Monday, July 24, 2017

Bài viết hay(5214)

Tui lại ưa lẩm cẩm, rất độc tài, chủ quan tự mãn mà còn thích than phiền, trách móc, giận hờn đủ thứ. Không lẽ đi gặp bác sĩ để khai bệnh như vậy sao? Khi "thằng nhỏ" không còn ngoan ngoãn nghe theo ý của thằng lớn thì tui dễ nổi quạu rồi gặp ai cũng hay sinh sự lôi thôi. Ví dụ như sáng nay lái xe trên Beach Blvd rộng thênh thang nhất quận Cam mà lại gặp một thằng gốc Á ôm cell phone nói chuyện mải mê trong khi lái xe BMW mà tốc độ chỉ có 35mph, vậy là tui nổi nóng ngay. Qua Bolsa, gặp một bà VN đeo kính Chanel vừa trang điểm vừa lái xe Lexus nên đèn xanh mà không biết nên tui phải bấm kèn để nhắc. Vậy mà bà ta không cám ơn, còn giơ middle finger lên nữa chứ. Quẹo vô parking lot trước chợ ABC, tui lại bức xúc khi thằng Mễ tỉnh bơ đậu xe truck giữa đường mà tán dóc với một chị VN. Đâu phải lỗi tại người ta; tất cả là do tui xui quá đi thôi. Trách ai? Ai biểu tui thích ra Bolsa làm gì cho bức xúc như vậy?

Đảng và sự hiểu lầm của người Việt?

Tôi thấy có một cách suy nghĩ tương đối mâu thuẩn của Người Việt, ngay cả những người đấu tranh DC. Họ muốn lật đổ ĐCSVN nhưng họ lại muốn đảng này tốt hơn? Cả nước gần như có một ý nghĩ giống nhau, đảng phải có người giỏi, người tài đức để đưa đất nước này tiến lên. Một mặt họ muốn lật đổ đảng nhưng mặt khác họ lại nghĩ rằng nếu có người lãnh đạo giỏi ngang tầm khu vực, đảng sẽ mạnh lên, thay đổi, đem lại ấm no hạnh phúc cho dân tộc. Họ quên rằng mục tiêu của đảng độc tài và ước mơ của người dân khác nhau.
Đảng luôn luôn xác định kiên trì chủ nghĩa Max Lenin, tiến lên CNXH, sự tồn vong của chế độ là sự tồn vong của đảng, đảng là chế độ, quyền lực là thống nhất, đảng lãnh đạo tuyệt đối, đảng phải kiểm soát toàn bộ cuộc sống của người dân. Đảng sẽ cho người dân tất cả mọi quyền, miễn sao đừng đụng đến đảng, trong khi quyền người dân mong mõi quyền làm chủ, chỉ nói quyền làm chủ cá nhân thôi mà cũng chưa đạt được đừng nói chi đến quyền làm chủ đất nước. Bởi vì quyền làm chủ cá nhân như quyền tự do quan điểm, tự do ngôn luận vẫn đụng đến đảng, cho nên theo cách nghĩ của đảng như vậy, đảng và nhân dân luôn mâu thuẩn lẫn nhau. Tự do của người dân khác tự do của đảng, dân chủ của người dân khác dân chủ của đảng.
Người dân có vẻ lầm tưởng giữa 2 vấn đề: Đảng tốt hơn xã hội sẽ tốt hơn, nhân sự đảng giỏi hơn, xã hội sẽ phát triển.
Đó là một sai lầm của người Việt.
1- Đảng tốt hơn là tốt cho ai? Họ không bao giờ xác định rằng đảng tốt hơn là tốt cho ai, tốt cho đảng hay tốt cho đất nước, họ vẫn còn nhập nhằng giữa đảng và đất nước, đảng tốt lên thì đất nước tốt lên. Vì vậy, vô tình trong ý thức hệ họ vẫn chấp nhận đảng lãnh đạo, hoặc quên mất đảng là ai, chỉ cần xã hội có dân chủ là xong. Mà chuyện này làm sao xảy ra? Cái ý nghĩ đảng lảnh đạo nó vẫn mặc định nằm sâu đâu đó trong tiềm thức của họ, giống như nhà vua, họ vẫn muốn xã hội tốt lên nhưng từ đảng ban ra, từ vua chiếu chỉ, từ sự thay đổi của đảng chứ không phải từ người dân kiến tạo nên.
