Wednesday, August 2, 2017

Bài viết hay(5249)

Mỹ thử Minuteman sau khi Ủn thử ICBM.  Vũ khí giết người hàng loạt mà đứa nào cũng muốn đem ra hù dọa nhau chơi. Thằng nhỏ chơi dại mà thằng già cũng khùng theo luôn. Có ngon thì làm thiệt đi coi thế nào. Air France suýt trở thành nạn nhân đầu tiên của trò hù dọa khùng điên khi Ủn phóng lên mà chẳng cần biết nó đi tới đâu và trúng ai! Bài học từ vụ máy bay Malaysia bị bắn rớt ở Ukraine vẫn chưa đủ làm cho thiên hạ tởn hay sao nhỉ? Thế giới này ngày càng khùng quá đi. Mong sao John Kelly sẽ biết cầm cương chế ngự con ngựa già ưa trở chứng.

Cành củi và cánh rừng

Trịnh Xuân Thanh, bây giờ đã vào vòng lao lý.
Thứ trưởng Bộ Công thương Hồ Thị Kim Thoa đã nộp đơn xin từ chức. Tất nhiên phải làm thế, vì nếu không, chỉ trong mai kia, bà thứ trưởng này cũng bị cách chức.
Đại gia ngành ngân hàng Trầm Bê bị bắt tạm giam 4 tháng, cùng với Phan Huy Khang, nguyên tổng giám đốc Ngân hàng thương mại cổ phần Sài Gòn Thương Tín. Đại án ngành ngân hàng vừa được công bố bằng quyết định khởi tố bị can đối với 25 người và bắt tạm giam 16 người. Trước đó, các vụ việc liên quan Hà Văn Thắm ở Ngân hàng Đại Dương và Phạm Công Danh ở Ngân hàng Xây dựng, đang trong quá trình xét xử.
Đúng như Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nói, cái lò đã nóng rồi, củi tươi cũng phải cháy.
Nhưng, đến cả củi tươi cũng cần đốt thì đất nước này còn gì nữa đây?
Tôi ủng hộ đến cùng tất cả mọi nỗ lực trong cuộc chiến chống tham nhũng. Những kẻ đã kiếm tiền, đã làm giàu, đã ăn trên nỗi đau, nỗi thống khổ, trên máu và nước mắt của nhân dân, trên tương lai của đất nước này, trên những điêu linh của dân tộc này... phải bị trừng trị. Những kẻ đã cướp mất quyền được sống một cuộc sống đầy đủ hơn, quyền được có một tương lai tốt đẹp hơn của mấy chục triệu con người, nhằm vun vén cho sự sung sướng của một nhóm người, chúng phải trả giá.
Nhưng, cái giá nào cho những tội đồ dân tộc?
Không thể nào có chuyện cứ từ chức là xong. Không thể có chuyện cứ cách chức trong quá khứ là xong. Hồ Thị Kim Thoa, Vũ Huy Hoàng, một người là thứ trưởng Bộ Công thương, một người nguyên là Bộ trưởng Bộ Công thương, phải nhận được những bản án xứng đáng. Sau 10 năm cầm quyền ở một siêu Bộ, nơi nắm đến 60% nền kinh tế quốc gia, di sản mà Vũ Huy Hoàng, cùng Hồ Thị Kim Thoa để lại là một nền công nghiệp bệ rạc, không có nền tảng, là sự chắp vá, là những thứ cũ kĩ, lạc hậu, ô nhiễm môi trường và phụ thuộc vào thị trường Trung Quốc. Di sản họ để lại là những tập đoàn, tổng công ty thua lỗ, là sự điều chuyển nhân sự vô nguyên tắc, là hành vi ra tay cứu vớt sự thối nát ở Cục Quản lý thị trường...
Không thể nào có chuyện cách vài chức vụ trong quá khứ là xong như trường hợp của Võ Kim Cự. Với những sai phạm của ông ta, nơi phải đến là nhà giam lạnh lẽo, là một bản án đúng người đúng tội, chứ không thể vẫn tiếp tục mũ cao áo dài chốn quan trường, hưởng vinh hoa phú quý, vẻ mặt vênh vênh tự đắc.
