Sunday, July 30, 2017

Bài viết hay(5235)

Cả ngày càng lú mà BCT và TƯ Đảng cũng lú theo thì tui mới thấy lạ. Tiền và quyền lực đã khiến họ lú nhưng nghe nói TQ cũng muốn họ lú để dễ cai trị. Có bác ở Bolsa cho rằng những bộ phận nhạy cảm trên cơ thể phụ nữ đẹp đã khiến cho chúng nó lú. Thiệt vậy sao? Ngày nào nghe anh Triết quảng cáo gái VN đẹp lắm, mại dô! Bây giờ vô net thấy gái VN cởi mở quá chừng luôn. Hèn gì đàn ông chúng ta ngày càng lú bởi chị em ta cứ rủ nhau về VN để giải phẫu thẩm mỹ chủ yếu là những điểm nhạy cảm nhất.  Sướng thằng nhỏ, khổ thằng lớn đó nhen. Ai biểu ham vui làm gì cho lú như vậy nhỉ? Có lẽ cũng sướng lắm nên cả trong lẫn ngoài nước ai cũng muốn lú bởi chị em ta ngày càng đẹp hơn.

Đừng để phải chết chùm!















Ông Nguyễn Phú Trọng từng nói “Nhìn tổng quan, đất nước có bao giờ được như hôm nay?”. Và nếu mang câu nói này ra mổ xẻ, có vẻ như nó chính xác 100% với hiện tình đất nước. Và cái chữ “được”, chữ then chốt trong câu nói này cũng chính xác 100%. 
Được nhìn thấy sự thật, được hiểu biết chính trị, được lo lắng, được cõng nợ, được nổi giận, được im lặng nhìn hàng loạt vấn đề sai trái của nhà cầm quyền, được ăn cá nhiễm độc, được lội bùn đỏ bì bõm, được biểu tình và gào khản cổ kêu đòi công lý trước khi công an gô cổ đánh đập, được đi xe buýt hiện đại trong cách hành xử của người thô lỗ mông muội, được chứng kiến cảnh xe container và cảnh sát giao thông rượt đổi nhau như phim hành động… Có cả hàng ngàn cái được, trong đó, được nhất vẫn là nhìn đồng hồ nợ công nhích dần từ 700 Mỹ kim, rồi 800, 900, và gần đây là 1000 Mỹ kim/đầu người, con số này biến thiên nhanh chóng trong vòng chưa đây 5 năm!
Rồi thêm chuyện cấm người ta chơi đàn ngoài bờ hồ Hoàn Kiếm, bắt chẹt người đi làm giấy khai tử để nhận tiền phong bì. Quan chức, từ thời ông Nông Đức Mạnh phơi bày đời sống như một ông hoàng đến nay có thêm hàng trăm quan chức cấp tỉnh, cấp huyện chẳng cần giấu diếm sự giàu có xa hoa, sống chễm chệ, phè phỡn, sung túc trên nỗi khổ, trên nợ công, trên cái đói vì thiên tai, nhân họa do chính các ông gây ra…
Và gần đây nhất, có lẽ, cái được lớn nhất của người dân là được mở ,mắt nhìn giới lãnh đạo Cộng sản ra lệnh cho công an, quân đội chuẩn bị vào cuộc để chiến đấu với dân nếu như nhân dân biểu tình yêu cầu nhà nước phải có thái độ rõ ràng, minh bạch và dứt khoát trước sự lấn lướt của Trung Cộng trong khu vực thuộc quyền khai thác tài nguyên biển Việt Nam, cụ thể là lô 136 – 03, nơi công ty Repsol đang khai thác dầu theo hợp đồng với Việt Nam mà nếu Việt Nam chịu lùi bước trước Trung Quốc, đơn phương rút hợp đồng thì không những mất hàng núi tiền đền bù mà còn mất cả chủ quyền quốc gia.
Điều này khiến cho người ta đặt ra một câu hỏi và một giả định: Liệu đây có phải là nước cờ của kẻ bán nước? Và đây có phải là thương vụ xông ống cháo cho đảng Cộng sản Việt Nam, một thương vụ mà ít nhất trong lúc này là giữ được cái túi mang tên “ngân sách nhà nước” không bị trống rỗng? Liệu có khi nào các ông, các bà chấp nhận bán đứng chủ quyền quốc gia cho Trung Quốc với giá hàng trăm tỉ Mỹ kim để rồi chấp nhận đền bù cho Repsol vài tỉ Mỹ kim, số tiền còn lại tha hồ bỏ túi, tha hồ phân bổ ngân sách nhà nước để rồi sau đó tính tiếp?
Bởi hơn bao giờ hết, đảng Cộng sản Việt Nam đang ngồi trên lưng cọp, tuy bên ngoài vẫn giao du, quan hệ với các nước, thậm chí vẫn bỏ ra vài chục triệu Mỹ kim để hỗ trợ cho Lào, Campuchia (mà mới nhìn thì có vẻ như đây là cách để giữ chân các quốc gia này bớt lún sâu vào vũng lầy Trung Cộng. Nhưng thực tế, khi đặt câu hỏi liệu với tình hình nợ nần, ngân khố báo động như đang thấy thì lấy đâu ra tiền để hỗ trợ cho quốc gia khác?) nhưng thực tế bên trong thì đã mọt ruỗng, hoại thư giai đoạn cuối bởi các chính sách vĩ mô lựa chọn từ đầu.
