Wednesday, July 26, 2017

Bài viết hay(5219)

Không phải chỉ có ở VN mà ngay như ở nhiều nước văn minh, tiên tiến khác cũng có nhiều cá nhân và công ty xả rác, thải bừa bất kỳ thứ gì xuống kênh rạch, sông hồ và biển một cách vô tội vạ. Bạn cứ đi dọc theo Santa Ana river hay ven freeway phiá sau soundwall rồi sẽ thấy những xe đẩy shopping, tấm nệm cũ, bàn ghế hư và đủ loại rác khác. Police bắt gặp thì sẽ phạt nặng nhưng thử hỏi ý thức tự giác của mỗi người ở đâu? Ở VN đang rộ lên vụ xả rác ra biển từ khi Formosa làm cá chết nhưng còn bao nhiêu vụ khác đã chìm xuồng? Tại sao chính quyền bưng bít thay vì công khai, minh bạch? Đó là thắc mắc chính mà đến nay vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. Tất cả chỉ vì tiền? Hậu quả sẽ ra sao? Ai lãnh đủ? Ngu nhất cũng hiểu.

Biển không phải là bãi rác

   Những người yêu biển chưa nguôi nỗi đau mang tên Formosa nay lại được bồi thêm nhát chém mang tên Vĩnh Tân ở Tuy Phong, Bình Thuận. Dư luận chưa kịp mừng vì Thủ tướng của chính phủ kiến tạo đã dũng cảm ra lệnh dừng dự án điện hạt nhân ở Ninh Thuận, lại đang sốt vó vì nhiệt điện than Vĩnh Tân được Bộ Tài nguyên và Môi trường cho phép đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển Tuy Phong, gần khu bảo tồn sinh vật biển Hòn Cau.Từ bao đời nay, biển là một phần không thể tách rời của cuộc sống nhân loại. Biển Việt Nam cũng vậy. Đó là nguồn sống của hàng chục triệu ngư dân, gắn liền đời sống của cả đất nước. Chiều dài bờ biển Việt Nam là 3.260 km, xếp thứ 32 trên tổng số 156 nước có bờ biển. Độ dài bờ biển chỉ dạng trung bình, bù lại Việt Nam có nhiều bãi biển đẹp, thừa sức sánh vai cùng thế giới. Từ khi đổi mới, du lịch Việt Nam phát triển và đi lên từ biển. Cho đến hôm nay, du lịch Việt Nam chủ đạo vẫn là biển.
Vì nhiều lý do, nhất là vì nghèo đói, biển Việt Nam bị bạc đãi. Bao đời nay, biển là bãi chứa rác thải của tàu thuyền và cư dân ven bờ, âm thầm mà nhức nhối, từ năm này qua năm khác. Biển quá mênh mông vì “trái đất 3/4 nước mắt” (Xuân Diệu) vẫn cam tâm chịu đựng, dù thỉnh thoảng bị “nhức đầu, sổ mũi, cảm lạnh”. Gần đây, biển đau đớn và bệnh tình trở nặng vì chất thải công nghiệp thi nhau đổ xuống biển. Không chỉ rác thải thông thường dễ phân hủy mà toàn hóa chất độc hại, hủy diệt môi trường.
Đỉnh điểm là Formosa làm biển Hà Tĩnh và Bắc Trung bộ chết lâm sàng. Biển chết, các sinh vật biển, nguồn sống của con người bị diệt chủng kéo theo nhiều hệ lụy khôn lường. Oái ăm thay, “Formosa” vốn có nghĩa là “xinh đẹp” lại trở thành biểu tượng của sự chết chóc. Formosa ở Đài Loan gây ô nhiễm tại Đài Trung, buộc phải bồi thường mỗi tháng 650 USD/người cho hàng chục ngàn dân vùng ô nhiễm, vẫn không từ bỏ tham vọng mở rộng đế chế luyện thép vì những món lợi kếch xù. Không thể bành trướng xuống Cao Hùng như dự kiến vì người Đài Loan kịch liệt phản đối, Formosa thò vòi bạch tuộc vào Hà Tĩnh, Việt Nam.