Vấn đề này có lẽ xuất phát từ nguồn gốc lịch sử, chúng ta chưa thoát khỏi nhận thức của chế độ phong kiến, người dân vẫn dưới ông vua, nhà vua quyết định tất cả, xã hội tốt đẹp hay không, phụ thuộc vào triều đình. Nhưng trong chế độ phong kiến triều đình và thần dân có cùng chung nhau một mục đích, "thanh bình quốc thái dân an", mục đích của vua là dân, là lo cho dân, dân tin vua cùng nhau xây dựng đất nước.
Trong khi đó, chế độ độc tài, chính quyền là nhóm lợi ích, thu vén cá nhân, đục khoét tài nguyên đất nước, đứng trên luật pháp, đàn áp người dân, mị dân bằng những khẩu hiệu lừa bịp và đẩy người dân đứng ngoài rìa xã hội, độc quyền sở hữu đất nước.
Trong chế đô độc tài, phát triển đất nước chỉ là hình thức, mục đích bản chất bên trong là thỏa mãn một ý thức hệ nào đó của riêng họ mà không cùng với ý nguyện của người dân như chủ nghĩa Phát xít. Hoặc hô hào một mô hình xã hội riêng nào đó mà đem người dân làm những con cừu tế lễ thí nghiệm như xã hội TQ. Trong chế độ độc tài người dân chỉ là nô lệ. Đảng CSVN cũng vậy, mục đích của đảng là muôn đời cai trị, dù đất nước thụt lùi lạc hậu đảng vẫn cai trị, đảng kèm hãm sự phát triển, trong khi mục đích của người dân là tự do và phát triển.
Đảng ngược với dân, đảng vì lợi ích của đảng, đảng thay đổi nhân sự, hội nghị, đại hội, bầu bán chỉ vì sự tồn vong của đảng, còn chuyện đất nước là một phạm trù khác. Cho nên dù đảng có tốt hơn hay tệ hơn, đất nước vẫn không phát triển, hoặc có phát triển, nhưng người dân sẽ không bao giờ có tự do dân chủ đúng nghĩa.
2- Có thể đất nước phát triển nhưng có dân chủ hay không? Họ phê bình cái đảng này tồi tệ, quái thai, khốn nạn, họ muốn phải thay đổi ông này mới lãnh đạo được đất nước, thay đổi ông kia kinh tế mới phát triển, điều này chỉ đúng trong xã hội phong kiến, không đúng trong chế độ độc tài. Có thể phát triển một giai đoạn nhưng người dân có hạnh phúc hay không? Chính cái quyền lực độc tài kèm hãm phát triển kinh tế đồng thời tiêu diệt luôn quyền tự do của dân tộc. Như vậy, dù thay ai đi nữa cái đảng đó vẫn còn, bản chất của nó không thay đổi. Vô tình chúng ta ủng hộ cho nó tồn tại thêm, mạnh thêm, chứ đâu phải lật đổ CS hay tốt thêm cho xã hội.