Thử đặt câu hỏi: Liệu đảng Cộng sản tồn tại được bao nhiêu ngày nếu như họ liên tục trong hai tháng không có tiền để trả lương cho bộ máy cồng kềnh gồm hơn hàng chục triệu con người lãnh lương nhà nước, từ đương chức, đương nhiệm cho đến về hưu và những gia đình chính sách, đó là chưa muốn kể đến các hội đoàn, trực thuộc đảng? Sở dĩ xảy ra chuyện này là do chính sách tuyển dụng mập mờ, đưa những con người thừa gian manh từ bằng cấp cho đến biển thủ nhưng lại thiếu năng lực để tạo ra lợi tức trong công việc. Và bên cạnh đó, chính sách tuyển dụng vô tội vạ, dựa trên lý lịch đỏ là chính đã dẫn đến cả một hệ thống nhà nước từ trung ương xuống địa phương giống hệt như một bầy giun bâu bám đông đúc trong một cơ thể ốm yếu có cái tên là Việt Nam. Cái con vật mang tên Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam này chỉ cần thiếu ăn vài giờ thì phải lăn ra chết vì giun hút sạch máu. 
Bán lãnh thổ, lãnh hải theo kiểu cho thuê lâu dài để rồi người Trung Quốc được quyền xây riêng những biệt khu của họ với mọi quyền lợi, quyền hạn chẳng khác nào một lãnh sự quán của họ trên đất Việt Nam, để rồi sau cùng là bán lãnh hải bằng một kịch bản nhún nhường, lép vế nhưng thực tế là bán để cứu ngân sách, để cứu đảng. Đó có phải là giải pháp cấp thời của đảng Cộng sản Việt Nam? 
Bởi hiện tại, mối nguy lớn nhất ảnh hưởng đến sự tồn vong của đảng là những tướng lĩnh quân đội có tài thì hoặc là họ đã bị loại ra khỏi vòng quyền lực, hoặc là họ không coi đảng ra gì, đứng riêng một cõi để làm kinh tế, để tạo lập vương quốc quyền lực và tiền bạc. Và không chừng, họ là những kẻ đảo chính đầu tiên khi thấy cần thiết có sự thay đổi. Còn những kẻ bất tài trong hệ thống quân đội thì rất trung thành với đảng nhưng thực ra, sự trung thành này là kiểu trung thành của một phép ăn chia, còn lợi nhuận thì còn trung thành, hết lợi nhuận, hết trung thành, quay ra đối nghịch.
Thử hỏi, với một cơ thể chứa toàn mối nguy như vậy, liệu đảng Cộng sản Việt Nam sẽ tồn tại như thế nào nếu như ngân sách trống rỗng? Và các động thái huy động vốn từ người dân, huy động vàng trong dân hoặc bán trái phiếu đều xoay quanh vấn đề ngân sách chop thấy điều gì? Bây giờ, đùng một cái Nguyễn Phú trọng mang số tiền hàng triệu Mỹ kim sang tài trợ cho Campuchia, rồi sắp tới đây lại bỏ ra hàng tỉ Mỹ kim đền bù hợp đồng cho Repsol. Đó là chưa muốn nhắc đến hàng chục tỉ Mỹ kim mà ông Phúc đã dắt các doanh nhân Việt Nam sang ký hợp đồng với Mỹ trong vài tháng trước.
Trong khi đó, Việt Nam không có bất kì thứ gì để bán kiếm tiền ngoài đất đai và tài nguyên. Các doanh nhân sừng sỏ xứ Việt, nói cho sang vậy thôi chứ thực lực của họ cũng chỉ xoay quanh đất đai, tài nguyên  và quyền lực nhóm, họ không có đù khả năng sáng tạo hay sáng chế một con ốc cho ra hồn. Điều này khác xa với doanh nhân tư bản có thể không có những thương vụ hàng trăm tỉ sau một chữ kí nhưng họ lại bán được những phần mềm, những con ốc, những cái ca nhựa, hay những vỏ lon với giá vài xu, và bán hàng triệu cái, hàng tỉ cái trên thế giới. Sự giàu có của phương Tây dựa trên tính sáng tạo và thiết thực, sự giàu có của Việt Nam dựa trên mánh khóe và hoang tưởng, đó là sự khác biệt rất rõ.
Với tiềm lực kinh tế như vậy, với năng lực quản lý và làm kinh tế như đã thấy suốt nửa thế kỉ qua, Việt Nam chỉ có bán và bán, và khi không còn thứ gì để bán nữa, người ta xoay sang bán nước, đó là hệ quả tất yếu của những kẻ chỉ biết bán để ăn. Điều này chẳng khác nào một chủ nhà có nhiều của cải ông bà để lại, đến thời anh ta chỉ có bán và ăn. Bán mãi rồi cũng hết, bán nốt căn nhà, không còn nhà để bán ăn nữa thì chuyển sang bán vợ đợ con. Cái mô hình BDA (bán ăn dần) có vẻ như người Cộng sản đã đến lúc xoay sang bán căn nhà của họ. Bởi nếu không bán thì chết đói, anh em nồi da xáo thịt. 
Nhưng thiết nghĩ, tại sao ngay lúc đói nhất, lúc sắp bán căn nhà, người ta không vùng dậy và lao động như một con người để kiếm hạt gạo mà sống, mà thay đổi cuộc sống? Chuyện này đâu có khó. Nó cũng giống như người Cộng sản lúc này, lẽ ra họ phải bình tĩnh hơn và bỏ thói quen làm liều để tránh tình trạng chết chùm. Mà muốn tránh tình trạng hiện tại hoàn toàn không khó. Muốn biết nó không khó như thế nào thì hãy quay lại với nhân dân và hãy để chính những trí thức đích thực họ chỉ cho cách tồn tại. Bởi chó chết thì mèo cũng nhăng răng, họ cũng chẳng dại gì để đất nước bị mất dần vào tay kẻ khác để rồi cùng cảnh chết chùm — VietTuSaiGon

