Friday, July 28, 2017

Bài viết hay(5227)

25 năm trước, tui có những ý tưởng hết sức khùng điên, ba trợn như là thử tìm ra mô hình nhà ở cho người dân vùng ngập lụt ở đồng bằng sông Cửu Long, hay mô hình trường học vùng bị bão thường xuyên như miền trung. Dạo ấy, tui còn độc thân nên thay vì lo kiếm tiền, hay bon chen thăng quan tiến chức thì tui cứ ham vui rong chơi khắp nước Mỹ hay du lịch các nước. Khi VC mở cửa cho VK như tui về VN thì tui lại khoái du lịch theo kiểu Tây balô đi từ Nam ra Bắc rồi tham gia mấy đoàn từ thiện. Đi đến đâu tui cũng thích chụp hình, ăn uống mấy món đặc sản, tìm hiểu đời sống của người dân. Khi già yếu, bệnh tật thì tui chui vô công chức. Lúc này tui mới hiểu ra là làm cho hãng tư thì tui phải vắt óc sáng tạo, làm việc cật lực, đi sớm mà về đúng giờ chứ công chức thì hổng ai cần phải làm như vậy nữa mà chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời, tà tà bullshit, chờ lãnh paycheck là đủ. Thôi thì tui an phận thủ thường với công việc an nhàn, ổn định gần như về hưu vậy chứ đừng có khùng mà chọc giận ai nữa cho thêm phiền. Công chức là job thơm nhất trên đời này.

Những "Tấm Cám" thời cộng sản

Gia đình trong tâm thức và cuộc sống người Việt
Trong tất cả tình cảm con người Việt Nam, nặng nhất vẫn là tình cảm gia đình rồi đến quê hương xứ sở. Sự yêu thương, đùm bọc lẫn nhau trong gia đình người Việt là một nét văn hóa riêng có của đất nước, dân tộc này.
Có lẽ, trong kho tàng ngôn ngữ dân gian Việt Nam đúc kết tự ngàn đời, vẫn dành những câu, những từ đẹp nhất để ca ngợi tình cảm gia đình. Truyền thống đó được đúc kết tự ngàn năm, qua ngàn đời người dân Việt đã cùng chung sống dưới một mái nhà, no đói có nhau và gom góp xây dựng cuộc sống.
Tình cảm gia đình được hun đúc bởi huyết tộc, máu mủ ruột rà sâu tình nặng nghĩa. Đó là tình cảm trước hết là với người mẹ, với người cha, vợ với chồng... Tất cả được phản ánh trong kho tàng ca dao với muôn hình màu sắc, dáng vẻ. Tất cả đều nói lên sự gắn bó keo sơn, tình thương yêu vô bớ bến đối với những thành viên trong gia đình.
Cũng trong kho tàng ca dao đó, không thiếu những câu ca sâu tình, nặng nghĩa, đậm đà sự keo sơn gắn bó giữa anh chị em, những anh em ruột thịt.
Trong gia đình nông dân xưa cho đến gần sau này, khi cuộc sống đang hết sức khó khăn và gian nạn, có lẽ mâu thuẫn có thể xảy ra đa số cũng chỉ có giữa nàng dâu với mẹ chồng, giữa chị em dâu, anh em rể... Ít khi có những mâu thuẫn được nói đến nhiều, thành điển hình giữa chị em gái, anh em trai hoặc anh em trong nhà.
Tìm trong kho ca dao cũ không thiếu những câu ca sâu lặng, nặng lòng người như miêu tả, như nhắc nhở tất cả chúng ta rằng, tình cảm gia đình, anh chị em ruột rà máu mủ của mình còn đó, là thân thiết nhất, là gần gũi nhất, đáng được trân trọng nhất. Nào là:
Anh em ăn ở thuận hoà
Chớ điều chếch lệch người ta chê cười.
Rồi thì:
Anh em như chân với tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần.
Hay là:
Anh em như bát nước đầy
Gà chung một mẹ chớ hoài đá nhau.
Rồi trong tình cảm anh em ruột rà máu mủ, tình cảm thâm sâu nhất, đẹp đẽ nhất lại là tình cảm chị em gái. Thậm chí, dù có thể có những tình cảm chưa đẹp giữa con người với nhau, nhưng tình cảm chị em gái thì khác. Điều này được tục ngữ, ca dao đúc kết trong một câu ví khá táo bạo nhưng hàm ý sâu xa:
"Chị em dâu như bầu nước đái
Chị em gái như trái cau non".
