Thursday, July 20, 2017

Bài viết hay(5201)

McCain bị ung thư não, chưa biết có qua khỏi hay không. Tui vẫn khoái ông già gân này, lúc nào cũng nói thẳng, chẳng ngán ai hết. Phe con voi có ông già này chịu chơi nhất. Trái lại, tui hổng thích John Kerry. Tham gia chính trị lúc nào cũng có lắm người ghét, ít người thường nhưng McCain được nhiều người quý trọng cho dù ông không đắc cử TT Mỹ. Tui đã từng nói thẳng với những thằng Mỹ trắng trong sở tui: I want Trump to be a good president of the USA, not to be a joker. Mong sao McCain sống thọ hơn cho dù ai cũng biết bị ung thư não khó qua khỏi lắm. Nước Mỹ đứng vững nhờ những anh hùng như McCain, không thể bị thiên hạ coi thường vì những phát biểu bựa hay suốt ngày lu bu với Twitter nói chuyện bất nhất như con nít. Thượng Nghị Sĩ Hoa Kỳ John McCain chụp hôm 9/2/2017. Trong thông báo phổ biến hồi tối 19 tháng 7, văn phòng của ông cho biết bác sĩ tìm thấy dấu hiệu ung thư sau khi phẫu thuật loại bỏ một cục máu đông trên mắt của ông.
Bản thông báo cũng cho hay ông McCain hiện đang dưỡng bệnh ở nhà riêng tại bang Arizona, trong lúc gia đình đang lựa chọn cách điều trị tốt nhất, có thể bao gồm cả hóa trị lẫn xạ trị.
Thượng Nghị Sĩ McCain là một chính trị gia nổi tiếng của chính trường Mỹ, từng được đảng Cộng Hòa chọn để tranh chức tổng thống hồi năm 2008. Ông còn được ca ngợi là một người hùng của quân đội, vì từng tham chiến ở Việt Nam, bị Bắc Việt cầm tù hồi tháng Mười năm 1967 sau khi chiếc máy bay do ông cầm lái bị bắn rơi xuống hồ Trúc bạch, Hà Nội.
Trong thời gian hơn 5 năm trời bị giam cầm và tra tấn, ông nhất quyết sống chết cùng với các bạn đồng đội khác không may bị giam giữ như ông, không chấp nhận chuyện Hà Nội đồng ý trả tự do sớm, vì lúc đó cha ông là Tư Lệnh lực lượng quân sự Hoa Kỳ ở Thái Bình Dương.
Trong những năm trời hoạt động chính trị, ông McCain là một trong những chính trị gia tích cựu vận động bình thường hóa ngoại giao, kinh tế và quân sự với Việt Nam, luôn luôn cổ võ một quan hệ tốt giữa người dân 2 nước. Thời gian gần đây, ông thường xuyên lên tiếng ủng hộ việc Hoa Kỳ nên bán võ khí sát thương cho Việt Nam.
Bên cạnh đó, ông cũng là vị thượng nghị sĩ được biết đến vì thường xuyên lên tiếng đòi hỏi chính phủ Việt Nam phải tôn trọng nhân quyền. Có lần khi đến Hà nội vào đúng ngày 30 tháng Tư, ông đưa ra phát biểu với nội dung cho rằng trận chiến nào cũng phải có kẻ thắng người bại, nhưng vẫn theo lời ông, điều đáng tiếc kẻ chiến thắng lại là người cộng sản miền Bắc.Một công nhân môi trường thu gom rác ở sông Tô Lịch, Hà Nội hôm 18/2/2013Đô thị Việt Nam phát triển mạnh mẽ trong 20 năm qua, nhưng không đồng đều và gặp nhiều vấn đề ô nhiễm môi trường. Đó là tóm tắt báo cáo hiện trạng môi trường quốc gia, chuyên đề đô thị, được ông Nguyễn Văn Tài, Tổng cục trưởng Tổng cục Môi trường trình bày trong buổi họp báo ngày 20 tháng 7 năm 2017, của Bộ Tài nguyên và Môi trường Việt Nam.
