Monday, July 24, 2017

Bài viết hay(5212)

Chiến tranh đã qua 42 năm rồi mà vết thương vẫn chưa hàn gắn được khi nhiều người vẫn cứ muốn khoét sâu hơn. CSVN đã bắt tay với những quốc gia từng là cựu thù của họ. Từng kêu gọi quên đi thù hận để nghĩ tới tương lai nhưng tại sao họ lại sợ đối thoại với chính đồng bào của họ? Thậm chí họ còn "dị ứng" với nhiều tên gọi, nhiều sản phẩm văn hoá nghệ thuật của miền Nam VN trước đây. Rõ ràng là VC còn sợ nhiều quá! Họ cứ sợ rồi họ cứ lập hàng rào, xây tường và ra lệnh cấm cho dù họ thừa biết người dân vẫn lén làm. Tại sao họ không dám gọi là Sàigòn cho dù người dân vẫn quen gọi là Saigon chứ ít ai gọi là TPHCM.

Việt Nam không đủ vốn để phát triển

Không rõ quốc gia cộng sản này sẽ lấy ở đâu 480 tỷ USD, một con số ước tính cần cho phát triển cơ sở hạ tầng nhằm duy trì tốc độ tăng trưởng cao trong thời gian tới?
clip_image002
Đối với một thành phố tám triệu người, hệ thống tàu điện ngầm công cộng của Thành phố Hồ Chí Minh chỉ có thể được mô tả như là một sự cần thiết vô cùng. Tuy nhiên, việc xây dựng tuyến đường sắt sáu tuyến, lần đầu tiên được đưa ra vào năm 2001, đã bị lạc hậu bởi sự chậm trễ do Ngân sách Nhà nước không đủ.


Vào năm 2015, Tập đoàn Sumitomo của Nhật Bản và Công ty Xây dựng Cienco 6 thuộc sở hữu Nhà nước của Việt Nam - có nhiệm vụ xây dựng một phần hệ thống này - đã đòi bồi thường 90 triệu đô la Mỹ hoặc khoảng 110.000 đô la Mỹ mỗi ngày sau khi công việc bị đình trệ do thiếu ngân sách trong gần hai năm.
Theo một báo cáo gần đây của Nikkei Asian Review, hồi tháng 5, đại sứ Nhật Bản đã hối thúc Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc thanh toán số tiền còn chậm cho các công ty Nhật Bản xây dựng tuyến tàu điện ngầm. Tạp chí có trụ sở ở Tokyo này nhấn mạnh đây là một “yêu cầu rất bất thường”.
Chính phủ Việt Nam chỉ cung cấp khoảng 30% trong số 87,9 triệu đô la Mỹ cần thiết cho một phần của dự án tàu điện ngầm mà Ủy ban Nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh là đơn vị giám sát dự án. Bản thân Ủy ban đã phải vật lộn trong những năm gần đây để kiếm thêm tiền cho dự án.
Gốc rễ của vấn đề rõ ràng. Để ổn định tài chính quốc gia và kiềm chế lạm phát, Quốc hội Việt Nam năm trước đã hạn chế nợ công ở mức 65% tổng sản phẩm quốc nội (GDP). Kể từ đầu năm, nợ công được cho là vào khoảng 64,7%.
Việt Nam đã đạt được tốc độ tăng trưởng kinh tế cao nhất ở Đông Nam Á, trung bình gần 7% trong những năm gần đây. Nhưng các nhà phân tích nói rằng tăng trưởng GDP không chuyển thành cải thiện tình hình tài chính của Nhà nước do sự kết hợp của quản lý tài chính yếu kém, tham nhũng và chi tiêu không bền vững, bao gồm cả việc bao cấp cho các doanh nghiệp nhà nước hoạt động không hiệu quả.
Trong những năm gần đây, gần 5,7% GDP đã được dành cho các dự án cơ sở hạ tầng lớn, cao hơn bất kỳ quốc gia Đông Nam Á nào khác - và chỉ kém 6,8% của Trung Quốc.
Tuy nhiên, rõ ràng là Chính phủ không thể tiếp tục bơm tiền vào các dự án cơ sở hạ tầng, mặc dù chi tiêu là rất cần thiết để hỗ trợ các ngành công nghiệp xuất khẩu.
Các nhà phân tích ước tính quốc gia này sẽ cần ít nhất 480 tỷ USD trong 4 năm tới để xây dựng cơ sở hạ tầng thiết yếu trên toàn quốc. Nếu các khoản chi tiêu không được thông qua, các nhà phân tích nói rằng Việt Nam có nguy cơ tắc nghẽn tăng trưởng trong lĩnh vực hậu cần và vận tải, một điểm rõ ràng cho bất cứ ai đã từng chứng kiến nạn tắc đường ở Thành phố Hồ Chí Minh.