Có lẽ đó là một sự đúc kết có phần quá trong mối quan hệ gia đình nông dân. Thế nhưng, điều đáng nói là câu ví dùng để ca ngợi tình cảm sâu sắc, tế nhị và lắng đọng giữa các chị em gái với nhau trong gia đình. Bởi dù cho "chị em dâu" không có tình cảm tốt với nhau đi nữa, thì chị em gái vẫn "như trái cau non".
Cũng như, trong tục ngữ ca dao, cha ông có những lời  trách dặn nhẹ nhàng về quan hệ chị em:
Tưởng rằng chị ngã em nâng
Ai ngờ chị ngã em bưng miệng cười
Chính vì những mối quan hệ gia đình đầm ấm, sâu nặng đó, mà từ xưa đến nay, dù đi đâu, về đâu, dù ở phương trời nào, người Việt Nam vẫn canh cánh bên lòng nỗi niềm nhớ quê hương da diết mà sâu nặng. Cho dù quê hương có nghèo đói, có đau khổ, có nhiều gian nan, thì vẫn luôn ở trong tim mỗi người Việt Nam.
Tôi đã gặp những người xa quê hương đến hơn nửa thế kỷ, ngày nay không còn có họ hàng, gia đình ở Việt Nam. Thế nhưng khi gặp nhau, tôi đọc được trong họ những nỗi niềm đau đáu nhớ thương về quê hương đất Việt.
Và trước hết để có tình cảm quê hương, thì tình cảm gia đình là một giá trị bất biến và không bao giờ mất đi.
Những "trái cau non" thời Cộng sản
Ngày hôm kia, 25/7/2017, cái gọi là Tòa án Nhân dân Tỉnh Hà Nam đã thực hiện một vở diễn tồi mang tên Xử án công khai.
Nạn nhân là Trần Thị Nga, một người đàn bà một nách hai con nhỏ với cái chân tập tễnh què quặt bởi tai nạn khi được đảng và nhà nước cho đi bán sức lao động, làm nô lệ ở nước ngoài. Rồi sau đó, cô lại tiếp tục bị què lần hai bới đám "giả danh côn đồ" đánh lén một cách hèn hạ.
Cái tội của cô là đã dám nói lên tiếng nói của mình, của những người oan khuất bé miệng. Tội của cô ta là đã ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, đã lo việc của cả 90 triệu thằng dân, đó là chống Trung Cộng xâm lược. Tội của cô là đã không để cho đảng thoải mái tung hoành, cô dám chống lại tham nhũng, bán nước và ngoại xâm.
Thế là hệ thống nhà nước bách chiến bách thắng, hùng hậu và oai vệ công khai đưa cô ta ra xử kín rồi bất chấp lý lẽ, luật lệ để kết án vì tội "lật đổ chế độ" với mức án khủng khiếp 9 năm tù giam.
Điều này đã đặt ra cho nhiều người ít quan tâm các vấn đề xã hội một câu hỏi: Oai hùng thay, vĩ đại thay, mạnh mẽ thay và vinh quang thay chế độ ta bách chiến bách thắng thế mà lại đi sợ một ả đàn bà vậy sao?
Cả thế giới phẫn nộ, những người có lương tri căm giận hành động táng tận lương tâm và hèn hạ này.
Nhưng, để biện minh cho hành động của mình, nhà cầm quyền Việt Nam đã dùng hệ thống báo chí kết tội một cách thiếu lương thiện đối với nạn nhân. Bầy dư luận viên và các an ninh giấu mặt được thể thi nhau núp trong bụi sủa ra ông ổng.
Điều đó thì không lạ. Cái thói vừa ăn cướp vừa la làng của Cộng sản xưa nay đến giờ đâu có gì khó hiểu.
Thế nhưng.
Tôi thật sự ngỡ ngàng khi đọc những lời của một người tự xưng là chị ruột của Trần Thị Nga. Chị ta tên là Trần Thị Thu Hằng, tôi lại càng ngạc nhiên hơn khi nghe nói rằng hiện lấy chồng đang ở Pháp.
