Saturday, July 22, 2017

Bài viết hay(5205)

Sau vụ Formosa nay xảy ra vụ Bình Thuận. Xem ra VC thách thức dân VN quá mức khi coi dân VN vừa ngu dốt, vừa hèn nhát nên cứ làm bừa. Phen này dân miền Trung có còn mê VC nữa không nhỉ? Ai biểu ngày xưa theo VC chống Mỹ cứu nước làm chi để bây giờ có sáng mắt thì cũng đã muộn rồi. Thực ra VC cũng trả công hậu hĩnh cho mấy đứa theo chúng làm giặc khi cứ bán đất mà có bạc tỷ xài lúc về già kia mà. Cả nước cạp đất mà ăn cũng sướng.

Khói ở biên giới Trung-Ấn, nhưng lửa có thể ở Biển Đông?

Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hoả mù, dương đông kích tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật.
clip_image002
Binh sĩ Ấn-Trung tại đường ranh giới kiểm soát trên thực tế. Nguồn: internet

Mâu thuẫn bùng nổ tại biên giới Trung Ấn từ hơn một tháng nay. Căng thẳng bắt đầu nổ ra khi một trung đội Quân giải phóng Nhân dân Trung Quốc (PLA) hôm 8/6 lợi dụng đêm tối lặng lẽ tiến vào cao nguyên Doklam nằm giữa biên giới Trung Quốc và Bhutan, phá bỏ những lô cốt mà quân đội hoàng gia Bhutan đã xây dựng cách đây nhiều năm để phục vụ cho kiểm soát biên giới.
Đến ngày 16/6, một đơn vị công binh Trung Quốc với xe ủi, xe lu và máy xúc tiến vào Doklam nhằm xây dựng một con đường chạy xuyên qua cao nguyên, nhưng vấp phải sự phản đối của quân đội Bhutan. Cho rằng Trung Quốc đã vi phạm thỏa thuận không thay đổi nguyên trạng được hai nước ký năm 1998, lính Bhutan đã tranh cãi, thậm chí xô xát với lính Trung Quốc. Tuy nhiên, lính Trung Quốc không chịu rút đi, buộc Bhutan phải nhờ Ấn Độ giúp đỡ. Hai ngày sau, khoảng 300-400 lính Ấn Độ tiến vào Doklam, ngăn chặn đơn vị công binh Trung Quốc, khởi đầu cho cuộc khủng hoảng đang kéo dài tới tuần thứ tư.
Tới ngày 10/7 Ấn Độ triển khai thêm 2.500 binh sĩ, bất chấp người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc, Lục Khảng yêu cầu “Ấn Độ lập tức rút quân khỏi khu vực tranh chấp ở biên giới nhằm tránh leo thang căng thẳng giữa hai nước”. Và Trung Quốc tiến hành tập trận bắn đạn thật tại một khu thuộc Tây Tạng gần biên giới Ấn Độ.
Thiên hạ lại một phen đổ dồn mọi con mắt. Nhưng chiến tranh không xảy ra và sẽ không thể xảy ra. Trung Quốc sẽ chỉ doạ, vì Trung Quốc sẽ chỉ cần tạo ra sự ồn ào, rối ren, rồi dừng. Trung Quốc cần hỗn loạn nhưng lại rất sợ chiến tranh.
Tại sao TQ cố tình gây ra sóng gió cho khu vực này? Theo logic thông thường thì Trung Quốc lại đang chơi trò tung hoả mù, dương đông kích tây. Điều này có nghĩa là Trung Quốc đang làm gì đó ở một nơi khác, và ở đấy mới là chỗ Trung Quốc “làm” thật. Trong những nơi khác đó khả dĩ có Biển Đông, Vịnh Bắc bộ hoặc Scarborourgh, có thể là biên giới Mianmar, có thể Senkaku, có thể là THAAD tại Nam Hàn, có thể là Đài Loan, lại có thể là chuẩn bị phát động một vụ gián điệp ăn cắp bí mật quân sự tại Mỹ, có thể là một cuộc đảo chính tại Hà Nội, v.v… không ai biết được ở đâu, chuyện gì, “ai có thân thì lo”, vậy thôi.