Các dự án này bao gồm một sân bay mới trị giá 16 tỷ USD ở Thành phố Hồ Chí Minh, một đường cao tốc 14 tỷ USD nối trung tâm tài chính phía Nam tới thủ đô Hà Nội, và một số tuyến tàu điện ngầm ở hai thành phố này.
Chính phủ hiện đang tìm nhà đầu tư tư nhân. Chính phủ cho biết đã nhận được đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) với số tiền là 7,7 tỷ USD trong nửa đầu năm nay, tăng 6,5% so với cùng kỳ năm ngoái.
Theo số liệu thống kê chính thức, dòng vốn FDI đạt mức cao kỷ lục 15,8 tỷ USD vào năm 2016. Vào cuối tháng 6, sàn giao dịch chứng khoán đã chạm mức cao nhất trong 9 năm.
Tháng trước, Vingroup, một tập đoàn bất động sản hàng đầu của đất nước, đã ký một bản ghi nhớ trị giá 4 tỷ USD để phát triển một phần của dự án tàu điện ngầm ở Hà Nội. Một tuần sau, Keximbank, một ngân hàng quốc doanh của của Hàn Quốc, và Siemens AG của Đức tuyên bố cùng quan tâm đến dự án tàu điện ngầm Thành phố Hồ Chí Minh.
Nhưng nếu các nhà đầu tư tư nhân trở thành một phần của phát triển cơ sở hạ tầng ở Việt Nam thì phải có sự thay đổi căn bản. Dựa trên ước tính riêng của mình, Chính phủ có thể đóng góp một phần ba trong số 480 tỷ USD cần thiết trong những năm tới và pần còn lại sẽ phải đến từ khu vực tư nhân, các quan chức thừa nhận.
Theo nghiên cứu của Ngân hàng Phát triển Châu Á (ADB), hiện tại, đầu tư tư nhân đóng góp khoảng 10% cho các dự án cơ sở hạ tầng hiện có ở Việt Nam. Vấn đề nợ công, tuy nhiên, không phải là vấn đề duy nhất mà Chính phủ Cộng sản đang phải đối mặt. Tăng chi tiêu đã song hành với giảm thu nhập.
Năm 2014, thâm hụt Ngân sách Nhà nước ước tính 11,5 tỷ USD, tương đương 6,6% GDP, mặc dù Chính phủ đã đặt mức trần 5,3% trong năm trước. Theo ADB, thâm hụt đã giảm xuống còn 4% vào năm 2015 nhưng lại tăng lên 4,4% vào năm ngoái.
Trên thực tế, một báo cáo gần đây của ADB nhấn mạnh rằng con số này có thể cao hơn so với con số mà Chính phủ thừa nhận. Đây là một phần do một thủ thuật kế toán coi việc bán cổ phần trong các doanh nghiệp nhà nước như là doanh thu.
Vì vốn chủ sở hữu đó chỉ có thể được bán một lần, tuy nhiên, doanh thu tăng làm nảy sinh thực tế của việc bù đắp ngân sách. Nói cách khác, thâm hụt ngân sách có vẻ thấp hơn do những điều chỉnh ngắn hạn. Báo cáo của ADB cho biết: “Loại trừ những khoản thu này, thâm hụt ngân sách sẽ còn khiêm tốn hơn”.
Để đạt được mục tiêu của Chính phủ là giảm mức thâm hụt ngân sách xuống còn 3,5% GDP trong năm nay, các nhà kinh tế cho rằng phải thực hiện các bước cơ bản, bao gồm thắt chặt tài chính và đánh thuế nhiều hơn.
Mặc dù Chính phủ đã tuyên bố tháng trước rằng mức lương tối thiểu của người lao động trong khu vực công sẽ tăng 7%, lên đến 53 USD mỗi tháng, nhưng có dấu hiệu cho thấy Chính phủ có ý định giảm số lượng nhân viên trong khu vực công.
Tháng trước, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã đưa ra các kế hoạch, điều này có nghĩa là giáo viên không còn được phân loại là công chức, thay vào đó đó là các hợp đồng lao động với quyền lợi và bảo hiểm giảm đi.
Điều này được miêu tả bởi bộ này như là một chính sách cần thiết để nâng cao sự chuyên nghiệp của đội ngũ giáo viên với nhiều giáo viên không đủ năng lực mà chỉ quan tâm đến tiền lương. Tuy nhiên, các nhà phân tích xem nó như là một động cơ chính trị nguy hiểm để đẩy một phần đáng kể nhân viên nhà nước khỏi ngân sách quốc gia.