Nhìn bên cạnh theo như ước muốn của dân Việt, xã hội TQ, thành phần lãnh đạo rất bài bản, có trình độ, bằng cấp, nhìn xa trông rộng, nhưng mục đích của họ là gì? Vẫn là chủ nghĩa dân tộc đại Hán, sẵn sàng hy sinh quyền tự do cá nhân để phát triển kinh tế, đất đai vẫn sở hữu toàn dân, xây dựng nền dân chủ phương đông theo giá tri Châu Á chống lại phương Tây, phủ nhận quyền tự do báo chí trong khi nó là lực lượng thứ tư kiểm soát xã hội ngoài tam quyền phân lập, xã hội đầy tham nhũng. Tất cả những xã hội kiểu này đều là mị dân, phục vụ cho một mục đích nhóm lợi ích cầm quyền, độc tôn quyền lực, chống lại những quy luật tự nhiên của xã hội, muốn áp đặt quy luật đảng vào xã hội, họ muốn áp đặt chủ nghĩa dân tộc cực đoan để bảo vệ chính quyền và lừa dối người dân, trong khi người dân chỉ muốn an cư lạc nghiệp, ấm no hạnh phúc, tự do tư tưởng. Phát triển kinh tế để làm gì khi người dân không được hưởng lợi từ nó, khi quyền công dân bị chà đạp, đi ngoài những quy luật tự nhiên, tự ngụy biện kiểu phát triển riêng nhưng thực chất đó là chủ nghĩa toàn trị trá hình, lạm dụng quyền lực để bóp méo dân chủ của người dân, quy định một kiểu dân chủ theo kiểu của đảng. Bất cứ một chế độ nào phủ nhận quyền tự do ngôn luận đều là chế độ độc tài.
CS là vua tập thể, khác với độc tài cá nhân. Tất cả đảng viên khi chọn con đường vào đảng đều luồn lách vì quyền lợi cá nhân của mình, đều là những thành phần lưu manh thỏa hiệp với cái xấu dù trình độ học vấn của họ có đến đâu. Dù anh có tốt mấy khi vào đảng dù yêu nước hay cơ hội, hết Trung tâm bồi dưỡng chính trị mà quận nào cũng có, đến Trường đảng mà tỉnh nào cũng có, đến Trường đảng Nguyễn Ái Quốc, đến Viện Triết học Max Lê nin,…đến mức này đều là những con người "máy đảng" như nhau. Chịu đựng được mức độ nhồi sọ cở này, họ hoàn toàn là nhũng con người lý luận mù quán, suy nghĩ một chiều, chủ nghĩa Max Lê là ưu việt, đấu tranh giai cấp là nhiệm vụ, vơ vét là bản năng. Vì là thành phần lưu manh cơ hội nên quyền lợi cá nhân, quyền lợi phe cánh, quyền lợi đảng, còn đảng còn mình là tuyệt đối. Quyền lợi đó chia đều rộng khắp trải dài từ BCT xuống chủ tịch phường , dân phòng, cho nên họ ra sức bảo vệ, sống chết với nó.
Cũng có thể có những người CS yêu nước, hoặc giữa đường thay đổi nhận thức, nhưng trong một guồng máy cấu kết đan xen lẫn nhau, quyền lợi chia đều họ khó vùng dậy và trước sau gì cũng bị phe cánh kia nghiền nát, như Trần Xuân Bách (1990), Tướng Trần Độ (1999), Giáo sư Triết Hoàng Minh Chính (1967)…… Chắc chắn không phải 3 triệu đảng viên kia là CS gian xảo hết nhưng đã leo lên đến BCHTU chắc chắn khg ai tốt đẹp cả, hoặc vào đến BCT đó là thành phần CS chuyên nghiệp, lưu manh, xảo trá, giả dối, tuyệt đối tuân theo luật chơi của đảng và tìm cách vơ vét cho lòng tham của mình. Họ chỉ tốt sau khi đã về hưu.
