Wednesday, July 12, 2017

Vì sao trò chuyện sẽ chữa được trầm cảm?

Rất nhiều người thành phố mắc phải căn bệnh này nhưng không phải ai cũng biết cách vượt qua.

Tìm đến thuốc chống trầm cảm chưa hẳn vì bị trầm cảm Trầm cảm: Căn bệnh của người thành thị Đừng đẩy người phụ nữ sau sinh đến đường cùng Gần 30% người bị rối loạn trầm cảm nghĩ đến cái chết
Sáng 28/5, ThS.BS tâm lý Đỗ Ngọc Chánh (giảng viên bộ môn Y học gia đình, Trường ĐH Y Phạm Ngọc Thạch) đã có buổi nói chuyện chuyên đề với những người bị trầm cảm. Buổi nói chuyện do Nhà văn hóa Phụ nữ tổ chức.
Người đến để được trò chuyện với bác sĩ gồm những người khá thành đạt trong xã hội và cả những người lao động nghèo ở đô thị.
Áp lực của người bán bánh mì
Mọi người trong khán phòng lặng phắc khi bà Nguyễn Thị Hảo (quận 5) chia sẻ về hoàn cảnh của mình, cũng là nguyên nhân khiến bà trở nên trầm uất một thời gian rất dài.
Trước đây bà là giáo viên dạy Nga văn nằm trong diện bị giảm biên chế. Bà cố gắng học tiếng Anh để quay lại bục giảng thì mẹ bà ốm nặng, bà phải nghỉ việc để chăm sóc mẹ.
Một thời gian sau đó, mẹ bà mất. Bà cũng đã lớn tuổi nên không lập gia đình. Sau đó, một người chị bị ốm rồi mất. Người chị khác bị tai nạn nằm bệnh viện. Lúc này, ở tuổi ngoài 60, bà lao ra đường đi bán bánh mì dạo kiếm tiền để cáng đáng gia đình. Số tiền bán bánh mì không đủ để trang trải cuộc sống, bà đi bán báo kiếm thêm vào mỗi buổi sáng sớm.
Nỗi lo cơm áo và những biến cố liên tiếp khi có thêm người thân trong nhà mất khiến bà gầy teo tóp. Lúc nào bà cũng cảm thấy căng thẳng, mệt mỏi và không tìm thấy lối thoát cho cuộc sống của mình.
Mọi người có mặt trong khán phòng đã an ủi và chia sẻ với bà. Họ cũng gặp những khó khăn tương tự trong cuộc sống, nhất là kiểu sống đèn nhà ai nấy rạng ở đô thị.
Dù buổi nói chuyện đã kết thúc, nhiều người vẫn nán lại để hỏi người phụ trách Nhà văn hóa Phụ nữ (bìa trái) xem khi nào có chuyên đề tương tự để họ tham gia. Ảnh: HỒNG MINH
Dù buổi nói chuyện đã kết thúc, nhiều người vẫn nán lại để hỏi người phụ trách Nhà văn hóa Phụ nữ (bìa trái) xem khi nào có chuyên đề tương tự để họ tham gia. Ảnh: HỒNG MINH
Và những người thành thị cô đơn
Phần lớn những người thuộc tầng lớp trung lưu không gặp áp lực gánh nặng cơm áo nhưng nhiều người trong số đó rất cô đơn.
Tìm đến buổi nói chuyện như để trút nỗi lòng, thầy giáo NPL (nguyên giáo viên dạy văn của một trường THPT) chia sẻ về nỗi cô đơn cùng cực đã nhấn chìm ông suốt những năm qua kể từ khi mẹ ông mất.
Tính cách nhạy cảm, lại không lập gia đình nên ông rất gắn bó với mẹ. Ông rơi hẳn vào trầm cảm sau khi mẹ mất, sau đó ông mắc bệnh cao huyết áp, tim đập nhanh, trong lòng luôn bất an. Ông đến chùa trò chuyện với sư thầy để được trút vơi lòng mình nhưng cũng chỉ khuây khỏa được phần nào.
Bà TTL (chợ Thiếc, quận 11) thì rụt rè ngồi ở một góc phòng, khi bác sĩ hỏi lý do đến đây, bà cho biết đã rơi vào trầm cảm cách đây hơn chục năm khi người chồng mất. Bà có hai người con trai nhưng họ ít khi trò chuyện, tâm sự với bà. Khi các con có gia đình và quây quần với gia đình nhỏ của mình, bà gần như bị gạt ra rìa cuộc sống của con.