Chống tham nhũng sẽ trở thành vô nghĩa nếu chỉ tìm được vài lỗi sai về quy trình, thủ tục để xử lý một vài cá nhân, tuyên bố vài quyết định kỉ luật, đưa những cá nhân ấy ra khỏi chiếc ghế quyền lực để người khác ngồi thế vào...
Chống tham nhũng là phải chỉ ra được sai phạm bản chất, phải vạch ra được những đồng tiền mồ hôi công sức của nhân dân đã bị chúng cướp đi bằng cách nào, máu và nước mắt của nhân dân bây giờ ở đâu, nằm trong túi ai...
Và quan trọng, phải thu hồi được tiền tham nhũng. Từng đồng từng cắc phải được trả lại cho nhân dân. Phải trả lại cho dân bằng những trường học, những bệnh viện, những cây cầu, con đường, phải trả lại cho dân một tương lai tươi sáng.
Chống tham nhũng, không phải chỉ là cách chức, bắt bớ, bỏ tù. Chống tham nhũng chỉ thực sự thành công khi thiết lập được một cơ chế kiểm soát quyền lực, để những kẻ vô lương không thể thực hiện được hành vi của mình. Bởi chỉ cần có ý đồ ăn cướp là bị vạch trần, để họ phải chùn tay, run sợ vì viễn cảnh tương lai của họ không chỉ là trả lại khoản tiền đã cướp, mà còn là song sắt nhà giam, là một bản án mà người đời nguyền rủa.
Nếu không làm được những điều ấy, thì hôm nay kẻ này vì tham lam mà phải rời ghế, ngày mai kẻ khác ngồi vào chiếc ghế ấy cũng lại nhũng nhiễu mà thôi. Dù có đốt củi khô, củi vừa vừa, rồi đến củi tươi cũng chẳng giết hết được lũ sâu mọt. Và cứ như thế, một lúc nào đó, cả cánh rừng sẽ cháy. Dân tộc này sẽ đi đâu, về đâu?Bạch Hoàn
Câu chuyện ông Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc tại Đức đem về VN để chịu tội đã làm kinh ngạc nhiều người trong vài ngày qua, nhưng chi tiết về vụ bắt cóc quốc tế này được báo Đức tường trình mà bản tin Đài BBC thuật lại hôm Thứ Ba sau đây.
“Một cuộc bắt cóc có thể đã xảy ra hôm 23/7 tại công viên Tiergarten, Berlin, đối với một người Việt, trang tin Taz.de dẫn nguồn cảnh sát thành phố nói.
"Chúng tôi đang điều tra một nghi vấn về bắt cóc người,” đại diện cảnh sát Berlin, ông Winfrid Wenzel được báo này trích lời.
“Taz nói các thông tin thêm có tại văn phòng báo chí của văn phòng công tố Berlin. Tuy nhiên, phát ngôn viên của văn phòng này hiện từ chối bình luận.
“Taz nêu chi tiết rằng nạn nhân vụ bắt cóc, một người đàn ông 51 tuổi, đã bị lôi lên xe hơi và đưa sang một nước châu Âu láng giềng, và nêu danh tính là Trịnh Xuân Thanh.
“Báo này cũng nêu tỉ mỉ lai lịch ông Trịnh Xuân Thanh, và cả việc ông Thanh đã trở thành "kẻ thù" của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng ra sao.
"Chúng tôi cho rằng người đàn ông này hiện đã ở Việt Nam,” đại diện cảnh sát Wenzel nói, nhưng cũng cho biết thêm rằng “hiện chưa có bằng chứng rõ ràng nào về điều đó".
“Chưa thấy một bức ảnh mới nhất nào của ông ta ở Việt Nam," ông Wenzel nói.”
Bản tin BBC kết luận rằng, “Bằng con đường nào mà người bị bắt cóc đã về đến Việt Nam, với các điều tra viên Đức vẫn còn là điều chưa rõ.
“"Một vụ bắt cóc người do mật vụ nước ngoài thực hiện trên lãnh thổ Đức lẽ ra phải có sự thông báo với Bộ Ngoại giao," Taz bình luận. Tuy nhiên, báo này nói họ hiện chưa có bằng chứng gì về việc thông báo đó.”