Cắt giảm cũng được mong đợi ở cấp địa phương. Sau cuộc họp về ngân sách của Quốc hội vào tháng 10, chính quyền trung ương đã yêu cầu một số thành phố đóng góp thêm thu nhập địa phương cho ngân sách quốc gia. Thông thường, những thành phố và thị trấn thịnh vượng vẫn giữ được một tỷ lệ đáng kể doanh thu của họ và đóng góp phần còn lại cho chính quyền trung ương.
Ví dụ, Thành phố Hồ Chí Minh thường giữ khoảng 23% doanh thu. Nhưng theo đề xuất, chính quyền thành phố chỉ được giữ lại 17% thu nhập cho đến năm 2020. Hà Nội sẽ mất gần một nửa doanh thu theo đề xuất cắt giảm, với tỷ lệ giảm từ 42% xuống còn 28%.
Không rõ liệu những yêu cầu tái phân phối thu nhập này đã được thi hành chưa. Tuy nhiên, đề xuất này đã làm báo động cho nhiều chính quyền địa phương vì họ sẽ buộc phải cắt giảm bộ máy chính quyền.
Bà Nguyễn Thị Quyết Tâm, Phó Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh, cho biết: “Chúng tôi không thể cắt giảm thêm nữa”, và nói thêm rằng làm như vậy sẽ có “hậu quả nghiêm trọng” khi dân số của thành phố lớn nhất của đất nước này đang gia tăng từ việc di cư từ nông thôn.
Mặc dù các nhà kinh tế thừa nhận nhu cầu thắt lưng buộc bụng để tránh bị thâm thủng ngân sách, nhưng những quan ngại về xã hội của việc thắt lưng buộc bụng là điều đáng lo ngại đối với các nhà lãnh đạo Đảng.
Các nhà chỉ trích Chính phủ ở Hà Nội nói với người viết rằng những cắt giảm của Nhà nước sẽ tạo ra sự chán nản hơn nữa trong công chúng đối với chính quyền, một thái độ bất mãn xuất hiện ở diện rộng sau những cuộc trấn áp gần đây đối với giới bất đồng chính kiến và các nhà hoạt động môi trường.
Thực tế, tính chính danh của chính quyền cộng sản chính là khả năng giữ nền kinh tế phát triển nhanh để thúc đẩy sinh kế của người dân. Nhưng nếu không thể đầu tư vào các cơ sở hạ tầng cần thiết cho khu vực tư nhân thì bất ổn sẽ gia tăng.
Về cơ bản, nếu Chính phủ từ bỏ vai trò là người đỡ đầu các dự án cơ sở hạ tầng và các dịch vụ cơ bản và thay vào đó là trách nhiệm với khu vực tư nhân, mọi người sẽ bắt đầu đặt câu hỏi về sự hữu ích của nhà nước độc tài độc Đảng, theo các nhà phê bình.
Đó là tình trạng tiến thoái lưỡng nan về tài chính đang đe dọa đến cân bằng chính trị và xã hội hiện nay của đất nước, và những nhà hoạch định chính sách của đảng Cộng sản cho thấy họ không có đủ khả năng để giải quyết.David Hutt
Vũ Quốc Ngữ dịch

Phóng sự: Nhà cầm quyền xử tù Trần Thị Nga là vô nhân đạo

Vào ngày 25, 26.7.2017 tại Tòa án tỉnh Hà Nam, nhà hoạt động xã hội Trần Thị Nga sẽ bị nhà cầm quyền cộng sản Hà Nam đưa ra xét xử theo cái điều gọi là “Tội tuyên truyền chống nhà nước CHXHCNVN” quy định tại khoản 1 Điều 88 BLHS 1999.
Bà Trần Thị Nga đã cống hiến những gì cho xã hội Việt Nam, việc bà bị nhà cầm quyền cộng sản bắt giam và xét xử có phù hợp với các nguyên tắc quyền con người hay là ràng buộc sự tự do của con người, xâm phạm các giá trị căn bản về quyền tự nhiên của con người?
Người dân nói gì về bà Nga và những việc làm của bà, và họ nhận định như thế nào về việc nhà cầm quyền bắt giam, xét xử một người mẹ có hai con nhỏ?
Paulus Lê Sơn

“Sự thật vẫn là sự thật” (Mênh mông thế sự để gió cuốn đi số 8)


clip_image002
Đây là câu ông Chủ tịch Hà Nội Nguyễn Đức Chung dõng dạc nói với dân Đồng Tâm, thì cũng là nói với cả bàn dân thiên hạ đó thôi!
