Saturday, July 29, 2017

Bài viết hay(5230)

Tui hoàn toàn đồng ý với Trump khi cho rằng police Mỹ phải tàn bạo hơn nữa chứ đừng có tử tế mà làm không xong việc kỳ thị di dân. Tui đề nghị Trump hãy mời công an Nga, TQ, VC qua Mỹ để mở lớp training cho police Mỹ cách đàn áp, bắt bớ, đánh đập, tra tấn làm sao mà chêt trong đồn hay về nhà là bị bệnh hậu rồi lăn ra mà chết.Trump đang đi đúng đường rồi đó, phen này Mỹ sẽ tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên chủ nghĩa cộng sản chứ đâu phải như Obama cứ bị Bolsa chụp mũ là CS mà 8 năm chẳng làm được gì ráo trọi ngoài Obamacare. Các chiến sĩ Bolsa nhất định sẽ đi đầu trong việc đưa Mỹ lên thiên đàng CS như Putin mong đợi. Tốt nhất là Trump tống cổ hết di dân về nước để Hoa Kỳ chỉ còn da đỏ thôi vì họ mới là chủ nhân đích thực của đất nước này. Nghĩ lại mới thấy Trump đúng là con cháu của Hitler. Nazi vạn tuế.

WASHINGTON -- Tổng Thống Donald Trump trong khi nói về tình hình di dân bất hợp pháp và tội phạm bạo lực đã kêu gọi mạnh tay đối với những người bị bắt, theo tin AP.

TT Trump nói rằng “Đừng tử tế quá” trong khi ông viếng thăm quận Suffolk County, New York, để nêu bật nỗ lực chính phủ bố ráp băng đảng đường phố có tên là MS-13.
TT Trump thúc giục Quốc hội hãy tìm ngân sách để chi trả cho 10,000 nhân viên công lực trong Sở Thưc hiện Di Trú và Thuế Quan (ICE) để “chúng at có thể xóa sổ băng đảng MS-13.”
TT Trump nói chính phủ đang tống xuất bọn băng đảng này ra khỏi Hoa Kỳ, “nhưng chúng ta muốn bắt họ nhanh hơn và khi quý vị thấy -- bọn hung đồ này bị đẩy vào phía sau xe cảnh sát, quý vị phải mạnh tay cứng rắn. Tôi nói, đừng quá tử tế nhẹ tay.”
Trump nói rằng cảnh sát không cần bảo vệ đầu nghi can khi đẩy vào xe.
Rồi Trump bác bỏ cách cảnh sát che đầu và mặt các nghi can bị bắt đang bị còng tay trong khi bị đẩy vào phía sau xe cảnh sát, “Tôi nói, quý vị có thể không cần lấy tay che đầu nghi phạm, OK,” và khán giả gồm nhân viên cảnh sát nhiều người vỗ tay hoan hô Trump.
Lời của Trump gợi nhớ về Freddie Gray, thanh niên 25 tuổi bị còng tay, lúc đó còn sống và bị đẩy vào xe cảnh sát Baltimore năm 2015.
Gray rời xe khi đã tắt thở, với nhiều vết thương nơi cổ.

"Giặc đang ở chính trong nhà"

Nếu đồng ý với ý kiến của bà Lê Hiền Đức, một công dân lâu nay tích cực chống tham nhũng, rằng "Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam chỉ hô hào suông chứ không thực tâm chống tham nhũng, thậm chí còn bao che, dung túng tham nhũng, sống dựa vào tham nhũng" và "tham nhũng, sai phạm là thuộc tính, là bản chất của đội ngũ quan chức của Việt Nam hiện nay" thì câu trả lời là "không", thưa tác giả Xuân Dương!

Bauxite Việt Nam
Trong vòng 5 tháng, từ tháng 12-2016 đến đầu tháng 5-2017 Ban chỉ đạo của Chính phủ (Ban chỉ đạo), Bộ Công Thương và các bộ, ngành khác đã ban hành 120 văn bản chỉ đạo xử lí các vấn đề tồn tại, vướng mắc ở 12 dự án - theo ngôn ngữ của Bộ Công Thương - là làm ăn "kém hiệu quả".[1] Chia bình quân, mỗi dự án "kém hiệu quả" tạm thời được "phân bổ" 10 văn bản. Nếu việc "đội vốn" trong các dự án tại Việt Nam là chuyện xảy ra gần như thường xuyên thì liệu theo thông lệ, quá trình xử lí có bị "đội văn bản", tức là sẽ xuất hiện thêm nhiều văn bản nữa trước khi hoàn thành xử lí 12 dự án đã nêu?