Chỉ cần minh bạch

Nếu không kể những cuộc thanh trừng nội bộ trong quá khứ vốn chỉ nhằm loại trừ “thành phần diễn biến hòa bình, xét lại”, cuộc thanh trừng nội bộ lần này có thể xem là khốc liệt chưa từng có lịch sử cộng sản Việt Nam. Mục tiêu không phải là đối tượng “chống đảng” bởi theo tinh thần dân chủ đa nguyên, mà là “phá đảng” vì theo “tinh thần” chủ nghĩa cơ hội và chủ nghĩa bè phái tư túi. Nó mang dáng dấp một cuộc đấu đá phe nhóm, mà như dư luận quan sát, là giữa Nguyễn Phú Trọng với vây cánh Nguyễn Tấn Dũng.
Tất nhiên không có chứng cứ cụ thể để khẳng định điều đó là thật vì sân khấu chính trị Việt Nam không bao giờ đủ độ sáng để có thể quan sát và nhận định chính xác. Khoảng tối thông tin đã nảy sinh ra tin đồn và đến nay hầu như mọi thứ vẫn được tung ra từ môi trường tin đồn. Có điều dễ thấy rằng những con thú to nhất đang bị vây. Dư luận đồn đoán xem con mồi tiếp theo nào sa lưới. Nếu Trọng thật sự nhắm vào Nguyễn Tấn Dũng, con cá mập to nhất của bầy cá mập, thì Dũng phản đòn như thế nào, trong khi Dũng đã xài cạn chiêu đánh dưới thắt lưng đối thủ bằng thủ thuật “vạch áo cho người xem lưng”, thông qua những trang tin “Chân dung quyền lực” hoặc “Tư Sang nham hiểm”. Dũng đã bằng mọi giá cài cắm con cái vào hệ thống và giờ các con Dũng đang trong tình trạng như con tin. Dũng làm gì để cứu con mình và bản thân mình, nếu Trọng thật sự giương tên nhắm vào đầu Dũng?
Thật ra các bàn luận kiểu này chỉ là những cố gắng giải mã các bí ẩn chính trường dày đặc màn đen, vốn có quá nhiều thứ mà người ta muốn hiểu thực hư, từ cái chết Nguyễn Bá Thanh, Phạm Quý Ngọ đến sự "mất tích" rồi "trở về" của Phùng Quang Thanh. Nó cho thấy người dân luôn cần thông tin và người dân luôn muốn hiểu điều gì đang thật sự xảy ra, vì nó liên quan đến vận mệnh quốc gia và số phận người dân. Khi không đủ thông tin, người ta chỉ có thể đồn đoán. Trong hầu hết trường hợp, khó có thể biết khả năng đồn đoán chính xác ở mức độ nào, chẳng hạn rằng “Dũng thân Mỹ, chống Tàu” hoặc “Trọng thật ra mới là người chống Tàu kịch liệt”. Chẳng có bằng chứng nào cho những đánh giá như vậy. Người dân chỉ thấy rõ một điều rằng trong hai nhiệm kỳ của Dũng, đầu tư Trung Quốc vào Việt Nam ở mức kỷ lục, thâm hụt mậu dịch Việt-Trung ở mức kỷ lục, và chủ nghĩa bè phái bùng nổ ở mức kỷ lục.
Người dân cũng thấy rằng quan hệ Việt-Trung dưới thời Trọng chưa bao giờ sứt mẻ. Thông cáo chung trong chuyến công du Trung Quốc của Trọng vào tháng 1-2017, có đoạn: “Hai bên cho rằng, Việt Nam và Trung Quốc là hai nước láng giềng có truyền thống hữu nghị lâu đời, đều là nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo, có chế độ chính trị tương đồng, con đường phát triển gần gũi, có tiền đồ tương quan, chia sẻ vận mệnh chung; sự phát triển bền vững của mỗi nước và quan hệ hữu nghị, hợp tác tốt đẹp giữa hai nước có ý nghĩa quan trọng đối với cả hai nước”. Người dân cũng thấy rằng, dưới thời Trọng, vấn đề chủ quyền biển Đông chưa bao giờ được làm đủ mạnh, mỗi khi xảy ra căng thẳng tranh chấp, từ vụ giàn khoan HD-981 đến vụ Repsol mới đây.