Tôi rùng mình khi đọc những câu sau: "Tôi yêu cầu ngài hãy ngay lập tức rút lại lời kêu gọi Việt Nam thả Trần Thị Nga (em gái ruột của tôi) cùng những tên tội phạm khác! Em gái tôi nó vi phạm pháp luật Việt Nam và nó có tội với đồng bào Việt Nam thì nó phải trả giá cho tội lỗi của nó".  "Đề nghị ngài đại sứ Ted Osius hãy ngay lập tức rút lại lời đề nghị thả tự do cho em gái tôi".
Quả là khủng khiếp. Có lẽ, trên đời này chuyện ăn thịt đồng loại thì đã hiếm, nhưng chuyện chị em gái ăn thịt nhau thì có lẽ còn hiếm hơn ngàn lần.
Tôi cứ nghĩ mông lung rằng: Thôi thì cứ cho rằng theo suy nghĩ của cô chị này, Trần Thị Nga đã sai. Thế nhưng cha ông ta đã dặn "Chị em gái như trái cau non" tình nghĩa máu mủ ruột rà, người đã đạp đầu nhau ra, bú chung một núm vú và cùng được ông bố nông dân kia quạt chung một mảnh quạt mo lại nỡ lòng giết em mình tàn bạo đến thế ư?
Ngay cả trong bộ luật hình sự, người che giấu tội phạm là ông, bà, cha, mẹ, con, cháu, anh chị em ruột, vợ hoặc chồng của người phạm tội không phải chịu trách nhiệm hình sự cơ mà. Em ruột cô ta lăn lóc khốn nạn trong nhà tù cộng sản 9 năm trời, vậy thì cô ta sẽ sung sướng yên ấm được sao?
Quả là một sự khốn nạn, khốn nạn đến tận cùng.
Điều không thể hiểu được với nhiều người, nhưng nó đã xảy ra.
Quả là sự thật quá khủng khiếp, nhưng trong xã hội thì điều gì cũng có thể xảy ra, nhất là ở cái Thiên đường XHCN này.
Viết những dòng này, không nhằm để trách móc hay oán giận một bà chị đòi thiên hạ không được kêu gọi thả em mình ra khỏi tù tội, hàm hùm miệng sói.
Tôi cũng không viết những dòng này để mong cô ta, một người chị của nạn nhân cố mà tìm hiểu về mình, về nhà nước, về đảng... những cái mà cô ta đang nhầm lẫn để đến mức bán đứt cả tình máu mủ, ăn thịt cả em gái mình mà bợ đỡ. Bởi chắc chắn một điều, dưới con mắt của đảng, một ngày nào đó, thì cô ta chỉ được đảng thưởng cho những từ đẹp đẽ như "me tây", "thế lực thù địch" hoặc "bọn cao bồi đĩ điếm theo chân đế quốc" như xưa nay đảng vẫn dùng cho lớp người ấy.  
Tôi viết những dòng này, chỉ để nhằm "giải mã" một hiện tượng lạ, một hiện tượng đi ngược với thuần phong mỹ tục, với truyền thống ngàn đời của người dân Việt xưa nay.
Điều khốn nạn hơn, là sự kinh hoàng này lại được ngang nhiên đem ra giữa thanh thiên bạch nhật.
Và vô phúc thay cho dân tộc này là có hàng đàn, hàng lũ lớp trẻ nhảy vào tung hô.
Quả là việc xã hội sẽ sản sinh hàng loạt Lê Văn Luyện là điều không khó.
Giải mã hiện tượng Tấm Cám thời hiện đại
Tôi lớn lên trong một giai đoạn bi thương của dân tộc. Khi còn tấm bé trong gia đình, tôi được nuôi dạy với điều cao cả nhất là yêu thương gia đình, kính trọng bố mẹ ông bà và thương yêu các em rồi đến làng xóm, đồng đạo, quê hương, đất nước.
Thế rồi lớn lên tôi đến trường học để "được hưởng một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam" - Hồ Chí Minh, Thư gửi học sinh nhân ngày khai trường 1945.