Một số tờ báo dùng cụm từ "dự án nghìn tỉ đắp chiếu", rõ ràng là nhiều người ngại nêu con số cụ thể. Thế thì xin chép lại con số công bố chính thức của Ban chỉ đạo và Bộ Công Thương: "Tổng mức đầu tư ban đầu của 12 dự án trên là: 43.673,63 tỉ đồng, và sau đó được phê duyệt điều chỉnh tăng lên: 63.610,96 tỉ đồng (tăng 45,65%). Tổng số lỗ lũy kế của 10 nhà máy đang sản xuất hoặc đã dừng sản xuất tới thời điểm 31-12-2016 là: 16.126,02 tỉ đồng, trên tổng số vốn chủ sở hữu của các nhà máy này còn lại là: 3.985,14 tỉ đồng; Tổng tài sản của 12 nhà máy là: 57.679,02 tỉ đồng; Tổng nợ phải trả là: 55.063,38 tỉ đồng". [1]
Lấy số tiền đầu tư 12 nhà máy (63.610,96 tỉ) trừ đi tổng tài sản còn lại (tính đến cuối năm 2016 là 57.679,02 tỉ) thì khoảng 6.000 tỉ vốn ngân sách (tức là tiền thuế của dân) đã không cánh mà bay. Nếu cộng thêm số lỗ lũy kế (chỉ của 10 nhà máy là 16.126,02 tỉ) thì số tiền bốc hơi" sẽ vào khoảng trên 22.000 tỉ, tương đương 1 tỉ USD. Nếu biết lượng gạo do mấy chục triệu nông dân làm ra đem xuất khẩu một năm được khoảng 3 tỉ USD thì chỉ 12 dự án thua lỗ đã chiếm 1/3 công sức của họ.
Làm ăn thua lỗ, nói như ngôn ngữ văn bản là "kém hiệu quả", không phải do những công nhân, nông dân, giáo viên hay tiểu thương. Vậy nguyên nhân chắc phải do năng lực hoặc tâm đức của những cán bộ liên quan, từ người lập dự án đến người phê duyệt, từ người mua sắm thiết bị đến người chỉ đạo thi công. Cùng với đó là cơ chế, chính sách, luật pháp và sự buông lỏng quản lí của các cấp có thẩm quyền.
Có hay không sự thao túng của các nhóm lợi ích là câu hỏi nếu đặt ra có lẽ không phải là vô lí.
Các tập đoàn, tổng công ty nhà nước chịu sự chỉ đạo trực tiếp của Chính phủ.
Báo Qdnd.vn đưa tin [2] về việc bổ nhiệm cán bộ ở Bộ Công thương rằng một trong hai mục tiêu mà Ban chỉ đạo và Bộ Công thương đặt ra là: "Xác định rõ trách nhiệm và xử lí nghiêm đối với các tổ chức, cá nhân có sai phạm trong quá trình đầu tư, vận hành, khai thác các dự án thua lỗ, kém hiệu quả, trên cơ sở đó hoàn thiện cơ chế, chính sách pháp luật của nhà nước trong lĩnh vực đầu tư xây dựng".[1]
Với mục tiêu xử lí là "Xác định rõ trách nhiệm và xử lí nghiêm đối với các tổ chức, cá nhân có sai phạm" nhưng nếu chỉ giới hạn trong phạm vi "đầu tư, vận hành, khai thác" thì e là chúng ta vẫn chỉ làm cái việc "đánh rắn giữa khúc".
Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về công tác cán bộ như sau: "Cán bộ là cái gốc của mọi công việc. Muôn việc thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém".[3] Lời giáo huấn của Hồ Chủ tịch rất rõ ràng: việc thành công là do cán bộ tốt, việc thất bại là do cán bộ kém. Như vậy, xử lí vụ việc phải lấy "xử lí cán bộ" làm trọng tâm, điều này cũng có nghĩa là không thể giới hạn ở giai đoạn "đầu tư, vận hành, khai thác" mà phải truy nguyên từ việc đề bạt, bổ nhiệm cán bộ.
Hồ Chủ tịch còn nói: "khi xem xét cán bộ không nên chỉ nhìn bề ngoài, xem trong một lúc, một việc mà phải xem xét một cách toàn diện, cả quá trình phát triển của họ, những lúc gặp khó khăn cũng như lúc thuận lợi". Xem xét cán bộ phải "toàn diện, cả quá trình phát triển của họ" có nghĩa không chỉ xem xét khi đương chức mà cả khi đã nghỉ hưu, bởi đơn giản khi nghỉ hưu họ vẫn hưởng các tiêu chuẩn cao, thậm chí là rất cao mà nhà nước dành cho cán bộ.
Mặt khác, không xem xét những người, cơ quan cất nhắc, bổ nhiệm cán bộ thiếu tâm và tầm vào vị trí lãnh đạo thì có nghĩa là chúng ta đang khuyến khích hiện tượng "kết bè kéo cánh", khuyến khích việc hình thành các "nhóm thân hữu", làm băng hoại đạo đức xã hội, phá hoại kinh tế, an ninh quốc phòng. Đó chính là nguồn gốc khiến đất nước tụt hậu, tăng khả năng bị lệ thuộc kinh tế và chính trị vào các thế lực nước ngoài - những kẻ luôn muốn chúng ta nằm trong "quỹ đạo" của họ.
Vấn đề là xử lí cán bộ sai phạm như thế nào?
Một số ý kiến cho rằng hiện nay chúng ta thiếu chế tài xử lí người đứng đầu, hoặc các quy định chưa rõ ràng, đôi khi đã lỗi thời khiến việc xử lí người đứng đầu để xảy ra sai phạm gặp nhiều khó khăn. Người viết không nghĩ như vậy, chúng ta có rất nhiều luật liên quan đến cán bộ như Luật Cán bộ, công chức, Luật Viên chức, Luật Phòng chống tham nhũng… Riêng với người đứng đầu cơ quan, tổ chức, ngay từ năm 2007 đã có một văn bản dưới luật là Nghị định 157/2007/NĐ-CP của Chính phủ. Điều 6 của nghị định này quy định: "Người đứng đầu và cấp phó của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị của Nhà nước nếu vi phạm chế độ trách nhiệm quy định tại Nghị định này, tùy theo tính chất và mức độ của hành vi vi phạm, phải chịu một hoặc nhiều hình thức trách nhiệm sau đây: a) Trách nhiệm kỉ luật; b) Trách nhiệm dân sự; c) Trách nhiệm vật chất; d) Trách nhiệm hình sự;đ) Trách nhiệm khác theo quy định của pháp luật".
Vậy bao nhiêu "Người đứng đầu và cấp phó của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị của Nhà nước" để xảy ra sai phạm đã bị xử lí "trách nhiệm vật chất" và "trách nhiệm hình sự" hay đa số trường hợp chỉ là kỉ luật nội bộ?
Nếu hôm nay chúng ta không sòng phẳng công và tội của cán bộ, đừng nghĩ rằng hậu thế không tìm thấy dẫn chứng để phê phán, để trách cứ một thế hệ cha ông đã khiến đất nước "đứng chót" trong không ít bảng xếp hạng thế giới, đã khiến đất nước bước vào thập kỉ thứ 2 của thế kỉ 21 trong tình trạng "các nước đã thoát nghèo, bỏ Việt Nam ở lại".[4]
Không thể xử lí tận gốc cán bộ phạm lỗi có phải chỉ là sự nể nang theo kiểu "tình làng nghĩa xóm" hay còn liên quan các vấn đề khác, trong đó có thể chế kinh tế và thể chế chính trị? Có hay không sự "bắt tay" giữa các "nhóm lợi ích"? Có hay không sự chi phối của nhóm lợi ích mạnh mẽ nhất mà TS Vũ Ngọc Hoàng trong bài "Lợi ích nhóm" và "Chủ nghĩa tư bản thân hữu" - cảnh báo nguy cơ" đăng trên Tapchicongsan.org.vn ngày 2-6-2015 gọi tên là "nhóm lợi ích độc quyền về kinh tế và chính trị"?
Luật pháp có thể còn kẽ hở, có thể chưa được sửa đổi kịp thời song đó không phải nguyên nhân cơ bản. Có gì đó chưa ổn ở chính những người/cơ quan chịu trách nhiệm thực thi công lí, có gì đó nằm ngoài phạm trù đạo đức và luật pháp, thậm chí có nơi, có lúc nằm trên luật pháp. Nói như nguyên Tổng thư kí, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam Phạm Chi Lan: "Không thể chỉ xử lí dự án mà không xử lí những người có trách nhiệm. Theo tôi, phải truy trách nhiệm từ những người đầu tiên đưa ra chủ trương, quyết định đầu tư. Việc này không phải do các tập đoàn, tổng công ty tự làm mà phải được cấp trên phê duyệt, cấp phép".[5]
Điều bà Phạm Chi Lan đề cập hoàn toàn đúng song người viết muốn bổ sung, không chỉ xử lí cấp "phê duyệt, cấp phép" cho các cơ quan, đơn vị liên quan 12 dự án "kém hiệu quả" mà còn phải xem xét quá trình lựa chọn người đứng đầu các đơn vị đó, nghĩa là liên quan nhiều cấp, nhiều ban, ngành, cả ở cơ sở và cấp cao hơn. Nếu không làm đồng bộ, theo cả hai hướng thì hoặc là vô tình hoặc là cố ý bỏ qua những người có khuyết điểm, nói theo ngôn ngữ hình sự là "bỏ lọt tội phạm".
Học tập và làm theo đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh nghĩa là thực hiện đúng những giáo huấn của Người, nghĩa là dựa vào dân, làm theo ý dân, nghĩa là phải "lấy dân làm gốc". Nếu lấy cán bộ làm gốc thì chắc chắn không sớm thì muộn cũng mắc sai lầm. Cách bảo vệ thể chế tốt nhất là làm trong sạch hàng ngũ cán bộ, đảng viên chứ không phải bảo vệ họ trước sai phạm, càng không phải chỉ "đóng cửa bảo nhau" để chứng tỏ sự nhất trí hình thức. Nguyên tắc đang được vận dụng là phê bình và tự phê bình, song khi tự phê bình chưa mang lại hiệu quả thiết thực thì phê bình phải được xem là công cụ duy nhất. Phê bình không nên hiểu chỉ là những cuộc kiểm điểm trong tổ chức mà phải là những hình thức đủ mạnh, khiến người mắc khuyết điểm phải chịu hậu quả về hành vi của mình. Nói cách khác, đó phải là những chế tài do pháp luật quy định chứ không chỉ là khiển trách, cảnh cáo, cách chức hoặc khai trừ khỏi Đảng. Dù Ủy ban Kiểm tra có đưa bao nhiêu vụ xem xét kỉ luật mà không có phiên tòa nào được mở thì cũng có nghĩa là sai phạm vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.
Nếu quả thật như vậy thì thật khó để dân tin, thật khó để mọi người cho rằng cách xử lí nội bộ không phải là biến tướng của "tự diễn biến, tự chuyển hóa".Bùi Phi Hùng