Bảo vệ Tổ quốc: phạt nặng hơn tội giết người?!

Ủy ban Bảo vệ Nhà báo tại Washington (CPJ) thì nói "cách đối xử tàn nhẫn của Việt Nam với những nhà báo như Nguyễn Ngọc Như Quỳnh là một nỗi xấu hổ cho các nhà cầm quyền."
Quỳnh đáng ra không phải chịu một ngày nào sau song sắt. Tuyên án 10 năm tù chỉ vì những bài viết của cô là sự bất công đáng kinh tởm..."( http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam-40453463)
  • Xử nặng hơn tội giết người vì dám đụng đến Formosa và TQ?!
Tội giết người –tội ác ở mức độ tàn bạo nhất, tại  Điều 93 Bộ luật Hình sự VN quy định, nếu không thuộc trường hợp đặc biệt thì  chỉ bị phạt 7 năm tù.
Trên thực tế, những kẻ giết người tại VN, kể cả kẻ giết người hàng loạt, những kẻ tham nhũng gây tổn hại cho cả nền kinh tế... vẫn được quyền tiếp xúc, thăm nuôi bởi người thân. Họ được quyền xét xử và tranh tụng trong những phiên tòa công khai. Gia đình, bạn bè cùng những người quan tâm vẫn  được quyền tham dự phiên tòa theo quy định của pháp luật.
Nhưng trong hai phiên tòa vào 29 tháng  6 và 25 tháng 7 năm 2017,  VN đã xử hai nữ blogger hoàn toàn vô tội ở mức hình phạt còn cao hơn cả tội giết người!
Đó là ngón đòn thù tàn nhẫn giáng xuống bloger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh(bị tuyên án 10 năm tù giam). Sau đó chưa đầy một tháng, bloger Trần Thúy Nga cũng bị tuyên ở mức án 9 năm tù giam và 5 năm quản chế.  
Hai phiên tòa này đã vi phạm Hiến pháp và pháp luật VN cũng như những cam kết quốc tế, khi nhà cầm quyền  đã để cho các lực lượng công an công khai và công an trá hình côn đồ bao vây, hành hung, ngăn cấm, không cho ngay cả người ruột thịt, các phóng viên báo chí cũng như các nhà quan sát quốc tế tới tham dự và quan sát phiên tòa.
Hai bloger đó đã làm gì mà khiến cho nhà cầm quyền VN nổi giận tới mức bất chấp cả pháp luật để trả thù họ như vậy?
Theo các luật sư, cũng như đối chiếu với quy định trong các bộ luật VN, thì dù hai công dân này đã bị xử phạt theo quy định của điều 88 Bộ luật Hình sự, về tội “tuyên truyền chống nhà nước” . Sự kết tội này hoàn toàn bất công vì họ thực sự không phạm tội.
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thúy Nga đã được các luật sư chứng minh là chỉ dùng những bài viết, biểu ngữ và phát ngôn ôn hòa. Nguyện vọng mà họ thể hiện chỉ là  để bảo vệ môi trường, sự toàn vẹn chủ quyền của Tổ quốc... Họ bảo vệ quyền làm người chính đáng của công dân.
Khi nhà cầm quyền không thể kiểm soát nổi những tham nhũng tiêu cực tràn lan trên khắp mọi lĩnh vực, đặc  biệt là hành pháp và tư pháp, hai phụ nữ ấy đã đứng lên bảo vệ dân oan bằng những biện pháp hợp lý hợp tình, thông qua con đường khiếu kiện, yêu cầu đối thoại để những cá nhân và cơ quan có trách nhiệm xem xét lại, sửa sai, ổn định trật tự xã hội.
Không chỉ vô tội,  họ còn là người có công lớn với đất nước khi trong nhiều năm nay đã dành tâm sức của mình cất lên tiếng nói để bảo vệ Tổ quốc, chống Trung quốc xâm lược và chống lại sự hủy diệt môi trường của Formosa, công ty được biết là dù dưới danh nghĩa Đài loan nhưng khoảng 90% vốn là của TQ...
Lý do nào khiến nhóm "quyền lực đen" đang thao túng nhà càm quyền VN ấy đã giáng đòn thù  lên hai nữ bloger đang nuôi con thơ, nhẫn tâm cướp đoạt tương lai của những trẻ em vô tội? Ai mà chẳng thấy cần phải cảm ơn, ủng hộ, ngợi khen hai blogger này khi khẩu hiệu của họ  là “Cá cần nước sạch, dân cần minh bạch”, “Đả đảo Trung quốc xâm lược”, “Formosa cút khỏi VN”...?