Bà buồn nói: “Có những ngày tôi chỉ ở trong nhà và ngủ, rồi dậy ăn cơm rồi đi ngủ”. Bà trở nên lo lắng, sợ hãi, cáu gắt và không làm chủ được cảm xúc của mình. Bà gần như không tìm được sự kết nối đối với mọi người xung quanh.
Để tĩnh tâm, bà đến nhà thờ học giáo lý mỗi ngày.
Người giàu cũng trầm cảm
Đến từ sớm cùng với quyển sổ tay để ghi lời khuyên của bác sĩ, chị N.Th. (quận 3) cho biết mình rơi vào trầm cảm hơn chục năm qua khi làm việc ở phòng quản lý nhân sự cho một tập đoàn nước ngoài và đã có vị trí khá thành đạt. Chị không cảm thấy yên ổn, luôn lo lắng, căng thẳng và có những lúc cảm thấy cực kỳ buồn chán. Chị cũng nhận ra tâm trạng của mình đã ảnh hưởng không tốt đến những người xung quanh.
Chị Th. chia sẻ: “Có lẽ công việc quá áp lực mà tính tôi lại quá cầu toàn và nhiệt tình với công việc. Tôi không thể chịu đựng nổi bản thân nếu cảm thấy làm chưa tới”.
Một phụ huynh chia sẻ về cháu của chị, một “cậu ấm con nhà giàu”. Người mẹ quan niệm gia đình chị khá giả nên con cái phải ăn học thành tài dù sức học của con chỉ ở mức bình thường. Cậu thiếu niên bị ép đi học đến mức bị rối loạn tâm thần phải vào bệnh viện điều trị.
Tuy nhiên, khi em khỏi bệnh trở về, người mẹ lại năn nỉ em đi học tiếp. Cậu bé này đã phát bệnh trở lại và gia đình em luôn ở trong trạng thái căng như dây đàn.
Bác sĩ cho rằng chính họ đã nhận ra vấn đề của bản thân. Điều còn lại là hãy mạnh mẽ vượt qua những rào cản tâm lý trong chính bản thân.
Trầm cảm là một cơ hội của bản thân
Bệnh trầm cảm có thể chữa khỏi, tuy nhiên điều đó phụ thuộc rất nhiều vào ý chí của người bệnh. Trước hết, người bị trầm cảm cần kiểm soát những suy nghĩ tiêu cực. Cần hướng tới những điều tích cực như đọc sách, duy trì những mối quan hệ tích cực với những người lạc quan, duy trì tín ngưỡng lành mạnh.
Khi gặp những vấn đề trong cuộc sống, cần xem xét nó ở góc độ tích cực. Ngoài ra, hãy trò chuyện với bác sĩ hoặc chuyên gia tư vấn.
Trầm cảm cũng là một cơ hội để chúng ta nhận thức về hiện trạng của chính mình và là một bước khởi đầu cho cuộc sống mạnh mẽ hơn.
BS tâm lý ĐỖ NGỌC CHÁNH
______________________________________
Bệnh trầm cảm gây hậu quả tàn phế hàng đầu vì nó thường kết hợp với các bệnh lý khác như tim mạch, tai biến mạch máu não, Parkinson, Alzheimer, viêm tắc khí quản. Bản thân bệnh trầm cảm gây ra các triệu chứng rối loạn nhận thức, rối loạn trí nhớ. Một số người tự làm bản thân tổn thương hoặc tự sát. Tỉ lệ mắc bệnh trầm cảm nam/nữ là 1/2. Trung bình có 7% dân số chung mắc bệnh trầm cảm, ở các đô thị Việt Nam con số chắc chắn cao hơn nhiều. Bệnh xảy ra ở mọi lứa tuổi.
BS tâm lý ĐỖ NGỌC CHÁNH, giảng viên bộ môn Y học gia đình, Trường ĐH Y Phạm Ngọc Thạch
Điều trị bệnh trầm cảm bao gồm điều trị về tâm lý, điều trị bằng thuốc và tập luyện thể dục thể thao. Khi điều trị các bạn đừng nên ngưng thuốc nửa chừng, bởi trầm cảm dễ dàng tái phát và lần sau sẽ khó điều trị hơn lần trước.
ThS tâm lý NGUYỄN NGỌC DIỆP, chuyên gia tư vấn tâm lý tại Nhà văn hóa Phụ nữ
Theo Hồng Minh/Pháp luật TPHCM

Bệnh trầm cảm không bị chi phối bởi gen, môi trường mới là yếu tố chính. Như vậy hạnh phúc và sự nuôi dạy có thể lấn át bản chất. Bởi ngay cả khi những con chuột thuộc giống hơi trầm cảm, chúng vẫn vui lên sau khi được điều trị tâm lý.

