Saturday, July 15, 2017

Những câu chuyện về tẩy não ở Bắc Triều Tiên

Để gia cố vị thế quyền lực độc tài, tuyên truyền tẩy não thần thánh hóa người lãnh đạo tối cao là một trong những nội dung quan trọng của Bắc Triều Tiên, từ đây đã dẫn đến nhiều quan niệm vô cùng hoang đường và hài hước của người dân quốc gia này.

1. Kim Jong-il sáng tạo ra bánh hamburger

Theo Daily Mail, đầu năm 2014, nhà nhiếp ảnh người Pháp Lafforgue đến khoa ngoại ngữ Đại học Bình Nhưỡng và được một nữ sinh họ Kim 20 tuổi phụ trách hỗ trợ hướng dẫn. Do từ nhỏ cô nữ sinh này phải sống trong chế độ giáo dục tẩy não của Triều Tiên, chưa từng đi ra khỏi Bình Nhưỡng, vì thế cô tin tưởng bánh hamburger là phát minh của ông Kim Jong-il, chuột Mickey là sáng tạo của Trung Quốc.
Nữ sinh theo học Anh văn này cho rằng bánh hamburger là sáng tạo của ông Kim Jong-il vào năm 2009, sau đó được phổ biến rộng khắp trên toàn Bắc Triều Tiên.
Cô cũng tin rằng chuột Mickey là sáng tạo của người Trung Quốc; tin rằng những người Bắc Triều Tiên vượt biên qua Hàn Quốc sẽ bị người Hàn Quốc bắn chết.
Kim rất hào hứng khoe bộ sưu tập tem về các thế hệ lãnh đạo của Bắc Triều Tiên. (Ảnh: Daily Mail)
Kim rất hào hứng khoe bộ sưu tập tem về các thế hệ lãnh đạo của Bắc Triều Tiên. (Ảnh: Eric Lafforgue)

2. Kim Jong-il ném một hòn đá làm rơi một vệ tinh nhân tạo

Trong giáo trình tiểu học của Bắc Triều Tiên có một bài văn kể chuyện ông Kim Jong-il “nhận lỗi”, đại ý là: Sau khi ông Kim Jong-il thăm Trung Quốc trở về đã không quản mệt mỏi đến thăm một số “đơn vị thiếu niên” (lính trẻ em làm mẫu khi duyệt binh) nhân ngày thiếu niên nhi đồng, nói chuyện đến tận khuya mới trở về. Trên đường về, ông Kim Jong-il than thở chuyện nước Mỹ làm loạn thế giới này, vì thế đã nhặt một hòn đá và ngửa mặt nhìn lên trời hét to: “Thằng Mỹ chết tiệt”, sau đó lấy hết sức ném mạnh hòn đá lên bầu trời làm cho một vệ tinh đang bay trên bầu trời nổ tung phát ra ánh sáng chói mắt và rơi xuống. Ông Kim Jong-il còn nói: “Đây là vệ tinh do thám của Mỹ, chúng thường xuyên bay trên bầu trời Bình Nhưỡng xâm phạm chủ quyền của chúng ta, ta đã nhẫn nại quá nhiều rồi”.
Vài ngày sau bất ngờ xảy ra sự cố tại Ryongchon, ông Kim Jong-il cho gọi các cháu vào nói, “chiến tranh luôn có hy sinh mất mát”. Rồi ông Kim Jong-il cúi đầu ăn năn: “Ta thừa nhận, hành vi ném rơi vệ tinh nhân tạo của kẻ địch là quá lỗ mãng, xin chịu lỗi với nhân dân cả nước, đồng thời cũng mang chuyện này nói công khai cho rõ ràng”.
Các binh lính thiếu niên nhi đồng vừa nghe vừa rơi nước mắt, cảm thấy đáng tiếc vì một sai lầm nhỏ của lãnh tụ trong quá trình đấu tranh với kẻ địch.

