Thursday, July 20, 2017

Đi Săn Cá Sấu



blank
Cá sấu, ba ba ở Orlando.

Ở nhà nấu cơm đuổi ruồi cho vợ riết cũng chán, máu phiêu lưu nổi lên, tôi bèn quyết định đi qua miền Đông Nam nước Mỹ chơi mot chuyến.

Tháng này gọi là low season nên vé máy bay đi về từ Little SG qua tới Orlando có hơn 200 đô mà thôi.

Ra tới phi trường mới biết là cái valy mình kéo theo họ cũng bắt đóng thêm tiền là 40 đồng, ngoài ra mỗi thùng ký gởi phải đóng thêm 5 chục bớp nữa.

Bởi thế nếu đi máy bay giá rẻ như hãng Frontier thì chỉ nên đeo theo cái ba lô nhỏ trong có vài ba bộ quần áo.

Từ Lax tới Orlando bay có 4g40 phút nhưng khi bay về bị ngược gió nên 5g 15 phút mới tới.

Đúng là hãng bay giá rẻ có khác, tuy cũng là Airbus 320 nhưng trang bị ghế mỏng dính, trong suốt hành trình 5g bay, "thượng đế" được mời nước lạnh có một lần rót trong cái ly nhỏ xíu, còn muốn nước ngọt, nước trái cây hay cái vớ vẩn gì đó đều phải mua.

Thôi kệ, mình hà tiện thì ráng chịu khổ, nhưng thế ngồi cấn cái lắm, không thoải mái để ngủ nghê gì được. Lần sau tôi không thèm đi hãng này nữa vì khi về tôi có mang nhiều quà lắm, 2 valy mà bị họ đè ra lấy 85 đồng tiền tươi.

Tôi đã đến thành phố Orlando nhiều lần, từ trên trời nhìn xuống thấy thành phố có rất nhiều hồ lớn, gọi là đầm lầy thì đúng hơn vì loại cây trầm thủy như đế, lau sậy, rong bèo... mọc tràn đầy y như vùng U Minh ở Việt Nam vậy.

Cách đây hơn 5 năm, không biết vì lý do gì, mà một căn nhà ở đây giá trung bình 200 ngàn bỗng tụt xuống bốn năm chục ngàn, ông bạn tôi rủ rê mua lấy một mớ. Dân chúng không có việc làm di cư đi nơi khác nên giá thuê nhà cũng rẻ rề, mỗi căn chỉ chừng 600 một tháng.

Thời điểm đó 1 căn nhà ở vùng Little SG có giá 500 ngàn, bán đi qua đó mua được 10 căn.

Tính sơ ra thì thấy có lợi rất nhiều vì 10 căn cho mướn được 6 ngàn, còn 1 căn ở Cali làm sao cho mướn được 3 ngàn?

Quân sư của tôi tính ra rõ ràng và đơn giản là sẽ lời gấp đôi nếu so sánh đầu tư địa ốc giữa 2 miền, thế nhưng khi bỏ lên email và website của đồng hương Kinh 5 thì chẳng có ai ý kiến ý cò gì cả.

Bà xã tôi lại còn cãi: Người đâu của đó, mua nhà tuốt bên đó làm chi? Rồi ai là người săn sóc, cho thuê nhà?

Thế mà tôi cũng lén vợ mua được mấy căn.

Bây giờ mỗi lần tôi tỏ ý tiếc xót vì đã bị bả làm kỳ đà cản mũi, thì môi bả cong tớn mãi lên.

Lần này qua đây tôi được biết rằng nhà mà giá 50 ngàn hồi đó, bây giờ bán 125 ngàn thì khó chứ 100 ngàn thì bán cái vèo, nhưng bán làm chi, vì bây giờ căn 4 phòng ngủ đã cho mướn lên tới 950/tháng.

Tiền quản lý, bạn tôi không lấy, mà bỏ hết vào quỹ Bác Ái Kinh 5 Foundation để giúp Thương phế binh và bà con khốn đốn bên quê nhà. Thật là may quá.

Sở dĩ giá nhà lên hơn gấp đôi là vì người ta lại đổ xô về vùng này, việc làm tăng nên thu hút dân chúng về nhiều cũng chẳng có chi lạ.

Hiện nay dân số Florida đã qua mặt New York rồi, chỉ thua có California và Texas mà thôi.

Tôi về đến nhà bạn khi mặt trời vừa lên, ánh sáng ban mai nhảy múa trên mặt hồ ngay đàng sau nhà rộng đến mấy hecta tràn ngập một loài thuỷ sinh. Chúng giống hoa sen, mà cũng giống bông súng và nở hoa vàng. Từng đàn cò diệc đậu trên hàng cây ven bờ. Xa xa nơi bãi lau sậy hay cây bồn bồn trắng xoá cánh cò an nhàn đứng rình mồi.

Một điều rất đặc biệt là cá nơi đây y như cá ở miền Tây nước Việt: Cá lóc, rô đồng, ốc bươu, tép rong, rùa, ba ba...cứ thả câu xuống là không dính thứ này cũng thứ kia.

Sau một ngày thăm thú nhà cửa mà tôi rất thích thú, vì trong vườn có những cây sồi già đến cả trăm tuổi, hai người ôm chưa hết chu vi. Dưới gốc sồi là rừng quít trái sai chi chít.

Xong cơm chiều là chúng tôi sửa soạn đi câu.

Trời đã tối lâu rồi, tứ bề yên ắng. Khi ánh đèn pin quét trên đám lá, cứ thấy cặp mắt xanh lè như hai đốm ma trơi là bạn tôi nói nhỏ: Cá sấu đấy.

Mùa săn cá sấu ở Florida từ 15 tháng 8 đến ngày 1 tháng 11.