Nghiên cứu cũng cho thấy những chuột mang gen trầm cảm và con chuột bị trầm cảm do môi trường biểu hiện những thay đổi trong mức độ các chỉ báo trong máu về bệnh trầm cảm hoàn toàn khác nhau.
Những con chuột trong nghiên cứu đã được lai tạo để có hành vi trầm cảm trong 33 thế hệ và biểu hiện sự tuyệt vọng cùng cực.
"Không có người nào có cơ địa trầm cảm di truyền hoàn toàn giống như kiểu những con chuột này," Eva Redei, giáo sư về tâm lý học và hành vi, cho biết. "Nếu bạn có thể biến đổi trầm cảm ở những con chuột này, bạn chắc chắn sẽ có thể làm điều đó ở con người."
Nhóm nghiên cứu muốn xem liệu họ có thể thay đổi bệnh trầm cảm do di truyền ở chuột thí nghiệm bằng cách thay đổi môi trường của chúng hay không. Họ đã đặt lũ chuột bị trầm cảm vào những chiếc lồng lớn với rất nhiều đồ chơi để gặm, để trốn và leo trèo trong một tháng.
"Chúng tôi gọi đó là liệu pháp tâm lý chuột," Giáo sư Redei nói, "bởi “Disneyland” này cho phép chúng gắn bó với môi trường và với nhau nhiều hơn”.
Sau liệu pháp tâm lý sân chơi, hành vi trầm cảm của chuột đã giảm rõ rệt. Sau đó, chúng được cho vào một thùng nước để xem cách hành xử.
Những con chuột đối chứng bơi lòng vòng, tìm cách để trốn thoát trong khi những con chuột bị trầm cảm chỉ đơn giản là phó mặc, biểu hiện hành vi tuyệt vọng. Sau một tháng ở sân chơi, những con chuột mang gen trầm cảm đã hăng hái bơi quanh thùng nước để tìm một lối ra.
"Chúng không biểu hiện sự tuyệt vọng," GS Redei nói.
Các nhà khoa học cũng thấy nhóm chuột đối chứng không bị trầm cảm trải qua một tình huống căng thẳng tâm lý bao gồm bị nhốt 2 giờ một ngày trong 2 tuần, đã buông xuôi khi bị cho vào trong bể nước và không cố gắng trốn thoát. Sau stress môi trường, một số các chỉ báo sinh học trong máu của trầm cảm thay đổi từ mức không trầm cảm thành mức giống như ở những con chuột mang gen trầm cảm.
Nhóm nghiên cứu của GS Redei hiện muốn tìm hiểu xem liệu các chỉ báo sinh học có thực sự gây ra những thay đổi hành vi để đáp ứng với môi trường hay không, điều này có thể đưa đến các thuốc chống trầm cảm.
Nghiên cứu được công bố trên tạp chí Translational Psychiatry, mang lại hy vọng cho những người nghĩ rằng họ có cơ địa tự nhiên dễ mắc trầm cảm do tiền sử gia đình và mang lại hy vọng điều trị cho những người bị bệnh.
Việc có thể phân biệt giữa hai loại trầm cảm có thể dẫn đến cách điều trị chính xác hơn bằng thuốc hoặc liệu pháp tâm lý, các nhà khoa học Mỹ từ trường Y Feinberg, Đại học Tây Nam cho biết.
Cẩm Tú/Theo Independent

“Trầm cảm - Hãy cùng trò chuyện” là chủ đề của Ngày Sức khỏe thế giới (7/4) năm nay. Vậy vì sao trò chuyện lại có ý nghĩa quan trọng đến vậy với người có nguy cơ và người đã bị trầm cảm.


