Saturday, July 15, 2017

Liệu có phải ‘con tàu của Noah’ đã được tìm thấy ở Thổ Nhĩ Kỳ?

Nếu con tàu của Noah được tìm thấy và xác nhận, nó sẽ trở thành một trong những bằng chứng mạnh mẽ nhất ủng hộ cho trận Đại hồng thủy, Kinh Thánh và làm cho nhiều người phải suy ngẫm về khoa học cũng như lịch sử cổ đại.
Năm 1987, chính phủ Thổ Nhĩ Kỳ đã công nhận vật thể hình chiếc tàu trên ngọn núi Ararat là con tàu của Noah. Giới khoa học thì nhìn nhận với một con mắt e dè và nghi hoặc.

Câu chuyện tìm ra con tàu của Noah ở Thổ Nhĩ Kỳ

Vào năm 1959, Llhan Durupinar, lúc ấy đang là đại úy quân đội Thổ Nhĩ Kỳ, đã khám phá ra một hình thù bất thường trong khi đang kiểm tra các bức ảnh chụp từ trên không. Vật thể này lớn hơn một sân bóng đá, nổi bật lên khỏi địa hình đồi núi mấp mô ở độ cao gần 2.000m thuộc dãy núi Ararat, gần biên giới Iran – Thổ Nhĩ Kỳ.
Tọa độ con tàu: 39 26’ 26.09″ Bắc, 44 14’ 04.29″ Đông.
Tọa độ con tàu: 39 26’ 26.09″ Bắc, 44 14’ 04.29″ Đông.
Con tàu nằm giữa một dòng bùn cổ. (Ảnh chụp năm 1959)
Con tàu nằm giữa một dòng bùn cổ. (Ảnh chụp năm 1959)
Đây là một khu vực xa xôi hẻo lánh, chỉ có dân cư của một số ngôi làng nhỏ sinh sống. Trước đó chưa hề có báo cáo nào về vật thể kỳ lạ này. Vì vậy đại úy Llhan Durupinar đã chuyển âm bản của bức hình cho chuyên gia chụp ảnh trên không là tiến sỹ Brandenburger, thuộc Trường đại học bang Ohio ở Mỹ.
Sau khi nghiên cứu bức ảnh chụp của đại úy Llhan Durupinar, Brandenburger kết luận: “Tôi chắc chắn, rằng vật thể này là một con tàu. Trong toàn bộ sự nghiệp của mình, tôi chưa từng trông thấy vật thể nào như thế này…”.
Vào năm 1960, bức ảnh phía trên đã được xuất bản trên tạp chí LIFE trong một bài viết tựa đề “Có phải con tàu của Noah?“. Cũng trong năm đó, một nhóm nghiên cứu người Mỹ đã đi theo đại úy Llhan Durupinar đến địa điểm trong tấm hình. Họ trông đợi sẽ tìm được những cổ vật hay cái gì đó có thể chứng minh vật thể lạ kia đúng thật là một con tàu. Sau hơn 1 ngày đào bới trong khu vực nhưng không tìm được gì, họ tuyên bố rằng vật thể lạ có vẻ chỉ là một kiến tạo tự nhiên. Câu chuyện nhanh chóng chìm vào quên lãng.
Vào năm 1977, nhà thám hiểm nghiệp dư Ron Wyatt tới viếng thăm địa điểm này. Được chính quyền địa phương cho phép, Ron và những người khác đã nghiên cứu kỹ lưỡng khu vực này trong nhiều năm. Họ sử dụng máy dò kim loại, máy quét radar ngầm, tiến hành thăm dò cẩn thận, thực hiện các phân tích hóa học… để rồi công bố kết quả làm chấn động Thổ Nhĩ Kỳ khi đó. Vật thể lạ quả thực là một con tàu cực kỳ cổ xưa. Đó là một con tàu rất lớn, thuộc “thời tiền sử”, tại sườn núi ở độ cao 2.000m trên mực nước biển… và không chỉ có thế.