Nói cách khác, cả Trọng lẫn Dũng hay bao nhiêu người trong Bộ chính trị, có ai “chống Tàu” và thật sự muốn tách Việt Nam khỏi quỹ đạo cộng sản Trung Quốc? Trong những phiên họp tuyệt mật của Bộ chính trị mỗi khi xảy ra xung đột với Trung Quốc, ai là người vượt qua được nỗi yếm thế tự ti để nói rõ lên rằng “tiểu” nhưng đừng “nhược”? Bộ chính trị và cá nhân Trọng có kịch bản nào hoặc sách lược nào để thoát Trung? Chừng nào những điều này mới được minh bạch? Sẽ không thể có câu trả lời cho câu hỏi này, ít nhất ở thời điểm này. Ngay cả Quốc hội, nơi về lý thuyết là có quyền đòi hỏi chính phủ phải giải trình chiến lược đối ngoại, vấn đề này cũng chưa bao giờ dám được nêu ra.
Điều đáng quan tâm hơn không chỉ là cuộc “chém giết” ác liệt giữa các “băng nhóm” - trong bối cảnh chính trị mà yếu tố Trung Quốc gần như luôn đóng vai trò ít nhiều ảnh hưởng, kể cả ảnh hưởng nội bộ - mà là kết quả của nó sẽ dẫn đất nước đến đâu. Liệu đất nước sẽ sáng sủa hơn một khi toàn bộ bầy cá mập bị “thịt”? Nếu xem đây là cuộc chiến chống tham nhũng thì việc cần làm không chỉ là “khẩn trương làm rõ” mức độ phá hoại của đám tham nhũng mà là làm thế nào để làm sạch một bộ máy đã bị mục rữa đến tận xương tủy bởi tham nhũng. Mức độ tham nhũng có hệ thống đã tệ hại đến mức bất kỳ người dân nào cũng có thể kể những câu chuyện riêng của họ về hối lộ mà họ là nạn nhân trực tiếp hoặc họ được nghe lại, về chạy chức, chạy trường, chạy bằng cấp và thậm chí chạy cả danh hiệu, từ “nghệ sĩ nhân dân” đến “anh hùng lao động”.
Chỉ khi hệ thống được làm sạch bằng minh bạch thì tham nhũng mới thật sự được triệt tiêu. Tham nhũng có hệ thống đã được nuôi quá lâu và phát triển đến mức nghiêm trọng như hiện tại thì việc thanh trừng đám cá mập chỉ là giải pháp nhất thời. Chừng nào mà “bí ẩn” của những câu chuyện “làm thối móng tay” để xây “biệt phủ” chưa được minh bạch thì chống tham nhũng chỉ là những hô hào suôn và chỉ giới hạn ở cuộc chiến thanh trừng nội bộ trong hậu trường, một hậu trường đen kịt của một hệ thống đen kịt chưa bao giờ minh bạch trước ánh sáng niềm tin mà người dân luôn cần.
Theo FB Mạnh Kim

Việt Nam: Tự do huỷ hoại thân thể

Ở VN, mọi tự do đều bị hạn chế tối đa, trừ tự do hủy hoại thân thể. Ăn nói, viết lách, hành động không đúng chính sách của đảng cầm quyền, dù chỉ để giúp dân, giúp nước, dễ vào tù, nhưng tiêu thụ độc dược để tàn phá cơ thể và trí não thì hoàn toàn tự do” – Từ Thức.
