Tuesday, July 25, 2017

Bài viết hay(5214)

Một trong những văn hóa nổi tiếng nhất của Việt Nam ngày nay là văn hóa phong bì. Từ làng xã đến Trung Ương, từ bệnh viện đến tòa án, phong bì là thủ tục đầu tiên mà người dân phải biết; nhất là khi có việc cần giúp. Trừ CSGT đứng đường, hải quan và công an ở các cửa khẩu, thuế vụ, kiểm lâm là cash only thì hầu như phong bì luôn là thứ cần thiết để bôi trơn cho mọi việc suông sẻ hơn. Bởi vậy văn hoá phong bì tràn lan qua Mỹ và đi dần vào các cơ quan công quyền để xin permit, license. Người Mỹ không chỉ làm quen với phở, chả giò, bánh xèo... mà còn biết đến văn hoá phong bì.

Việt Nam tụt hậu bao xa so với láng giềng

"Nhìn tổng quát, đất nước có bao giờ được thế này không?" là câu hỏi của Tổng bí thư Đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng tại "ngày hội đại đoàn kết toàn dân tộc" diễn ra sáng 13-11-2016 ở thôn Phật Tích thuộc xã Phật Tích - huyện Tiên Du - tỉnh Bắc Ninh.

BVN cho rằng có thể coi bài báo dưới đây là một phần của câu trả lời.

Bauxite Việt Nam

(TBKTSG Online) - Một báo cáo tổng hợp của Tổng cục Thống kê đã phác thảo tình trạng lạc hậu, tụt hậu của Việt Nam so với hàng loạt các quốc gia trong khu vực.
Theo đó, từ năm 2008 Việt Nam đã trở thành quốc gia có thu nhập trung bình, nhưng khoảng cách về GDP bình quân đầu người so với các nước trong khu vực còn lớn và có nguy cơ bị nới rộng.
GDP bình quân đầu người của Việt Nam năm 2014 đạt 2.052 đô-la Mỹ, gấp 21 lần năm 1990, nhưng chỉ tương đương mức GDP bình quân của Malaysia năm 1988, Thái Lan năm 1993, Indonesia năm 2008, Philippines năm 2010, và Hàn Quốc năm 1982.
GDP bình quân đầu người năm 2014 của Việt Nam bằng 3/5 của Indonesia, 2/5 của Thái Lan, 1/5 của Malaysia, 1/14 của Hàn Quốc và bằng 1/27 mức GDP bình quân của Singapore.
Xét trên giác độ GDP bình quân đầu người, Việt Nam đi sau Hàn Quốc khoảng 30-35 năm, sau Malaysia 25 năm, Thái Lan 20 năm, sau Indonesia và Philippines 5-7 năm.
Trong khi đó, về cân đối tài khóa, tình trạng bội chi ngân sách và nợ công đang có xu hướng tăng lên trong những năm gần đây.
Tỷ lệ nợ Chính phủ so với GDP xếp thứ 9 trong khu vực ASEAN (năm 2001) đã tăng lên thứ 5 (năm 2013).
Thị trường tài chính của Việt Nam phát triển tương đối thấp và còn nhiều bất ổn so với một số nước trong khu vực. Giá trị vốn hóa thị trường cổ phiếu của Việt Nam năm 2012 là 32,9 tỉ đô-la Mỹ (Malaysia là 476,3 tỉ đô-la Mỹ, Singapore 414,1 tỉ đô-la Mỹ, Indonesia 396,8 tỉ đô-la Mỹ, Thái Lan 383 tỉ đô-la Mỹ, Philippines 264,1 tỉ đô-la Mỹ).
Việt Nam đã huy động được nguồn vốn lớn góp phần thúc đẩy tăng trưởng kinh tế nhưng hiệu quả đầu tư còn thấp.
Hệ số ICOR của Việt Nam 2011-2013 là 6,99, cao hơn của Indonesia (4,64), Lào (2,59), Malaysia (5,40), Philippines (4,10), Trung Quốc (6,40), nghĩa là đầu tư của Việt Nam kém hiệu quả nhất so với các nước này.
Về xếp hạng môi trường kinh doanh 2015 của Ngân hàng Thế giới, Việt Nam hiện ở vị trí thứ 78/189 quốc gia và vùng lãnh thổ. So với các nước ASEAN, Việt Nam đứng sau Singapore (vị trí số 1), Malaysia (18) và Thái Lan (26); Việt Nam xếp trên Philippines (95), Bruney (101), Indonesia (114), Campuchia (135), Lào (148) và Myanmar (177).
Việt Nam có lực lực lượng lao động dồi dào nhưng tập trung chủ yếu ở khu vực sản xuất nông nghiệp, chiếm 46,3%, tương đương với tỷ lệ của Thái Lan vào năm 1995, Philippines và Indonesia đầu thập kỷ 90, gấp 2,4 lần Malaysia và 4 lần Hàn Quốc năm 1995. Tỷ trọng lao động khu vực nông nghiệp năm 2012 của Malaysia là 12,6%, Philippines 32,2%, Indonesia 35,1%, và Thái Lan 36,9%.
Theo vị thế việc làm, lao động Việt Nam chủ yếu làm các công việc gia đình hoặc tự làm (có thu nhập thấp, bấp bênh, không ổn định), chiếm tới 62,7% tổng việc làm 2013.
Chất lượng nguồn nhân lực thấp, cơ cấu đào tạo thiếu hợp lý, hiệu quả sử dụng lao động qua đào tạo chưa cao. Tỷ lệ lao động đã qua đào tạo năm 2014 của Việt Nam là 18,2%.
Tỷ lệ biết chữ của Việt Nam đứng sau Philippines, Thái Lan. Tỷ lệ đi học đúng tuổi cấp tiểu học đạt 95%, thấp hơn Thái Lan và Indonesia (98%).