Nếu trước đây, khi kéo giàn khoan HD-981 vào khu vực không tranh chấp thuộc hải phận chủ quyền của Việt Nam gây nên sự ồn ào chưa từng có trên thế giới và một phong trào biểu tình sôi động phản kháng trên cả nước Việt Nam, người ta tưởng Trung Quốc cố tình khai thác dầu tại khu vực thuộc chủ quyền Việt Nam, khiêu khích Việt Nam phải bộc lộ thái độ ngoại giao giữa Mỹ và Trung Quốc, thăm dò quyết tâm chủ quyền của chóp bu Hà Nội lẫn việc đo lường nhân tâm dân Việt. Không phải. Tất cả những sự khuấy động đó thực chất chỉ là hỏa mù. Thực chất của âm mưu nằm ở chỗ khác.
Trung Quốc cần một tháng để kéo tên lửa ra các hòn đảo tự tạo thuộc Trường Sa. Trung Quốc cần di chuyển các thiết bị thi công cỡ lớn và khối lượng lớn vật tư thiết bị nhằm kết thúc nhanh chóng việc tạo ra các hòn đảo giả đủ điều kiện để đưa con người ra sinh sống, cùng các thiết bị quân sự, một mặt tăng cường ý chí chủ quyền, một mặt nâng cấp năng lực phòng vệ và tấn công tại vùng biển chiến lược này.
Và Trung Quốc đã thành công. Sau một tháng, Trung Quốc tuyên bố hoàn thành việc khảo sát lập bản đồ tài nguyên và quyết định rút giàn khoan. Chính phủ Việt Nam vỗ ngực tự khoe sáng suốt. Thế giới hạ nhiệt. Nhưng quay lại Trường Sa thì mọi việc đã được Trung Quốc “cơ bản hoàn thành” trên cả 7 thực thể. Việc cơi nới mở rộng diện tích cũng như việc xây dựng các công trình quân sự, mở rộng, kéo dài đường băng, dựng hanga máy bay, các loại kho tàng, các nhà chứa và bệ phóng tên lửa, các trạm rada v.v… mọi việc cần đã được thiết lập và không thể đảo ngược. Một bước tạo ra “việc đã rồi” đã được thực hiện hoàn thành.
Việt Nam và thế giới chỉ còn việc tố cáo Trung Quốc vi phạm luật pháp quốc tế, nhưng những gì vừa được tạo ra một cách phi pháp trên các thực thể chiếm đoạt phi pháp thì không có gì vì tố cáo mà biến mất, và trở thành những tài sản của nhà nước Trung Hoa để xác quyết quyền chủ quyền.
Từ sau phán quyết của Toà án PCA, tháng 7/2016, bác bỏ quyền chủ quyền nhân tạo của Trung Quốc đối với các thực thể thuộc các quần đảo đá trên toàn bộ Biển Đông, Trung Quốc đã âm thầm rút mọi hoạt động vào bí mật.
Trung Quốc không ồn ào tiếp tục xây dựng (vì đã cơ bản hoàn thành), có vẻ như không chuyên chở tiếp các thiết bị quân sự ra các hòn đảo nhân tạo này (vì đã quá sức chứa của các thực thể bé nhỏ và thiếu điều kiện), Trung Quốc tái cho phép ngư dân Philippines và Việt Nam được đánh cá trên các vùng biển chưa ngã ngũ tranh chấp. Trung Quốc tránh mọi đề cập quốc tế liên quan Trường Sa và Hoàng Sa. Không có xung đột, luật ứng xử COC đang được chính Trung Quốc chủ trì soạn thảo và đang được khẩn trương để có “thể nhanh chóng hoàn thành kết thúc”!
Trung Quốc đã biết rằng ầm ĩ thì “lộ chuyện”, và găng quá thì thiên hạ co cụm lại thành khối khó “nuốt”.
Trung Quốc thay đổi chiến thuật, làm như không còn quan tâm, nhưng bên trong, âm mưu và khát vọng chỉ càng nung nấu hơn. Sự kìm nén chỉ làm cho các thủ đoạn càng trở nên tàn độc.
Triều Tiên lập tức ồ ạt thử tên lửa, hung hăng tuyên bố sẵn sàng chiến tranh ngay cả với Mỹ. Một quốc gia đói khát, bị bao vây cô lập mọi nguồn thu, nhưng có thể hơn một tháng bốn lần thử tên lửa (14/5, 21/5, 8/6, 4/7). Với trò hung hăng, ồn ào, làm như chiến tranh xảy ra đến nơi, khiến Mỹ và thế giới cuống quýt hoảng sợ. Mọi ánh mắt, mọi sự chú ý dồn cả vào khu vực bé nhỏ này. Thậm chí cả Trung Đông và Ukraine đều lùi về phía sau. Ở vụ việc Bắc Triều, Trung Quốc là nhân vật duy nhất có khả năng giải quyết. Hãy biết và thừa nhận vai trò của Trung Quốc đối với vận mệnh nhân loại. Đấy là thông điệp của Bắc Kinh gửi thế giới.