Nhận xét về mức án nói trên, luật sư Nguyễn Khả Thành nói: “Thông thường về tội 258 hoặc 88 người ta gọi là tội nhạy cảm, nên ai mà bị tội này thì bản án cao lắm là 5 năm tù thôi. Vụ án này với chị Quỳnh thì lại gấp đôi, tức là 10 năm , thì cao hơn cả tội phạm giết người nữa”...  (Theo https://www.voatiengviet.com/a/toa-tuyen-10-nam-tu-cho-blogger-me-nam/3920938.ht).
Hóa ra, sự căm thù của  nhóm "quyền lực đen" trong nhà cầm quyền VN đối với những người dám phát ngôn bảo vệ đất nước trước sự xâm lăng của TQ lại bùng nổ tới mức không kiềm chế nổi, đến mức họ bất chấp cả luật pháp và thể diện tối thiểu.
Hành động ấy của nhà cầm quyền VN, đương nhiên lại làm dấy lên những làn sóng phản đối dữ dội từ các công dân, các tổ chức xã hội dân sự trong nước, Liên hợp quốc và cộng đồng quốc tế.
Phải trả tự do ngay và vô điều kiện cho Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, Trần Thúy Nga và những tù nhân lương tâm khác. Đó là yêu cầu nghiêm khắc của người VN và cộng đồng quốc tế!
Nhưng nhà cầm quyền VN, như mọi khi, vẫn không chịu trả lời hoặc tìm đủ mọi cách bôi nhọ nạn nhân, bao biện cho tội lỗi vi phạm nhân quyền của họ, tới mức bất chấp công lý và danh dự.
Nhiều người nhận định rằng  nhóm "quyền lực đen" mà quyền lợi của họ đồng nhất với quyền lợi của TQ xâm lược và của nhà đầu tư hủy diệt môi trường thì mới có thể hành xử hận thù như vậy với những công dân đang bảo vệ đất nước của mình.
Nhưng điều đáng ngạc nhiên là cả hệ thống tư pháp và lập pháp VN, đặc biệt là Quốc hội, các Liên đoàn luật sư, Hội Nhà báo, Hội Nhà văn, Hội Phụ nữ...cùng những cá nhân và tổ chức khác, vì sao thấy những phiên tòa trái luật pháp, nguy cơ đe dọa bất ổn xã hội diễn ra lâu nay, đặc biệt trong hai phiên tòa nói trên mà vẫn im lặng?
Thật hổ nhục cho thứ quyền lực đen ấy, khi công dân VN bày tỏ tiếng nói lương tâm của mình thì trở thành nạn nhân của đòn thù tàn bạo với những bản án còn nặng hơn cả nhiều kẻ giết người.
Vì sao tập đoàn tội phạm khổng lồ đã cấp phép cho Formosa, đã che giấu và tiếp tay cho chúng từ trung ương tới địa phương,  lại được dung dưỡng, bao che một cách bất chấp luật pháp và danh dự quốc gia?
Những thủ phạm đầu độc hủy diệt môi trường gây thảm họa lớn chưa từng có trên thế giới lại được chính nhà cầm quyền của đất nước nạn nhân bảo vệ tới mức ai dám nhắc đến tội lỗi của chúng là bị đàn áp, thậm chí còn kết án nặng hơn tội giết người!
Vì sao phản đối sự hủy diệt môi trường của Formosa – một công ty trên danh nghĩa là đầu tư kinh tế, cũng ở vị trí bình đẳng như muôn vàn công ty khác, lại là điều cấm kỵ và bị đàn áp tàn nhẫn đến thế ở ngay trên đất nước VN?
Tập đoàn hận thù những công dân bảo vệ Tổ quốc ấy, theo lệnh quan thầy, họ sẽ còn tàn hại dân VN đến mức nào đây?
  • Anh hùng thời bảo vệ nhân quyền:
Những phiên tòa phi pháp mang tính khủng bố ngày càng tăng đối với các tù nhân lương tâm VN, nhất là với hai bloger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thúy Nga vừa qua sẽ mãi mãi để lại trong  lịch sử như một vết nhục nhã không thể nào tẩy rửa của nhóm "quyền lực đen" trong số những nhà cầm quyền độc tài VN. Nhưng ngược lại, trong khắc nghiệt của độc tài, những phẩm chất dũng cảm của hai phụ nữ ấy đã càng tỏa sáng.