"Xử lí nội bộ" có phải là tự diễn biến, tự chuyển hóa?

Nếu đồng ý với ý kiến của bà Lê Hiền Đức, một công dân lâu nay tích cực chống tham nhũng, rằng "Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt Nam chỉ hô hào suông chứ không thực tâm chống tham nhũng, thậm chí còn bao che, dung túng tham nhũng, sống dựa vào tham nhũng" và "tham nhũng, sai phạm là thuộc tính, là bản chất của đội ngũ quan chức của Việt Nam hiện nay" thì câu trả lời là "không", thưa tác giả Xuân Dương!

Bauxite Việt Nam
Trong vòng 5 tháng, từ tháng 12-2016 đến đầu tháng 5-2017 Ban chỉ đạo của Chính phủ (Ban chỉ đạo), Bộ Công Thương và các bộ, ngành khác đã ban hành 120 văn bản chỉ đạo xử lí các vấn đề tồn tại, vướng mắc ở 12 dự án - theo ngôn ngữ của Bộ Công Thương - là làm ăn "kém hiệu quả".[1] Chia bình quân, mỗi dự án "kém hiệu quả" tạm thời được "phân bổ" 10 văn bản. Nếu việc "đội vốn" trong các dự án tại Việt Nam là chuyện xảy ra gần như thường xuyên thì liệu theo thông lệ, quá trình xử lí có bị "đội văn bản", tức là sẽ xuất hiện thêm nhiều văn bản nữa trước khi hoàn thành xử lí 12 dự án đã nêu?

