Friday, July 21, 2017

Bài viết hay(5204)

Có lẽ do dân tộc tính hay do ảnh hưởng từ VC mà 42 năm qua, ở Mỹ vẫn chưa thể có đối thoại hay văn hoá tranh luận khi mà người tổ chức buổi sinh hoạt vẫn chủ động nói ...một chiều. Chỉ có áo thụng vái nhau, hùa nhau đồng ca chứ không chấp nhận ý kiến khác biệt. Vẫn chụp mũ, ném đá. Tánh bầy đàn, phe phái quá giống VC đến mức Bolsa chẳng khác gì VC. Tại sao Bolsa không thể cải cách chính trị để chứng tỏ Bolsa tự do, dân chủ, tôn trọng nhân quyền hơn VC?

TRANH LUẬN TỰ THÂN ĐA NGUYÊN

Khoa Quản lý Nhà nước
Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh
…các phân tích […] cho thấy tầm quan trọng của việc chấp nhận thể chế chính trị đa nguyên như là một lựa chọn có thể có sau cuộc tranh luận...
Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương, ông Võ Văn Thưởng mới đây tuyên bố Đảng Cộng sản không sợ tranh luận “bởi vì sự phát triển của mỗi lý luận và của học thuyết cách mạng nào rồi cũng phải dựa trên sự cọ xát và tranh luận. Và cũng chính sự tranh luận đó tạo ra cơ sở để hình thành chân lý” (Báo Pháp Luật 18/5/2017). Người viết đánh giá cao tinh thần này. Để có thể có được những kết quả tốt nhất và khách quan từ tranh luận, làm cơ sở tham khảo cho nhà nước trong việc ra chính sách cũng như điều hành, bài viết cho rằng cần trả lời hai câu hỏi cơ bản về người tranh luận và những vấn đề tranh luận. Từ đó bài viết nêu những rào cản trong tranh luận. Cuối cùng là một vài đề nghị để tranh luận đạt được những mục tiêu nêu trên.