Sự đàn áp tàn nhẫn ngày càng tập trung vào phụ nữ và đặc biệt là những người trẻ tuổi. Nhưng sự điều đó thậm chí còn phản tác dụng, thậm chí như “lửa thử vàng” và qua gian nan càng làm rạng rỡ những hành vi cao đẹp.  
Thực sự anh hùng trong chiến tranh đã khó, nhưng anh hùng trong đời thường, anh hùng để chiến đấu dài lâu trong cuộc chiến chống lại sự vi phạm nhân quyền và tự do ngôn luận đòi hỏi sự hy sinh bền bỉ, trường kỳ và rất lớn, trong có  cả việc phải thường xuyên chống lại những cám dỗ bỏ cuộc hoặc phản bội để được hưởng lợi từ phía kẻ đàn áp.
Chúng ta đã chứng kiến, trước những bản án nặng nề, hai blogger Như Quỳnh và Trần Thị Nga đã không run sợ và từ bỏ lý tưởng chính nghĩa của mình. Cho đến nay, sự bạo tàn không khuất phục được họ, mà còn làm cho họ thêm bền chí trên con đường tranh đấu vì lợi ích cộng đồng.
Dù bị muôn vàn cấm đoán và nguy hiểm, nhưng tiếng nói phẫn nộ của nhiều công dân trên mạng xã hội và những nhà tranh đấu ôn hòa cho dân chủ và nhân quyền vẫn dám công khai đối diện với sự khủng bố,  đến tận nơi để ủng hộ hai blogger.
Dù bị o ép đủ bề, lại thêm quy định bất lương về việc luật sư phải có trách nhiệm tố cáo thân chủ nhưng các luật sư bảo vệ cho hai bloger Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và Trần Thị Nga vẫn  dũng cảm đưa ra những chứng cứ chắc chắn, không thể chối cãi về sự vô tội của hai bloger và yêu cầu họ phải được trả tự do ngay tại phiên tòa như quy định của pháp luật.
Trước sự bưng bít và cấm đoán của phiên tòa xử Trần Thị Nga, chúng ta đã không được nghe tiếng nói của chị, nhưng theo các luật sư thì chị đã rất bình tĩnh và dù bị đe dọa vẫn không nhận bất kỳ bản kết tội sai sự thật nào mà tòa đưa ra để được “khoan hồng do khai báo thành khẩn”. Thái độ hiên ngang đó là phẩm chất của một anh hùng, cũng như phẩm chất của Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tại phiên tòa trước đó.
Phiên tòa đã kết thúc nhưng lời cuối của Quỳnh ngay sau khi chị vừa phải nhận bản án tàn bạo từ phía nhà cầm quyền:vẫn lay động tâm can và khiến cho người VN khâm phục và tự hào về chị:
” Con xin cảm ơn mẹ và các con, các luật sư đã cố gắng bảo vệ cho tôi. Mỗi người chỉ có một cuộc đời nhưng dù được làm lại con vẫn sẽ làm như vậy và con tin mẹ và các con sẽ không bao giờ phải hối hận mà sẽ tự hào vì con.
Tôi mong muốn xây dựng một xã hội và đất nước tốt đẹp. Một quốc gia chỉ tự cường khi nó luôn gắn liền với nền tảng một xã hội mà người dân có tự do và hạnh phúc. Người dân chỉ có tự do và hạnh phúc khi có tự do ngôn luận và quyền tự do biểu đạt những điều mình mong muốn. Tôi mong rằng mọi người sẽ lên tiếng và đấu tranh, vượt qua nỗi sợ hãi của chính bản thân mình để xây dựng một đất nước tươi đẹp hơn”.
Nhóm “quyền lực đen” những tưởng sự đàn áp tàn bạo sẽ giết chết sự phản khảng và lương tâm VN, cho VN tuyệt giống anh hùng để họ tha hồ cưỡng đoạt.
Nhưng VN không thể tuyệt giống anh hùng!/. — vothihao
Giới khoa học nhận định về dự án dìm thải ở Bình ThuậnNhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1
Đại diện Viện Hàn Lâm Khoa Học Và Công Nghệ Việt Nam cho biết vào ngày 26 tháng Bảy, nhận được quyết định từ Văn phòng Chính phủ đề nghị chủ trì và phối hợp xem xét, đánh giá toàn diện tác động môi trường, giải pháp bảo vệ môi trường liên quan dự án nhận chìm gần 1 triệu mét khối chất nạo vét xuống vùng biển Bình Thuận của nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1.