Một số tờ báo dùng cụm từ "dự án nghìn tỉ đắp chiếu", rõ ràng là nhiều người ngại nêu con số cụ thể. Thế thì xin chép lại con số công bố chính thức của Ban chỉ đạo và Bộ Công Thương: "Tổng mức đầu tư ban đầu của 12 dự án trên là: 43.673,63 tỉ đồng, và sau đó được phê duyệt điều chỉnh tăng lên: 63.610,96 tỉ đồng (tăng 45,65%). Tổng số lỗ lũy kế của 10 nhà máy đang sản xuất hoặc đã dừng sản xuất tới thời điểm 31-12-2016 là: 16.126,02 tỉ đồng, trên tổng số vốn chủ sở hữu của các nhà máy này còn lại là: 3.985,14 tỉ đồng; Tổng tài sản của 12 nhà máy là: 57.679,02 tỉ đồng; Tổng nợ phải trả là: 55.063,38 tỉ đồng". [1]
Lấy số tiền đầu tư 12 nhà máy (63.610,96 tỉ) trừ đi tổng tài sản còn lại (tính đến cuối năm 2016 là 57.679,02 tỉ) thì khoảng 6.000 tỉ vốn ngân sách (tức là tiền thuế của dân) đã không cánh mà bay. Nếu cộng thêm số lỗ lũy kế (chỉ của 10 nhà máy là 16.126,02 tỉ) thì số tiền bốc hơi" sẽ vào khoảng trên 22.000 tỉ, tương đương 1 tỉ USD. Nếu biết lượng gạo do mấy chục triệu nông dân làm ra đem xuất khẩu một năm được khoảng 3 tỉ USD thì chỉ 12 dự án thua lỗ đã chiếm 1/3 công sức của họ.
Làm ăn thua lỗ, nói như ngôn ngữ văn bản là "kém hiệu quả", không phải do những công nhân, nông dân, giáo viên hay tiểu thương. Vậy nguyên nhân chắc phải do năng lực hoặc tâm đức của những cán bộ liên quan, từ người lập dự án đến người phê duyệt, từ người mua sắm thiết bị đến người chỉ đạo thi công. Cùng với đó là cơ chế, chính sách, luật pháp và sự buông lỏng quản lí của các cấp có thẩm quyền.
Có hay không sự thao túng của các nhóm lợi ích là câu hỏi nếu đặt ra có lẽ không phải là vô lí.
Các tập đoàn, tổng công ty nhà nước chịu sự chỉ đạo trực tiếp của Chính phủ.
Báo Qdnd.vn đưa tin [2] về việc bổ nhiệm cán bộ ở Bộ Công thương rằng một trong hai mục tiêu mà Ban chỉ đạo và Bộ Công thương đặt ra là: "Xác định rõ trách nhiệm và xử lí nghiêm đối với các tổ chức, cá nhân có sai phạm trong quá trình đầu tư, vận hành, khai thác các dự án thua lỗ, kém hiệu quả, trên cơ sở đó hoàn thiện cơ chế, chính sách pháp luật của nhà nước trong lĩnh vực đầu tư xây dựng".[1]
Với mục tiêu xử lí là "Xác định rõ trách nhiệm và xử lí nghiêm đối với các tổ chức, cá nhân có sai phạm" nhưng nếu chỉ giới hạn trong phạm vi "đầu tư, vận hành, khai thác" thì e là chúng ta vẫn chỉ làm cái việc "đánh rắn giữa khúc".
Chủ tịch Hồ Chí Minh nói về công tác cán bộ như sau: "Cán bộ là cái gốc của mọi công việc. Muôn việc thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém".[3] Lời giáo huấn của Hồ Chủ tịch rất rõ ràng: việc thành công là do cán bộ tốt, việc thất bại là do cán bộ kém. Như vậy, xử lí vụ việc phải lấy "xử lí cán bộ" làm trọng tâm, điều này cũng có nghĩa là không thể giới hạn ở giai đoạn "đầu tư, vận hành, khai thác" mà phải truy nguyên từ việc đề bạt, bổ nhiệm cán bộ.
Hồ Chủ tịch còn nói: "khi xem xét cán bộ không nên chỉ nhìn bề ngoài, xem trong một lúc, một việc mà phải xem xét một cách toàn diện, cả quá trình phát triển của họ, những lúc gặp khó khăn cũng như lúc thuận lợi". Xem xét cán bộ phải "toàn diện, cả quá trình phát triển của họ" có nghĩa không chỉ xem xét khi đương chức mà cả khi đã nghỉ hưu, bởi đơn giản khi nghỉ hưu họ vẫn hưởng các tiêu chuẩn cao, thậm chí là rất cao mà nhà nước dành cho cán bộ.
Mặt khác, không xem xét những người, cơ quan cất nhắc, bổ nhiệm cán bộ thiếu tâm và tầm vào vị trí lãnh đạo thì có nghĩa là chúng ta đang khuyến khích hiện tượng "kết bè kéo cánh", khuyến khích việc hình thành các "nhóm thân hữu", làm băng hoại đạo đức xã hội, phá hoại kinh tế, an ninh quốc phòng. Đó chính là nguồn gốc khiến đất nước tụt hậu, tăng khả năng bị lệ thuộc kinh tế và chính trị vào các thế lực nước ngoài - những kẻ luôn muốn chúng ta nằm trong "quỹ đạo" của họ.
Vấn đề là xử lí cán bộ sai phạm như thế nào?