Vâng, thưa anh Từ Thức, chúng tôi không biết các vị ngồi trên những chiếc ngai cao quý của ĐCSVN đã khi nào tuyên ngôn cho dân chúng Việt Nam được tự do tiêu thụ độc dược hay chưa, nhưng chỉ căn cứ vào một việc sau đây thì lời anh nói dường như chẳng sai. Anh biết ông Võ Kim Cự đấy chứ. Ông này có một thành tích lớn khiến cho danh tiếng ông ta gần đây nổi như cồn, đó là việc ông ta tự nguyện làm con tốt thí là người rước Formosa vào Vũng Áng để chúng xả độc xuống một dải biển miền Trung Việt Nam khoảng hơn 200km mà không biết đến đời thủa nào vùng biển này mới trở lại nguyên trạng để ngư dân yên tâm ra khơi đánh cá. Như thế là ông ta góp phần đầu độc môi trường biển, đầu độc mọi nguồn lợi hải sản của Việt Nam vùng này, có phải không? Nhưng không chỉ có thế đâu. Thuở còn làm Bí thư Hà Tĩnh, có một lần ông ta còn nổi hứng thảo công văn hỏa tốc mời cán bộ đầu ngành toàn tình kể từ cấp huyện trở lên, một ngày đẹp trời tập hợp lại ở sân vận động Hà Tĩnh. Để làm gì, xin anh đoán thử xem. Nhưng thôi, xin nói ngay kẻo anh đoán nhầm. Ông ta dùng công văn hỏa tốc không phải để kêu gọi con em trong tỉnh tập hợp lại nhằm chống giặc ngoại xâm kéo đến bất thình lình, cũng chẳng phải vì có hỏa hoạn hay giặc cướp nổi lên ở đâu đấy cần cứu cấp. Mâ công văn chỉ yêu cầu cốt cán của đảng tập hợp lại ở sân vận động tinh làm có mỗi việc: hưởng ứng ngay lời ông phát động thi đua… “uống bia Sài Gòn”, nhằm giúp hãng bia Sài Gòn do tỉnh nhà làm đại lý bán được thật nhiều, đặng có thêm tiền rủng rỉnh trong két để ông và quan chức chi tiêu.
Điều đáng lạ là việc làm này của ông Cự lẽ ra cần phải đặt ngang với việc ông ta đã gián tiếp dẫn đến hậu quả Formosa thì lại không hề gây ra một mối quan ngại nào cho đám quan chức cùng hàng với ông, và cho những vị chức sắc đảng cao cấp hơn. Chẳng hạn các vị trong Ban chấp hành trung ương ĐCS đặc trách việc bảo vệ sức khỏe và phát triển dân tộc, hoặc những vị phụ trách đoàn thanh niên là thế hệ tương lai, cánh tay nối dài của đảng. Ngay cả 4 vị tứ trụ thuở ấy cũng chẳng có lấy một ý kiến gì, chứng tỏ họ coi đấy là chuyện nghiễm nhiên, chuyện thường tình, chẳng có gì để nói. Thế có phải là ông Võ Kim Cự – một Bí thư Tỉnh ủy – trong chủ trương sáng tác cái công văn động trời kia, đã đi đúng đường lối đảng không nào? Trách nào việc ông ta rước Formosa vào Việt Nam xây dựng nhà máy thép với một giá rẻ như cho, đầu độc cả một dải biển miền Trung bằng một cú xả chất độc xuống biển mà không nước nào trên thế giới gặp một chuyện như thế lại để yên, thế mà ông ta lại được ông đảng trưởng Nguyễn Phú Trọng cho hạ cánh an toàn, chỉ lấy đi vài cái chức ông ta đã xài xong không thèm giữ lại nữa.
Cứ nghĩ chỉ riêng một chuyện như thế cũng đủ cho bài viết của anh đáng đăng lên và phổ biến rộng rãi cho bàn dân thiên hạ đọc, càng đông đảo càng hữu ích.
Bauxite Việt Nam

Thiếu ăn gây những hậu quả tai hại về sự phát triển cơ thể và trí não. Về cơ thể, người ta đã biết từ lâu, nhưng những nghiên cứu gần đây cho thấy trí óc cũng bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Đây không phải chỉ là một thông tin y khoa. Đây là một vấn đề khẩn trương đối với một dân tộc như Việt Nam, nơi sự thiếu thốn dinh dưỡng càng ngày càng nghiêm trọng. Không những vì thiếu sinh dưỡng, bộ óc của lớp trẻ VN còn bị tàn phá bởi ma túy, thuốc lá, rượu chè. Người ta không thể không bi quan cho tương lai dân tộc, trong một thời đại sức mạnh, khả năng phát triển của một quốc gia đặt căn bản trên chất xám
Hậu quả của nạn ăn uống không đủ sinh tố trên thể xác, ai cũng thấy trước mắt. Ngày xưa, người ta nghĩ người Việt nhỏ con vì cái tạng người như vậy, sinh ra để trở thành người tý hon, nhỏ xíu, gầy đét. Thực ra, cái tội chính là thiếu ăn. Hay chỉ ăn cho đầy bụng. Những trẻ em gốc Việt sinh ra hay lớn lên ở những nước phát triển đã lớn như thổi, không thua gì trẻ em Tây Phương.