Thuở xa xưa, khi tôi bắt đầu đến trường, hàng ngày trước khi vào lớp, chúng tôi đứng dõng dạc hô đủ 5 điều bác hồ dạy. Trong đó về tình yêu chỉ có yêu Tổ quốc, yêu đồng bào, tuyệt đối không có yêu kính ông bà, cha mẹ anh chị em mình.
Rồi tôi đã được học câu chuyện Tấm Cám.
Khi đó, mình chỉ chăm chú học, đọc và nhớ câu chuyện mà chưa hiểu hết ý nghĩ sâu xa của nó. Mình không thể hiểu vì sao câu chuyện có kết thúc hết sức bi đát kia lại được đưa vào sách giáo khoa nguyên vẹn để dạy cho con trẻ. Tại sao một cô Tấm được khen là dịu hiền, mẫu mực từ trong sách vở lên đến sân khấu và đi vào trong giấc mơ con trẻ lại có hành động giết em ruột cùng cha khác mẹ của mình một cách tàn bạo bằng thủ đoạn dối trá chỉ vì mâu thuẫn dì ghẻ con chồng? Tại sao không chỉ có giết, cô Tấm hiền dịu kia lại còn làm một việc kinh hoàng hơn là lấy Cám đem làm mắm gửi cho dì ghẻ ăn.
Quả là chỉ cho đến sau này, khi đã trưởng thành, tôi mới hiểu: Nguyên nhân việc đưa những câu chuyện rùng rợn như Tấm Cám đó vào giáo dục cho học sinh, chỉ vì nó đậm tính chất "Đấu tranh giai cấp" của Chủ nghĩa Mác - Lenin. Khi đã mâu thuẫn giai cấp, thì tình nghĩa, mảu mủ ruột rà không có ý nghĩa.
Và thực tế đã chứng minh rằng cái gọi là một nền giáo dục "hoàn toàn Việt Nam" đó đã phát huy tác dụng.
Chỉ một thời gian ngắn sau khi bắt đầu "nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam" cả đất nước đã xóa bỏ bằng hết mọi giá trị văn hóa, đạo đức, tinh thần trong cuộc Cải cách ruộng đất.
Rồi một thời gian dài, món Chủ nghĩa Mác - Lenin lấy bạo lực cách mạng làm đầu đã phát huy tác dụng ngay trong từng gia đình, ngõ xóm và trong mọi lĩnh vực của cuộc sống xã hội.
Rồi cái gọi là "Cuộc cách mạng tư tưởng và văn hóa" nhằm tiêu diệt hết mọi thứ tôn giáo, tín ngưỡng và niềm tin, đạo đức con người... dai dẳng mấy chục năm qua đã phát huy cho kỷ cương đạo đức xã hội suy đồi.
Xã hội ngày nay, đang được lãnh đạo bởi tầng lớp được hưởng nền giáo dục "hoàn toàn Việt Nam". Một xã hội đầy rẫy tham ô, nhũng lạm, ăn cắp, ăn cướp và phá hoại cũng như bán nước. Đó cũng là một xã hội mà lớn trẻ học rất giỏi nghề của cô Tấm là giết người phân thây, là thảm sát...
Và hôm nay, hiện tượng Tấm Cám thời đại mới tồn tại và phát triển là điều không có gì đáng ngạc nhiên.
Hà Nội, Ngày 27/7/2017
J.B Nguyễn Hữu Vinh

 Vàng & Cứt


Nếu bạn để chính phủ (cộng sản) điều hành sa mạc Sahara, trong 5 năm chúng ta sẽ thiếu cát.
Bắt đầu từ thế kỷ thứ XII, người Nhật Bản “phát minh” ra một nghi thức tự tử (hara-kiri) mà ai ngó thấy cũng phải hết hồn. Họ đâm dao vào bụng trái, rồi rạch qua phải, xong thốc ngược mũi lên phần ngực. Chết là cái chắc!
Bởi vậy mới có thành ngữ “gan như Nhựt.” Qua đến đầu thế kỷ 21, nhân loại mới được nghe nói tới một trường hợp tự tử cũng bằng dao nhưng ghê rợn hơn nhiều – theo bản tin (“Một Phụ Nữ Chết Ở Trụ Sở Công An Với Nhiều Vết Đâm”) của báo Dân Trí:
“Ngày 13-4, công an thị trấn Long Hải tiếp nhận thông tin từ một gia đình ngụ trong thị trấn về việc bị mất trộm tài sản. Qua camera an ninh, chủ nhà nghi ngờ chị T. là người trộm tiền. Đầu giờ chiều cùng ngày, Công an thị trấn Long Hải đã mời chị T. đến trụ sở làm việc. Sau hơn hai giờ làm việc, công an cho gia đình bảo lãnh chị ra về.