Lịch sử đã chứng minh, một chế độ độc tài sẽ không bao giờ thay đổi nếu không có lực tác động từ quốc tế cùng người dân. Áp lực chọn lựa giữa tồn tại và mất hết buộc họ phải thay đổi. Gorbachov kêu gọi cải tổ 1991 khi Cách Mạng Đông Âu đã thành dây chuyền rộng khắp bắt đầu từ Ba Lan, Hungary, Tiệp Khắc, sụp đổ bức tường Berlin 1989-1990. Thein Sein chấp nhận bầu cử tự do, trả quyền lực về cho nhân dân khi cuộc đấu tranh của quần chúng và đảng NLD của bà Aung San Suu Kyi đã lên quá cao độ, 5000 tù nhân chính trị bị bắt, bên cạnh nền kinh tế kiệt quệ và lệnh cấm vận của các nước Tây phương. Không có áp lực độc tài không thay đổi, độc tài dù có tốt đến mấy nó cũng không tự chuyển thành dân chủ. Muốn có dân chủ phải lật đổ độc tài, lật đổ toàn bộ hệ thống cấu trúc chính trị của nó, đó là cách duy nhất, đừng tin vào những thay đổi mị dân của đảng.
3- Đảng không phải nhà vua? Nhà vua có thể nói:" Trẩm tha chết cho khanh", điếu này là sự thật, nhưng Nguyễn Phú Trọng lên TV nói đất nước sẽ có dân chủ, điều này là mị dân. Bởi vì ông Trọng không phải nhà vua mà là đảng trưởng của đảng độc tài. Khác nhau??? Hai mục đích khác nhau.
Người dân tin vua vì vua là thiên tử không làm điều sai trái, nhưng không tin vào độc tài, độc tài là lừa dối, là quyền lợi. Đất nước phải có luật pháp công minh, chỉ khi nào có chỉ thị, nghị quyết, nghị định, luật lệ ban hành rõ ràng không vi hiến, báo chí được quyền tự do, công nhân có quyền lập hội, đất đai thuộc quyền sở hữu tư nhân… khi đó mới gọi là đảng có nhã ý thay đổi. Hãy xem lại đất nước ta, từ trước đến giờ có cái nghị định nào tôn trọng quyền lợi của người dân chưa, hay chỉ là những ngôn ngữ mờ mịt dồn dân vào chân tường trong khi hiến pháp đầy thơm tho. Nghĩa là lâu nay chúng ta sống trong lừa bịp hoàn toàn mà vẫn tin ở đảng sẽ làm điều tốt đẹp.
Chính điều ngộ nhận này, người dân vẫn mơ ngủ tưởng rằng đảng sẽ thay đổi, đảng có uy tín, tin ngay vào những câu phát biểu phù phím mị dân, hoặc thay đổi vài nhân sự mà quên rằng nó vẫn là chế độ độc tài, cho dù nó mạnh lên hay yếu xuống, nó vẫn còn tệ hơn vua. May mắn núp bóng trong ý thức hệ này đảng đã lừa bịp dân chúng lâu nay. Đây chính là lúc chúng ta cần phải sáng suốt nhìn nhận lại vấn đề này để đưa ra những phương án đấu tranh đúng đắn thích hợp hơn, đập tan luận điệu tuyên truyền của đảng. Đảng vừa đấm vừa xoa, vừa bóp vừa thả, tung hỏa mù, gieo rắt sợ hải, triệt để chuyên chính vô sản. Người dân vừa muốn lật đổ đảng, vừa muốn đảng thay đổi, vừa muốn đảng mạnh lên, vừa muốn xã hội phát triển, cho nên mờ mịt không nhận ra đúng bản chất của đảng, để đảng lừa bịp dẫn đi hết chặng này đến chặn khác.Trần Duy Sơn
Sài Gòn 6/2/2016

Bí mật của chuyên chế là gì?

Chuyên chế ắt phải ngu dân, ngu dân ắt phải tẩy não, tẩy não cần có “môn học”: Đó chính là “giáo dục thù hận”. Giáo dục thù hận là một bí mật của kẻ thống trị chuyên chế, đây là một bí mật công khai, nhưng không phải ai cũng có thể nhìn được rõ.

Trường tiểu học Hồng quân tại Quý Châu yêu cầu học sinh hàng ngày mang đồng phục Hồng quân, tiếp thu giáo dục tuyên truyền tẩy não.