Biển Hà Tĩnh và vùng phụ cận sau hơn một năm chết lâm sàng, đã hồi sinh, theo công bố của Bộ Tài nguyên và Môi trường. Khách đã bắt đầu trở lại nhưng còn lâu mới được như trước khi có Formosa. Đa phần là khách địa phương, khách bình dân; còn khách du lịch đúng nghĩa, khách Tây vẫn biệt tăm. Họ nghi ngờ những người đã cho phép Formosa xả thải vì cho là không độc hại hoặc biết là độc hại nhưng vẫn nhắm mắt đồng ý vì tư lợi. Tại sao không mời cơ quan độc lập về môi trường quốc tế công bố để đảm bảo khách quan và chính xác? Tôi vừa đi tour “Ngao du Nghệ - Tĩnh - Bình” về. Biển vắng, không khách nào dám ăn hải sản.
Những người yêu biển chưa nguôi nỗi đau mang tên Formosa nay lại được bồi thêm nhát chém mang tên Vĩnh Tân ở Tuy Phong, Bình Thuận. Dư luận chưa kịp mừng vì Thủ tướng của chính phủ kiến tạo đã dũng cảm ra lệnh dừng dự án điện hạt nhân ở Ninh Thuận lại đang sốt vó vì nhiệt điện than Vĩnh Tân được Bộ Tài nguyên và Môi trường cho phép đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển Tuy Phong, gần khu bảo tồn sinh vật biển Hòn Cau. Lại còn chống chế và ngụy biện bằng mỹ từ “vật chất” chứ không phải là bùn thải. Nếu dùng được, không ai ngu gì đổ bỏ. Số bùn thải này, nếu vô hại, có thể làm thêm được mấy đảo nổi ở Trường Sa. Hòn Cau, còn gọi là Cù Lao Câu, cách bờ 10 km, là một trong 16 khu bảo tồn sinh vật biển của Việt Nam. Đây là đảo không có người ở và có thể bắt cá bằng tay với dụng cụ thô sơ, một trong những vùng biển đẹp nhất của Việt Nam.
Nên nhớ, mới Vĩnh Tân 1 và chỉ giai đoạn đầu đã đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển. Không chỉ hủy diệt môi trường mà còn thay đổi hệ sinh thái và hải lộ vận chuyển xuyên Việt. Vĩnh Tân có 4 nhà máy 1, 2, 3, 4 thì 3/4 nhà máy do Trung Quốc làm tổng thầu và chủ đầu tư 1 nhà máy. Trước đây, dù chưa vận hành, Vĩnh Tân đã bị ngư dân Tuy Phong nhiều lần phản đối vì bụi xỉ làm ô nhiễm môi trường sống. Số bùn thải này đổ lên bờ đã khủng khiếp và không thể xử lý, nỡ nào đổ xuống biển. Biển đang giãy chết còn lòng dân đang dậy sóng. Thay cho nhiệt điện than, sao không làm điện gió hoặc điện mặt trời vốn là thế mạnh của vùng đất thiếu nước ngọt, thừa nắng và dư gió này?
Có cảm giác Bộ Tài nguyên và Môi trường là cơ quan gác cửa môi trường sống của Việt Nam đang làm ngược với chức năng của mình. Các mức kỷ luật của Bộ trong vụ Formosa vẫn chưa đủ sức cảnh báo và răn đe những hành vi tương tự. Là người dân Bình Thuận, đồng thời là người đưa khách du lịch đầu tiên ra Hòn Cau từ năm 1997 và đặt tên cho bãi tắm đẹp nhất trên đảo là bãi Mê Ly, tôi khẩn thiết kính đề nghị Thủ tướng cho dừng ngay các dự án nhiệt điện than Vĩnh Tân. Tôi cũng kêu gọi các nhà khoa học chân chính và những ai yêu biển cùng nhau góp tiếng nói để chặn đứng những dự án hủy diệt môi trường. Thiệt hại về tiền bạc còn có thể bù đắp nhưng về môi trường sống thì không thể. Không chỉ để cứu du lịch Bình Thuận và Ninh Thuận mà còn cứu hàng chục vạn ngư dân vùng giáp ranh 2 tỉnh. Muộn vẫn còn hơn không. Quan trọng hơn là có thể sửa chữa sai lầm.