Theo báo cáo này chỉ có 42 trên tổng số 787 thành phố, thị trấn của cả nước có hệ thống xử lý nước thải tập trung. Ngoài ra còn có các vấn đề ô nhiễm không khí, ô nhiễm sông rạch trong các thành phố, mực nước ngầm bị sụt, nước mặn xâm nhập vào các thành phố ven biển, nạn ngập lụt gia tăng.
Ông Tổng Cục trưởng Nguyễn Văn Tài còn đề cập đến các hành vi cố tình xả chất thải của các doanh nghiệp ra môi trường làm ảnh hưởng đến sức khỏe, hoạt động du lịch của dân chúng.
Sau khi công bố báo cáo, các viên chức của Bộ Tài nguyên và Môi trường chỉ dành 10 phút để thảo luận về các vấn đề môi trường, nhưng lại từ chối các câu hỏi liên quan đến vấn đề nhận chìm một triệu mét khối bùn thải xuống biển Bình Thuận gần khu vực bảo tồn biển Hòn Cau.
Xin được nhắc lại là tại khu vực huyện Tuy Phong tỉnh Bình Thuận, từ năm 2015 đến nay, Tổng Công ty Điện lực Việt Nam đang xây dựng một trung tâm nhiệt điện rất lớn gồm bốn nhà máy, mang tên từ Vĩnh Tân 1 đến Vĩnh Tân 4. Các nhà máy này sử dụng than đá làm nguồn nhiên liệu để phát điện.
Khi nhà máy Vĩnh Tân 2 vận hành, khói bụi và xỉ than thải ra khiến dân chúng địa phương phản đối dẫn đến cuộc biểu tình lớn có bạo động vào năm 2015 tại Tuy Phong.
Vừa qua, để dọn cảng Tuy Phong cho tàu bè cập bến chở nhiên liệu than đá và vật liệu xây dựng, Bộ tài nguyên và Môi trường cho phép công ty điện lực Việt Nam được dìm 1 triệu mét khối bùn nạo vét xuống biển Hòn Cau gần đó. Việc này gây ra những ý kiến phản đối mạnh mẽ từ công luận, được mạng xã hội và cả báo chí chính thống của nhà nước loan tải.
Cũng liên quan đến vấn đề ô nhiễm môi trường từ nhà máy nhiệt điện Vĩnh  Tân, mới đây Tiến sĩ Nguyễn Tác An, phó Chủ tịch Hội Khoa học- Kỹ thuật Biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha trang khẳng định với báo Pháp Luật trong nước rằng ông không tham gia việc lập hồ sơ dự án nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát ở vùng biển Bình Thuận.
Trả lời báo Pháp Luật ngày 19 tháng 7, ông cho biết rất ngạc nhiên khi thấy tên của ông có trong danh sách 14  người thực hiện dự án có tên “nhận chìm ở biển vật liệu nạo vét hàng hải, vũng quay tàu và khu nước trước bến chuyên dùng phục vụ Nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1”.
TS Nguyễn Tác An cho biết không có đơn vị nào mời ông tham gia lập dự án nhận chìm bùn cát thải, và nếu có mời, ông cũng không tham gia. Ông nói thêm việc tự tiện lấy tên các nhà khoa học đưa vào dự án là rất nguy hiểm và ông sẽ làm sáng tỏ vụ việc. RFA