Giáo dục thù hận cần phải đưa ra được đối tượng để thù hận: thù hận chủ nghĩa đế quốc Mỹ, thù hận Âu Mỹ, thù hận toàn bộ phương Tây, thù hận dân chủ phương Tây, thù hận tư bản chủ nghĩa, thù hận chủ nghĩa tự do, thù hận giá trị phổ quát. Giáo dục thù hận sẽ làm toàn bộ dân chúng của một quốc gia đều nhìn phương Tây với tâm lý cuồng bức hại, lúc nào cũng đề phòng bị phương Tây hãm hại, trong đầu lúc nào cũng coi những lời nói và hành động của phương Tây là mưu đồ bất chính, lòng dạ hiểm ác, phương Tây là ma quỷ, là lang sói. Do đó kẻ chuyên chế từ chối bất cứ phê bình nào của phương Tây, bất cứ phê bình nào của phương Tây đều là can thiệp nội bộ, đều là vì để đạt mục đích mà họ không thể nói cho người khác.
Đặt định được kẻ thù bên ngoài thì có thể nhất trí phương hướng đối ngoại, thì có thể dịch chuyển tầm nhìn của quần chúng. Giáo dục thù hận của Triều Tiên rất thành công, mặc dù Mỹ cung cấp lúa mì cho Triều Tiên vô điều kiện, giải quyết được khủng hoảng nhân đạo tại Triều Tiên, nhưng Triều Tiên vẫn luôn coi Mỹ là kẻ thù không đội trời chung, để toàn dân Triều Tiên đều thù hận Mỹ, đồng thời lại thêm vào Hàn Quốc và Nhật Bản. Trải qua giáo dục thù hận như vậy, đồng thời tô vẽ bản thân kẻ thống trị thành hình tượng vị thần vinh quang vĩ đại, ánh mắt của dân chúng cũng dõi theo ánh mắt của kẻ thống trị chuyên chế mà nhất trí theo một đường lối đối ngoại, chuyên chế thống trị cũng nhờ đó mà tiếp tục thống trị lâu dài hơn.
Dân chủ và tự do là kẻ thù của chuyên chế, do đó, bất cứ quốc gia dân chủ tự do nào, nhất là quốc gia tuyên dương dân chủ tự do thì đều trở thành kẻ thù của quốc gia chuyên chế. Quốc gia chuyên chế sẽ nói tất cả các quốc gia dân chủ thành kẻ thù, dùng giáo dục thù hận để người dân hình thành tâm lý thù hận. Vì thế mà tư tưởng, lời nói và hành vi của quốc gia dân chủ trở thành giả tạo lừa gạt, tất cả lời nói và hành vi đều có mục đích mà không thể nói cho người khác biết. Từ đó kẻ chuyên chế có được kết luận, quốc gia dân chủ là kẻ lừa gạt, là ác ma, nên cần cảnh giác, không được tin, càng không thể học tập theo.
Giáo dục tẩy não của chế độ chuyên chế chắc chắn bao hàm giáo dục thù hận, trái ngược với giáo dục thù hận là giáo dục lòng trung thành, và lòng yêu mến. Có được giáo dục thù hận rồi thì tự nhiên cũng có sự giáo dục lòng trung thành, và lòng yêu mến. Con người không thể chỉ có hận mà không có yêu, kẻ thống trị truyền bá giáo dục thù hận, một mặt là muốn ngăn trở tự do và dân chủ, một mặt là muốn gây dựng lòng trung thành và lòng yêu mến với bản thân kẻ thống trị. Thế là, trung thành với một loại chủ nghĩa, trung thành với chính quyền hiện hữu, trung thành với đảng và quốc gia. Trong đó, trung thành và tình yêu cuồng nhiệt có tính mê hoặc sẽ kéo theo những thứ của chủ nghĩa ái quốc và chủ nghĩa dân tộc, mượn những thứ đó để cải trang bản thân, đem chính quyền chuyên chế hóa trang thành người phát ngôn của quốc gia và dân tộc, ta là quốc gia, quốc gia tức là ta, yêu ta tức là yêu quốc gia, yêu quốc gia ắt phải yêu ta.