Biển không phải là bãi rác mà muốn đổ thứ gì xuống cũng được. Rác cũng tùy loại, có khu vực riêng và phải được kiểm soát nghiêm ngặt.Nguyễn Văn Mỹ (Ủy viên BCH Hiệp hội Lữ hành Việt Nam)

Mạo danh và gian manh

Khu vực biển được cấp phép nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn thải
   Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bản tư vấn dự án nhận chìm triệu khối bùn thải ở biển Bình Thuận do ông giám đốc Hà Quốc Quân ký (ông Quân vừa bị Bộ Công Thương đình chỉ công tác 15 ngày) và nhận thấy đây là dự án mạo danh chưa từng có về mặt khoa học ở Việt Nam.Sự gian trá không chỉ dừng lại ở chỗ ông Quân với tư cách viên chức nhà nước nhưng lại điều hành doanh nghiệp mà như một gian thương lật lọng, lợi dụng uy tín các chuyên gia, nhà khoa học để “bán” công trình gây hại đến môi trường biển.
Ông Hà Quốc Quân là Giám đốc Trung tâm Tư vấn đầu tư và Chuyển giao giao công nghệ của Viện Nghiên cứu Chiến lược, Chính sách công nghiệp thuộc Bộ Công Thương nhưng đồng thời lại là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam (VPC). VPC có một trang web quảng cáo nhiều lĩnh vực tham gia cũng như PR việc quy tụ nhiều chuyên gia từ tiến sĩ, thạc sĩ đến kỹ sư giỏi về ngành nghề được cấp phép. Tuy nhiên, sau khi báo chí cáo giác hàng loạt hành động gian manh, trang web này đã đóng cửa.
Hôm 22.7, Bộ Công Thương ra thông cáo: “Ông Hà Quốc Quân vi phạm Điều 37 Luật phòng chống tham nhũng năm 2005 sửa đổi bổ sung năm 2012, Luật Viên chức. Theo đó, viên chức không được tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp”.
Chứng nhận đăng ký đầu tư của VPC cấp hồi tháng 3.2016, nhưng các báo phát hiện công ty do ông Hà Quốc Quân làm tổng giám đốc đã tư vấn tới 37 dự án, với 7 dự án nhiệt điện gồm Nghi Sơn 2, Dung Quất, Long Phú 2, Vĩnh Tân, Sông Hậu… Mới thành lập mà “bán” được nhiều gói tư vấn lớn như vậy đủ biết mối quan hệ của ông Quân như thế nào.
Cho đến khi báo chí thông tin về dự án nhấn chìm 1 triệu m3 bùn thải do ông Quân trình ký, được Bộ TN&MT cấp phép và có 3 nhà khoa học lên tiếng họ không hề tham gia gồm tiến sĩ Nguyễn Tác An, Phó chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang; thạc sĩ Lê Thị Vân Linh (Viện Kỹ thuật biển) và thạc sĩ Nguyễn Ngọc Bảo Trâm (Trung tâm Quy hoạch và quản lý tổng hợp vùng duyên hải khu vực phía Nam), thì người ta thấy đây là câu chuyện lừa đảo khoa học có chủ đích. Dư luận hết sức phẫn nộ về sự ngụy tạo và dối trá này nhằm mục đích bán sản phẩm khoa học bịa đặt. Nói cho cùng, gói tư vấn của VPC là cách bán hàng bằng sự lừa đảo, làm giả tên tuổi nhà khoa học nên các số liệu bên trong là không thể tin cậy.