Khả năng đọc và hiểu
J.F Bouvet, trong tuần báo Le Point (27/07), nhắc tới kết quả những nghiên cứu từ gần một nửa thế kỷ, vừa đăng trên Nature, đặc san Y khoa uy tín nhất (1), cho thấy vấn đề dinh dưỡng cũng đóng vai trò quan trọng trong việc phát triển khả năng của trí não.
Tại Guatelama, Nam Mỹ, một nhóm nghiên cứu cung cấp thức ăn bổ dưỡng cho nông dân trong nhiều năm, đã chứng minh giả thuyết nếu cải thiện dinh dưỡng, sẽ cải thiện sự tăng trưởng cơ thể. Kết quả cũng cho thấy những trẻ em được ăn uống đầy đủ hơn đã đạt được kết quả tốt hơn trong những tests về khả năng đọc và hiểu những gì đã đọc.
Tất cả những nghiên cứu tại Ba Tây, Jamaïque, Phi Luật Tân, Zimbabwe đều đi tới kết luận: có sự liên hệ giữa dinh dưỡng và kết quả ở học đường. Foundation Bill § Melinda Gates làm một nghiên cứu IRM (chụp hình não) tại một khu nghèo ở Bangladesh, nơi 40% trẻ em 2 tuổi ở dưới mức tăng trưởng bình thường. Bộ óc của trẻ sơ sinh (2 tới 3 tháng) thiếu dinh dưỡng, có khối lượng chất xám nhỏ hơn bình thường.
Không phải chỉ có vấn đề dinh dưỡng, môi trường xã hội, gia đình cũng là một yếu tố quan trọng. Charles Nelson (Boston) nghiên cứu bộ óc của trẻ em trong một nhà mồ côi ở Roumanie. Thiếu tình thương, sống lẻ loi, không được chăm sóc, hỏi han, tiếp xúc với người khác, bộ óc của các trẻ em từ 8 tuổi thiếu chất xám (matière grise) và chất trắng (substance blanche) tại những vùng não điều hành khả năng nói và tập trung, chú ý.
Thời đại của chất xám
Bouvet gọi sự nghèo đói là kẻ thù của bộ óc.
Như đã nói, thời đại này là thời đại của chất xám. Những dân tộc đầu tư vào chất xám, vào sự thông minh, đã và sẽ lãnh đạo thế giới. Những dân tộc chỉ trông vào bắp thịt và mồ hôi để kiếm ăn sẽ chỉ làm thuê, gánh mướn, nếu không muốn nói là nô lệ. Nô lệ về kinh tế, nô lệ về kỹ thuật, nô lệ văn hóa. Tóm lại, nô lệ.
Đọc bài báo của Nature, người ta không khỏi rùng mình nghĩ tới bộ óc của giới trẻ ở VN
Nhiều nghiên cứu quốc tế trước đây cho thấy tệ nạn thiếu dinh dưỡng cực kỳ nghiêm trọng ở VN.
Người ta phải chờ đợi một lớp trẻ có bộ óc bất bình thường, thiếu khả năng tập trung, suy nghĩ, học hỏi. Trẻ em VN không những thiếu dinh dưỡng, khi lớn lên còn được tự do hút xách, rượu chè là những độc được, theo các tổ chức y tế quốc tế.
Ở VN, mọi tự do đều bị hạn chế tối đa, trừ tự do hủy hoại thân thể. Ăn nói, viết lách, hành động không đúng chính sách của đảng cầm quyền, dù chỉ để giúp dân, giúp nước, dễ vào tù, nhưng tiêu thụ độc dược để tàn phá cơ thể và trí não thì hoàn toàn tự do.