3. Bản tin châm biếm về tẩy não ở Bắc Triều Tiên

Có lẽ vì quá phản cảm vì hoạt động tuyên truyền tẩy não của chính quyền Bắc Triều Tiên, tháng 1/2014 trang thông tin Waterford Whispers của Ireland đăng một “bản tin hài” với nội dung phỏng theo Thông tấn xã Triều Tiên: 3 giờ sáng ngày 21, nhà du hành Bắc Triều Tiên 17 tuổi Hung Il Gong đã một mình đi lên Mặt Trời bằng tên lửa được thiết kế đặc biệt, sau 4 tiếng anh hùng của chúng ta đã đổ bộ lên Mặt Trời thành công.
Trang mạng thông tin hài Waterford Whispers của Ireland từng đưa tin châm biếm: Phi hành gia Bắc Triều Tiên đã thành công đổ bộ lên Mặt Trời.
Trang mạng thông tin hài Waterford Whispers của Ireland từng đưa tin châm biếm: Phi hành gia Bắc Triều Tiên đã thành công đổ bộ lên Mặt Trời.
Những cơ quan truyền thông lớn đã đưa tin phấn khích: “Chúng ta vô cùng phấn khởi và tuyên bố, nước chúng ta đã đi đầu toàn thế giới trong việc đưa người lên Mặt Trời. Thành công vĩ đại này đã giúp Bắc Triều Tiên chiếm địa vị lãnh đạo của Liên Xô trong chinh phục không gian. Người anh hùng vĩ đại Hung Il Gong đã về lại Trái Đất chiều nay, sẽ được nhân dân cả nước hoan hô chào đón”.
Bản tin còn có nội dung: Để tránh bức xạ nhiệt độ cực cao của Mặt Trời, Hung Il Gong đã đặc biệt chọn thời điểm xuất phát vào ban đêm, sau khi đổ bộ thành công lên Mặt Trời đã gom được nhiều đá đen trên Mặt Trời, sau khi về nước sẽ làm lễ vật tặng cho nhà lãnh đạo vĩ đại Kim Jong-un.

4. Bắc Triều Tiên là nơi hạnh phúc duy nhất trên thế giới

Năm 2016 Bắc Triều Tiên làm một bộ phim tuyên truyền với nội dung Bắc Triều Tiên là nơi hạnh phúc duy nhất trên thế giới.
Bộ phim kể về một người bệnh phải chống gậy mới có thể đi lại được; sau khi bị một bé gái làm bỏng, người này lại trở nên xinh đẹp hơn trước; sau đó một nhà truyền giáo nổi tiếng của Mỹ đến tham quan Bắc Triều Tiên cũng cảm thấy bùi ngùi xúc động.
Nhiều cư dân mạng sau khi xem qua bộ phim đã tức giận để lại lời nhắn: “Ác tâm muốn mửa”, “Chính quyền không biết xấu hổ hơn cả chính quyền Trung Quốc chính là Bắc Triều Tiên”, “Chúa đã sáng tạo nên một đất nước quá bất khuất!”.

5. Phim tuyên truyền «Nhân dân Mỹ trong nước sôi lửa bỏng»

Năm 2013 từng có phim tài liệu của Bắc Triều Tiên gây cơn sốt trên mạng. Bộ phim này nói về “cuộc sống bi thảm” của nhân dân Mỹ. Nội dung phim đại khái như sau:
“Người Mỹ uống café với vỉ tuyết, sống trong lều bạt. Họ mua súng tự giết hại lẫn nhau, đặc biệt là thích giết trẻ em”.
“Nhân dân Mỹ ngày nay ngủ lang thang đầu đường xó chợ, tuyết bao phủ khắp nơi và chim chóc không còn nữa vì đã bị con người đói khổ ăn thịt hết”.
“Vì nơi ở của người Mỹ rất dễ bị sụp đổ nên họ buộc phải trú lại trong những cái lều bạt. Một người đàn ông kiêu ngạo khoe cái lều bạt nơi anh sống cùng những vật phẩm, nhưng ống kính đã cho thấy cái nóc lều bị rơi xuống”.
“Những cảnh tượng như thế thường xuyên thấy tại nước Mỹ ngày nay. Màn cửa và vách tường do Hội Chữ thập đỏ của Mỹ chu cấp cho mọi người đều dùng vật tư do Bắc Triều Tiên hỗ trợ…”