Chuyên chế chắc chắn phải hạn chế tự do, bởi vì tự do không có lợi cho chuyên chế. Chính quyền chuyên chế dù miệng có nói bảo vệ tự do thế nào đi nữa, thì chắc chắn sẽ lén lút hạn chế tự do, bởi vì tự do sẽ khiến cho chuyên chế phải giải thể. Một đặc điểm của chuyên chế là thù hận tự do, tuyên truyền chủ nghĩa tập thể, chủ nghĩa tự do, chủ nghĩa dân tộc. Bởi vì có rất nhiều người không phân biệt rõ quan hệ giữa quốc gia, dân tộc và kẻ thống trị, họ thường lẫn lộn giữa đảng và quốc gia, chính phủ và quốc gia.
Kẻ chuyên chế đều thù hận dân chủ, dân chủ là kẻ thù không đội trời chung với kẻ chuyên chế, do đó kẻ thống trị luôn muốn bôi nhọ quốc gia dân chủ. Tuy nhiên điều kẻ thống trị thích nhất lại là hóa trang bản thân thành bộ dạng dân chủ, không có một quốc gia chuyên chế nào lại trực tiếp tự xưng là chuyên chế. Ngược lại, họ sẽ mượn danh nghĩa người dân và dân chủ để thi hành thống trị chuyên chế, ngay cả tên nước cũng thể hiện ra sự khôi hài: tên đầy đủ của Triều Tiên là nước Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên.
Các quốc gia dân chủ hiện đại rất ít thi hành giáo dục thù hận. Trong thời kỳ Chiến tranh thế giới thứ Hai, Nhật Bản bị Mỹ tấn công, nhưng sau chiến tranh, Nhật Bản lại không thi hành giáo dục thù hận đối với Mỹ, Đức cũng không, Italy cũng không. Ngược lại, những nước này lại còn trở thành đồng minh với Mỹ, đồng thời còn học tập Mỹ, điều này không chỉ xuất phát từ suy tính lợi ích quốc tế chiến lược, mà là có nhận thức gần giống nhau đối với tư tưởng chính trị hiện đại.
Chính trị hiện đại không tuyên dương giáo dục thù hận, mà là đề xướng lý tính và khoan dung. Chính trị hiện đại tuyên dương nền chính trị dân chủ, xóa bỏ độc tài chuyên chế, bởi vì độc tài chuyên chế như là khối u ác tính sinh trưởng trên cơ thể người. Dù là trong thời gian ngắn có thể sáng tạo ra sự huy hoàng thế nào đi nữa, thì cuối cùng rồi cũng sẽ thối nát và làm thương tổn đến nhân loại. Do đó thế giới dân chủ coi chuyên chế là kẻ thù, bởi nguồn gốc sự tàn bạo trong lịch sử của nhân loại là chủ nghĩa chuyên chế, chuyên chế tất nhiên là số ít người vì tư lợi mà bóc lột nhiều người, cùng với đó, nhiều người không thể nào biểu đạt nguyện vọng của mình, không có cách nào bảo vệ quyền lợi của mình, chỉ có thể để mặc cho bị áp bức.
Giáo dục thù hận là một chương quan trọng trong giáo dục ngu dân, giáo dục tẩy não, tạo thành tàn tích ở một mức độ rất lớn. Khi một người tiếp nhận sự truyền bá tư tưởng của kẻ chuyên chế, thì sẽ không phân thiện ác, không phân tốt xấu, không phân đúng sai, toàn bộ thế giới quan đều bị đảo lộn, và sẽ cam tâm tình nguyện bán mạng cho kẻ chuyên chế, lại còn tự cho mình là quang vinh cao thượng. Khi một người tiếp nhận giáo dục thù hận của kẻ chuyên chế, thì sẽ căm ghét hiện đại, khước từ bị phê bình, căm ghét ý tốt, từ chối cải tiến, cuối cùng là nối giáo cho giặc, thay kẻ chuyên chế duy hộ thống trị, tự thắt chặt xiềng xích chuyên chế trên người mình.