Khoảng 30 phút sau chị T. quay lại trụ sở công an thị trấn Long Hải. Khi cán bộ công an thị trấn Long Hải đi ra khu vực phía sau thì phát hiện chị T. nằm dưới đất với con dao còn trên ngực. Chị T. được đưa đi cấp cứu nhưng đã tử vong. Qua khám nghiệm tử thi, trên người chị T. có 12 vết đâm.”
Ngay cả Giới Hiệp Sỹ Đạo Nhật Bản mà đọc bản tin dẫn thượng (chắc) cũng sợ teo chim. Sao lại có một phụ nữ Việt Nam gan dạ tới cỡ đó, hả Trời. Dám quyên sinh bằng một cái dao ... rất cùn nên phải tự đâm vào mình tới mười hai lần lận!
Sự can đảm quá cỡ thợ mộc của chị T. khiến cho blogger Hải Âu nghi ngại, và xem đây là một “chuyện quá hoang đường!” Thực ra, gần đây, có nhiều vụ tự tử  còn “hoang đường” hơn nữa:
  • Ngày 9 tháng 2 năm 2017,  ông Nguyễn Thành Ngôn treo cổ bằng  dây giầy tại đồn công an Yên Thành – Nghệ An.
  • Ngày 3 tháng 5 năm 2017, ông Nguyễn Hữu Tấn dùng dao cắt cổ đứt lìa tại đồn công an Bình Minh – Vĩnh Long.
  • Ngày 14 tháng 6 năm 2017, ông Ngô Chí Tâm thắt cổ bằng dây thun quần tại đồn công an Thủ Đức – Sài Gòn.
  • Ngày 7 tháng 7 năm 2017, ông Nguyễn Hồng Đê thắt cổ bằng áo dài tay tại đồn công an Ninh Hải – Phan Rang.
Cùng với những phương cách quyên sinh hoang đường kể trên, người Việt còn có nhiều kiểu hy sinh rất lạ mắt và khó tin không kém:
      - Ngày 12 tháng 12 năm 1953, ông Bế Văn Đàn hy sinh lấy vai làm giá súng.
      - Ngày 1 tháng 2 năm 1954, ông Tô Vĩnh Diện hy sinh lấy thân chèn pháo.
      - Ngày 13 tháng 3 năm 1954, ông Phan Đình Giót hy sinh lấy thân mình lấp lỗ châu mai.
Đó là chưa kể đến nhiều đợt hy sinh ở bình diện tập thể, chưa từng xẩy ra ở một quốc gia nào khác – ngoài Việt Nam:
  • Sau cuộc Cải Cách Ruộng Đất (1953 – 1956) tại miền Bắc, toàn thể nông dân ở đây đã “tự nguyện” mang hết đồng ruộng giao nộp lại cho Nhà Nước (bằng cách gia nhập hợp tác xã) để Chính Phủ thực hiện chính sách ... đất đai là của toàn dân.
  • Trong cuộc Cải Tạo Công Thương Nghiệp, kéo dài nhiều đợt, ở miền Nam, không ít người dân ở vùng đất này cũng đã “tự nguyện” mang hết tài sản (nhà, xe, cơ sở thương mại) cho Nhà Nước dưới hình thức hiến tặng.
Ngoài ruộng đất, xe cộ, nhà cửa, cơ sở làm ăn ..., đã có lúc dân Việt còn mang luôn vàng cho (không) Chính Quyền Cách Mạng nữa kìa. Ký giả Trà Phương – báo Vnexpress, số ra ngày 13 tháng 10 năm 2010 – có bài tường thuật, kèm hình ảnh (ngó) vô cùng cảm động:
 “Sau khi giành độc lập, đất nước gặp nhiều khó khăn về tài chính, 4/9/1945 Bác Hồ đã phát động Tuần lễ Vàng kêu gọi mọi người ủng hộ ngân sách quốc gia. Trong tuần lễ này, giới công thương có đóng góp nhiều nhất.”