Bước đi sâu hơn

Chúng tôi liên lạc với ông Võ Sỹ Tuấn, Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang vào tối ngày thứ Sáu, 28 tháng 7, và ông cho biết chưa thể đưa ra nhận định nào trong thời gian này.
“Tôi xin phép không bình luận bởi lẽ tôi hiện nay được giao nhiệm vụ là cơ quan giám sát độc lập và chúng tôi sẽ nói trên số liệu chứ chúng tôi không bình luận người khác.”
Trước đó, Viện Hải dương học đã tham gia khảo sát hiện trạng khu vực đáy biển được Bộ Tài nguyên và Môi trường cấp phép nhận chìm và các vùng gần đó.
Cũng trong chiều ngày thứ Sáu, 28 tháng 7, tin trong nước cho biết Viện Hải dương học Nha Trang công bố  kết quả khảo sát mới nhất: Đáy vùng biển 30 ha dự kiến nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn thải của nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 là “không có san hô, ít sinh vật”.
Tôi xin phép không bình luận bởi lẽ tôi hiện nay được giao nhiệm vụ là cơ quan giám sát độc lập và chúng tôi sẽ nói trên số liệu chứ chúng tôi không bình luận người khác. -Ông Võ Sỹ Tuấn
Trả lời chúng tôi về kết quả khảo sát này, Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sinh, Chủ tịch Hội bảo vệ tài nguyên và môi trường cho biết Viện Hải dương học đã thực hiện đo 5 điểm ở 30 ha dự kiến nhấn chìm :
“Số liệu ở đây là số liệu đo trong hai tuần ở 5 điểm ở trong khu vực đó. Chưa đo thì chúng ta đã biết là ở độ sâu hơn 30m là san hô không thể có ở đấy được rồi. Còn thực tế như thế nào thì những điều tra khảo sát, quay video quay phim trước đây đã phản ánh những điểm đo đó.”
“Đấy chỉ là một trong những cơ sở tài liệu để giúp cho việc xác định vùng biển.”

