cáo này bị vứt hết vào sọt rác.
Sau thảm họa ô nhiễm vùng biển phía Bắc miền Trung do tập đoàn Formosa gây ra hồi tháng Tư năm ngoái, chỉ có các viên chức từ huyện đến tỉnh ở Hà Tĩnh và một số viên chức của Bộ Tài nguyên-Môi trường bị khiển trách, cách chức, còn những viên chức cao cấp đề ra “chủ trương,” “chỉ đạo” vẫn vô sự. (G.Đ)

No comments:

Post a Comment