Đông đảo đồng bào, trong đó có tầng lớp thương nhân tham dự buổi đấu giá tranh của Chủ tịch Hồ Chí Minh trong Tuần Lễ Vàng 9/1945. Ảnh và chú thích: Vnexpress
Dù với đủ kiểu và đủ cách hy sinh của người dân (về tính mạng cũng như tài sản) ròng rã hơn bẩy mươi năm qua, Nhà Nước Cách Mạng Việt Nam – xem ra – vẫn nhất định không chịu phát triển. Quốc khố vẫn cứ trông trơn, y như lúc vừa cướp được chính quyền, và nợ công thì đang chồng chất.
Theo TTXVN, đây là vấn đề đã được Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc nêu lên lên trong hội nghị tổng kết ngành tài chính vào ngày 6 tháng 1 năm 2017:
“Nợ công trong 5 năm qua tăng trung bình gấp 3 lần tốc độ tăng trưởng... tốc độ tăng chi thường xuyên cao ...thu ngân sách không đủ chi thường xuyên và trả nợ....  nếu không chấm dứt tình trạng này, sự sụp đổ nền tài khóa quốc gia không thể tránh khỏi... Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đề nghị các cơ quan chức năng phải có cải cách đột phá trong tư duy ngân sách ...”
Khuynh hướng tư duy “đột phá” đang được nhắc đến nhiều nhất là ... huy động nguồn lực vàng trong dân! Nói nào ngay thì kiểu “tư duy” này cũng gần giống như chuyện bác Hồ phát động “tuần lễ vàng” hồi năm 1945 thôi, chớ cũng không được “đột phá” gì cho lắm.
Cái gì chớ vàng thì hiện nay người dân không thiếu, và còn có nhiều hơn hồi trước nữa kìa (đó là chưa kể đô la) nhưng e là họ thiếu niềm tin vào cái Nhà Nước hiện hành. Liên quan đến vấn đề huy động vàng trong dân, trong cuộc phỏng vấn do báo Dân Tríthực hiện, chuyên gia tài chính - ngân hàng, TS Nguyễn Trí Hiếu góp ý:
“Hiện nay, chưa có thống kê rằng, loại vàng nào trong dân là nhiều, vàng miếng, vàng trang sức, nữ trang để đưa ra lời khuyên cho các nhà hoạch định chính sách và giúp người dân hiểu được chủ trương. Tôi cho rằng, nếu chúng ta làm tốt chủ trương này, thì đây là cơ hội lớn để phát triển đất nước, gia tăng tài sản cho NHNN. Đồng thời, nó cũng là cơ hội kinh doanh, kiếm lời cho người dân.”
Ông nội T/S này không biết từ hang hóc nào mới chui ra, hay chắc mới từ ... trên trời rớt xuống nên không biết những chuyện cười (ra nước mắt) như sau, ở nước CHXHCNVN:
Dân Việt không ít kẻ đã gửi gắm niềm tin vào Đảng Cộng Sản Việt Nam Quang Vinh và đang nhận lại nguyên một băng trộm cướp. Tuy thế, báo Dân Trí, số ra ngày 16 tháng 7 năm 2017, lại vừa có bản tin (“Bộ Tài Chính Đôn Đốc Trả Nợ Tiền Vay Dân Sau Hai Cuộc Khảng Chiến”) đọc mà muốn ứa nước mắt:
“Đó là những khoản mà người cho vay và cơ quan nhận vay đều ý thức rằng sẽ được trả và phải hoàn trả. Cụ thể những khoản vay được Nhà nước đảm bảo trả là những khoản: Công phiếu kháng chiến, phát hành trong các năm 1948, 1949, 1950, 1951, 1952; Công trái quốc gia, phát hành năm 1951; Công trái Nam-Bộ, phát hành năm 1947, 1958; Công phiếu nuôi quân phát hành năm 1964 và những khoản vay khác (tiền hoặc lương thực) do các cơ quan chính quyền từ cấp huyện trở lên vay theo lệnh của cấp trên để mua sắm vũ khí, nuôi quân đánh giặc...”