Mặt khác, theo khẳng định của Bộ Công Thương, ông Quân không thể điều hành, quản lý doanh nghiệp với tư cách viên chức, vì như vậy là vi phạm luật phòng chống tham nhũng. Do đó, bản tư vấn trình ký của ông Quân về dự án nhận chìm 1 triệu m3 bùn thải là sản phẩm giả, bán một sản phẩm như thế chỉ có thể là gian thương chứ không phải doanh nhân chân chính. Từ đó dẫn đến sự ngụy biện “kế thừa dự án” từ một người khác theo cách nói của ông Quân với báo chí là hết sức xảo ngôn. Thậm chí ông Quân còn đổ lỗi do đánh máy. Thật lạ kỳ, chẳng một người đánh máy nào có thể tạo tác ra tên tuổi 3 nhà khoa học với đầy đủ chức danh như thế nếu không có chữ ký của ông Quân ở cuối bản dự án mà tôi đã đọc. Dư luận truy vấn gắt gao, ông Quân trí trá nói đấy là do lỗi kỹ thuật. Lại không ai chấp nhận.
Khi lợi ích nhóm của ông Quân đủ lớn để mạo danh nhà khoa học, bất chấp tất cả thì những lời nói dối tiếp tục nối dài nhằm bào chữa được điểm nào hay điểm đó trong mấy ngày qua. Nhưng càng trí trá trước sự bóc tách của báo chí và công luận, VPC và cái tên Hà Quốc Quân càng bị sóng cồn nhấn chìm trong lòng chảo dư luận cả nước mà điểm nổ đầu tiên là sự chỉ danh tại Bộ Công Thương. Từ một vụ như thế, không ai đảm bảo việc bán hàng loạt gói tư vấn của VPC đối với 37 dự án kia có bao nhiêu sự trung thực trong đó? Khi ông Quân đã bị Bộ Công thương chỉ đích danh như thông cáo báo chí thì 37 bản tư vấn kia có thể nói là hoàn toàn vô giá trị, không có ý nghĩa về mặt pháp lý bởi chính ông Quân đã vi phạm Luật phòng chống tham nhũng.
Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ mấy tuần trước không ít gương mặt từ Bộ TN&MT ra sức bảo vệ bản dự án nhận chìm bùn thải với mỹ từ “nhận chìm vật chất” nhằm đánh tráo khái niệm, cử người đăng đàn trấn an đại biểu HĐND tỉnh Bình Thuận rằng đấy không phải bùn thải, hoàn toàn đảm bảo được môi trường biển, lường trước được các kịch bản diễn ra nên cho lắp đặt 13 trạm quan trắc quanh khu vực nhận chìm.
Ông Phạm Ngọc Sơn, Phó tổng cục trưởng phụ trách Tổng cục Biển và Hải đảo vào hùa như thế này về bùn ở vũng quay tàu nhiệt điện Vĩnh Tân 1: “20% là bùn, 80% là cát, vỏ sò, sạn sỏi, cát kết phong hóa, cát pha, sét, đá phong hóa thu được từ hoạt động nạo vét vũng quay tàu và khu nước trước bến chuyên dùng phục vụ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 đã được phân tích các chất phóng xạ, chất độc đều không vượt quá quy chuẩn cho phép, nằm trong danh mục được Chính phủ ban hành". Tất cả luận cứ này đều từ bản tư vấn mạo danh nhà khoa học do ông Hà Quốc Quân đưa ra. Nếu không có chất phóng xạ, chất độc hại vì sao không đề xuất xây kè lấn biển, nó vừa đáp ứng nhu cầu chiều chuộng công ty nhiệt điện Vĩnh Tân 1 là kiếm bãi nhận chìm gần nhất có thể để tiết kiệm chi phí, việc xây kè đổ bùn lấn biển ấy nó còn gần hơn đi ra ngoài khơi cách khu bảo tồn biển Hòn Cau 4 hải lý.
Còn Bộ trưởng Trần Hồng Hà biện bạch với báo giới: “Chúng tôi đang cho kiểm tra tầng đáy”, chờ ý kiến các nhà khoa học mới giao biển. Trên thực tế, Thứ trưởng Nguyễn Linh Ngọc đã thay mặt Bộ trưởng Hà ký “Giấy phép nhận chìm ở biển” rồi mới cho rà soát kiểm tra lại thì đó là cách làm quy trình ngược. Không ai cấp phép theo một bản tư vấn mạo danh rồi lại hài hước kiểm tra sau, cách làm ấy khiến dư luận mất niềm tin rất lớn đối với bộ chủ quản, chịu trách nhiệm chính bảo vệ tài nguyên môi trường quốc gia.