Trong một đất nước chế độ chuyên chế, nếu muốn tỉnh táo, đầu tiên cần phải nhận rõ được giáo dục thù hận, thoát khỏi giáo dục thù hận, chỉ có vứt bỏ sự thù hận ngu muội, thì mới có thể thực sự tiếp nhận được nền văn minh hiện đại.Đường Hải/Trí Thức Việt Nam

Chú em thứ trưởng

Nó thuộc loại sáng dạ. Học giỏi. 1978 nhập ngũ, 1979 tham gia đánh bành trướng Bắc Kinh.Nhờ lý lịch tốt, bản thân có thành tích, chú được đi Liên xô học đại học. Học xong xin ở lại làm tiếp nghiên cứu sinh.
Những năm '80, '90 thế kỷ trước, Liên xô rệu rã và sắp sụp đổ. Tiêu cực xã hội ngày càng trầm trọng.Một số không nhỏ sinh viên và nghiên cứu sinh Việt Nam ở Liên xô học thì ít mà buôn bán, nấu rượu lậu, may quần bò... kiếm tiền thì nhiều.
Có tiền là mua được hàng hoá "đánh" về Việt Nam và đương nhiên là mua được bằng tiến sĩ. Chính xác hơn là khoán gọn cho thầy muốn làm sao thì làm, miễn em có bằng mang về nộp Bộ Đại học, em biếu thầy một khoản theo thời giá.
Chú em của chúng ta không phải là ngoại lệ. Chú sáng dạ nên biết phải làm cái gì hiệu quả nhất. Các sếp to nhỏ sang Moskva họp hành công tác ngắn ngày hoặc quá cảnh vài hôm đều được chú em nồng nhiệt tiếp đón, bán và mua giúp hàng xách tay cho các sếp. Thậm chí sai khiến các sếp có hộ chiếu đỏ vận chuyển hàng giúp, tất nhiên với khoản thù lao hậu hĩnh. Từ đó, chú em quen hầu hết các sếp bộ ban ngành và các cơ quan đầu não.
Về nước, với số vốn khoảng vài triệu đô, với lý lịch tốt, với tấm bằng tiến sĩ, với mối quan hệ thân thiết đã được thiết lập với các sếp, chú không khó khăn gì trong việc xoay một chức thứ trưởng.
Mặc kệ cái đầu rất ít chữ thuộc lĩnh vực mình phụ trách, chú em hoàn thành không đến nỗi tệ nhiệm vụ thứ trưởng. Thì cứ nói chung chung, đại khái, trên tinh thần nghị quyết và đúng quy trình. Phát động và tổng kết các phong trào thi đua. Tham gia các quy hoạch phát triển ngành, thứ quy hoạch cứ vài ba năm lại điều chỉnh một lần.
Vô bổ vô hại. Cũng phạm vài khuyết điểm nho nhỏ nhưng chưa đến mức bị kỷ luật.
Bạn chú có thằng còn leo được lên bộ trưởng, chú thế vẫn là khiêm tốn. Có thằng cũng chỉ thứ trưởng như chú nhưng dại, nói năng ký tá lăng nhăng mất hết uy tín.
Riêng chú, nay cập kê về hưu, cũng tỏ ra thông thái và nhiệt huyết. Thỉnh thoảng viết bài phản biện nhẹ nhàng, gọi là có tinh thần xây dựng. Lâu lâu lên TV trả lời phỏng vấn.
Chú giành nhiều thời gian để làm thơ trong căn phòng mát rượi đầy đủ tiện nghi khu biệt thự Ciputra. Cửa sổ căn phòng nhìn ra tận sông Hồng trĩu nặng phù sa. Nghe đồn thơ chú cũng hay hay. In ra vài ba tập rồi.
Chi tiết cuối: Chú đã kịp lấy cô vợ thứ ba, ít hơn con gái chú một tuổi
Phan Chí Thắng

No comments:

Post a Comment