Ảnh: cafef.vn
“Giặc giã” đã chấm dứt gần, hay hơn, nửa thế kỷ rồi mà nay Bộ Tài Chánh mới “đôn đốc” trả nợ, sau khi biết (chắc) là tất cả những kẻ cho vay đều đã mồ yên/mả đẹp từ lâu. Đàng hoàngsòng phẳng , và tử tế đến như thế thì e chỉ huy động được cứt thôi  — tuongnangtien

Bông Hồng cho Trần Thị Nga

Hình ảnh Trần Thị Nga tại nghị trường San Jose, California. Ảnh của phóng viên Việt Nam Thời báo.
Trần Thị Nga bị bắt vào một ngày giáp Tết Nguyên Đán, 26 Tháng Chạp tức ngày 21/1/2017 Dương lịch. Chỉ vài giờ sau khi Trần Thị Nga bị bắt, nhiều tổ chức Xã hội Dân sự và nhiều cá nhân đã ra Tuyên bố khẩn cấp, yêu cầu trả tự do ngay tức khắc và vô điều kiện cho cô. Nhà hoạt động Hoàng Dũng phản đối việc bắt Trần Thị Nga bằng cách xin đi tù thay cho cô vì cũng có hoạt động như cô là "phổ biến và bảo vệ quyền con người" và vì hoàn cảnh của Nga là bà mẹ đơn thân đang phải nuôi hai con nhỏ. Ba ngày sau, Cao uỷ Nhân quyền Liên Hợp Quốc (OHCHR) đã ra thông cáo bày tỏ lo ngại về việc này. Và cũng chỉ 3 ngày sau, hình ảnh và video Trần Thị Nga bị bắt xuất hiện tại nghị trường San Jose, California, Hoa Kỳ trong buổi họp đại hội đồng thành phố. Phong trào ký tên đòi trả tự do cho Trần Thị Nga lan rộng từ trong nước đến hải ngoại. Những hoạt động ủng hộ, bảo vệ Trần Thị Nga diễn ra khắp nơi trong và ngoài nước và trên báo chí.
Mới đây nhất, ngày 16/7/2017, bà con dân oan Dương Nội đã tổ chức buổi họp mặt ủng hộ Trần Thị Nga. Ngoài bà con Dương Nội, buổi gặp mặt có sự tham gia của đoàn dân bị mất đất ở Đồng Kỵ (Từ Sơn, Bắc Ninh) và một số anh chị em hoạt động trong các tổ chức xã hội dân sự ở Hà Nội.
Trần Thị Nga là một người phụ nữ đấu tranh dũng cảm. Giới đấu tranh biết đến cô trong mùa hè biểu tình năm 2011.Từ đó, cô tham gia nhiều hoạt động bảo vệ chủ quyền biển đảo, bảo vệ môi trường, phổ biến quyền con người tới mọi tầng lớp nhân dân, giúp những người dân làm đơn từ khiếu kiện. Cô bám sát sự kiện và quay được những video có giá trị tố cáo cao.Trước đó, cô có nhiều hoạt động giúp người lao động Đài Loan đòi quyền lợi của mình. Cũng vì vậy, nhiều người lao động chịu ơn cô nhưng cũng vì thế mà cô cũng bị nhiều thù ghét của những kẻ muốn chiếm đoạt công sức của người lao động.
Trần Thị Nga thường xuyên bị theo dõi, canh chặn, ngăn cản quyền đi lại và bị hành hung nhiều lần. Trận đòn tàn bạo nhất là ngày 25/5/2014. Hôm ấy cô cùng nhiều bạn đến thăm tôi vừa từ Mỹ về được 1 tuần. Lúc ra về, cô bị côn đồ chính trị đón đường đánh vỡ xương tay và đầu gối chân. Nghe tin, chúng tôi vội đến ngay bệnh viện. Thấy tôi, cô cười phá lên làm tôi phải “mắng”. Cô coi cả trận đòn độc ác này chẳng là gì với cô. Cô phải bó bột, điều trị nhiều ngày. Sau đó cô đi phải dùng nạng hỗ trợ một thời gian dài.