“Lời nói đọi máu”, các cụ ta xưa răn dạy con cháu phải cẩn trọng trong lời nói, “chó ba khoanh mới nằm người ba năm mới nói” là vì vậy. Hơn nữa đây là lời của ông Chủ tịch Hà Nội, một quan chức cỡ bự, mà “miệng nhà quan có gang có thép”! Câu tục ngữ này chắc ông Chủ tịch nhớ vì đến đứa trẻ chăn trâu ở thôn Hoành cũng biết. Có khi chúng còn thuộc lòng rồi lại thích réo lên cái vế thứ hai không tiện trích ra đây e phạm thượng, vả cũng chẳng cần thiết. Ông Chung nói rõ rằng “Tôi có một suy nghĩ sự thật thì nó vẫn là sự thật. Đất không đẻ ra được, đất của bà con mốc bê tông vẫn còn đó, bây giờ đề nghị đo lại hay không đo lại chính đáng thôi mà”.


Đúng vậy, “chính đáng thôi mà”, vì “đất không đẻ ra được” nên cụ Kình đã nói rất rõ nguồn gốc của 59ha đất nông nghiệp ở cánh Đồng Sênh. Cụ khẳng định: “Cho dù có bị chặt đầu, tôi vẫn khẳng định đây là đất nông nghiệp. Người dân thôn Hoành xã Đồng Tâm đã canh tác trên mảnh này trong gần 70 năm qua, từ thời Pháp thuộc! Nhưng Dự thảo kết luận của Thanh tra Hà Nội hôm 7/7/2017 lại nói trên cánh Đồng Sênh (Đồng Tâm) không có đất nông nghiệp, mà 59ha này là đất quốc phòng! Đây quả là một kết luận vô lý và phi lý, đổi trắng thay đen, phủ nhận thực tế lịch sử và không dựa trên cơ sở pháp lý! 59ha đất này chưa hề có quyết định thu hồi và chuyển đổi mục đích sử dụng của bất kỳ cấp có thẩm quyền nào! Người dân thôn Hoành đã và sẽ luôn đồng thuận, quyết tiếp tục đấu tranh giữ đất. Nếu kết luận chính thức không thay đổi, dân Đồng Tâm sẽ kiến nghị Thanh tra Chính phủ vào cuộc, các bên cùng nhau đo đạc để có kết luận khách quan, đúng theo thực tế lịch sử”!(*)Lý lẽ của vị lão nông thông thuộc mảnh đất này rất đơn giản.
Sự thật vốn đơn giản mà. Lắt léo, khuất tất thì mới phài vòng vo, lươn lẹo.
Nếu là đất quốc phòng thì tại sao Viettel và chính quyền Hà Nội lại chịu bồi thường việc bố trí tái định cư hàng tỷ đồng cho mỗi hộ dân rồi lập dự án bố trí tái định cư cho họ? Thế rồi khi phong thanh có chuyện thu hồi đất, dân Đồng Tâm khiếu nại Quân chủng Phòng không - Không quân, cơ quan chủ quản dự án sân bay Miếu Môn, thì cơ quan này bảo là hãy làm việc với các cấp chính quyền Hà Nội. Như thế là mặc nhiên công nhận đấy là đất dân sự chứ đâu phải là đất quốc phòng! Càng rõ ràng hơn nữa là lâu nay chính quyền xã Đồng Tâm vẫn thu thuế đất nhà ở cho các hộ dân được xã tạm cấp đất. Đấy là chưa nói đến 28,9 ha đất “trên trời rơi xuống” vì Hà Nội thì xác định tổng diện tích đất quốc phòng ở đây là 236,9 ha, thế nhưng đơn vị trực tiếp quản lý đất sân bay Miếu Môn, Lữ đoàn 28 lại nói chỉ đang nắm 208 ha, bằng đúng diện tích Chính phủ thu hồi làm sân bay 37 năm trước? “Đất không đẻ ra được” như ông Chung phán, thì 28,9 ha đất nói trên nằm chềnh ềnh ra đó là ở đâu ra? Theo ông Chủ tịch Hà Nội thì “là có một sự gian dối để kích động người dân, kích cái lòng tham của các cụ lên”.
Đấy nhé, đây là các cụ tham, mà tham là do bị bọn xấu kích động, giọng điệu của ông Chung giờ đây khác hẳn với sự mềm mỏng khi ông gọi điện cho chị Nhung, con gái cụ Kình “Liệu tôi xuống thì dân có bắt tôi không?”. Chị Nhung nói chị sẽ ra đón và đảm bảo là dân không dám bắt. Và rồi “Trước 11h trưa nay Chủ tịch thành phố gọi cho chị Nhung nói sẽ thả nốt số người còn lại, duy chỉ có ông Kình chưa về được là do ông bị rạn xương hông và nghi gãy tay nên phải đưa vào Viện Việt Đức chụp phim điều trị, có thể phải mổ. Chủ tịch cũng nói đã huy động các bác sĩ giỏi nhất điều trị cho ông Kình”. Luật sư Trần Vũ Hải, người đưa tin chi tiết các diễn biến vụ việc ở Đồng Tâm. Nhân đó ông cho biết “Ông Nguyễn Đức Chung, Chủ tịch UBND TP Hà Nội vừa gọi điện thoại cho tôi, nói rằng ông không hứa hẹn khi trao đổi điện thoại với một người dân xã Đồng Tâm [về việc] sẽ đến làm việc và đối thoại với dân Đồng Tâm trong ngày hôm nay và đề nghị tôi đính chính. Tôn trọng ông Chung, tôi rút bỏ một stt loan báo điều đó, mặc dù nhiều người dân và chính luật sư Luân Lê (việc trao đổi qua điện thoại di động của luật sư này) cũng nghe rõ câu chuyện trao đổi qua điện thoại, được bật loa”.