1. Vấn đề thứ nhất: người tranh luận.

Có nhiều nhóm tranh luận và việc tranh luận thật ra đã diễn ra nhiều lúc, nhiều nơi ở Việt Nam (nhưng có thể nói tác động còn hạn chế vì đã không diễn ra trong không gian tự do về tư tưởng). Dựa trên mục tiêu tranh luận và đối tượng (cử tọa) nhắm đến khác nhau, trong giai đoạn trước mắt bài viết giới hạn người tranh luận thuộc hai nhóm. Đó là 1) tranh luận giữa các nhà nghiên cứu, và 2) tranh luận giữa các chính trị gia nhà nước và những người đối lập chính trị.
Nhóm tranh luận I: Giữa (1) một bên là trí thức, các nhà nghiên cứu độc lập, và (2) bên kia là các trí thức, nhà nghiên cứu ủng hộ, đại diện chủ trương, chính sách của Đảng, nhà nước (có thể do Đảng cử hoặc tự nguyện). Mục tiêu tranh luận của hai bên trong nhóm này là bảo vệ quan điểm tri thức của mình trong giải quyết các vấn đề Việt Nam. Cụ thể hơn là một bên bảo vệ chính sách và một bên phản biện. Hai bên thuyết phục nhau bằng các lập luận hợp lý, duy lý nhằm đạt đến một kết quả chung, một hướng giải quyết vấn đề mà trong đó có được sự đồng thuận cao nhất từ hai phía tranh luận. Mục tiêu của nhóm tranh luận này là tri thức và việc áp dụng, đối tượng thuyết phục của họ là trí thức và nhà cầm quyền.
Nhà nước, chính quyền là những đối tượng hưởng lợi từ các kết quả tranh luận này trong việc quản lý và điều hành đất nước, cũng như trong các cuộc tranh luận chính trị của chính họ để giành được các quyền quản lý và điều hành này. Họ có thể sử dụng các kiến nghị, giải pháp được rút ra từ các cuộc tranh luận của nhóm I, hoặc tham khảo chúng trong việc ra chính sách hay điều hành tùy vào quan điểm cũng như năng lực của họ.
Có thể nói, các bên tranh luận hoàn thành mục tiêu và trách nhiệm của mình, còn phía thực thi chính sách (chính quyền) cũng hiểu biết tốt hơn, chịu trách nhiệm cụ thể hơn (vì đã được góp ý, cảnh báo) cho công việc của mình. Các cuộc tranh luận có thể là kín (private), ở các trường, viện, có thể là công khai (public) trên báo chí, hay trước công chúng (thường không phổ thông).
Nhóm tranh luận II: Giữa (1) một bên là các quan chức lãnh đạo nhà nước và (2) bên kia là những người đối lập: Đây là nhóm tranh luận chưa chính thức hiện hữu tại Việt Nam (ít nhất ở phía những người đối lập). Nếu từ tuyên bố của ông Thưởng, có sự hình thành nhóm tranh luận này, đặc biệt là phía những đối lập chính trị - có năng lực và khả năng tranh luận để chính thức lên tiếng, sẳn sàng tranh luận với đại diện bên phía Đảng, Nhà nước, thì có thể nói ông Thưởng là người chính thức công nhận sự hiện diện của thành phần tranh luận này. Nhóm tranh luận này dùng các luận cứ của bên ủng hộ mình trong nhóm tranh luận làm cơ sở cho mình. Mục đích của tranh luận, đối thoại của hai bên trong nhóm tranh luận II này, ngoài việc chứng minh sự am tường của mình trong các vấn đề của nhóm tranh luận I, thì việc quan trọng hơn còn là giành sự ủng hộ của công chúng để từ đó giành quyền quản lý và điều hành đất nước, và thực thi các chính sách mà họ tin vào. Vì mục đích này, cử tọa nhắm đến không chỉ là các trí thức hai bên mà là dân chúng; và cũng vì mục đích này mà các chiêu trò tiêu cực, ngụy biện, vu khống, tin giả… trong tranh luận có thể xuất hiện, lắm khi lấn át cả sự hiện diện của các lập luận hợp lý. Trong các thể chế dân chủ hoàn chỉnh việc sử dụng các cách thức tiêu cực là phổ biến nhưng bù lại, sức mạnh hệ thống báo chí, truyền thông độc lập, có điều kiện hoạt động không hạn chế, liên tục kiểm chứng cách thức tranh luận, nội dung tranh cử của các bên. Kết quả của tranh luận từ nhóm này do dân chúng quyết định và có thể nói dân chúng là người hưởng lợi từ những kết quả, cũng như nhận lãnh những hậu quả cho sự lựa chọn, quyết định của mình.
Phần tiếp theo là nội dung hay phạm vi tranh luận. Từ đó, nhận ra các khó khăn và rào cản cho các cuộc tranh luận khả dĩ ở Việt Nam. Sau cùng là các đề nghị và kết luận.

