Tuesday, July 18, 2017

Cơm thừa trên đường tới âm gian


Người xưa thường dạy con cháu không được lãng phí đồ ăn, phung phí thức ăn cũng chính là có tội. Gần đây, có một câu chuyện lưu truyền trên mạng đã thật sự khiến nhiều người chấn động. 
Có hai chị em Lý Lệ và Lý San sống tại Thẩm Quyến. Đó là hai cô gái rất thông minh tài giỏi, lại vô cùng xinh đẹp. Họ cũng rất giỏi làm ăn, buôn bán. Khi có nhiều tiền rồi, bữa nào hai chị em cũng ăn uống rất thịnh soạn, linh đình. Bữa ăn thường có đủ các món sơn hào hải vị đầy bàn nhưng mỗi thứ họ chỉ động đũa một chút… 
Một ngày nọ, cô chị Lý Lệ không may mắc bệnh ung thư vú và sớm qua đời, còn lại một mình Lý San đau khổ tột cùng không thiết sống, hàng ngày đều tưởng nhớ chị. 
Ngày Trung Thu năm đó, cũng là lúc trăng tròn nhất trong năm. Tương truyền rằng vào ngày rằm nếu nằm ngủ mơ màng trên một chiếc bàn có ánh trăng sáng chiếu vào thì có thể tương thông âm dương, gặp được người thân đã quá cố. Lý San đã làm như vậy và quả nhiên đã tới được cõi âm u đáng sợ. 
Tương truyền nếu ngủ mơ màng dưới ánh trăng có thể tương thông với âm dương. Ảnh dẫn theo Vatgia.com
Lần theo con đường những linh hồn dã quỷ đang phiêu dạt, Lý San nhìn thấy trước mặt mình là một cô gái. Cô gái này tóc tai bù xù, toàn thân dơ bẩn, người còn bốc ra mùi vô cùng hôi thối. 
Lý San lại gần nhìn kĩ, thì ra đó chính là chị mình Lý Lệ. Quá sững sờ và đau lòng, cô lao tới ôm chị vào lòng hỏi: “Chị à, sao chị lại ở đây để ăn những đồ ăn dơ dáy này? Sao chị không đi tới trình báo với Diêm Vương để sớm được đầu thai trở lại nhân gian?“. 
Chị gái cô nét mặt đầy vẻ tang thương, khóc lóc mà nói:
San à, bốn thùng thức ăn bị mốc thối này chính là đồ ăn thừa mà hai chị em mình ở dương gian đã lãng phí. Mỗi lần đồ ăn mà chúng ta ăn không hết rồi bỏ đi đều sẽ được cất giữ vào một cái thùng đặt ở đây. Khi chết đi, trên đường tới Quỷ môn quan chúng ta phải ăn hết những đồ ăn đó mới có thể tiếp tục đi. 
Em nhìn kìa, đó đều là những người đang phải ăn lại đồ thừa của mình ở cõi dương gian, có người đã ở đây ăn chúng 10 năm rồi. Phần của chị chị đã ăn hết rồi, bây giờ chị đang ăn phần của em để lãng phí trước đây, trên nắp thùng còn có số chứng minh thư và ảnh của em nữa“.
Lý San nghe vậy cũng ngồi lại giúp chị ăn những đồ ăn đó… 
Chừng nửa giờ sau đó, linh hồn của Lý San về lại nhân gian. Sau khi tỉnh lại, trong miệng cô vẫn còn vương lại mùi rất khó chịu. Lúc ấy cô mới chợt bừng tỉnh: “Từ nay về sau không dám lãng phí đồ ăn nữa“.
Đến công ty, cô cũng đặt ra quy định, nếu ai ăn còn thừa dù chỉ một hạt cơm trong bát cũng phải nộp phạt 10 NDT (khoảng 33 nghìn đồng).
***
Trong quan niệm truyền thống, người chết đi sẽ phải qua 7 ải, trong đó có một ải tên là “Đường Hoàng Tuyền”, còn gọi là “Suối Vàng”. Hồn phách người ta muốn đến chốn âm gian báo danh với Diêm Vương đều sẽ phải đi qua một đoạn đường rất dài này.
Trên đường Hoàng Tuyền có một loài hoa màu đỏ rực tên là Bỉ Ngạn, từ xa mà nhìn thì giống như là tấm thảm máu trải dài, rất ám ảnh. Đó cũng chính là cảnh sắc duy nhất mà người chết đi nhìn thấy trên con đường Hoàng Tuyền dài đằng đẵng này.
Người hết số dương thọ chết đi thì chỉ cần đi qua Quỷ môn quan thì sẽ biến thành quỷ, cứ thế đi tiếp nữa cho đến khi đến đình Mạnh Bà uống nước canh quên lãng và chuyển sinh.
Đình Mạnh Bà cho uống canh trước khi đầu thai. Ảnh dẫn theo Deities Daily
Nhưng với những người chết bất đắc kỳ tử, chưa hết dương thọ mà qua đời thì sẽ trở thành cô hồn dã quỷ. Họ đã không thể lên trời, cũng không thể đầu thai, càng không thể đến âm gian, chỉ có thể lang thang trên đường Hoàng Tuyền, đợi đến dương thọ kết thúc rồi mới có thể đến âm gian báo danh, nghe Diêm Vương phán xét.
Những câu chuyện về cõi âm hoàn toàn không phải là mê tín. Con người sống thì tự tin vào bản thân còn chết đi thì hầu như đã giao phó linh hồn mình cho kẻ khác. Người ta có thể quyết được việc sống chứ không thể thay đổi việc chết.
Bởi vậy ngay cả những người cứng đầu, bảo thủ nhất, đến lúc nhắm mắt xuôi tay mới bàng hoàng nhận ra trăm năm đời người chỉ là giấc mộng, đợi chờ phía trước là cả con đường luân hồi đằng đẵng.
Bình Nhi 

No comments:

Post a Comment