Bằng chứng trực quan về một con tàu

Phần đầu tiên của cuộc nghiên cứu là kiểm tra vật thể và đo lường kích thước của nó. Vật thể trông giống phần thân của một con tàu lớn. Một đầu nhọn là mũi tàu, còn đầu kia bo lại là đuôi tàu. Khoảng cách từ mũi đến đuôi là gần 160m.
Bi-an-Dai-Hong-Thuy-con-tau-cua-Noah 3Bi-an-Dai-Hong-Thuy-con-tau-cua-Noah 4
Trên mạn phải của con tàu, gần đuôi (điểm B) có 4 thanh lồi ra khỏi phần đất bùn, cách đều nhau, được xác định là các sườn khung của thân tàu. Đối diện với chúng, ở bên mạn trái, có một thanh sườn cũng lồi ra khỏi đất bùn (điểm A). Chúng ta có thể dễ dàng quan sát thấy hình dáng uốn cong của nó. Xung quanh đó là rất nhiều sườn khung khác, phần lớn bị chôn vùi trong đất, nhưng kiểm tra kỹ đều có thể thấy được.
Gỗ của con tàu đã bị hóa thạch. Các chất hữu cơ đều đã bị thay thế bằng khoáng chất, chỉ còn lại hình thù và dấu vết của các thanh sườn tàu. Có lẽ đó là nguyên nhân tại sao cuộc khảo sát năm 1960 đã không cho ra kết quả, bởi tại những chỗ mà họ tìm kiếm, gỗ đều đã hóa thạch và xói mòn từ rất lâu trước đó.
Dấu vết những thanh sườn gỗ hóa thạch bên mạn tàu.
Dấu vết những thanh sườn gỗ hóa thạch bên mạn tàu.
Con tàu này nằm giữa một dòng bùn khô. Căn cứ theo vị trí của con tàu và dòng bùn, có thể thấy rõ vật thể này đã bị cuốn trôi cùng dòng chảy của bùn, ra cách xa khỏi vị trí ban đầu của nó khoảng 1,6 km. Các nhà địa chất học tin rằng ban đầu con tàu này nằm ở vị trí cao hơn chỗ hiện tại khoảng 300m, và bị bao bọc trong một lớp bùn cứng hơn. Họ cho rằng vào năm 1948, một trận động đất đã phá vỡ lớp vỏ bùn cứng ấy, khiến con tàu lộ ra. Điều này cũng được dân làng xung quanh đó xác nhận.
Phân tích tàn tích của con tàu, sử dụng các phương tiện khác nhau, người ta xác định con tàu ban đầu có cấu trúc khá phức tạp, với các kích thước cụ thể như trong hình sau:
Bi-an-Dai-Hong-Thuy-con-tau-cua-Noah 6