2. Vấn đề thứ hai - Nội dung của các cuộc tranh luận và các câu hỏi liên quan:

Bài viết không, và cũng không thể đi vào chi tiết tất cả các nội dung của lĩnh vực tranh luận. Trong khuôn khổ bài báo, chúng tôi thử đề nghị các nội dung tranh luận cơ bản, để từ đó nhận ra các rào cản nội tại của việc tranh luận ở Việt Nam. Các lĩnh vực được đề cập tuần tự theo mức ảnh hưởng và liên quan đến chính trị của chúng. Các bên sẽ tranh luận trả lời cho các vấn đề/câu hỏi chi tiết hơn trong các lĩnh vực sau (không hạn chế):
(a) Chính trị, thể chế: Sự lựa chọn thể chế chính trị; Lợi và bất lợi khi chấp nhận một chế độ chính trị; Lựa chọn đa đảng, một đảng lãnh đạo; Vai trò của đảng phái; Vai trò của Đảng Cộng sản; Pháp quyền;
(b) An ninh, quốc phòng: Đối tượng được bảo vệ, quốc gia và chính quyền, dân và đảng phái; An ninh hàng không; An ninh hàng hải; An ninh mạng; An ninh năng lượng; Quyền con người và lợi ích quốc gia; Các vấn đề, chính sách với các quốc gia láng giềng; Đầu tư quốc phòng; Các liên minh, liên kết quân sự; Vấn đề đồng minh; Quân đội và kinh tế; Vấn đề biển đảo.
(c) Ngoại giao: Chính sách ngoại giao của Việt Nam; Chiến lược ngoại giao của Việt Nam; Quan hệ với nước lớn; Quan hệ với láng giềng; Việc bảo vệ người Việt Nam ở nước ngoài; Việc bảo vệ uy tín Việt Nam ở nước ngoài; Vai trò của sứ quán, lãnh sự;
(d) Kinh tế: Quyền tư hữu; Sự can thiệp và mức độ can thiệp của nhà nước; Tự do kinh tế; Chính sách cho khởi nghiệp; Cạnh tranh công bằng; An ninh lương thực; Tăng trưởng kinh tế và môi trường; Tham nhũng; Tư bản thân hữu; Xung đột lợi ích; Tập trung hay phi tập trung; Vai trò của địa phương;
(e) Giáo dục: Triết lý giáo dục; Giáo dục đại học; Giáo dục phổ thông, tiểu học; Quyền được đi học; Quan hệ, trách nhiệm gia đình và nhà trường; Sự trung thực của lịch sử;
(f) Văn hóa, xã hội, truyền thông: Các quyền tự do phổ quát; Các tổ chức xã hội dân sự; Sự tự do tôn giáo; tư tưởng, sáng tác; Đạo đức xã hội;
(g) Y tế, thể thao: Chính sách y tế quốc gia; Bảo đảm chăm sóc tối thiểu; Chính sách nâng cấp thể trạng người Việt; Chính sách y tế dự phòng; An toàn thực phẩm.