Theo đánh giá của WB về kinh tế tri thức: Chỉ số giáo dục của Việt Nam năm 2012 là 2,99 (thấp hơn bình quân thế giới là 4,35, bình quân của khu vực 5,26), xếp thứ 113, thấp hơn so với Hàn Quốc thứ 4, Malaysia thứ 75, Philippines thứ 85, Thái Lan thứ 93 và Indonesia thứ 102.Tư Hoàng

"Khe cửa tuy hẹp nhưng là duy nhất"

Đó là một ý kiến mà nhà hoạt động trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn đưa ra khi bình luận bài viết "Việt Nam ngừng khoan dầu khí ở Biển Đông" của BBC Tiếng Việt.

Ông Hồ Chí Minh có nói: "Tuổi trẻ là mùa xuân của xã hội". Gì thì gì, tương lai của Việt Nam vẫn sớm thuộc về những người như Nguyễn Anh Tuấn.

Bauxite Việt Nam
Trong bối cảnh hội nhập hôm nay, bất luận lực lượng nào nắm quyền thì hướng phát triển của Việt Nam vẫn là hướng biển, tức hướng đông. Ngay cả Chiến lược kinh tế biển của Đảng Cộng sản Việt Nam cũng đã xác định tới năm 2020 kinh tế biển sẽ góp hơn 50% GDP cả nước, và con số này còn tăng lên nữa theo thời gian.