vvv_iden

Danh sách các nhà khoa học bị mạo danh Courtesy photo

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sinh nói rằng kết quả khảo sát mới nhất của Viện Hải dương học là một trong những bước đi sâu hơn để xác định vùng biển đó có đủ điều kiện để quyết định giao biển hay không?
Theo ông, kết quả này là một trong nhiều những nghiên cứu, điều tra đã được thực hiện trước đó. Và cùng với ý kiến của dư luận cộng với yêu cầu của lãnh đạo chính phủ, Bộ Tài nguyên- Môi trường đề nghị Viện Khoa học Hàn lâm và Xã hội vào cuộc đánh giá tổng thể tất cả.
“Khi giao cho Viện Hải hương học là rất khách quan và độc lập để nghiên cứu. Chưa đưa ra kết quả thì người ta thấy rằng cần phải tiến hành một cách mạnh mẽ hơn, dưới sự can thiệp của chính phủ thì người ta quyết định mở rộng diện hơn nữa để điều tra tổng hợp. Bây giờ không phải là 1 viện trong Viện Hàn lâm nữa mà là cả Viện Hàn lâm được huy động, kể cả mời chuyên gia nước ngoài.”
Điều này cũng được Tiến sĩ Chu Mạnh Hùng, nguyên vụ trưởng Vụ Môi trường – Giao thông vận tải đề cập đến khi trả lời báo Tuổi trẻ trong nước vài ngày trước đây. Theo ông, Bộ Tài nguyên - môi trường, UBND tỉnh Bình Thuận cần phải lắng nghe ý kiến các nhà khoa học.
PGS, Tiến sĩ Nguyễn Tác An, Phó Chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang, trả lời chúng tôi tối ngày thứ Sau, 28 tháng 7, từ Nha Trang, ông cho biết ông rất hoan nghênh quyết định trên của chính phủ. Ông nhấn mạnh, nên xem vùng biển Bình Thuận là di sản thiên nhiên, và nên tìm một giải pháp khác trên cơ sở tập trung các nhà khoa học lại.
“Rất hay. Làm sao mà để nghe tất cả cộng đồng khoa học người ta nói chuyện trực tiếp với nhà nước, với những cơ quan có trách nhiệm, có sự thảo luận với nhau để tìm ra một chân lý.
Tôi rất hoan nghênh. Còn cái giấy phép là của Bộ Tài nguyên- Môi trường, là cơ quan chức năng của chính phủ chứ không phải chính phủ.”