6. Chúng ta là khởi nguồn của nhân loại

Tờ Nam phương Cuối tuần của Trung Quốc từng dẫn thông tin tiết lộ của một số du học sinh Trung Quốc tại Bắc Triều Tiên cho biết, trong sách giáo khoa lịch sử của Bắc Triều Tiên có viết, bán đảo Triều Tiên là khởi nguồn của nhân loại. Những sinh viên này cũng nói, sinh viên Bắc Triều Tiên quy nguyên nhân thiếu thốn vật tư ở Bắc Triều Tiên là do “chủ nghĩa đế quốc Mỹ” gây ra.

7. Ăn thịt trâu bị xử bắn

Kênh Digitalsoju TV nổi tiếng trên youtube từng mời một số người chạy thoát khỏi Bắc Triều Tiên cùng thưởng thức thịt trâu với người dẫn chương trình. Người dẫn chương trình hỏi một phụ nữ, có từng trông thấy tận mắt thịt nướng của Mỹ chưa, cô đáp: “Chưa thấy bao giờ”. Cô nói, thứ này chỉ được thấy qua phim ảnh mà thôi, được ăn thực tế thấy rất ngon.
Người dẫn chương trình hỏi: “Ở Bắc Triều Tiên mọi người có thường hay ăn loại thịt này không?” Cô gái đáp: “Anh không nên hỏi như thế, anh nên hỏi: Trong quá khứ bạn từng ăn loại thịt này khi nào?”
Người chạy thoát khỏi Bắc Triều Tiên cũng hỏi người dẫn chương trình, anh có từng trải qua cảnh bị đói đến sắp chết chưa? Cảm giác này dĩ nhiên rất khác cảm giác nhịn ăn để giám béo, cô nhớ lại: “Trong thời gian sống ở Bắc Triều Tiên, tôi thường khóc đau khổ vì quá đói”.
Cô cũng kể chuyện người Bắc Triều Tiên không được ăn thịt trâu, vì đối với Bắc Triều Tiên đây là vi phạm pháp luật, người ăn thịt trâu sẽ bị xử bắn.
Tuyết Mai (T/H)Những miêu tả dưới đây có lẽ không xa lạ gì với nhiều người, tuy nhiên, việc nó vẫn còn tiếp tục tồn tại giữa thời đại này khiến nó trở nên kỳ lạ.
Phần lớn người dân Triều Tiên đều mặc đồng phục với những màu sắc chính là xám, đen và xanh da trời.
Phần lớn người dân Triều Tiên đều mặc đồng phục với những màu sắc chính là xám, đen và xanh da trời.
Quốc gia này cấm mặc quần bò, cấm mặc áo T-shirt có chữ tiếng Anh, vì đây là khuynh hướng theo chủ nghĩa tư bản; họ không cho phép để tóc dài, luật pháp quy định tóc của nam giới không dài quá 5cm, nhưng nếu ai đầu hói thì được để dài 7cm, làm trái những quy định này sẽ bị bắt giam.
Triều Tiên cấm dùng điện quá định mức, bóng đèn điện không được quá 40W, không được dùng nồi cơm điện và bếp điện, chắc hẳn không ai được thấy qua lò vi sóng, không có máy tính cá nhân, chỉ có một số ít quan chức được dùng điện thoại cá nhân ở nhà, kể từ sau năm 2004 mọi người không được phép dùng điện thoại cầm tay. Đài phát thanh chỉ có thể nghe được ở tần số cố định, truyền hình thu được tín hiệu cố định. Cảnh sát thường xuyên quấy nhiễu nhà dân để kiểm tra xem có ai vi phạm những điều luật kể trên hay không.
Quốc gia này cũng cấm đi du lịch tùy tiện, người nước ngoài muốn đến du lịch phải xin phép, chỉ khi có giấy chứng thực cho phép mới được trú lại, ai muốn trú lại nhà người thân cũng phải có giấy chứng nhận. Từ ngoại ô thành phố vào nội thành cũng phải có giấy chứng nhận. Cảnh sát thường xuyên đột kích kiểm tra vào ban đêm, nếu phát hiện có người ở lại không có giấy chứng nhận thì người đó sẽ bị bắt.