Stress - Thủ phạm chính gây trầm cảm
Theo bà Nguyễn Thanh Tâm, Giám đốc Tổ chức BasicNeeds Việt Nam, xã hội càng phát triển thì nguy cơ mắc trầm cảm càng cao, ai cũng có thể mắc bệnh nhưng thường gặp nhất ở nhóm đối tượng trẻ em – thanh thiếu niên, người già và phụ nữ sau sinh.
Những áp lực trong công việc, học hành, gia đình và cả những áp lực trong giao thông đã gây ra stress. Khi stress kéo dài sẽ gây ra trầm cảm.
Khi đó, người bị trầm cảm sẽ có biểu hiện buồn bã dai dẳng, buồn bã đến mức ảnh hưởng đến các hoạt động trong cuộc sống khi không thể làm việc, học hành do lúc nào cũng cảm thấy mệt mỏi, chán nản, trống rỗng, vô vọng. Dần dần, họ không còn hứng thú gì, mất hết hứng thú ngay cả với những điều họ đã từng rất thích trước đây.
Ngoài ra, người trầm cảm còn có cảm giác bi quan, tội lỗi, mất tập trung, giảm khả năng ghi nhớ, thay đổi trong thói quen sinh hoạt (như thức giấc sớm, khó ngủ hoặc ngủ rất nhiều; ăn ít hoặc ăn quá nhiều), cảm giác bồn chồn, cáu gắt và nguy hiểm nhất là suy nghĩ muốn tự sát vì thấy mình không có ý nghĩa gì với mọi người xung quanh, thấy mình vô dụng…
Cần lưu ý, các biểu hiện trên phải kéo dài trên 2 tuần mới được coi là trầm cảm và cần sự can thiệp. Còn dưới 2 tuần thì được coi là có nguy cơ cao và cần theo dõi.
Trò chuyện – “Cánh cửa” cứu người trầm cảm
TS.BS Lại Đức Trường, cán bộ phụ trách bệnh không lây nhiễm và các vấn đề tâm thần của Tổ chức Y tế thế giới (WHO) cho biết: "Trầm cảm là 1 rối loạn tâm thần nhưng trước nay hiểu chưa đúng và nguyên nhân là do chương trình mục tiêu quốc gia mới chỉ tập trung vào nhóm bệnh nhân tâm thần phân liệt, vốn chỉ chiếm 0,5% người mắc rối loạn tâm thần".
Theo đó, để điều trị bệnh trầm cảm cần phối hợp 3 giải pháp: cùng trò chuyện (liệu pháp tâm lý) - dùng thuốc và kết hợp cả 2 liệu pháp trên.
Còn theo bà Thanh Tâm, trầm cảm là một bệnh trong 300 loại bệnh tâm thần và bệnh này hoàn toàn có chữa được khi kết hợp 3 mảng can thiệp: tâm lý (trò truyện), xã hội (truyền thông, hỗ trợ xã hội), sinh học (thuốc).
Trong đó, trò chuyện sẽ mở ra cánh cửa đầu tiên để cứu người trầm cảm. Bởi trò chuyện sẽ mang lại sự cảm thông, tin tưởng, chia sẻ và giúp phát hiện ra người có nguy cơ bị trầm cảm từ đó giúp người bệnh giải tỏa kịp thời hoặc có hướng hỗ trợ, điều trị sớm và phù hợp với người đã bị trầm cảm ở các mức độ khác nhau.
Bà Thanh Tâm dẫn chứng, với một người phụ nữ bị trầm cảm tự ti mình không là một người vợ, một người mẹ tốt thì thông qua trò truyện, sẽ dần dẫn dắt họ từng bước vượt qua các vấn đề của họ. Ngay lập tức không thể từ một phụ nữ thu mình, mệt mỏi và chăm sóc bản thân mình cũng không tốt thành một người nhanh nhẹn, hoạt bát, vui vẻ nhưng ta có thể cùng bệnh nhân lập kế hoạch để lấy lại những hứng thú trước đây từng có, có thể là cùng nhau lên lên kế hoạch đi cắt tóc, rồi tiến tới chọn lựa trang phục, tham gia vào các hoạt động đã từng có hứng thú trước đây… để dần dần người bệnh tìm lại được niềm vui sống.
Khi người bị trầm cảm không cô đơn, tâm lý của họ sẽ nhẹ đi rất nhiều – hỗ trợ rất tốt cho quá trình điều trị tiếp theo.
Bà Thanh Tâm cũng cho biết, người trầm cảm sợ nhất là bị điên trong khi trầm cảm là một rối loạn tâm thần dạng phổ biến, nhiều người mắc, còn từ ‘điên’ trong dân gian thực chất là để chỉ bệnh loạn thần, một rối loạn nặng ít gặp hơn rất nhiều. Do đó, việc người trò chuyện giúp người bệnh hiểu rằng họ không hề điên và vấn đề của họ nhiều người khác cũng gặp phải là rất quan trọng.
Đặc biệt, bà Tâm nhấn mạnh vai trò của người thân. “Người nhà là hiểu bệnh nhân nhất vì hàng ngày tiếp xúc. Ngay cả khi người nhà không có nhiều kiến thức nhưng có nhiều sự quan tâm, lắng nghe, chia sẻ thì đã là liều thuốc giảm đau cho tinh thần của người bệnh”, bà Tâm nói.
Cùng quan điểm, BS Đức Trường khẳng định, có người lắng nghe những giãi bày, những băn khoăn, lo lắng và đưa ra những lời khuyên cũng như chuyển đến cơ sở y tế là rất quan trọng.
BS Trường dẫn chứng, ở các nước phát triển, khi gia đình không thể hỗ trợ người có rối loạn tâm lý, họ sẽ đưa người bệnh đến gặp chuyên gia tâm lý nhưng ở Việt Nam lĩnh vực này còn rất mới mẻ.
Trên thực tế, cho đến nay chuyên gia tâm lý chưa thực sự được xem là một nghề và trong lĩnh vực đào tạo, tâm lý lâm sàng còn chưa có mã ngành.