Ấy thế mà, đã hai thế kỷ trước đây, nhà “Khai Sáng” Pháp Jean-Jacques Rousseau đã từng lưu ý “Sự giả dối có vô vàn biến thể, nhưng sự thật chỉ có một thể tồn tại duy nhất”. Thế nhưng, “miệng nhà quan có gang có thép”, hãy nghe ông Chung nhắn bảo dân Đồng Tâm và bà con thôn Hoành mà vừa mới mấy hôm trước ông đã vui vẻ ngọt nhạt để khuyến dụ thả con tin: “Quân đội không bắt buộc phải chứng minh cho người dân chúng tôi phải làm gì trong đó. Mà các anh không được phép hỏi, thậm chí cấp nào mới được biết chứ không phải giải thích cho các anh đất làm gì? Các anh không có quyền đó, bởi đó là an ninh quốc gia, dân tộc ta có bao triệu con người phải hy sinh để bảo vệ nền độc lập đó. Đất này dùng cho quốc phòng, là để chúng ta phòng thủ, không có nghĩa công bố cho người dân biết mà phải có những gì thuộc bí mật quốc gia thì cũng không cần phải thông báo cho cả làng cả dân biết”. Thật đanh thép và hùng hồn. Xin bà con và các các vị luật sư nhớ cho rằng chạm vào bí mật quốc phòng, bí mật quốc gia thì toi mạng, chí ít cũng rũ tù!
Và vì để “bảo vệ đất quốc phòng” nên “những vị đi xe biển đỏ, mặc sắc phục quân đội và công an để lừa cụ Kình và một số dân làng ra cánh đồng Sênh đo mốc giới, để tiện thực hiện âm mưu hèn hạ, các vị mặc sắc phục này đòi chỉ nói chuyện với mấy cụ thôi để mời dân làng đi cùng phải trở về. Khi chỉ còn lai mấy cụ già, một sĩ quan xông vào đáp cụ Kình khiến cụ rạng xương hông và gãy xương đùi, tóm vứt cụ lên xe như một con vật, còng tay cụ, nhét giẻ vào mồm cụ”. Biết cụ đã bị gãy xương nhưng những người đi xe biển đỏ không đưa đến bệnh viện để chữa trị ngay mà đưa về đồn công an để lấy lời khai. Đến khi buộc phải đưa tới Bệnh viện 108 thì dằn mặt những y, bác sĩ ở đó rằng đây là đối tượng nguy hiểm. Vậy là mãi 3 ngày sau, theo cụ Kình tính là 72 tiếng đồng hồ cụ mới được các bác sĩ ở Bệnh viện Việt Đức tiến hành phẫu thuật! Trong băng ghi âm, cụ Kình kể tường tận những điều vừa tóm tắt và nói rõ rằng, lúc đầu họ hành xử như vậy là toan tính đến chuyện thủ tiêu cụ!(**)
Cũng chuyện “đất quốc phòng” nên cái sân golf nằm ngang nhiên sát cạnh sân bay Tân Sơn Nhất mà phóng viên báo Tuổi trẻmất gần 2 tháng mới mon men vào đến nơi rồi lại bị đuổi ra “vì đây là... khu vực quân sự” theo lời người bảo vệ. Và rồi báo Tuổi trẻ trong bài “Trong sân golf không chỉ có… sân golf” cho biết “ngoài nhà hàng Him Lam tiêu chuẩn 4 sao, trung tâm hội nghị tiệc cưới Him Lam Palace, sẽ có hàng loạt biệt thự cao cấp, căn hộ và khách sạn... Theo tính toán được nêu trong bản công bố thông tin ngày 24-7-2014, giá cho thuê căn hộ tại khu vực sân golf lên tới 30 USD/m2/tháng; biệt thự là 50 USD/m2. Giá khách sạn khoảng 2,1 triệu đồng/phòng. Trường học tiêu chuẩn quốc tế học phí 5 triệu đồng/tháng đối với nhà trẻ và 10 triệu đồng/tháng đối với cấp I và cấp II... Theo đó, diện tích đất sân golf và các công trình phụ trợ tại sân golf Tân Sơn Nhất là 132ha; đất xây dựng khách sạn 5 sao, nhà hàng, TDTT, trường học xấp xỉ 7ha; đất khu nhà ở, cho thuê (gồm biệt thự và căn hộ) là 9,75ha. Nghĩa là khi hình thành dự án, những ông chủ sân golf đã xác định: sân golf Tân Sơn Nhất không chỉ là sân golf”!Nhưng đây là bí mật, không hiểu có thuộc phạm trù bí mật quốc phòng không, nhưng bí mật của nhóm lợi ích đeo sao thì báo chí đã trình bày khá tường tận khỏi phải nhắc lại.