Nhưng thằng hề Bắc Hàn đang hết vai trò. Nó chỉ hò hét làm trò, nhưng chính nó cũng biết rằng nó chỉ sống sót được vài ngày sau khi chiến tranh bùng nổ, dù có thể làm khối người chết theo. Chả có ai biết chết mà vẫn làm, trừ khi người đó mất trí.
Vụ phóng tên lửa ngày 4/7 vừa rồi, Mỹ có hơn một tiếng theo dõi từng hành vi của Kim Jong-un, nhưng không thèm hành động. Nếu Mỹ thực sự sợ chiến tranh của anh chàng “tâm thần” này, Mỹ sẽ chẳng tiếc một quả rocket.
Đội đặc nhiệm của Mỹ có thể tìm tới nơi trú ẩn bí mật ở tận Pakistan, để trực tiếp xả đạn tiêu diệt trùm khủng bố Bin Laden là một bằng chứng, rằng Mỹ đang vẫn còn cần mạng sống của Kim Jong-un, và vẫn muốn chơi trò diễn kịch với Trung Quốc.
Trung Quốc cần một mồi khói khác. Vì vậy mà chuyện nguy cơ chiến tranh Trung-Ấn bùng phát. Mặc dù về bản chất, Bắc Kinh luôn cần càng nhiều khói càng tốt.
Cứ ở đâu có dính với Trung Quốc, ở đó phải đều có thể có khói. Trung Quốc đụng với Nga, và vẫn nuôi nguồn đụng với Nga, kể cả bên ngoài có thể là liên minh. Trung Quốc đụng với Nhật và sẽ không bao giờ tắt nguy cơ chiến tranh. Trung Quốc đụng Philippines và sẽ nuôi khói thường trực với Phi để thổi thành lửa bất cứ lúc nào. Trung Quốc từng nô dịch Việt Nam hàng nghìn năm và không lúc nào buông bỏ dã tâm thôn tính. Trung Quốc luồn sâu vào lãnh thổ Lào và sẵn sàng giải giáp chế độ vào mọi lúc. Trung Quốc giữ khói trên dọc biên giới với Myanmar bằng các cuộc đụng độ của quân đội ly khai như một thứ con tin, mặc cả ổn định của chế độ.
Trung Quốc không chơi với ai mà thực tâm. Nếu Trung Quốc chơi với ai thì chỉ để “ăn thịt” người đó, vào một lúc nào đó.
Vì vậy, nếu có nguy cơ chiến tranh bùng nổ ra trên biên giới Trung-Ấn, thì thứ nhất, nó không là chuyện gì bất thường, vì không phải là nơi duy nhất. Thứ hai là phải tin rằng sẽ chẳng có gì sẽ thực xảy ra cả. Trung Quốc chỉ là con hổ giấy, không phải vì Trung Quốc yếu, mà vì Trung Quốc rất kém về việc tổ chức và vận hành chiến tranh, và còn vì Trung Quốc là tổ sư của chủ nghĩa thực dụng. Chả có cuộc chiến tranh nào không có nguy cơ thất bại và thực sự có lợi. Và vì thực dụng nên người Trung Quốc nhát gan và rất dễ phản bội, khi không thấy còn có lợi. Trong lịch sử 5 nghìn năm, Trung Quốc chỉ tự đánh lẫn nhau và Trung Quốc thua mọi cuộc chiến chống người ngoài.
Cho nên, cần phải rút ra một kết luận rằng, cứ ở đâu có Trung Quốc, thì ở đấy có hỗn loạn, nhưng ở đâu thấy có hỗn loạn thì ở chỗ ấy có an toàn. Chỗ mà Trung Quốc phá hay cướp là chỗ im lặng ít người để ý nhất. Trung Quốc có thể tự đốt nhà mình chỉ để lẻn vào ăn cắp nhà người khác. Lúc Trung Quốc thân thiện nhất chính là lúc Trung Quốc đã chuẩn bị xong cú “xuống tay” quyết định.
Chính sách “vừa hợp tác vừa đấu tranh” của Hà Nội chính là món ăn mà Bắc Kinh mong đợi nhìn thấy trên mọi mâm cơm của cả Mỹ và châu Âu. Cái “khôn ngoan sáng suốt” của Hà Nội chính là cái “ngu xuẩn” của Bắc Kinh. Trump và thế giới có vẻ đã quên Biển Đông, vì vậy, phải nghĩ ngay rằng hành động thực của Trung Quốc có thể lại là ở chỗ này!Bùi Quang Vơm