Trong khi đó, hướng bành trướng chính của Trung Quốc, ngày nào nó còn là một đế chế như hiện nay, vẫn luôn là hướng Nam, nhằm khống chế tuyến giao thương hàng hải quan trọng bậc nhất đi qua nơi đây.
Biển Đông, như góc ngã ba đường, trở thành điểm đụng nhau giữa "hướng phát triển của Việt Nam" và "hướng bành trướng của Trung Quốc", nên xung đột là không thể tránh khỏi, chỉ chưa biết khi nào và mức độ ra sao.
Những nhà lãnh đạo cộng sản Trung Quốc và Việt Nam ý thức rõ điều này, nhưng đều cố tình trì hoãn xung đột vì những toan tính của mỗi bên.
Lãnh đạo Trung Cộng hiểu rõ xung đột sẽ đẩy Việt Nam gần với phương Tây hơn - một điều mà họ không hề mong muốn, vì:
(1) Sẽ khiến họ mất đi một đàn em ý thức hệ và làm họ trở nên cô độc hơn trong mô hình phát triển của mình;
(2) Tạo ra một đồng minh Tây phương ngay vùng phên giậu.
Họ thích kịch bản một Việt Nam thần phục không tiếng súng hơn. Nhưng vấn đề là họ không tin lãnh đạo Việt Cộng, vì nếu như trước đây họ là nhà tài trợ chính cho giới lãnh đạo Việt Cộng thì nay Việt Cộng có thể tự sống bằng nguồn thu nội địa, không còn quá nhiều lý do để thần phục họ nữa. Bởi vậy, trong ngắn hạn có thể họ chấp nhận tình trạng quy phục giả hiện nay, nhưng trong dài hạn, để nắm phần chắc trong tay, họ phải xuống tay.
Phía lãnh đạo Việt Cộng, vốn dĩ xây dựng tính chính danh dựa trên thành tích bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và phái sinh của nó là một thứ chủ nghĩa dân tộc bài Tàu thường xuyên được mài dũa, lại đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan nguy ngập hơn. Vừa phải tỏ vẻ thần phục Trung Cộng để mua thời gian, vừa phải tìm mọi cách chứng tỏ với quốc dân rằng sự thuần phục đấy chỉ là hình thức, là chiến thuật ngoại giao khôn khéo để cho thấy là họ vẫn xứng đáng nắm quyền. Lãnh đạo Việt Cộng kỳ thực rất sợ kịch bản mất đảo, bởi nó sẽ khiến:
(1) Quét sạch tính chính danh cầm quyền của họ chính trên nền tảng mà họ xây dựng; con dao chủ nghĩa dân tộc bài Tàu mà họ mài dũa lâu nay rất có thể sẽ "cắt" họ bằng cái lưỡi thứ hai của nó;
(2) Không để cho họ lựa chọn nào ngoài việc phải sát lại với Tây phương và chịu mọi áp lực cải cách chính trị từ đó - đồng nghĩa với việc quyền lực độc tôn của họ sẽ bị đe dọa;
Tình thế lưỡng nan này giải thích cho thái độ bất nhất thể hiện qua cả phát ngôn lẫn hành động của giới lãnh đạo cộng sản Việt Nam: Khi thì cho phép biểu tình, khi thì ngăn cấm, lúc thì phê phán tình "hữu nghị viển vông", lúc thì "4 tốt, 16 chữ vàng". Tất cả những sự bất nhất này thể hiện sự lúng túng của những người lãnh đạo mang tư duy nhiệm kỳ, chỉ nhằm mục đích mua thêm thời gian, trì hoãn một cuộc xung đột không sớm thì muộn sẽ đến. Họ chỉ mong cuộc xung đột ấy không đến trong nhiệm kỳ của mình, để trốn tránh trách nhiệm với quốc gia, với lịch sử.
Việt Nam cần một thái độ khác. Một thái độ dám nhìn thấy "cơ" (cơ hội) trong "nguy cơ" hiển hiện ở biển Đông. Một thái độ của Minh Trị và quốc dân Nhật Bản bừng tỉnh trước loạt đại bác từ tàu Mỹ; hay của Tưởng Kinh Quốc, Lý Đăng Huy và quốc dân Đài Loan trước dàn tên lửa Đại lục ngay bờ bên kia eo biển, nhất quyết tận dụng tình thế cạnh tranh giữa các siêu cường để thu nhận hỗ trợ từ các bên nhằm cải cách sâu rộng quốc gia, đứng về phía văn minh, phía hiện đại nhất của nhân loại. Khe cửa tuy hẹp nhưng là duy nhất, cần những nhà lãnh đạo dám sống dám chết đi đến cùng nhằm tìm lối thoát cho quốc gia trong một tình thế nguy ngập.
Những người lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội 10 năm qua, khi Mỹ lãnh đạo Tây phương xoay trục về châu Á, chỉ vì luyến tiếc thứ quyền lực độc tôn cho cá nhân họ và gia đình. Nếu tiếp tục những giải pháp tình thế nhằm kéo dài thời gian như lâu nay, mà không có bất kỳ ý hướng cải cách sâu rộng quốc gia nào, họ chỉ có thể chuốc lấy thất bại nhục nhã và ghi tên mình trên những dòng ô danh của lịch sử nước nhà.Nguyễn Anh Tuấn

Kiện CSGT đòi bồi thường hơn 34 tỉ đồng

"Chưa đánh được người mặt đỏ như vang, đánh được người rồi mặt vàng như nghệ". 34 tỉ đồng là món tiền to và nó càng to hơn khi kẻ làm sai phải móc túi riêng ra đền. Tinh thần "thà phá sản còn hơn bị ức hiếp" của ông Trần Văn Hoài thật đáng hoan nghênh!