Đành rằng “nhiều DN quân đội làm kinh tế rất năng động, sáng tạo, chiếm lĩnh thị trường trong và ngoài nước và trở thành những đối tác kinh tế có uy tín, có thương hiệu như tập đoàn Viettel ở lĩnh vực viễn thông” như ông tướng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng vừa biểu dương như báo vừa đưa tin ngày 12.7.2017, nhưng khổ một nỗi người dân Đồng Tâm khi được trực diện tiếp xúc với những người đại diện cho Viettel thì lại chỉ thấy họ ở động thái móc ngoặc với những phần tử thoái hóa trong bộ máy cầm quyền ở Mỹ Đức, ở Đồng Tâm để ăn cướp đất! Có thể Viettel oai hùng với những thành tích vươn tầm ra thế giới nhưng rồi lại dính bùn nhơ bẩn trên “mảnh đất anh hùng” như ông Chủ tịch Hà Nội nói thì với người Đồng Tâm, dân Mỹ Đức, dân Hà Nội rộng ra là dân cả nước thì vết bùn nhơ in trên trán các vị khó rửa sạch được cho dù ai đó muốn giúp các vị.
clip_image004
Vết bùn nhơ ăn cướp đất ấy bị vỡ lở khi bị những đảng viên trung thực trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng vạch trần, chuyện ấy đang “còn điều tra”, nhưng riêng chuyện đánh đập một lão nông ngoài 80 tuổi đời, trên 55 năm tuổi đảng giữa thanh thiên bạch nhật thì dù những cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo đến đâu cũng không sao lấp liếm được.
Mới đây, trong câu chuyện với đại tá Nguyễn Đăng Quang vừa đến, thăm cụ Kình tâm sự Cụ vẫn “tin tưởng vào chính nghĩa, vào người dân! Cụ chỉ buồn là những kẻ thủ ác cố tình gây thương tích suốt đời cho cụ và còn có ý định thủ tiêu cụ, không phải là kẻ thù giai cấp xa lạ ở đâu, mà chính lại là đồng đội, đồng chí của cụ, cùng đứng trong hàng ngũ ĐCSVN với cụ, mà tuổi đời của họ chỉ đáng tuổi con cháu cụ thôi! Và đây chính là nỗi đau lớn nhất, khó có thể nguôi ngoai trong lòng cụ cũng như không thể phai mờ trong ký ức của các con, cháu và chắt cụ sau này”.
Theo những hình ảnh được thể hiện trên bản đồ của Google Map thì một phần của sân bay Miếu Môn nằm trên khu đất phía Đông của Đồng Sênh. Tuy nhiên, theo cụ Kình, người nắm rõ khu đất này như hiểu rõ bàn tay của mình và dám quyết liệt khẳng định khu vực được (thanh tra) chăng dây, khoanh vùng cắm biển cấm chính là khu Tây Đồng Sênh, chứ không phải khu Đông Đồng Sênh vốn đã được thu hồi, đền bù và trở thành đất quốc phòng từ 1981!
Chao ôi “Đồng Sênh Đông với Đồng Sênh Tây”, hình ảnh ấy bỗng nhiên gợi nhớ đến “Trường Sơn Đông Trường Sơn Tây của nhà thơ tài hoa Pham Tiến Duật với hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ và cô thanh niên xung phong trong cuộc chiến đấu vì non sông đất nước: “Một dãy núi mà hai màu mây. Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác Như anh với em, như Nam với Bắc. Như Ðông với Tây một dải rừng liền”. Vậy thì “nhân dân xã Đồng Tâm anh hùng có rất nhiều con em đã hy sinh trong các cuộc kháng chiến đã có cống hiến” như ông Chung ca ngợi liệu có ngã xuống trong “một dải rừng liền” của tổ quốc không? Nhà thơ tài hoa ơi, ở đây không có nỗi khắc khoải của “em lo đường chắn bom thù” mà ở đây những người mặc sắc phục “chăng dây khoanh vùng cắm biển” để cướp đất mà họ như cụ Kình khắc khoải nỗi đau “không phải là kẻ thù giai cấp xa lạ ở đâu, mà chính lại là đồng đội, đồng chí của cụ, cùng đứng trong hàng ngũ với cụ”.