Cân nhắc

Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sinh có ý kiến về giấy phép của Bộ Tài nguyên- Môi trường chỉ là một bước khởi đầu, thực hiện như thế nào và ở đâu thì còn phải chờ ở những bước sau.
Theo giấy phép “nhận chìm” của Bộ Tài nguyên - môi trường cấp thì có đến 80% khối lượng vật chất được “nhận chìm” là cát, sạn, sỏi, vỏ sò... 20% còn lại là bùn. Tuy nhiên đây không phải là vấn đề duy nhất gây tranh cãi trong công luận.
Tiến sĩ Lê Anh Tuấn, Phó Viện trưởng Viện nghiên cứu biến đổi khí hậu (ĐH Cần Thơ) lên tiếng với báo giới trong nước, cho rằng quyết định cho phép phải đi sau những khảo sát và đánh giá mức độ an toàn hay nguy cơ của sự kiện.
Một tuần lễ trước đây, có ba nhà khoa học “bỗng dưng” thấy tên của mình có trong danh sách được cho là những người thực hiện dự án nhận chìm ở biển của nhà máy Nhiệt điện Vĩnh Tân 1, làm dấy lên mối nghi ngờ về tính minh bạch của quyết định cấp phép dự án.
Khi tổng hợp lại thành 1 dự án chung thì cần phải xem xét đến phát triển bền vững, là kinh tế, xã hội và môi trường thì mới có thể tìm được sự đồng thuận một cách có cơ sở khoa học. - TS Nguyễn Ngọc Sinh
Tiến sĩ Nguyễn Tác An, một trong ba nhà khoa học bị mạo danh, cho biết cần phải cân nhắc trên giá trị môi trường, kinh tế, xã hội để chọn lựa một quyết định đúng.
“Vì khai thác đường thuỷ, giao thông thuỷ thì phải nạo vét. Nạo vét thì phải có bùn cát dôi ra, bùn cátdtôi ra thì ta phải có cách xử lý. Thế giới đều đã làm và rất có kết quả. Bây giờ ta cân nhắc tất cả chứ không cứ gì phải thải hết ra biển.
Cái thứ hai, vùng biển ở Bình Thuận là vùng biển nước trồi, nó là hệ sinh thái rất đặc biệt của Việt Nam, mà tôi nghĩ có thể là của cả Đông Nam Á. Nó có nhiều tính đa dạng sinh học, nó có những dạng động lực và có những quá trình hải dương học rất quí.
Và thực tế ở vùng Bình Thuận là ngư trường tốt của Việt Nam.
Trên cơ sở ấy thì ta nên tránh xa vùng này ra.”
Đó cũng chính là ý kiến của Tiến sĩ Nguyễn Ngọc Sinh chia sẻ với chúng tôi. Ông đánh giá tổng thể vấn đề dựa trên nhu cầu phát triển kinh tế chung của xã hội cùng với ý thức bảo vệ môi trường, bảo tồn thiên nhiên của người dân ngày một nâng cao. Điều này cũng dẫn đến sự tranh chấp về khả năng sử dụng tài nguyên đó cho mục đích nào ngày càng trở nên phức tạp hơn.
“Cho nên nó đòi hỏi cần phải cân đối rất kỹ lưỡng về mặt kinh tế, xã hội, môi trường. Nếu đứng riêng một góc độ nào đó thì cũng có những cái lý nhất định, nhưng khi tổng hợp lại thành 1 dự án chung thì cần phải xem xét đến phát triển bền vững, là kinh tế, xã hội và môi trường thì mới có thể tìm được sự đồng thuận một cách có cơ sở khoa học.”
Theo Tiến sĩ Nguyễn Tác An, khoa học là sự tranh luận, và nhà nước đảm nhiệm công tác quản lý. Chính vì vậy, ông hy vọng với quyết định mời Viện Hàn lâm Khoa học và Xã hội tham gia khảo sát dự án nhận chìm lần này, sẽ tìm ra được “sự đồng thuận trên cơ sở khoa học” theo cách nói của TS Nguyễn Ngọc Sinh.Cát Linh, RFA
6 người bị điều tra về âm mưu lật đổ chính quyền
Nhà chức trách cho rằng Nguyễn Văn Đài cùng đồng phạm có nhiều hoạt động nhằm lật đổ chính quyền ở Hà Nội và một số địa phương khác.Ngày 30/7, Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an ra quyết định khởi tố bị can, tạm giam 6 bị can trong vụ án Nguyễn Văn Đài cùng đồng phạm hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân xảy ra tại Hà Nội và một số địa phương khác.
Cơ quan điều tra khởi tố bị can đối với Nguyễn Văn Đài (48 tuổi) ở quận Hai Bà Trưng, Hà Nội; Lê Thu Hà (35 tuổi), tạm trú quận Hai Bà Trưng, Hà Nội; Phạm Văn Trội (45 tuổi) ở Thường Tín, Hà Nội; Nguyễn Trung Tôn (45 tuổi) ở Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa; Trương Minh Đức (57 tuổi) ở quận 8, TP HCM; Nguyễn Bắc Truyển (49 tuổi), ở quận Tân Bình, TP HCM.Các bị can bị khởi tố, bắt giam về tội “Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân”, quy định tại Điều 79 Bộ luật Hình sự. Vụ án đang được điều tra, xử lý theo quy định của pháp luật. Cũng liên quan đến hành vi "Hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân", trước đó chiều 24/7, Công an Nghệ An đã bắt ông Lê Đình Lượng (52 tuổi, trú xã Hợp Thành, Yên Thành). Cơ quan điều tra cho rằng, Lê Đình Lượng thời gian qua "thường xuyên có các hoạt động nhằm mục đích lật đổ chính quyền nhân dân và gây phức tạp về an ninh, trật tự tại địa phương".
Điều 79: Tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân
Người nào hoạt động thành lập hoặc tham gia tổ chức nhằm lật đổ chính quyền nhân dân thì bị phạt như sau:
1. Người tổ chức, người xúi giục, người hoạt động đắc lực hoặc gây hậu quả nghiêm trọng thì bị phạt tù từ 12 năm đến 20 năm, tù chung thân hoặc tử hình;
2. Người đồng phạm khác thì bị phạt tù từ 5 năm đến 15 năm.
Phương Sơn

No comments:

Post a Comment