Việc phát giác sự mạo danh trơ trẽn ấy không phải từ các phòng ban chức năng của Bộ TN&MT mà lại do báo chí đưa ra cùng sự phản biện tâm huyết của các nhà khoa học, sự lên tiếng mạnh mẽ của người dân. Khi đã là giả, là gian dối thì khái niệm “nhận chìm vật chất” không thể sử dụng trong câu chuyện này. Bộ TN&MT sẽ biện bạch như thế nào khi cho cấp phép trước rồi rà soát sau? Dù có đưa ra vô số căn cứ này, xảo biện kia thì cũng khó có sự tin tưởng trước các gian dối bị phát hiện vừa qua.
Với công ty VPC, gian trá và mạo danh đủ cấu thành hành vi phạm tội, bởi nó gây ra hậu quả rất lớn đối với uy tín của các cơ quan quản lý nhà nước, nhấn chìm lòng tin của người dân đối với uy tín của cơ quan công quyền. Ngay lúc này, sự giải thích rõ ràng nhất, thuyết phục nhất chính là Bộ TN&MT phải rút giấy phép nhận chìm đã ban hành, vì giấy phép căn cứ vào bản dự án dối trá, lừa đảo mà theo tiến sĩ Nguyễn Tác An là chưa từng có trong 50 năm làm khoa học của ông.
Ngoài ra cũng cần có chế tài nghiêm khắc đối với lãnh đạo Bộ TN&MT trong quá trình xảy ra việc giả mạo này, bởi không thể xả thải bất chấp, bỏ qua mọi quy định của pháp luật, làm ngơ trước ý kiến các nhà khoa học để chiều lòng nhà đầu tư. Không thể lấy sự gian dối, man trá để qua mặt Trung ương, qua mặt nhân dân. Bài học Formosa vẫn còn đó nên cả nước đang chờ đợi sự xử lý nghiêm minh đối với cách hành xử gian manh này.Quốc Nam

Dân còn nghèo, cán bộ sống phô trương, Thủ tướng không trăn trở sao được!

   Theo Thủ tướng, chính những cán bộ đó đang làm suy yếu niềm tin của các nhà đầu tư vào môi trường kinh doanh ở địa phương, ảnh hưởng đến sinh kế của người dân và sự phát triển chung...Hội nghị xúc tiến đầu tư của tỉnh Sơn La hôm 17.7 vừa rồi được tổ chức tại huyện Mộc Châu có nhiều chuyện đáng bàn. Đây là một tỉnh miền núi nghèo ở miền Tây Bắc. Mỗi năm, tỉnh thu ngân sách được có trên ngàn tỉ. Ấy thế nhưng hôm rồi, tỉnh đã ký thỏa thuận với các đối tác đầu tư vào đây được 6.700 tỷ thì quả là rất mừng. Một điều chưa từng có ở nơi đây. Tuy nhiên, khi phát biểu tại hội nghị,  Thủ tướng bày tỏ: “Tôi rất trăn trở khi nghe các thông tin về lối sống phô trương, lãng phí, gây nhiều phản cảm của một bộ phận cán bộ, đảng viên ở một vài tỉnh miền núi của chúng ta”.
Theo Thủ tướng, chính những cán bộ đó đang làm suy yếu niềm tin của các nhà đầu tư vào môi trường kinh doanh ở địa phương, ảnh hưởng đến sinh kế của người dân và sự phát triển chung...
Thủ tướng cũng chia sẻ rất chân tình, "trong khi đó, chúng ta vô cùng xúc động trước tinh thần hy sinh với những câu chuyện rất cảm động về các thầy giáo, cô giáo ở vùng cao vượt qua mưa lũ đến trường. Họ luôn một lòng vì các em, vì thế hệ tương lai của vùng cao mà không quản ngại, lùi bước trước bất kỳ khó khăn, gian khổ nào".