Tiền/vàng & nước mắt


clip_image002
“Vấn đề với chủ nghĩa xã hội là tới lúc nào đó nó sẽ dùng hết tiền của người khác” - Margaret Thatcher
Chừng mười năm trước, tôi tình cờ đọc được một bài báo ngắn (“Tuần Lễ Vàng 1945”) của Trà Phương - trên trang VnExpress, số ra ngày 13 tháng 10 năm 2010 - mà cứ cảm động và bâng khuâng mãi. Xin ghi lại nguyên văn, cùng hình ảnh, để chia sẻ với mọi người:

“Sau khi giành độc lập, đất nước gặp nhiều khó khăn về tài chính, 4/9/1945 Bác Hồ đã phát động Tuần lễ Vàng kêu gọi mọi người ủng hộ ngân sách quốc gia. Trong tuần lễ này, giới công thương có đóng góp nhiều nhất.
Một số bức ảnh về Tuần lễ Vàng đã được Nhà sử học Dương Trung Quốc sưu tầm trong một chuyến công tác tại Pháp mới đây. Theo ông Dương Trung Quốc, ngay sau khi từ chiến khu lần đầu tiên về Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã chọn nơi ở và làm việc tại ngôi nhà số 48 phố Hàng Ngang. Đây là nơi ở của nhà tư sản Trịnh Văn Bô, một người thuộc vào hạng giàu nhất Việt Nam lúc bấy giờ.
Bác chọn nhà một tư sản giàu có vì tin vào nhân dân của mình. Không chỉ người nghèo mà cả người giàu cũng khao khát độc lập, tự do. Và cách mạng cần đến sự ủng hộ và tham gia của cả người giàu lẫn người nghèo”.
clip_image004
Một cụ già tám mươi tuổi mang tới một gói lụa điều, bên trong là nén vàng gia bảo nặng mười bảy lạng. Ảnh & chú thích: Vnexpress
Chỉ có điều đáng tiếc (nho nhỏ) là nhà báo Trà Phương cho biết quá ít về gia đình nhà tư sản Trịnh Văn Bô. Đang lúc rảnh nên tôi xin phép được chép lại (đôi trang) của một nhà báo khác, để rộng đường dư luận:
Ông Trịnh Văn Bô (1914-1988) là một doanh nhân Việt Nam nổi tiếng giữa thế kỷ 20. Cha ông, ông Trịnh Văn Đường và cha vợ ông, ông Hoàng Đạo Phương, đều là những nhà nho cùng thời với cụ Lương Văn Can, từng đóng góp rất nhiều cho phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục.
Ông Trịnh Văn Bô cùng vợ là bà Hoàng Thị Minh Hồ, trong 10 năm, kinh doanh thành công, đưa tài sản của hãng tơ lụa Phúc Lợi tăng lên 100 lần so với ngày thừa kế hãng này từ cha mình. Tơ lụa do Phúc Lợi sản xuất được bán sang Lào, Campuchia, Thái Lan, được các thương nhân Pháp, Anh, Thuỵ Sĩ, Thuỵ Điển, Ấn Độ, Trung Quốc và Nhật Bản tìm kiếm.
Từ năm 1944, gia đình ông nằm trong sự chú ý của những người cộng sản. Ngày 14-11-1944, hai vợ chồng ông bà cùng người con trai cả đồng ý tham gia Việt Minh. Vài tháng sau, ông bà đã mang một vạn đồng Đông Dương ra ủng hộ Mặt trận Việt Minh và từ đó, gia đình ông Trịnh Văn Bô trở thành một nguồn cung cấp tài chánh to lớn cho những người cộng sản. Đến trước Cách mạng tháng Tám, gia đình ông đã ủng hộ Việt Minh 8,5 vạn đồng Đông Dương, tương đương 212,5 cây vàng. Khi những người cộng sản cướp chính quyền, ông bà Trịnh Văn Bô được đưa vào Ban vận động Quỹ Độc lập.