Radar xuyên đất

Mắt người chỉ nhìn được vật thể nhờ ánh sáng phản chiếu từ nó. Để nhận ra những vật thể nằm bên dưới mặt đất, các nhà khoa học sử dụng sóng siêu âm xuyên qua mặt đất. Kỹ thuật này thường được dùng để xác định vị trí dầu mỏ và các khoáng chất khác. Thiết bị để làm việc này được gọi là Radar xuyên đất (máy GPR). Các nhà địa chất đã đánh dấu các dải băng màu vàng dọc vật thể. Sau đó họ rà quét theo các đường này để thu thập dữ liệu và mang đi phân tích.
Bi-an-Dai-Hong-Thuy-con-tau-cua-Noah 0
Sau khi phân tích toàn bộ các dữ liệu, họ đã xây dựng bản đồ vật thể cùng những gì nằm bên dưới mặt đất. Và kết quả là đây:
Radar ngầm đã giúp xác định rõ các cấu trúc bên dưới mặt đất. Chúng hoàn toàn đối xứng và có bố cục rất hợp lý.  
Radar ngầm đã giúp xác định rõ các cấu trúc bên dưới mặt đất. Chúng hoàn toàn đối xứng và có bố cục rất hợp lý.
“Dữ liệu này không tương ứng với kiến tạo địa chất tự nhiên.Chúng là những cấu trúc nhân tạo…” – Ron Wyatt
Radar cũng cho thấy nhiều cấu trúc cây gỗ bên trong thân tàu. Kết quả phân tích cho thấy chúng là những thanh gỗ sống tàu, sống phụ, mép tàu, các buồng ở, các buồng động vật, hệ thống thang (con tàu có 3 tầng), cánh cửa phía mũi mạn phải, 2 cái thùng lớn ở gần mũi tàu kích thước 14 x 24 inch, và một giếng trời nhỏ ở khu vực chính giữa con tàu để thông khí cho toàn bộ 3 tầng của con tàu tiền sử vĩ đại này.
Năm 2016, scan thăm dò độ phân giải cao đã được thực hiện tại địa điểm này, cũng cho thấy những yếu tố nhân tạo tương tự như kết luận Ron Wyatt.Khoảng 9.000 đến 5.000 năm trước đây, ở tỉnh Sinop tại miền bắc Thổ Nhĩ Kỳ, một sự kiện lịch sử kỳ vĩ ngoạn mục đã diễn ra. Thật hùng vĩ, trên thực tế, một số người tin rằng nó đại diện cho bằng chứng rằng “Đại hồng thủy” được nhắc đến trong Kinh Thánh có thể là sự kiện có thật trong lịch sử (mặc dù hơi phóng đại).
Tháng 12/2004, một cuộc thám hiểm ở vùng Biển Đen được tiến hành bởi một đoàn các nhà khoa học từ nhiều viện khác nhau (bao gồm Hội Địa lý Quốc gia), đã xác định rằng vùng biển nằm trong nghi vấn không phải luôn giống như chúng ta biết ngày nay.
Họ kết luận rằng nó bắt nguồn từ một cái hồ nước đen mênh mông, nơi mà từ một điểm trong lịch sử đã bắt đầu mở rộng một cách nhanh chóng kỳ lạ. Sự thay đổi là thật lớn lao, trên thực tế, những cư dân quanh vùng ngay lập tức phải tìm kiếm những vùng đất an toàn hơn, vội vã bỏ lại nhà cửa, đồ dùng, và một vài thứ khác của cuộc sống trước đó của họ.
Điều này khiến cuộc thám hiểm dưới nước, được dẫn đầu bởi nhà hải dương học Robert Ballad tuyên bố rằng đã từng có con người định cư ở đây, nơi bây giờ nằm sâu 300 feet dưới mặt nước. Khám phá gây sửng sốt ở vùng Biển Đen này không chỉ đóng góp vào một hiểu biết lịch sử phong phú và sâu sắc về những biến đổi mạnh mẽ trong mực nước biển ở vùng Trung Đông cổ đại, mà còn nêu ra những câu hỏi về nguyên nhân gây ra sự biến đổi ấy vào thời điểm ban đầu.
Kể từ đó, các nhà khoa học và phóng viên đã tiếp tục thăm dò vấn đề còn bỏ ngỏ này; đây là một chìa khóa để hiểu lịch sử phát triển của văn minh nhân loại, và các giai đoạn khí hậu khác nhau mà Trái đất đã trải qua. Hơn nữa, đây là một chủ đề quan trọng, không chỉ liên quan tới truyền thống Cơ Đốc-Do Thái, mà còn liên quan đến nhiều truyền thuyết của các nền văn hóa khác nhau trên thế giới – cơn Đại hồng thủy.