Triều Tiên khuyến khích mật báo, mỗi người phải có nghĩa vụ tố giác người khác vi phạm. Họ có tổ chức tên là “Ban Nhân dân”, trưởng ban có trách nhiệm theo dõi tình hình ngôn luận tại khu vực phụ trách, có khi người này chủ động nói những lời lẽ chống lại chế độ để gài bẫy, ai trúng kế sẽ bị bắt. Báo chí thường tuyên dương những người con dám tố giác cha mẹ nếu cha mẹ phạm luật, họ gọi đó là những tiểu anh hùng dũng cảm.
Cư dân của quốc gia này đa số mặc đồng phục, các màu sắc chính là xám tro, đen và xanh da trời, do Chính phủ tổ chức sản xuất và cấp phát, mỗi người được hai bộ hàng năm: mùa hè và mùa đông. Ngày phát quần áo là ngày sinh nhật của nguyên thủ, ý nghĩa là biểu thị ân đức của lãnh tụ. Giày là sản phẩm khan hiếm, đa số người dân chỉ mang giầy vải, vì giầy da là xa xỉ phẩm.
(Ảnh: Wikipedia)
(Ảnh: Wikipedia)
Đa số nữ giới Triều Tiên không dùng qua băng vệ sinh. Ai có gia cảnh tốt thì dùng vải xô hoặc băng vải, còn người nghèo chỉ có thể dùng vải bình thường, không phải dùng một lần mà phải dùng đi dùng lại. Trong thời gian nghỉ ngơi hàng ngày họ phải đi giặt miếng vải vệ sinh cá nhân. Mùa đông tại quốc gia này rất lạnh nhưng đa số nơi không có thiết bị sưởi ấm, khu ký túc xá của nữ sinh viên hoặc công nhân đều có thể trông thấy rõ những miếng vải vệ sinh phơi ngoài trời bị kết băng.
Đa số nam giới tại quốc gia này không có dao cạo râu riêng. Nếu một ai đó có một con dao cạo râu thì thường những người hàng xóm hay đến nhà anh ta cạo nhờ.
Hàng năm mọi người được cấp phát rau cải trắng, người lớn được 140 cân, trẻ nhỏ được 100 cân. Mọi người làm thành dưa chua chôn dưới đất hoặc giấu trong phòng kín, vì thường có kẻ trộm hay đi ăn trộm dưa chua.
Lãnh tụ của quốc gia này được xem như thiên tài, không có gì không biết, từ triết học, toán học, vật lý đến tâm lý học và thiên văn học. Sau khi lãnh tụ thị sát trại nuôi dê núi sẽ được báo chí đưa tin: “Lãnh tụ ghé thăm và chỉ đạo sẽ giúp cho sản lượng sữa và dê núi sinh sôi phát triển mạnh mẽ”.
Triều Tiên là quốc gia chuẩn mực về quân sự, không có bạn bè nhưng có vô số kẻ thù, dường như tất cả các nước láng giềng đều bị xem như kẻ thù. Đầu tư cho quốc phòng chiếm 1/4 tổng giá trị sản xuất quốc gia. Khẩu hiệu của họ là: Quân đội là trọng tâm quốc sách, quân sự đi trước tất cả. Cho dù vô số người dân bị chết đói nhưng quốc gia này vẫn chú trọng nghiên cứu tên lửa đạn đạo và vũ khí hạt nhân.
Thiếu lương thực nghiêm trọng là vấn nạn của quốc gia này, thường xuyên bị mất mùa trong hơn 20 năm qua. Không ai biết rõ đã có bao nhiêu người bị chết đói, có thông tin là vài trăm ngàn người, có thông tin là vài triệu người, tương đương 1/10 dân số. Đa số mọi người sống trong trạng thái dinh dưỡng tồi tệ. Ở quốc gia này, chịu đói là một nghĩa vụ yêu nước, trong khi người dân tại nhiều nước phải tìm cách giảm béo thì thủ đô của quốc gia này có treo một biểu ngữ lớn: làm sao để mỗi ngày chúng ta có thể ăn hai bữa. Mỗi khi biết tin có truyền thông nước ngoài đưa tin về nạn thiếu lương thực của Triều Tiên thì truyền thông của nước này sẽ phản ứng thể hiện phẫn nộ và lên án.