Bauxite Việt Nam

Giam 3 sà lan trái pháp luật, khiến doanh nghiệp bị thiệt hại 34,4 tỉ đồng, CSGT đường thủy Công an TP. HCM bị doanh nghiệp kiện đòi bồi thường.
Tòa án nhân dân TP. HCM chính thức thụ lý vụ kiện hành chính, giữa nguyên đơn là Công ty TNHH Minh Hằng (có trụ sở ở thị trấn Cần Đước - huyện Cần Đước - tỉnh Long An) và bị đơn là Phòng Cảnh sát giao thông đường thủy Công an TP. HCM.

Theo nội dung đơn khởi kiện, ngày 10-8-2016, Đội 3 - Phòng CSGT đường thủy Công an TP. HCM, lập biên bản tạm giữ 3 sà lan của Công ty Minh Hằng, với lỗi "Vận chuyển bùn nạo vét vi phạm vận chuyển tiêu thụ khoáng sản không có nguồn gốc hợp pháp". Điều đáng nói, khi lập biên bản, 3 sà lan không hề vi phạm và đang chứa bùn nạo vét đậu tại chỗ.
Ngày 11-8-2016, Công ty Minh Hằng nộp toàn bộ chứng cứ cho Phòng CSGT đường thủy và đề nghị giải quyết vì 3 sà lan không vi phạm, như hợp đồng thi công chứng minh nguồn gốc bùn hợp pháp, và khẳng định bùn nạo vét không phải là khoáng sản. Tuy nhiên, Phòng CSGT đường thủy không nghe, vẫn giam 3 sà lan của Công ty Minh Hằng với thời hạn 1 tháng. Hết thời hạn tạm giam, không chứng minh được Công ty Minh Hằng vi phạm, Phòng CSGT đường thủy miễn cưỡng ra quyết định phạt cảnh cáo Công ty Minh Hằng.
Hai trong 3 sà lan mà Phòng CSGT đường thủy Công an TP. HCM tạm giữ, có 2 sà lan nằm trong hợp đồng Công ty Minh Hằng cho Công ty TNHH MTV Phú Mỹ thuê, thời hạn thuê là 1 năm, với giá 2,5 tỉ đồng/tháng.
Bị tạm giữ sà lan, không có sà lan giao cho Công ty Phú Mỹ, nên hợp đồng bị hủy gây thiệt hại 28 tỉ đồng cho Công ty Minh Hằng. Ngoài ra, Công ty Minh Hằng còn bị Công ty Phú Mỹ phạt 5 tỉ đồng theo điểm 6.2 điều 6 của hợp đồng. Và sà lan thuê của Công ty Phú An không hoạt động, thiệt hại 1,4 tỉ đồng. Tổng cộng Công ty Minh Hằng bị thiệt hại 34,4 tỉ đồng và yêu cầu Phòng CSGT đường thủy bồi thường thiệt hại.
Theo ông Trần Văn Hoài - giám đốc Công ty Minh Hằng, lý do bị bắt và bị giam là do trước đó một lãnh đạo Phòng CSGT điện thoại yêu cầu Công ty nhường gói thầu đang thi công gần cầu Tân Thuận, trị giá hàng chục tỉ đồng, nhưng Công ty Minh Hằng không đồng ý. Một thời gian sau thì sà lan của Công ty Minh Hằng bị lập biên bản tạm giữ. Đáng chú ý, khi lập biên bản, nhiều phóng viên đi cùng đoàn kiểm tra đến quay phim đưa tin sai sự thật việc bắt giữ này, trong đó có cả đài truyền hình trung ương.
"Đây là sự trả thù Công ty, mặc dù Công ty không vi phạm. Vì vậy Công ty Minh Hằng buộc phải khởi kiện, đề nghị tòa hủy quyết định của Phòng CSGT đường thủy, bởi quyết định ban hành trái pháp luật và yêu cầu bồi thường thiệt hại. Tôi biết, đấu đầu với CSGT thì doanh nghiệp sẽ khó làm ăn, nhưng thà phá sản còn hơn bị ức hiếp" - ông Trần Văn Hoài cương quyết.Ngọc Linh

No comments:

Post a Comment