3. Rào cản đối với sự thành công của tranh luận

Phần trên là các chủ đề lớn, mang tính chính sách thuộc các lĩnh vực mà khả năng cao là hai nhóm tranh luận phải bàn đến. Các câu hỏi và vấn đề cụ thể hơn sẽ được đề cập khi tranh luận ở từng lĩnh vực. Tuy vậy, có thể thấy rằng, vì thể chế chính trị có tính quyết định đối với hầu hết các lĩnh vực, nên tất cả các câu hỏi được đặt ra trong các lĩnh vực khác chỉ có thể được trả lời khi vấn đề về thể chế và chính trị được thông suốt. Cụ thể, nếu dân chủ đa nguyên và pháp quyền không được chấp nhận như một sự lựa chọn (kết quả) có-thể -có sau tranh luận, thì có thể cho rằng:
- Trong lĩnh vực kinh tế, sẽ không có sự lựa chọn cho tranh luận về sở hữu tư nhân (tư hữu) đối với đất đai; không có sự lựa chọn bỏ định hướng xã hội chủ nghĩa theo cách Doang nghiệp nhà nước (DNNN) là chủ đạo; không thể phủ nhận được sự tồn tại không công bằng của một nhóm doanh nghiệp vì lợi ích Đảng; không giải quyết được bài toán tư bản thân hữu và tham nhũng, cũng như bài toán tự do cạnh tranh…
- Trong giáo dục, sẽ không có sự lựa chọn của triết lý giáo dục đề cao sự tự do và khai phóng; sẽ không có sự khách quan trong khoa học xã hội, chính trị, kinh tế, lịch sử, văn hóa… Nói cách khác, sẽ không có khoa học xã hội thực thụ; Sẽ không có sự lựa chọn để lịch sử được ghi lại như một sự hiện diện khách quan, tồn tại độc lập với tư duy đảng phái (vì đảng phái không độc lập khỏi nhà nước); không có việc nhìn nhận khách quan các nhân vật lịch sử như Hồ Chí Minh, Ngô Đình Diệm; sẽ không có đánh giá khách quan dành cho chế độ Việt Nam Cộng hòa 1954-1975, từ đó khó tạo được nền móng cho hòa hợp hòa giải; sẽ không có việc xem xét bỏ môn học Tư tưởng HCM; không có sự lựa chọn giữa học hay không học Chủ nghĩa Marx ở đại học và cao đẳng; sẽ không có việc chấp nhận một nền học thuật khoa học chính trị. Nguy cơ lớn nhất của việc thiếu các sự lựa chọn như vậy là không có sự khách quan và tự do trong giáo dục, nên không có trung thực và sáng tạo.
- Trong văn hóa, xã hội, truyền thông: Cũng như trong giáo dục, sẽ không thể bàn đến tự do sáng tác, tự do tư tưởng; sẽ không tồn tại các tổ chức xã hội dân sự đúng nghĩa vì bản chất các định chế này là bổ khuyết cho sự hạn chế cũng như khuyết tật của hệ thống quản lý nhà nước, phản biện với nhà nước; Sẽ không tồn tại các hình thức phê phán lãnh đạo đảng cầm quyền chính thức trong công chúng dù sự phê phán này là cần thiết cho điều chỉnh và phát triển; Không xóa được các vùng cấm trong chống tham nhũng vì các vùng cấm gắn với lãnh đạo của Đảng (duy nhất) và pháp luật không phải là tối thượng.
- Trong ngoại giao, quốc phòng, an ninh, sẽ khó bàn đến các liên kết liên minh quân sự sâu rộng với các quốc gia dân chủ; sẽ không tách bạch quyền lợi của Đảng, chính quyền vốn tạm thời và dân, quốc gia vốn là vĩnh cửu.
- Trong hầu hết các lĩnh vực: sẽ không thể chống tham nhũng vì pháp quyền không thể hiện diện (trong thể chế một đảng lãnh đạo).
Các phân tích bên trên cho thấy tầm quan trọng của việc chấp nhận thể chế chính trị đa nguyên như là một lựa chọn có thể có sau cuộc tranh luận.
Nếu chưa có được điều đó trước tranh luận thì như đã phân tích, các sự lựa chọn trong tranh luận sẽ rất hạn chế. Đồng thời, những người tranh luận, phản biện với các chính sách và quan điểm của nhà nước sẽ không tin rằng ý kiến và giải pháp của họ đưa ra sẽ được tôn trọng sau tranh luận nên tranh luận sẽ dừng lại ở mức hình thức. Điều này khiến cho mong muốn tranh luận chính đáng của nhà nước về các vấn đề phát triển của Việt Nam không đạt được hiệu quả thật sự.

4. Đề nghị

Người viết cho rằng, trong thời gian đầu để đánh giá các cuộc tranh luận cũng như nhằm có được kết quả tranh luận tốt nhất, không bị ảnh hưởng bởi các yếu tố thao túng, bởi những chiêu trò tiêu cực, nhà nước nên tạo điều kiện cho nhóm tranh luận I thực hiện tranh luận trước. Hãy để các trí thức hai bên tranh luận với nhau và không chính trị/hình sự hóa các cuộc tranh luận với bất cứ lý do gì. Nhà nước nên chính thức tuyên bố các quan điểm của mình trong tất cả các lĩnh vực cùng đội ngũ chuyên gia, trí thức của mình, mời gọi các nhóm tranh luận độc lập người Việt trong và ngoài nước; có thời gian cụ thể; tổ chức các cuộc tranh luận và công khai trên các phương tiện truyền thông. Nghiêm cấm tất cả các hình thức thao túng truyền thông, quy chụp phản động đối với các nhóm tranh luận để các bên tranh luận cho giai đoạn sau (nhóm tranh luận II) có được những cơ sở tham khảo khách quan, thẳng thắn và trí tuệ nhất.
Phía Đảng, chính quyền cần chấp nhận rằng họ có thể thay đổi để các nhóm tranh luận I có một không gian tranh luận tự do và hợp lý, điều kiện tiên quyết để có thể tranh luận rốt ráo các vấn đề Việt Nam. Phía nhà nước vẫn có thể tuyên bố rằng Đảng Cộng sản là đảng duy nhất lãnh đạo sẽ tốt hơn cho đất nước, nhưng như đã phân tích, đó chỉ nên là quan điểm của một bên tranh luận, chứ không nên là quan điểm duy nhất trong tranh luận.
7/2017T.S Lê Vĩnh Triển