Côn Minh & Bắc Kinh

Trung Hoa (dường như) chưa từng thoát khỏi đêm trường trung cổ.
Gần hai mươi năm trước, tôi hân hạnh được Đại Tá Phạm Văn Liễu gửi cho mấy tập hồi ký (Trả Ta Sông Núi) cùng lời yêu cầu viết một bài giới thiệu về tác phẩm của ông. Tôi thưa lại rằng mình rất vinh dự khi được nhờ cậy. Tuy nhiên, theo công tâm, tôi sẽ góp đôi lời về những trang sách mà tác giả đề cập đến những nhân vật quá cố (Ngô Đình Diệm & Hoàng Cơ Minh) với quá nhiều hằn học.  
Ông không đồng ý như thế nên chút duyên nợ, về chữ nghĩa, giữa chúng tôi đã không có cơ thành tựu. Từ đó đến nay – thỉnh thoảng – tôi vẫn được đọc thêm những cuốn hồi ký khác, của nhiều nhân vật khác.
Phần lớn những người Việt Nam đi làm cách mạng, hồi đầu thế kỷ trước, đều có lúc phải sang Trung Hoa lánh nạn. Họ thường đi qua ngả Vân Nam vì địa danh này giáp giới với miền Bắc nước mình.
Phạm Văn Liễu cũng thế. Là một đảng viên Việt Quốc ông đã phải lưu lạc đến Côn Minh (thủ phủ của Vân Nam) khi còn là một thanh niên, ở tuổi đôi mươi. Ông kể lại rằng khi đang bơ vơ nơi đất lạ quê người thì may mắn được một phú gia người Hoa cho tá túc. Không những thế (và có lẽ vì cảm cái khí phách và nhân cách của chàng trai nước Việt) ông còn được vị ái nữ xinh đẹp, cùng cả gia đình, của vị đại gia này đem lòng thương mến.
Thiệt là quá đã!                                           
Nếu tôi mà rơi vào hoàn cảnh tương tự thì cuộc đời cách mạng, tới đây, là ... kể như rồi. Bôn ba làm chi, cho má nó khi. Làm rể người giầu – bất kể Tây/Tầu – là cơ hội hiếm, và (rất) không nên bỏ lỡ.
Quan điểm nhân sinh (nhỏ hẹp) của tôi, tất nhiên, cũng không được Phạm Văn Liễu đồng tình. Vì nghĩa lớn nên ông từ chối  một cuộc sống ấm êm – bên cạnh mỹ nhân – và lại khoác áo lên đường, để lại biết bao là luyến thương (cùng sầu muộn) trong lòng người ở lại.
Tôi vốn hay thương vay khóc mướn nên cứ áy náy hoài về mối tình  (dang dở) của vị tiểu thư Trung Hoa, và có cảm tình mãi với vùng đất mà cô sinh trưởng. Vì vậy nên ngay sau khi khi cầm được cái visa sang Tầu là tôi mua vé bay ngay đến Côn Minh.
Phi cơ hạ cánh giữa mưa. Nhìn núi đồi nhấp nhô và mờ nhạt xa xa khiến tôi cứ ngỡ như mình vừa đáp xuống phi trường Liên Khương, vào một chiều mưa nào đó (tưởng chừng) như vẫn chưa xa xôi lắm.
Cũng như Đà Lạt, Côn Minh ở độ cao hai ngàn mét nên khí hậu rất dịu dàng. Cây cỏ xanh tươi, đất trời mát rượi. Xa lộ dẫn vào thành phố khá tân kỳ. Đường rộng thênh thang. Hoa lá được chăm sóc kỹ càng, tử tế.
Tôi đã đặt phòng với giá rẻ nhất, chưa tới mười Mỹ Kim, bao luôn ăn sáng. Phòng ngủ chung nhưng nhà trọ vắng khách nên chỉ có mình tôi tui với mấy cái giường đôi, ngó trống trải thấy mà ái ngại.
Sau một giấc ngủ dài, tôi đeo máy ảnh đi loanh quanh khi trời chiều còn  sáng. Đường phố rộng rãi, được phân làn rõ ràng và trật tự. Côn Minh không thiếu ô tô, và có nét đặc thù là rất nhiều xe hai bánh điện (e-bike) cùng không ít xe đạp.
Tranh cổ động dán ở khắp nơi. Dù không đọc được tiếng Hoa nhưng tôi cũng đoán được nội dung rất “lành mạnh” qua  sắc mầu tươi vui, và những nét vẽ đơn sơ mộc mạc: giữ vệ sinh chung, nhường nhịn người già, chăm sóc cây cảnh ...
Điều đáng nói là Côn Minh không chỉ làm đẹp bằng tranh cổ động. Du khách còn có thể thấy được “thiện chí” của thành phố này qua những con phố không bụi rác, và những nhà vệ sinh công cộng sạch sẽ (miễn phí) dù không dễ tìm.
Tuy nhiên, chỉ cần rời bỏ đại lộ với những cao ốc chọc trời và rẽ ngang vào bất cứ một con đường ngang nào khác là sẽ có ngay một Côn Minh khác. Nhà cửa cũ kỹ, mái ngói rêu phong, cái nghèo có thể nhìn thấy được qua những cánh cửa mở toang (giường tủ, bàn ghế bừa bộn, tuyềnh toàng) và qua những khuôn mặt buồn phiền, cam chịu.
Tua tủa hai bên những con đường nhỏ là những ngõ hẻm sâu, vừa chỉ vừa lọt một chiếc xe đạp hay hai người đi bộ trái chiều. Cái gì chứ cảnh nghèo ở Á Châu thì tôi nhìn thấy hoài mà (ở Miên, ở Miến, ở Lào đều như vậy tuốt) nên không có hứng thú tiếp tục lần dò tiếp vào những ngõ ngách khai khai, tôi tối, và âm ẩm của Côn Minh.