Tại nhiều nước, vị thành niên không có quyền mua thuốc lá, mua hay uống rượu.
Cấm hút thuốc ở tất cả những nơi công cộng, kể cả tiệm ăn, quán cả phê. Hút thuốc trong xe riêng cũng bị phạt nặng nếu trong xe có trẻ nhỏ. Trên mỗi bao thuốc, bắt buộc phải in hình bệnh tật hậu quả của thuốc lá: ung thư cuống họng, ung thư phổi v.v… Tại hầu hết các nước trên thế giới, giảm bớt số người hút thuốc là một ưu tiên quốc gia. Ở VN, hút thả cửa
Tai hại của rượu
VN là một trong những nước tiêu thụ bia và rượu mạnh nhiều nhất, tính trên đầu người. Thanh thiếu niên VN hãnh diện vì uống nhiều rượu, dấu hiệu của người hùng, của đàn ông, của… nghệ sĩ. Không biết rằng rượu, nếu lạm dụng, được coi là chất độc ngang với ma túy. Rượu càng mạnh, uống càng nhiều, sự tàn phá càng dữ.
Ở VN, người ta uống rượu mạnh như nước lã trong bữa cơm, trong khi rượu mạnh chỉ để uống, một ly nhỏ, cho tiêu cơm hay thú vị ngoài bữa cơm. Đó là một cái ‘’mode‘’ vừa quê mùa, vừa độc hại, chỉ thấy ở bên Tàu và VN.
Rượu (bất cứ dưới hình nào: rượu mạnh, rượu đế, bia, rượu đỏ…), nếu lạm dụng, tàn phá cơ thể: gan, ruột, dạ dày, lá lách… Không một bộ phận nào tránh khỏi sức tàn phá của rượu, vì rượu tan trong máu, và máu đi tới và nuôi dưỡng tất cả các bộ phận của thân thể. Nhưng trước khi tàn phá gan, lá lách… , rượu tàn phá bộ óc, cơ quan mềm yếu (vulnérable) nhất.
Những nghiên cứu mới đây cho thấy rượu (bất cứ rượu gì, kể cả la-de), huỷ hoại myelin (myéline) là vỏ bọc giây thần kinh. Giây thần kinh bị tổn hại, óc không chỉ huy được cơ thể nữa, tới một giai đoạn người nghiện rượu không nói nổi một hai câu rành mạch, đi ngả nghiêng, mất ngủ, bị bệnh dépression. Bộ óc không hoạt động bình thường nữa, người nghiện không kiểm soát được hành vi của mình, bạo hành, đánh vợ, đánh con, bỏ bê công việc. Khi hết bị rượu hành, người nghiện hối hận, xin lỗi vợ con, để khi rượu vào, lại tiếp tục trò cũ, càng ngày càng nặng hơn, nhiều khi đi tới án mạng, hay tự sát.
Rượu không phải chỉ tai hại cho cá nhân, còn là một đại họa cho xã hội: tội ác, tai nạn lao động, tai nạn xe cộ… Và tai họa cho thế hệ sau: con cái của người nghiện có bộ óc bất bình thường, chậm hiểu, thất bại ở học đường và đa số trở thành nghiện ngập như bố mẹ.
Nếu hỏi thanh thiếu niên họ có vấn đề rượu hay không, hầu hết trả lời không. Tôi uống bình thường, như mọi người. Thế nào là lạm dụng ? WHO (World Health Organization, Tổ chức Y tế Liên Hiệp Quốc) định nghĩa: lạm dụng khi uống quá 3 ly một ngày cho đàn ông, 2 ly cho đàn bà. Có sự khác biệt bởi vì cơ thể đàn ông chuyển hóa (métaboliser) rượu dễ dàng hơn, đàn ông lớn con, ít mỡ hơn, nghĩa là nhiều máu hơn, tỷ lệ rượu trong máu do đó thấp hơn.