Hội Sinh viên Nhân quyền VN ra mắt sau khi sáng lập viên bị bắt


clip_image002
Nhà tranh đấu Trần Hoàng Phúc (phải) và nhà tranh đấu Nguyễn Đan Quế, tháng 4, 2017. (Facebook Lê Thăng Long)

Hội sinh viên Nhân quyền Việt Nam, một nhóm sinh viên có ước nguyện cải cách giảng đường và tự do học thuật ở Việt Nam, và nhân quyền cho các sinh viên, trong tuần này công khai tuyên bố thành lập. Trước đó, sáng lập viên của hội, anh Trần Hoàng Phúc đã bị chính quyền Hà Nội bắt giam về tội danh “tuyên truyền chống phá nhà nước”, theo điều 88 Bộ luật Hình sự.
Trong một thông báo, Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết hội có một số thành viên, cảm tình viên và cố vấn, trong đó nam chiếm 75% và nữ chiếm 25%. Nhưng vì lý do an ninh, hội không công khai danh tính và số lượng thành viên chính thức.
Bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà hoạt động đấu tranh cho dân chủ cư ngụ ở thành phố Hồ Chí Minh được nhiều người trên thế giới biết tiếng, là cố vấn cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam. Ông cho VOA-Việt ngữ biết về bối cảnh ra đời của hội:
“Trước viêc mọi người than phiền, chán nản với hệ thống giáo dục, tôi ủng hộ việc thành lập Hội sinh viên nhân quyền. Các sinh viên hiện đang đi học có thể bị áp lực nhà trường đuổi học, nên mỗi người chọn một mã số để nhà trường và công an không biết tên. Khi các sinh viên thành lập hội, tôi rất vui nhận lời làm cố vấn cho hội”.
Ngoài ra, hội còn tham gia Mạng lưới Sinh viên Nhân quyền Quốc tế (Students for Human Rights network - SHR).
Theo bác sĩ Quế, hội sinh viên nhân quyền và giới trí thức Việt Nam phải lên tiếng về thực trạng nền giáo dục hiện nay:
“Trong đường lối của Bộ Chính trị, giáo dục là nhằm đào tạo công cụ cho chế độ, chứ không đào tạo con người. Giảng viên thì giả vờ dạy, còn sinh viên thì giả vờ học. Họ là nạn nhân của hệ thống quản lý giáo dục, trong đó cán bộ quản lý giáo dục lại là tay chân của Bộ Giáo dục và Đào tạo, Ban Tuyên giáo, và trên cùng là Bộ Chính trị”.
Theo lời bác sĩ Quế, đây là cuộc đấu tranh giải quyết mâu thuẫn giáo dục học đường giữa giới sinh viên, giáo chức với các nhà quản lý giáo dục và giới lãnh đạo Việt Nam.
Một thông báo trên trang Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho biết Trần Hoàng Phúc, người vừa bị công an Hà Nội bắt giữ hôm 3/7, là sáng lập viên, chủ tịch thứ hai, kiêm phát ngôn nhân của Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam.
Bác sĩ Quế nói cá nhân ông và hội sinh viên nhân quyền, ủng hộ các hoạt động tranh đấu ôn hòa của Trần Hoàng Phúc, nhà hoạt động 23 tuổi đang bị giam cầm:
“Hội mạng mẽ lên tiếng trường hợp sinh viên Trần Hoàng Phúc vừa bị bắt ở Hà Nội chỉ vì lên tiếng về các vấn đề xã hội, giáo dục. Tôi đánh giá rất cao anh Phúc”.
Thông báo cho biết từ đầu năm 2016, Trần Hoàng Phúc có ý tưởng thành lập một Hội sinh viên độc lập để làm đối trọng với Hội sinh viên Việt Nam ‘quốc doanh’ do nhà nước quản lý. Anh cho rằng cần phải có một hội sinh viên độc lập để bảo vệ quyền lợi sinh viên, nhất là những sinh viên bị oan ức hoặc bị giảng viên trù dập.
clip_image004
Trần Hoàng Phúc. (Hình: Người Việt)
Chủ tịch thứ hai kiêm phát ngôn nhân Trần Hoàng Phúc là người thiết kế chương trình hành động cho Hội sinh viên nhân quyền Việt Nam cho đến năm 2020. Đồng thời anh là trưởng ban ngoại giao, chuyên đi liên lạc với các tổ chức khác. Phúc nói với các bạn của anh rằng anh có thể bị bắt vì vai trò của mình, tuy nhiên chương trình đã thiết kế cho Hội sinh viên nhân quyền có thể hoạt động kể cả khi không có mặt của anh, thông báo viết tiếp.
Các trang thông tin trên Facebook cho biết Trần Hoàng Phúc sinh năm 1994, “đã học hết năm cuối khoa Luật, Trường Đại học Luật Tp.HCM. Vì dấn thân hoạt động dân chủ nên Phúc bị nhà trường làm khó dễ và không trao bằng tốt nghiệp”.
Trần Hoàng Phúc là thành viên của nhóm Sáng kiến lãnh đạo Đông Nam Á (YSEALI) do Tổng thống Obama sáng lập. Hồi tháng Năm, 2016, trong tư cách thành viên chính thức của YSEALI, Trần Hoàng Phúc nhận thư mời tham dự giao lưu với Tổng thống Obama khi ông ghé thăm Sài Gòn. Tuy nhiên, chính quyền Việt Nam đã ngăn cản, không cho Phúc tham dự.
Trong báo cáo nhân quyền 2016, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ đã lên tiếng về việc Hoàng Phúc bị câu lưu và thẩm vấn trong nhiều giờ liên tiếp, chỉ vì muốn tham dự một sự kiện do nhà lãnh đạo Hoa Kỳ mời.