Những gì chúng ta đưa vào cơ thể sẽ ngay lập tức tác động đến tâm trạng của chúng ta. Ăn đúng thức ăn, kết hợp với 1 chút điều chỉnh trong chế độ ăn có thể tạo ra sự khác biệt to lớn đến tinh thần.

Một nghiên cứu mới được công bố trên tạp chí Não bộ, Hành vi và Miễn dịch cho thấy 1 số loại thức ăn nhất định có thể khiến chúng ta trầm cảm. Cụ thể, sau khi theo dõi hơn 40000 phụ nữ có độ tuổi từ 50 -77 trong suốt 12 năm, các nhà nghiên cứu phát hiện ra những ai uống nước soda, ăn thịt đỏ, đường tinh chế và ngũ cốc, như mỳ pasta và bánh mỳ trắng có khả năng bị chuẩn đoán trầm cảm nhiều hơn 41% so với những người ăn nhiều rau xanh.
Chúng ta có cơ hội thay đổi tâm trạng của mình từ mỗi bữa ăn qua cách lựa chọn món ăn. Nhà nghiên cứu Almudena Sanchez – Villegas của trường Đại học Las Palmas de Gran Canaria cho biết những người theo đuổi chế độ ăn lành mạnh ít có nguy cơ trầm cảm hơn rất nhiều so với những người ăn uống bừa bãi. Chuyện ăn đồ ăn vặt sẽ khiến chúng ta có cảm giác bản thân mình vặt vãnh là chuyện dễ hiểu.
Những thực phẩm có nhiều đường tinh chế, gluten, các thành phần biến đổi gen, chế phẩm bơ sữa không hữu cơ, đậu nành không hữu cơ, chất bảo quản, gia vị, phẩm màu, chất phụ gia và thịt đã qua chế biến có thể khiến chúng ta có cảm giác hưng phấn lúc đầu, nhưng chỉ vài phút sau, cảm giác này sẽ biến mất, để lại trong chúng ta cảm giác lo lắng, kích hoạt cơ chế xì – trét và bồn chồn, thậm chí là tâm lý tội lỗi và tâm trạng kích động trong cơ thể. Trong khi đó, thức ăn hoàn toàn tự nhiên nuôi dưỡng cơ thể chúng ta 1 cách hợp lý, khiến chúng ta cảm thấy thỏa mãn và hài lòng về sự lựa chọn của mình.
Dưới đây là 3 thay đổi nhỏ trong chế độ ăn sẽ khiến chúng ta có 1 tinh thần khỏe mạnh hơn.
  1. Ăn thức ăn tốt cho não bộ
Các chất tốt cho não bộ gồm có vitamin B, folate và kẽm. Các nguyên tố vi lượng này làm giảm nguy cơ trầm cảm hơn, giúp hồi phục lại sự mất cân bằng hóa học trong cơ thể. Thực phẩm chứa các chất này được gọi là những chất chống trầm cảm tự nhiên, có khả năng cải thiện tâm trạng của chúng ta ngay lập tức. Mấu chốt là ăn nhiều thực phẩm tưoi, trái cây và rau, như:
- Quả óc chó
- Quả mọng: việt quất, dâu, mâm xôi, quả mọng goji
- Cà rốt
- Hạt chia
- Hạt lanh
- Cá
- Quả bơ
Cam
- Chuối
- Trà
- Gừng
- Sô-cô-la
Sô-cô-la có nhiều ma-giê và giải phóng serotonin trong cơ thể, giúp chúng ta cảm thấy hào hứng và vui vẻ hơn. Lưu ý là ăn sô-cô-la làm từ ca cao, chứ không phải sô-cô-la chứa đường tinh chế, bơ sữa, đậu nành và chất bảo quản. Dưới đây là công thức làm sô-cô-la mà các bạn có thể thêm vào chế độ ăn hàng ngày của mình:
Nguyên liệu:
4 viên sô-cô-la nguyên chất 1 cốc bột hạnh nhân (bạn có thể thay thế bằng các loại quả hạch khác, hoặc có thể sử dụng bột mỳ TigerNut nếu không muốn dùng bột từ quả hạch) ¼ cốc bột ca cao mịn 3 thìa cà phê si rô cây thích hoặc mật ong 1 thìa cà phê nước
Cách làm: Trộn tất cả các nguyên liệu lại cho đến khi tạo thành 1 hỗn hợp dẻo và quyện.
Bạn có thể ăn và thưởng thức ngay sau đó. Nếu chưa ăn hết, bạn có thể giữ chúng trong tủ lạnh hoặc tủ đá. Bạn cũng có thể cho thêm 1 thìa trà dầu dừa và lăn qua hỗn hợp lên 1 lớp dừa thái sợi để tạo thêm hương vị.
  1. Uống nước trái cây tươi hàng ngày
Để có 1 tinh thần khỏe mạnh, chúng ta cần cung cấp đầy đủ dưỡng chất cần thiết cho cơ thể. Uống nước trái cây tươi hàng ngày là 1 cách để bảo đảm cơ thể có đủ dinh dưỡng. Nước trái cây tươi là thuốc quý cho não bộ và các tế bào. Dưới đây là 1 công thức làm nước trái cây rất dễ nhớ:
Sinh tố chanh tươi
Tổng thời gian: 5 phút
Nguyên liệu: 1-2 quả táo; 1 quả dưa chuột; 4 cây cần tây; 1/2 quả chanh còn nguyên vỏ; 1 miếng gừng nhỏ tầm 1 móng tay cái
Cách làm: Cho tất cả nguyên liệu vào máy sinh tố và uống ngay sau đó.
  1. Giảm đồ ăn gây kích thích
Những loại thực phẩm dưới đây có thể khiến chúng ta bị kích thích, ảnh hưởng đến sự sáng suốt và tự tin trong suy nghĩ của chúng ta:
Đường trắng tinh luyện
Si rô ngô
Gluten
Bột mỳ trắng
Các thành phần biến đổi gen
Chất bảo quản
Chất phụ gia
Phẩm màu hoặc gia vị
Thịt đã qua chế biến sẵn
Đồ nướng đã qua chế biến sẵn như bánh ga tô, bành quy và bánh mỳ
Kẹo
Bơ sữa
Đậu nành
Các nhà khoa học cho rằng chính tính chất siêu kích thích của thực phẩm chế biến sẵn đã gây nên những biểu hiện trầm cảm. Những phụ nữ ăn nhiều thực phẩm này có mức độ của các chất kích thích cao: protein phản ứng C (CRP), interleukin 6 và yếu tố hoại tử khối u α thụ thể 2 (TNF α, receptor 2).
Sự mất cân bằng hóa học trong cơ thể có thể gây nên trầm cảm, lo lắng và các rối loạn tinh thần khác. Thực phẩm chế biến sẵn có thể gây nên sự mất cân bằng hóa học trong cơ thể trong khi thức ăn thường lại bảo đảm rằng cơ thể sẽ lấy được tất cả những dưỡng chất cần thiết.
Nếu bạn ăn những chất gây kích thích, hãy uống nước tranh hoặc trà gừng để giảm thiểu tác động. Để làm trà gừng, bạn chỉ cần đun sôi 1 vài miếng gừng trong nước và uống khi nước ấm. Các túi trà gừng cũng được bán rộng rãi trên thị trường.