Phạm Tiến Duật chắc sẽ ngỡ ngàng vì không phải là:
“…tình yêu nối lời vô tận Ðông [Đồng Sênh] nối Tây [Đồng Sênh]”
vì sự dối trá và lọc lừa đã chăng dây khoanh vùng cắm biển để quyết cướp bằng được mảnh đất ở khu tây Đồng Sênh! Ở đây không hề có:
Một dãy núi mà hai màu mây
Nơi nắng nơi mưa, khí trời cũng khác
mà chỉ có một cánh đồng trải dài cho đến năm 1981 thì vì mục tiêu quốc phòng, người dân vùng Chương Mỹ, Mỹ Đức tự nguyện trao đất làm sân bay Miếu Môn. Thế rồi cũng nhân danh quốc phòng, Công ty Viettel móc ngoặt với cánh tham nhũng địa phương để chiếm dụng thêm cả đất nông nghiệp mới nổ ra cuộc chiến đấu giành giữ đất của người nông dân lam lũ một nắng hai sương mới đây. Ở đây không hề có “hai màu mây” trong thơ Phạm Tiến Duật mà chỉ có đám mây đen của sự gian dối lọc lừa được bảo lực bảo kê đang kéo đến phủ kín cánh đồng. Thế là, thay vì:
Như tình yêu nối lời vô tận
Ðông Trường Sơn nối Tây Trường Sơn
là sự dối trá lọc lừa trùm lấp lên Đông Đồng Sênh và Tây Đồng Sênh! Sự dối trá lọc lừa được cái khiên che chắn của bạo lực. Thế nhưng, rồi sự thật cho dù che lấp bởi những đám mây đen của bao toan tính xảo quyệt với những “quyết sách” từ trên cao xuống đến thành, đến huyện, đến xã rồi cũng sẽ phải tan đi dưới ánh sáng của mặt trời, vì “bạo lực chỉ có thể được che đậy với một lời nói dối, và lời nói dối chỉ có thể được duy trì nhờ bạo lực. Ai từng đem bạo lực ra làm cứu cánh rồi chắc chắn sẽ buộc phải lấy dối trá làm nguyên tắc” (Aleksandr Solzhenitsyn). Sớm muộn cái “nguyên tắc” đó sẽ tự hủy diệt cái sản sinh ra nó.
clip_image006clip_image008clip_image010
Chủ tịch Nguyễn Đức Chung đọc lời cam kết trước dân làng
Và, liệu rồi cái chân lý “sự thật vẫn là sự thật” có giày vò lương tâm người buộc phải dối trá và lọc lừa không nhỉ? Người viết bài này vẫn còn chút hy vọng vào điều đó.Tương Lai
Ngày 17.7.2017

Dinh Tỉnh trưởng

Với những người lính tham gia chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972, Dinh Tỉnh trưởng là một địa danh đặc biệt.
Nơi đây là Sở chỉ huy tiền phương trong suốt 81 ngày đêm, là nơi tiếp nhận vũ khí, lương thực, trạm phẫu thuật, là nơi tiếp nhận quân số bổ sung, mỗi đêm một đại đội. Tiếc rằng chúng ta đã không bảo tồn di tích lịch sử vô giá này, dù dưới dạng phế tích. 
Trong cuộc chuyện trò với những cựu binh Thành cổ, tôi nghe các anh nói khi trở lại Quảng Trị rất muốn đến thăm lại "Dinh Tỉnh trưởng", nhưng không biết bây giờ nó nằm ở đâu. Trước kia Dinh Tỉnh trưởng nằm cạnh Bến Vượt bờ Đông sông Thạch Hãn. 
Tôi tra vị trí "Dinh Tỉnh trưởng Quảng Trị" trên Google và các bản đồ cũ, nhưng không thể định vị nó nằm ở vị trí nào trên bản đồ Thành phố Quảng Trị mới, càng không thể xác định cái ô vuông bé xíu ấy trên thực địa. Tôi thử lục tìm trong văn học xem có biết gì hơn. Mọi người nói cho tới nay, Gió Dại của Bảo Ninh và Cỏ Lau của Nguyễn Minh Châu được coi là hai truyện ngắn xuất sắc về Quảng Trị thời ấy. 
Nhưng Cỏ Lau thì đã từ rất lâu không được in lại, còn Gió Dại hình như có vấn đề với câu kết, nên rất khó tìm. Văn chương giống như phim ảnh, càng cấm, càng khó kiếm, càng gây tò mò. Và... mò mãi cũng phải ra. Nhưng Gió Dạikhông mô tả cụ thể Thành cổ. Cỏ Lau còn tệ hơn, di Dinh Tỉnh trưởng từ phía Tây ra tận góc Đông nam của Thành. 