Một số ý kiến cho rằng hiện nay chúng ta thiếu chế tài xử lí người đứng đầu, hoặc các quy định chưa rõ ràng, đôi khi đã lỗi thời khiến việc xử lí người đứng đầu để xảy ra sai phạm gặp nhiều khó khăn. Người viết không nghĩ như vậy, chúng ta có rất nhiều luật liên quan đến cán bộ như Luật Cán bộ, công chức, Luật Viên chức, Luật Phòng chống tham nhũng… Riêng với người đứng đầu cơ quan, tổ chức, ngay từ năm 2007 đã có một văn bản dưới luật là Nghị định 157/2007/NĐ-CP của Chính phủ. Điều 6 của nghị định này quy định: "Người đứng đầu và cấp phó của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị của Nhà nước nếu vi phạm chế độ trách nhiệm quy định tại Nghị định này, tùy theo tính chất và mức độ của hành vi vi phạm, phải chịu một hoặc nhiều hình thức trách nhiệm sau đây: a) Trách nhiệm kỉ luật; b) Trách nhiệm dân sự; c) Trách nhiệm vật chất; d) Trách nhiệm hình sự;đ) Trách nhiệm khác theo quy định của pháp luật".
Vậy bao nhiêu "Người đứng đầu và cấp phó của người đứng đầu cơ quan, tổ chức, đơn vị của Nhà nước" để xảy ra sai phạm đã bị xử lí "trách nhiệm vật chất" và "trách nhiệm hình sự" hay đa số trường hợp chỉ là kỉ luật nội bộ?
Nếu hôm nay chúng ta không sòng phẳng công và tội của cán bộ, đừng nghĩ rằng hậu thế không tìm thấy dẫn chứng để phê phán, để trách cứ một thế hệ cha ông đã khiến đất nước "đứng chót" trong không ít bảng xếp hạng thế giới, đã khiến đất nước bước vào thập kỉ thứ 2 của thế kỉ 21 trong tình trạng "các nước đã thoát nghèo, bỏ Việt Nam ở lại".[4]
Không thể xử lí tận gốc cán bộ phạm lỗi có phải chỉ là sự nể nang theo kiểu "tình làng nghĩa xóm" hay còn liên quan các vấn đề khác, trong đó có thể chế kinh tế và thể chế chính trị? Có hay không sự "bắt tay" giữa các "nhóm lợi ích"? Có hay không sự chi phối của nhóm lợi ích mạnh mẽ nhất mà TS Vũ Ngọc Hoàng trong bài "Lợi ích nhóm" và "Chủ nghĩa tư bản thân hữu" - cảnh báo nguy cơ" đăng trên Tapchicongsan.org.vn ngày 2-6-2015 gọi tên là "nhóm lợi ích độc quyền về kinh tế và chính trị"?
Luật pháp có thể còn kẽ hở, có thể chưa được sửa đổi kịp thời song đó không phải nguyên nhân cơ bản. Có gì đó chưa ổn ở chính những người/cơ quan chịu trách nhiệm thực thi công lí, có gì đó nằm ngoài phạm trù đạo đức và luật pháp, thậm chí có nơi, có lúc nằm trên luật pháp. Nói như nguyên Tổng thư kí, Phó Chủ tịch Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam Phạm Chi Lan: "Không thể chỉ xử lí dự án mà không xử lí những người có trách nhiệm. Theo tôi, phải truy trách nhiệm từ những người đầu tiên đưa ra chủ trương, quyết định đầu tư. Việc này không phải do các tập đoàn, tổng công ty tự làm mà phải được cấp trên phê duyệt, cấp phép".[5]
Điều bà Phạm Chi Lan đề cập hoàn toàn đúng song người viết muốn bổ sung, không chỉ xử lí cấp "phê duyệt, cấp phép" cho các cơ quan, đơn vị liên quan 12 dự án "kém hiệu quả" mà còn phải xem xét quá trình lựa chọn người đứng đầu các đơn vị đó, nghĩa là liên quan nhiều cấp, nhiều ban, ngành, cả ở cơ sở và cấp cao hơn. Nếu không làm đồng bộ, theo cả hai hướng thì hoặc là vô tình hoặc là cố ý bỏ qua những người có khuyết điểm, nói theo ngôn ngữ hình sự là "bỏ lọt tội phạm".
Học tập và làm theo đạo đức, tác phong Hồ Chí Minh nghĩa là thực hiện đúng những giáo huấn của Người, nghĩa là dựa vào dân, làm theo ý dân, nghĩa là phải "lấy dân làm gốc". Nếu lấy cán bộ làm gốc thì chắc chắn không sớm thì muộn cũng mắc sai lầm. Cách bảo vệ thể chế tốt nhất là làm trong sạch hàng ngũ cán bộ, đảng viên chứ không phải bảo vệ họ trước sai phạm, càng không phải chỉ "đóng cửa bảo nhau" để chứng tỏ sự nhất trí hình thức. Nguyên tắc đang được vận dụng là phê bình và tự phê bình, song khi tự phê bình chưa mang lại hiệu quả thiết thực thì phê bình phải được xem là công cụ duy nhất. Phê bình không nên hiểu chỉ là những cuộc kiểm điểm trong tổ chức mà phải là những hình thức đủ mạnh, khiến người mắc khuyết điểm phải chịu hậu quả về hành vi của mình. Nói cách khác, đó phải là những chế tài do pháp luật quy định chứ không chỉ là khiển trách, cảnh cáo, cách chức hoặc khai trừ khỏi Đảng. Dù Ủy ban Kiểm tra có đưa bao nhiêu vụ xem xét kỉ luật mà không có phiên tòa nào được mở thì cũng có nghĩa là sai phạm vẫn nằm trong phạm vi kiểm soát.
Nếu quả thật như vậy thì thật khó để dân tin, thật khó để mọi người cho rằng cách xử lí nội bộ không phải là biến tướng của "tự diễn biến, tự chuyển hóa".Xuân Dương