Ngày 24-8-1945, khi Chính phủ lâm thời về Hà Nội, Hồ Chí Minh, Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Hoàng Tùng đều đã ở hoặc qua lại ngôi nhà 48 Hàng Ngang. Ba đêm đầu Hồ Chí Minh ngủ trên giường của ông bà Trịnh Văn Bô, sau đó, ông xuống tầng hai, ngủ trên chiếc giường bạt còn các nhà lãnh đạo khác thì kê ghế da hoặc rải chiếu ngủ. Ở tầng trệt, cửa hàng vẫn hoạt động bình thường, ngay cả bảo vệ của Hồ Chí Minh cũng không xuống nhà để tránh gây chú ý. Mọi việc ăn uống đều do bà Trịnh Văn Bô lo, thực khách hàng ngày ngồi kín chiếc bàn ăn 12 chỗ.
Trong suốt từ 24-8 cho đến ngày 2-9-1945 Chủ tịch Hồ Chí Minh hiếm khi ra khỏi nhà 48 Hàng Ngang. Mỗi buổi sáng, cứ sau khi ông tập thể dục xong, bà Trịnh Văn Bô lại đích thân mang thức ăn sáng lên. Bà nhớ, có lần Hồ Chí Minh đã giữ bà lại và hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi mà có được gia tài lớn thế này?”. Năm ấy bà 31 tuổi, dù có 4 đứa con nhưng vẫn còn xinh đẹp. Hồ Chí Minh ở lại đây cho đến ngày 27-9-1945. Mỗi khi ra khỏi nhà, Hồ Chí Minh thường xuống tầng dưới vấn an bà mẹ ông Trịnh Văn Bô và gọi bà là mẹ nuôi. Ở 48 Hàng Ngang, Hồ Chí Minh đã ngồi viết bản Tuyên Ngôn Độc Lập và tiếp các sĩ quan OSS như Archimedes Patti và Allison Thomas. Quần áo mà các lãnh đạo Việt Minh bận trong ngày lễ Độc lập, đều do gia đình ông bà cung cấp. Các ông Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp thì mặc đồ của ông Trịnh Văn Bô còn áo của Chủ tịch Hồ Chí Minh thì may bằng vải Phúc Lợi.
Khi Pháp tái chiếm Đông Dương, ông Trịnh Văn Bô theo Chính phủ Kháng chiến lên Việt Bắc còn vợ ông thì mang 5 người con, trong đó có một đứa con nhỏ, cùng với mẹ chồng lên “vùng tự do” Phú Thọ. Những năm ở đó, từ một bậc trâm anh, thế phiệt, bà đã phải cuốc đất trồng khoai và buôn bán để nuôi con. Năm 1955, gia đình ông Trịnh Văn Bô trở về Hà Nội. Ông bà tiếp tục xoay xở và bắt đầu phải bán dần đồ đạc cũ để nuôi sống gia đình. Lúc này, toàn bộ biệt thự, cửa hàng đều đã bị các cơ quan nhà nước sử dụng hoặc chia cho cán bộ nhân viên ở. Lúc đầu, Nhà nước “mượn” sau tự làm giấy nói gia đình xin hiến, nhưng cụ bà Trịnh Văn Bô bảo: “Tôi không ký”.
clip_image006
Bà quả phụ Trịnh Văn Bô. Ảnh: giadinh.net