Khi nói 2 hay 3 ly, không phải ly cối, to tổ bố, nhưng là những ly nhỏ xíu dùng trong các tiệm rượu, các quán café ở các nước Tây Phương. Bất cứ rượu loại gì trong một ly cũng có khoảng 10 gramme rượu nguyên chất (ly rượu mạnh, whisky, vodka nhỏ hơn ly bia, nhưng có khả năng độc hại ngang nhau).
Thực phẩm Trung Quốc
Ở VN, còn phải thêm một cái đại họa khác: những thức ăn độc hại vì hoá chất. Đa số nhập cảng từ Trung Quốc. Thịt cá, rau cỏ, đồ hộp ‘’ma dzê in China‘’ đều là những độc dược, nếu không giết người ngay, sẽ đưa tới ung thư, hay hàng chục thứ bệnh trong những năm tới.
Ở các nước Tây Phương, nguời ta tịch thu thường xuyên thức ăn độc hại của Tàu, hay ra thông cáo báo động, mặc dù đã có những tiêu chuẩn khắt khe khi nhập cảng thực phẩm, đặc biệt là thực phẩm Trung Quốc. Hàng tấn thực phẩm Tàu bị hủy hoại mỗi ngày vì không đủ tiêu chuẩn vệ sinh dinh dưỡng. Ở VN, ăn uống thực phẩm tẩm thuốc độc cũng là một quyền tự do, được nhà nước triệt để tôn trọng.
Đã tới lúc coi việc tẩy chay hàng hóa Trung Quốc, đặc biệt là thực phẩm, là một bổn phận công dân.
Thực phẩm thiếu dinh dưỡng, đầy hóa chất độc hại, rượu chè, ma túy, thuốc lá, môi trường ô nhiễm, xã hội bạo hành, đó là môi trường sống của tuổi trẻ VN. Chưa nói tới một nền y tế tồi tệ, thối nát, bất nhân. Không cần phải là khoa học gia, Giáo sư y khoa cũng tưởng tượng được bộ óc của tuổi trẻ VN, tương lai của đất nước. Nếu đất nước còn có một tương lai.
Một nhà tù không tường
Chính quyền VN không có một chính sách ngắn hay dài hạn, để cứu cả một thế hệ tuổi trẻ, sau khi đã đốt cháy thế hệ trước trong chiến tranh. Có thể vì thiển cận, hay ngu dốt. Nhưng trước hết vì tính toán. Không những họ không làm gì, nhưng họ còn khuyến khích những tệ trạng đưa tới một xã hội bệnh hoạn, một dân tộc bạc nhược.
Thứ nhất, bởi vì rượu và thuốc lá là những nguồn lợi thuế má khổng lồ, huyết mạch của một quốc gia phá sản, nợ nần chồng chất, của một giới lãnh đạo chỉ có một mục tiêu duy nhất là làm giàu.
Thứ hai, cho phép hàng hóa Tàu tràn ngập thị trường là một cách làm vui lòng đàn anh Trung Quốc, cũng là một cơ hội kiếm chác, vì thương gia Tàu biết chi, biết chỗ chi. Và biết kín đáo khi đút lót.
Thứ ba, bởi vì chế độ độc tài xây dựng trên sự ngu dốt và tồn tại trong một xã hội bạc nhược. Cho thả cửa hút xách, nhậu nhẹt để người dân có ảo tưởng sống trong một xã hội tự do.
Aldoux Huxley nói nhà nước độc tài nào cũng muốn biến xã hội thành ‘’một nhà tù không tường, trong đó tù nhân không nghĩ đến chuyện vượt ngục, không nghĩ tới việc lật đổ bạo quyền. Một hệ thống nô lệ, trong đó nhờ tự do tiêu thụ và giải trí, người nô lệ yêu cả thân phận nô lệ của mình‘’ (2)
Paris, tháng 8/ 2017
(1) NATURE, July 2017
(2) ‘’…une prison sans murs dont les prisonniers ne songeraient pas à s’évader, dont il ne songeraient même pas à renverser les tyrans. Système d’esclavage où, grâce à la consommation et au divertissement, les esclaves auraient l’amour de leur servitude‘’ - Aldoux Huxley (Le Meilleur des Mondes).Từ Thức

No comments:

Post a Comment