Tìm hiểu qua các hướng dẫn viên, tôi được biết Dinh Tỉnh trưởng hiện giờ nằm đâu đó phía dưới Quảng trường mới, giữa Thành cổ và sông Thạch Hãn. Nhưng quảng trường rộng mênh mông, làm sao biết được chính xác vị trí ngôi nhà từng là Sở chỉ huy của chiến dịch đẫm máu nhất lịch sử Chiến tranh Việt Nam. 
Rất may, trong một buổi chiều muộn của đợt đi làm công tác xã hội ở Quảng Trị hồi tháng 5 vừa rồi, tôi tình cờ gặp người ở trong một cơ quan, đang đóng trên khuôn viên Dinh Tỉnh trưởng cũ. Anh bảo chính quyền thị xã có ý định làm một dự án phục hồi di tích Sở chỉ huy chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972  ở khu sân phía trước cơ quan.
- Chỗ đấy có phải là nhà tỉnh trưởng cũ không? 
- Chính xác anh ạ.
- Thế sao dự án không gọi đúng tên của nó là Dinh Tỉnh trưởng?
- Mọi người sợ dùng tên ấy gợi nhớ đến chế độ cũ.
Nhìn những lớp sóng đen và lạnh xô bờ, tôi cảm thấy buồn buồn. Không lẽ 45 năm sau cuộc chiến, ở đâu đó khái niệm "bên này - bên kia" vẫn len lỏi chia đôi dòng sông Thạch Hãn? 
Ngày ấy ở miền Nam, gia đình, dòng họ nào chả có người mặc áo lính, không phía bên này thì phía bên kia. Chiến tranh đã bắt họ cầm súng bắn vào những người anh em của mình, dù họ muốn hay không. Ngày nay, vào dịp tháng Bảy hàng năm, những người cựu chiến binh lại trở về Thành cổ, về nghĩa trang Trường Sơn, Đường 9... Tôi đã thử hỏi họ một câu hỏi giống nhau: "Khi thắp hương cho đồng đội, các anh có tha thứ cho những người lính Việt Nam Cộng hoà ngày đó đã bắn anh em của mình?" Hầu như tất cả đều gật đầu. Một số cựu binh còn ghé những ngôi mộ vô danh của người "Phía bên kia" trong Nghĩa trang Đường 9, thắp một nén nhang... 
Những người lính đi qua cuộc chiến, đã khuất và còn sống, hiểu về thân phận con người trên chiến trường hơn chúng ta. Vì thế, họ vị tha và nhân hậu hơn. Điều đáng tiếc là dù đã cố gắng, tôi không thể tìm được ở Quảng Trị một cựu binh nào của Quân lực Việt Nam Cộng hoà từng tham chiến ở Thành cổ trong Mùa hè đỏ lửa 1972 để phỏng vấn. Tôi đành tìm gặp họ ở Washington DC, trong một chuyến công du nước Mỹ. Khi tôi hỏi người sĩ quan Thuỷ quân lục chiến câu hỏi giống như tôi hỏi các anh bộ đội miền Bắc ở nghĩa trang Đường 9, anh trả lời: "Đất nước có chiến tranh, thanh niên ở dưới chế độ nào chả phải cầm súng. Người ta đâu lựa chọn được chính quyền nơi mình sinh ra, cũng như đâu lựa được cha mẹ. Đều là con dân đất Việt cả, thù hận để làm gì. Tôi vẫn về Việt Nam chơi, hai, ba năm một lần. Càng già, người ta càng nhớ quê hương. Tôi quen nhiều anh trong Bộ Quốc phòng lắm. Lần nào các anh ấy qua Mỹ cũng liên lạc với tôi..." 
Chiến dịch Quảng Trị đã lùi xa gần nửa thế kỷ. Những cựu binh ngày đó lần lượt rời cõi tạm, những dữ liệu dần dần được công bố, cho dù cũng chưa hoàn toàn chính xác. 
Điểm qua vài con số của bộ đội miền Bắc: Hy sinh và mất tích hơn 14.000 người, thương binh hơn ba vạn, bệnh binh (qua quân y) hơn hai vạn... Sau 45 năm, cuộc chiến ấy sẽ vẫn còn để lại những vết thương chưa lành. Chiến tranh chỉ thực sự qua đi khi chúng ta cùng chung tay hàn gắn, từ những điều tưởng như là nhỏ. Nếu một ngày nào đó, tỉnh Quảng Trị phục dựng Sở chỉ huy chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị 1972, tôi rất muốn giữ nguyên cái tên cũ, Dinh Tỉnh trưởng. 
Chúng ta đã bắt tay với những quốc gia từng xâm lược đất nước mình, quên đi thù hận để nghĩ tới tương lai, tại sao lại sợ gọi một chứng tích chiến tranh đúng như tên của nó: Dinh Tỉnh trưởng.Bình Ca

No comments:

Post a Comment