Thủ tướng đề nghị các bộ, ngành, địa phương thực hiện tinh thần Chính phủ kiến tạo  không chỉ ở Hà Nội, mà phải ở tất cả các cấp, các ngành,địa phương trong hệ thống. Trước hết, kiến tạo phải bằng hành động và hành động đó phải có kết quả cụ thể, đặc biệt là cấp cơ sở.

Nhà một lãnh đạo sở ở Yên Bái mà xây như biệt phủ trong khi tỉnh này còn đến 400 ngàn người nghèo và luôn phải xin cứu trợ thì thật phản cảm.
Thủ tướng trăn trở trước một biểu hiện về lối sống phô trương, xa hoa của một bộ phận cán bộ địa phương cũng là xác đáng. Thực tế này, theo tôi, cũng không phải chỉ mới xuất hiện ở vài tỉnh miền núi phía Bắc mà chúng ta đều hiểu, ở rất nhiều tỉnh, khác trong cả nước. Nó đã và đang diễn ra mà hình như họ không cần giữ ý tứ nữa (?).
Nhiều tỉnh miền núi vốn rất nghèo nhưng lại muốn trung ương cho phép xây quảng trường, xây tượng đài hoành tráng bằng vốn ngân sách, rất lãng phí mà thiếu đi sự chia sẻ đối với Đảng, Chính phủ khi nguồn thu còn gặp muôn vàn khó khăn. Người dân thì xì xào bàn tán rằng, nếu họ không vẽ ra dự án thì mấy vị quan chức nọ có sống nổi bằng lương không? Đó là chưa kể hàng năm, ngoài việc trả nợ ngân hàng trong nước, khi đến hạn chúng ta còn phải trả nợ nước ngoài và như vậy, gánh nặng trên vai Chính phủ là rất lớn.
Tôi có cảm giác ở nhiều địa phương, khi xin ngân sách trung ương hay xin vay vốn ODA, các vị lãnh đạo có vẻ quá “vô tư” mà không hề mảy may “thương” Chính phủ trong khi Chính phủ thì đang như ngồi trên đống lửa.
Họ đâu cần biết rằng lâu nay, ngân sách nhà nước sống nhờ vào nguồn thu từ một số ngành kinh tế mũi nhọn. Do giá xăng dầu giảm mạnh, nó trở thành mối lo cho đất nước vì chi thì vẫn cứ chi... Họ cũng đâu cần biết, chỉ riêng tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đang gánh khoản nợ khủng lên tới 87.000 tỷ. PVN mới đây đã công bố báo cáo tài chính riêng năm 2016, được kiểm toán bởi Deloitte Việt Nam, theo đó năm 2016 PVN đạt hơn 14.447 tỉ đồng doanh thu thuần về bán hàng và cung cấp dịch vụ, giảm 5.000 tỉ đồng so với năm 2015. Sau khi trừ đi giá vốn, lợi nhuận gộp về bán hàng của tập đoàn còn 3.343 tỉ đồng.
Trong các mảng kinh doanh, PVN chịu tác động nặng nề nhất là hoạt động khai thác dầu thô. Rồi chi phí thì có thứ tăng gần gấp đôi như chi phí tài chính lên xấp xỉ 5.197 tỉ đồng (chủ yếu do phát sinh lỗ chênh lệch tỷ giá). Lợi nhuận sau thuế thu nhập doanh nghiệp năm 2016 của PVN chỉ còn hơn 26.000 tỉ đồng. Đây được xem là mức lợi nhuận tương đối thấp của PVN trong nhiều năm trở lại đây. Vậy Thủ tướng không trăn trở sao được ?
Một "quả đấm thép" năm nào của đất nước là Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin). Sau tái cơ cấu, giờ vẫn đang là con nợ khủng dù đã "thoát xác" với tên gọi mới: Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy (SBIC). Họ (tất nhiên là cả Chính phủ cũng khó tránh phải gánh thay) có nguy cơ sẽ phải trả thay khoản nợ 63.000 tỉ từ thời Vinashin. Được biết, tất cả các khoản nợ trước đây của Vinashin, giờ Bộ Tài chính về cơ bản vẫn đang phải đứng ra xử lý. Thực tế, việc tái cơ cấu khoản nợ lên đến 86.000 tỉ từ thời Vinashin là một gánh nặng không hề nhỏ cho Việt Nam...