Trở ra đường lớn thì không thiếu hàng quán tấp nập nhưng tôi không có thói quen ăn tiệm mình ên nên mua một phần cơm chỉ hai món (đậu đũa xào và thịt heo kho trứng) hết mười lăm nhân dân tệ, cỡ hai MK, và một chai rượu nhỏ cùng giá. Về lại nhà trọ, tôi ngồi nhai trệu trạo vì bụng không thấy đói và rượu thì quá dở: đã nhạt phèo mà lại còn có vị hơi ngòn ngọt nữa. Thiệt là vô duyên hết biết luôn!
Tôi không vào được gmailface book, hay youtube. Mấy trang mạng quen thuộc cũng không luôn nên nghĩ rằng có lẽ vì mình thuê chỗ ở quá rẻ tiền nên wifi yếu. Thôi thì đành mua rượu uống nữa, dù là rượu dở, rồi lăn ra ngủ tiếp.
Sáng hôm sau tôi chạy ngay đi nơi khác, vào khách sạn có sao tử tế (Spring City Star Hotel) trên một con lộ lớn: No.636 Beijing Road, Panlong District 650051 China / Yunnan / Kunming.
Pass word của wifi ghi sẵn luôn trong thang máy. Thiệt là văn minh chưa từng thấy. Nhận phòng xong là tôi mở labtop liền.
Tưởng sao?
Cũng y như hôm qua thôi. No Gmail, no face book, no youtube ... , dù những hình ảnh quảng cáo khách sạn hay vé máy bay (Agoda, Travelgenio, Jetcost, Expedia, Cheapoair …) vẫn xuất hiện đều đều, và thử bấm chơi thì đều chạy vo vo.
Tới lúc đó tôi mới chợt nhớ ra rằng (thôi chết mẹ rồi) mình đang ở trong đất Tầu. Côn Minh đâu phải là Vientiane, Phnom Penh, Yangon, hay Bangkok. Đây là thủ phủ của một tỉnh thuộc Trung Hoa Lục Địa, và bưng bít thông tin vốn là “chủ trương xuyên suốt” của mọi đảng CS mà. Thảo nào mà những người trẻ, ở nơi này, chả thấy mấy ai chăm chăm cầm cái smart phone như nhiều nơi khác!
Tự nhiên lại chợt nhớ đến Lưu Hiểu Ba, và câu nói lạc quan của ông khi còn tại thế: “Internet là món quà Chúa ban cho Trung Quốc. Nó là công cụ tốt nhất cho nhân dân Trung Quốc đang mơ ước vất đi sự nô lệ và đạt đến tự do.” Có lẽ vì món quà này qúi báu quá nên Đảng CS Trung Hoa phải nhất định “dằng lại” bằng mọi giá, kể cả cái giá là sự ngu dân để Nhà Nước dễ bề cai trị.
Thôi thì tạm quên Lưu Hiểu Ba, quên internet, và lại tiếp tục đi lòng vòng phố xá cho rộng tầm con mắt. Mắt tôi đụng toàn chữ Hán, đủ kích cỡ khác nhau nhưng đều đỏ rực như nhau – ngoại trừ tên mấy cái ngân hàng và khách sạn: China Construction Bank, Fudian Bank, Holiday Inn  City Centre,  Howard Johnson City of Flower Hotel ...
Đi gần muốn rã cẳng luôn tôi mới chợt thấy một cái bảng hiệu tiếng Anh (Travel Agency) mà mừng muốn rơi nước mắt. Ôi Trời, tha hương ngộ cố tri!
Tôi cần một hướng dẫn viên, cần thuê một cái xe hơi, hay ít ra thì cũng phải mướn được một cái e-bike (cùng với bản đồ thành phố) để thăm thú Côn Minh cho biết sự tình. Chớ cứ lết bộ hoài, và xung quanh thì toàn là chữ Tầu không (chả hiểu cái con bà gì ráo trọi) thì chịu đời sao thấu?
Tôi hăm hở mở cửa bước vào văn phòng du lịch, với nụ cười tươi tắn, và một câu tiếng Anh thông dụng. Người đối diện đáp lại bằng tiếng Tầu. Tôi quay sang cô nhân viên ngồi kế, lập lại câu nói vừa rồi. Cô này cũng trả lời bằng tiếng Hoa, nghe từa tựa y như cô trước.
 Coi như là hết thuốc!                                                     
Bây giờ thì tôi hiểu thế nào là một nhà tù lớn. Tuy không có chấn xong nhưng kẻ ở bên trong cũng hoàn toàn bị cắt đứt mọi liên lạc với thế giới bên ngoài. No English, no face book, no youtube, no Gmail ... mà tôi thì chỉ có gmail và không dùng điện thoại – bất kể loại nào.
Theo dự tính thì sau Côn Minh là sẽ đến Bắc Kinh (vài bữa, hoặc mươi ngày) nhưng tôi đổi ý. Tôi sẽ trở lại Phnom Penh hay Bangkok vào chuyến bay sớm nhất – khuya nay – với bất cứ giá nào. Côn Minh hay Bắc Kinh thì có khác gì nhau. Cả xứ sở này chỉ là một cái ngục tù bao la, có tên gọi là Trung Hoa Vỹ Đại!

S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

No comments:

Post a Comment