Biển Đen: Bằng chứng của trận lụt?
Các giả thuyết đương đại cho rằng sự mở rộng nhanh chóng của Biển Đen là kết quả của một trận mưa khó tin trên quy mô toàn Trái đất chưa bao giờ được chấp nhận rộng rãi. Dựa vào cái khung lớn của các định luật tự nhiên, chủ yếu là địa chất, được thiết lập dựa trên quan sát thực nghiệm trong nhiều năm, điều này là một kịch bản chưa chắc đã có thực.
Ngay từ đầu, các nhà địa chất hoài nghi đề xuất rằng nếu một trận lụt như vậy đã từng xảy ra, chúng ta phải tìm thấy một lớp địa chất tương tự trên khắp thế giới, được bao phủ bởi sỏi, bùn đặc, đá cuội và các yếu tố khác. Thật kỳ lạ vì lớp địa chất này đã không được tìm thấy, thậm chí ngay cả khi trận lụt được mô tả trong Kinh Thánh đã xảy ra từ 3.000 năm TCN.
Cũng không tìm thấy các địa tầng địa chất có chứa hóa thạch, với các loài động vật và thực vật khác nhau trong các lớp đất đặc biệt. Theo lô-gíc về trận lụt, các di cốt động vật của tất cả các loài trước trận đại hồng thủy (bao gồm các loài khủng long tuyệt chủng) lẽ ra phải được tìm thấy ngày nay chỉ trong một lớp địa tầng, mà không có sự khác biệt nào. Nhưng nghiên cứu cổ sinh vật học lại hoàn toàn mâu thuẫn với những giả định này.
Tuy nhiên, những ví dụ trên dường như chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, bao gồm các luận điểm phủ nhận một trận lụt toàn cầu. Ngay cả như vậy, có nhiều lập luận bác bỏ với giọng điệu tương tự đã được đưa ra bởi các nhà khoa học “ủng hộ giả thuyết về trận lụt”. Thực ra, những mô tả như là “tất cả các mạch nước của vực thẳm vĩ đại bật tung” có trong Sáng Thế Ký được ủng hộ bởi các giả thuyết, mặc dù khó tin, là không thể bác bỏ như là không phù hợp với thực tế.
Một trong những giả thuyết táo bạo hơn đề xuất rằng Trái đất đã từng bị ngập trong nước tới cả những điểm cao nhất, trái ngược với những tính toán chỉ ra rằng nước lơ lửng trong bầu khí quyển chỉ có thể đủ để bao phủ một phần khiêm tốn 1,2 inch trên khắp bề mặt quả Địa cầu.
Những “người ủng hộ trận lụt” tính toán rằng nếu địa chất của Trái đất đã trải qua một sự tái cấu trúc trên bề mặt – các ngọn núi bị hạ xuống, còn đáy biển thì nâng lên – thì toàn Trái đất sẽ bị bao phủ bởi hàng ngàn feet nước.
Theo thuyết “nước bao phủ Trái đất”, trong thời đại của Noah, các tầng trên của lớp khí quyển Trái đất có chứa một lượng nước đáng kể đã tạo thành các đại dương ngày nay. Lượng nước ở khí quyển này đã bao phủ toàn Địa cầu, và sau đó trở lại đại dương thông qua các chuyển động kiến tạo mạnh mẽ theo chiều dọc. Các nhà nghiên cứu ủng hộ ý tưởng này tin rằng nó đưa ra lời giải thích hợp lý cho “nước từ Thiên đường” mà có thể tự cô đặc lại nhờ khói bụi từ núi lửa phun trào.
Các truyền thuyết ngoài Kinh Thánh về một trận lụt ‘tẩy uế’ cũng có thể được tìm thấy trong các nền văn hóa Hindu, Sumerian, Hy Lạp, Acadia, Trung Quốc, Mapuche, Maya, Aztec và Pascuanese (Đảo Phục sinh). Một số những câu chuyện này dường như hàm chứa những nhân tố tương đồng đến đáng kinh ngạc. Trong số những chủ đề được nhắc đi nhắc lại nhiều nhất là lời cảnh báo của Chúa Trời đã bị con người bỏ qua, bản thân trận Đại hồng thủy, việc đóng một con thuyền để bảo tồn sự sống trong trận lụt, và sau đó là sự phục sinh của sự sống trên quả Địa cầu.