Quốc gia này từng làm một bộ phim nói về ước mơ của nhiều người, trong phim có người vì ăn quá nhiều cơm mà bị vỡ dạ dày. Tại đây hầu như không có ai nuôi thú cưng, vì nếu nuôi trước sau gì cũng có kẻ trộm để ăn thịt.
Triều Tiên có vô số “em bé đầu to”, có nghiên cứu cho rằng người thiếu thốn dinh dưỡng thì chất dinh dưỡng sẽ ưu tiên chuyển vận lên não, tiếp theo là thân thể, thứ nữa mới là tứ chi. Theo Báo cáo nghiên cứu của Quỹ phát triển trẻ em Liên Hiệp Quốc, có 42% trẻ em của quốc gia này bị suy dinh dưỡng gây khiếm khuyết trong phát triển cơ thể. Đa số trở thành người của thời đại trẻ đầu to. Tổ chức Lương thực Thế giới đã thực hiện thống kê về quốc gia này, theo đó có đến 2/3 số gia đình phải ăn cỏ và vỏ cây. Nếu hỏi họ: Bữa sau sẽ ăn gì? Họ sẽ vui vẻ trả lời: Hy vọng thông gia sẽ gửi cho chút khoai tây. Tình hình này hiện vẫn chưa thể thay đổi.
Đa số ăn trộm ở quốc gia này là ăn trộm lương thực, một phần nhỏ đi trộm thứ khác để đổi lấy lương thực. Cũng có thể nói, đây toàn là trộm chống đói.
Một số người ở Triều Tiên đang sản xuất và buôn bán ma túy đá vì thứ này giúp bớt cảm giác đói, cũng có người đem bán ở biên giới với Trung Quốc.
Khoảng 50 năm trước, chiều cao trung bình của người dân Triều Tiên tương đương các nước láng giềng. Nhưng hiện nay chiều cao trung bình của họ thấp hơn chiều cao trung bình người dân nước láng giềng 13cm. Quốc gia này cấm buôn bán, đặc biệt là gạo, ngô, và đậu nành. Chính phủ của họ lo lắng những thứ này có thể rơi vào tay địch thủ. Họ cũng cấm tảo hôn vì cho rằng: mỗi người phải cống hiến đủ cho tổ quốc mới được phép kết hôn.
Trên các phố xá của quốc gia này có nhiều bảng tuyên truyền vẽ hình chân dung lãnh tụ cùng dòng chữ: “Những gì Đảng quyết định, mọi người phải làm theo”. Đa số người dân của quốc gia này đều căm thù nước Mỹ, gọi Mỹ là nước tạp chủng. Có những trường học, học trò bị yêu cầu viết thư máu thề nếu có chiến tranh sẽ gia nhập quân đội vô điều kiện, hy sinh thân mình “vì nước”.
Quốc gia này cũng vô cùng căm hận Trung Quốc, nói Trung Quốc là nước theo chủ nghĩa tu chính, mức thù hận Trung Quốc của họ không thua gì thù hận Mỹ, Nhật.
Các đô thị tại Triều Tiên thường xuyên bị mất nước, đến nay tình trạng này vẫn chưa thể khắc phục được. Khi đi lấy nước, người ta phải mang theo tất cả các đồ chứa, thường xuyên phải ra sông hoặc giếng lấy nước.
Vì không có xà bông, cũng không có thuốc kháng sinh, nước bẩn thường gây dịch bệnh nên có một giai đoạn vào cuối thế kỷ 20 – đầu thế kỷ 21, bệnh thương hàn rất phổ biến.