Một buổi trưa…

Tôi chọn buổi trưa để làm vườn, thế mà trời vẫn đổ cơn mưa.
Phải quay vào nhà và không biết làm gì, đành ngồi vào bàn internet đọc tin. Thế là có 3 tin không vui mà lại buồn cười, cười mà não ruột.
Đầu tiên là có một ông tuổi trung niên, trần truồng như nhộng, chân không, đang ngồi trên chiếc xe gắn máy trong tư thế chuẩn bị nổ máy. Người ngoài phố thấy lạ chụm lại, hỏi: Ông là “ngáo đá” hay sao mà kỳ vậy? Ông trả lời là phải đi ngay lên CA Phường vì có giấy mời, phải trần truồng thế nầy để tránh nạn tự tử. Ông kể lể: Dạo nầy người ta hay đến CA Phường tự tử lắm, bằng quần áo hay dây giày, ít nhất có đến 40-50 trường hợp như vậy rồi.
Tôi nghĩ ông ấy thuộc loại người cẩn thận, nhưng biết đâu đấy, ông có thể bị chết vì phơi lạnh. Ở đồn CA có nhiều cách tự tử phong phú lắm! Có blogger tên Mẹ Nấm, định nghiên cứu chuyên đề về các trường hợp tự tử siêu lạ trong các đồn CA, ngay sau đó thì bị bắt và bị kết án 10 năm tù. Vụ án đã gây dư luận phiền hà cho nhà nước ta lắm lắm.