Trên đây là những thay đổi nhỏ trong chế độ ăn giúp tôi có được tinh thần vui khỏe mỗi ngày, đồng thời giúp tôi bỏ được thói quen nghiện đồ ăn vặt trong vòng 5 năm qua. Khi chúng ta trải qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống, việc chăm sóc cơ thể là điều cực kỳ quan trọng. Thay vì lựa chọn những món ăn nguy hiểm, tôi đã lựa chọn những thức ăn tự nhiên để thoả mãn cơn thèm. Thực phầm bổ dưỡng bảo đảm cho tôi có 1 trí tuệ minh mẫn.
Rất nhiều người trong số chúng ta bị thiếu chất mà không hay biết. Thiếu chất không giúp ích cho việc giải tỏa lo lắng và trầm cảm. Tôi cung cấp những thông tin này trong tuần lễ nhận thức về Sức khỏe Tinh Thần để khuyến khích mọi người hãy ăn những thực phẩm có lợi cho sự phát triển và duy trì trí não. Những thực phẩm nói trên còn có lợi cho sự phát triển trí tuệ của trẻ em.
Phương Anh/Theo huffinngtonpost
Xóa bỏ kỳ thị với người bệnh trầm cảm
TS.BS Đức Trường cho biết: WHO lấy "Trầm cảm - Hãy cùng trò chuyện" làm chủ đề của ngày Sức khỏe thế giới năm nay vì 3 lý do: Thứ nhất trầm cảm đã là vấn đề y tế toàn cầu với 300 triệu người mắc trầm cảm. Thứ 2 hiện có sự kỳ thị với người trầm cảm; thứ 3 là liệu pháp chữa trị có sẵn, hiệu quả nhưng số người được tiếp cận rất thấp, dưới 50%.
Trên thực tế mặt bằng chi cho rối loạn tâm thần ở các nước đang phát triển chỉ là 25 cent (chưa đến 6.000đồng)/người. Trong khi đó, nghiên cứu đã chứng minh bnếu bỏ 1 đồng cho sức khỏe tâm thần sẽ thu 4 đồng vì sẽ không bị mất thời gian khám bệnh, không mất thời gian nghỉ làm, năng suất lao động kém do bệnh tật.
Do đó, cần tăng cường nguồn chi cho rối loạn tâm thần, hướng tới giảm nghèo đói, không có xung đột, bạo lực, có nơi luyện tập thể dục thể thao. Đặc biệt, cần truyền thông rộng rãi, xóa bỏ kỳ thị với người trầm cảm cũng như để mọi người hiểu rõ là trầm cảm có thể chữa trị được và đặc biệt cần cung cấp các dịch vụ sức khỏe tâm thần thuận lợi sao cho mỗi bệnh viện chuyên khoa sâu như lão khoa, sản khoa, ung thư… các bác sĩ đều có hiểu biết về triệu chứng và điều trị bệnh này.
Theo kế hoạch, đợt vận động Trầm cảm – Hãy trò chuyện sẽ diễn ra trong 1 năm. WHO sẽ hỗ trợ Bộ Y tế Việt Nam lồng ghép chăm sóc sức khỏe tâm thần vào sức khỏe nói chung.

Trần Phương(Email: tranthuphuong@dantri.com.vn)

2 comments:

  1. Bài viết tương đối hay, nhưng theo mình thì chỉ cần tìm đc 1 người bạn hợp cạ, cùng nhau đi ăn, đi chơi là sẽ phần nào nguôi ngoai thôi

    ReplyDelete
  2. Ví dụ như 2 người bạn mình quen trong bài này này https://reviewdoan.blogspot.com/2017/07/theo-chan-thuc-khach-thuong-thuc-mon-an.html . 2 bạn đó đều khá khó kết bạn, nhưng khi tìm đc nhau, họ cùng nhau trải nghiệm 1 cuộc sống đầy màu sắc và thú vị

    ReplyDelete