Chủ nghĩa thân hữu, tự chuyển hóa đã len lỏi vào công tác cán bộ

"Công tác cán bộ là công tác của Đảng", tức dân thường chẳng hề được mó tay, vậy chủ nghĩa thân hữu, mối quan hệ dòng họ, lợi ích nhóm và ti tỉ thứ vi phạm, tiêu cực, tham nhũng, bè phái, gây chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ… kia còn có thể là của ai?

Bauxite Việt Nam
Quy trình không có lỗi, lỗi là do người thực hiện
Hàng loạt vụ bổ nhiệm, thăng tiến "thần tốc" được phát hiện tại một số địa phương trong thời gian vừa qua, thu hút sự chú ý của dư luận. Bên cạnh đó, hàng loạt cán bộ, nguyên cán bộ cấp cao cũng bị kỉ luật nặng vì có vi phạm về công tác quản lí, trong đó có việc đề bạt, bổ nhiệm cán bộ vi phạm. Sự buông lỏng quản lí và không loại trừ "lợi ích nhóm" trong công tác cán bộ dẫn tới việc một số cá nhân như Trịnh Xuân Thanh, Vũ Đức Thuận cùng nhiều doanh nhân khác vẫn ung dung về làm sếp bộ, ngành sau khi khiến doanh nghiệp có vốn nhà nước thua lỗ, gây thất thoát tài sản rất lớn. Một số ý kiến cho rằng bên cạnh việc xử lí nghiêm khắc vi phạm của một số cán bộ vi phạm trong việc đề bạt, bổ nhiệm, cơ quan có trách nhiệm cần sớm "bịt" lỗ hổng trong công tác tổ chức cán bộ.