Năm 1958, Chủ tịch Hồ Chí Minh cho tiến hành “cải tạo xã hội chủ nghĩa” trên toàn miền Bắc, các nhà tư sản Việt Nam buộc phải giao nhà máy, cơ sở kinh doanh cho Nhà nước. Bà Trịnh Văn Bô lại được kêu gọi “làm gương”, đưa xưởng dệt của bà vào “công tư hợp doanh”. Bà Bô cùng các nhà tư sản được cho học tập để nhận rõ, tài sản mà họ có được là do bóc lột, bây giờ Chính phủ nhân đạo cho làm phó giám đốc trong các nhà máy, xí nghiệp của mình. Không chỉ riêng bà Bô, các nhà tư sản từng nuôi Việt Minh như chủ hãng nước mắm Cát Hải, chủ hãng dệt Cự Doanh cũng chấp nhận hợp doanh và làm phó.
Cho dù được ghi nhận công lao, trong lý lịch các con của ông Trịnh Văn Bô vẫn phải ghi thành phần giai cấp là “tư sản dân tộc”, và rất ít khi hai chữ “dân tộc” được nhắc tới. Con trai ông Trịnh Văn Bô, ông Trịnh Kiến Quốc kể: “Ở trường, các thầy giáo, nhất là giáo viên chính trị, nhìn chị em tôi như những công dân hạng ba. Vào đại học, càng bị kỳ thị vì lượng sinh viên người Hà Nội không còn nhiều. Trong trường chủ yếu là sinh viên con em cán bộ thuộc thành phần cơ bản từ Nghệ An, Thanh Hoá… những người xếp sinh viên Hải Phòng, Hà Nội vào thứ hạng chót. Chị tôi vào Đại học Bách Khoa, năm 1959, phải đi lao động rèn luyện một năm trên công trường Cổ Ngư, con đường về sau Cụ Hồ đổi thành đường Thanh Niên, và sau đó là lao động trên công trường Hồ Bảy Mẫu”.
Cả gia đình ông Trịnh Văn Bô, sau khi về Hà Nội đã phải ở nhà thuê. Năm 1954, Thiếu tướng Hoàng Văn Thái có làm giấy mượn căn nhà số 34 Hoàng Diệu của ông với thời hạn 2 năm. Nhưng cho đến khi ông Trịnh Văn Bô qua đời, gia đình ông vẫn không đòi lại được. (Huy Đức. Bên thắng cuộc, tập II. OsinBook, Westminster, CA: 2013).
Câu chuyện thượng dẫn tuy hơi cay đắng nhưng kết cục (không ngờ) lại vô cùng có hậu, theo như bản tin của VnExpress (“Bộ Tài chính đôn đốc trả nợ tiền vay dân trong 2 cuộc kháng chiến”) số ra ngày 19 tháng 7 năm 2017:
“Đây là những khoản nợ từ công phiếu kháng chiến, phát hành trong các năm 1948, 1949, 1950, 1951, 1952; công trái quốc gia, phát hành năm 1951; công trái Nam-Bộ, phát hành năm 1947, 1958; công phiếu nuôi quân phát hành năm 1964 và những khoản vay khác (tiền hoặc lương thực) do các cơ quan chính quyền từ cấp huyện trở lên vay theo lệnh của cấp trên để mua sắm vũ khí, nuôi quân”.
clip_image008
Nguồn ảnh: taichinhdientu.vn
Thiệt là tử tế và quý hóa quá xá Trời. Tôi rất tâm đắc với hai chữ “đôn đốc” trong tiêu đề của bản tin thượng dẫnBộ Tài chính đôn đốc trả nợ tiền vay dân trong 2 cuộc kháng chiến”. Nghe sao có tình, có nghĩa hết biết luôn.
Nhà nước sòng phẳng, đàng hoàng, và tử tế đến như thế nên khi quốc khố trống rỗng và nợ công ngập đầu - như hiện nay - thì chuyện huy động vàng trong dân chắc... cũng dễ (ợt) thôi. Good bye and good luck!S.T.T.D Tưởng Năng Tiến