Việc Trần Thị Nga bị bắt, tôi cho rằng lý do chính là ở các hoạt động của cô, đặc biệt là việc cô lên án mạnh mẽ và gay gắt những việc làm sai trái của công an, giới chức cầm quyền làm họ rất khó chịu. Tuy nhiên, trong bản cáo trạng dài 19 trang của Viện kiểm sát Hà Nam không nhắc đến những hoạt động này mà chỉ đề cập tới việc cô viết và đưa hình ảnh lên facebook, youtube và trả lời đài nước ngoài để rê dắt đến tội tuyên truyền chống nhà nước. Đó là những điều Trần Thị Nga tố cáo nhà cầm quyền và biểu đạt tư tưởng của cô mà luật pháp thừa nhận. Có thể xem đó là bản cáo trạng ngược mà người ra cáo trạng là cô.
Theo cáo trạng, Trần Thị Nga không nhận tội, không ký vào bất cứ biên bản nào không chịu chụp ảnh, lập danh bản, chỉ bản (bản ghi thông tin cá nhân tóm tắt của bị can, bị cáo để bổ sung vào hồ sơ vụ án). Đặc biệt, cô còn tuyên truyền cho các phạm nhân ngay trong trại giam. Như vậy, nhà cầm quyền đã không khuất phục được Trần Thị Nga.
Hôm 18/7 vừa rồi, tại nhà anh Nguyễn Thanh Hà có một buổi họp mặt. Trong buổi họp mặt, mọi người có bàn đến phiên tòa Trần Thị Nga sắp tới. Có ý kiến nêu ra 3 phụ nữ đấu tranh can đảm nhất của Việt Nam, trong đó có Trần Thị Nga. Đó là nhận định của cá nhân đưa ra nên chẳng cần phải lấy biểu quyết nhưng cảm nhận của tôi hôm đó là nhiều người, nếu không nói là tất cả đồng ý với nhận định này.
Tuy dứt khoát và mạnh mẽ khi đấu tranh nhưng Trần Thị Nga rất nhân hậu với bạn bè, đồng đội, với dân oan. Cô sống chan hòa với mọi người, không gây mất đoàn kết và giúp ai thì thật tận tình. Từng nhiều lần cùng cô tham gia các sự kiện, có cả một thời gian cô ở nhà tôi lánh nạn nên tôi hiểu điều này. Cô còn biết làm binh vận. Xin kể một câu chuyện nhỏ. Ngày 20/8/2013, chúng tôi có mặt tại Công an Tp Bà Rịa vì vụ xe của Lê Quốc Quyết bị chặn và bị hành hung. Khi Nga đi lên cầu thang để tìm trưởng công an thành phố thì hai cậu công an nghĩa vụ đứng chặn cầu thang không cho cô lên. Cô nói với họ, chị biết các em đang khoác trên người bộ quần áo công an, nhưng các em vẫn là con người. Bố mẹ, anh chị em của các em đều là những người dân. Nếu em hay người thân của em mà gặp cảnh cảnh sát giao thông chặn xe cho an ninh mật vụ cướp, đánh như chị thế này thì em sẽ làm gì? Em nghĩ thế nào khi chuyện này xảy ra với gia đình em? Một cậu xúc động nói: “Chị ơi ngành công an cũng có người thế này người thế khác, em hiểu điều chị nói nhưng chúng em phải làm theo nhiệm vụ. Chị thông cảm cho em”.
Ngày 25 và 26/7 tới đây tại Tòa án Hà Nam, Tp Phủ Lý, nhà cầm quyền sẽ đưa Trần Thị Nga ra gọi là “xét xử”.
Ngày 20/7, Luật sư của Trần Thị Nga đã có buổi làm việc với thân chủ trước khi họ đưa cô ra xử. Luật sư cho biết tinh thần Nga rất vững vàng, tự tin. Nga có nhắn là hôm ra tòa, cô chỉ mơ một điều duy nhất là sẽ nhận được bông hoa Hồng của người thân gửi tới.
Nguyện vọng của Trần Thị Nga chỉ có thế. Nếu ai không có cơ hội tặng hoa cho Nga thì chúng ta hãy làm những việc tốt cho Nga tùy theo điều kiện, hoàn cảnh của mình. Mỗi việc làm vì Nga cũng là một bông Hồng cho cô. Tôi viết bài này cũng mong được Nga coi là bông hồng của chú gửi tặng đứa cháu gái bất khuất, can trường.NGUYỄN TƯỜNG THỤY

No comments:

Post a Comment