Theo ông Nguyễn Tiến Dĩnh, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ, việc cán bộ yếu kém, vi phạm nhưng vẫn được cất nhắc, bổ nhiệm vào nhiều vị trí cao, quan trọng trong hệ thống chính quyền là biểu hiện của "chủ nghĩa thân hữu", dòng họ. "Chủ nghĩa thân hữu, dòng họ biểu hiện ở việc hàng loạt địa phương (Hải Phòng, Hải Dương...) bị phát hiện có tình trạng cả nhà làm quan. Hoặc việc Bộ Công Thương đưa Trịnh Xuân Thanh về bộ sau khi ông này có lỗi/trách nhiệm trong việc gây thua lỗ tại Tổng công ty cổ phần Xây lắp dầu khí (PVC). Việc ông Vũ Huy Hoàng thiếu gương mẫu, có biểu hiện vụ lợi trong việc tiếp nhận, bổ nhiệm và điều động con trai làm kiểm soát viên Tổng công ty Thuốc lá Việt Nam, tham gia Hội đồng quản trị và giữ chức Phó tổng giám đốc Sabeco chính là biểu hiện rõ nhất của chủ nghĩa thân hữu, dòng họ" - ông Nguyễn Tiến Dĩnh chia sẻ với phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam hôm 10-5.
Nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ cũng cho rằng sự tồn tại của "chủ nghĩa thân hữu", mối quan hệ dòng họ, "lợi ích nhóm" trong công tác cán bộ chính là biểu hiện của sự "tự diễn biến", "tự chuyển hóa", đe dọa sự lãnh đạo của Đảng, sự tồn tại của chế độ. "Điều này tạo điều kiện để cho những thành phần kém đức, kém tài lọt vào bộ máy quản lí nhà nước. Tôi cho rằng nếu rà soát lại các đơn vị hành chính từ Trung ương tới địa phương, sẽ còn rất nhiều cán bộ yếu kém chứ không chỉ dừng lại ở những vụ việc vừa bị báo chí phát hiện vừa qua" - ông Nguyễn Tiến Dĩnh nhận định,
Vị nguyên lãnh đạo Bộ Nội vụ cũng đưa ra cảnh báo về "lợi ích nhóm" trong công tác cán bộ. "Lợi ích nhóm đang len lỏi trong công tác cán bộ, tại nhiều địa phương trên cả nước. Điều này dẫn đến việc bổ đề bạt, bổ nhiệm cán bộ không đúng quy trình, đưa người kém năng lực vào các vị trí lãnh đạo. Đây cũng là tiền đề của tham nhũng, bè phái, gây chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ... Còn người có đức, có tài có khi lại bị loại khỏi bộ máy vì "lợi ích nhóm", phe cánh trong công tác cán bộ" - ông Dĩnh nhân định.
Từ những vi phạm về công tác cán bộ nói trên, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ cho rằng sự giám sát, sức chiến đấu của tổ chức Đảng đối với những vi phạm về công tác cán bộ ở một số cơ quan nhà nước có vấn đề, thậm chí rất yếu kém. "Công tác cán bộ là công tác của Đảng. Nhưng một số đơn vị còn né tránh, nể nang, hữu khuynh, không đấu tranh với cái xấu, ngại va chạm. Đây là nguy cơ của Đảng, Nhà nước và của chế độ. Điều này cũng được thể hiện rõ trong 27 biểu hiện suy thoái "tự diễn biến", tự chuyển hóa" thể hiện tại Nghị quyết số 04-NQ/TW. Sẽ rất nguy hại nếu cán bộ không đủ đức, đủ tài vẫn len lỏi vào các vị trí lãnh đạo trong các cơ quan công quyền. Điều này rất dễ làm giảm lòng tin của nhân dân đối với cán bộ" - ông Dĩnh cảnh báo.
Chống "tự diễn biến", "tự chuyển hóa" về công tác cán bộ
Ông Nguyễn Tiến Dĩnh nhấn mạnh tầm quan trọng của công tác cán bộ trong thực hiện xây dựng, chỉnh đốn Đảng. Đây là vấn đề then chốt để xây dựng Đảng trong sạch, vững mạnh. "Vừa qua, Bộ Chính trị vừa có kết luận về việc sửa đổi, bổ sung một số nội dung quy định về công tác cán bộ theo quy trình 5 bước. Đây là biện pháp quan trọng nhằm khắc phục những lỗ hổng trong công tác đề bạt, bổ nhiệm cán bộ. Quy trình luôn luôn đúng. Vấn đề là người thực thi công tác cán bộ có thực sự khách quan, công bằng không? Nếu người thực thi quy trình công minh thì cơ quan Nhà nước sẽ tìm được người có đủ tâm, đủ tầm" - ông Dĩnh nói.
Trong vấn đề tuyển dụng, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ đề nghị cơ quan có thẩm quyền áp dụng rộng rãi việc tuyển dụng thông qua hình thức thi tuyển. "Hiện nay chúng ta đã có cơ chế trong việc thi tuyển cán bộ, công chức, thi tuyển chức danh lãnh đạo tại một số bộ, ngành, địa phương nhưng việc này chưa được áp dụng, tổ chức rộng rãi. Chỉ có thi tuyển thì người ứng thi mới có thể bộc lộ hết được tài năng, quan điểm, chính kiến, trình độ, thái độ, lập trường, tư tưởng của ứng cử viên. Qua đó chúng ta có cách nhìn nhận, đánh giá khách quan năng lực thí sinh. Còn hiện tại, công tác cán bộ của chúng ta vẫn tập trung vào việc giới thiệu, xem xét làm quy trình... Tuy nhiên, quy trình đề bạt, bổ nhiệm cán bộ, rất dễ bị "méo mó" vì các mối quan hệ thân hữu, lợi ích nhóm... Ví dụ, nếu người được giới thiệu là con của một đồng chí bộ trưởng thì cấp dưới có dám từ chối bỏ phiếu? Nhiều khi người ta bỏ phiếu cho đồng chí ấy vì sự nể nang chứ chưa hẳn người đó giỏi thật sự. Do vậy, quy trình thì vẫn thực hiện đầy đủ, nhưng việc bỏ phiếu chưa chắc đã khách quan" - ông Dĩnh nêu quan điểm.
Song song với việc tổ chức thi tuyển cán bộ, nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ cũng cho rằng cần có cơ chế kiểm tra, giám sát chặt chẽ việc thi cử nhằm hạn chế tiêu cực có thể xảy ra. "Việc thi tuyển phải được thực hiện công khai, minh bạch và có sự giám sát. Nếu không thực hiện tốt việc này, kết quả thi tuyển chưa hẳn phản ánh đúng năng lực của người trúng tuyển. Tôi ví dụ về trường hợp thi tuyển của bà Trần Vũ Quỳnh Anh, nguyên là cán bộ Sở Xây dựng Thanh Hóa. Nếu xem học lực thì bà này không có gì nổi trội, nhưng khi thi tuyển thì điểm lại rất cao. Câu hỏi đặt ra là việc thi tuyển đó có công khai minh bạch không? Có phản ánh đúng năng lực cá nhân không? Việc kiểm tra giám sát bài thi như thế nào? Có trường hợp làm bài sẵn trước khi vào thi hay không? Do đó, bên cạnh việc tuyển dụng, bổ nhiệm thông qua thi tuyển, cần phải có cơ chế kiểm tra, giám sát chặt chẽ việc thi cử này, nhằm tránh những tiêu cực" - ông Nguyễn Tiến Dĩnh đề nghị.Thụy Du

Còn bao nhiêu dự án thất thoát, thua lỗ lớn, trở thành gánh nặng cho đất nước?