Nhưng cái trần truồng của ông như là hình ảnh đang đối ứng với chế độ.
Chuyện thứ 2. Có cô nhà báo Sương Quỳnh đi dự lễ tưởng niệm ông Lưu Hiểu Ba về, đến giữa đường thì bị một số tay côn đồ tông xe cho ngã và hành hung. Người đi đường chứng kiến, thấy bất bình, xông vào can thiệp và đánh trả, vì cho là bọn cướp. Hai bên đã đánh nhau. Cuối cùng, trong tình thế phải ứng xử trước số đông dân chúng, số người kia đã phải tự xưng là “Công an” đang “trừng trị phản động”. Người dân không tin, không biết thế nào là “phản động”, thế nào là “công an” mà hành xử như vậy. Cuộc giằng co tiếp tục, cho đến khi công an Phường mặc sắc phục xuất hiện. Họ - bọn côn đồ, hoặc giả danh côn đồ - lặng lẽ rút lui.
Thế mới biết, những người che dấu danh phận, mang hành vi côn đồ mấy năm gần đây, ở các thành phố lớn, sống và hành xử thong dong ngoài vòng pháp luật, lại mang đầy mình “lý tưởng cách mạng”, như kẻ “thế Thiên hành Đạo”. Từ “phản động” được thốt ra từ họ thật là thiêng liêng về lập trường, với máu me và dao búa.
Chuyện thứ 3. Song hành cùng lúc chuyện “hành vi côn đồ” nói trên, là một bài viết rất đồng bộ, nhịp nhàng của một dư luận viên chửi bới lễ tưởng niệm Ông Lưu Hiểu Ba, nhà đấu tranh dân chủ nổi tiếng ở Trung Quốc, từng được vinh danh giải Nobel Hòa Bình, bị giam chết oan khốc trong nhà tù Trung Quốc. Việc tưởng niệm ông của những người hâm mộ được tổ chức tại nhà riêng, là chuyện bình thường và là quyền tự do biểu đạt tình cảm và tư tưởng của người dân. Nhà nước Việt Nam chưa hề đưa Lưu Hiểu Ba vào danh sách thù địch, như “Việt Tân” chẳng hạn - danh từ nhà nước mượn tạm. Chỉ có Tập Cận Bình có thể xem Lưu Hiểu Ba là kẻ thù của mình, hà cớ gì đến những người chuyên gây bạo hành ở đường phố và hàng ngũ “Dư luận viên” trên bàn phím ở Việt Nam?
Ông “Dư luận viên” nầy, có email là bonphuongtamhuong@gmail.com, ký tên là Dòng Sông Xanh, dĩ nhiên với ngôn từ đầy khí thế đe dọa, hừng hực lửa bạo lực, kiên định lập trường dao búa. Chỉ có thế mà thôi. Tôi nghĩ mà tội nghiệp anh Võ Văn Thưởng, Trưởng ban Tuyên huấn Trung ương, thật lòng hay không không rõ, chỉ vừa nói được một câu “Sẵn sàng đối thoại” với dư luận nhân dân, lời vừa ra khỏi miệng thì tắt ngấm, không một âm vang. Làm sao có thể “đối thoại” được với dao búa, trong cái gọi là “khu phố văn hóa” theo kiểu nầy, và cả trên trang giấy? Cái gay go đã dành sẵn cho tất cả.
Đối thoại bằng dao búa đang lên ngôi.
Lưu Hiểu Ba vừa mất, trong sự bít kín thông tin ở đại lục Trung Quốc, thì tin tức lại nhanh chóng nở rộ ở khắp thế giới. Lễ tưởng niệm của một số cán bộ hưu trí ở Sài Gòn - được DLV gọi là “trí thức nửa mùa” - vừa chấm dứt, thì ngay trên đường về, người dự lễ tưởng niệm bị chận đánh. Sáng hôm sau trên mạng đã có ngay bài chửi đậm, như “mùa rét đậm” ở Hà Nội vậy, của dòng dõi Dư luận viên, cũng tự gọi được là “trí thức đủ mùa”. Chắc chắn là thế, họ sẽ đủ một mùa hoa trái!
Anh Võ Văn Thưởng, anh có hiểu gì không, về loại “văn hóa đối thoại” này?
Thế mới biết, mối quan hệ mật thiết giữa họ với nhau của “Dòng Kênh Đen”, đã bền chặt và hữu hảo đến cỡ nào, cùng với tư tưởng nối dài thâm hậu của họ Tập đã thấm đẫm vào một số kẻ đang cai trị ở Việt Nam ta! Sự ứng phó linh hoạt và nhanh nhẩu ấy chắc là được ngầm khen từ đâu đó.
Lão Làm Vườn. 16/7/2017Hạ Đình Nguyên

No comments:

Post a Comment