NHỮNG CON SỐ ĐAU ĐẦU VÀ LỜI MỜI THẬT LÒNG

Sáng nay nhiều báo Việt Nam đăng tin về con số 3 tỉ 06 này. Việt Nam đã lọt vào top 10 quốc gia có công dân mua nhà bên Mỹ nhiều nhất năm 2016. Chiều qua, tôi gặp một chị bạn, chủ 1 doanh nghiệp tư nhân thành đạt, có cha mẹ định cư ở Mỹ đã lâu, kể rằng, ba má chị đang tranh luận gắt 1 vấn đề và hỏi ý kiến chị.

Con số 3,06 tỉ và top 10

Má chị muốn về ở hẳn Việt Nam. Ông thuyết phục, hãy nín thở, nán chờ đến sau 2020, xem Việt Nam có yên không hay “được” trở thành một tỉnh tự trị. Ông lo thật vì chung quanh khu ông ở, Houston, thiên hạ từ Việt Nam qua mua nhà rần rần, toàn chồng toàn bộ tiền mặt rụp rụp khiến dân Mỹ cứ tròn xoe mắt lạ lùng. Ông nói, người ta kéo nhau lũ lượt qua đây sao bà rủ tôi về. Bạn tôi kết luận, mình cũng nói, ba má khoan về. Để xem cái “phong trào” ùn ùn qua Mỹ, mua quốc tịch Mỹ (bằng mua nhà, đầu tư, đủ kiểu khác nữa) còn phất lên tới đâu nữa, chắc cũng gần tới 2020, rồi mình tính cũng không muộn. Nghe rầu gì đâu, lại cũng một phong trào!

80 tỉ, 1.000 m2, 7 tỉ và 49...

Tôi kể với anh bạn đang làm tư vấn khởi nghiệp rằng tôi đang chuẩn bị đưa nước mắm Phú Quốc, có chỉ dẫn địa lý của Việt Nam và của cả EU sang triển lãm - kinh doanh ở Thái Lan, đất nước đang xuất khẩu nhiều nước mắm khắp các nước với cái tên… Phú Quốc. Anh đố tôi, sau cái trận đòn thập tử nhất sinh vì bị VINASTAS và một đại gia đánh cú arsenic, liệu chỉ dẫn địa lý có nhấc nước mắm Phú Quốc lên được? Tôi nói, về lý thuyết là vậy, nhưng những quy định và sự quản lý không chặt chẽ cũng đang gây khó. Ví dụ, có công ty nhanh chóng mở nhà thùng, đóng chai ở Phú Quốc rồi đương nhiên quảng cáo trên tivi rầm rộ rằng họ là nước mắm có chỉ dẫn địa lý Phú Quốc, bất chấp mọi sự kiểm định và thủ tục. Anh bạn cười cười bí hiểm: “Đó chẳng phải là cái khó lớn nhất đâu. Cái điều đau đầu nhất hiện nay ở Phú Quốc là một số nhà thùng đang tính… bán đi vì làm ăn cực kỳ khó mà chỉ có bán đất là lời khủng! Anh xòe bàn tay, đếm đếm, này nhé 1000 mét vuông đất, giá 80 tỉ, gật cái chồng tiền liền. Làm nhà thùng, chờ chượp cá mấy năm sao kiếm ra 10 phần trăm con số 80 tỉ bà ơi. Bạn tôi, ông Sơn Sim, độc quyền sáng chế và kinh doanh rượu sim mười mấy năm đeo đuổi nghề, doanh số nghe nói đã có lúc đạt 7 tỉ/năm, ai nghe cũng lác mắt. Giờ nghe tới 80 tỉ, tôi không hiểu, ông ấy, đêm nằm, có gác chân lên trán thở dài không?”.
Tôi kết luận. Đất bong bóng rồi cũng nổ bùm. Bền vững là gia tài lâu đời từ đất đai mồ tổ mình. Như 49 sản phẩm chỉ dẫn địa lý Việt Nam đã được cấp. Nhiều cái tên, thoáng nghe đã thấy xúc đông, muốn rưng rưng rồi. Xúm vô góp sức cho sản phẩm từ các vùng đất quý có chỉ dẫn địa lý này làm giàu lên đi, cả cái thế giới bốn chấm không, rồi năm chấm không, không đâu có những sản phẩm đặc sắc riêng tư vậy. Có gia tài mà cứ đem treo gác bếp, cho nó ôi thiu, mốc meo hiu quạnh, là sao, là sao, người Việt? Nên tôi vẫn cứ rinh từng chai nước mắm Phú Quốc thứ thiệt đi, cho thiên hạ phân biệt với nước mắm Phú Quốc -Thái Lan.

Lời mời

Chuyến đi trình diễn các sản phẩm chỉ dẫn địa lý này ở Bangkok sẽ diễn ra từ 2/8 đến 5/8/2017. Các bạn người Việt mình gần đây vẫn thích đi du lịch Thái Lan, mời cùng tham gia chuyến đi chung, xem “quần hùng” các sản phẩm quý giá nhất từ 10 nước Asean tụ hội ra sao, để cùng ủng hộ màu cờ sắc áo Việt Nam nhé?
clip_image002

No comments:

Post a Comment