Chỉ được đi săn từ 5g chiều đến 10g sáng. Tuy hiện nay có tới 1 triệu 200 ngàn cá sấu sống nơi hoang dã nhưng mỗi người trên 18 tuổi (đã mua giấy phép) chỉ được bắt 2 con/năm.

Giấy phép bán ra có giới hạn tùy vùng và giá không rẻ: 272 đô cho dân cư Fl. 1,022 cho dân các tiểu bang khác tới, nhưng người bị disability chỉ phải trả 22 đô mà thôi. Như vậy nếu tôi ở California qua bắt được 2 con cá sấu thì giá mỗi con cũng khoảng 500 đô!

Tôi qua đây chơi, đi theo để phụ bắt thì phải trả 52 đô cho cái vụ phụ trói chú nó.

Tiểu bang này khuyên những người đi bắt cá sấu nên học một lớp an toàn, để làm thế nào khi sấu dính câu hay vào lồng bẫy nó không "tớp" mình.

Họ cũng yêu cầu mình mua bảo hiểm để lỡ có chết hay cụt tay cụt chân (nghe thấy vậy cũng hơi sợ).

Tôi cứ tưởng cá sấu phải lớn lắm mới được bắt, ai dè dài 18 inch là bắt được rồi.

Có nhiều cách săn cá sấu như dùng lao, súng bắn tên, câu bằng mồi gỗ có quấn bên ngoài một lớp phổi bò thúi và dùng lồng bẫy.

Da cá sấu có thể lột bán cho người ta thuộc da làm dây lưng, bóp đầm; thịt có thể bán nhưng phải do một người chuyên nghiệp pha thịt.

Da cá sấu nhỏ bán không được giá nên đem chôn.

Ông bạn tôi có người là Handyman tới chơi phê bình:

- Mấy cha nội này bư quá, có cái da và đuôi ngon nhất thì đem đi chôn. Ta phải dùng đèn khò lớn mà thui, cạo vảy rồi xé phay, xào lăn hay nấu càri thì thiệt là hết xẩy con cào cào.

Sáng hôm sau tôi ra vườn thăm cây trái, đầy đủ y như vườn bên quê nhà vậy.

blank
Cá sấu, ba ba ở Orlando.

Từ cầu tàu cho đến những cây gần đó, có nhiều cò diệc và đặc biệt là có những con cốc lông đen và cổ dài. Tôi nhớ đến bài hát ru em ngày xưa:

Cái cò cái cốc cái nông.
Ba con cùng béo vặt lông con nào.
Vặt lông con cốc cho tao.

Ở bên Tàu người ta nuôi con cốc để đi săn cá. Chủ nhân ngồi trên chiếc ghe nhỏ, con cốc bị cột một sợi dây vào cẳng, tròng vào cổ một vòng tròn cứng như cái khoen. Cốc được thả ra lặn sâu bắt được con cá, nhưng không nuốt được vì cái khoen trên cổ. Chủ nhân chụp gỡ con cá bỏ vào ghe và con cốc cứ tiếp tục bắt cá đến chừng không còn cá quanh đó thì chủ vớt lên, tháo vòng ra và cho mấy con cá vụn. Nó vui lòng làm nô lệ như vậy, y như tầng lớp nhân dân ở những xứ có lãnh đạo độc tài.

Người ta thường nói câu: Cốc mò cò xơi.

Con cốc lặn lội dưới nước vừa bắt được con cá, nhoi lên mặt nước chưa kịp nuốt thì con cò rình sẵn, dớt tay trên. Có những việc một người bỏ công ra làm rất vất vả nhưng khi có kết quả thì người khác hưởng.

Nói đến đây, tôi thương cho người nông dân Việt Nam quanh năm chân lấm tay bùn, hay những công nhân trong nhà máy, đổ mồ hôi hột mà lương phạn được lãnh có bao nhiêu, nên đời sống mãi nghèo nàn, năm năm, tháng tháng vắt mũi bỏ miệng.

Căn nhà cũ cũng nằm kế bên hồ lớn, cách đây chừng 20 phút, nhưng cá thì lại rất khác nhau. Hồ kia có cá rô phi, cá big mouth bass và con cá có hàm răng ghê gớm là cá Alligator gar mà trong 1 bài viết đi câu của Mr. Bond đã đăng trên VVNM năm kia. Nó có đầu giống hệt con cá sấu nhưng đuôi lại giống cá lóc, có con dài tới cả thước.

Tôi còn nhớ 2 năm trước, hồi vợ chồng Thy & Phương Dung và Thụy Nhã còn ở Florida, chúng tôi đi câu, bắt được con cá bass lớn, hấp lên cuốn bánh tráng rau sống mà gần 10 người ăn cũng không hết. Còn ở hồ này thì cá lại giống bên VN, đó là cá rô đồng, cá trê, cá lóc và đặc biệt có rất nhiều ba ba và rùa. Chúng bò cả lên sân sau nằm phơi nắng bên những chú cá sấu con, nhưng hễ thấy bóng người là cả bọn vội vàng tụt xuống hồ rồi bơi ra xa.

Gần một tuần rong chơi thì tôi bỗng nhớ nhà. Người bạn đã đóng đầy 2 thùng 50 lbs quà, có cả trái vả mà bà xã (người gốc Huế) của tôi rất thích.

Ăn cơm xong là tôi sẽ lên phi trường.

Buổi chiều tôi ra vườn sau, đứng nhìn bầy cò để từ giã: Thôi mấy em ở lại làm kiếp chim trời, còn anh trở về với vợ dại con thơ để làm thân nô lệ.

Nguyễn Viết Tân

No comments:

Post a Comment