Một ví dụ rõ ràng về sự tương đồng này là lịch sử Lưỡng Hà trước Kinh Thánh về trận lụt, trong đó Thần “Ea” đã cảnh báo Uta-na-pistim, Vua của Shuruppak, về sự trừng phạt đang chờ đợi nhân loại vì sự trượt dốc đạo đức nghiêm trọng. Uta-na-pistim đã nhận được chỉ dẫn từ Thần để xây một chiếc tàu tám tầng hình lập phương, và nói rằng nó nên dùng để chứa một đôi mỗi loài thú, hạt cây, cũng như chính gia đình ông. Do vậy, Uta-na-pistim đã sống sót qua trận Đại hồng thủy kéo dài vài ngày, thả một con chim để thám thính xem có đất khô ráo ở gần đó hay không, và hiến tế một con thú cho các vị Thần.
Cuộc tìm kiếm con tàu đã mất
Một điểm riêng biệt làm tăng thêm sức nặng cho sự tranh cãi quanh Kinh Thánh, đó là bằng chứng bằng cả hình ảnh và hiện vật về thân của một vật thể lớn được tìm thấy trên đỉnh Ararat, nơi theo Kinh Thánh, là bến đáp cuối cùng của con thuyền Noah.
Đầu năm 2006, giáo sư Đại học Richmond, ngài Porcher Taylor đã tuyên bố rằng theo một nghiên cứu mở rộng được tiến hành trong nhiều năm về ảnh vệ tinh, có một vật thể thuộc về nơi khác nằm trên vùng đông bắc của dãy núi, với chiều dài trùng hợp một cách hoàn hảo với con thuyền Noah được nhắc đến trong Kinh Thánh.
Những hình ảnh vệ tinh như vậy về đỉnh Ararat đã khơi dậy trí tò mò của một số đông các nhà khoa học, kể từ khi xuất hiện tuyên bố này năm 1974. Một số cuộc thám hiểm điều tra đã được tổ chức để lấy đi những gì còn lại của khối gỗ bị phong hóa, cũng như 13 mỏ neo bằng đá trong vùng quanh địa điểm có thể là một kho báu về khảo cổ. Các khảo sát siêu âm đã được tiến hành, và tiết lộ về một cấu trúc kỳ lạ nằm trong đá.
Bất chấp vô số ghi chép của nhiều nền văn hóa khác nhau về câu chuyện Đại hồng thủy, mức độ và khoảng thời gian diễn ra của một sự kiện như vậy dường như vẫn là điều gây tranh cãi, ngay cả trong những người tin rằng một sự kiện như vậy đã thực sự xảy ra. Do vậy, trong khi một số ít các nhà nghiên cứu đề xuất rằng trận lụt đã bao phủ toàn Trái đất trong một lượng nước khổng lồ, hầu hết các nhà địa chất đồng ý rằng một kịch bản như vậy là không thể xảy ra.
Trong khi không phải ai cũng tin vào những ghi chép trong sách cổ về sự tái tạo nhân loại bằng sự cứu rỗi một nhóm người, dường như một thảm họa khí hậu đã thực sự xảy ra trên toàn Trái đất này từ hàng nghìn năm trước. Chúng ta cũng có thể giả định một cách an toàn rằng một số người nào đó ở những địa điểm được nâng lên cao đã có khả năng tiếp tục nền văn minh, và kể lại những gì đã xảy ra cho các thế hệ tiếp theo.
Trong khi chờ bằng chứng được tiết lộ để hoàn toàn nắm được phạm vi của một trong những giả thuyết đặc biệt này, câu chuyện về một thời kỳ mà trận Đại hồng thủy tẩy sạch mọi tội lỗi của loài người sẽ vẫn được một vài người coi là một truyền thuyết, và những người khác coi là một thông điệp của sự thật lịch sử. Dù sao đi nữa, Đại hồng thủy sẽ vẫn mãi mãi là một phần trong lịch sử nhân loại.
Theo The Epoch Times

No comments:

Post a Comment