Trường học của quốc gia này không có tài liệu, rất thiếu thốn giấy, chỉ những gia đình giàu có mới mua được giấy sao chép tài liệu. Nguyên thủ của quốc gia này ép người dân phải gọi là “cha”, có khi gọi là “cha nhân từ”. Nguyên thủ đầu tiên của quốc gia này từng viết hơn chục quyển sách, còn nguyên thủ thứ hai viết được hàng chục quyển sách.
Nội dung giảng dạy trong nhà trường ở Triều Tiên chủ yếu liên quan đến lãnh tụ, mỗi người phải thuộc lòng một số câu nói của lãnh tụ. Giáo dục ý thức hệ và thù hận xuyên suốt với nhau từ đầu đến cuối, một bài toán lớp một có nội dung như sau: 3 binh sĩ giết chết 30 lính Mỹ, nếu họ giết được gấp đôi thì số lính Mỹ bị giết chết là bao nhiêu?
Lịch pháp của quốc gia này lấy năm sinh của nguyên thủ đầu tiên là năm 1912 là năm đầu kỷ nguyên, đến nay là hơn 100 năm. 
Thủ đô của Triều Tiên là cánh cửa duy nhất được mở. Người nước ngoài khi đến thủ đô sẽ bị những hạn chế, trong một số ngày đặc biệt mức hạn chế nghiêm ngặt hơn. Để bảo vệ hình ảnh của quốc gia, những người tàn tật, người tâm thần và quá lùn bị trục xuất khỏi thủ đô. Cho dù cha mẹ bình thường nhưng nếu con cái tật nguyền thì cũng phải di dân ra ngoài. Quốc gia này có rất nhiều tội bị xử tử hình, vào thập niên 1990 những ai chống lệnh hay làm trở ngại cho trật tự xã hội đều bị xử tử hình.
Từng có bốn sinh viên say rượu chạy khỏa thân đã bị tử hình. Có người vì trộm dây điện (để bán lõi đồng) bị xử tử hình. Nhưng nghiêm trọng nhất là tội phản quốc: người dân nào chạy trốn ra nước ngoài hoặc nước thù địch, hoặc đi cầu cứu đại sứ nước ngoài, hoặc giúp đỡ tổ chức hay công dân nước thù địch làm hướng dẫn du lịch hay phiên dịch, hoặc hỗ trợ tinh thần hay vật chất… đều bị xử tử hình.
Quốc gia này luôn tổ chức xử công khai, trong khi xét xử mọi người dân được yêu cầu phải tới xem. Trên bục có quan kiểm sát, luật sư và thẩm phán, quan kiểm sát đọc tội danh, luật sư biểu thị đồng ý với quan kiểm sát, cuối cùng thẩm phán tuyên án. Phạm nhân tử hình bị mọi người cùng hành hình, bị bắn ba phát đạn vào đầu, ngực và chân, phạm nhân bị trói trên cọc gỗ, dáng vẻ khi chết sẽ giống như tạ lỗi với quần chúng.
Tội phạm của Triều Tiên không chỉ bị tước đoạt mọi quyền lợi về chính trị mà dường như không còn bất cứ quyền lợi gì. Họ phải sống trong trại cưỡng bức lao động, họ không có mền đắp nên phải chen vào nhau, đầu người này kê lên chân người kia. Ngày ngày đều có người chết trong trại cưỡng bức lao động, có khi vài thi thể được khiêng ra cùng thời điểm trong cùng một phòng trong tâm trạng thản nhiên của người chứng kiến vì đã quá quen.
Bài hát thịnh hành nhất của quốc gia này là bài “Trên thế giới này, chúng ta hạnh phúc nhất”, ca từ được viết rằng: Cha của chúng ta, trên thế giới này, chúng ta hạnh phúc nhất. Gia đình của chúng ta nằm trong che chở của Đảng. Chúng ta tình thân như thủ túc, cho dù biển lửa bên cạnh, trẻ em hạnh phúc không phải sợ hãi, đã có cha chúng ta ở nơi đây. Trên thế giới này, chúng ta hạnh phúc nhất.
Nguyễn Đoàn (T/H)

No comments:

Post a Comment