Là thành viên của "cơ quan đại biểu cao nhất của Nhân dân, cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam", lại là Tổng kiểm toán Nhà nước mà ông Phớc hỏi vậy, bói đâu ra người trả lời? Chúng tôi thì rất muốn hỏi về cái "siêu dự án" mãi vẫn chưa đi hết "chặng đường đầu tiên của thời kì quá độ" và đến hết thế kỉ này không biết đã có hoàn thiện ở Việt Nam hay chưa, ông Phớc ạ!
Bauxite Việt Nam
(GDVN) - Vấn đề này được nhiều đại biểu Quốc hội quan tâm và đặt ra khi thảo luận về chương trình giám sát của Quốc hội năm 2018.
Ông Nguyễn Hạnh Phúc - Tổng thư kí Quốc hội cho biết trên cơ sở dự kiến số lượng, tiêu chí lựa chọn và nghiên cứu ý kiến kiến nghị của các cơ quan, Ủy ban Thường vụ Quốc hội đề nghị Quốc hội xem xét, quyết định 2 trong 4 nội dung cụ thể sau đây:

- Việc thực hiện chính sách, pháp luật về sắp xếp, cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước (dự kiến giao Uỷ ban Kinh tế giúp chủ trì về nội dung);
- Việc thực hiện chính sách, pháp luật về quản lí, sử dụng nguồn vốn trái phiếu Chính phủ, vốn vay nước ngoài để đầu tư xây dựng cơ sở hạ tầng phát triển kinh tế - xã hội (dự kiến giao Uỷ ban Tài chính, Ngân sách giúp chủ trì về nội dung);
- Việc thi hành pháp luật về bảo đảm trật tự, an toàn giao thông (dự kiến giao Uỷ ban Quốc phòng và An ninh giúp chủ trì về nội dung);
- Việc thực hiện chính sách, pháp luật hỗ trợ phát triển vùng dân tộc thiểu số và miền núi (dự kiến giao Hội đồng Dân tộc giúp chủ trì giúp về nội dung).
Thảo luận về việc lựa chọn các chương trình giám sát, Phó chủ tịch Quốc hội - ông Phùng Quốc Hiển cho biết 2 trong 4 nội dung là giám sát cổ phần hóa và giám sát trái phiếu Chính phủ, vốn vay nước ngoài, đã thực hiện giám sát rồi. Vì thế nên cân nhắc giám sát ở tầm rộng hơn. Ông Hiển đề nghị tập trung vào lĩnh vực rất quan trọng là giám sát việc sử dụng vốn ODA, vì đã bộc lộ nhiều tồn tại, yếu kém trong quản lí. Về giám sát cổ phần hóa doanh nghiệp nhà nước, theo ông Phùng Quốc Hiển, lựa chọn như vậy chỉ gói gọn trong một nhánh, do đó cần phải mở rộng hơn: giám sát việc đổi mới hoạt động của doanh nghiệp nhà nước, trong đó có cả doanh nghiệp 100% vốn nhà nước, có cả doanh nghiệp cổ phần, như vậy sẽ giúp cho hoạt động đổi mới doanh nghiệp nhà nước. Ông Hiển cũng đề nghị giám sát việc thực hiện chính sách tạo điều kiện cho doanh nghiệp tư nhân phát triển.
Cho ý kiến về nội dung này, ông Hồ Đức Phớc - Tổng kiểm toán Nhà nước đề nghị tiến hành giám sát với các dự án BOT vì có sử dụng vốn ODA và đã xuất hiện những vấn đề nổi cộm. Nếu tiến hành giám sát những dự án này sẽ có lợi cho dân nhiều hơn. Cũng theo ông Hồ Đức Phớc, vấn đề nổi lên trong thời gian vừa qua là thất thoát đầu tư công, vì vậy đây là mảng cần được quan tâm. "Hiện đã công bố 12 dự án thua lỗ lớn, nhưng chưa biết thực chất còn bao nhiêu dự án xảy ra thua lỗ?" - ông Phớc nói.
Đồng quan điểm với ông Hồ Đức Phớc, đại biểu Nguyễn Hữu Cầu (đoàn Nghệ An) cũng đề nghị đưa vào chương trình giám sát những dự án đã thua lỗ và có nguy cơ thất thoát, thua lỗ - đây là một trong những nội dung mà dư luận hết sức quan tâm thời gian qua. Trong khi đó, đại biểu Trần Thị Quốc Khánh (đoàn Hà Nội) đề nghị cân nhắc lại nội dung giám sát việc thực hiện chính sách, pháp luật về quản lí, sử dụng nguồn vốn trái phiếu Chính phủ. Theo bà Khánh, đây là nội dung rất quan trọng, nhưng để thực hiện giám sát được thì phải ấn định thời gian cụ thể, trong khi tờ trình không nêu rõ thời điểm và thời hạn giám sát.
"Quốc hội vừa thông qua kế hoạch đầu tư công trung hạn 2 triệu tỉ đồng, trong đó có phần vốn trái phiếu, vốn vay nước ngoài đầu tư xây dựng (ODA), việc phân bổ chưa hoàn tất, tiền chưa phân bổ thì giám sát cái gì?" - bà Khánh đặt vấn đề.
Nữ đại biểu đoàn Hà Nội cho rằngnội dung này nên lùi thời gian thực hiện để đảm bảo thực hiện giám sát có hiệu quả.Ngọc Quang

No comments:

Post a Comment