Vì thế, trước những hiện tượng tiêu pha lãng phí, phô trương hình thức ở các địa phương, Thủ tướng không trăn trở sao được! Nhất là  khi ông đang là người phải đứng mũi chịu sào giải quyết hậu quả thay cho các nhiệm kỳ Chính phủ trước.
Đó là chưa nói tới hiện tượng thất thu thuế hiện nay, dù đã có nhiều đổi mới nhất định  cũng góp phần khiến cho ngân sách gặp nhiều khó khăn. Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tính đến hết tháng 5.2017, tổng số tiền nợ thuế ở mức 75.534 tỉ đồng, tăng tới 1.390 tỉ đồng so với cuối năm 2016.
Đáng chú ý, số nợ mà chúng ta không có khả năng thu hồi, nay đã lên đến hơn 27.300 tỉ đồng, tăng hơn 1.800 tỉ đồng so với cuối năm 2016. Nguyên nhân khó thu hồi là từ những người nộp thuế đã mất tích, do liên quan đến trách nhiệm hình sự, do doanh nghiệp tự giải thể, phá sản, ngừng, nghỉ và bỏ địa chỉ kinh doanh...
Dân kinh doanh gặp khó, phá sản, tự giải thể và trốn nộp thuế... đã gây khó cho ngân sách nhà nước. Vậy mà cán bộ thì vẫn sống phô trương, xa hoa thì thử hỏi làm sao Thủ tướng không trăn trở? Tôi tin rằng các vị lãnh đạo địa phương không ai không biết nợ công hiện tại của quốc gia chia cho đầu người dân hiện đã là 1.290 đô la. Đây là con số đáng lo khi mà khả năng trả nợ sẽ chậm, rất khó đúng tiến độ nếu còn tiếp tục đầu tư với tốc độ như bây giờ. Mà thực ra, đầu tư cho phát triển kinh tế thì cũng đâu mất. Mất là chi khác kia. Song cũng không thể chi cho đầu tư lớn khi còn tính trả nợ đã đến kỳ .
Ngoài ra, còn luôn phát sinh nhiều khoản chi khác mà không thể  đừng. Nó có thể nằm ngoài kế hoạch chi kiểu như khắc phục thiên tai hạn hán và ngập mặn ở Đồng bằng sông Cửu Long hay ở Nam Trung bộ... Ngay như chuyện đối phó với mực nước biển dâng, đang đe doạ hàng chục triệu người dân Đồng bằng sông Cửu Long, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng canh cánh nỗi lo. Vì thế, trong chuyến đi vừa rồi sang thăm Hà Lan, ông đã đặt vấn đề hợp tác với bạn để nghiên cứu, khắc phục giúp Việt Nam. Nếu như kế hoạch này được thực hiện, tôi nghĩ đây cũng là khoản vay cực lớn khiến cho nợ công càng ngày càng cao chứ không giảm (nợ công của Việt Nam đang ở mức 62,2% GDP, mức cao so với các quốc gia trong khu vực).
Trước những việc đại sự như vậy, giá như cấp lãnh đạo địa phương, bộ ngành mỗi khi đề xuất với Trung ương làm bất cứ việc gì thì cũng nên nghĩ đến cái "túi" ngân sách nhà nước hiện ra sao. Một quốc gia, một nền kinh tế dù khá giả hay nghèo khó thì điều này vẫn cần thiết, vẫn cần phải tiết kiệm từng đồng thuế mà dân đóng. Đồng thời phải có trách nhiệm trước các văn bản, các đề án mà địa phương mình, bộ mình đề nghị bởi nợ công của nước nhà đã chạm trần cho phép nếu không muốn nói là đã chớm vượt ngưỡng báo động. Bên cạnh đó, ở khía cạnh đạo đức, cán bộ hơn ai hết lẽ ra phải biết "lo trước cái lo của thiên hạ và chỉ vui sau cái vui của thiên hạ”...Quốc Phong

No comments:

Post a Comment